Chương 99: Cầu Xin Hướng Dẫn Bàn Cổ Đóng Cửa Trời Đất! Cầu Xin Nữ Oa Chọc Thủng Trời!
Ninh Lạc nhìn màn hình máy tính vẫn sáng trưng như đang chế nhạo mình, nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra, trên mặt cậu treo một nụ cười giả tạo, gọi tắt là ngoài cười nhưng trong không cười.
“Cảm ơn cô Tiểu Đào, đã giúp tôi có thể xuất ngoại không đau đớn. Thiên đường rất tốt đẹp, lần sau tôi lại đến.”
Nhưng trong lòng lại gào thét âm u: 【 Cầu xin hướng dẫn Bàn Cổ đóng cửa trời đất! Cầu xin Hậu Nghệ bắn hết mặt trời! Cầu xin Tinh Vệ lấp cạn Trái Đất! Cầu xin Nữ Oa chọc thủng trời! Cầu xin Đại Vũ mở cống xả lũ! Trái Đất, kiếp này xin kiếu, kiếp sau sẽ không bao giờ đến nữa! 】
Lộ Đình Châu thấy cậu xấu hổ như vậy, muốn chuyển chủ đề, anh đặt tay lên vai cậu, há miệng.
Ninh Lạc lập tức trừng mắt, nghiến răng nói, cực kỳ hung dữ: “Nếu anh dám phát biểu bất kỳ cảm nghĩ nào, anh sẽ xong đời với em!”
Lộ Đình Châu: “. . . . . .”
Trông anh giống loại người như vậy sao?
Tiểu Đào lấy tài liệu che mặt lặng lẽ lùi về sau một bước, các ngón chân bấu chặt đất, kiên quyết làm một con rùa rụt cổ.
Cô gái ngồi cạnh nhanh trí, đưa cho cậu một ly Americano đá: “Tiểu Lạc, uống ngụm cà phê cho hạ hỏa? Giảm bớt nóng giận đi.”
Ninh Lạc cười càng thêm lạnh lùng hơn: “Uống thuốc bắc cũng không chữa được cho tôi nữa rồi, phải uống thuốc trừ sâu mới được.”
Nói xong vẫn chưa hả giận, bắt đầu phê phán từ tổng thể bức tranh, “Tại sao tôi lại là người được bế? Tại sao không phải tôi bế Lộ Đình Châu? Đừng coi thường người khác như vậy chứ, tôi ngày nào cũng tập thể dục, chẳng lẽ còn không bằng anh ấy? Cơ bắp tay của tôi có thể một quyền đánh chết anh ấy đấy!”
Lộ Đình Châu đột nhiên bị chọc cười, không nhịn được bật cười.
Ninh Lạc giận dữ trừng mắt nhìn anh.
Bàn tay Lộ Đình Châu đặt trên vai cậu liền đưa lên chọc chọc vào má cậu, chọc cho khuôn mặt đang phồng má vì giận dỗi hiện lên một cái hố nhỏ: “Đương nhiên là hơn rồi, đừng giận nữa.”
Cô gái nhìn hai người bọn họ tương tác, che miệng cười tủm tỉm, mắt sáng lấp lánh.
Bảo sao Tiểu Đào thích ăn đường như vậy, ngọt ngào muốn chết!
Ninh Lạc được dỗ dành, tâm trạng đã tốt hơn một chút, nhưng vẫn chưa hoàn toàn nguôi ngoai, cảm thấy bức tranh kia thật chướng mắt: “Cái thiết lập này thật sự rất vô lý, hoàn toàn là chủ nghĩa hiện thực huyền ảo, quá viển vông.”
Cư dân mạng vừa trở lại phòng livestream đã nghe thấy cậu phát biểu những lời vô lý như vậy, cười ngã nghiêng một đám.
[ Gan to thật đó, cái gì cũng dám nói.]
[ Cậu mà cao một mét tám thì tôi còn có thể cắn răng đồng ý với cậu.]
[ Cậu vứt miếng lót giày tăng chiều cao ra trước đã rồi hẵn nói! ]
[ Ninh Lạc, cậu có chút tự nhận thức nào không? Thôi bỏ đi, lát nữa nói cậu, cậu lại không vui.]
[@ Họa sĩ đại nhân, đừng xem, là bình luận ác ý đó.]
Ninh Lạc đang hùng hồn phát biểu quan điểm của mình, nói liến thoắng không ngừng, thì vai đột nhiên bị vỗ một cái.
Cậu quay đầu nhìn kẻ nào đó được lợi còn khoe mẽ, không vui: “Gì vậy?”
Tay Lộ Đình Châu vươn từ phía sau ra, bịt micro ở cổ áo cậu, đảm bảo không để người thứ hai nghe thấy, hạ thấp giọng, gần như là thì thầm: “Thực ra anh thấy cũng được.”
Đầu óc Ninh Lạc vẫn còn dừng lại ở chuyện vừa rồi, chưa kịp chuyển hướng, nhìn nửa khuôn mặt gần trong gang tấc của anh: “Cái gì được?”
“Bế lên ấy,” Lộ Đình Châu nhướng mày, chăm chú nhìn cậu, ánh mắt còn mang theo ý vị khó nói, khóe môi cong lên cười khẽ, “Về nhà thử xem.”
Ninh Lạc suy nghĩ một chút.
Khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
Cậu vội vàng quay người, lấy tay bịt miệng Lộ Đình Châu lại, không cho anh nói ra những lời kinh người nữa.
“Thử cái đầu anh, anh làm người đàng hoàng đi!” Ninh Lạc hung dữ nói, thậm chí còn không dám nhìn vào ống kính.
Lộ Đình Châu nhìn cậu, sau đó lại cúi xuống nhìn bàn tay đang bịt miệng mình.
Giây tiếp theo, Ninh Lạc như bị bỏng, lập tức rút tay về, không thể tin nổi nhìn Lộ Đình Châu, mặt càng đỏ hơn.
【 A a a a a a a! Anh, cái tên đáng ghét này, anh còn thổi hơi vào lòng bàn tay em?! 】
“Bộp” một tiếng.
Hướng Bặc Ngôn mặt không biểu cảm mở một gói khoai tây chiên ra, trong mắt đã không còn ánh sáng nữa.
Tôi nói chứ, hai người có thể đừng phát cơm chó nữa được không, không ai muốn biết chi tiết tình yêu của hai người đâu!
Cẩu độc thân phải chịu một vạn điểm sát thương.
Hàn Nguyệt Vấn ở cửa gọi: “Các cậu nói chuyện xong chưa? Chúng ta phải mau đi thôi.”
Ninh Lạc tự động giữ khoảng cách với Lộ Đình Châu: “Nếu Tiểu Đào không có ở đây, vậy cô nhớ nói với cô ấy một tiếng nhé.”
Cô gái liên tục gật đầu: “Được được được.”
Ninh Lạc nghiến răng: “Còn nữa, không được đưa hình nền này cho người khác xem nữa.”
【 Tôi không cần mặt mũi sao! 】
Cô gái cẩn thận liếc nhìn ống kính, nuốt xuống câu “Có lẽ cả nước đều đã thấy rồi”, vội vàng tiếp tục gật đầu: “Được được được.”
Lúc này Ninh Lạc mới hài lòng đi ra ngoài, cậu liếc nhìn Lộ Đình Châu bên cạnh một cái, hừ lạnh một tiếng rồi bước nhanh hơn, bỏ xa anh.
Lộ Đình Châu cố ý tăng tốc độ, thấy cậu đi nhanh hơn, cuối cùng chạy thẳng một mạch ra khỏi phòng phát sóng.
Ninh Lạc ra ngoài thì ngẩn người, cậu nhìn bầu trời đen kịt mây mù ở phía xa: “Lúc chúng ta vào không phải trời vẫn còn nắng to sao?”
Hàn Nguyệt Vấn: “Cho nên mới bảo các cậu mau ra ngoài, từ chiều nay đến tối sẽ có thời tiết đối lưu mạnh, còn có cảnh báo màu vàng về sấm sét.”
Trên mặt biển hoàn toàn không có gì che chắn, những đám mây thấp kéo dài hàng ngàn dặm, thấp đến mức khiến người ta có cảm giác ngộp thở, nước biển dưới sự khuấy động của gió càng thêm cuồn cuộn, dưới bầu trời u ám, nước biển chuyển sang màu đen. Hòn đảo gần đó giống như một chiếc thuyền đánh cá chòng chành trên biển, bị sóng biển nuốt chửng.
Ninh Lạc kinh ngạc: “Tôi có cảm giác, giây tiếp theo Godzilla cũng sẽ xuất hiện.”
Nói xong, cậu vội vàng chụp một bức ảnh, giơ tay làm dấu hiệu chiến thắng: 【 Lát nữa sẽ photoshop một con Godzilla vào, như vậy chẳng phải là chụp ảnh chung sao.】
“Đừng có ở đó mà Godzilla nữa, mau về thôi!”
Mấy người vội vàng trở về biệt thự, nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu phân loại những vật phẩm cướp được.
Nhìn tủ lạnh đầy ắp, cuối cùng Lộ Đình Châu cũng cảm thấy hài lòng.
Sau đó quay đầu lại, phát hiện bốn người đang đứng cạnh cửa sổ mở toang, hai tay dang rộng, tóc bay phấp phới, ngẩng cằm lên, vẻ mặt thoải mái.
Trông chẳng khác nào như bốn người giấy, hơn nữa còn là loại bị trúng tà.
Lộ Đình Châu phát hiện mình quả nhiên vẫn không thể hiểu được thế giới tinh thần của bọn họ, hỏi Hoắc Lâm Sâm đang chen chúc trong đó: “Cậu đang làm gì vậy?”
Hoắc Lâm Sâm mặt mày hớn hở, gió thổi quần áo anh ta phồng lên: “Hóng gió, mát mẻ biết bao.”
Lộ Đình Châu quét mắt nhìn anh ta từ trên xuống dưới: “Cậu bây giờ rất giống một cái máy thổi gió tròn vo.”
Hoắc Lâm Sâm cảnh giác: “Anh lại đang mỉa mai tôi à?”
Lộ Đình Châu: “Nói chuyện thì cứ nói, đừng có thổi gió vào tôi.”
“. . . . . .”
Ninh Lạc cố gắng để Lộ Đình Châu cùng cảm nhận được niềm vui giống mình, cậu bỏ qua thù cũ, kéo anh ra sau lưng mình: “Em bị điều hòa thổi gió đến mức sắp cảm lạnh rồi, gió tự nhiên vẫn thoải mái hơn.”
Lộ Đình Châu đứng trước gió cảm nhận một chút, đồng ý với quan điểm của cậu: “Đúng là vậy.”
Được tán thành, Ninh Lạc vui vẻ lạ thường: “Đúng không đúng không, hơn nữa còn không có muỗi, không biết bị thổi đi đâu hết rồi.”
Nói đến muỗi, vẻ mặt của cậu dần trở nên bi phẫn, “Ngày nào em tắm cũng giống như đang rửa rau cho muỗi ăn vậy, sao trên biển này lại nhiều muỗi như vậy chứ, cái đám này không thể đổi sang hút mỡ được sao?”
Hướng Bặc Ngôn nghe vậy, mắt sáng lên, đổi sang hút mỡ? Ý kiến này hay đấy!
Gã ta vừa định thảo luận cụ thể với Ninh Lạc, quay đầu sang liền nhìn thấy hai người kia lại đang dính lấy nhau, vẻ mặt gã ta ghét bỏ quay đi, không nhìn cho đỡ chướng mắt.
“Ninh Tổng, dự án này rất có triển vọng phát triển, như vậy đi, tôi đầu tư vào Đa Ngư! Cậu đi tìm một nhóm nhân tài cao cấp, sự phát triển trong năm năm tới của viện nghiên cứu chúng ta, sẽ lấy cái này làm trọng tâm.”
Ninh Lạc ho nhẹ một tiếng, chắp tay sau lưng, cảm nhận cơn gió thổi qua mặt, ra vẻ cao nhân: “Hướng tổng đã thành tâm như vậy… Đầu tư bao nhiêu?”
Giọng nói của Hướng Bặc Ngôn hùng hồn khí thế: “Đầu tư tất cả tình yêu của tôi.”
Ninh Lạc im lặng, một lát sau lại nói: “Nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu bây giờ là thi lên cấp hai.”
Hướng Bặc Ngôn như bị một mũi tên bắn trúng tim.
Nhưng gã ta đã được Ninh Lạc tôi luyện rồi, tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhận thua: “Tôi có thể đánh cắp ý tưởng của cậu để hoàn thiện dự án của tôi.”
Ninh Lạc cười khẩy: “Tôi đã đặt mật khẩu cho bộ não thông minh của mình, một khi bị đánh cắp sẽ khởi động chương trình tự hủy.”
Hướng Bặc Ngôn khinh thường: “Tôi chưa từng thấy ai khóa thùng rác cả.”
Ninh Lạc: “. . . . . .”
[ Trận quyết đấu này, không có người thắng (vẻ mặt thâm trầm).]
[Cảm giác như mình đang xem chương trình hài kịch bên cạnh vậy.]
[ Ai nói không có người thắng? Cậu không thấy cặp đôi nhỏ kia đã ôm nhau rồi sao?]
[Lại là màn tái hiện cảnh u jump i jump? Được rồi được rồi, anh Lộ đã quen tay hay làm rồi, một lần thì lạ, hai lần thì quen, mặt mũi gì đó, không cần cũng được!]
[ Tất cả các khách mời sau này về hưu thì lấn sân sang giới hài kịch đi, tôi sẽ bao hết vé xem ba ngày ba đêm.]
[ Ác quỷ! Đã về hưu rồi còn không cho người ta nghỉ ngơi.]
[ Nói bậy gì vậy, năm mươi tuổi đang là độ tuổi sung sức đấy.]
[ Tấu hài đại chiến talk show, ông già năm mươi tuổi trấn giữ biên cương à?]
Tổ đạo diễn đã thông báo rồi, tạm dừng tất cả các hoạt động ngoài trời.
Vẫn là Tiền Đa Đa đến thông báo.
Mọi người nhìn ánh mắt oán hận như muốn ăn tươi nuốt sống của hắn, nhìn trái nhìn phải, chỉ là không nhìn hắn.
Tiền Đa Đa căm hận: “Cho nên, rốt cuộc là ai đưa ra cái ý tưởng cướp tàu?”
Ninh Lạc lập tức chuyển chủ đề, nhìn bánh mì pretzel trong tay Tào Cẩn Lưu nói: “Cậu biết không, lần trước tôi đi tàu điện ngầm, móc khóa bánh mì pretzel trên ba lô của tôi bị người ta cắn một miếng đó.”
Tào Cẩn Lưu: “Em biết mà, anh còn đăng Weibo, lên cả hot search mà.”
Chu Kiệu hỏi: “Cậu đi vào giờ cao điểm đúng không? Lúc đó đúng là rất đông.”
“Đúng là rất đông,” Ninh Lạc kéo Lộ Đình Châu lại, cố gắng chứng minh rốt cuộc đông đến mức nào, “Nếu hai chúng tôi mà cùng lên chắc cũng sẽ bị ép thành yêu xa.”
Tào Cẩn Lưu nhìn chiếc bánh mì pretzel chỉ bị cắn một miếng trong tay, ợ một cái.
Ninh Lạc liếc mắt: “Cậu là chim non à, ăn ít thế?”
Tào Cẩn Lưu tức giận: “Em muốn tố cáo có người cho chó ăn trái phép!”
Ninh Lạc sờ mũi, không nói gì nữa, đi khoe “phụ kiện thời trang” Lộ Đình Châu với người khác.
Không một ai quan tâm đến Tiền Đa Đa cả.
Tiền Đa Đa bi phẫn: “Các cậu nhìn tôi đi, tôi không tin mấy người hai mắt trống rỗng!”
Lộ Đình Châu vẫn là người mềm lòng, đáp lời hắn: “Hamburger dứa nướng có ngon không?”
Tiền Đa Đa: “. . . . . . Ngon.”
Hết chương 99.
