Chương 71: Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau Ấy Mà, Tôi Bắt Đầu Đẩy Thuyền Cho Hai Người Rồi Đấy
Tay còn lại của Tạ Kha nắm lấy eo Hướng Bặc Ngôn, hắn ta dùng giọng nói trầm thấp gợi cảm hướng dẫn tỉ mỉ tận tình: “Lại đây, nhìn xem, mồi câu phải móc như thế này.”
Suýt chút nữa thì Hướng Bặc Ngôn bật nhảy khỏi chỗ ngồi: Má nó!!!
Nếu không phải sớm biết Tạ Kha là người có tính cách thế nào, cảnh tượng này… cũng được đấy chứ?
Dù sao cũng là một tổng tài bá đạo có ngoại hình xuất sắc mà, khụ khụ.
Không ai quan tâm đến sống chết của Hướng Bặc Ngôn cả.
Ninh Lạc và Lộ Đình Châu đứng chung một chỗ xem náo nhiệt, dáng vẻ không chê chuyện lớn, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng không khác nhau là bao, chẳng qua Lộ Đình Châu kín đáo hơn một chút, còn Ninh Lạc thì hận không thể dán mắt vào hai người kia để xem trò vui.
Có cư dân mạng chụp lại cảnh hai người họ đang đứng cùng nhau, làm thành meme, kèm theo dòng chữ: “Nếu cậu nói về chuyện này thì tôi sẽ rất hứng thú.jpg”
[Ninh Lạc, cậu sắp viết chữ “xem kịch vui” lên mặt rồi kìa.]
[Bổn cung đến muộn rồi, thật là náo nhiệt.]
[Đạo diễn Tiền đâu? Cho bọn trẻ con ít hạt dưa, để chúng ngồi trên ghế đẩu mà hóng chuyện.]
Ninh Lạc vừa ăn dưa vừa xem kịch: 【Tổng tài bá đạo dạy kèm 1v1, cơ hội hiếm có, đừng bỏ lỡ nhé ~】
Hướng Bặc Ngôn hoàn toàn không nghĩ như vậy!
Gã ta đã nổi da gà đầy người khi Tạ Kha chạm tay vào mình, vội vàng hất ra, trừng mắt nhìn Tạ Kha: “Làm gì mà động tay động chân! Muốn chiếm tiện nghi của tôi à? Ông chú già!”
Mặt Tạ Kha lập tức đen lại.
Lộ Đình Châu khẽ bật cười.
Nhưng không cười được lần thứ hai là vì, anh cảm thấy ánh mắt của Ninh Lạc hình như sắp chuyển về phía mình, khóe miệng lập tức hạ xuống, nhìn thẳng về phía hai người kia, còn giơ tay lên, bóp cằm Ninh Lạc, bắt cậu phải quay đầu đi.
“Tiểu Lạc, những gì không nên nhìn thì đừng có.” Giọng điệu bình thản còn mang theo một chút lạnh lẽo.
“Ồ ồ, được thôi.” Ninh Lạc đáp lời, nói xong mới phát hiện không đúng, đây không phải là trực tiếp thừa nhận sao?
Cậu ho khan một tiếng, biện minh: “Anh không giống hắn ta, anh trông cực kỳ trẻ trung.”
Trông?
Lộ Đình Châu giật giật khóe miệng: “Tôi nói chuyện khó nghe…”
Ninh Lạc đáp lại nhanh như chớp: “Vậy anh đừng mở miệng nữa.”
Lộ Đình Châu vừa bực mình vừa buồn cười: “Tôi có nên cảm ơn sự chu đáo của em không?”
Ninh Lạc ngượng ngùng cúi đầu: “Chúng ta không cần phải khách sáo như vậy.”
Lộ Đình Châu cho cậu một quả trứng: “.”
[Sớm muộn gì hai người cũng giống nhau thôi.]
[Lộ Đình Châu, đã bảo rồi… ít chơi với Ninh Lạc thôi (đeo kính râm rưng rưng nước mắt)]
[Cặp đôi này hơi kỳ lạ, để tôi xem thêm đã.]
Hướng Bặc Ngôn và Tạ Kha đã tiến đến giai đoạn thứ hai, bởi vì một câu “ông chú già” của gã ta đã chạm vào nỗi đau của Tạ Kha.
Tạ Kha lập tức cảm thấy gã ta còn không biết điều hơn cả Chu Kiệu, tức chết tổng tài bá đạo rồi!
Tạ Kha cười lạnh: “Có phải cậu muốn chọc giận tôi, gây sự chú ý với tôi không? Vậy thì cậu đã thành công rồi đấy.”
Khóe miệng Hướng Bặc Ngôn run rẩy, gã ta vốn miệng lưỡi nhanh nhảu như súng liên thanh, nhưng lại không thốt ra được chữ nào.
Bị dầu mỡ làm nghẹn họng rồi.
Chu Kiệu muốn tiến lên giải vây, nhưng lại bị Ninh Lạc kéo lại.
Ninh Lạc nói nhỏ: “Hai người họ ngang tài ngang sức, cậu đợi lát nữa xem sao.”
Chu Kiệu: ?
【Chỉ có thể dùng ma pháp tương tự để đánh bại tổng tài bá đạo, tiến lên đi, thiếu niên trung nhị tóc hồng tà vương!】
Mắt Hướng Bặc Ngôn sáng lên, ý kiến hay đấy!
Gã ta cố gắng nuốt xuống ngụm dầu nghẹn ở cổ kia, bắt đầu thi triển công lực phản kích: “Thế giới đen tối này quả nhiên là tràn ngập điên cuồng, anh đã bị ô nhiễm và bắt đầu nói nhảm rồi, cuối cùng sẽ trở thành vật tế cho thế giới mới, thật đáng thương, thật đáng tiếc!”
Trên đầu Tạ Kha xuất hiện một dấu chấm hỏi, nhíu mày: “Chết tiệt, cậu đang đùa với tôi à?”
Hướng Bặc Ngôn cười lạnh, tìm được vùng an toàn của mình: “Đùa? Anh lại nghĩ như vậy sao? A, loài người, quả nhiên rất thú vị.”
Chu Kiệu: ?
Cậu ta lặng lẽ bịt tai lại, mười ngón chân co quắp.
[Chu Kiệu vẫn còn non lắm, cậu nhìn hai người bên cạnh kia kìa, không hề động đậy đã đành, còn ngồi xuống xem náo nhiệt vì đứng mỏi chân!]
[Bệnh nổi loạn tuổi dậy thì vs tổng tài bá đạo dầu mỡ, ai thắng ai thua, mở sòng cá cược ngay.]
[Nhân tài, chương trình của các người toàn là nhân tài.]
Tạ Kha: “Hướng Bặc Ngôn, đừng có dễ dàng thách thức giới hạn của tôi, cậu sẽ không muốn biết hậu quả đâu.”
Hướng Bặc Ngôn: “Tạ Kha, anh vẫn chưa nhận ra sự thật sao? Anh nên thần phục tôi, lắng nghe lời triệu hồi của tôi, cứu vớt thế giới mục nát này!”
Tạ Kha tức giận đến mức xấu hổ: “Thằng nhóc này, ai cho cậu cái gan dám ăn nói với tôi như vậy?”
Hướng Bặc Ngôn càng đánh càng hăng: “Bởi vì tôi là vương giả được triệu hồi đến, đến để đập tan tội ác. Anh còn chưa có tư cách phản bác tôi đâu, quỳ xuống!!”
Hai chữ cuối cùng mạnh mẽ vang dội, xông thẳng lên trời.
“Cậu, cậu… tôi! Đồ thần kinh!” Lần này đến lượt Tạ Kha nói năng lộn xộn, tức giận đến mức chỗ bị tát tối qua càng thêm đau.
Rốt cuộc tại sao hắn ta lại nghĩ quẩn mà đi trêu chọc con chim tóc hồng này chứ?
Đây rõ ràng là một bệnh nhân tâm thần mắc chứng hoang tưởng không bình thường mà?!
Ninh Lạc xem đến say sưa, lục lọi trong túi áo, lấy ra một nắm hạt dưa, chia cho Lộ Đình Châu một nửa, rồi bắt đầu cắn rôm rốp.
Dáng vẻ đó, có thể so sánh với mấy ông bà cụ hay ngồi ở đầu thôn xem náo nhiệt.
Chu Kiệu bị tiếng cắn hạt dưa thu hút, quay đầu nhìn cậu, rồi rơi vào trầm mặc chết chóc.
Cậu ta bắt đầu tự kiểm điểm bản thân, có phải mình không hợp với phong cách của chương trình này không.
Nếu không thì tại sao Ninh Lạc và thầy Lộ đều tỏ vẻ bình tĩnh như vậy, chỉ thuần túy là xem náo nhiệt?
Dưới ánh mắt chăm chú của Chu Kiệu, Ninh Lạc do dự, giãy giụa đấu tranh, đủ loại cảm xúc lướt qua trên mặt cậu, cuối cùng đành chấp nhận số phận, chọn ra năm hạt dưa từ trong lòng bàn tay, đưa cho Chu Kiệu, đôi mắt hết sức chân thành: “Tôi không còn nhiều đâu, thật đấy.”
[? Không thể tin được, Ninh Lạc, cậu giữ đồ ăn khiến tôi cảm thấy mất mặt quá.]
[Năm hạt dưa! Năm hạt dưa mà cậu cũng keo kiệt đến thế!]
[Năm hạt dưa! Năm hạt dưa mà cậu cũng keo kiệt đến mức này sao!]
[Việc cậu ấy có thể móc ra hạt dưa bất cứ lúc nào mới khiến tôi cảm thấy sốc.]
[Phân biệt đối xử đấy, tên này còn chủ động chia cho Lộ Đình Châu một nửa đấy.]
[Tiêu chuẩn kép, đúng là tiêu chuẩn kép mà, đáng yêu chết đi được! Lại làm tôi quắn quéo rồi, hehe.]
[? Cậu đến cái này cũng quắn quéo, không sợ đau bụng à?]
Sắc mặt tái nhợt của Chu Kiệu càng thêm trắng bệch, thậm chí còn hơi xanh: “? Tôi không có ý đó…”
Ninh Lạc nghe vậy, lập tức thu tay lại, nắm chặt năm hạt dưa của mình trong tay như bảo vật, cảm xúc không nỡ lập tức biến mất, vui vẻ như ánh mặt trời, hỏi: “Vậy cậu muốn nói gì?”
Chu Kiệu há miệng, rồi lại ngậm lại.
Vốn có điều muốn hỏi, nhưng bây giờ cũng không hỏi ra được nữa.
Bỗng nhiên, cậu ta muộn màng phát hiện ra một điều, mấy người ra ngoài câu cá này, hình như không có ai là bình thường cả.
Chu Kiệu liếc mắt nhìn Lộ Đình Châu đang cầm hạt dưa bắt đầu tìm kiếm “Cá có ăn hạt dưa không”, và “Dùng hạt dưa làm mồi câu có hiệu quả hơn không”, tuyệt vọng quay người.
Hình tượng của Lộ ảnh đế trong lòng cậu ta hoàn toàn sụp đổ, vỡ vụn thành từng mảnh.
Ninh Lạc vừa nói “Anh cho cá ăn không bằng cho em ăn”, vừa dứt khoát ra tay cướp một nắm hạt dưa của Lộ Đình Châu, nhét vào miệng nhai nhồm nhoàm.
Đương nhiên cậu cũng không chú ý đến Lộ Đình Châu sững người một lúc, vừa nhai hạt dưa vừa nhìn về phía hai người tóc hồng và tổng tài bá đạo vẫn đang so tài trên võ đài.
【Hai người này đấu qua đấu lại (nhai nhồm nhoàm), đỉnh thật đấy.】
Hướng Bặc Ngôn kiêu ngạo ngẩng đầu, được đồng đội cổ vũ, sĩ khí tăng cao: “Kẻ phản nghịch ta, dù là Yamashita Takuma cũng không thể tha thứ!”
Tạ Kha tức giận đến mức không giữ được bình tĩnh, rơi vào thế hạ phong: “Tôi ra lệnh cho cậu lập tức im miệng, nghe rõ chưa?”
Hướng Bặc Ngôn còn muốn thừa thắng xông lên, thì bên tai lại vang lên giọng nói của Ninh Lạc:
【Chậc chậc chậc, yêu nhau lắm cắn nhau đau ấy mà, tôi bắt đầu đẩy thuyền cho hai người rồi đấy, quắn quéo quá.】
Hướng Bặc Ngôn: ?
Hướng Bặc Ngôn: !!!
A a a a a a, Ninh Lạc, cậu chết chắc rồi!
Gã ta sởn hết cả da gà, lập tức kéo giãn khoảng cách với Tạ Kha, ngậm miệng im lặng, chỉ dùng ánh mắt phát động công kích.
Tạ Kha đại bại, hừ lạnh một tiếng, ném lại một câu: “Không thèm chấp nhặt với cậu.” Rồi nhanh chóng rời khỏi nơi khiến tổng tài bá đạo không vui này, thậm chí còn không thèm nhìn Chu Kiệu lấy một cái.
Con chim tóc hồng chết tiệt, hắn ta không so đo với kẻ thần kinh!
Ninh Lạc đã bắt đầu tự biên tự diễn về hai người bọn họ trong lòng, đột nhiên chú ý đến Lộ Đình Châu vẫn luôn nhìn mình, cậu quay đầu dùng ánh mắt tỏ vẻ nghi hoặc.
【Anh sẽ không ghi hận trong lòng vì em cướp một nắm hạt dưa của anh đấy chứ? Không thể nào, đúng không Arthur?】
Lộ Đình Châu suy nghĩ xem nên mở lời thế nào: “Hạt dưa, là tôi cắn.”
Ninh Lạc nghi hoặc: “Em biết mà.”
【Chính vì anh cắn nên mới cướp của anh đó, kiếm được một nắm hạt dưa, lời quá rồi.】
Lộ Đình Châu cau mày, do dự một chút rồi vẫn không nói: “Thôi bỏ đi, em không để ý là tốt rồi.”
Trong đầu Ninh Lạc và một số cư dân mạng đều hiện lên đầy dấu chấm hỏi, bị anh úp úp mở mở làm cho tò mò muốn chết.
Ninh Lạc chỉ có thể gãi đầu, “Ồ” một tiếng, cho rằng Lộ Đình Châu không nỡ cho mồi câu hạt dưa của mình.
【Haizz, dân câu cá ấy mà, tôi hiểu.】
Nhưng cư dân mạng thì sẽ hỏi.
[Rốt cuộc thì Lộ Đình Châu muốn nói cái gì vậy, tò mò chết tôi rồi!]
[Tôi có một suy đoán táo bạo…]
[Anh ta còn có thể nói gì, anh ta dùng miệng cắn hạt dưa chứ không phải dùng tay bóc, Ninh Lạc cứ thế mà ăn vào??]
[Hả? Hôn gián tiếp??]
[Thì ra là ý này! Tôi vừa mở mắt ra đã thấy hint!]
Chu Kiệu nhìn ra được vấn đề, khéo léo nhắc nhở Ninh Lạc: “Hai người trước ống kính, có phải là hơi thân mật quá rồi không?”
Nhưng Ninh Lạc nghe không hiểu, đôi mắt trong veo ngây ngô: “Hả?”
Chu Kiệu nói: “Anh ấy cắn hạt dưa cậu lại ăn, không phải là… ừm, nhưng mọi người đều chia sẻ đồ ăn với bạn bè, cũng không có gì to tát.”
【Đây là đang nói gì vậy?】
Ninh Lạc càng thêm không hiểu, theo bản năng nhìn về phía Lộ Đình Châu.
Nhìn thấy Lộ Đình Châu bốc một hạt dưa mới, đôi môi mỏng hé mở ngậm vào miệng, cắn một tiếng, lấy nhân hạt dưa ra, trộn lẫn vào một đống mồi câu, bắt đầu tự mình thực hành tác dụng thu hút cá của nhân hạt dưa.
Ninh Lạc nhìn chằm chằm vào đôi môi hé mở của anh, nhìn hạt dưa bị ngậm vào, đột nhiên như hiểu ra điều gì đó.
Hướng Bặc Ngôn quay đầu, kinh ngạc: “Ninh Lạc, có phải cậu bị say nắng không? Sao mặt cậu đỏ thế!”
Hai tay Ninh Lạc ôm mặt, hít sâu một hơi, hạ giọng uy hiếp: “Im miệng.”
Hướng Bặc Ngôn với phương châm Ninh Lạc đã chết chắc rồi, nhưng mình cũng phải rộng lượng chăm sóc, nắm lấy cánh tay cậu, kéo người đi tìm Tiền Đa Đa: “Không được, cậu như vậy sẽ ngất xỉu đó, mau về phòng nghỉ ngơi.”
Ninh Lạc liều mạng giãy giụa: “Tôi không đi, tôi không sao!”
Hướng Bặc Ngôn nửa tin nửa ngờ: “Vậy sao cậu đỏ mặt?”
Ninh Lạc bị ép đến đường cùng: “Tôi luyện tập bơi lặn nín thở nên mới đỏ mặt, được chưa?”
Hướng Bặc Ngôn cảm thấy cậu có bệnh rồi: “Cậu nín thở trên bờ á?”
Ninh Lạc phớt lờ ánh mắt của gã ta: “Cho nên mới gọi là luyện tập!”
Phía sau bỗng truyền đến tiếng cười không kìm nén được.
Ninh Lạc quay đầu, thấy Lộ Đình Châu đang cười nhìn mình, không biết đã nhìn bao lâu rồi.
Thấy cậu nhìn sang, Lộ Đình Châu xòe bàn tay ra, ung dung thản nhiên nói: “Bây giờ thì sao, còn muốn ăn không?”
Còn, muốn, ăn, không!
Hướng Bặc Ngôn kinh ngạc nhìn sắc đỏ nhanh chóng lan tràn trên mặt Ninh Lạc: “Ninh Lạc, sao cậu nói chuyện với ai cũng nín thở thế?”
【Nín nín nín, nín chết tôi luôn cho rồi!】
Ninh Lạc như một con cá nóc tròn vo phồng lên thật to: “…Không ăn!”
[Bây giờ không ăn, vừa rồi là ai tranh giành đòi ăn?]
[Ninh Lạc: Chọc giận tôi, coi như cậu đã đá phải cục bông gòn rồi đấy, sao nào, ấm áp chứ?]
[Ninh Lạc thật sự rất hài hước, bây giờ tôi nhìn thấy mặt cậu ấy là muốn cười]
[Fan Ninh Lạc đầu tư không bao giờ lỗ, mỗi ngày đều có thể thu hoạch được niềm vui, các chị em trong siêu thoại cũng đều là nhân tài]
[(Lái xe thể thao xuất hiện ngầu lòi) Lạc bảo (cười tà mị). Cậu thật là ngọt ngào chết người mà (khóe miệng co giật ủ rũ rời đi).]
[Ặc a a a a, không chịu nổi mấy người fan Ninh Lạc nữa rồi!]
Chu Kiệu nhìn Ninh Lạc cuối cùng cũng nhận ra vấn đề, lặng lẽ bê ghế đẩu cách xa Lộ Đình Châu một chút, quay lưng lại với đối phương, một mình chiến đấu với sự nghiệp câu cá. Nhìn từ góc độ của cậu ta, khuôn mặt nghiêng của Ninh Lạc thật sự rất giống Shin – cậu bé bút chì, một cục thịt mềm mại, rất đáng yêu.
Chu Kiệu đột nhiên nhớ đến con mèo mình từng nuôi cũng như vậy, lúc giận dỗi sẽ tự quay đầu không thèm để ý đến người khác, quay mông về phía cậu ta.
Lúc này chỉ có thể tốn công dỗ dành nó.
Sau đó liền thấy Lộ Đình Châu bưng mồi câu đi tới, hỏi Ninh Lạc: “Tôi giúp em thả mồi nhé?”
Ninh Lạc nhìn thấy mồi câu của anh liền nhớ đến mình đã làm gì: “Em không cần, em tự làm.”
Lộ Đình Châu liền đặt mồi câu xuống đất, ngồi xổm bên cạnh xem cậu quấn dây, xem một hồi liền đưa tay ra nói: “Để tôi.”
Ninh Lạc liếc nhìn bàn tay kia, đưa cần câu của mình cho anh, nhìn trái nhìn phải thấy không có ai, ghé sát lại nhỏ giọng oán trách với Lộ Đình Châu: “Sao vừa rồi anh không ngăn em lại.”
Tay Lộ Đình Châu đang quấn dây chợt khựng lại: “Gì cơ?”
Ninh Lạc sốt ruột: “Chính là nắm hạt dưa đó, vừa rồi em làm như vậy có phải không tốt lắm không? Sau này em sẽ không cướp đồ ăn trong tay anh nữa.”
“Sao lại không tốt,” Lộ Đình Châu vừa quấn dây vừa nói, “Em chưa từng chia sẻ đồ ăn với người khác sao?”
“Có thì có…” Ninh Lạc mơ hồ cảm thấy đây không phải là một chuyện, nhưng vẫn thành thật trả lời, nắm lấy cơ hội mách lẻo, “Ví dụ như Phương Lộc Dã lần trước đưa cho em một nửa cái bánh mì cậu ta đã ăn, lừa em nói là rất ngon, bản thân không nỡ ăn hết nên để lại cho em một ít, em ăn một miếng vừa cay vừa chua, khó ăn chết đi được.”
Lộ Đình Châu nheo mắt, trong lòng âm thầm ghi lại món nợ cho em trai mình, nhưng trên mặt thì vẫn thản nhiên, nói: “Cho nên không có gì, bạn bè sẽ như vậy. Nếu em muốn ăn, sau này tôi sẽ bóc cho em là được.”
Ninh Lạc nghĩ kỹ lại: 【Hình như cũng đúng ha, có lý, em còn có người bóc hạt dưa miễn phí, quá hoàn hảo.】
Cậu gật đầu lia lịa: “Nói rất đúng, rất có lý.”
Lộ Đình Châu nhếch khóe miệng.
“Nhưng mà…”
“Hửm?” Nụ cười trên môi anh chợt khựng lại vài giây.
Vành tai Ninh Lạc hơi đỏ, nhưng vẫn nghiêm túc nói: “Tối qua hai chúng ta cái kia, tuy rằng không có gì, nhưng cư dân mạng nhất định sẽ cho là có gì đó.”
Thì ra là chuyện này. Lộ Đình Châu chậm rãi nói: “Cái gì với cái gì, tôi nghe không hiểu lắm.”
Anh khuyến khích: “Tiểu Lạc nói rõ hơn một chút được không?”
Ninh Lạc không thể tin được, đôi mắt mèo mở to, tràn đầy trách móc Lộ Đình Châu không chịu nói tiếng người: “…Anh nói lại lần nữa xem?”
Lộ Đình Châu trầm ngâm: “Nghĩ kỹ lại thì, hình như vẫn có thể hiểu được là có ý gì.”
Chu Kiệu đứng bên cạnh nghe lén: “…”
Cậu ta lặng lẽ bê ghế đẩu ra xa hai người một chút nữa, thôi, đi tìm Hướng Bặc Ngôn luôn đi.
Thật sự, chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình thừa thãi đến thế.
Ninh Lạc nói: “Anh thấy chúng ta có nên tránh đi một chút không?”
Lộ Đình Châu đưa dây câu đã quấn xong cho cậu, cậu đưa tay ra nhận, Lộ Đình Châu lại không buông tay, nhìn vào mắt cậu, giọng nói có chút căng thẳng hỏi: “Tại sao phải tránh?”
Ninh Lạc ậm ừ rụt rè nói: “Em hơi sợ. Sợ bọn họ nói em khóc lóc cầu xin bám lấy anh để nổi tiếng, ai cũng đều đến mắng chửi em.”
“Thì ra là vậy, là tôi suy nghĩ không chu đáo,” Lộ Đình Châu buông tay, suy nghĩ một chút, “Vậy có lẽ là bọn họ đã hiểu lầm rồi, tôi sẽ giải thích.”
【Hửm? Giải thích cái gì?】
Ở đầu bên kia, cư dân mạng không biết hai người xích lại gần nhau nói chuyện gì, giục cameraman tiến lại gần một chút.
[Rốt cuộc thì hai người họ đang nói chuyện gì vậy, tò mò chết tôi rồi.]
[Cameraman, đây là anh không hiểu chuyện rồi, trừ lương.]
Cameraman vẫn không hề động đậy.
Hai người này rõ ràng là muốn nói chuyện riêng, hắn ta có bị ngu mới tiến lên trước mặt Lộ Đình Châu gây chuyện.
Lộ Đình Châu chỉ là sống lowkey trong giới giải trí thôi, chứ không phải đã chết.
Không ngờ Lộ Đình Châu lại gọi hắn ta đến: “Tiểu Vương, lại đây một chút.”
Ống kính chậm rãi zoom lại gần, Lộ Đình Châu giơ tay ra dấu ok, nói với cư dân mạng đang hoang mang mờ mịt: “Bây giờ sẽ tổ chức một buổi họp báo nhỏ, để làm rõ mối quan hệ giữa tôi và Ninh Lạc.”
Đừng nói là Ninh Lạc, ngay cả những người khác cũng đều ngây ra một lúc.
[Cuối cùng cũng chịu nói rõ rồi sao? Người qua đường như tôi thật sự không thể chịu nổi bộ dạng bám đùi người khác của Ninh Lạc.]
[Sớm đã nói Ninh Lạc tham lam lắm mà, một mình Sơ Trác còn chưa đủ, nhất định phải trèo cao bám lấy tài nguyên của Lộ Đình Châu mới chịu.]
[Công khai vả mặt đúng không? Máy quay nhắm vào biểu cảm của Ninh Lạc đi, tôi muốn chụp lại từng khung hình để lưu lại.]
[Rò rỉ!! Chẳng lẽ CP của tôi sắp BE rồi sao?]
Dưới sự hả hê của antifan, sự đau lòng của fan couple, sự căng thẳng của fan only, Lộ Đình Châu chậm rãi mở miệng: “Chỉ nói rõ một điểm, là tôi khóc lóc cầu xin muốn bám lấy Ninh Lạc nổi tiếng. Có người không thích tương tác giữa chúng tôi, mắng tôi là được, đừng tìm nhầm người.”
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, nhìn thẳng vào ống kính, nụ cười nhàn nhạt, dịu dàng, đôi mắt phượng vì cười mà hơi nheo lại, đáy mắt tràn ngập ánh sáng lấp lánh.
Những người nhìn thấy cận cảnh ống kính này thì giống như uống phải rượu giả, trong nháy mắt đã say.
Nhưng cho dù có say đến đâu cũng nghe ra được bốn chữ cuối cùng mà Lộ Đình Châu nhấn mạnh, ý vị sâu xa.
[!! Sợ chết tôi rồi, tôi còn tưởng anh muốn nói điều gì không tốt về Lạc Bảo.]
[Anh trai ơi, lần sau đừng có ngắt câu như vậy, tim tôi không chịu nổi đâu.]
[Huhu, anh Lộ, hôm qua Lạc Lạc thật sự bị mắng, anh nguyện ý nói như vậy thì tốt quá rồi.]
[Cho nên anh là đến để chống lưng cho Lạc Bảo đúng không, đúng không đúng không?]
[Anh khóc lóc cầu xin? Ha ha ha ha ha, ai dạy anh nói như thế vậy Lộ Đình Châu?]
[Chắc chắn là Lạc Bảo rồi hahahaha, câu này hoàn toàn là phong cách của cậu ta.]
[Tôi biết ngay mà, CP của tôi là nhất!]
Cũng có anti-fan nhảy dựng lên: [Mẹ kiếp, Lộ Đình Châu, anh dám đùa giỡn tôi!]
Lộ Đình Châu nhìn về phía Ninh Lạc, hỏi cậu: “Nói như vậy có được không?”
Không đợi Ninh Lạc mở miệng, anh như nghĩ đến điều gì đó, bổ sung: “Những người nói năng quá đáng, nói năng không có căn cứ, tôi sẽ giao cho luật sư của tôi phụ trách.”
Ngụ ý chính là, mắng anh thì không sao, nhưng mắng Ninh Lạc thì bắt được một người, kiện một người.
Hướng Bặc Ngôn và Chu Kiệu ở bên cạnh nghe thấy vậy, ngay cả cần câu động đậy cũng không phát hiện ra, miệng há hốc thật to.
[Thầy Lộ, tôi nói chứ, anh đừng quá yêu chiều người ta như vậy!]
[Cái gì gọi là thực lực bảo vệ vợ, tôi sắp quắn quéo chết rồi.]
[Lộ Đình Châu, nếu anh chỉ nói cái này, tôi sẽ bắt đầu bịa chuyện về hai người đấy!]
Lộ Đình Châu hỏi: “Còn gì muốn bổ sung không?”
“Không có không có,” Ninh Lạc lập tức biểu diễn cho anh xem màn rơi lệ đầy mặt tại chỗ, “Anh thật tốt, từ nay về sau em chính là fan only trung thành của anh. Sau này anh xưng thứ năm, bọn em toàn là thứ sáu!”
Lộ Đình Châu khẽ bật cười.
【Thần tài trước tiên lui về sau một chút, đơn hàng gấp đến rồi!】
Lộ Đình Châu lại không muốn cười nữa.
Nhưng không sao, anh sẽ tự thuyết phục bản thân.
Ninh Lạc lại có thể vứt bỏ tiền để chọn anh, đó đã là tiến bộ rất lớn rồi.
Đến giờ Lộ Đình Châu vẫn không thể nào quên được chuyện Ninh Lạc chuyển khoản cho anh 0.01 tệ, bảo anh mua bảo hiểm cho tay.
Anh đứng dậy, phủi bụi không tồn tại trên người, nói: “Em câu cá đi, tôi đi vớt tôm hùm đất.”
Ninh Lạc hăng hái giơ tay: “Em cũng đi!”
Cậu nói: “Sau này anh đi đâu, em đi đó.”
Chu Kiệu theo bản năng hỏi một câu: “Vậy nếu thầy Lộ muốn đi vệ sinh thì sao?”
Hỏi xong mặt đỏ bừng, không hiểu sao mình lại có câu hỏi này.
Ninh Lạc nghiêm túc mặt: “Không phải chuyện lớn, có thể vào.”
[? Cái quái gì mà có thể vào!]
[A a a a a, Chu Kiệu, cậu đang làm gì vậy.]
Ninh Lạc đứng dậy đi theo Lộ Đình Châu vớt tôm hùm đất, miệng nói là vì Lộ Đình Châu, nhưng lại tích cực hơn bất cứ ai, vứt cần câu chạy ra ngoài.
Lộ Đình Châu thậm chí còn chưa kịp lấy vợt.
Hướng Bặc Ngôn suy nghĩ trước sau, giơ tay hỏi: “Thầy Lộ, hai chúng tôi có thể đi theo không?”
Lộ Đình Châu hỏi ngược lại: “Muốn đi sao?”
Hướng Bặc Ngôn rất thành thật: “Muốn, nhưng lại không muốn lắm. Chủ yếu là cảm thấy mình quá thừa thãi.”
Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, cười nói: “Vậy thì đừng đi nữa, tiếp tục câu cá đi.”
Hướng Bặc Ngôn á khẩu, không nói nên lời: “…”
Có hơi quá đáng rồi đấy thầy Lộ.
Ninh Lạc đã ở xa xa gọi tới: “Anh ơi, mau đến đây, chúng ta một lưới bắt hết đám này luôn!”
Hết chương 71.
Chú thích:
- Đúng không Arthur?: Câu nói này có nguồn gốc từ một tình huống gây tranh cãi có liên quan đến vợ chồng đạo diễn Trần Khải Ca và nữ diễn viên Trần Hồng. Sau này được cư dân mạng sử dụng rộng rãi trong nhiều ngữ cảnh khác nhau, thường mang tính chất hài hước, trêu đùa hoặc mỉa mai.
- Sống lowkey: Là một cụm từ tiếng Anh được sử dụng phổ biến trong giới trẻ, đặc biệt là trên mạng xã hội. Nó có nghĩa là sống một cách kín đáo, giản dị, không phô trương hay khoe khoang. Chỉ những người muốn tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc trong những điều giản dị.
