Chương 64: Em Vì Anh Mà Cai Thuốc Lá, Cạo Đi Mái Tóc Mohican Trên Đầu

 

Chương 64: Em Vì Anh Mà Cai Thuốc Lá, Cạo Đi Mái Tóc Mohican Trên Đầu

 

Ngoài miệng thì Ninh Lạc nói không đời nào xem Lộ Đình Châu biểu diễn, nhưng khi nhìn thấy Lộ Đình Châu đang ngồi bên cây đàn piano, chỉnh lại cổ tay áo, cậu vẫn bị sắc đẹp làm cho mê muội.

 

Quan trọng nhất là, sau khi Lộ Đình Châu chỉnh sửa xong, anh yên lặng chờ đợi màn trình diễn bắt đầu, ánh mắt hướng xuống sân khấu, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

 

Khi chạm mắt với Ninh Lạc, anh nhìn cậu chăm chú vài giây, rồi khẽ mỉm cười. Đáy mắt anh được ánh đèn sân khấu bao phủ, thu hết thảy muôn vàn dịu dàng, tựa như áng mây trôi lững lờ vào những buổi trưa mùa xuân, đôi mắt dưới hàng mi dài như có một cơn mưa phùn ngang qua, mông lung một mảnh.

 

Khoảnh khắc ấy, tiếng hò reo của tất cả mọi người xung quanh dường như biến mất, ngay cả thời gian như cũng ngừng trôi.

 

Chỉ có trái tim là vẫn đập.

 

Mãi cho đến khi Lộ Đình Châu cúi đầu, đặt tay lên phím đàn.

 

Ninh Lạc cũng hoảng hốt cúi đầu, ôm lấy trái tim nhỏ bé đang đập loạn nhịp của mình.

 

【Đây là Đát Kỷ của giới giải trí à? Mau đuổi ra ngoài!】

 

【Em sớm đã bói qua quả cầu pha lê rồi, cung hoàng đạo của anh cứ cười là không có chuyện gì tốt hết á, không được cười, không được quyến rũ em!】

 

Phương Lộc Dã ở bên cạnh đang loay hoay với cây đàn cello, lặng lẽ trợn trắng mắt.

 

Ninh Dương mấp máy môi, cảm thấy tâm mình mệt mỏi quá.

 

Nói thì nói vậy, nhưng em ngồi thẳng dậy, đừng có xụi lơ trên ghế ôm mặt nữa được không?

 

Vài giây ngắn ngủi hai người nhìn nhau, từ đầu đến cuối đều lọt hết vào mắt cư dân mạng.

 

[Tôi chết chìm trong bể đường rồi! Quá là đẹp đôi! Giờ thì còn ai dám nói bọn họ chỉ là bạn bè nữa không?]

 

[Bạn bè gì mà khiến Lộ Đình Châu cố tình tìm kiếm, bạn bè gì mà khiến Ninh Lạc đỏ mặt thế kia, chậc chậc chậc, trò đùa của mấy cặp đôi trẻ đang yêu đương thôi mà.]

 

[Không chịu nổi nữa, chúng tôi, những cư dân mạng này cũng là một phần trong trò chơi của hai người sao (âm u bò trườn trong bóng tối) (gào thét)]

 

[Ể? Hướng Bặc Ngôn không nhìn thấy cảnh đó à? Sao im lặng thế?]

 

[Gã ta bây giờ chỉ là một người chết không còn chút giá trị nào nữa, cứ để gã ta yên nghỉ đi, đừng có giày vò bắt gã ta sống lại nữa.]

 

《Merry Christmas, Mr. Lawrence》 có lẽ là tiết mục biểu diễn nghiêm túc duy nhất trong buổi hòa nhạc lần này của bọn họ, vẫn là do Lộ Đình Châu gian lận, nhét bản DJ của bài 《Vận May Đến》 kia trở lại.

 

Có thể thấy Tiền Đa Đa thật sự là một kẻ không phải người.

 

Ngón tay thon dài nhấn phím đàn, khúc dạo đầu vang lên, ngón tay lướt trên phím đàn đen trắng, âm thanh du dương, vừa tráng lệ lại vừa hoang vu.

 

Tiếng đàn cello trang nghiêm trầm lắng, tăng thêm chiều sâu cho bản nhạc.

 

Ninh Lạc đã từng xem bộ phim này, dường như có thể tưởng tượng được trong đêm Giáng sinh lạnh lẽo có tuyết đầu mùa đó, con tuần lộc được đặt cạnh cây thông Noel treo đầy quà, lò sưởi tỏa ra hơi ấm, ấm cà phê sôi sùng sục tỏa khói.

 

Có người đứng trong tuyết, nhìn họ hôn nhau.

 

Tiếng chuông năm mới vang lên, ánh trăng chạy về phía cuối con hẻm nhỏ, cà phê dần mất đi hơi ấm.

 

Chương cuối cùng của bản nhạc kết thúc tại đây.

 

Nói một câu rất sáo rỗng, Lộ Đình Châu ngồi đó chơi đàn piano, thực sự đang tỏa sáng.

 

Ninh Lạc lẩm bẩm: “Sách đến khi cần dùng mới cảm thấy ít, một câu Đậu xanh xưng bá khắp thiên hạ.”

 

Ninh Dương giật giật khóe miệng, ngồi cách xa cậu ra một chút.

 

Ninh Lạc nghe thấy phía sau có cô gái đang nhỏ giọng trao đổi: “Đậu xanh, đỉnh quá!”

 

Cậu gật đầu: 【Đúng đúng, đây chính là cảm giác của tôi, anh hùng thường có chung suy nghĩ.】

 

Một cô gái khác nói: “Lộ Đình Châu là một người đàn ông quá hoàn hảo, rước về nhà trưng bày thôi cũng đủ thấy mãn nguyện rồi.”

 

Ninh Lạc cực kỳ tán thành: 【Đúng vậy, khi bạn nhìn anh ấy, nhớ phải đeo kính bơi để tránh rơi vào bể tình.】

 

Tiếng đàn piano bỗng khựng lại một chút, mặc dù rất khó nhận ra.

 

Cô gái giơ điện thoại quay phim, phóng to màn hình hết cỡ, sau khi phát hiện ra điều gì đó, cô tặc lưỡi một tiếng, thành tâm mời bạn mình cùng thưởng thức: “Cậu nhìn yết hầu này xem, cuối cùng cũng hiểu được cái gì gọi là ‘yết hầu trượt lên trượt xuống’, mé, gợi cảm muốn chết.”

 

Bạn cô ấy rất tán đồng: “Đúng đúng, thật gợi cảm, thật thanh thuần.”

 

Tống Nam ở bên cạnh nghe lỏm được: “…”

 

Khoan đã, yết hầu thanh thuần cũng là từ gì để khen người khác sao?

 

Ninh Lạc cảm thấy mình như gặp được tri kỷ, trong lòng không ngừng gật đầu: 【Đúng đúng, bởi vì tôi thường xuyên dùng lưỡi quét dọn, cho nên vô cùng sạch sẽ.】

 

“Phụt, khụ khụ!” Tiếng sặc nước liên tiếp vang lên.

 

Tiếng đàn piano vang lên một nốt nhạc sai.

 

Đàn cello bị kéo nhầm dây, có một khoảnh khắc, âm thanh nghe thật chói tai.

 

Tiền Đa Đa và Hướng Bặc Ngôn kinh hãi quay đầu lại.

 

Đậu xanh, đây là phát ngôn kiểu gì thế?!

 

Ninh Lạc, không ngờ ở sau lưng cậu lại là người thô tục như vậy!

 

Hướng Bặc Ngôn im lặng một lúc, đột nhiên cười lạnh, hất mái tóc hồng quay đầu đi.

 

Hừ, Lộ Đình Châu, đây chính là phúc báo của anh khi dám ăn nói xấc xược với Yamashita Takuma. Đợi đấy, sớm muộn gì Ninh Lạc cũng bắt được anh, tha hồ mà hành hạ.

 

Ninh Lạc cầm lấy một xiên thịt nướng, đổi góc độ khác để thưởng thức trai đẹp:【Em vì anh mà cai thuốc lá, cạo đi mái tóc mohican trên đầu, em có lỗi gì chứ? Chỉ là yêu anh đến không biết phải làm sao thôi mà.】

 

Phương Lộc Dã cúi đầu, tay cầm dây đàn run rẩy, nhịn cười đến khó chịu.

 

Mẹ kiếp, thằng nhóc này không phải cố tình chơi xỏ cậu ta đấy chứ? Cậu ta sắp cười đến mức lăn lộn trên đất rồi.

 

Nghĩ đến việc Lộ Đình Châu thực ra cũng có thể nghe thấy, Phương Lộc Dã càng muốn cười lớn hơn, cậu ta rất muốn nhìn thấy biểu cảm của anh trai mình lúc này, nhưng lại sợ chọc anh trai mình nổi giận, chỉ có thể nghe thấy tiếng đàn piano run lên một cái.

 

Lộ Đình Châu không có gì khác, đơn thuần là bị dầu bắn vào.

 

Anh nhắm mắt lại rồi mở ra, mím môi mỏng, tóc mái rủ xuống tự nhiên, che khuất nửa con mắt đen láy, sâu thẳm, đáy mắt tràn ngập cảm xúc phức tạp, anh không biết mình nên tức giận hay nên cười.

 

【Trai đẹp (huýt sáo) (vuốt tóc mái một cách đẹp trai) thật biết chơi đàn, vừa đàn đã chạm đến trái tim em (ngậm hoa hồng) (phong độ quay người dựa vào xe) Anh nói anh hơi khó theo đuổi? OK, em đây sẽ bật một bài DJ, trực tiếp làm rung động DNA của anh.】

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

May mắn thay, phần trình diễn của anh sắp kết thúc rồi.

 

Anh buông xuống nốt nhạc cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy, chơi xong một bản nhạc lại là một việc khó khăn đến thế.

 

Vậy mà Ninh Lạc hoàn toàn không biết anh đã nghe thấy những gì, thấy Lộ Đình Châu trở về ngồi cạnh mình, cậu ghé sát lại nói: “Em không có nói mấy câu cổ vũ đó đâu, ngày mai anh không được làm rau mùi đâu đấy.”

 

“Đương nhiên là không,” Lộ Đình Châu nhìn cậu, khoanh hai tay trước ngực, “Ngày mai em về nhà rồi, không phải tôi nấu cơm.”

 

Ninh Lạc: “…?”

 

【Hình như, có lẽ, đại khái, có thể, là như vậy nhỉ! Sáng mai mình đi rồi mà.】

 

Ninh Lạc lại bắt đầu phát điên: “Anh lừa em đúng không?”

 

Tâm trạng Lộ Đình Châu thoải mái hơn một chút, mỉm cười gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, em có thể làm gì được tôi.”

 

Ninh Lạc hừ một tiếng: “Em sẽ lên mạng vạch trần bộ mặt thật của anh.”

 

Lộ Đình Châu dựa lưng vào ghế, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh ung dung thường ngày, thản nhiên nói: “Nhưng ba ngày sau em quay trở lại, vẫn là tôi nấu cơm.”

 

Anh nhìn biểu cảm cứng đờ của Ninh Lạc, sờ sờ cằm: “Xem như quà trở về, tôi tặng em ba ly nước chanh rau mùi.”

 

Ninh Lạc: “…Anh là ác quỷ.”

 

【Mình chưa bao giờ thấy qua kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy!】

 

Lộ Đình Châu tặc lưỡi một tiếng, ấn đầu cậu, xoa rối tung mái tóc, nhàn nhạt nói: “Nói chuyện với anh kiểu gì vậy.”

 

Tai Ninh Lạc tê rần, co ngón tay lại, cứu vãn lại kiểu tóc của mình chậm mất một nhịp.

 

Âm thanh hiện trường quá ồn ào, Ninh Dương không nghe thấy câu này, nhưng cư dân mạng thông qua mic thu âm thì nghe được rất rõ ràng.

 

[Nói! Chuyện! Với! Anh! Kiểu! Gì! Vậy!]

 

[Đậu xanh anh trai ruột còn ở bên cạnh, vậy mà hai người đã bắt đầu tán tỉnh nhau rồi à?]

 

[A a a a a a a, tôi phát điên mất! Tôi dám cá là Lộ Đình Châu chắc chắn có ý với Ninh Lạc, anh ấy siêu yêu cậu ấy.]

 

[Này, hai người, làm luôn cho tôi xem đi!]

 

[Ninh Lạc, Lộ Đình Châu, tối nay trên giường hai người mà không xảy ra động đất cấp mười thì không xong với tôi đâu đấy.]

 

[Vẫn là Lộ Đình Châu biết cách tán tỉnh, tôi còn tưởng anh ấy nhiều năm qua bị lãnh cảm, kết quả, mịa nó chứ, nhà hoang lâu năm bốc cháy hừng hực]

 

[Biến đổi hoàn toàn từ trai lãnh đạm thành trai phúc hắc hệ thả thính, chỉ cần một Ninh Lạc]

 

[…… Cái gì biến thành cái gì cũng chỉ hại các người mà thôi!]

 

Ninh Lạc nhìn bàn tay vừa thu về kia: “…… Kiểu tóc của em.”

 

Lộ Đình Châu nghiêng đầu, hỏi: “Kiểu tóc làm sao?”

 

Ninh Lạc đè nén cảm xúc kỳ lạ trong lòng, bĩu môi: “Bị anh xoa rối hết rồi.”

 

Lộ Đình Châu nghe vậy thì cẩn thận đánh giá: “Sao anh lại thấy em như vậy càng đáng yêu hơn nhỉ?”

 

“Có sao? Anh lại lừa em đúng không?” Ninh Lạc nửa tin nửa ngờ, cậu đã học được khôn, bắt đầu không tin tưởng lời nói của Lộ Đình Châu nữa.

 

“Thật mà. . . . . . Suỵt, bạn của em lên sân khấu rồi kìa.”

 

Lộ Đình Châu nói xong câu đó, ra hiệu cho Ninh Lạc nhìn lên sân khấu, mấy người Vương Lâm đã chuẩn bị tiết mục cuối cùng 《Circle Of Life》 rồi.

 

Âm thanh dồn dập, sôi động của trống châu Phi vang lên, một đám thổ dân châu Phi bất ngờ xuất hiện.

 

Thủ lĩnh Thẩm Văn Dục bôi đầy dầu cọ, đầu cắm lông gà, mặc một chiếc ga trải giường, hai tay giơ cao nhìn lên trời, hét lớn:

 

“Hakuna Matata!”

 

Tất cả mọi người cùng hét: “Hakuna Matata!”

 

Sự chú ý của Ninh Lạc ngay lập tức bị thu hút, cậu nhập vai rất tốt, đã chuẩn bị giơ Simba lên chuẩn bị hát vang.

 

【Na——gekiyia——wowawali, ji↗wa↘wa↗~cichu, wa——!】

 

Thẩm Văn Dục và những người khác: “…”

 

Mịa nó, cảm ơn nhiều.

 

Thẩm Văn Dục bị Ninh Lạc làm gián đoạn, suýt chút nữa thì quên mất câu thoại tiếp theo là gì, may mà Vương Lâm giả làm cây bao báp nhảy nhót tới nhỏ giọng nhắc nhở.

 

Anh ta hắng giọng, bắt đầu hát:

 

“From the day we arrive on the planet

 

and blinking, step into the sun.”

 

Âm nhạc châu Phi có sức truyền cảm và nhịp điệu mãnh liệt, trực tiếp vang vọng trong sâu thẳm trái tim mọi người, phảng phất như đang ở trên thảo nguyên, đuổi theo hoàng hôn và đàn voi trên đường lớn, ở cuối chân trời, nhìn thấy mặt trời đỏ rực chìm xuống sa mạc.

 

Sức sống mãnh liệt bén rễ, vươn lên trên mảnh đất hoang vu này, ngập tràn sức sống mãnh liệt.

 

Tất cả mọi người ở hiện trường đều bắt nhịp theo tiết tấu của âm nhạc, cơ thể chuyển động theo nhịp trống.

 

Không biết là ai hét lên, mọi người quay đầu nhìn lại, nhìn thấy ngọn lửa trại được đốt lên phía sau.

 

Tiền Đa Đa cầm loa lớn hét lớn: “Tiệc lửa trại của buổi hòa nhạc, mọi người có muốn trải nghiệm không?”

 

“Không cần 998, không cần 998, chỉ cần 9.9, cho bạn vui vẻ gấp bội!”

 

【Ai nghĩ ra câu quảng cáo này cho hắn vậy, quê mùa muốn chết.】

 

Tiền Đa Đa trừng mắt nhìn Ninh Lạc, quê mùa đến cực điểm chính là sành điệu, cậu thì biết cái gì chứ.

 

Khán giả vẫn còn có chút bối rối, còn mấy thổ dân da đen Thẩm Văn Dục kia thì trực tiếp nhảy xuống sân khấu chạy tới.

 

Ninh Lạc bị ai đó trực tiếp túm lấy, kéo đi, chạy về phía đống lửa dưới ánh trăng, tóc bị gió đêm thổi rối bời. Cậu ngẩn ra, sau đó nhanh chóng hòa nhập cùng mọi người, vẫy tay với những người vẫn còn đang ngồi đó:

 

“Nhanh lên, mau đến chơi đi!”

 

Tất cả mọi người đều chạy tới, không chỉ có khán giả, mà còn có rất nhiều nhân viên công tác, mọi người vây thành một vòng tròn lớn, nắm tay nhau, hát “Hakuna Matata”, nhảy múa theo nhịp trống châu Phi, ánh lửa phản chiếu từng khuôn mặt trẻ trung tràn đầy sức sống.

 

Ninh Lạc bị ai đó va vào vai, ngã vào người Lộ Đình Châu.

 

Cô gái vô tình đụng phải cậu vội vàng xua tay xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, tối quá tôi không nhìn thấy cậu.”

 

“À, không sao.” Ninh Lạc liên tục lắc đầu.

 

Lộ Đình Châu đưa tay đỡ cậu một chút, bên cạnh đống lửa quá ồn ào, anh sợ Ninh Lạc không nghe thấy nên ghé sát tai cậu cười nói: “Sao cứ ngã vào người tôi thế? Mấy lần rồi?”

 

Trái tim như bị lông vũ nhẹ nhàng quét qua, Ninh Lạc ho khan một tiếng, nghiêm túc chỉ ra: “Là em bị người ta đụng mà, không liên quan gì đến em.”

 

Cô gái vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, là tôi đụng cậu ấy vào người anh.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

【Vốn dĩ không có gì, sao cô nói xong tôi lại thấy kỳ lạ thế nhỉ?】

 

Lộ Đình Châu khẽ cười, đỡ cậu dậy, nói với cô gái: “Buổi tối nhìn không rõ, cẩn thận một chút.”

 

Cô gái vội vàng gật đầu, chạy đi tìm bạn của mình, hai người không biết nói gì, sau đó cùng nhau nhìn về phía bên này, hai mắt sáng lấp lánh.

 

Ninh Lạc che mic lại, nói: “Bây giờ em bắt đầu nghi ngờ cô ấy là cố tình rồi, đáng ghét.”

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu: “Cố tình gì?”

 

【Đương nhiên là cố tình để em đụng vào người anh rồi.】

 

Nhưng lời này Ninh Lạc không nói ra được, cậu nghẹn một lúc rồi mới đáp: “Không có gì.”

 

Lộ Đình Châu bật cười.

 

Cười một lúc lâu, anh đưa tay chạm vào Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc cứng rắn nói: “Làm gì?”

 

Lộ Đình Châu nói: “Nắm tay.”

 

Dưới ánh lửa trại bập bùng, bàn tay duỗi ra trước mặt Ninh Lạc có khớp xương rõ ràng, thon dài hữu lực, trên ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn bạc đơn giản, từng đốt ngón tay trong trẻo trắng nõn như ngọc.

 

Ninh Lạc ngây người tại chỗ.

 

Thấy cậu không có phản ứng, Lộ Đình Châu dứt khoát trực tiếp nắm lấy tay cậu, thấy cậu vẫn không động đậy, anh cười bất đắc dĩ: “Làm gì vậy, mọi người đều nắm tay nhau nhảy múa mà.”

 

【…… Vậy anh đổi cách nói khác đi, tự dưng nói hai chữ nắm tay ra làm chi, để em ngây người ra luôn nè.】

 

Ninh Lạc ngây ngốc gật đầu: “Được rồi, vậy anh nắm đi.”

 

Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, ánh mắt lướt khuôn mặt cậu.

 

……………

 

Bầu không khí ở hiện trường náo nhiệt bao nhiêu, phòng livestream lại trống rỗng cô đơn bấy nhiêu.

 

Cư dân mạng không thể ngồi yên được nữa.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

[Tôi sắp chua thành quả chanh rồi, tại sao tôi không có mặt ở hiện trường chứ, thật đáng ghét!]

 

[Ghen tị với tất cả những người may mắn có mặt tại đó.]

 

[Tuy rằng rất ghen tị, nhưng cảnh này cũng quá đẹp rồi.]

 

[Không được, tôi vẫn không điều chỉnh được tâm trạng, niềm vui của tôi phải được xây dựng trên nỗi đau của một số người!]

 

[Ví dụ như?]

 

[Ngày mai Ninh Lạc có thể chạm vào điện thoại rồi đúng không? Hehehe.]

 

[Tôi lại đẩy cái bài đăng về điệu nhảy mì sợi kia lên rồi, còn gửi riêng cho Ninh Lạc một bản, hehehe, cậu ấy không cần cảm ơn tôi đâu.]

 

[Các người xấu xa quá, tôi yêu các người quá.]

 

[Vừa nghĩ đến việc ngày mai Ninh Lạc phải trải qua những gì, nhanh thôi, tôi lập tức điều chỉnh được tâm trạng rồi.]

 

Mà Ninh Lạc sau khi vui chơi thâu đêm suốt sáng tại đêm lửa trại, cuối cùng cũng lên xe trở về, lấy lại được chiếc điện thoại yêu dấu của mình.

 

Xa cách điện thoại yêu dấu nhiều ngày như vậy, việc đầu tiên đương nhiên là hung hăng sủng hạnh nó, lập tức lên mạng lướt net thôi!

 

Ninh Lạc vui vẻ mở Weibo của mình ra, chuẩn bị lướt.

 

Trên trang chủ hiển thị mấy cái hot search bị cư dân mạng thiếu đạo đức đẩy lên suốt cả đêm qua.

 

#Ninh Lạc, ai dạy cậu đánh thái cực quyền như vậy.

 

#Ninh Lạc, điệu nhảy mì sợi.

 

#Ninh Lạc, cậu đừng phát điên nữa, tôi sợ rồi.

 

#Chuyên gia kêu gọi các công ty giải trí quan tâm đến trạng thái tinh thần của nghệ sĩ.

 

Mí mắt Ninh Lạc giật giật, click vào xem.

 

Một lúc sau, Ninh Dương nghe thấy tiếng hét thảm thiết từ ghế sau.

 

“Cái quái gì thế này, a a a a a!”

 

Ninh Dương: “Em không thể yên tĩnh một lúc được à?”

 

Vừa dứt lời, vai anh ta đã bị ai đó ghì chặt lấy, kéo về phía sau.

 

Tay Ninh Lạc siết chặt cà vạt định mệnh của anh ta, ra sức lắc: “Anh! Anh cứu em với! Anh có thể xóa mấy cái này đi không? Em cầu xin anh đó, anh mau xóa hết đi! Anh, anh trai ruột của em!”

 

Ninh Dương chưa từng thấy cậu bi thương như vậy bao giờ, cậu đau khổ như thể ông lão đang xem náo nhiệt cùng mọi người thì phát hiện ra ngôi nhà đang cháy là nhà mình vậy.

 

“Em đợi chút, để anh xem là cái gì đã.”

 

Ninh Lạc đưa điện thoại cho anh ta, chỉ vào cái video đó: “Chính là cái này nè!”

 

Ninh Dương liếc mắt một cái liền nhận ra đây là công viên nhỏ trong khu biệt thự của bọn họ: “Đây không phải là video em cùng ba đi tập thể dục buổi sáng hôm đó sao?”

 

Anh ta nói xong thì ấn nút phát.

 

Nhìn thấy một sợi mì dẻo dai đang thắt nút ở hai chân lắc lư theo nhịp điệu, cánh tay duỗi ra tạo sóng như rong biển trôi theo dòng nước, động tác Bạch Hạc Lượng Sí thì lại giống như khỉ xuất thế.

 

Ninh Dương lập tức úp ngược điện thoại xuống đùi, day day mi tâm: “Say xe rồi, nhìn thấy mì sợi đang nhảy múa.”

 

Ninh Lạc hét lớn: “Anh!!!”

 

Ninh Dương ném trả điện thoại cho cậu: “Em có gọi ba thì cũng vô dụng thôi, rõ ràng là ngày đầu tiên Tiền Đa Đa đến tìm em đã quay lại rồi, đã bao nhiêu ngày rồi, những người nên xem đều đã xem hết rồi.”

 

Ninh Lạc u ám vặn vẹo: “Em và Tiền Đa Đa thề không đội trời chung!!”

 

Ninh Dương: “Khí phách thật đấy. Nhưng sao em không tự ngẫm lại xem tại sao mình lại nhảy kiểu đó?”

 

“Tố chất của em thấp như vậy, có thể trách người khác thì tại sao phải trách bản thân?” Ninh Lạc vô cùng khó hiểu.

 

“…”

 

Ninh Lạc thấy anh ta cũng không có cách nào, lặng lẽ rụt lại, nằm trên ghế sau xe ôm lấy bản thân vừa yếu đuối đáng thương lại vừa bất lực, ánh mắt trống rỗng nhìn trần xe, đầu bị đập vào cửa xe, phát ra tiếng “bộp bộp” cũng không thấy đau nữa.

 

Cậu hít hít mũi: “Em cảm thấy cuộc sống này cũng chỉ đến thế thôi.”

 

Ninh Dương nói: “Không đến mức đó.”

 

Ninh Lạc quay đầu, nhìn chằm chằm vào sau ghế xe của anh ta, cố gắng đốt ra một cái lỗ để làm bỏng chết Ninh Dương: “Sao lại không đến mức đó? Cái video này vừa ra, em trực tiếp chết lâm sàng rồi!”

 

Ninh Dương nói: “Hôm qua em hát xong bài dân ca đó đã chết đến không thể chết hơn được rồi, cái video này,” anh ta dừng lại một chút, tìm một cách hình dung thích hợp, “Cùng lắm là nung tro cốt của em từ 100 độ tăng lên 200 độ mà thôi.”

 

“A a a a a a, em muốn đoạn tuyệt quan hệ anh em với anh!” Ninh Lạc đấm một quyền vào không khí.

 

Ninh Dương kinh ngạc: “Còn có chuyện tốt như vậy nữa sao?”

 

Ninh Lạc tức giận đấm đá lung tung ở phía sau.

 

【Tôi muốn đấm một quyền đánh bay viện dưỡng lão Nam Sơn, đá một cước đá sập trường mẫu giáo Bắc Hải!】

 

【Em muốn đá anh một phát cho anh bay đến tòa nhà bách hóa, tòa nhà bách hóa có quạt, thổi một cái thổi đến ga tàu, ga tàu có tàu hỏa, đè một cái anh thành quả dưa bẹp!】

 

Ninh Dương khịt mũi hừ lạnh.

 

Chỉ có hồi tiểu học anh mới thích mấy câu đồng dao trẻ con như vậy.

 

Sau đó cả quãng đường không còn động tĩnh gì nữa.

 

Ninh Lạc giống như một con búp bê vải rách nát, bị cuộc sống chà đạp nhiều lần, tra tấn một cách tàn nhẫn, nằm liệt ở đó giống như một cái xác đang cosplay con người.

 

Điện thoại cậu đặt trên bụng rung lên, thanh thông báo tin nhắn nhảy ra một tin nhắn mới, Ninh Lạc uể oải cầm lên xem.

 

【Lu Lu: Về đến nhà chưa?】

 

Sau đó lập tức thu hồi.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: ? Thu hồi làm gì, tui đã nhìn thấy rồi.】

 

Một lúc sau bên kia mới trả lời: 【Ừm, vậy cậu về nhà chưa?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Sao cậu biết hôm nay tui đi công tác về? Nhưng mà đúng là sắp về đến nhà rồi.】

 

【Lu Lu: Ừ, vậy trên đường đi chú ý an toàn, về đến nơi nói với tôi một tiếng.】

 

Ninh Lạc nhìn thấy giọng điệu dịu dàng và những dòng chữ quan tâm của bạn hiền, trong lòng lập tức cảm động đến rơi nước mắt.

 

Lộ Đình Châu lừa cậu, Tiền Đa Đa chơi xỏ cậu, anh trai ruột không quan tâm cậu, chỉ có Lu Lu! Là người mãi mãi đứng về phía cậu!

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Huhuhu, Lu Lu, cậu đừng có thích Lộ Đình Châu nữa, cậu thích tui đi, tui sẽ đối xử tốt với cậu cả đời, trong ruộng nhà tui trồng toàn là những thứ cậu thích ăn.】

 

Đối phương chậm rãi gửi tới một dấu chấm hỏi.

 

【Lu Lu: ?】

 

【Lu Lu: Lộ Đình Châu lại làm gì cậu?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Cái tên yêu tinh Đát Kỷ đó, vậy mà lại dám dùng mưu kế với Ninh Lạc tốt bụng, đơn thuần, vô tội, ngây thơ nhất thế giới, lừa cậu ấy đến xưởng chế biến rau mùi để ám sát!】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Còn cố gắng dùng sắc đẹp quyến rũ Ninh Lạc, hừ hừ, lên án, cực lực lên án!】

 

Lộ Đình Châu thực sự không biết nên kinh ngạc trước một loạt tính từ tự luyến của cậu, hay là cách Ninh Lạc định nghĩa về anh nữa.

 

Một lúc lâu sau, anh gõ một câu gửi qua: 【Khi cuộc sống của cậu không phù hợp với hình tượng của cậu, cậu có cảm thán vận mệnh bất công với mình không?】

 

Lần này đến lượt Ninh Lạc gõ dấu chấm hỏi.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: ? Có phải cậu đang chỉ trích Ninh Lạc hoàn mỹ nhất thiên hạ không? Cậu vậy mà lại yêu yêu tinh Đát Kỷ đó sâu đậm như vậy, đáng ghét.】

 

【Lu Lu: Cẩn thận từ ngữ của cậu, cẩn thận luật sư của anh ta gửi thư cảnh cáo đấy. (mỉm cười)】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: …… Chúng ta đã không còn là bạn tốt nhất thiên hạ nữa, tuyệt giao một phút!】

 

【Lu Lu: Được, cậu cứ tuyệt giao đi.】

 

Ninh Lạc không thể tin được trợn to mắt.

 

【Lu Lu: Một phút sau nhớ nói cho tôi biết khi nào về đến nhà.】

 

Ninh Lạc hài lòng rồi, đây mới là bạn tốt của cậu nè.

 

Cậu lạnh lùng gõ một chữ “ok” gửi qua.

 

…………..

 

Ninh Lạc vốn định trong ba ngày nghỉ ngắn ngủi này sẽ lên mạng lướt net thỏa thích, kết quả phát hiện ra mình vẫn còn quá ngây thơ rồi.

 

Bây giờ cho dù là cậu mở Weibo, hay là Douyin, hay là Bilibili, tất cả, là tất cả hot search đều có liên quan đến cậu!

 

Ninh Lạc thậm chí còn nhìn thấy một đoạn video chế giễu cậu, video bị người ta cắt ghép biên tập lại, đó là video quay cảnh cậu nhảy múa, cậu đấu tranh tâm lý dữ dội, cuối cùng vẫn không địch lại được sự tò mò, tay che mắt lại mở ra một khe nhỏ, click vào video rồi nheo mắt xem.

 

Xem chưa đến mười giây đã bị đả kích, tức giận đến xuất huyết não, trực tiếp khiếu nại video, lý do chọn chính là gây hại đến sức khỏe tinh thần của thanh thiếu niên.

 

Gây hại đến trái tim của cậu không tính là gây hại đến thanh thiếu niên sao!

 

Kết quả đương nhiên là cậu khiếu nại không được, bộ phận chăm sóc khách hàng đánh giá cậu là đưa thông tin giả, còn nghi ngờ là tài khoản bất thường nên ném cậu đi làm bài kiểm tra.

 

Ninh Lạc: “…”

 

Cậu xuống lầu ăn cơm, mẹ Ninh nhìn thấy sắc mặt cậu thì kinh ngạc: “Con làm sao vậy?”

 

Ninh Lạc nhìn bát cơm trắng, đau lòng muốn chết: “Không muốn sống nữa, nhưng lại không muốn chết.”

 

Nói xong, cậu gắp một miếng sườn bò thật lớn, nhét vào miệng, cố gắng tự làm mình nghẹn chết.

 

Ninh Dương liếc cậu một cái: “Không muốn sống nữa còn ăn khỏe như vậy.”

 

Ninh Lạc hít hít mũi: “Đúng vậy, đáng sợ không, trái tim em chết rồi mà miệng vẫn còn động đậy, còn có thể ăn hết cả một bàn tiệc.”

 

Ninh Dương im lặng một lúc, nói: “Vậy em đúng thật là có chút bản lĩnh đấy.”

 

Ăn được thì cứ ăn, uống được thì cứ uống, phàm là chuyện gì cũng không để trong lòng.

 

Ba Ninh đột nhiên lên tiếng: “Đúng rồi, ba đặt cho hai đứa một cái bánh kem lớn.”

 

“Hả?” Ninh Lạc nghi hoặc ngẩng đầu lên khỏi bát cơm, khó hiểu nói: “Nhưng hôm nay không phải là sinh nhật của hai đứa con mà.”

 

Ba Ninh tỏ vẻ: “Ai nói sinh nhật mới được ăn bánh kem chứ, cái bánh kem này của ba là để chúc mừng tình anh em của hai đứa đấy, cùng nhau tiến lên, vượt qua khó khăn.”

 

Mi tâm Ninh Dương giật giật, tự dưng có linh cảm chẳng lành

 

Quả nhiên, khi ba Ninh vừa mở hộp bánh kem ra, dòng chữ kem to đùng khiến Ninh Dương chết lặng:

 

“Chúc mừng nhóm nhạc “Dương Lạc” chính thức ra mắt, sau này cùng nhau đi trên con đường đầy hoa.”

 

Ba Ninh vui vẻ: “Thế nào, đẹp không, ba còn đặt làm búp bê nhỏ theo trang phục hôm đó của hai đứa đặt lên trên nữa này.”

 

“Cạch”

 

Đôi đũa trong tay Ninh Lạc rơi xuống bàn.

 

【Nước mắt chan cơm, cảm giác như cuộc đời này sắp xong rồi.】

 

Ninh Dương: “…”

 

Ninh Dương nhắm mắt lại an tường, anh ta cũng muốn chết rồi.

 

Chỉ có ba Ninh vì tình anh em mà vui vẻ một mình: “Tuổi trẻ mà, vẫn là hoạt bát một chút mới tốt. Các con không biết, công ty của chúng ta gần đây giá trị tăng gấp bội.”

 

Ninh Lạc và Ninh Dương cùng nhìn ông: “.”

 

Chờ đến khi trên bàn chỉ còn lại hai anh em, Ninh Lạc chậm rãi lên tiếng: “Anh, hay là lần sau anh đừng đi nữa, em tìm người khác.”

 

【Em sợ trái tim mong manh của anh không chịu được đả kích lần thứ hai.】

 

Ninh Dương im lặng.

 

“Anh?”

 

“Đừng ồn, anh đang suy nghĩ.”

 

Mãi một lúc sau Ninh Dương mới nói, “Em nói xem, nếu anh mua lại cái chương trình tạp kỹ kia, để Tiền Đa Đa chịu sự tra tấn của anh thì khả năng thành công là bao nhiêu?”

Hai mắt Ninh Lạc sáng lên: “Anh, anh đúng là thông minh tuyệt đỉnh!”

 

Ninh Dương cảnh giác: “Có phải em lại đang móc mỉa đường chân tóc của anh không?”

 

Ninh Lạc: ?

 

【Lão già chua ngoa!】

 

Cậu hỏi: “Vậy kỳ sau anh còn tham gia không?”

 

Ninh Dương nhíu mày, rơi vào đấu tranh tư tưởng.

 

【Em mặc kệ, dù sao em chắc chắn sẽ đi, em rất muốn gặp cặp đôi minh tinh thế thân lạnh lùng x tổng tài bá đạo kinh điển kia, motip thế thân cẩu huyết, kim chủ cưỡng ép yêu, ai mà không thích ăn dưa một cách nhập vai chứ!】

 

Ninh Dương rơi vào trầm tư càng lâu hơn.

 

Anh ta thề mình không phải là người thích hóng hớt, thật sự không phải, trước giờ chưa từng như vậy.

 

Ninh Lạc thấy anh ta vẫn còn đang suy nghĩ, liền ghé sát vào tai anh ta thì thầm như ác ma: “Đúng rồi anh, anh có biết khách mời đặc biệt của kỳ sau là ai không?”

 

Ninh Dương hỏi: “Là ai? Chẳng lẽ anh còn quen biết?”

 

Ninh Lạc liên tục gật đầu: “Đương nhiên rồi, đối thủ một mất một còn của Sơ Trác đó, tổng giám đốc của Cự Thượng.”

 

【Chính là nam chính nổi tiếng với motip vợ bỏ trốn, chồng theo đuổi! Cái thể loại văn học cẩu huyết cổ điển, anh chạy em đuổi, em chạy anh đuổi, dù có chắp cánh cũng khó thoát đó, bỏ lỡ loại náo nhiệt này thì không còn nữa đâu!】

 

Ninh Dương đột nhiên nhớ tới, từ rất lâu trước đây anh ta đã nghe nói, hình như Tạ tổng của Cự Thượng vẫn luôn bao nuôi một minh tinh nhỏ nào đó…

 

Tuy rằng mình không phải là người thích hóng hớt, nhưng hoàn toàn nắm giữ điểm yếu của đối thủ một mất một còn, loại chuyện này sao có thể gọi là hóng hớt chứ?

 

Đó tất nhiên là bí mật thương mại chính đáng rồi!

 

Ninh Dương mở miệng vàng ngọc: “Anh là người rất coi trọng chữ tín, sao có thể dễ dàng vi phạm hợp đồng được?”

 

Kỳ sau, xem xét lại!

 

Ba ngày sau, chương trình tạp kỹ hot nhất hiện nay lại lên sóng.

 

Địa điểm quay hình được chọn tại… nông trại ở vùng nông thôn.

 

Tiền Đa Đa mặc áo ba lỗ, đội mũ rơm lớn, cầm loa, hét lớn với các vị khách mời:

 

“Xây dựng nông thôn mới, chăn nuôi, trồng trọt, làm đường! Chào mừng mọi người đến với chương trình của chúng ta, chủ đề của chúng ta kỳ này là, cần cù làm giàu!”

 

Ninh Lạc ngây người.

 

Không phải chứ, hắn nghiêm túc đấy à, thật sự xuống nông thôn nuôi lợn à?!

 

Ninh Dương lập tức hối hận.

 

Vẫn còn quá trẻ, vậy mà lại nghe theo lời dụ dỗ của Ninh Lạc!

 

Hết chương 64.

 

Chú thích:

 

  • Không cần 998, không cần 998, chỉ cần 9.9, cho bạn vui vẻ gấp bội!: Câu này là một kiểu quảng cáo bán hàng rất phổ biến trên mạng, đặc biệt là trong các buổi livestream bán hàng ở Trung Quốc. Kiểu như, “Không cần 998 tệ, không cần 998 tệ, chỉ cần 9,9 tệ, niềm vui của bạn sẽ tăng gấp đôi!”
Chương 64: Em Vì Anh Mà Cai Thuốc Lá, Cạo Đi Mái Tóc Mohican Trên Đầu

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên