Chương 80: Anh Đúng Là Vị Thần Hy Lạp Cổ Đại Cai Quản Truyện Cười Nhạt Nhẽo
Ánh mắt Lộ Đình Châu hướng lên trên, đối diện với Ninh Lạc, hé môi, nói: “Em…”
Ninh Lạc ngắt lời anh ngay tắp lự: “Không thể sinh, không sinh được, đừng có nhìn, em là đàn ông!”
Trong lòng cậu đã u ám bò lung tung khắp nơi rồi: 【Em thích nói nhăng nói cuội thì làm sao? Con người ta mà không nói nhăng nói cuội thì sẽ chết đấy!!】
“Không phải,” Lộ Đình Châu trầm ngâm, “Tôi chỉ muốn hỏi, lúc em nói câu đó, có đeo khẩu trang không?”
“…”
Ninh Lạc chột dạ, đảo mắt nhìn đi chỗ khác.
Lộ Đình Châu hiểu ra: “Nhỡ bị nhận ra… thôi, cũng không phải chuyện gì lớn cả.”
Hửm?
Ninh Lạc hỏi: “Sao lại không phải chuyện lớn?”
Lộ Đình Châu: “Em thật sự muốn biết à?”
Ninh Lạc: “Anh nói như vậy, em càng muốn biết hơn.”
Lộ Đình Châu chậm rãi nói: “Bởi vì, cư dân mạng chắc đã quen rồi.”
Ninh Lạc lại im lặng vặn vẹo: “…Không nghe thì khó chịu một ngày, nghe rồi thì khó chịu cả ngày.”
Lộ Đình Châu cười khẽ: “Cho nên tôi đã hỏi ý kiến em rất kỹ rồi.”
Ninh Lạc có sáu điều muốn nói: “…”
【Nếu anh không nói được lời nào hay ho với em nữa, thì làm ơn hãy hiến cái lưỡi đó cho những người khen em đi, được không? Hả?!】
“Cũng không hẳn.” Lộ Đình Châu đột nhiên lên tiếng.
Ninh Lạc cảnh giác, xem anh sắp phun ra lời hay ho gì: “Anh muốn nói gì?”
“Con.”
Lộ Đình Châu lại cúi đầu, liếc mắt nhìn bụng Ninh Lạc, nhìn đến mức khiến cậu sắp xù lông, lúc này mới ung dung, nói: “Xem tối nay em muốn mang thai đứa nào, con của lẩu hay con của vịt quay.”
Ninh Lạc gạt bỏ định kiến, suy nghĩ hồi lâu, sau đó ngượng ngùng, nói: “Em có thể chọn cả hai không?”
Lộ Đình Châu cười gật đầu: “Có thể. Không thì sao lại đưa em đến chợ đêm.”
“Wuhu!”
Ninh Lạc reo hò.
Lộ Đình Châu đưa cậu đi sửa máy tính trước, sau đó lái xe đến khu ẩm thực lớn nhất ở Tây Thành.
Màn đêm buông xuống, nơi này người qua lại tấp nập, đông như kiến. Dù là nhà hàng cao cấp sang trọng bậc nhất có giá 16888 tệ một người, hay quán ăn vặt 68 tệ gì cũng vậy, chỉ cần lái xe nửa tiếng là đến nơi.
Đương nhiên là Lộ Đình Châu có tiền đưa cậu đến nhà hàng đắt nhất ở đây, nhưng Ninh Lạc thực sự không thích bầu không khí ở những nhà hàng đó.
“Nói chuyện cũng phải nhỏ giọng, còn phải giữ phong độ tao nhã, phiền phức chết đi được.” Ninh Lạc mà bắt đầu cà khịa là màn hình bình luận cũng biến thành tinh luôn.
“Hơn nữa, mấy đầu bếp ở đó có tự nhận thức được trình độ nấu ăn của mình không? Món ăn dở như vậy mà nỡ lòng nào bán mắc như thế.”
Lộ Đình Châu vẫn chưa dừng xe, chầm chậm lái về phía trước, để Ninh Lạc nhìn các nhà hàng hai bên: “Vậy Tiểu Lạc muốn ăn gì?”
Cuối cùng Ninh Lạc chọn đi ăn lẩu Tứ Xuyên: “Hơn nữa phải mang cả vịt quay với đồ nướng đến!”
“Được.” Lộ Đình Châu đồng ý.
Anh gọi điện cho nhà hàng vịt quay gần đó, đặt trước để họ mang đến quán lẩu.
Ninh Lạc hạ cửa sổ xe xuống, mùi thơm của đồ nướng hòa quyện với hơi nóng ập đến, Ninh Lạc hít hà mấy hơi, nuốt nước bọt; “Anh, mau dừng xe đi, em phải xuống mua ngay bây giờ.”
Lộ Đình Châu tìm được chỗ đỗ xe, vừa dừng lại, Ninh Lạc mở cửa xe xông ra ngoài, Lộ Đình Châu đoán thời học sinh cậu chắc cũng là người tranh cơm số một.
Sau đó liền bị dây an toàn “bạch” một tiếng lôi ngược trở lại.
Ninh Lạc chậm rãi gõ ra một dấu chấm hỏi to đùng.
【Đáng ghét, quên mất còn có thứ này!】
Lộ Đình Châu nhìn cậu, đáy mắt không giấu được ý cười: “Sao vậy, định vác cả xe của tôi đi à?”
Ninh Lạc nhanh mồm nhanh miệng, thể hiện rõ dục vọng chiếm hữu mãnh liệt của mình: “Cái gì mà của anh của em, của anh chính là của em, của em vẫn là của em, sớm muộn gì chiếc xe này cũng là của em.”
Lộ Đình Châu nhìn cậu, ý cười trên khóe môi càng sâu hơn một chút.
Ánh đèn đường mờ ảo, một nửa khuôn mặt Lộ Đình Châu chìm trong bóng tối, đường nét càng thêm mơ hồ, ánh sáng trong đáy mắt ẩn hiện trong bóng tối, khiến người ta nhìn không rõ, có vẻ đặc biệt không chân thực.
Ninh Lạc nhìn hàng chân mày giãn ra, mang theo ý cười của anh, bỗng nhiên có chút hoảng loạn bối rối, cậu vội vàng tháo dây an toàn xuống xe, bỏ lại một câu “Em đi mua đồ nướng”, rồi bỏ chạy mất dạng.
Biến mất trong dòng người qua lại tấp nập giữa đêm hè.
Lộ Đình Châu chậm rãi thu hồi ánh mắt, tháo dây an toàn, cũng xuống xe theo.
Anh không cần tốn nhiều công sức tìm kiếm, liếc mắt một cái là có thể thấy màu xanh bạc hà nổi bật nhất trong đám đông.
Chàng trai đeo balo chen chúc mãi không vào được quầy đồ nướng, đang kiễng chân cố gắng thò đầu vào, chiếc bánh mì pretzel bị cắn dở trên ba lô rất bắt mắt, đung đưa trên khóa kéo.
Ninh Lạc nhìn thấy Lộ Đình Châu, ho khan một tiếng để che giấu bớt sự lúng túng, cậu kiếm chuyện để nói: “Anh có biết một hình tam giác đến quầy đồ nướng mua cật dê, giống như em xếp hàng lâu sẽ biến thành gì không?”
Lộ Đình Châu rất nể mặt cậu, hỏi: “Sẽ biến thành gì?”
Ninh Lạc nói: “Biến thành tam giác cân đó.”
“…”
Vừa dứt lời, xung quanh hai người lập tức trống ra một khoảng trống bán kính nửa mét.
Thậm chí có người qua đường còn rùng mình một cái.
Vì lạnh.
Lộ Đình Châu chậm rãi thu lại nụ cười của mình.
“Không buồn cười sao?” Ninh Lạc tỏ vẻ không phục, ý chí chinh phục trỗi dậy, lấy ra câu chuyện cười tủ của mình, lại chỉ vào quầy đồ ăn vặt bên cạnh, “Ngày xưa có một sát thủ mặt lạnh siêu cấp lợi hại, bởi vì anh ta có thể ăn một hơi hết mười phần mì lạnh!”
Lộ Đình Châu nhìn thấy ông chủ quầy mì lạnh lặng lặng đẩy xe của mình sang một bên.
“…”
Anh thu hồi tầm mắt, giúp Ninh Lạc ấn chiếc mũ trên đầu xuống, che mặt sâu hơn, đột nhiên nói: “Hứa Tiên tặng cho Bạch Nương Tử một chiếc mũ, Bạch Nương Tử liền không đứng dậy được, em có biết tại sao không?”
Lần này đến lượt Ninh Lạc khiêm tốn thỉnh giáo: “Tại sao?”
Lộ Đình Châu đứng đó, một tay đút túi nhìn về phía trước, nhàn nhạt nói: “Ờ, bởi vì đó là một chiếc mũ Áp Xà.”
Ninh Lạc & Người qua đường: “…”
Ninh Lạc nói: “Anh đúng là vị thần Hy Lạp cổ đại cai quản truyện cười nhạt nhẽo.”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Kẻ tám lạng, người nửa cân.”
Người qua đường xung quanh mặt mày méo mó, lộ vẻ sắp sụp đổ đến nơi rồi.
Vậy mà hai người các người còn tự khen nhau nữa chứ!
Trong phút chốc, tại hiện trường xếp hàng ở quầy đồ nướng, có không ít người cúi đầu, bắt đầu gõ chữ lạch cạch.
Không cần nhìn cũng biết là đang than thở về đôi cẩu nam nam này với người khác.
【Nhất là cái anh chàng cao cao kia, nhìn thì ra dáng người lắm, thế mà cũng không chịu làm người!】
Một cô gái than thở với bạn thân, thậm chí còn chụp một bức ảnh mờ mờ của hai người họ.
Mười giây sau, cô bạn thân phát ra tiếng hét chói tai:【A a a a a, đây không phải là Lộ Đình Châu và Ninh Lạc sao!!!】
【Tôi đã bảo mà, hai người bọn họ là thật, cặp đôi yêu nhau đến đây hẹn hò nè! Trời ơi ngọt chết tôi rồi!!】
Hả? Hóa ra là minh tinh à?
Cô gái âm thầm lặng lẽ quan sát hai người, là minh tinh thì cũng không có gì lạ, hai người dù có che mặt cũng có thể nhận ra là trai đẹp.
Cô ấy hỏi bạn thân mình: 【Có muốn tôi xin chữ ký giúp cậu không?】
【Cô bạn thân: Thôi bỏ đi, người ta khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, đừng đi quấy rầy người ta nữa.】
【Cô bạn thân: Nhưng cậu chụp giúp tôi một bức ảnh nhé, lén lút chụp thôi, đừng để bị phát hiện.】
Thế là cô gái lặng lẽ giơ điện thoại lên chụp ảnh.
Ừm, quên tắt đèn flash mất rồi.
Sau khi bỏ điện thoại xuống, đối diện với ánh mắt của hai người, cô gái lúng túng: “À, tôi, ờ, tôi tự sướng…” Cuối cùng cô ấy không thể bịa chuyện được nữa, “Xin lỗi, tôi sẽ xóa ngay!”
Ninh Lạc cười khẽ, xua tay ra hiệu không sao.
Cô gái đỏ mặt nhỏ giọng xin lỗi, vội vàng rút khỏi hàng đồ nướng, chạy đến góc tường kể với bạn thân về trải nghiệm đáng xấu hổ vừa rồi của mình.
Lúc này mới nhìn thấy bức ảnh mình vừa chụp lén được.
Trong ảnh, hai người cùng nhìn về phía máy ảnh, chàng trai thấp hơn vẻ mặt rõ ràng rất kinh ngạc, mắt mèo hơi mở to, nốt ruồi lệ ở khóe mắt lay động dưới ánh sáng.
Người đàn ông cao hơn cậu một cái đầu theo bản năng đưa tay che chở cho cậu, tay đặt trên vai cậu kéo về phía mình, đôi mắt phượng hẹp dài hơi nheo lại nhìn sang, vô cùng bất mãn lạnh lùng, cho dù cách màn hình cũng có thể cảm nhận được cảm giác áp bức mạnh mẽ từ đối phương.
…Hoàn toàn khác với người kể chuyện cười nhạt nhẽo vừa rồi.
Cô gái nhẹ nhàng thở ra một hơi, làm sao đây, hình như có chút mê hai người bọn họ rồi.
Kiểu tình yêu vì em mà biến thành dáng vẻ thần kinh này, có chút cuốn hút (Bushi).
……………
Ninh Lạc xếp hàng mua xong món nướng yêu thích, liền mang đến quán lẩu. Lộ Đình Châu đã đặt chỗ trước, khi bọn họ đến nơi thì vừa đúng lúc, sau khi gọi món xong thì vịt quay cũng được mang đến, còn là đầu bếp của nhà hàng tự mình đến cắt tại chỗ.
Người ta thái một miếng, Ninh Lạc vội vàng ăn một miếng, sau đó mắt hau háu ngóng trông chờ đợi miếng tiếp theo.
Đầu bếp: “…”
Tại sao thái một con vịt quay thôi mà lại có cảm giác như sếp đang giục mình chạy deadline vậy chứ!
Anh ta tăng tốc độ tay, nhanh chóng làm xong để được tan làm.
Như nhìn ra sự sụp đổ của đầu bếp, Lộ Đình Châu khẽ cười thành tiếng.
Ninh Lạc thuận theo ánh mắt nhìn qua, thấy anh xắn tay áo sơ mi đen lên, để lộ ra một đoạn cánh tay có đường nét cơ bắp rõ ràng, đang thong dong chậm rãi giúp Ninh Lạc tráng bát đũa, pha nước chấm.
Ngón tay cầm đũa nổi rõ khớp xương, trắng nõn thon dài, giống như đang cầm một bông hồng, tựa như một tác phẩm nghệ thuật bằng ngọc, chứ không phải đang cầm ly thủy tinh và đũa tre của nhà hàng.
Ninh Lạc thề, mình không phải là người cuồng tay, nhưng ánh mắt thật sự không nhịn được mà rơi vào trên bàn tay đó, ánh mắt lưu luyến trên những đường gân xanh rõ ràng:
【Ghen tị cũng đơn giản như uống nước vậy, sao lại có thể có bàn tay đẹp như vậy chứ? Sau này anh về hưu, dùng đôi tay này có thể làm blogger tay đẹp, phong cách thuần khiết ngây thơ gợi cảm, em sẽ làm fan cứng của anh, hehe.】
Lộ Đình Châu: “…”
Anh năm nay mới 30 chứ không phải 60, rốt cuộc thì tên nhóc này có hiểu lầm gì về tuổi tác của anh không vậy?
…Nhưng vẫn tiếp tục tráng đũa thêm một lúc dưới cái nhìn chăm chú của Ninh Lạc.
Mãi cho đến khi nồi lẩu bọn họ gọi được mang lên, Ninh Lạc mới lưu luyến không nỡ thu hồi ánh mắt, tập trung nhìn vào nồi lẩu cay nồng đang sôi sùng sục.
Chẳng mấy chốc, mùi thơm cay nồng của ớt và gia vị tỏa ra từ trong nồi, Ninh Lạc không thể chờ đợi được nữa, bắt đầu cho thịt vào.
Những lát thịt bò được thái mỏng vừa phải dính vụn ớt, vân thịt rõ ràng, màu sắc đỏ tươi, sau khi được bọc đầy nước chấm dầu mè đưa vào miệng, Ninh Lạc nheo mắt thỏa mãn, vẻ mặt sung sướng.
“Ngon quá!” Cậu nuốt ực hai ba miếng, ăn liền mấy miếng liền rồi mới nói, ” Sao anh pha nước chấm ngon thế, siêu ngon, ngon hơn nhiều so với nước chấm em pha.”
Lộ Đình Châu cười, nói: “Nếu thích thì lần sau tôi lại pha cho em ăn.”
Ninh Lạc cố gắng dò hỏi bí quyết: “Anh không nói cho em biết công thức à? Nói đi, nói đi mà.”
Lộ Đình Châu phun ra hai chữ: “Không nói.”
Ninh Lạc bĩu môi: “Keo kiệt. Vậy sau này mỗi lần ăn lẩu, em phải mang anh theo rồi.”
Nghĩ như vậy, cậu lại cảm thấy cách này rất khả thi, vui vẻ trở lợi, cười đến hai mắt cong cong, gắp cho Lộ Đình Châu một đũa nấm kim châm, “Anh nếm thử đi, đây chính là món ngon nhất định phải thử trong lẩu của em đó, ai không thích là có lỗi với đời rồi.”
Lộ Đình Châu cười, “Ừm” một tiếng, sau đó chậm rãi ăn.
Ninh Lạc chống cằm nhìn anh, nhìn một lúc thì bỗng nhiên bật cười, sau khi chạm phải ánh mắt của Lộ Đình Châu, cậu cười xua tay: “Không có gì, chỉ là, cảm thấy phong cách của anh không hợp với quán lẩu.”
Lần đầu tiên Lộ Đình Châu nghe cậu nói như vậy, anh hỏi: “Vậy tôi hợp với cái gì?”
“Nhà hàng cao cấp ấy, ví dụ như anh cầm một ly rượu vang, lắc lắc,” Ninh Lạc biểu diễn cho anh xem, cầm ly trà lên, tao nhã lắc, cúi đầu ngửi, vẻ mặt say mê, học theo giọng điệu của Lộ Đình Châu, trầm giọng nói, “Ừm, Lafite năm 82.”
Lộ Đình Châu đặt đũa xuống, hai chân bắt chéo dựa vào lưng ghế xem cậu diễn: “Thầy Ninh, anh sống đến từng này tuổi rồi cũng chưa bao giờ ra vẻ như vậy đâu.*”
Ninh Lạc nói: “Vậy anh cũng bình tĩnh thật.”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Ừm, thánh thể trấn định bẩm sinh.”
Cô gái phục vụ mang đồ ăn lên cho hai người, nghe được đoạn đối thoại này thì không nhịn được bật cười.
Ninh Lạc có chút lúng túng, gãi gãi má.
Đôi mắt Lộ Đình Châu nhìn cậu mang theo ý cười, một lát sau, anh lại hỏi: “Em nói như vậy là không biết kinh nghiệm của tôi khi mới vào nghề sao?”
Ninh Lạc nghi hoặc: “Hửm? Hình như có nghe nói qua.”
Lộ Đình Châu hiểu ra, vậy chắc là cậu đã tìm hiểu trên mạng, hoặc là nghe người ta nói qua loa, trong nguyên tác chắc là đã lướt qua nội dung quá khứ.
Anh nói: “Đến giờ tôi vẫn chưa ký hợp đồng với công ty điện ảnh nào, mà chỉ làm việc riêng với Nhiếp Văn Đào. Chuyện này cũng phải cảm ơn công ty đầu tiên của tôi, đã khiến tôi vừa trưởng thành bước chân vào xã hội phải gánh khoản nợ 600 vạn trên vai.”
Ninh Lạc biết chuyện này, lúc đó chỉ đọc chữ thôi đã đau lòng không chịu nổi, tức muốn chết: “Mấy tên tư bản lòng dạ đen tối đó nên bị treo lên cột đèn đánh cho một trận!”
Cậu nói xong, ngay cả ánh mắt nhìn Lộ Đình Châu cũng mang theo một cảm giác thương xót, giọng điệu vô cùng yêu thương: “Vậy lúc đó anh đã nghĩ như thế nào?”
Lộ Đình Châu chống cằm, cười nói: “Nghĩ thế nào à? Lên sân thượng chứ sao.”
“Hả?!” Ninh Lạc kinh ngạc, cọng miến khoai lang trên đũa soạt một tiếng, trượt xuống nồi.
“Đùa thôi,” Lộ Đình Châu cong khóe miệng, giọng nói nhẹ nhàng rõ ràng, “Đương nhiên là kiện tụng, trả nợ, còn phải nuôi sống bản thân. Lúc đó, chuyện vui vẻ nhất chính là nhịn ăn nhịn mặc tích góp tiền, đủ rồi thì cùng Nhiếp Văn Đào đi ăn lẩu một bữa.”
Anh không nói rõ tiết kiệm một lần mất bao lâu, nhưng đại khái thì Ninh Lạc cũng có thể tưởng tượng ra được, cọng miến khoai lang trong bát cũng không còn thơm nữa.
Giọng điệu bình tĩnh của Lộ Đình Châu như mang theo móc câu, từng chút từng chút đân vào trái tim cậu, khiến cả trái tim cậu chua xót, căng phồng, như bị cọng miến khoai lang thắt nút, kéo chặt, rầu rĩ đến mức không thở nổi.
Cậu gắp một đũa bánh quẩy lớn – một món ngon nhất định phải thử khác trong lẩu của mình, bản thân không ăn miếng nào, gắp hết vào bát Lộ Đình Châu: “Vậy bây giờ anh muốn ăn lúc nào thì ăn lúc đó, ngon thì ăn nhiều vào, sau này chúng ta ngày nào cũng đến!”
Lộ Đình Châu buồn cười: “Ngày nào cũng đến, em không sợ bị nóng trong à?”
Ninh Lạc nắm chặt đũa, ánh mắt vừa thẳng thắn vừa chân thành: “Vậy lúc nào đến cũng được, em chỉ muốn anh được vui vẻ.”
Giọng điệu vừa thẳng thắn vừa nồng nhiệt, rất tự nhiên phơi bày trái tim mình, bày tỏ với anh: Em rất đau lòng cho anh.
Chỉ muốn anh được vui vẻ.
Lộ Đình Châu ngơ ngác nhìn cậu.
Giây phút ấy, quán lẩu ồn ào náo nhiệt giống như một thước phim đen trắng đang phai màu nhanh chóng, muôn vàn tiếng hò reo đang nói gì đó, nhưng anh đều không quan tâm.
Ý thức của anh dường như đã bị đôi mắt chân thành của Ninh Lạc chi phối, sóng thần gào thét dâng lên trong lòng anh, không một ai biết.
Mãi một lúc lâu sau, anh khẽ rũ mắt, cười nói: “Bây giờ anh cũng rất vui vẻ rồi.”
“Vậy thì vui vẻ hơn chút nữa!” Ninh Lạc gắp hết thịt trong nồi cho Lộ Đình Châu, nụ cười rạng rỡ như ly soda lạnh, ngọt ngào, mát lạnh, “Anh mau nếm thử đi, tiết vịt của quán này cũng ngon lắm.”
Bản thân cậu là người ăn được đồ ngon sẽ rất vui vẻ, đương nhiên cũng cảm thấy Lộ Đình Châu cũng sẽ vui vẻ.
Ngay sau đó, trên má Ninh Lạc liền bị một lon Coca lạnh áp vào, bề mặt ngưng tụ một tầng hơi nước, những giọt nước li ti chảy xuống.
Cậu khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng nhận lấy lon nước từ tay Lộ Đình Châu, oán trách: “Lạnh quá.”
“Làm lạnh môi em một chút,” Lộ Đình Châu chỉ chỉ, “Sưng hết cả lên rồi.”
Ninh Lạc nghe vậy, vội vàng lấy màn hình điện thoại làm gương soi. Vừa nhìn một cái, quả nhiên là vừa đỏ vừa sưng, môi còn đỏ mọng sáng bóng hơn trước, bị ớt giày vò thảm.
“Thôi, coi như là bơm môi, thẩm mỹ miễn phí.” Ninh Lạc đặt điện thoại xuống, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy coca chườm.
Kỳ thực chỉ là dí lon Coca lạnh lên môi hôn một cái, sau đó nhanh chóng mở nắp, rót cho mình một ly lớn.
Lộ Đình Châu cứ như vậy nhìn cậu cười, ánh mắt dịu dàng quyến luyến.
…………
Đợi đến khi ăn xong, Ninh Lạc lại ồn ào nói muốn đi dạo chợ đêm tiêu thực, Lộ Đình Châu chiều theo ý cậu, hai người dạo chợ đêm từ Đông sang Tây, chơi hết tất cả các gian hàng trong chợ đêm.
Ninh Lạc còn tích cực tham gia hoạt động ném vòng và hoạt động ăn hết kẹo bông trong một phút, cuối cùng lỗ vốn trở về.
Lúc rời đi đã là hơn chín giờ tối, Lộ Đình Châu lái xe đưa cậu về nhà.
Ninh Lạc chơi cả một buổi tối, ngồi trên ghế mềm mại êm ái thoải mái, gió điều hòa thổi mát lạnh, vừa ăn no uống đủ, trong xe còn mở nhạc nhẹ nhàng du dương, còn có Lộ quý phi ở bên cạnh trò chuyện giải sầu, giọng nói trầm ấm êm tai, thỉnh thoảng lại trò chuyện với cậu.
Vô cùng thoải mái, thoải mái đến mức cậu suýt chút nữa thì ôm ba lô ngủ thiếp đi.
Mãi cho đến khi giọng nói của Lộ Đình Châu vang lên: “Đến rồi.”
Ninh Lạc đột nhiên mở mắt: “Hả? Đến rồi?”
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, hóa ra là đã đến nhà mình: “Không phải nói đưa em đến ga tàu điện ngầm sao? Anh lái xe về nhà không phải mất hai tiếng à?”
“Không khoa trương như vậy đâu.”
Lộ Đình Châu xuống xe, giúp cậu mở cửa xe.
Ninh Lạc ngáp một cái, khóe mắt rơm rớm nước mắt sinh lý, cậu buồn ngủ muốn chết, nhưng cũng không quên mô hình của mình: “Mô hình của em.”
Lộ Đình Châu đưa hộp quà cho cậu, thấy cậu buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, anh nhắc nhở: “Cầm cẩn thận, làm hỏng là không còn đâu đấy.”
Một câu nói khiến Ninh Lạc lập tức tỉnh táo, ôm chặt hộp quà màu vàng chanh trong tay: “Không phải chứ, bản giới hạn à? Không phải là anh có bản thiết kế sao?”
“Ừ, đúng là có,” Lộ Đình Châu xoa đầu cậu, ngay cả đuôi lông mày cũng nhuốm ý cười, “Lừa em thôi.”
“…Đáng ghét.”
“Được rồi, về nhà đi.” Lộ Đình Châu dựa vào cửa xe, đứng dưới ánh đèn đường nhìn cậu.
“Được, vậy em đi đây.” Ninh Lạc đi được hai bước.
Bỗng nhiên quay người chạy trở về, bất ngờ ôm chầm lấy Lộ Đình Châu, hấp tấp đến mức hộp quà cọ đau cả hai người.
Lộ Đình Châu theo bản năng đỡ lấy cậu, anh có chút thất thần, cúi đầu nhìn người vừa nhào vào lòng mình.
Yết hầu khẽ cử động, anh hỏi: “…Sao vậy?”
Lần này Ninh Lạc chỉ đơn thuần muốn ôm anh một cái, không có bất kỳ ý nghĩ đen tối nào, thậm chí còn rất trong sáng, không hề động tay động chân vào cơ bụng của anh, ôm một chút rồi nhanh chóng buông tay, cậu ngẩng đầu nhìn Lộ Đình Châu, nói: “Lộ Bảo, ngày mai anh cũng sẽ rất vui vẻ, đúng không?”
Khóe miệng Lộ Đình Châu cứng đờ, giọng điệu cao vút: “Em vừa gọi tôi là gì?”
“Lộ Bảo,” Ninh Lạc nghiêm túc nói, “Từ nay về sau, em chính là fan mama của anh, sức khỏe và niềm vui của anh chính là mong ước lớn nhất của em, em sẽ nâng niu bảo vệ anh như bảo vật vậy đó.”
Lộ Đình Châu hít sâu một hơi.
Thứ ngôn ngữ ít người dùng này, chỉ vài câu ngắn ngủi đã khiến anh đau đầu.
Anh đưa tay véo má Ninh Lạc, kéo ra ngoài, nheo mắt nói: “Không được gọi như vậy.”
“Tại sao?” Ninh Lạc bị véo má, ú ớ hỏi.
Lộ Đình Châu tăng thêm lực tay, gằn từng chữ từng chữ một: “Không có tại sao cả.”
Cách gọi quỷ quái này còn khiến anh khó chấp nhận hơn cả “Nam nhân Đát Kỷ”.
Ninh Lạc giải cứu khuôn mặt của mình, trên má hằn rõ dấu tay đỏ ửng, thở dài thườn thượt: “…… Được rồi, không gọi thì không gọi.”
Lộ Đình Châu lạnh lùng liếc cậu một cái: “…”
Cái giọng điệu tiếc nuối chết tiệt này là sao?
Trên tầng hai đột nhiên truyền đến giọng nói còn lạnh lẽo hơn.
“Ninh Lạc, em không lên đây thì tối nay ngủ ngoài đường luôn đi!”
Lộ Đình Châu ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt của Ninh Dương ở phòng ngủ tầng hai.
Anh khẽ cười, chào hỏi: “Ninh tổng.”
Ninh Dương vì giữ thể diện, cũng đáp lại lời chào của anh một tiếng: “Lộ tiên sinh.”
Sau đó lập tức cúi đầu nhìn Ninh Lạc: “Ninh Lạc?”
Ninh Lạc nhìn người này, lại nhìn người kia, không hiểu sao lại có cảm giác làm chuyện xấu bị giáo viên chủ nhiệm bắt quả tang, dè dặt vẫy tay với Lộ Đình Châu: “Vậy, em về nhà đây?”
Lộ Đình Châu mỉm cười: “Ừ, vào đi.”
Ninh Lạc nói: “Vậy anh về đến nhà nhớ nhắn tin cho em.”
“Được.”
Ninh Dương đứng trên lầu, lạnh lùng nhìn hai người.
Còn dám nói chuyện trước mặt anh ta? Dính lấy nhau rồi à?
Đúng là không coi anh ta ra gì!
Đợi Ninh Lạc vừa vào nhà, anh ta hỏi: “Vừa rồi đột nhiên em ôm tên đó làm gì?”
Ninh Lạc liền kể lại chuyện lúc ăn cơm cho Ninh Dương nghe, cuối cùng: “Anh ấy thật xui xẻo, chuyện gì cũng gặp phải.”
【Mỗi một nhân vật phản diện, đều định sẵn có một quá khứ mạnh mẽ nhưng lại bi thảm.】
Ninh Dương im lặng.
Một chút lương tâm ít ỏi của anh ta ẩn ẩn đau nhói.
Trước đây anh ta chỉ biết con đường mười mấy năm qua của Lộ Đình Châu quả thật không dễ dàng gì, nhưng chưa từng tìm hiểu kỹ, không ngờ đối phương lại từng thê thảm như vậy.
Nghĩ đến việc đối phương khi còn chưa lớn bằng Ninh Lạc đã phải đối mặt với áp lực sinh tồn to lớn như vậy, đột nhiên anh ta nghĩ, có phải vừa rồi mình đã đối xử với tên đó tệ quá không?
Thật đáng chết mà! Nửa đêm Ninh Dương tỉnh giấc cũng muốn tự tát cho mình một cái.
Anh ta suy nghĩ một hồi, rồi thở dài, vỗ vỗ vai Ninh Lạc: “Vậy em đối xử tốt với tên đó một chút đi.”
Thấy Ninh Lạc gật đầu lia lịa, lại dặn dò, “Nhớ kỹ, đừng tốt quá, chúng ta phải giữ chừng mực.”
Cái đầu đang gật dở của Ninh Lạc chợt dừng lại: “…”
Cậu nói: “Anh, anh làm em nhớ đến một meme.”
Ninh Dương: “Meme gì?”
Ninh Lạc nói: “Con rùa cõng tiệm cắt tóc.”
【Đừng có phát điên ở đây nữa!】
Ninh Dương thật sự muốn búng trán cậu một cái, xua tay đuổi cậu đi chỗ khác.
Lúc xoay người xuống lầu rót nước, anh ta nhìn thoáng qua cửa chính, thở dài.
Mình thật đáng chết mà.
………..
Lộ Đình Châu nhìn đèn tầng hai sáng lên, ngồi lại vào xe, chậm rãi rời khỏi nhà họ Ninh.
Thực ra, đối với anh mà nói, đoạn trải nghiệm đó đã không còn quan trọng nữa, anh có thể nói ra, thì có nghĩa là đã không còn để tâm nữa.
Nhưng có thể khiến đoạn trải nghiệm này phát huy chút nhiệt lượng thừa, tận dụng triệt để, kiếm chút giá trị đau lòng của Ninh Lạc, thì không còn gì tốt hơn được.
…Dù sao cũng phải để đối phương đau lòng cho mình một chút chứ.
Thực ra hiệu quả tốt đến mức khiến anh trở tay không kịp.
Lộ Đình Châu thở ra một hơi, bây giờ trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh đôi mắt đó nhìn mình, đôi mắt đen trắng rõ ràng, vừa thẳng thắn nồng nhiệt lại ngay thẳng, khiến anh chỉ nhìn một lần thôi đã sa vào.
Điện thoại đặt ở ghế phụ vang lên, Lộ Đình Châu kết nối bluetooth, mở loa.
Giọng nói vang dội cực kỳ có sức công phá của Phương Lộc Dã lập tức xua tan bầu không khí ngưng trệ đang lên men trong xe, cậu ta lớn tiếng gọi: “Anh, Kiều Ân mà anh Nhiếp vừa đưa về đánh nhau với Hoắc Lâm Sâm rồi!”
Kiều Ân là con mèo Garfield của Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu nghe thấy tiếng động hỗn loạn ở đầu bên kia thì đạp phanh, nhíu mày: “Cậu không ngăn cản à?”
Phương Lộc Dã dừng một giây, yếu ớt nói: “Bởi vì Sữa của anh, chính là con Garfield nhỏ kia đó, nó….đánh nhau với… em.”
“…Rất tốt,” Lộ Đình Châu nắm chặt vô lăng, giọng nói lạnh lẽo, “Hai người các cậu bây giờ liền dọn ra khỏi nhà tôi, lập tức, ngay lập tức.”
Hoắc Lâm Sâm ở đầu dây bên kia, cách xa điện thoại vẫn hét lớn: “Tôi mới về nước, ra ngoài thì ở đâu chứ?”
Lộ Đình Châu kiềm chế không mắng người: “Liên quan gì đến tôi, cút.”
Hai người: “…”
Phương Lộc Dã uất ức cúp điện thoại.
…………
Biệt thự nhà họ Ninh.
Ninh Lạc về đến nhà mới phát hiện ba mẹ Ninh gọi điện cho mình, nhưng vì muộn quá rồi nên cậu chỉ nhắn tin hỏi thăm.
【 Mẹ Ninh: Lạc Lạc, tối nay đi đâu vậy con? 】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Con đi ăn cơm với bạn, anh ấy còn tặng con một món quà!】
Nói xong không nhịn được khoe mô hình Q-version của mình, chụp rất nhiều ảnh.
【Mẹ Ninh: Đáng yêu quá! Bạn con tốt thật đó.】
【Ba Ninh: Không tệ không tệ, đẹp đấy! Vậy con mời người ta ăn gì?】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Hả? Nhưng mà, là anh ấy mời con ăn cơm.】
【Mẹ Ninh: Ơ? Cái thằng nhóc này, sao lại để người ta vừa tốn công vừa tốn của vậy con?】
【Ba Ninh: Khụ khụ, điều này chứng tỏ đứa trẻ đó thích Tiểu Lạc nhà ta.】
【Ninh Dương: ….】
Ninh Lạc ngồi trên giường, gãi gãi đầu, nghĩ thầm, đúng vậy, sao mình lại để người ta vừa tốn công vừa tốn của như vậy, lợi lộc gì cũng đều để mình chiếm hết rồi.
Sau khi nhận được tin nhắn Lộ Đình Châu báo đã về đến nhà, cậu vội vàng nhắn lại một tin:
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lần sau em mời anh ăn cơm! Muốn ăn gì anh cứ chọn, coi như là quà cảm ơn.】
Lần sau à.
Lộ Đình Châu đứng trong căn nhà hỗn độn sau trận đại chiến, nhìn thấy mấy chữ này tâm trạng liền tốt lên, cong cong khóe miệng, trả lời tin nhắn của Ninh Lạc.
Hoắc Lâm Sâm nhìn thấy dáng vẻ xuân phong hóa vũ của anh, rùng mình một cái, càng ngày càng muốn biết cái người tên Ninh Lạc kia là người như thế nào.
Chờ chút, gần đây không phải đối phương đang tham gia chương trình gì sao? Hay là mình cũng đi góp vui nhỉ?
Hoắc Lâm Sâm càng nghĩ càng cảm thấy ý kiến này không tệ.
Sau đó liền bị Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn.
Lộ Đình Châu lạnh giọng hỏi: “Dọn dẹp xong chưa?”
“…Chưa.” Hoắc Lâm Sâm cam chịu tiếp tục vung cây lau nhà.
Bên này, Ninh Lạc trò chuyện với Lộ Đình Châu xong, sau khi vinh dự thăng cấp anh thành bạn cơm của mình, cậu sung sướng vui vẻ bắt đầu theo thói quen lướt điện thoại trước khi ngủ, đắp một miếng mặt nạ lên mặt, vừa cắn hạt dưa vừa lướt mạng xã hội.
“Thật không thể tin được! Nữ sinh viên đại học 22 tuổi, bốn năm trước hóa ra là thiếu nữ 18 tuổi.”
“Người tuổi Thìn sinh năm 2000, 24 tuổi, sau tháng 4 chính là một cột mốc…”
“10 món đồ thần kỳ do thiên tài thiết kế nghĩ ra, các người thiết kế mà không ai hé răng.”
“Chấn động! Người đàn ông mang thai ngoài ý muốn, các nhà khoa học nói nguyên nhân là vì…”
Ngón tay Ninh Lạc trượt xuống, dừng lại ở dòng cuối cùng, kinh ngạc đến mức hạt dưa trong miệng cũng rơi ra ngoài: “Không phải chứ, đàn ông thật sự có thể mang thai à? Mấy người giải quyết được vấn đề nan giải này từ lúc nào vậy, sao tôi không biết gì hết vậy?”
Sự tiến bộ của thế giới này, vậy mà lại bỏ rơi mình!
Ninh Lạc nhặt hạt dưa rơi trên giường lên, cho vào miệng cắn rắc rắc, click vào đường link cuối cùng.
“Gần đây, biên tập viên nhận được bài đăng của một fan hâm mộ, nói rằng anh ta tình cờ gặp một người đàn ông trên tàu điện ngầm, tự xưng mình mang thai sau đó không may bị sảy thai.
Đàn ông vậy mà có thể mang thai?
Biên tập viên không phải là chuyên gia trong lĩnh vực này, nhưng vẫn muốn bày tỏ quan điểm của mình, sau khi suy nghĩ rất lâu, biên tập viên phát hiện ra mình không biết trả lời như thế nào, như biên tập viên đã nói lúc đầu, biên tập viên không phải là chuyên gia trong lĩnh vực này.
Nhưng các chuyên gia cho biết, đàn ông mang thai là chuyện hoang đường, không có bất kỳ cơ sở khoa học nào, hy vọng mọi người đừng tin.”
Ninh Lạc cảm thấy mấy người này có bệnh thật rồi: “Anh viết như vậy, sếp không trừ lương anh thật à?!”
Hơn nữa tàu điện ngầm, đàn ông mang thai gì gì đó…
Thần kinh nhạy cảm của Ninh Lạc bị tác động.
Không phải chứ…… Lại lên hot search nữa rồi sao?
Cậu cẩn thận che mắt, tay phải từ từ trượt xuống, bức ảnh phía dưới dần dần hiện ra.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy màu xanh bạc hà quen thuộc, Ninh Lạc hít sâu một hơi, vội vàng kéo ảnh lên trên.
Vậy, mà, thật, sự, là, cậu!
【A a a a a a a a a!!】
Cư dân mạng ở dưới không kiêng nể gì mà thỏa sức chế giễu.
[Yoo, Ninh Lạc, mấy ngày không gặp mà đã mang thai rồi à?]
[May mà rút ra kịp, suýt chút nữa thì mọc não rồi.]
[ Tôi đã biết ngay mà! Chuyện hoang đường như vậy thì chỉ có tên nhóc này làm ra thôi! ]
[Lúc đó tôi ở ngay hiện trường, suýt chút nữa thì tôi cười chết rồi, ha ha ha ha! Buồn cười nhất là có người chúc cậu ta mẹ tròn con vuông, một lần sinh 108 đứa.]
[@Lộ Đình Châu, anh bạn à, hai người không định diễn cho mọi người xem một vở kịch mang thai bỏ trốn · Theo thể loại văn học Con trai thiên tài và người mẹ trẻ xinh đẹp sao?]
Ninh Lạc nắm chặt điện thoại, vặn vẹo trên giường như con giòi.
………….
Ninh Dương đang hưởng thụ ngâm mình trong bồn tắm rượu vang đỏ ở phòng tắm, vừa định nằm xuống ngủ, thì bên tai bỗng vang lên tiếng la hét chém giết.
【Xem ta rút ra thanh đao dài 2000 mét, khí thế ngút trời, sát khí bừng bừng, mang theo từng trận gió tanh, một kiếm mở thiên môn, trong tầm mắt chỉ có một màu máu! Một kiếm này mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, có sức mạnh hủy diệt thiên địa, dưới bầu trời đầy khói lửa, kiếm của ta, không gì cản nổi! Thiên địa này, cuối cùng cũng chỉ còn lại một màu máu! 】
Ninh Dương sợ đến mức xông ra khỏi phòng ngủ, chạy thẳng xuống nhà bếp đang sáng đèn, kinh ngạc hét lớn: “Ninh Lạc, em đang làm cái gì vậy?!”
Hiện trường giết người à!
Ninh Lạc thu thanh đao dài của mình lại, quay đầu, ánh đèn chiếu vào, khiến nửa khuôn mặt cậu ẩn trong bóng tối, mờ mờ ảo ảo.
“Anh.” Cậu u ám gọi.
Ninh Dương run giọng đáp: “Anh, anh, anh đây, em bình tĩnh lại một chút!”
Ninh Lạc chậm rãi nở nụ cười nhợt nhạt: “Dưa hấu vừa cắt, anh ăn không?”
Ninh Dương nhìn nước dưa hấu đỏ tươi từ từ chảy xuống trên thớt: “…………”
Anh ta nghiến răng: “Không, ăn!”
“Ninh Lạc, em mà không ngủ nữa thì cút ra ngoài cho anh!!”
“Vâng,” Ninh Lạc dùng hai ngón tay tạo hình trái tim với anh ta, “Chúc đại thiếu gia ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”
Ninh Dương: “…”
Cảm ơn em nhé, người tốt trời đày!
Mãi cho đến ba ngày sau, khi kỳ tiếp theo của chương trình lên sóng, Ninh Lạc vẫn bị treo trên hot search chế giễu.
Khiến cho tất cả mọi người khi bước vào, ánh mắt đầu tiên đều nhìn chằm chằm vào bụng cậu.
Ninh Lạc nghiến răng nghiến lợi: “Các người nhìn thêm một cái nữa xem?”
Hướng Bặc Ngôn tặc lưỡi cảm thán: “Có người bị chọc trúng chỗ đau rồi kìa, tôi không nói là ai đâu.”
Ninh Lạc xắn tay áo định xông lên, liền bị Lộ Đình Châu kéo lại: “Đừng cản em, em muốn solo với gã ta!”
Được thôi. Lộ Đình Châu buông tay.
Hướng Bặc Ngôn nhướng mày: “Đến đây. Tôi đã nói với cậu chưa, tôi với anh trai tôi luyện Muay Thái đấy?”
Ninh Lạc im lặng một giây, sau đó đặt bàn tay Lộ Đình Châu vừa buông xuống lại lên cánh tay mình, chỉ trích anh: “Anh nói xem, anh cản em làm gì! Ai da, sao anh còn nắm chặt không buông vậy?”
Lộ Đình Châu thuận nước đẩy thuyền: “Tôi chỉ sợ cậu ta bị em đánh đến mức phải vào bệnh viện thôi.”
Ninh Lạc rất hài lòng với phản ứng của anh: “Thôi bỏ đi, anh kéo em chặt như thế, vậy thì em miễn cưỡng bỏ qua cho cái gã tóc hồng đó vậy.”
Lộ Đình Châu véo má cậu, ừ một tiếng: “Tiểu Lạc thật ngoan, thật hiểu chuyện, biết không nên gây thêm phiền phức cho tổ chương trình.”
Ninh Lạc kiêu ngạo ngẩng đầu.
Mọi người: ???
Hai người các cậu có vấn đề à?!
Hướng Bặc Ngôn nghe mà ngứa răng, tôi phục rồi đấy, sau này nhất định không bao giờ tham gia chương trình giải trí với mấy tên gay này nữa!
Tiền Đa Đa ho khan một tiếng, cắt ngang bọn họ, tuyên bố: “Lần này chúng ta sẽ đến một hòn đảo nhỏ, lát nữa sẽ đi thuyền đến đó.”
Mắt Ninh Lạc lập tức sáng lên.
【Quả nhiên anh trai không lừa mình, thật sự là đi nghỉ dưỡng ở đảo!】
Hướng Bặc Ngôn cũng vô cùng phấn khích, nghỉ dưỡng ở đảo!
Những ngày tháng tốt đẹp của bọn họ cuối cùng cũng đến rồi sao?
Nghe vậy, Tiền Đa Đa liếc nhìn Ninh Lạc một cái. Ninh Dương vậy mà lại nói với cậu như vậy à? Nghỉ dưỡng trên đảo?
Ừm… Nếu cứ nhất định phải nói thì, cũng không có vấn đề gì.
Ninh Lạc phấn khích chọc chọc Lộ Đình Châu: “Em mang rất nhiều quần áo đi biển và kính râm, còn có đồ uống lạnh và nước ngọt nữa!”
Lộ Đình Châu không nỡ làm cậu mất hứng, nói: “Hy vọng em có thể dùng đến.”
Tiền Đa Đa cầm loa hét lớn: “Vậy thì tiếp theo, chúng ta hãy cùng chào đón một số thành viên mới và khách mời bí ẩn.”
“Xin mời vị khách đầu tiên, Hàn Nguyệt Văn, xin mọi người cho một tràng pháo tay nào!”
Ninh Lạc cũng vỗ tay theo, nhìn chị gái mặc sườn xám đang đi tới từ phía xa, đột nhiên “Ơ” một tiếng.
【 A, người này em biết nè! 】
Mí mắt Tiền Đa Đa giật giật.
Cậu biết? Cậu vậy mà lại biết?!
Sao cậu không nói sớm, a a a a a a a!
【Đây không phải là chị gái giàu có lắm tiền đã ly hôn với tám người chồng, kế thừa tài sản của tám người chồng sao?】
【Thời trang bát sát? Hay là Bát Ly thế gia?】
【Chậc chậc, hình như người chồng tiếp theo của chị ta sẽ cuỗm hết tiền của chị ta, đuổi chị ta ra ngoài ngủ gầm cầu thì phải.】
Hàn Nguyệt Vấn suýt chút nữa thì trẹo chân trên con đường rải đá sỏi, ánh mắt lộ vẻ hung ác.
Ai? Ai dám động đến tiền của bà?!
Hết chương 80.
Chú thích:
- 压蛇帽 (yā shé mào): Mũ áp xà, đây là một cách chơi chữ, “áp xà” (yā shé) đồng âm với “ép xác” (yā shī).
- Meme rùa cõng tiệm cắt tóc: là một hình ảnh ẩn dụ hài hước, được sử dụng để thể hiện sự chậm chạp, trì trệ, gánh nặng và lạc lõng.
