Chương 79: Anh Không Hề Châm Ngòi Ly Gián, Anh Chỉ Là Người Thích Giúp Đỡ Người Khác Thôi
Tạ Kha nhìn bản hợp đồng trong tay Chu Kiệu, đầu óc nhất thời dừng hoạt động.
Tình nhân cũ mà hắn ta bao dưỡng, sau khi chấm dứt quan hệ lại đòi hắn ta tiền bồi thường?
Hợp lý, nhưng thật nực cười!
Không giống kiểu mà Chu Kiệu có thể nghĩ ra và sẽ làm.
Tạ Kha suy nghĩ vài giây, chợt hiểu ra, khóe miệng từ từ nhếch lên, nở nụ cười tà mị: “Chu Kiệu, đây là em cố tình dùng kế lạt mềm buộc chặt, cố ý để tôi phải chú ý đến em sao? Rất tốt, em thành công rồi.”
Tào Cẩn Lưu lập tức cảm thấy bị dầu mỡ bắn tung tóe, mặt mày nhăn nhó méo mó.
【Ôi chao, câu thoại kinh điển của tổng tài bá đạo, tuy có hơi muộn, nhưng cũng đã đến!】
Ninh Lạc bày tỏ, vẫn là hương vị quen thuộc, vẫn là công thức quen thuộc.
Dường như Chu Kiệu đã luyện thành thần công, không thèm để ý đến hành vi của Tạ Kha, vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn lịch sự và lý trí đưa ra yêu cầu thứ hai của mình:
“Tôi có thể tát anh một cái không?”
Tạ Kha: ???
Tào Cẩn Lưu: Ồ wao!
Chu Kiệu vẫn giữ vẻ mặt bình thản trước biểu cảm kinh ngạc của Tạ Kha, cậu ta thản nhiên “Ồ” một tiếng: “Đừng trách tôi, tôi đã muốn làm vậy từ lâu rồi. Anh nói chuyện kiểu này rất thiếu đòn.”
Ninh Lạc không nhịn được nữa, lùi lại phía sau, dựa vào bức tường ở hành lang, cười không ngừng, toàn thân run rẩy.
【Ha ha ha ha! Chu Kiệu, ai dạy cậu nói chuyện như vậy hả, ha ha ha ha!】
Cậu không chỉ cười trong lòng mà còn cười ra tiếng, tiếng cười ha ha xen lẫn tiếng khanh khách, khặc khặc, khà khà, tạo thành một bản song tấu siêu tẩy não.
Ninh Dương là người đầu tiên hứng mũi chịu sào, bị tra tấn nặng nề nhất.
Ninh Dương hít sâu một hơi, đang định gõ cửa thì người trong phòng bệnh nghe thấy động tĩnh, nhìn ra ngoài.
Tào Cẩn Lưu nghe thấy tiếng cười là nhận ra người: “Anh Tiểu Lạc? Không phải là anh đấy chứ?”
“…Ờ,” Ninh Lạc chống tay lên khung cửa, thò đầu vào trong, “Sao cậu biết là tôi?”
Hỏi thừa, cái tiếng cười đó của anh, người khác có muốn cũng không cười ra được.
Chu Kiệu phá vỡ bầu không khí, khóe miệng giật giật, nhìn thấy cậu thò đầu vào, lại nhớ đến bóng ma làm cậu ta ám ảnh tâm lý đêm đó.
Chu Kiệu dời mắt.
Thấy đã bị phát hiện, Ninh Dương kéo Ninh Lạc vào, nói với Tạ Kha đang mặt đen như đáy nồi: “Tạ tổng, lâu rồi không gặp, sức khỏe thế nào rồi?”
Tạ Kha nhìn thấy anh ta thì càng thêm khó chịu, hắn ta cười lạnh: “Ninh tổng đúng là quý nhân hay quên, chúng ta mới gặp nhau mấy hôm trước.”
Ninh Dương mỉm cười, chỉ đợi câu này của hắn ta: “Tạ tổng có trí nhớ tốt thật, vậy chắc còn nhớ đêm đó là tôi kéo anh đến đây chứ nhỉ.”
Tạ Kha: ?
Đừng có nhắc lại chuyện mất mặt đó nữa!
Ninh Dương nhìn sắc mặt hắn ta càng lúc càng đen, nụ cười nơi khóe miệng anh ta càng lúc càng rạng rỡ: “Tạ tổng cũng không cần phải đặc biệt cảm ơn tôi đâu, đều là bạn bè với nhau cả, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm.”
Ninh Lạc nghe anh trai mình nói móc nói mỉa, nghe đến say sưa: 【Anh, cái miệng của anh đúng là ống thép chọc ếch, đỉnh của chóp, anh giỏi lắm~】
Nụ cười trên môi Ninh Dương biến mất chỉ trong một giây.
Thật muốn cho hai đứa này hai cái búa.
Em trai gì mà ngốc nghếch, đăng lên app bán đồ cũ bán với giá rẻ, không biết có ai mua không.
Lồng ngực Tạ Kha phập phồng, lại muốn đập cốc nữa rồi, hắn ta nghiến răng nghiến lợi: “Hừ.”
Chết tiệt, ai là bạn bè với anh!
Ninh Dương vẫn còn giữ chút lịch sự, thể hiện cụ thể ở việc anh ta mua một giỏ trái cây ở cửa hàng hoa quả dưới lầu cho Tạ Kha, đặt ở đầu giường hắn ta: “Một chút lòng thành, Tạ tổng đừng từ chối nhé.”
Tạ Kha muốn đá anh ta ra ngoài như đá một quả bóng.
Ninh Lạc liếc nhìn giỏ trái cây đó.
【Đây là cái giỏ trái cây mà anh mặc cả nửa ngày với bà chủ cửa hàng hoa quả, mua loại rẻ nhất còn được giảm giá đó hả? Nhìn qua toàn là táo, anh keo kiệt chết đi được.】
Ninh Dương hận không thể phóng ra hai tia hồ dán, dán cái miệng Ninh Lạc lại.
Mặc cả sao có thể tính là keo kiệt… mặc cả!… Chuyện làm ăn, sao có thể tính là keo kiệt?
Với lại, Tạ Kha còn không đáng giá mấy quả táo này của anh ta.
Ninh Dương bị Ninh Lạc đầu độc, quay sang đầu độc Tạ Kha, xây dựng niềm vui của mình dựa trên nỗi đau của người khác.
Anh ta ân cần hỏi thăm Tào Cẩn Lưu và Chu Kiệu đang ở đây: “Vừa rồi tôi nghe các cậu đang nói chuyện công việc nên mới không vào. Không làm phiền các cậu chứ?”
Ninh Lạc lặng lẽ tự mình bê một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh.
【Nói chuyện hay thật, rõ ràng là muốn hóng chuyện nhưng lại bị phát hiện, trình độ ngôn ngữ văn đã học đạt đến đỉnh cao luôn rồi.】
Chu Kiệu cười một tiếng: “Không phiền, có Ninh tổng ở đây, mọi chuyện dễ giải quyết hơn nhiều.”
Tạ Kha nghe vậy, lập tức lạnh mặt: “Chu Kiệu, chuyện riêng của chúng ta, không cần phải phiền Ninh tổng nhúng tay vào.”
Ninh Dương không cho là vậy, còn tích cực xung phong nhận việc: “Không sao, tôi là người thích xen vào chuyện của người khác nhất.” Anh ta ôn hòa nói với Chu Kiệu, “Tiểu Chu, nói tôi nghe xem nào.”
Dưới ánh mắt mong chờ nồng nhiệt của Ninh Lạc và Ninh Dương, cậu ta kể lại chuyện vừa rồi: “Ninh tổng, anh xem tình huống này đi, nên giải quyết thế nào cho tốt.”
Ninh Dương bày tỏ: “Tạ tổng, đây là anh không đúng rồi, sao lại khấu trừ tiền bồi thường của nhân viên vậy?”
Ninh Lạc gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy.”
Tạ Kha tức giận: “Em ấy chỉ ký hợp đồng của nhân viên!”
Ninh Dương nói: “Đã ký rồi thì chúng ta cứ làm theo quy trình thôi, Tạ tổng cũng không muốn Tiểu Chu đến cục lao động khiếu nại chứ?”
Ninh Lạc nhỏ giọng nói: ” Em thấy chắc chắn là không, Tạ tổng vừa mới lên bản tin xã hội, chắc chắn không muốn lên bản tin tài chính nữa đâu.”
Ninh Dương vỗ vai Ninh Lạc: “Tiểu Lạc nói rất đúng.”
Đúng là em trai tốt của anh ta, không tệ, rất hiểu ý anh ta.
Tạ Kha bắt đầu hít sâu một hơi.
Hai anh em nhà họ Ninh chết tiệt này, hắn ta đã nói là mình và người của Sơ Trác bát tự không hợp rồi mà!
Tào Cẩn Lưu còn bổ thêm một đao: “Anh họ à, sao anh có thể là người keo kiệt như vậy chứ?”
Tạ Kha bắt đầu bấm huyệt nhân trung: “Em, em lại dám đi bênh vực người ngoài? Tào Cẩn Lưu, em có tin là anh cho Tào thị phá sản luôn không?!”
Ninh Lạc lơ đãng một giây, nghe thấy câu này thì giật mình: 【Anh cho Tào thị phá sản rồi tôi đi đâu ăn cổ vịt hầm nóng đây? Tôi liều mạng với anh!】
Ninh Dương: “…”
Cả đời này của em, ngoài ăn ra thì còn liều mạng vì chuyện gì khác nữa không?
Chu Kiệu thu lại tất cả tài liệu, đứng dậy: “Nếu Tạ tổng không muốn, vậy thì thôi. Anh Ninh Dương, anh có luật sư nào giới thiệu cho tôi không? Tôi có vài vấn đề muốn được tư vấn.”
Ninh Dương rất vui vẻ: “Có, lát nữa tôi giới thiệu cho cậu.”
【Anh không hề châm ngòi ly gián, anh chỉ là người thích giúp đỡ người khác thôi.】
Ninh Dương gật đầu, đúng vậy, cứ khen anh như vậy đi.
Tạ Kha thấy Chu Kiệu sắp đạt thành thỏa thuận với kẻ thù không đội trời chung của mình, còn muốn kiện hắn ta ra tòa, làm hắn ta mất mặt, tức đến mức nhịp tim tăng cao: “Đứng lại! Không phải là tiền thôi sao? Tôi không có tiền à?!”
Tạ Kha lấy ra một tấm thẻ ném cho Chu Kiệu: “Trong này có ba triệu, mật khẩu ở mặt sau, cầm đi!”
Chu Kiệu hỏi: “Tự nguyện tặng?”
Tạ Kha: “Tự nguyện tặng!”
“Được,” Chu Kiệu nhận lấy, thản nhiên hỏi, “Vậy tiền bồi thường của tôi đâu?”
Tạ Kha không thể tin nổi: “Không phải tôi vừa mới đưa cho em rồi sao!”
Tào Cẩn Lưu nói: “Nhưng anh họ, anh cũng đã nói rồi, đó là tự nguyện tặng, có liên quan gì đến tiền bồi thường đâu?”
Tạ Kha lại bắt đầu đau dạ dày, trước mắt tối sầm: “Các người đã chạm vào vảy ngược của tôi rồi đấy! Chu Kiệu, tôi đúng là điên rồi mới để em chà đạp tôi như vậy!”
Mọi người: “…”
Chu Kiệu nhìn lòng bàn tay phải của mình, hơi ngứa.
Bệnh nhân giường bên cạnh “Hừ” một tiếng, cười nói: “Anh bạn, anh đang diễn kịch à? Có tiền thì trả đi, lằng nhằng cái gì, có cho người khác ngủ trưa không?”
Ninh Lạc gật đầu, khuyến khích: “Tạ tổng à, bỏ tiền ra mua sự thanh tịnh, chắc chắn không lỗ đâu.”
“…Các người im miệng thì tôi mới thanh tịnh được!”
Chết tiệt, Tạ Kha bị kích thích liên tục lại nảy sinh suy nghĩ, “Anh ta nói đúng, mình không thể phản bác được gì.”
Mười phút sau, bốn người lần lượt bước ra khỏi phòng bệnh.
Tâm trạng Chu Kiệu rất tốt, khóe miệng mang theo ý cười: “Cảm ơn Tiểu Lạc, cảm ơn anh Ninh Dương.”
Ninh Lạc nói: “Uầy, cậu lại khách sáo rồi.”
Ninh Dương gật đầu: “Chuyện nhỏ thôi.”
Sau lưng lại vang lên tiếng đồ đạc rơi vỡ.
Bốn người giả vờ như không nghe thấy.
Chu Kiệu và Tào Cẩn Lưu đến công ty Cự Thượng đòi tiền bồi thường, còn Ninh Lạc và Ninh Dương thì về nhà.
Trong nhà không có ai, mấy hôm trước ba mẹ Ninh đã đi chơi, đi nghỉ dưỡng ở đảo. Chắc cũng phải một tháng nữa mới về.
Ninh Lạc biết được thì vô cùng hâm mộ, nói với Ninh Dương: “Em cũng muốn đi nghỉ dưỡng ở đảo, hít thở không khí biển, phơi nắng, thoải mái biết bao, còn có thể ăn hải sản.”
Ninh Dương đang xem bản kế hoạch chương trình của Tiền Đa Đa mà thư ký Tiền đã gửi cho mình. Đúng vậy, Ninh Dương đã dựa vào năng lực có tiền của mình, trở thành người có tiếng nói lớn nhất trong toàn bộ chương trình tạp kỹ đó.
Nghe thấy ý tưởng này của Ninh Lạc, anh ta nhìn vào một trong những bản kế hoạch: “Muốn đi nghỉ dưỡng ở đảo? Anh chiều em.”
Đánh dấu tick vào ô đó.
Ninh Lạc lập tức bật dậy khỏi ghế sofa: “Thật à? Anh trai, anh tốt quá! Em yêu anh quá đi mất!”
Ninh Dương hỏi: “Yêu anh nhiều, hay yêu Lộ Đình Châu nhiều?”
Ninh Lạc ngượng ngùng: “Tình yêu đối với hai người là hai tình yêu khác nhau mà.”
Ninh Dương cười lạnh, xoa đầu cậu, ý vị sâu xa: “Có thể mong chờ kỳ nghỉ ở đảo của em rồi.”
Ninh Lạc đã bắt đầu mong chờ.
Thậm chí còn không thể chờ đợi được mà chia sẻ tin vui này với Lộ Đình Châu.
【Lộ: Lúc anh trai em nói câu đó, anh ta cười như thế nào?】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Cười như bình thường thôi, cũng không khác gì vẻ mặt đáng ghét ngày thường.】
Lộ Đình Châu tỏ vẻ nghi ngờ.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Aiya, không nói những chuyện đó nữa, tối nay chúng ta gặp nhau nhé?】
【Lộ: Địa chỉ nhà em ở đâu, tôi đến đón em.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Không cần không cần, vừa hay em phải đến trung tâm máy tính gần đó sửa máy tính, em đi tàu điện ngầm đến chỗ anh nha.】
Lộ Đình Châu gửi một sticker gật đầu ừm ừm, Ninh Lạc nhìn con mèo nhỏ gật đầu, suýt chút nữa thì bị sự đáng yêu của nó làm cho tan chảy.
“Trời ạ, hóa ra anh ấy cũng biết dùng biểu tượng cảm xúc đáng yêu như vậy sao? Em còn tưởng anh gõ chữ cũng phải thêm dấu chấm câu nữa chứ.” Ninh Lạc lẩm bẩm, rồi tiện tay lưu lại.
Kết quả, phần mềm báo đã thêm biểu tượng cảm xúc này rồi, cậu lật xem, quả nhiên là có thật.
“Lấy đâu ra biểu tượng cảm xúc đáng yêu như vậy, coi như anh có mắt nhìn.”
Ninh Lạc chỉ nghĩ một chút vậy thôi, sau đó liền ném suy nghĩ này ra sau đầu, cho máy tính vào balo, vui vẻ ra ngoài.
Bây giờ đang là năm giờ chiều, giờ tan làm của dân văn phòng, tài xế hỏi Ninh Lạc có muốn mình đưa đi không, Ninh Lạc từ chối.
“Không cần đâu, em đi tàu điện ngầm.”
Cậu đeo balo, cười rạng rỡ với tài xế, bộ đồ phối giữa màu xanh bạc hà và màu xanh da trời, khiến nụ cười của cậu cũng mang theo một chút mát mẻ, xua tan đi cái nóng oi ả của mùa hè.
Nhưng mà, Ninh Lạc bây giờ rất nổi tiếng, cậu vẫn ngoan ngoãn tìm một chiếc mũ lưỡi trai đội lên, cầm khẩu trang do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn nhét vào túi.
Nóng quá, không muốn đeo =口=.
Ban đầu Ninh Lạc còn sợ bị nhận ra, kết quả, giờ cao điểm đã trực tiếp dạy cho cậu một bài học, mọi người chen chúc như cá mòi đóng hộp, ai cũng vội vàng giành chỗ ngồi, không ai chú ý đến cậu.
Ninh Lạc giống như chút bọt cá đáng thương trong hộp cá mòi, không khí trong phổi gần như bị ép hết ra ngoài. Đoạn đường đáng sợ nhất, cậu trực tiếp nhấc chân lên khỏi mặt đất, như miếng phô mai bị kẹp giữa hai lát bánh mì sandwich, bị đám đông kẹp ở giữa, chen chúc đi về phía trước.
Ninh Lạc: !!!
Bỗng cậu nảy ra một ý tưởng, bèn hét lớn: “Đừng chen nữa, sắp bị sảy thai rồi!”
Khoang tàu ồn ào lập tức im phăng phắc, cả khoang tàu đều nhìn về phía Ninh Lạc.
Ninh Lạc: “…”
Miệng bay phía trước, não lả lướt đuổi theo sau.
Cái tật xấu vừa lo lắng là lại ăn nói lung tung, đến bao giờ thì cậu mới sửa được đây!
Cậu lại một lần nữa nhanh trí, cố gắng cứu vãn tình hình, ánh mắt hoảng loạn tìm kiếm xung quanh: “Con, con… con ơi… con đâu rồi, con đã bị sảy rồi, con của tôi.”
Những người xung quanh im lặng một lát, sau đó lại bắt đầu xì xào bàn tán.
“Người đàn ông này có thể mang thai? Đột phá lớn như vậy từ khi nào thế? Sao tôi không biết?”
“Tội nghiệp quá, mất con thì thôi đi, sao người còn phát điên nữa chứ?”
“Đúng vậy, đúng vậy, haizz, cũng là một người đáng thương.”
Ninh Lạc: “…”
Ngón chân của cậu đã bắt đầu cào xuống đất, vội vàng lấy khẩu trang ra, lặng lẽ đeo vào.
Đừng bàn tán nữa, mất mặt quá.
“Anh trai à, đừng buồn, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Anh mất đứa này, còn có thể sinh đứa khác, chúc anh một lần sinh 108 đứa.”
Ninh Lạc cúi đầu, nhìn cô bé đang an ủi mình, khó khăn nở một nụ cười, giọng nói nghẹn ngào: “Cảm ơn bé con. Nhưng đàn ông không thể mang thai.”
Em không nói câu này, anh đã đỡ ngại hơn rồi đấy.
Tàu điện ngầm vừa đến trạm, Ninh Lạc đã không thể chờ đợi được nữa mà vội vàng chen xuống dưới.
Dù sao cậu cũng không còn mặt mũi nào ở lại trên tàu nữa, đợi chuyến sau vậy.
Kết quả, khi ra đến bảng thông báo thì thấy, mình chen chúc đến chết đi sống lại nửa ngày trời mới qua được hai trạm.
Ninh Lạc: “…”
Núi sông trùng trùng điệp điệp tưởng chừng như không có đường đi, tỉnh lại vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Cậu nhắn tin cho Lộ Đình Châu: 【Em sắp bị ép thành người tam thể luôn rồi…】
Lộ Đình Châu gửi đến một tin nhắn thoại, Ninh Lạc mở ra, đưa điện thoại đến gần tai nghe, bật âm lượng lớn nhất.
Giọng nói của anh vang lên trong biển người ồn ào, trong trẻo dễ nghe, mang theo ý cười nhàn nhạt, có chút bất đắc dĩ: “Vậy, hay là tôi đến đón em nhé.”
Ninh Lạc cũng trả lời bằng một chuỗi tin nhắn thoại: “Nhưng anh đến đón em, rồi cả hai chúng ta cùng nhau tắc đường, cùng nhau ngắm hoàng hôn, ngắm sao, ngắm bình minh.”
Lộ Đình Châu ở đầu dây bên kia khẽ “Ừm” một tiếng, giọng nói qua thiết bị điện tử xử lý còn mang theo chút khàn khàn: “Nghe có vẻ cũng không tệ, rất lãng mạn.”
Rất lãng mạn? Làm ơn đi, đó là tắc đường kẹt xe đó.
Ninh Lạc kinh ngạc, bỏ điện thoại xuống: “Thôi được, vậy anh đến đi.”
Cậu gửi địa chỉ cho Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu nhận được tin nhắn, cầm chìa khóa xe ra ngoài.
Phương Lộc Dã vẫn còn ở nhà anh, đây chính là quyền lợi ăn ở mà cậu ta đổi được bằng hiệp ước khuất nhục.
Cậu ta đang nằm ườn ra ghế sofa ăn khoai tây chiên rôm rốp, nghe thấy động tĩnh liền liếc mắt nhìn Lộ Đình Châu, sau đó lại khinh thường quay lại xem tivi.
Hừ, hai tên đàn ông thối tha, đi hẹn hò đi.
“Anh đi đâu vậy?” Trong phòng khách lại có một người đàn ông khác đi ra, người này cao bằng Lộ Đình Châu, tóc hơi dài, buộc kiểu đuôi ngựa, anh ta đang dựa vào tường, tay vung vẩy một cặp kính râm, thờ ơ hỏi.
“Có chút việc.” Lộ Đình Châu nói ngắn gọn.
Suýt nữa thì quên mất tên này cũng đến nhà anh ở nhờ mấy ngày, anh chỉ vào anh ta, rồi chỉ vào Phương Lộc Dã, “Hai đứa, tốt nhất là đừng có gây ra chuyện gì, đừng để anh thấy nhà anh có bất kỳ tổn hại nào.”
Phương Lộc Dã ở đầu bên kia sofa hét lên: “Anh, anh nên nói câu này với Hoắc Lâm Sâm ấy, em không bao giờ động vào đồ của anh.”
Hoắc Lâm Sâm đóng kính râm lại, khóe miệng khẽ cong lên: “Vậy nếu tôi động vào thì sao?”
Lộ Đình Châu liếc anh ta một cái, môi mỏng khẽ động: “Vậy thì thu dọn đồ đạc, cút.”
Nụ cười trên khóe miệng Hoắc Lâm Sâm cứng đờ.
Không phải chứ, anh bạn, anh hơi quá đáng rồi đấy.
Đợi Lộ Đình Châu đi rồi, anh ta gọi Phương Lộc Dã: “Anh cậu đi đâu vậy?”
Phương Lộc Dã không thèm quay đầu lại: “Hẹn hò.”
“Hẹn hò?!” Suýt chút nữa thì Hoắc Lâm Sâm đã hét đến vỡ giọng, sau đó ánh mắt nóng rực, bùng cháy ngọn lửa hóng hớt, “Anh cậu đang yêu đương à?”
Phương Lộc Dã: “Chưa đâu, vẫn đang theo đuổi.”
Nói rồi còn phổ cập cho anh ta một chút về đối tượng bị theo đuổi ngốc nghếch kia.
Hoắc Lâm Sâm nghe chưa hết đã cười muốn chết: “Móa, Lộ Đình Châu cũng có ngày hôm nay!”
Tốt tốt tốt, anh ta cảm thấy rất sung sướng.
Hoắc Lâm Sâm tiến lại gần Phương Lộc Dã, chọc chọc cậu ta: “Này, cho tôi xem ảnh của cậu bé tên Ninh Lạc kia xem.”
Phương Lộc Dã đang xem đến đoạn gay cấn khi Quang Đầu Cường bị Đại Hùng Nhị Hùng đuổi theo, cậu ta không thèm quay đầu lại: “Tự tìm đi.”
Hoắc Lâm Sâm lên Weibo tìm, nhìn thấy bài đăng tuyên truyền chương trình mới của Ninh Lạc, cậu đang cười rạng rỡ trước ống kính, mắt cong cong chào hỏi mọi người.
Hoắc Lâm Sâm chọc chọc ảnh của Ninh Lạc: “Ồ, trông cũng dễ thương đấy.”
“Nhưng mà cậu ấy bao nhiêu tuổi? Đã thành niên chưa? Anh cậu là trâu già gặm cỏ non à.”
Phương Lộc Dã đồng ý: “Ai nói không phải chứ.”
Hoàn toàn không có ý định thanh minh cho Lộ Đình Châu.
Hai người sống dưới áp bức của Lộ Đình Châu cùng nhau ném đá anh.
……………
Không để Ninh Lạc đợi lâu, Lộ Đình Châu đã gửi tin nhắn cho cậu nói rằng anh đã đến, bảo cậu ra ngoài.
Ninh Lạc liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc xe đắt nhất trong dòng xe cộ trên đường.
Không phải cậu nhận ra bao nhiêu biển số xe, mà là cho dù trên đường tắc nghẽn như vậy, tất cả các xe đều né tránh chiếc xe kia ra.
Cậu mở cửa ghế phụ, ngồi vào trong.
Vừa vào trong đã được điều hòa mát lạnh bao quanh, cậu thoải mái thở dài: “Mát quá.”
“Thắt dây an toàn,” Lộ Đình Châu đưa cho cậu một tờ khăn giấy lau mồ hôi, “Vậy sao em lại muốn chen chúc trên tàu điện ngầm?”
Ninh Lạc bày tỏ với anh về việc này: “Trải nghiệm để cảm nhận cuộc sống.”
Lộ Đình Châu khẽ “Ừm” một tiếng, liếc mắt nhìn gương chiếu hậu, một tay đánh lái, hỏi: “Kết quả cảm nhận thế nào?”
Ninh Lạc mặt trầm ngâm: “Cũng tạm được.”
【Lần sau còn chen chúc đi tàu điện ngầm nữa thì em là chó! Giờ cao điểm, kẻ thù cả đời của loài người!】
Lộ Đình Châu khẽ cười thành tiếng.
Trực giác Ninh Lạc mách bảo, anh đang cười nhạo mình, cậu bĩu môi, nói: “Quà của em đâu?”
“Ở phía sau.”
Cậu thò đầu ra sau xem, quả nhiên nhìn thấy một hộp quà màu vàng chanh tinh xảo, trên đó thắt một chiếc nơ to siêu đáng yêu, trên hộp còn có hình chibi của chính cậu.
“Đáng yêu quá.” Ninh Lạc với người ra, lấy hộp quà đặt lên đùi.
Mở ra, là mô hình chibi được phục chế theo bản vẽ mà Lộ Đình Châu đã cho cậu xem, tỉ lệ 1:1, nhưng từ một người biến thành hai người, Lộ Đình Châu phiên bản chibi đang đẩy cậu ngồi trong xe đẩy hàng lao vun vút.
Một cái khác là Lộ Đình Châu đang ra sức kéo cậu đang ngồi trên vali, vẻ mặt rất vất vả, mồ hôi nhễ nhại.
Ninh Lạc phát biểu ý kiến quan trọng: “Này, em cũng đâu có nặng như vậy.”
Đúng lúc này phía trước lại tắc đường, Lộ Đình Châu dựa vào ghế lái, anh nghe vậy thì gõ nhẹ vào mô hình nhỏ ngồi trên vali, giọng điệu thong thả mang theo ý cười: “Vậy sao, nặng hay không tôi làm sao biết được.”
Ninh Lạc không phục: “Vậy lần sau anh ôm em một cái là biết ngay thôi? Em nhẹ lắm, nhất là sau khi giảm cân.”
“Được thôi.” Lộ Đình Châu đồng ý.
Ninh Lạc: Hả?
Cậu chớp chớp mắt: 【Sao lại đồng ý nhanh như vậy? Có gì đó không đúng à, phải quan sát thêm đã.】
Lộ Đình Châu chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, mỉm cười không nói gì.
Nói là nói vậy, nhưng Ninh Lạc rất thích mô hình anh tặng mình, yêu thích không buông tay, xem đi xem lại rất nhiều lần rồi mới cẩn thận cho vào hộp, đậy nắp lại: “Để ở phía sau trước, đợi em về nhà rồi lấy. Em muốn để ở vị trí dễ thấy nhất trên giá sách.”
【Còn phải đăng lên vòng bạn bè, đăng lên Weibo, đăng liên tục mười mấy bài khoe khoang!】
Giá trị cảm xúc của Ninh Lạc được đáp ứng đầy đủ, đương nhiên tâm trạng của người tặng quà cũng rất tốt, Lộ Đình Châu xoa xoa đầu cậu.
Xe ô tô từ từ chậm rãi di chuyển trên đường, chậm như rùa bò.
Chắc là do tác dụng của điều hòa, còn có mùi hương gỗ thơm mát dễ chịu trong xe, giống với mùi hương trên người Lộ Đình Châu, Ninh Lạc lại không hề cảm thấy khó chịu như khi đi tàu điện ngầm, cùng Lộ Đình Châu nói chuyện phiếm.
Còn khoe với anh móc khóa hình bánh mì pretzel treo trên balo, phàn nàn: “Anh xem! Bánh mì pretzel của em không biết bị ai cắn hai miếng, đáng ghét quá đi!”
Cậu đưa cho Lộ Đình Châu xem vết răng trên bánh mì.
Lộ Đình Châu hỏi: “Vậy nên em mới xuống tàu điện ngầm giữa chừng? Là vì bánh mì pretzel yêu quý bị người ta ăn à?”
“Ờ… không phải,” Ninh Lạc thu lại vẻ vênh váo, bấu bấu tay mình, nói: “Thật ra là vì lúc ở trên tàu điện ngầm quá đông, em đã hét lên, hét lên…”
Lộ Đình Châu không nghe rõ mấy chữ cuối cùng cậu nói, theo bản năng hỏi lại: “Hét lên cái gì?”
Ninh Lạc nhắm mắt lại, dù sao cũng không phải lần đầu tiên mất mặt trước mặt Lộ Đình Châu, cậu hét lên: “Em nói đông quá, em sắp sảy thai rồi!”
Bầu không khí trong xe rơi vào im lặng.
Ninh Lạc len lén hé mắt ra, phát hiện Lộ Đình Châu đang dùng ánh mắt sâu thăm thẳm nhìn về phía.… bụng cậu?
Ninh Lạc: “…”
【Anh nhìn đi đâu vậy hả tên khốn?!】
Hết chương 79.
Chú thích:
- Người Tam Thể: Là nhân vật trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng “Tam Thể” của Lưu Từ Hân. Trong truyện, người Tam Thể có khả năng thay đổi hình dạng cơ thể để thích nghi với môi trường khắc nghiệt.
