Chương 48: Nhìn Tôi Khó Chịu? Ha, Vậy Thì Làm Tôi Sướng Đi!
“Cứ nhìn tôi mãi, thích tôi à?”
Giọng điệu đặt câu hỏi này mang theo nhịp điệu chậm rãi, ung dung khi nói chuyện của Lộ Đình Châu, khẽ khàng dừng lại, mang theo vài phần tản mạn, vài phần trêu đùa.
Đôi mắt đen láy khép hờ lẳng lặng nhìn Ninh Lạc, ánh trăng lững lờ trôi, ẩn chứa ý cười nhàn nhạt.
Giây tiếp theo, nụ cười trên môi anh bỗng chốc cứng đờ.
Trong đầu anh như nổi lên cơn cuồng phong cấp mười, thêm cả núi lửa phun trào và bão tố ào ạt cuốn qua, đất rung núi chuyển, tận thế giáng xuống trần gian.
【A a a a a a a a a a a a a a a a a a a a!!!!】
Trong một khoảnh khắc nào đó, Lộ Đình Châu thực sự nghĩ rằng mình bị điếc.
“Dừng!”
Giọng điệu gấp gáp thật hiếm thấy.
Tiếng thét chói tai như sóc chuột của Ninh Lạc đột ngột im bặt.
Không phải vì cậu hiểu Lộ Đình Châu đang nói gì, mà là vì một ngón tay của anh đang ấn lên môi cậu.
Ngón tay thon dài đè lên môi cậu, khiến đôi môi đầy đặn hơi lõm xuống, cố gắng để cậu ngậm miệng lại.
Đầu ngón tay phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt, ngửi kỹ lại còn có mùi bạc hà.
“Ầm” một tiếng.
Ninh Lạc như muốn nổ tung.
Cậu không cần nhìn cũng biết bản thân mình lúc này đỏ từ đầu đến chân.
Nếu treo lên còn có thể làm đèn lồng đỏ đón Tết.
Cổ họng Ninh Lạc khô khốc, khó khăn nuốt nước bọt: “Anh, anh…”
Đáng tiếc đầu óc đoản mạch, hoàn toàn không biết mình muốn nói gì, chỉ vô thức há miệng.
Thà là đừng có há miệng còn hơn.
Bởi vì cảm giác môi cọ qua đầu ngón tay quá rõ ràng, ấm áp mềm mại như thịt trai, hơi ngưa ngứa.
Ngứa đến tê dại.
Cả hai đều sửng sốt.
Lộ Đình Châu thu tay về, day day thái dương, cảm thấy mình chắc có bệnh rồi. Không có chuyện gì tự dưng lại đi trêu chọc Ninh Lạc làm chi.
Suýt chút nữa thì thành người khiếm thính luôn rồi.
“Là vấn đề của tôi.” Anh khẽ tặc lưỡi.
Điếu thuốc trên tay sắp cháy đến chỗ đầu lọc, Lộ Đình Châu dụi tắt rồi ném vào thùng rác ở trong góc, thấy Ninh Lạc vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác nhìn mình, liền đưa tay quơ quơ trước mặt cậu.
“Sợ đến ngây người rồi à?” Giọng điệu dịu dàng và ân cần hỏi han.
Bỗng bàn tay bị Ninh Lạc nắm chặt lấy.
Lộ Đình Châu khẽ nhướng mày.
Nếu anh nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên nhóc con nhút nhát này tiếp xúc thân mật với anh như vậy, ngoài những lúc sợ hãi.
Ninh Lạc theo ánh mắt anh nhìn xuống mới nhận ra mình đã làm gì, như bị bỏng mà lập tức buông tay, nói năng cũng không còn lưu loát: “Anh, anh, ừm, tâm trạng anh không tốt à? Lời vừa rồi, sao anh lại đột nhiên nói… Anh bị làm sao vậy?”
Có thể thấy được, đầu óc Ninh Lạc vẫn chưa khởi động lại thành công.
Lộ Đình Châu ừ một tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng, cười nói: “Có chút không tốt, không ngờ bị em phát hiện rồi.”
Một lúc lâu sau, Ninh Lạc mới kết nối lại được, lắp bắp hỏi: “Vậy, vậy bây giờ thì sao? Đã tốt hơn, tốt hơn một chút nào chưa?”
“Có chứ,” Lộ Đình Châu nói, “Nhìn thấy em xong, tâm trạng tốt hơn nhiều rồi.”
Ninh Lạc lại đơ máy.
“Không còn sớm nữa, đi ngủ đi, cả ngày mệt mỏi rồi.”
Lộ Đình Châu cất bật lửa, “Đi, đưa em về phòng.”
Ninh Lạc như con rối gỗ, bị anh dẫn đi đến cửa phòng mình.
Thậm chí đến khi dừng lại rồi mà cũng không có phản ứng gì.
Lộ Đình Châu nói ngắn gọn: “Thẻ phòng.”
Ninh Lạc lấy thẻ phòng ra.
Lấy được một nửa thì cứng đờ.
【Thẻ, thẻ phòng! Đây là lời thoại tệ hại gì vậy! Mình giống như con cá diếc bị câu lên từ dưới cống ngầm, phơi mình dưới ánh nắng mặt trời, giãy giụa, mọi suy nghĩ đều bị vạch trần không thương tiếc, kinh ngạc, hưng phấn, phát điên! Mình là kẻ biến thái nhất trong số những kẻ biến thái, đầu óc mình đen tối, trái tim mình đen tối, cảm xúc của mình bị hai chữ ngắn ngủi của anh đùa giỡn! Ha, thẻ phòng, thẻ phòng hay đấy! Vào trong ngủ một giấc nhé anh đẹp trai!】
Tiếng cười khẽ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ đen tối của Ninh Lạc.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên, đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý của Lộ Đình Châu sau cặp kính.
Hàng mi dài như lông vũ rũ xuống, khẽ khép mí mắt lại, còn có vết sẹo dài mảnh bị gọng kính che khuất.
… Ơ, đợi chút, vết sẹo?
Miệng Lộ Đình Châu mấp máy, sự chú ý của Ninh Lạc lại bị dời đi.
Hình như anh đang khẽ nói điều gì đó, nhưng Ninh Lạc không nghe rõ.
Thẻ phòng trong tay bị rút ra, “Tít” một tiếng, mở cửa, cắm vào khe cắm thẻ ở cửa.
“Vào nghỉ ngơi đi.” Lộ Đình Châu nói.
Ninh Lạc chân tay lóng ngóng bước vào.
Người thì vào rồi, nhưng đầu vẫn hướng về phía Lộ Đình Châu, cố gắng vặn vẹo 180 độ.
Mí mắt Lộ Đình Châu giật giật.
Ba giờ sáng còn bày trò này, đúng là hơi dọa người.
Anh đặt tay lên tay nắm cửa: “Ngủ ngon.”
“… Ngủ ngon.” Ninh Lạc theo bản năng đáp lại.
Lộ Đình Châu quan sát cậu từ trên xuống dưới, thấy cậu làm theo từng động tác, trong mắt mang theo ý cười: “Câu nói lúc nãy…”
Ninh Lạc: “Hả?”
“Đừng nghĩ nhiều,” đầu lại bị xoa xoa, “Là thấy em đáng yêu nên mới nói như vậy thôi.”
Anh đứng ngược sáng với ánh đèn ở hành lang, đôi mắt sau cặp kính ẩn chứa ý cười lười biếng, giọng nói trầm thấp khàn khàn, khi nói, yết hầu khẽ chuyển động, đôi môi mỏng hé mở, quyến rũ đến mức khiến người ta tan chảy, hoàn toàn khác với ngày thường.
Cửa phòng đóng lại.
Ba phút sau.
Ninh Lạc “bịch” một tiếng, cả người thẳng tắp đập vào cửa, trán dán lên cánh cửa lạnh lẽo.
Cậu ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, cảm thấy cần phải thở máy mới có thể cứu vãn được cái mạng nhỏ đang ngàn cân treo sợi tóc của mình.
“… Hóa ra kẻ lụy tình lại chính là mình?”
Ninh Lạc cảm thấy cái đầu này không thể giữ được nữa rồi.
Máu trong tứ chi bách hài đều dồn hết lên não, thiêu đốt đến mức khiến đầu óc cậu choáng váng, hận không thể mở cửa sổ trần truồng chạy ra ngoài, nhảy từ trên lầu xuống cho tỉnh táo lại.
………….
Phòng của Lộ Đình Châu ở đầu bên kia, khi anh đi về ngang qua thang máy, bước chân chợt dừng lại.
Một chiếc thang máy khác không biết đã lên đến nơi từ khi nào.
Anh cau mày.
Tiếng bước chân dần dần đi xa.
Có người từ cửa thoát hiểm đi ra.
Đường Mộc Bạch không thể tin nổi nhìn về hướng Lộ Đình Châu vừa rời đi, rồi lại nhìn về phía cửa phòng Ninh Lạc.
“Hai người bọn họ?!”
Hắn ta mang vẻ mặt như vừa ăn được một quả dưa siêu to khổng lồ.
Lộ Đình Châu và Ninh Lạc thế mà lại lén lút yêu đương!
“Thế mà còn ở trong đoàn làm phim giả vờ không quen biết, đùa giỡn tất cả mọi người!” Đường Mộc Bạch tức chết, “Có phải coi tất cả chúng tôi là công cụ để hai người chơi đùa không?”
Được lắm, chờ đó, tôi sẽ vạch trần hai người!
Đến lúc đó, Ninh Lạc không phải sẽ bị fan của Lộ Đình Châu mỗi người một câu mắng chết sao.
………..
Ngày hôm sau khi Phương Lộc Dã đến phim trường, lại nhìn thấy Lộ Đình Châu, quả thực không thể tin nổi.
“Anh? Không phải anh phải lùi lại thêm hai ngày nữa sao?” Cậu ta bước tới hỏi.
Lộ Đình Châu ừ một tiếng, không muốn nói nhiều: “Không có gì đáng để ở lại nên về thôi.”
Phương Lộc Dã thấy sắc mặt anh vẫn ổn, lại cảm thấy có chút kỳ quái. Ngày thường anh và cô của cậu ta vừa gặp nhau, hai người đều sẽ khó chịu một thời gian, lần này hình như không tệ đến thế?
Đang nghĩ ngợi, cậu ta chú ý thấy Lộ Đình Châu liếc mắt sang một bên, nhìn về phía cửa.
Cậu ta nhìn theo.
Nhìn thấy Ninh Lạc lững thững như ma trơi bước vào.
Mắt Phương Lộc Dã sáng lên, vội vàng gọi đối phương: “Ninh Lạc, cậu qua đây!”
Xem ai về rồi này!
Những ngày tháng khổ sở của cậu ta, cuối cùng cũng kết thúc rồi!
Ninh Lạc nghe thấy tiếng gọi, mơ màng nhìn sang.
Nhìn thấy Lộ Đình Châu đang đứng đó, một tay đút túi quần, đang mỉm cười với mình, vẫn là áo sơ mi trắng quần đen, nhưng kiểu dáng đã thay đổi.
Ninh Lạc lập tức như trở về đêm qua, khuôn mặt vèo một cái đỏ bừng, trong lòng thì thầm gào thét.
【Anh cười với em làm cái gì (chạy qua chạy lại), nói đi, sao anh cứ cười với em mãi thế! Có phải muốn quyến rũ em không (ngửa mặt lên trời gào thét), (gào đến vỡ cả giọng), em biết ngay là anh nhìn trúng vẻ đẹp của em, thèm muốn nội tâm của em, (nắm lấy cổ áo), (hung hăng chất vấn), có phải muốn làm mèo hoang nhỏ của em không hả?!】
Phương Lộc Dã ngây người.
Không phải chứ, sao lại cảm thấy còn điên hơn trước thế?
Tống Nam mặt không biểu cảm, lại nhét thêm một cục bông gòn vào tai, khoanh chân ngồi đó, chuyên tâm gõ mõ điện tử của mình.
Tô Vạn Đồng chọc chọc cậu ta: “Bông gòn của cậu, thực sự có tác dụng à?”
Nếu dùng tốt, chị đây cũng nhét một cái!
“Không có tác dụng,” Tống Nam mặt liệt phá vỡ ảo tưởng của cô, “Âm thanh của Ninh Lạc là trực tiếp xuyên thẳng vào tâm linh.”
Tô Vạn Đồng hết hy vọng, nhìn cậu ta cứ ở đó gõ gõ gõ, lại hỏi: “Cậu đang làm cái gì vậy?”
Tống Nam đột ngột mở mắt, nhìn chằm chằm về phía Ninh Lạc: “Tu Phật.”
“Tôi muốn sớm ngày tu thành Quan Âm Bồ Tát, thu phục thần thông của Ninh Lạc!” Mắt cậu ta sáng rực.
Nhân viên trường quay đi ngang qua: “…”
Cứu mạng, cái đoàn làm phim này còn có thể ở lại được không!
Trước đây mọi người không như thế này mà!
Anh ta, một người bình thường trong cái đám người thần kinh này, thực sự là mỗi ngày sống đều như đi trên lớp băng mỏng vậy!
…………
Phương Lộc Dã tưởng rằng anh trai cậu ta đến là sẽ kết thúc, nhưng không, thực ra mọi thứ chỉ là mới bắt đầu thôi.
Cậu ta trơ mắt nhìn, sau khi mình gọi một tiếng, không những không gọi được Ninh Lạc qua, ngược lại còn kích thích cậu, Ninh Lạc cứ đứng đó phát điên một hồi, sau đó bề ngoài lạnh nhạt và lễ phép gật đầu với cậu ta và anh trai, rồi đi đường vòng.
Còn chân nam đá chân chiêu, đi không nhìn đường bị vấp vào cục đá, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.
【Tên tặc tử to gan, dám hành thích ta! Xem Phật Sơn Vô Ảnh Cước của ta đây!】
Sau đó, Phương Lộc Dã liền thấy cậu đá vào cục đá đó một cái, rồi đứng hình.
Một lúc sau, khập khiễng đi vòng qua nó.
Phương Lộc Dã nghi ngờ nhìn Ninh Lạc đi xa, rồi lại nhìn Lộ Đình Châu: “Cậu ta lại lên cơn gì vậy?”
Lộ Đình Châu cười, thản nhiên nói: “Có lẽ là đầu óc bị phần mềm diệt virus tấn công, cả đêm không khởi động lại được.”
Phương Lộc Dã hoàn toàn không hiểu: “Hả?”
“Không có gì, đi làm việc của cậu đi.”
Bị đuổi đi, Phương Lộc Dã nhìn bóng lưng anh trai đi xa, bất lực gào thét.
Hai người đang chơi trò đố chữ gì vậy!
Có ai đến trả lại sự yên tĩnh cho lỗ tai của cậu ta không!
Nhưng may mà cảnh tiếp theo của Ninh Lạc không phải diễn cùng Phương Lộc Dã, mà là nam chính Minh Hằng Hạo.
Phương Lộc Dã thở phào nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cũng không phải mình chịu khổ nữa.
Làm người ngoài cuộc xem trò vui thì có gì không vui chứ, nhìn Tô Vạn Đồng mấy lần trước mà xem, suýt nữa thì cười đến co giật.
Cậu ta chia sẻ suy nghĩ vui vẻ này cho Lộ Đình Châu mà không hề ghi thù.
Lộ Đình Châu liếc cậu ta một cái, trầm ngâm: “Có khả năng nào là, cảnh diễn của cậu và cậu ấy mấy ngày trước đã tập trung quay xong rồi không.”
Phương Lộc Dã nghẹn họng.
Mịa nó, đúng là như vậy!
Cho nên người bị tổn thương chỉ có mình!
Lộ Đình Châu nhìn Ninh Lạc và Minh Hằng Hạo đã chuẩn bị xong, hỏi: “Cậu nói hai ngày trước cậu ấy đặc biệt kích động?”
“Kích động gì chứ? Đó rõ ràng là phát điên!” Phương Lộc Dã nghiến răng, không chấp nhận từ ngữ mỹ miều này, “Một lát nữa anh xem thì biết.”
Nhân viên trường quay đập bảng hô bắt đầu.
Thừa tướng Đỗ Khanh chậm rãi đặt một quân cờ lên bàn cờ, ho khan hai tiếng do bị nhiễm phong hàn, đôi môi tái nhợt cong lên ý cười, gật đầu với thiếu niên trước mặt: “Đến lượt tướng quân.”
Bùi Trì Nhất một tay cầm quân cờ trắng, do dự hồi lâu vẫn không quyết định được, bèn đặt xuống rồi chắp tay hành lễ: “Đại nhân, Bùi mỗ ngu dốt vô năng, thực sự không hiểu những thứ này.”
Trước mặt người mình ngưỡng mộ đã lâu thừa nhận sự thô lỗ của bản thân, khiến cho thiếu niên mặt mỏng đỏ bừng, mím môi không dám ngẩng đầu.
Đỗ Khanh cầm lấy quân cờ của cậu, đặt xuống: “Nên đặt ở đây.”
Quân đen vốn độc chiếm đại thế, tiến quân thần tốc, nhưng vì quân trắng rơi xuống mà tình thế nghịch chuyển, mở ra một lỗ hổng.
Bùi Trì Nhất nói: “Đại nhân thông tuệ.”
Đỗ Khanh không đáp lại câu này của cậu, ngược lại nhìn xoáy tóc của cậu, khẽ thở dài: “Sớm biết năm đó ta cứu ngươi khỏi đám dân chạy nạn, sẽ khiến ngươi rơi vào tình cảnh như bây giờ, có lẽ ta sẽ không lựa chọn như vậy.”
Bùi Trì Nhất kinh ngạc, ngẩng đầu sửng sốt, vành mắt chớp chớp mấy cái đã đỏ hoe.
Cậu vén vạt áo, quỳ một gối xuống đất: “Đại nhân hối hận, nhưng ta chưa từng hối hận. Nếu không có đại nhân tương trợ, Bùi Trì Nhất ta cùng lắm cũng chỉ là một tên ăn mày lang thang, không biết ngày nào sẽ bị chó hoang xé xác, chắc chắn không thể có được như ngày hôm nay.”
Đỗ Khanh bảo hắn đứng dậy, hắn không đứng, hai người giằng co, Đỗ Khanh ho khan vài tiếng, khăn tay dính máu.
Bầu không khí chợt tĩnh lặng.
Hai người đều hiểu rõ, Đỗ Khanh không còn nhiều thời gian nữa.
Tân đế giấu tài nhiều năm, nhưng vẫn không đủ để chống lại thế lực của hoạn quan. Hắn vừa chết, thiên hạ này sẽ là thiên hạ của Đông Xưởng, đến lúc đó, dân chúng lầm than, xác người chết đói la liệt khắp nơi.
Đỗ Khanh vô lực dựa vào gối mềm: “Ngươi sẽ không chết vì bị chó hoang xé xác, nhưng sắp chết trên chiến trường… Ngươi hiểu rõ, lần Bắc chinh này cửu tử nhất sinh, có đi không có về. Đông Xưởng sẽ không để tâm phúc của tân đế nắm binh quyền, tất sẽ trừ khử ngươi cho bằng được, Bắc chinh chính là cơ hội cuối cùng, mà ta…”
Bùi Trì Nhất ngẩng đầu, cậu vẫn quỳ ở đó nhìn hắn: “Mà đại nhân, ngài sẽ mượn cái chết của ta để công kích Đông Xưởng, ta chính là quân cờ trắng đó, đúng không?”
Môi Đỗ Khanh run rẩy, không nói nên lời.
“Đại nhân không cần phải áy náy.” Bùi Trì Nhất nói, cậu muốn cười một cái an ủi Đỗ Khanh, nhưng không quen cười, nên nụ cười nơi khóe miệng cứng ngắc thật khó coi. Bản thân cậu cũng biết, ảm đạm thu lại nụ cười.
Mà ánh mắt nhìn về phía Đỗ Khanh vẫn trong trẻo như lần đầu gặp gỡ, tràn đầy tình cảm kính mến, giống như không phải sắp lao vào chỗ chết, mà là được tái sinh, trầm mặc mà trung thành, như một thanh kiếm được tra vào vỏ: “Thứ đại nhân muốn, ta nhất định sẽ dốc hết sức dâng lên.”
Cho dù là lấy thân mình làm quân cờ.
Cho dù là tính mạng của cậu.
………..
Tình cảm của Bùi Trì Nhất thẳng thắn và nồng nhiệt, không có sự day dứt phức tạp của nhân vật Bạch Hi trước đó.
Cách xử lý khi diễn xuất của Ninh Lạc cũng như vậy, cảm xúc mà cậu mang đến cho mọi người cũng đơn giản đến cực điểm, cũng nồng nàn đến cực hạn.
Yêu và hận, đen và trắng, phân minh rõ ràng, mổ bụng moi tim phơi bày trần trụi cho người ta xem rõ ràng.
Tống Nam là người làm công việc viết lách văn chương, tâm tư nhạy cảm tinh tế nhất, lập tức bị cảm xúc của Bùi Trì Nhất dẫn dắt, âm thầm lặng lẽ đỏ hoe vành mắt.
Đỗ Khanh đỡ Bùi Trì Nhất đứng dậy, nhìn sắc mặt tái nhợt vì vết thương chưa lành của hắn, trong mắt lộ vẻ đau lòng: “Ngươi… Haizz, cơ thể ngươi còn chưa khỏe hẳn, sắc mặt không tốt như vậy, lại còn phải…”
Bùi Trì Nhất nói: “Đại nhân không cần phải lo lắng chuyện này, dù sao có khỏe hẳn cũng vô dụng.”
Tống Nam rút một tờ giấy, hít hít mũi vừa định lau nước mắt.
Âm thanh quen thuộc lại vang lên.
【Hì hì, sắc mặt không tốt? Ông đây là sắp tắt thở rồi, chuẩn bị offline nhận cơm hộp rồi.】
【Ta thấy thằng nhóc ngươi cũng không sống được bao lâu nữa, địa phủ bây giờ đang thịnh hành mua một tặng một à? Ta chết ngươi cũng cùng chết, mọi người cùng nhau xuống địa phủ nhảy điệu cha cha cha? Thật là hợp thời, vừa nghĩ đến cảnh đó bệnh phong thấp của ta lại tái phát rồi.】
Mặt Tống Nam méo mó.
Minh Hằng Hạo không nghe được tiếng lòng của Ninh Lạc, vẫn đang vững vàng diễn vai thừa tướng: “Phương Bắc thế cục hỗn loạn, có thể không lâu nữa bệ hạ sẽ triệu ngươi vào cung thương nghị chiến sự.”
【Mẹ kiếp, vết thương còn chưa lành đã phải vội vàng đi chết, thằng nhãi Phương Lộc Dã này với tư bản gia đương đại có gì khác nhau? Tôi còn không bằng về nhà trồng rau nuôi cá! Ít nhất thì bắp ngô trong ruộng cũng sẽ không gọi điện cho tôi lúc ba giờ sáng rồi bảo rằng, mau đến đầu thôn tưới phân!】
Phương Lộc Dã: ???
Mịa nó, hành vi của nhân vật đừng có nâng lên thành diễn viên chứ!
Tô Vạn Đồng lại bắt đầu cười ha hả, cô sợ bị thu âm nên che miệng cố gắng hạ thấp giọng, cười đến sắp ngất xỉu đến nơi rồi.
Minh Hằng Hạo vẫn tiếp tục đọc lời thoại đầy cảm xúc: “Người của Đông Xưởng đã sớm coi ngươi là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt… Lần này là dương mưu, người có thể dùng bên cạnh bệ hạ cũng chỉ có một mình ngươi…”
【Đông Xưởng thấy tôi không vừa mắt? Ha, vậy thì làm tôi sướng đi! Tôi là bé M nghịch ngợm, thích ăn kẹo sô cô la, tại sao còn sống mà chưa chết, thật ra tôi cũng muốn biết!】
“Khụ, khụ khụ khụ!” Phương Lộc Dã bị sặc nước bọt của chính mình, ho đến long trời lở đất.
Không phải chứ, Ninh Lạc đã lột xác rồi à? Sao giờ trình độ lại lên đến đẳng cấp vương giả rồi?!
Cậu ta không thể nghe thêm một giây nào nữa, quay đầu đi.
Kết quả phát hiện, anh trai cậu ta thế mà lại đang cười!
Đang cười đó, có ai hiểu không!
Đôi mắt phượng sau cặp kính của Lộ Đình Châu khẽ cong lên, đôi mắt đen sâu thẳm. Khóe miệng mang theo ý cười nhàn nhạt, có chút ý vị khó mà nắm bắt được.
Lúc này Phương Lộc Dã có chung một mạch não với Ninh Lạc, cảm nhận được mùi vị cặn bã của kẻ bại hoại đội lốt người lịch sự trên người Lộ Đình Châu.
Khiến cậu ta rùng mình một cái.
Lặng lẽ tránh xa anh trai mình ra.
Diễn xong, Ninh Lạc bị Phương Lộc Dã vẻ mặt phức tạp chặn lại.
“Làm gì?”
Phương Lộc Dã hít sâu một hơi: “Chúng ta nói chuyện về vấn đề chạm đến tầng sâu nhất trong linh hồn đi.”
Chuyện vòng tròn SM không phải chuyện tốt đẹp gì, cậu ta phải cứu vớt thiếu niên lầm đường lạc lối này!
“Linh hồn?” Ninh Lạc nghi hoặc liếc cậu ta một cái, nhìn sắc trời bên ngoài.
【Chưa đến tối mà đã bắt đầu emo sầu bi rồi, cảm thấy cuộc đời này của mình nhất định phải trôi nổi trong bể tình sao?】
Phương Lộc Dã tức giận, kéo cậu đến một góc khuất không người, hạ giọng nói: “Cậu cảm thấy thế nào về vòng tròn SM?”
Ninh Lạc hít sâu một hơi, cũng hạ giọng xuống, lén lút nói: “Chủ đề kích thích như vậy sao?”
Phương Lộc Dã nghiêm túc gật đầu.
Ninh Lạc quan sát cậu ta từ trên xuống dưới, muốn nói lại thôi, cuối cùng lại ấp úng: “Tôi cảm thấy…”
Phương Lộc Dã rửa tai lắng nghe.
Ninh Lạc khuyên nhủ, ý đồ kéo linh hồn lạc lối kia trở về, nhỏ giọng nói: “Tôi cảm thấy cậu làm S sẽ phì cười, làm M sẽ đánh trả, những thứ không nên động vào thì vẫn là đừng nên động vào.”
【Chơi trò gì vậy, cậu cứ ngoan ngoãn làm 0, chỉ cần kêu anh ơi giỏi quá, anh ơi lợi hại quá là được rồi.】
Vẻ mặt Phương Lộc Dã trống rỗng một giây.
Lộ Đình Châu vừa nói mấy câu với Tôn Học Bân, liền nghe thấy trong góc truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Ninh Lạc.
“Phương Lộc Dã! Sao tự dưng cậu lại đánh người thế hả!”
【A a a a a a, tôi phải đi cáo trạng với anh trai cậu!!!】
Hết chương 48.
Tác giả có lời muốn nói:
“Làm S sẽ phì cười, làm M sẽ đánh trả” là câu nói lấy từ trên mạng.
