Chương 70: Cố Ý Chiếm Tiện Nghi Của Tôi? Vậy Em Để Tôi Chiếm Lại Nhé?

 

Chương 70: Cố Ý Chiếm Tiện Nghi Của Tôi? Vậy Em Để Tôi Chiếm Lại Nhé?

 

Ninh Lạc nhìn động tác của anh, đầu óc trống rỗng, vô thức nuốt nước miếng.

 

Âm thanh có hơi lớn, ít nhất là trong sân viện yên tĩnh này đã bị micro thu vào.

 

[? Cậu không ổn rồi!]

 

[Anh Lộ đã quyến rũ đến mức này rồi mà cậu còn không nhào tới sao? Xông lên đi Ninh Lạc!]

 

Cậu nhìn đầu ngón tay của Lộ Đình Châu lướt qua đường viền hàm dưới, dừng lại ở khóe môi lệch sang trái một chút, nhẹ nhàng xoa xoa.

 

—— Nếu lúc đó Lộ Đình Châu cúi đầu hơi nghiêng một chút, bọn họ đã thật sự hôn nhau rồi.

 

Kết luận này khiến toàn thân Ninh Lạc tê dại, mà điều càng khiến cậu tê dại hơn nữa là ánh mắt của Lộ Đình Châu.

 

Trong đôi mắt phượng hẹp dài phủ một tầng bóng tối, sâu thẳm như mực, ẩn chứa sóng ngầm cuồn cuộn mãnh liệt, giống như muốn hút người ta vào trong.

 

Rất nhanh sau đó Lộ Đình Châu đã cười rộ lên, anh vừa cười, loại cảm xúc khiến Ninh Lạc cảm thấy không ổn kia liền thu hết vào đáy mắt, sau đó, bàn tay đang dừng ở khóe môi cũng buông ra.

 

Anh đưa tay về phía trước, nhéo má Ninh Lạc, vừa dùng chút sức kéo ra ngoài vừa khe khẽ cười:

 

“Cố ý chiếm tiện nghi của tôi.”

 

Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định.

 

Ninh Lạc đỏ mặt, má bị kéo ra, khiến giọng nói của cậu lúng búng trong miệng: “Em không, không có.”

 

“Không có? Em nói không có là không có à?” Lộ Đình Châu nhướng mày, giọng điệu ẩn ý, “Vậy em để tôi chiếm lại nhé?”

 

Sau khi Ninh Lạc hiểu ra ý tứ của câu nói này, trong nháy mắt thất thần.

 

Bình luận trên màn hình lúc này cũng bùng nổ.

 

[Chiếm lại đi! Ninh Lạc, lúc này rồi mà cậu còn không xông lên? Cậu có phải đàn ông không thế?]

 

[A a a a a, tôi biết mà, ánh mắt anh Lộ nhìn Lạc Bảo thật sự rất ham muốn, như thể muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.]

 

[Lộ Đình Châu, anh thừa hưởng bản tính chim công của em trai anh rồi à? Cuối cùng cũng xòe đuôi rồi sao? Tốt lắm, tốt lắm, tiếp tục quyến rũ cậu ấy đi!]

 

[Giường của tôi có thể trống trải, nhưng hai người các cậu tối nay nhất định phải động đất cấp 10 trên giường cho tôi!]

 

Lộ Đình Châu thấy Ninh Lạc ngây ngốc thì nhéo má cậu kéo lên trên, trong khoang mũi hừ nhẹ một tiếng, mang theo chút ý cười: “Hửm?”

 

Phản ứng đầu tiên của Ninh Lạc không phải là từ chối, không phải là thanh minh cho mình, mà là:

 

“Không, không hay lắm, có camera…”

 

Phương Lộc Dã: ???

 

Cậu ta hét lớn: “Đậu má, hai người thật sự coi tôi không tồn tại đúng không!”

 

“Cậu mà không lên tiếng,” Lộ Đình Châu dừng một chút, hơi tiếc nuối, “Thì đúng là không có cảm giác tồn tại thật.”

 

Trong lòng Ninh Lạc điên cuồng gật đầu.

 

Phương Lộc Dã uất ức, cậu ta không phục.

 

Cậu ta quay đầu hét vào trong nhà: “Anh Ninh Dương, mau ra đây! Anh trai tôi muốn bắt cóc người nhà của anh này!”

 

Ninh Dương gặt lúa cả ngày, tay chân đau nhức đi ra khỏi nhà, uể oải nói: “Cậu đang nói cái gì vậy?”

 

Phương Lộc Dã giơ tay mách lẻo: “Thầy Ninh, tôi tận mắt nhìn thấy bọn họ chơi trò hôn môi trong rừng cây nhỏ, còn dùng lời lẽ làm tổn thương người độc thân như tôi, anh phải làm chủ cho tôi.”

 

Ninh Lạc vội vàng bịt miệng cậu ta lại, liên tục giải thích: “Không có hôn, không có hôn!”

 

【Đáng ghét, sao lại không hôn chứ, cơ hội tốt để chiếm tiện nghi, giở trò lưu manh như vậy mà!】

 

Trong lòng cậu than thở tiếc nuối.

 

Mọi người: “…”

 

Lộ Đình Châu lấy tay che miệng, quay đầu sang một bên, để mái tóc rũ xuống che khuất khuôn mặt.

 

Phương Lộc Dã thề, chắc chắn anh trai cậu ta đang cười.

 

Anh, anh thật sự thay đổi rồi!

 

Anh không những không đấm chết cái tên dám chiếm tiện nghi của anh này, mà còn cảm thấy cậu ấy thú vị!

 

Ninh Dương mệt mỏi đến mức đầu óc như muốn dừng hoạt động, hai ba giây sau mới phản ứng kịp: “Ồ, hôn môi à… Cái gì, hôn môi?!”

 

Ánh mắt anh ta sắc bén, như ánh mắt nghiêm khắc của giáo viên chủ nhiệm quét qua quét lại giữa hai người: “Ai hôn ai? Ai hôn ai!”

 

Phương Lộc Dã: “Ninh Lạc hôn anh trai tôi.”

 

Ninh Lạc vẫn đang giãy dụa: “Tôi đã nói là tôi không có hôn!”

 

Phương Lộc Dã: Xì, cậu là muốn hôn mà hôn không thành công thôi!

 

Ai ngờ, ánh mắt Ninh Dương trong nháy mắt dịu dàng: “Ồ, Ninh Lạc chủ động à.”

 

Vậy thì không sao cả.

 

Em trai anh ta không có khuyết điểm gì khác, háo sắc một chút thì đã sao?

 

Ninh Dương cũng nhìn ra rồi, dù Lộ Đình Châu có bao nhiêu tâm cơ cũng không lấp được cái tổ ong vò vẽ vô tâm của Ninh Lạc, có sức mà không có chỗ dùng.

 

Đã đến kỳ thứ hai rồi, Ninh Dương còn tưởng Lộ Đình Châu lợi hại đến mức nào, có thể khiến em trai anh ta mê mệt không lối thoát.

 

Kết quả thì sao? Hừ.

 

Đối với loại người vô tâm như Ninh Lạc, chơi trò ám muội căn bản là không có tác dụng, phải chơi trực diện cơ.

 

Nhưng Ninh Dương hoàn toàn không có ý định nói cho Lộ Đình Châu biết những điều này, mang theo thái độ kiêu ngạo của anh vợ liếc xéo Lộ ảnh đế một cái, mắt trái viết “Có thể để em trai tôi chiếm tiện nghi”, mắt phải viết “Cậu hời quá còn gì”.

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Phương Lộc Dã nhìn trái nhìn phải, phát hiện không ai nói gì nữa.

 

Không phải chứ, không ai lên tiếng thay cho cậu ta sao?

 

Vai vế của Ninh Lạc sao có thể xếp trên cậu ta được, cậu ta không phục!

 

Cửa viện nhỏ bị đẩy ra.

 

Một giọng nói còn mệt mỏi, uể oải hơn cả Ninh Dương, yếu ớt như nam chính trong truyện ngược văn cầu xin tình yêu một cách hèn mọn, bị tổng tài bá đạo chà đạp tấm chân tình, còn bị Bạch Nguyệt Quang cướp mất tình yêu chợt vang lên: “Sao mọi người đều ở đây hết vậy?”

 

Mọi người quay đầu nhìn lại, thấy Chu Kiệu đang kéo lê thân thể mình đi tới.

 

Phương Lộc Dã chào hỏi cậu ta: “Cậu từ bệnh viện về rồi à, Tạ Kha, hắn ta sao rồi?”

 

Vẻ mặt Chu Kiệu có chút bất thường, khi nhắc đến Tạ Kha, biểu cảm của cậu ta rất không được tự nhiên, ẩn ẩn có chút tức giận: “Không có gì đáng ngại, bác sĩ nói ngày mai có thể quay lại ghi hình.”

 

【Tôi cảm thấy có lẽ hắn ta muốn mình chết quách đi cho rồi.】

 

Lộ Đình Châu tỏ vẻ đồng ý.

 

Trên mạng tràn ngập video Tạ Kha cưỡi lợn, bên phía Cự Thượng xóa không kịp, tức chết bọn họ rồi.

 

Chu Kiệu đã về, mấy người vừa nói chuyện vừa đi vào nhà.

 

Ninh Lạc chậm rãi đi phía sau, lòng bàn tay đột nhiên bị cào cào, có chút ngứa.

 

Cậu co ngón tay lại, quay đầu nhìn, đối diện với ánh mắt mang theo ý cười của Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu lấy điện thoại ra cho cậu xem: “Muốn thêm cái gì? Còn chưa nói với tôi.”

 

“…”

 

Ninh Lạc tắt mic, nhỏ giọng nói: “Thêm anh.”

 

[? Cậu có biết mic của Lộ Đình Châu cũng có thể thu âm không?]

 

[Hai người lại coi cư dân mạng chúng tôi là một phần của trò chơi đúng không? Được đấy, thích xem, cho thêm nữa đi!]

 

[Yoooo~ Thêm~ anh~ Lạc Bảo à, cậu nói chuyện sao còn có dấu ngã nữa vậy.]

 

[Xem Ninh Lạc phát bệnh nhiều rồi, thấy cậu ấy bình thường như vậy, tôi lại bắt đầu cảm thấy mình không bình thường.]

 

[Dựa vào cái gì Ninh Lạc có CP, tôi bình thường hơn cậu ấy một vạn lần mà không có! Có ai nhận đơn không, cô đơn của tiểu thư đây.]

 

Lộ Đình Châu mỉm cười đáp: “Được, vẽ ra rồi cho em xem.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

[Vẽ~ ra~ rồi~ cho~ em~ xem~]

 

[Chậc chậc chậc…]

 

……….

 

Đàn em thò đầu ra ngoài cửa nhìn ngó, thấy mấy người đã đi xa, quay đầu lại báo tin cho anh Hổ: “Anh, bọn họ đi hết rồi, chúng ta chuồn thôi!”

 

Anh Hổ chỉ vào camera 360 độ bao quanh bọn họ trước mặt, sụp đổ tuyệt vọng gào lên: “Chuồn cái mịa gì, ba triệu người đang xem chúng ta đấy!”

 

Đàn em cũng rất tuyệt vọng: “Chúng ta thật sự phải làm cho xong bài tập à?”

 

Anh Hổ nghẹn ngào: “Cả đời này tôi chưa từng chịu ấm ức nào như vậy.”

 

Ấm ức nhất chính là, có người lại dám nhân lúc bọn họ làm bài tập mà lén lút yêu đương, cậu ta đều nghe thấy rồi, hai tai đều nghe thấy hết rồi!

 

Hừ hừ! Tui khinh bỉ loại hành vi này!

 

…………….

 

Ngày hôm sau, quả nhiên Tạ Kha đã đến.

 

May mà lúc đó Ninh Lạc gọi hắn ta quay đầu lại, không phải quay trực diện vào cây, chỉ hy sinh một bên mặt.

 

Hôm nay là một ngày âm u, ngột ngạt oi bức như trong lồng hấp.

 

Ninh Lạc đang kéo Chu Kiệu đi câu cá, Hướng Bặc Ngôn nghe thấy cũng muốn đi theo.

 

Hướng Bặc Ngôn hất cằm, mái tóc hồng tung bay trong gió: “Tôi nhất định phải phân cao thấp với cậu!”

 

Ninh Lạc: “Được được được.”

 

【Cậu là người đàn ông duy nhất trên thế giới này dám nói chuyện với tôi như vậy, hừ, tôi nhường cậu một bước, cậu đừng có mà được voi đòi tiên.】

 

Hướng Bặc Ngôn: “…”

 

Chịu không nổi nữa rồi, dầu mỡ từ chỗ Tạ Kha cậu vẫn chưa đổ hết sao?

 

Đang nghĩ ngợi thì nhân vật chính xuất hiện.

 

Tạ Kha liếc mắt một cái đã nhìn thấy tay Ninh Lạc đang khoác tay Chu Kiệu, giọng hắn ta trầm thấp lạnh lùng: “Chết tiệt, buông tay ra, chỉ có tôi mới được chạm vào cậu ấy.”

 

Mọi người: “…”

 

Đậu má, vẫn là hàng chính hãng có khác, mùi vị này thật nồng.

 

Ninh Lạc ngẩng đầu nhìn trời.

 

【Trời sắp mưa rồi sao? Không, là sắp đổ dầu rồi.】

 

Đừng nói là bọn họ, ngay cả khán giả cũng không chịu nổi.

 

[Tôi như nhìn thấy ảo giác, “Em đúng là tiểu yêu tinh thích giày vò người khác”.]

 

[Quả nhiên, khoảng cách tạo nên vẻ đẹp, trước đây tôi còn nhìn ảnh Tạ Kha mà hét chồng ơi, bây giờ chỉ muốn hét “Tra nam dầu mỡ cút xa ra, đừng chết trước cửa nhà tôi”.]

 

Sắc mặt Chu Kiệu không được tốt lắm, nhưng ngại có camera nên không nói gì nhiều, chỉ là, cậu ta cũng không muốn nhìn Tạ Kha nhiều, bèn kéo Ninh Lạc đi: “Tiểu Lạc, chúng ta đi ra ao cá trước đi.”

 

Tạ Kha nắm chặt tay cậu ta lại, nhìn chằm chằm vào mắt Chu Kiệu, cảnh cáo: “Chu Kiệu, đừng quên những gì tôi đã nói với em.”

 

Sắc mặt Chu Kiệu thay đổi, trong mắt lóe lên vẻ tức giận xấu hổ, đè giọng nói: “Tôi không phải là cái gì của anh cả.”

 

Hướng Bặc Ngôn mờ mịt, căn bản không biết hai người đang úp úp mở mở cái gì.

 

Lúc này, bình luận viên chuyên nghiệp Ninh Lạc lại online.

 

【Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết của tôi, tôi đoán hai người này tối qua nhất định đã xảy ra tranh cãi kịch liệt, một người nói: “Chết tiệt, đừng quên thân phận của em, em chỉ là một minh tinh nhỏ bé mà tôi bao nuôi thôi.”, thực hiện hành vi sỉ nhục nhân cách.】

 

【Chu Kiệu đương nhiên là lạnh lùng bất khuất, hung hăng tát cho Tạ Kha một cái thật mạnh rồi hét lớn, “Nhiều năm như vậy mà anh chỉ coi tôi là một món đồ chơi thôi sao”, sau đó phẫn nộ rời đi.】

 

Hướng Bặc Ngôn nhìn kỹ, đậu má, đúng là như vậy!

 

Trên mặt Tạ Kha bị lớp phấn nền che đi, thật sự có một dấu bàn tay, không nhìn kỹ thì không phát hiện ra đâu.

 

Sớm biết thế thì tối qua đã đến bệnh viện hóng hớt một phen, bỏ lỡ mất rồi, tiếc ghê!

 

“Mọi người định đi đâu?”

 

Lúc mấy người đang giằng co, Lộ Đình Châu từ bên ngoài trở về, trong tay cầm một cái lưới bắt cá.

 

Ninh Lạc nói: “Đi câu cá. Anh lấy lưới ở đâu vậy?”

 

“Mượn của hàng xóm bên cạnh, bọn họ nói trong ao có rất nhiều tôm hùm đất,” Lộ Đình Châu nhìn ánh mắt mọi người đột nhiên sáng lên, nói, “Mọi người cũng đi ra ao sao?”

 

Hai mắt Ninh Lạc sáng rực: “Vậy thì đi cùng nhau!”

 

Hướng Bặc Ngôn cũng xắn tay áo.

 

Vì tôm hùm đất, xông lên!

 

Tạ Kha nhìn Chu Kiệu: “Em cũng muốn đi?”

 

Chu Kiệu gật đầu, “Ừ” một tiếng.

 

Tạ Kha nghĩ đến điều gì đó, nở nụ cười chắc thắng: “Nơi nào có em, tôi đều muốn đến.”

 

Mọi người ít nhiều gì cũng có chút cạn lời.

 

【Chu Kiệu đến đây để vượt qua cửa ải tình yêu hả, trời nóng như vậy, não yêu đương của cậu có tan chảy không?】

 

Lộ Đình Châu liếc Tạ Kha một cái, chậm rãi nói: “Lâu rồi không thấy Tạ tổng cười vui vẻ như vậy.”

 

Ninh Lạc ngẩn ra.

 

【Phụt, ha ha ha ha ha! Em không tin là không phải anh cố ý!】

 

Hướng Bặc Ngôn thì quá đáng hơn nhiều, cười đến mức mái tóc hồng cũng rung lên.

 

Tạ Kha theo bản năng cảm thấy mình bị cười nhạo, mặt tối sầm: “Chuyện này thì có gì đáng cười?”

 

【Không đáng cười, nhưng trông anh buồn cười.】

 

Dưới cái nhìn của Tạ Kha, Lộ Đình Châu nhún vai: “Không biết.” Nói xong còn vỗ vỗ vai Ninh Lạc, “Đừng đùa với lửa.”

 

Ninh Lạc nhịn cười đến mức sắp nội thương luôn rồi.

【Ha ha ha, đừng đùa với lửa, anh cũng đọc không ít tiểu thuyết tổng tài bá đạo phải không.】

 

Lộ Đình Châu tỏ vẻ, đều là thầy Ninh dạy dỗ tốt.

 

Bình thường cậu chuyển tiếp những thứ kỳ quái cho nick phụ của anh cũng không ít lần.

 

Nỗi buồn vui của con người không giống nhau, Tạ Kha chỉ cảm thấy bọn họ thật ồn ào.

 

Mấy người đi đến bờ ao, bắt đầu bày ghế đẩu chuẩn bị thả câu.

 

Ninh Lạc suy nghĩ một chút, hỏi Chu Kiệu: “Cậu có muốn qua đây câu cùng tôi không?”

 

Chu Kiệu nhìn Tạ Kha bên cạnh mình, lắc đầu từ chối ý tốt của cậu: “Không cần đâu, cảm ơn.”

 

Tạ Kha không hài lòng về thái độ của Chu Kiệu đối với mình, tối qua hắn ta quả thật có nói vài lời không nên nói, nhưng đó cũng là sự thật, vốn dĩ Chu Kiệu là vì không có tiền nên mới bị hắn ta bao nuôi, hai người vốn đã không bình đẳng, dựa vào cái gì mà làm giá với hắn ta?

 

Hơn nữa, hôm qua Chu Kiệu cũng không chịu thiệt, còn tát hắn ta một cái, mặt hắn ta bây giờ vẫn còn đau.

 

Tạ Kha càng nghĩ càng tức, nhìn Chu Kiệu giống như bị lây bệnh mỗi khi hắn ta chạm vào, cảm thấy chính sự cưng chiều của mình đã khiến cậu ta không biết thân biết phận.

 

Nên cứ lạnh nhạt với cậu ta, để cậu ta nếm thử mùi vị ghen tuông. Tạ Kha nói là làm, quay đầu tìm đến Hướng Bặc Ngôn, đứng sau lưng gã ta, nhìn gã ta thả câu, chỉ điểm nói: “Cậu không nên làm như vậy.”

 

Hướng Bặc Ngôn rất hiếu thắng, nhất định phải thắng Ninh Lạc, liền truy hỏi: “Vậy phải làm thế nào?”

 

Nếu Hướng Bặc Ngôn biết mình sẽ gặp phải chuyện gì, gã ta nhất định sẽ không bao giờ hỏi câu này.

 

Sau đó, lưng gã ta dán lên lồng ngực ấm áp, hơi thở của Tạ Kha gần ngay bên tai: “Nào, để tôi tự tay dạy cậu.”

 

Bàn tay nắm lấy bàn tay đang cầm cần câu của Hướng Bặc Ngôn.

Trong nháy mắt Hướng Bặc Ngôn trợn to hai mắt, hét lên không thành tiếng.

 

Anh đừng có lại gần tôi!!

 

【Ha ha ha ha, lửa đã lan sang đây rồi! Tạ Kha đã tung ra một đại chiêu sát thương bằng ngôn ngữ, ép Chu Kiệu phải ra tay đánh người, sau khi bị đối phương hồi chiêu liền chuyển sang nhắm vào bé tóc hồng nhị thứ nguyên! Đây, sẽ là một cuộc cạnh tranh khốc liệt!】

 

Sắc mặt Hướng Bặc Ngôn méo mó: Quyết liệt cái mịa gì, có ai lên tiếng thay gã ta không!

 

Hết chương 70.

 

Chương 70: Cố Ý Chiếm Tiện Nghi Của Tôi? Vậy Em Để Tôi Chiếm Lại Nhé?

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên