Chương 84: Răng Đau Quá, Chắc Chắn Là Có Người Đang Nói Xấu Mình Rồi!
Hoắc Lâm Sâm vẫn còn đang miệt mài viết một bài sớ tự kiểm điểm về hành vi lỗ mãng vừa rồi của mình. Sau khi viết liền một mạch mấy trăm chữ, anh ta hài lòng ngắm nghía tác phẩm thể hiện tài năng của mình một lúc rồi nhấn gửi.
Một dấu chấm than màu đỏ tươi rói hiện lên.
Hoắc Lâm Sâm: ?!
Sao lại cho anh ta vào danh sách đen nữa rồi? Thật là phí phạm tài năng văn chương của anh ta!
Nhưng nghe nói những người nằm dưới thường có tâm tư nhạy cảm hơn, nghĩ vậy, Hoắc Lâm Sâm liền cảm thấy nhẹ nhõm dễ chịu hơn một chút.
Bị anh ta bắt gặp sự thật, với tính cách sĩ diện của Lộ Đình Châu thì chắc chắn là tức giận rồi, hiểu mà hiểu mà.
Sau đó, cái loa phóng thanh này liền quay sang chia sẻ bí mật động trời này với Phương Lộc Dã, người đang miệt mài chăm chỉ làm việc ở phim trường.
Phương Lộc Dã lập tức bật dậy như cái lò xo, còn kèm theo tiếng nổ: 【Đệt mợ!!! Thật hay giả vậy?!】
【Hoắc Lâm Sâm: Hàng thật giá thật, tôi tận mắt chứng kiến, không tin thì cậu tự đi xem lại video phát sóng trực tiếp ấy.】
【Phương Lộc Dã: … Mẹ kiếp, kích thích thật đấy!!】
Hai người bọn họ đang ở bên này rì rầm to nhỏ với nhau, thì ở bên kia Ninh Lạc cũng đang hỏi Lộ Đình Châu về những chuyện có liên quan đến Hoắc Lâm Sâm.
“Sao anh lại quen anh ta vậy? Hai người quen nhau bao lâu rồi? Anh ta là người như thế nào, có dễ gần không?”
Lộ Đình Châu nheo mắt đánh giá cậu.
Ninh Lạc khó hiểu, vừa cắn miếng bánh mì mà Lộ Đình Châu đưa cho, vừa đẩy anh: “Nói đi chứ.”
Lộ Đình Châu cười, nụ cười mang theo ý lạnh, gằn từng chữ hỏi: “Đi xem mắt à? Hỏi kỹ thế.”
Ninh Lạc: “…”
【Đã bảo mà, tên này nhỏ mọn ghê, hỏi có mấy câu cũng không cho.】
Lộ Đình Châu hừ một tiếng, khẽ bật cười.
Để tránh cho Ninh Lạc vì quá tò mò mà trực tiếp đi hỏi chính chủ, khiến hai người bọn họ có cơ hội tiếp xúc, Lộ Đình Châu vẫn kể cho cậu nghe.
“Lần đó anh đi xem show thời trang ở nước ngoài thì quen cậu ta, nghề chính của cậu ta là người mẫu, thỉnh thoảng có đóng phim. Hôm đó Nhiếp Văn Đào bị đau bụng hỏi tôi xin giấy đi vệ sinh, không đợi được liền giật luôn cái túi trong tay tôi rồi chạy vào nhà vệ sinh.”
“Rồi sao nữa, rồi sao nữa?” Ninh Lạc hỏi dồn.
Lộ Đình Châu nói: “Sau đó bị Hoắc Lâm Sâm tưởng là kẻ trộm, đuổi theo ba con phố.”
Ninh Lạc không ngờ tới lại là một màn kịch tính như vậy, hỏi: “Vậy anh Nhiếp cứ nói rõ ra là được mà? Sao lại phải chạy?”
Lộ Đình Châu nói: “Vì lúc đó Hoắc Lâm Sâm ăn mặc như chim công, mặc dù anh ta tự nói là quần áo do ban tổ chức cung cấp. Còn Nhiếp Văn Đào thì tưởng mình gặp phải người điên nên liều mạng chạy trốn.”
Ninh Lạc im lặng, mái một lúc sau mới nhận xét: “Bạn của anh, hình như đầu óc có vấn đề.”
Lộ Đình Châu lộ ra vẻ mặt hài lòng, trẻ nhỏ dễ dạy, gật đầu: “Em nhận ra được là tốt rồi. Sau này ít chơi với cậu ta thôi, kẻo bị lây.”
Ninh Lạc nghĩ đến gương mặt lai Tây với đường nét góc cạnh rõ ràng của Hoắc Lâm Sâm, cuối cùng vẫn phải khó khăn gật đầu dưới ánh mắt của Lộ Đình Châu.
【Đúng là phải giữ khoảng cách một chút, không thể để cái tính ngốc nghếch kia truyền sang cho mình, làm ô nhiễm bộ não thông minh của mình được.】
Mức độ vui vẻ của Lộ Đình Châu tăng lên mười điểm, anh xoa xoa đầu Ninh Lạc.
Sau đó bị hỏi: “Không phải anh sợ độ cao à? Sao còn chọn căn phòng này.”
Lộ Đình Châu im lặng vài giây.
Trong vài giây này, đại não hoạt động hết công suất.
Ninh Lạc hỏi dồn: “Nói đi, có phải anh lại lừa em không?”
Lộ Đình Châu bất lực, tùy tiện nói bừa, dùng thành ngữ lung tung: “Thầy Ninh, đừng ngại học hỏi kẻ dưới khi không biết.
Ninh Lạc còn bừa hơn cả anh: “Đúng vậy, em không biết liêm sỉ, lần sau vẫn hỏi.”
Lộ Đình Châu: “…”
Ting, mức độ vui vẻ giảm hai điểm.
…………..
Nói đến cũng phải, Lộ Đình Châu và Hoắc Lâm Sâm có thể chơi được với nhau là có lý do, cả hai đều không tiếc công sức tung tin đồn nhảm về đối phương, đến khi gặp nhau ở dưới lầu, lại đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, giả tạo khách sáo.
Hoắc Lâm Sâm mỉm cười trước ống kính, hạ giọng chất vấn Lộ Đình Châu: “Sao lại cho tôi vào danh sách đen? Bỏ chặn đi.”
Lộ Đình Châu thì không cần giữ ý tứ như vậy, anh tránh bàn tay của anh ta đang định khoác vai mình ra: “Hoắc tiên sinh, chú ý khoảng cách xã giao một chút, đừng có động một tí là sáp lại làm thân.”
Hoắc Lâm Sâm: “…”
Anh ta nhạy cảm phát hiện, tốt nhất là mình không nên chấp nhặt với người này làm gì.
Tự nhủ với bản thân như vậy vài lần, Hoắc Lâm Sâm mới thấy thoải mái hơn một chút.
Người nằm dưới mà, tính khí có chút khó chịu cũng là chuyện bình thường, anh ta có thể hiểu.
Ninh Lạc theo Lộ Đình Châu chạy lạch bạch xuống lầu, cậu không có tâm lý tốt như Lộ Đình Châu, khi bắt gặp ánh mắt hóng chuyện đang bùng cháy của Tào Cẩn Lưu và Hàn Nguyệt Vấn, cậu do dự mấy giây mới căng da đầu ra chậm rãi đi xuống đại sảnh ở tầng một, đứng sau lưng Lộ Đình Châu để anh che chắn cho mình, không nhúc nhích nữa.
Ninh Lạc liếc mắt nhìn thấy Tào Cẩn Lưu đang nói chuyện riêng với Hướng Bặc Ngôn, Hướng Bặc Ngôn được kèm riêng, vừa nghe vừa nhìn chằm chằm vào cậu và Lộ Đình Châu với ánh mắt nóng rực.
Ninh Lạc: “…”
【Răng đau quá, chắc chắn là có người đang nói xấu mình rồi!】
Chu Kiệu thấy mọi người đã đến đông đủ, liền nói: “Tôi đã hỏi đạo diễn Tiền rồi, chúng ta có thể thông qua trao đổi ngang giá để lấy được những thực phẩm như gạo, mì, dầu ăn.”
Lúc này Hàn Nguyệt Vấn đã thay bộ sườn xám, đổi sang một bộ đồ thể thao, vừa buộc tóc vừa hỏi: “Có bảng giá chi tiết không?”
Tiền Đa Đa đưa cho bọn họ một tờ giấy.
Ninh Lạc thò đầu ra xem, nhìn thấy một phần cơm cần hai quả dừa, liền nổi đóa: “Đây mà là trao đổi ngang giá à?!”
Lộ Đình Châu búng vào tờ giấy: “Đây gọi là độc quyền kinh doanh.”
Tiền Đa Đa nở một nụ cười gượng gạo, nhưng không kém phần lịch sự.
Thời buổi này, còn có chương trình tạp kỹ nào mà không hành khách mời không? Thu thập tư liệu đâu có dễ.
Vì rating, mọi người nhường tôi một chút đi.
Ninh Lạc nói: “Sao tôi lại cảm thấy chương trình này giống như đang hạ thấp mức tiêu dùng của tôi vậy nhỉ, có ai còn nhớ địa điểm của tập đầu tiên là căn biệt thự có bãi cỏ không?”
Hàn Nguyệt Vấn tuyệt đối không cho phép mức giá vô lý này xuất hiện, muốn moi đồ từ tay cô á? Nằm mơ đi.
Cô lập tức đập tờ bảng giá lên trước mặt Tiền Đa Đa: “Hai suất, một quả dừa.”
Một nhát chém thẳng vào động mạch chủ của Tiền Đa Đa: “Không được! Như vậy lỗ quá.”
Hàn Nguyệt Vấn cũng không chịu thua, nói nhanh như máy: “Một người hai quả dừa, chín người chúng tôi là 18 quả dừa, một ngày ba bữa tính ra mỗi ngày cần hái 54 quả dừa, năm ngày tổng cộng cần 270 quả dừa, làm tròn là 300 quả dừa luôn!”
“Cậu bóc lột lao động khổ sai à, ngay cả tư bản cũng chỉ dám cày đến 996 (9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần), tổ chương trình trực tiếp nâng cấp thành 007 (0h sáng đến 0h hôm sau, 7 ngày/tuần)? Ép chúng tôi không còn chút khí lực nào, không còn chút kiên nhẫn nào, một tuần 7 ngày phải làm việc như trâu bò à?”
Cô thao thao bất tuyệt như súng liên thanh, trực tiếp khiến Tiền Đa Đa choáng váng, ngay cả tự tin cũng không còn: “Cái này, cái này cũng không nhiều lắm mà, trên đảo có rất nhiều cây dừa, một cây có hai ba mươi quả đấy.”
Hàn Nguyệt Vấn cười lạnh: “Ba trăm quả dừa, phải chặt hết mười cây! Chúng tôi còn quay chương trình gì nữa, trực tiếp đi làm khỉ hái dừa cho tổ chương trình đi, tiền công cũng không cần, phát chuối luôn cho tiện, có phải hời hơn không, có phải thấy hứng thú rồi không!”
Ninh Lạc cảm giác như nhìn thấy Tiền Đa Đa dưới sự công kích dồn dập của cô, thân thể như nhân vật hoạt hình nhỏ dần, nhỏ dần, cuối cùng bị “cộp” một tiếng đóng đinh xuống đất, bị đóng thành một mảnh giấy nhỏ.
Tiền Đa Đa run rẩy: “Có, có hơi nhiều… nhỉ?”
Lộ Đình Châu vân vê tờ giấy, chậm rãi nói: “Không sao, tôi mang đồ ăn rồi, mọi người không cần phải đi hái dừa đâu.”
Mọi người lập tức dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn anh.
Phật sống!!
Tiền Đa Đa lập tức hoảng hốt, như vậy không được!
Lộ Đình Châu mỉm cười nhìn hắn, bồi thêm một nhát dao cuối cùng: “Đạo diễn Tiền cũng đừng quay tư liệu nữa, chúng ta hãy buông tha cho nhau, ở trong phòng xem ti vi đi.”
Tiền Đa Đa mặt kinh hãi: Không được! Tư liệu của hắn, rating của hắn!
Tiền thưởng cuối năm của hắn!!
Ninh Lạc nhìn thấy Tiền Đa Đa phiên bản giấy phun ra một ngụm máu, tuyên bố thất bại hoàn toàn.
“Vậy, vậy thì… hai suất, một quả.” Tiền Đa Đa nghiến răng nghiến lợi, đau lòng nói.
Hàn Nguyệt Vấn hạ giá vô tội vạ: “Ba suất, một quả.”
Tiền Đa Đa phát điên: “Chị đừng có mà quá đáng nha!”
Hàn Nguyệt Vấn nghĩ một chút, nói: “Tiểu Hoắc là khách mời bí mật, không thể tính cậu ta vào, vậy chín người chúng tôi tổng cộng bốn quả.”
Lộ Đình Châu nghe xong, hạ giọng nói với Hoắc Lâm Sâm: “Nghe thấy chưa?”
Hoắc Lâm Sâm hỏi: “Nghe gì cơ?”
Lộ Đình Châu vuốt lại nếp nhăn ở cổ tay áo, nhẹ nhàng nói: “Chín người bốn quả, cậu không phải người.”
Hoắc Lâm Sâm: ???
Anh ta hít sâu một hơi, không ngừng tự nhủ với bản thân rằng, Lộ Đình Châu nhạy cảm, nên nhường anh một chút. Lộ Đình Châu nhạy cảm, nên nhường anh một chút. Lộ Đình Châu nhạy cảm, nên nhường anh một chút… cái quái gì vậy!
Cái tên đàn ông này nhỏ mọn gì đâu, thù dai thật đấy!
Phì, thật khinh bỉ!
Cuối cùng, Tiền Đa Đa đành phải rơi lệ đồng ý, ký vào bản hiệp ước khuất nhục, cắt đất đền tiền.
Hàn Nguyệt Vấn vừa nghe xong, sắc mặt liền thay đổi, dịu dàng vỗ vai Tiền Đa Đa, đôi mắt đa tình long lanh tràn ngập ý cười: “Tiểu Tiền thật hiểu chuyện, thật biết tiết kiệm tiền cho chị.”
Tiền Đa Đa: “…”
Không ai nói với hắn biết Hàn Nguyệt Vấn là người keo kiệt như vậy!
Ánh mắt Ninh Lạc nhìn Hàn Nguyệt Vấn vô cùng sùng bái.
Chín người bốn quả, năm ngày chỉ cần sáu mươi quả, so với trước đó giảm đi bốn năm lần!
【Chị Vấn, thánh mặc cả! Em nhất định phải ghi nhớ tuyệt chiêu này, để lại cho đời sau kế thừa, biến phương pháp này thành di sản tổ tiên, mặc cả khắp thiên hạ!】
Hàn Nguyệt Vấn đắc ý vén vén mái tóc.
Không ai có thể moi được một xu nào từ tay cô!
Ninh Lạc thở dài: 【Chị ấy yêu tiền như vậy, thật khó tưởng tượng được sau khi bị lừa đến cái quần lót cũng không còn thì chị ấy sẽ nghĩ gì, hơn mười tỷ đó, mất sạch rồi.】
Hàn Nguyệt Vấn bị đâm một dao vào tim, nụ cười trên môi tắt ngúm.
Cậu nhóc đáng yêu này, không thể để cho cô vui vẻ thêm vài phút sao? Khả năng chịu đựng tâm lý của cô bây giờ rất yếu, chủ yếu là dựa vào việc tự lừa mình dối người.
Hàn Nguyệt Vấn quét mắt nhìn xung quanh, nhắm ngay vào Tả Đằng ở bên cạnh.
Bỗng dưng Tả Đằng cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Hàn Nguyệt Vấn đã tự mình lĩnh ngộ được chân lý hạnh phúc, dồn hết nỗi đau mà Ninh Lạc mang đến cho cô lên người Tả Đằng: “A Đằng, đây là cơ hội hiếm có để luyện tập thể hình đó.”
Tả Đằng lập tức muốn phản bác, nhưng Hàn Nguyệt Vấn đã không cho hắn ta cơ hội mở miệng: “Cậu không cần phải nói nhiều, tôi biết hết, cậu nhất định sẽ vì muốn lên hình đẹp trai mà cố gắng hết sức, tiện thể làm luôn phần của mọi người, đúng không?”
Tả Đằng nghiến răng ken két, cuối cùng vẫn phải đồng ý, cười ra nước mắt: “… Đúng vậy, chị Vân, chị hiểu em quá, để em làm hết cho.”
Nụ cười không biến mất, mà chuyển sang trên mặt Hàn Nguyệt Vấn.
……….
Đến khi đi hái dừa, mấy người tự động chia nhóm, hai người một đội, mặc đồ bảo hộ dưới sự hướng dẫn của những người chuyên nghiệp.
Hoắc Lâm Sâm và Lộ Đình Châu mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau nửa ngày, cuối cùng anh ta gãi gãi đầu, hỏi: “Một mình tôi một đội à?”
Cái này còn phải nói sao.
Lộ Đình Châu mấp máy môi, định bảo anh ta cút ra càng xa càng tốt.
Bỗng Ninh Lạc cầm đồ bảo hộ đi ngang qua: “Ơ? Một mình một đội thì chán lắm, anh Hoắc, anh qua đây chơi cùng bọn tôi đi.”
Lộ Đình Châu: “…”
Hoắc Lâm Sâm nhìn sắc mặt Lộ Đình Châu trầm xuống, nhưng vẫn không phản đối, lại nhìn Ninh Lạc đang chia đồ bảo hộ, cười nói: “Tiểu Lạc thật là thương anh, vậy thì làm theo lời cậu nói đi.”
Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nhìn thấy Lộ Đình Châu khó chịu ra mặt, anh ta vui lắm.
Ai bảo tên này nói mình không phải người? Hừ, phải trả thù!
Ninh Lạc đưa đồ bảo hộ của hai người cho họ, nhìn thấy Lộ Đình Châu nhận lấy rồi im lặng mặc vào, bèn ghé sát vào tai anh nhỏ giọng nói: “Em là vì trải nghiệm trò chơi của bạn anh, không có ý gì khác đâu. Thật đó thật đó, anh nhìn vào mắt của em đi.”
Lộ Đình Châu ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt to tròn chớp chớp của cậu, xoa đầu cậu: “Anh biết, đều là lỗi của cậu ta.”
Hoắc Lâm Sâm: “…”
Hai người vẫn cứ nên coi như tôi đã chết rồi đi.
[Ha ha ha ha ha, cười chết mất, anh Lộ à, anh tiêu chuẩn kép lộ liễu quá đấy.]
[Lộ Đình Châu os: Lạc Lạc háo sắc cũng đúng thôi, ai mà không thích trai đẹp chứ? Nhưng Hoắc Lâm Sâm đẹp trai như vậy thì chính là lỗi của anh ta rồi (mỉm cười) (rút dao ra).]
[Hoắc Lâm Sâm thêm dầu vào cuộc sống của cặp đôi nhỏ, quả thực là lửa cháy đổ thêm dầu.]
[@Hoắc Lâm Sâm, đừng xem, đó là bình luận ác ý đấy.]
Ninh Lạc tuyệt đối sẽ không thực hiện công việc ở những nơi cao từ ba mét trở lên, cậu còn chưa muốn bị cuộc đời tát cho một cái nào nữa, mặc đồ bảo hộ cho có lệ, sau đó nhìn Lộ Đình Châu và Hoắc Lâm Sâm trèo lên.
Chín người đã bàn bạc xong, hôm nay sẽ hoàn thành toàn bộ KPI của năm ngày, một lần vất vả, cả đời an nhàn, sau này không phải hái dừa thêm nữa.
Ninh Lạc nhìn người hướng dẫn đang điều chỉnh đồ bảo hộ cho Lộ Đình Châu, có chút lo lắng, kéo thử dây thừng kiểm tra độ an toàn: “Bác ơi, cái này chịu lực được không vậy ạ?”
Người hướng dẫn nói: “Yên tâm đi, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu.”
[Tuy nhìn nguy hiểm, nhưng cảm thấy rất thú vị, trải nghiệm cuộc sống +1.]
[Lạc Bảo không thử xem sao à? Tôi cũng có hơi động lòng rồi này.]
[Tôi cũng rất động lòng, để bạn trai cũ của tôi đứng ở dưới, tôi ở trên cây ném dừa vào đầu anh ta.]
[… Chị gái dữ dằn thật đấy, chắc là mới chia tay.]
Ninh Lạc nhìn Hướng Tư Kỳ mặc đồ bảo hộ xong trèo lên trước, có chút động lòng, điển hình cho kiểu người gà mờ nhưng thích chơi.
Dù sao đồ bảo hộ cũng mặc rồi, cậu thăm dò: “… Hay là, em thử xem?”
Cư dân mạng nhìn thấy ống kính của người quay phim nhắm vào Ninh Lạc đã mặc đồ bảo hộ.
[Hả? Thật sự muốn lên à?]
[Ninh Lạc, nếu hôm nay cậu có thể hái được một quả dừa, tôi sẽ cho cậu hôn Lộ Đình Châu mười phút!]
[Mấy người fan couple, đúng là vừa muốn cái này vừa muốn cái kia]
Trong ống kính, Ninh Lạc hít sâu một hơi, vẻ mặt bi tráng như gió hiu hắt sông Dịch lạnh lẽo, cậu chỉnh lại trang bị của mình, bắt đầu trèo lên.
Mấy người Tào Cẩn Lưu cổ vũ cho cậu.
“Ninh Lạc, cố lên!”
“Hãy khắc phục nỗi sợ hãi, cậu có thể làm được!”
“Trèo thêm một chút nữa đi, tốt, rất tốt!”
Cư dân mạng nhìn cận cảnh Ninh Lạc, thấy sắc mặt cậu tái nhợt, quật cường cắn môi, mồ hôi từ trán chảy xuống, cũng nhao nhao cổ vũ cho cậu.
[Cậu có thể làm được Ninh Lạc, hãy tin tưởng bản thân mình!]
[Lạc Bảo sợ độ cao mà, a a a a! Thế mà lại dám leo lên, trời ạ vừa cảm động vừa lo lắng.]
[Ninh Lạc, sau này tôi không gọi cậu là nghệ sĩ hài nữa, cậu siêu giỏi!]
Bình luận của cư dân mạng và tiếng cổ vũ của Tào Cẩn Lưu, Hướng Bặc Ngôn và những người khác tạo thành một bản song tấu, tất cả mọi người đều vô cớ sôi nổi hẳn lên, cổ vũ cho Ninh Lạc.
Hướng Bặc Ngôn đang hét: “Tốt, được rồi, rất cao rồi!”
Cư dân mạng nhìn thấy Ninh Lạc nhắm mắt, giọng nói run run: “Tôi… tôi… tôi không được, tôi muốn xuống.”
Hàn Nguyệt Vấn liên tục an ủi: “Không sao không sao, cậu mau xuống đi, cậu đã rất tuyệt rồi.”
[Đúng vậy đúng vậy, cậu rất tuyệt rồi!]
[Trèo lâu như vậy, phải cao bao nhiêu rồi? Có hơn mười mét không?]
[Chắc chắn là có rồi! Xem xem, dọa cho đứa trẻ sợ đến mức nào.]
[Tôi cảm thấy sắp lên đến ngọn cây rồi ấy chứ, Lạc Bảo, cậu giỏi lắm!]
Sắc mặt Ninh Lạc trắng bệch, từ từ hạ xuống.
[Ôi trời, thật sự rất truyền cảm hứng, thật cảm động!]
Sau đó người quay phim chuyển sang quay toàn cảnh.
Cư dân mạng trơ mắt nhìn Ninh Lạc bắt đầu hạ xuống từ vị trí cách mặt đất một mét rưỡi, ba giây sau đáp đất.
Cư dân mạng: ???
Một mét rưỡi?!
Ninh Lạc, cậu đùa tôi à?!
[Mẹ kiếp, tôi còn tưởng phải hơn mười mét!]
Tào Cẩn Lưu xông lên, kích động như thể Ninh Lạc phá kỷ lục Guinness: “Trời ạ anh Tiểu Lạc, anh thật lợi hại!”
Hướng Bặc Ngôn giơ ngón tay cái: “Cậu là tấm gương cho chúng ta noi theo.”
Lộ Đình Châu cho cậu một cái ôm chiến thắng: “Tiểu Lạc thật giỏi.”
Ninh Lạc lau mồ hôi nóng trên đầu, khiêm tốn nói: “Đâu có đâu có, em vẫn còn có thể tiến bộ hơn.”
Cư dân mạng bị lừa cho một vố, vô cùng phẫn nộ để lại bình luận.
[Cậu còn có thể tiến bộ nhiều lắm!]
[Đền nước mắt cho tôi, a a a a, Ninh Lạc! Tôi giết cậu!!]
[Mẹ kiếp, một đám điên điên khùng khùng.]
[Mấy người đều đi xem đi, tôi không đùa đâu.]
[Rốt cuộc thì Tiền Đa Đa làm thế nào mà tập hợp được đám thần kinh này lại vậy!]
[Trừ Ninh Lạc, tất cả các người đều khiến tôi cảm thấy xa lạ (châm điếu thuốc, lắc đầu ra vẻ từng trải).]
Ninh Lạc đã thử qua, đã thỏa mãn rồi, nhìn Lộ Đình Châu chuẩn bị trèo lên.
Thật ra cậu vẫn không yên tâm về sợi dây kia, chỉ nhìn độ cao đó thôi đã thấy khó chịu, cậu dặn dò Lộ Đình Châu đủ điều: “Anh mà cảm thấy không được thì anh xuống nhé, chúng ta còn có anh Hoắc có thể thay thế mà, đừng miễn cưỡng bản thân.”
Hoắc Lâm Sâm: Được rồi, phá án rồi, hóa ra anh ta chỉ là quân dự bị.
Lộ Đình Châu đưa tay kéo sợi dây, nói: “Không sao. Độ cao này, cho dù có rơi xuống cũng có thể giảm xóc được.”
“Phỉ phui cái mồn anh đi,” Ninh Lạc liên tục nhổ nước bọt, hai tay chắp lại lẩm bẩm, “Lời trẻ con không tính, lời trẻ con không tính.”
Lộ Đình Châu khẽ bật cười.
Ninh Lạc ở dưới nhìn anh trèo lên, ước chừng cây này phải cao hai mươi mét, tim cậu như cũng bị treo lên, nói với người hướng dẫn bên cạnh: “Bác ơi, bình thường các bác đều trèo cao như vậy để hái à? Vất vả quá.”
Người hướng dẫn đáp: “Quen rồi thì không sao. Bình thường chúng tôi đều không cần đồ bảo hộ đâu.”
Ninh Lạc kinh ngạc, giọng nói cao lên tám độ: “Trèo trực tiếp lên luôn ạ?!”
Người hướng dẫn bình tĩnh gật đầu.
Ninh Lạc run rẩy giơ ngón tay cái với ông: “Bác giỏi quá, đỉnh thật!”
Lộ Đình Châu ở trên gọi cậu: “Lạc Lạc, đừng nói chuyện nữa, giúp anh thả dừa xuống dưới đi.”
Ninh Lạc vội vàng nới lỏng sợi dây trong tay một chút, giúp anh đưa những quả dừa đã buộc xong xuống từ từ, đến khi đất, tự mình đến gần đếm thử.
Lộ Đình Châu hỏi: “Mấy quả?”
Ninh Lạc lớn tiếng hét lên trên: “Năm quả!”
Lộ Đình Châu: “Cũng được.”
Ninh Lạc vận chuyển dừa sang một bên, chạy trở lại ở dưới cổ vũ cho anh: “Một bữa cơm trắng của chúng ta có rồi, anh à, anh thật giỏi, cố lên!”
Hoắc Lâm Sâm đang trèo một cây khác, một lúc sau cũng gọi cậu: “Tiểu Lạc, giúp tôi đưa xuống một chút.”
Ninh Lạc vội vàng chạy qua.
“Được, cũng là năm quả, anh Hoắc cố lên! Tám cái miệng của chúng ta đều dựa vào anh đấy.”
Lộ Đình Châu đang dùng dao nhỏ cắt dừa khựng lại một chút, ý chí chiến đấu lập tức trỗi dậy.
Hoắc Lâm Sâm là cái gì? Dựa vào cái gì mà hái được nhiều như mình?
Anh gọi Ninh Lạc: “Lạc Lạc, bên này.”
“Đến đây đến đây!”
Ninh Lạc chạy qua không bao lâu, Hoắc Lâm Sâm lại gọi: “Tiểu Lạc, bên này.”
“Đến đây đến đây!”
“Lạc Lạc, giúp một chút.”
“Đến đây!”
“Tiểu Lạc!”
“… Được.”
Ninh Lạc kéo lê thân thể mệt mỏi, sau khi chạy đi chạy lại mười mấy chuyến, cuối cùng “bịch” một tiếng, ngồi xuống giữa hai cây, con Pikachu trên chiếc áo ngắn tay màu vàng cũng giống như cậu, ỉu xìu như quả cà tím.
Ninh Lạc ngồi phịch xuống đó, nói gì cũng không đứng dậy nữa, cậu thở hổn hển: “Em không được nữa rồi…”
【Hiện tại em chính là dân tộc thứ 57, pin yếu】
Lộ Đình Châu im lặng, cảm thấy mình đúng là có hơi hành cậu quá đáng, từ từ thả chậm tốc độ hái dừa.
Tiền Đa Đa đến hỏi han: “Mọi người hái được bao nhiêu rồi?”
Hướng Tư Kỳ hái được không ít, Tả Đằng dưới sự thúc ép của Hàn Nguyệt Vấn cũng hái được rất nhiều, cộng thêm nhóm của Tào Cẩn Lưu, ba nhóm cộng lại có đến tám mươi lăm quả.
Hướng Tư Kỳ hối hận: “Xong rồi, hái nhiều quá.”
Chu Kiệu nói: “Không sao, giữ lại làm vật tư cho chúng ta.”
Mọi người nghe xong, cảm thấy phương pháp này không tệ, đổ nước dừa ra để tủ lạnh, mùa hè nóng nực lấy ra uống một ngụm, siêu đã.
“Đúng rồi, nhóm của Ninh Lạc hái được bao nhiêu?”
Đợi Tiền Đa Đa dẫn mọi người đến chỗ hái dừa của nhóm Ninh Lạc, đối diện với một đống dừa trên mặt đất, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người.
Tiền Đa Đa run giọng hỏi: “Mấy người… vặt trụi cả rừng dừa này rồi à?”
Ninh Lạc vẫn ngồi ở đó, uể oải: “Đếm xem, được bao nhiêu quả rồi?”
Tiền Đa Đa đếm thử rồi báo số: “168 quả. Là gấp đôi tổng số dừa của ba nhóm kia cộng lại.”
Mọi người phát ra tiếng cảm thán kinh ngạc như kẻ chưa từng trải sự đời.
Thánh hái dừa!
Ninh Lạc đeo lên mặt nạ đau khổ: “… Em biết ngay mà.”
Lộ Đình Châu sờ mũi, có chút áy náy với cậu, thử chuộc lỗi: “Hay là, tối nay anh làm gà hầm dừa nhé?”
Nắm đúng điểm yếu của Ninh Lạc, cậu vèo một cái đứng dậy: “Em muốn ăn!”
Lộ Đình Châu nhìn về phía Tiền Đa Đa: “Sáu quả dừa một con gà, đúng không?”
Ninh Lạc nhìn kho hàng phong phú, vung tay hào phóng: “Chúng ta đổi hai con luôn!”
Tiền Đa Đa lập tức cảm thấy mình định giá vẫn còn quá thấp.
Không ai nói cho hắn biết là Lộ Đình Châu thích hái dừa cả!
Hết chương 84.
Chú thích:
- Hiện tại em chính là dân tộc thứ 57: Ở Trung Quốc có 56 dân tộc, nên dân tộc thứ 57 là một cách nói lóng trên mạng, chỉ một trạng thái hoặc nhóm người đặc biệt nào đó. Trong trường hợp này, nó ám chỉ trạng thái kiệt sức, mệt mỏi.
