Chương 67: Bánh Răng Số Phận Của Cậu Chẳng Xoay Chuyển Được Tí Nào, Mà Sợi Xích Cuộc Đời Cậu Thì Sắp Đứt Luôn Rồi

 

Chương 67: Bánh Răng Số Phận Của Cậu Chẳng Xoay Chuyển Được Tí Nào, Mà Sợi Xích Cuộc Đời Cậu Thì Sắp Đứt Luôn Rồi

 

“Ninh Lạc!”

 

Tốc độ của Ninh Lạc nhanh đến mức Lộ Đình Châu còn chưa kịp phản ứng, người đã vèo một cái biến mất tăm.

 

Tiền Đa Đa và những người khác đều ngây ra, đồng loạt quay đầu nhìn theo bóng lưng Ninh Lạc đang khuất dần.

 

“Sao không giữ em ấy lại?”

 

Tiền Đa Đa ngẩn ra một lúc mới nhận ra Lộ Đình Châu đang nói chuyện với mình, đối diện với ánh mắt rõ ràng là không vui của đối phương, Tiền Đa Đa hoàn hồn, kêu oan: “Tôi thật sự không kịp phản ứng!”

 

Ai mà biết được trong đầu cậu ấy đang nghĩ gì, sao lại trực tiếp đuổi theo như vậy chứ?!

 

… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái vali đó chạy nhanh thật.

 

Thật sự rất nhanh luôn ấy.

 

Lại còn được con dốc lớn hỗ trợ nữa chứ.

 

Tạ Kha vẫn còn đang kinh hoàng tột độ, bỗng hắn ta nghe thấy có tiếng gọi sau lưng: “Này, đưa tay cho tôi!”

 

Nhanh vậy đã có người đến cứu rồi sao?

 

Hắn ta mừng rỡ quay đầu lại, kết quả chỉ thấy Ninh Lạc đang cưỡi vali trượt trên đường, thật sự không thể tin nổi, hắn ta trực tiếp sụp đổ luôn rồi: “Cậu cưỡi cái thứ gì đến vậy?”

 

Ninh Lạc không chấp nhận được việc hắn ta coi thường vali của mình, bèn lên tiếng bênh vực: “Tôi mua vali đời mới nhất, động cơ điện hybrid kết hợp với gió, còn có cả gia tốc trọng trường đấy nhé! Tôi đã dùng hết cả pin sạc dự phòng để sạc cho nó đấy!”

Có biết ơn không hả anh đẹp trai!

 

Tạ Kha không hiểu động cơ hybrid điện gió gió điện là gì, chỉ cảm thấy mình sắp chết trên lưng con lợn nái này rồi, hắn ta bị xóc nảy đến mức chỉ còn nửa cái mạng, cũng không quan tâm Ninh Lạc có giúp được gì không, liền giơ tay về phía cậu, khó khăn thốt ra từng chữ:

 

“Tôi muốn, tôi muốn…” Nôn quá!

 

“Gì cơ? Anh muốn, anh muốn cái gì?” Ninh Lạc nghe không rõ, hét lớn đáp lại, “Anh muốn OPao, anh muốn OPao, sữa trái cây Opao, muốn muốn muốn?”

 

Tạ Kha trợn trắng mắt, suýt chút nữa đã ngất vì tức, cả người cũng đã trượt xuống được một nửa rồi.

 

Ninh Lạc sợ hãi hét lớn: “Tôi nói đùa thôi! Anh mau nắm lấy tay tôi rồi lăn xuống, tôi có thể đỡ được anh!”

 

Tạ Kha rất nghi ngờ tên công tử bột này: “… Cậu?”

 

Ninh Lạc thúc giục: “Nhanh lên, vali của tôi sắp hết điện rồi. Uầy! Anh có thể tin vào trình độ chuyên nghiệp của một diễn viên không? Tôi đóng phim hành động cũng không ít, đỡ anh cũng có khác gì đỡ đẻ đâu?”

 

Những lời cậu nói, đó mà là tiếng người à?

 

Tạ Kha vẫn còn đang do dự, đột nhiên thấy Ninh Lạc chỉ vào mình hét lớn: “Chú!”

 

Tạ Kha: “Gọi bậy bạ gì đấy? Tôi không có quan hệ gì với nhà họ Ninh các cậu!”

 

Vừa dứt lời, hắn ta đã bị hất văng ra, bay lên không trung, tạo thành một đường parabol.

 

Còn chưa bay được bao lâu thì bịch một tiếng, đâm vào thân cây, rồi sau đó lại trượt dọc theo thân cây xuống dưới, ngồi phịch xuống đầu con lợn nái.

 

Thân thể lắc lư, trực tiếp ngất xỉu.

 

Ninh Lạc trơ mắt nhìn con lợn đâm vào cái cây phía trước, theo quán tính hất Tạ Kha văng ra ngoài, một người một lợn, một chết một bị thương.

 

“Tôi đã nói có cây rồi mà, sao không nghe lời tôi gì hết.”

 

Ninh Lạc muốn đến xem tình hình của Tạ Kha thế nào, bắt đầu đạp phanh bằng chân.

 

Nhưng sau đó lại phát hiện ra mình không phanh lại được!

 

“Con đường chết tiệt này, sao lại làm dốc cao như vậy chứ, a a a a a!”

 

Ba phút sau, Ninh Lạc chống tay vào xương cụt, khập khiễng quay trở lại hiện trường vụ án.

 

Lộ Đình Châu đang định đi tìm cậu, ngẩng đầu lên liền thấy một người toàn thân dính đất, đang định mở miệng nói gì đó thì Ninh Lạc đã ngắt lời, hung dữ nói: “Đừng mở miệng, đừng nói gì, không được lên tiếng.”

 

Chu Kiệu ở bên cạnh sững sờ, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.

 

Dù gì Lộ Đình Châu cũng là tiền bối trong giới, Ninh Lạc có thể nói chuyện với anh ấy như vậy sao?

 

Ninh Lạc vốn không cảm thấy có gì, nhưng bị cậu ta nhìn như vậy, đột nhiên phát hiện ra mình có hơi bất lịch sự, vội vàng xua tay với Lộ Đình Châu: “Em em em, em không có ý đó, em chỉ là, chỉ là…”

 

【Chết tiệt tìm lý do gì đây? Đáng ghét, em sẽ không bao giờ thừa nhận là mình thẹn quá hóa giận đâu! Á á á á, nhanh nghĩ lý do đi, Ninh Tiểu Lạc, sao bánh răng số phận của cậu chẳng xoay chuyển được tí nào, mà dây xích cuộc đời cậu thì lại sắp đứt luôn rồi!】

 

Nhưng cái vali bên cạnh lại bị kéo đi.

 

Hả?

 

Ninh Lạc nhìn theo cánh tay đang cầm vali, nhìn lên trên, thấy được khuôn mặt nghiêng của Lộ Đình Châu.

 

Anh đang nói với Tiền Đa Đa: “Tôi đưa Ninh Lạc về trước.”

 

Tiền Đa Đa căn bản không có tâm trạng quan tâm đến những chuyện này, hắn đang đối diện với Tạ Kha nằm trên mặt đất, vừa gào tên hắn ta vừa khóc đến xé ruột xé gan, hận không thể để cả mười dặm tám thôn đều nghe thấy, vừa ấn ngực hô hấp nhân tạo ầm ầm ầm, vừa chuẩn bị hô hấp nhân tạo.

 

Nghe thấy Lộ Đình Châu nói thế thì liền gật đầu: “Được được được, hai người đi nghỉ ngơi trước đi.”

 

Lộ Đình Châu đưa Ninh Lạc đi về. Sau khi khuất khỏi tầm mắt của mọi người, anh hỏi: “Hay là gọi xe đưa em về?”

 

Chỉ có mấy bước chân mà coi thường ai vậy?

 

Ninh Lạc tuyệt đối không chấp nhận đề nghị này, dáng đi khập khiễng cố gắng gượng: “Em có thể đi, em không sao cả.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Lúc này rồi mà còn cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì.

 

Anh nói: “Em dừng lại trước đi.”

 

Ninh Lạc không hiểu ra sao, dừng lại.

 

Lộ Đình Châu tiến lên vài bước, đến gần rồi đứng im trước mặt cậu.

 

Ninh Lạc nhạy bén ngửi thấy hình như Lộ Đình Châu không xịt nước hoa, trên người là mùi hương nhàn nhạt của nước giặt, hòa lẫn với mùi của ánh nắng mặt trời.

 

Còn có một chút hương gỗ thoang thoảng do đã quen dùng, không ngửi kỹ thì gần như không ngửi thấy.

Sau đó, vạt áo sau của cậu bị vỗ nhẹ: “Sao trên người toàn là đất thế? Vẫn chưa phủi sạch.”

 

Ninh Lạc nhìn chiếc áo phông trắng lần đầu tiên mặc đã gặp tai ương, kéo kéo vạt áo trước: “Em về giặt…”

 

“Ở đây không có máy giặt, em biết không?”

 

“… Bây giờ thì biết rồi.” Ninh Lạc buồn bã như một người béo ba trăm cân.

 

Lộ Đình Châu hơi nghiêng đầu, nhìn hàng mi dày cong vút của cậu, hỏi: “Có đau không?”

 

Ngoài miệng thì Ninh Lạc không muốn nhận thua, nhưng nghĩ lại Lộ Đình Châu còn không biết cậu là người thế nào sao, lập tức ủ rũ cúi đầu, nhăn mặt tủi thân: “Đau lắm… Mông em sắp bị bể thành bốn mảnh rồi…”

 

Vừa than thở vừa ngẩng đầu nhìn Lộ Đình Châu, bĩu môi, giọng nói mềm mại như đang làm nũng.

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu, đột nhiên rũ mắt xuống, quay đầu đi chỗ khác, biểu cảm có chút không được tự nhiên.

 

Vài giây sau, anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, mở miệng nói, “Biết đau, lần sau còn làm như vậy nữa không?” Anh nói, “Em cũng phải nhớ lâu một chút chứ.”

 

Ninh Lạc ừm một tiếng, nói nhỏ: “Em nhớ rồi… Chúng ta về trước đi, được không?”

 

Nghĩ đến dáng đi khập khiễng của cậu, Lộ Đình Châu nói: “Thật sự không gọi xe à?”

 

Ninh Lạc lắc đầu liên tục: “Mất mặt lắm, em không gọi xe đâu.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Lộ Đình Châu nhìn cái vali trong tay, rồi lại nhìn Ninh Lạc, khẽ nheo mắt lại.

 

Ninh Lạc: “Không phải là anh muốn…”

 

Lộ Đình Châu thẳng thắn đơn giản khẳng định suy nghĩ của cậu: “Ngồi lên, anh kéo em về.”

 

Ninh Lạc từ từ đặt ra một dấu chấm hỏi.

 

Ninh Lạc: “Cái đó, mặc dù, nhưng mà… Có phải trông sẽ hơi ngốc không?”

 

Lộ Đình Châu mở miệng: “Em làm những chuyện như thế này còn ít sao? Không ngồi thì để người của chương trình đến đón.”

 

Rất nhanh, Ninh Lạc quyết đoán ngồi lên.

 

Mất mặt trước mặt Lộ Đình Châu và mất mặt trước mặt một đám người, cái nào xấu hổ hơn cậu vẫn phân biệt được.

 

Lộ Đình Châu kéo cậu đi về phía trước, hỏi: “Cái này của em thật sự có thể cưỡi được à?”

 

“Đương nhiên rồi, không thì em chỉ dựa vào gia tốc trọng trường để lao xuống à? Em ngốc sao.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Trước khi biết, quả thật là anh đã nghĩ như vậy.

 

Thậm chí, chắc hẳn tất cả mọi người cũng đã nghĩ như vậy, dù sao Ninh Lạc làm ra chuyện này, tuy bùng nổ nhưng vẫn có chút hợp lý.

 

Ninh Lạc chống tay lên vali, nhìn anh, đột nhiên nói: “Khi còn nhỏ đi siêu thị, em hay thấy những đứa trẻ khác được mẹ cho vào giỏ hàng, kéo đi mua sắm, giống như ngồi trong một chiếc xe hơi nhỏ vậy, xông pha khắp nơi, lúc đó em cảm thấy rất ngầu.”

 

Lộ Đình Châu im lặng lắng nghe, “Ừm” một tiếng: “Vậy thì lúc đó chắc hẳn em cũng rất ngầu.”

 

Ninh Lạc cười một tiếng, đột nhiên không nói gì nữa, nhìn tấm biển xe buýt đổ nát ở cuối con đường nhựa.

 

Lộ Đình Châu hình như đã hiểu ra điều gì đó.

 

Một lúc lâu sau.

 

“Nhưng bọn họ chỉ có thể được hưởng đãi ngộ đó khi còn nhỏ, em bây giờ vẫn có thể, vậy thì em chắc chắn vẫn ngầu hơn bọn họ một chút.” Ninh Lạc ngồi trên vali, cười rạng rỡ, chân còn rất bận rộn giúp Lộ Đình Châu di chuyển về phía trước, giảm bớt gánh nặng cho anh.

 

Gò má bị nhéo nhẹ một cái.

 

Lộ Đình Châu quay đầu lại, nhìn cậu cũng cong môi, buông tay ra: “Đúng vậy, mông em có té bể thành bốn mảnh cũng không ảnh hưởng gì đến việc em giả vờ cool ngầu.”

 

Ninh Lạc: “… Gì chứ, không được nhắc lại nữa, mau quên đi!”

 

Hai người đi đến giữa đường thì gặp Ninh Dương vừa mới biết tin vội vàng chạy đến.

 

Ninh Dương vốn định chất vấn Ninh Lạc không có việc gì xen vào làm gì, nhỡ đâu con lợn nái kia húc em thì sao, kết quả vừa nhìn thấy hai người, tất cả lời muốn nói đều nuốt ngược vào trong bụng.

 

“Ờ, hai đứa, đang làm gì vậy?” Anh ta đang cố gắng tìm hiểu hành vi của Ninh Lạc và Lộ Đình Châu.

 

… Nhưng xin lỗi, không thể hiểu được, anh ta là người bình thường.

 

Lộ Đình Châu nói: “Em trai anh bị thương rồi.”

 

Ninh Dương: Người biết thì cho rằng Ninh Lạc bị thương, người không biết còn tưởng hai người là cha con đang đi chơi đấy.

 

Sao lại nghĩ ra việc ngồi lên vali kéo về vậy, thiên tài quái dị gì thế này!

 

Kết quả vừa hỏi, Lộ Đình Châu nói: “Tôi nghĩ ra.”

 

Ninh Dương: “……………”

 

Tại sao bây giờ Lộ Đình Châu lại cho anh ta cảm nhận được một loại điên rồ bình tĩnh đến như vậy?

 

Ninh Lạc rên rỉ đau đớn gọi anh ta: “Anh…”

 

Ninh Dương hỏi: “Em bị thương ở đâu?”

 

Ninh Lạc: “Mông, mông em bị ngã nát bét luôn rồi.”

 

Ninh Dương có sáu điều muốn nói: “…”

 

Lời thoại thật tệ hại, hậu quả thật đáng đời.

 

Mãi đến khi về phòng Ninh Lạc mới biết, thì ra người ở phòng bên cạnh là Lộ Đình Châu và Hướng Bặc Ngôn.

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Lúc trước khi đi đến chuồng gà cho gà ăn, tôi về phòng thay quần áo, em không phát hiện ra tôi đi ra từ đâu à?”

 

Ninh Lạc nghĩ lại: “Thật sự là không để ý.”

 

【Vì chỉ lo đấu mắt với Tiền Đa Đa.】

 

【Nói mới nhớ, bây giờ không phải là hắn đã hô hấp nhân tạo rồi hôn anh đẹp trai rồi đấy chứ? Đáng ghét, mình lại không ở lại hiện trường, sai lầm, sai lầm trăm triệu lần mà!】

 

Lộ Đình Châu không có ý kiến gì về tiếng lòng của cậu.

 

…………….

 

Sự cố phát sóng trực tiếp lần này, vẫn như mọi khi, lại leo lên hot search, mặc dù các cư dân mạng cũng đã không còn lạ gì nữa…

 

Nhưng vẫn có chút kỳ lạ mà!

 

Cái gì mà #Tổng giám đốc Cự Thượng bị lợn nái phát điên đuổi theo#, #Tổng giám đốc Cự Thượng lần đầu cưỡi lợn #, #Lợn nái phát cuồng, anh đã làm gì sai#, rồi lại còn có cả #Ninh Lạc cưỡi vali đuổi theo con heo#?

 

Fan của Ninh Lạc đồng loạt giật mình.

 

Khoan đã, hình như có gì đó không đúng lắm.

 

Sao lại có cả chuyện của idol nhà mình ở đây?

 

Rất nhiều fan không xem livestream click vào đường links có liên quan. Nửa phút sau, tất cả đồng loạt bị đả kích.

 

Bình luận được like nhiều nhất: [Góp tiền mua cho Lạc bảo một xe Lục cá hạch đào đi, không có ý gì khác, chỉ là bồi bổ trí não thôi.]

 

[Lạc Lạc, đầu óc là vật dụng hàng ngày, không phải đồ trang trí đâu!]

 

Rất nhanh, trong nhóm của chương trình đã nhận được thông báo, cho biết Tạ Kha đã được đưa đến bệnh viện kiểm tra, ban đầu xác định chỉ bị trầy xước, không có gì đáng ngại.

 

Theo như lời Chu Kiệu nói thì, nguyên nhân con lợn nái đột nhiên phát cuồng là do Tạ Kha vừa vào đã không cẩn thận giẫm phải lợn con, lúc nhặt lên định ném ra ngoài thì bị heo mẹ phát hiện, lao ra rượt đuổi, khiến hắn ta phải chạy thục mạng.

 

Tổ chương trình cũng coi như là trong thời gian ngắn đã trải qua quá nhiều sóng gió, lần đầu bỡ ngỡ lần sau quen, đã có thể nhanh chóng giải quyết sự cố phát sóng trực tiếp lần này, đồng thời cho biết vì lý do an toàn, sẽ không thực hiện nhiệm vụ cho lợn ăn nữa, buổi chiều sẽ phát sóng bình thường.

 

Còn Ninh Lạc, khi đang thử sức đi cắt lúa mì vào buổi chiều, đã nhận được tin vui.

 

“Cái gì?!” Suýt chút nữa thì hai mắt Ninh Lạc tối sầm, ngất xỉu luôn, “Cậu nói phóng viên muốn đến phỏng vấn tôi á, cho tôi lên bản tin?”

 

Hướng Bặc Ngôn bổ sung: “Không phải cậu, là thiếu niên dũng cảm cưỡi vali đuổi theo con lợn.”

 

【Cảm ơn, cậu có thể ngậm miệng lại được rồi!】

 

Phương Lộc Dã: “Hình như còn lên cả kênh pháp luật, nói cậu anh dũng quả cảm, xả thân vì nghĩa.”

 

Môi Ninh Lạc run rẩy.

 

【Không lên lớp B thì không phải là người! Có ai chơi Pinduoduo không, đến đây chém cho tôi một nhát đi! A, có ai không?!】

 

Hết chương 67.

 

Chú thích:

 

  • O’Pao là tên một loại sữa.
  • Lục cá hạch đào: Là một loại nước uống bổ não.

 

Chương 67: Bánh Răng Số Phận Của Cậu Chẳng Xoay Chuyển Được Tí Nào, Mà Sợi Xích Cuộc Đời Cậu Thì Sắp Đứt Luôn Rồi

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên