Chương 110: Hai Chúng Ta Rất Hợp Chơi Trò Vượt Thác. Em Là Dòng Nước Chảy Xiết, Anh Dũng Mãnh Tiến Vào
Ninh Lạc thà chết chứ nhất quyết không chịu.
Cậu lấy điện thoại kề vào cổ, lấy cái chết ra uy hiếp: “Hóa ra ân ái trong miệng anh, rơi xuống người em chỉ là một bát cháo trắng thôi sao. Trong lòng em đang mưa rất to, còn to hơn cả ngày Y Bình đi tìm ba cô ấy đòi tiền! Lộ Đình Châu, anh thật là người đàn ông vô tình vô nghĩa vô lý gây sự!”
Lộ Đình Châu cố gắng trấn an cậu: “Chỉ ăn ba ngày thôi, lỡ có vấn….”
【Ba ngày á?! Không phải một bữa à?!】
Ninh Lạc càng không thể bình tĩnh được, uất ức đau lòng như một con ếch buồn rầu rơi lệ, thê thê thảm thảm: “Không sao, em không quan trọng, em biết em chỉ là một chiếc lá khô bay tả tơi trong gió, cây không níu giữ em, người đi đường giẫm đạp em, không ai yêu em, giống như không ai yêu một con cá cô đơn trôi dạt theo dòng hải lưu giữa đại dương. Không, em thậm chí còn không bằng con cá đó, cá khóc thì nước biết, em khóc thì có ai hay đâu.”
Giây phút này Lộ Đình Châu bắt đầu cảm thấy thật may mắn, vì nhà mình cách âm rất tốt, nếu không chắc anh đã bị réo tên trong group khu dân cư, bị chửi là đồ tra nam, danh tiếng coi như chôn cùng với bát cháo trắng kia luôn.
Anh thấy Ninh Lạc nói xong, chớp chớp mắt nhìn mình, ý tứ ẩn chứa trong đó vô cùng rõ ràng: “…”
“Vậy em muốn ăn gì?” Lộ Đình Châu lùi một bước, “Nhưng chỉ có thể là đồ lỏng.”
Trong đầu Ninh Lạc lướt qua vô số món ăn, cuối cùng chọn món yêu thích nhất của mình: “Cháo thịt nạc trứng bắc thảo.”
“Trứng bắc thảo, thịt nạc…” Lộ Đình Châu nhíu mày lẩm nhẩm, “Để anh tra xem có ăn được không.”
Ninh Lạc u oán nhìn anh: “Anh tra đi, anh cứ từ từ mà tra.”
【Coca Cola để đó không uống sẽ biến thành Coca trang trí, giống như anh, bị em một sớm không dùng thì sau này vĩnh viễn thất sủng, biến thành người đàn ông trang trí.】
Lộ Đình Châu im lặng, khóa điện thoại: “Để anh bảo siêu thị dưới nhà giao nguyên liệu lên.”
“Wuhu!” Ninh Lạc như được sống lại lần nữa.
“À đúng rồi, nó ăn gì?” Ninh Lạc vội hỏi về thú cưng đầu tiên của mình là Hoa Sinh, nâng nó lên trước mặt mà ra sức cọ cọ.
Hoa Sinh liếm liếm tay cậu.
Lộ Đình Châu đứng dậy: “Ăn con cá cô đơn trôi dạt theo dòng hải lưu.”
Ninh Lạc: “…”
【Chồng à, anh thù dai ghê luôn á.】
Vẻ mặt Lộ Đình Châu nhất thời có chút phức tạp.
Rất tốt, từ tra nam vô tình đến người đàn ông trang trí, rồi đến chồng, chỉ cần vỏn vẹn mười phút.
Ngay cả chuyển phát nhanh trong thành phố cũng chẳng nhanh đến thế.
Ninh Lạc lại nằm nhoài xuống giường, chóp mũi chạm vào chóp mũi đen xì của Corgi, cằm vùi vào cái bụng mềm mại của nó, sung sướng hít hà cún con.
Cậu còn không quên chụp lia lịa mấy chục tấm ảnh, một lần gửi cho bạn bè thân thiết, nhóm chat gia đình, vòng bạn bè và Weibo.
[Ninh Lạc V: Lộ Lộ tặng tui đó, tên là Hoa Sinh nha.]
Cư dân mạng đúng giờ có mặt tại hiện trường.
[Lạc Bảo, sinh nhật vui vẻ! Tiểu Hoa Sinh anh Lộ tặng cưng xỉu.]
[Cún cưng đáng yêu quá, vừa nhìn một phát là biết ngay, đây chính là con trai đã thất lạc nhiều năm của tôi!]
[Chúc mừng Ninh Lạc vào lúc 11 giờ 23 phút 47 giây sáng nay đã hạ sinh quý tử! Thầy Lộ chăm vợ sinh không dễ dàng gì, cũng có thể coi như làm được một chuyện của con người.]
[A… Đây không phải là nhà Tiểu Lạc đúng không?… Tui đoán không phải là nhà thầy Lộ đâu nhỉ.]
[??? Sao mọi người nhìn ra hay vậy?]
[Nhìn cách bài trí căn phòng kìa, Tiểu Lạc từng đăng Weibo rồi, phòng ngủ của cậu ấy không phải thế này, phong cách này rõ ràng là tối giản mà.]
[Xem tui phát hiện ra cái gì nè.]
Một cư dân mạng phóng to vô hạn chiếc điện thoại chỉ lộ ra một góc nhỏ nằm ở trong góc khuất.
[Vừa nãy tôi tra rồi, kiểu điện thoại này chính là kiểu mà Lộ Đình Châu làm đại diện, hơn nữa còn là kiểu mới nhất mà nhãn hàng gửi cho anh ấy]
[Leeuwenhoek đương đại!]
[Chị gái dùng kính hiển vi soi à, đỉnh quá vậy.]
[@Ninh Lạc, ối chà, tối qua ngủ ở nhà thầy Lộ hả? Cậu mà không ra mặt giải thích là tôi bắt đầu tung tin đồn nhảm đó.]
[Cặp đôi nhỏ chung giường, ai hiểu thì hiểu ha (hít hà) (hít hà)]
[Chắc là mồ hôi ướt đẫm rồi phải không Lạc Bảo, hahahahaha.]
Ninh Lạc thật sự là toát mồ hôi lạnh rồi, cậu không ngờ chuyện này cũng bị cư dân mạng đào ra được, cậu tuyệt vọng liếc nhìn chiếc điện thoại đầu sỏ gây tội, phát hiện đúng là mẫu mới nhất thật, ít nhất thì lần trước hai người gặp nhau, Lộ Đình Châu không dùng cái này.
…Sao cư dân mạng này còn hiểu bạn trai mình hơn cả mình vậy hả trời!
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, chủ đề nghi ngờ hai người sống chung đã leo lên hot search. Phong cách bình luận trong khu vực này cũng ngày càng kỳ lạ, quần lót bên trong cũng có thể bán buôn được rồi, đủ loại bình luận không đứng đắn bắt đầu không kiêng nể gì mà tự do sáng tạo.
Gò má Ninh Lạc nóng bừng, cậu điên cuồng lăn lộn trên giường, muốn xóa đi cũng không kịp nữa rồi.
Cư dân mạng: [Tui đoán Ninh Lạc đang ngại chết đi được, không sao đâu @Ninh Lạc, để tui bày cho nè, cậu cứ nói thầy Lộ bảo cậu đến lấy quà sinh nhật, cậu mới đến sáng nay thôi, hai người trong sạch.]
[Ninh Lạc V: Xóa… để tui đăng lại!]
Cư dân mạng cười như điên: [Hahahahahahaha.]
Một lúc sau, Lộ Đình Châu quay lại, trên tay cầm một bộ quần áo: “Anh quên chuẩn bị quần áo cho em rồi, thử bộ này xem.”
Anh nhìn Ninh Lạc đang nằm đó chỉ còn hơi thở, khó hiểu: “Sao thế?”
Ninh Lạc từ từ quay đầu nhìn anh, mặt như đưa đám: “Em vừa học được một câu từ fan của mình.”
Lộ Đình Châu hỏi: “Câu gì?”
Ninh Lạc nói: “Họ nói, hai chúng ta rất hợp chơi trò vượt thác.”
Lộ Đình Châu: ?
【Em là dòng nước chảy xiết, anh dũng mãnh tiến vào.】
Lộ Đình Châu liếc mắt, ho khan một tiếng: “…”
Rất tốt, rất phù hợp với ấn tượng cố hữu của anh về fan couple của hai người.
Ninh Lạc lại nằm thêm một lúc, sau đó lồm cồm bò dậy: “Thôi kệ đi, ai thích nói gì thì nói, em không nhìn thấy là coi như không nói!”
“Dậy thôi! Người dậy vào giờ này sẽ là rường cột của nước nhà, là ngôi sao tương lai, là ánh sáng của thành phố, là người tự giác ngày ba lần tự vấn bản thân, là người phán xét thiện ác, là người tạo ra mọi điều tốt đẹp trên thế gian này.”
Lộ Đình Châu giơ cổ tay lên xem đồng hồ, mười một giờ rưỡi rồi.
“Rất ưu tú, có thể ở bên người như em là niềm kiêu hãnh và tự hào của anh.”
“Đó là đương nhiên.” Ninh Lạc kiêu ngạo ưỡn ngực, giũ bộ quần áo mà Lộ Đình Châu chuẩn bị cho mình.
…Giũ ra một chiếc quần lót.
Lý trí cậu lập tức đứt phựt: “Cái gì đây…?!”
Lộ Đình Châu né tránh ánh mắt khiển trách của cậu, nói: “Đồ mới, anh chưa mặc qua đâu.”
Ninh Lạc đỏ mặt, sụp đổ hét lên: “Đây không phải là vấn đề mặc hay chưa mặc! Quần lót của em đâu?”
Lộ Đình Châu âm thầm lặng lẽ liếc nhìn đống quần áo vương vãi trên mặt đất, đã không phân biệt được cái nào là của ai nữa rồi.
Ninh Lạc nhìn theo ánh mắt anh, nắm chặt quần áo, cả người đỏ bừng từ đầu đến chân.
Một lúc lâu sau, khó khăn nói: “Ra ngoài, em thay quần áo.”
Lộ Đình Châu nghe lời đi ra, Ninh Lạc cầm lấy bộ quần áo anh chuẩn bị mặc vào.
Ninh Lạc thấp hơn Lộ Đình Châu một cái đầu, đương nhiên cỡ quần áo của anh cũng lớn hơn một vòng, áo sơ mi khoác lên người rộng thùng thình, vạt áo hơi che khuất phần đùi.
Trên vùng da trắng nõn ở chỗ đó chi chít dấu hôn, ẩn ẩn hiện hiện theo từng cử động của cậu.
Ninh Lạc đứng trước gương chỉnh cổ áo cài cúc, chỉnh một hồi, vành tai đỏ ửng, đột nhiên không dám nhìn mình trong gương nữa.
Có một ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào cậu.
Ninh Lạc nhìn theo, thấy một đôi mắt đen láy như hạt đậu đang nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, ánh mắt trong veo ngây thơ khiến Ninh Lạc có cảm giác xấu hổ như đang dạy hư trẻ nhỏ.
“Không được nhìn, quay đầu đi.” Cậu hung dữ ra lệnh.
Corgi làm sao hiểu được, còn tưởng cậu đang nói chuyện với nó, vui vẻ vẫy vẫy đuôi, kêu một tiếng.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
“Bộ đó có phải rộng quá không? Anh đột nhiên nhớ ra Tiểu Dã từng để lại quần áo ở đây, em thử bộ này xem có được không?”
Ninh Lạc kinh ngạc quay đầu lại, đụng phải ánh mắt của Lộ Đình Châu đang cầm một chiếc áo sơ mi phong cách Hong Kong xuất hiện ở cửa.
Sau khi Lộ Đình Châu nhìn rõ trang phục trên người cậu thì hơi thở trở nên rối loạn.
Màu mắt u ám, tối tăm khó dò. Đáy mắt vốn thường ngày luôn mang theo ý cười nhàn nhạt bỗng dâng lên một tầng nhiệt độ nóng bỏng.
Ninh Lạc theo phản xạ kéo vạt áo sơ mi xuống, cắn môi hoảng hốt: “Anh ra, ra ngoài đi.”
Lộ Đình Châu tiến lên mấy bước, ôm lấy eo cậu từ phía sau, đôi môi mỏng đặt lên chiếc cổ thon dài của cậu một loạt nụ hôn, mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Nhìn hai người ôm nhau trong gương, khóe môi anh hơi nhếch lên.
Lúc mở miệng lần nữa, giọng nói khàn đi mấy phần: “Không đổi nữa, Tiểu Lạc mặc bộ này đẹp hơn.”
Ninh Lạc giãy giụa vùng vẫy nhưng không có kết quả, cậu giật giật khóe miệng, mặc kệ đời luôn đi: “Có phải anh còn muốn nói, bên dưới em không mặc gì còn đẹp hơn đúng không?”
Lộ Đình Châu cúi đầu khẽ cười, “Ừm” một tiếng thừa nhận: “Nếu Lạc Lạc đồng ý thỏa mãn nguyện vọng này của anh…”
【Anh còn dám nói ra miệng thật hả?!】
Ninh Lạc quay mặt đi, tức muốn hộc máu: “Anh nằm mơ đi!”
……………
Đợi đến khi cậu ra khỏi phòng, đã là một tiếng sau.
Lộ Đình Châu nể tình trạng cơ thể cậu nên không làm gì quá đáng, nhưng ngoài chuyện quá đáng ra thì chuyện gì cũng làm hết một lượt.
Cả đời này Ninh Lạc cũng không muốn nhìn thấy cái thứ gọi là gương nữa.
Cậu húp một ngụm cháo thịt nạc trứng bắc thảo trong bát, tức giận trừng mắt nhìn Lộ Đình Châu đang mặc đồ ở nhà, ngồi xổm dưới đất pha sữa bột cho Corgi, hừ một tiếng thật to.
Lộ Đình Châu dừng động tác trên tay, quay đầu nhìn cậu: “Không ngon à?”
Trong đôi mắt anh chứa đựng ý cười rất dịu dàng.
Ninh Lạc khinh bỉ anh dùng cái mặt đẹp dụ dỗ mình, cứng giọng nói: “Ngon, siêu ngon, cho anh 96 điểm.”
Lộ Đình Châu hỏi: “Tại sao lại là 96 điểm?”
Ninh Lạc hầm hừ, khiêu khích nói: “Thiếu 4 điểm nữa là tròn 100.”
Lộ Đình Châu ngẩn ra, sau khi phản ứng lại thì đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, ngón trỏ vuốt ve đầu Corgi, trầm giọng nói: “Tiểu Lạc, nếu hôm nay em không muốn chỉ ở trong phòng ngủ, thì đừng nói những lời như vậy nữa.”
Ninh Lạc nhìn cảm xúc đang cuộn trào tích tụ trong mắt anh, chột dạ cúi đầu lặng lẽ húp cháo: “Anh đang nói gì vậy, sao em nghe không hiểu? Thất tình lục dục của em, giờ chỉ còn lại mỗi ăn uống thôi.”
Lộ Đình Châu cười khẽ: “Tốt nhất là em nên như vậy.”
Ninh Lạc tức mà không dám nói.
Lộ Đình Châu cho Corgi ăn xong, nói: “Trước đó anh có mua cho nó ít đồ dùng thú cưng, giờ anh đi lấy.”
Ninh Lạc không thèm để ý đến anh.
Anh cười cười: “Anh sẽ về nhanh thôi.”
Sau khi Lộ Đình Châu đi được vài phút, Ninh Lạc mới phát hiện anh không mang theo điện thoại.
…Thôi bỏ đi, chắc cũng không cần dùng, mình đang bị thương cũng không thể mang xuống cho anh được.
Không, tốt nhất là cần dùng đến, để anh ta chạy lên chạy xuống hai chuyến!
Ninh Lạc hận đến nghiến răng.
Không lâu sau, có một cục bông mềm mại cọ vào chân cậu, có chút ngứa.
Ninh Lạc vén khăn trải bàn lên xem, là con mèo Garfield đen trắng đó, cậu nghe Lộ Đình Châu gọi nó là Sữa, bèn bắt chước gọi một tiếng: “Sữa?”
Sữa lại cọ cọ vào người cậu, trông có vẻ quấn người hơn mẹ nó là Kiều Ân nhiều.
Ninh Lạc ôm Sữa lên, cẩn thận đánh giá nó: “Không ngờ mày lại là một bé mèo Garfield mập màu đen trắng… Có phải là mèo lai không?”
Cậu lật qua lật lại xem xét, càng nhìn càng thấy có nét giống mèo Ragdoll.
Ninh Lạc bỗng nhiên nhớ ra, hình như có người từng nói với cậu là, vì bản thân thường xuyên không ở nhà, nên đã gởi con Garfield đến trại nuôi mèo, chẳng bao lâu sau thì nó có thai, hình như, dường như, có lẽ, chính là với một con mèo Ragdoll?
Cậu đã từng hỏi đối phương có tức giận không, câu trả lời của đối phương là: Tức chứ, nhưng mà con mèo Ragdoll kia quả thật rất đẹp, nên cũng không tức giận nhiều đến thế nữa.
Không phải chứ?!
Ninh Lạc nhanh chóng mở WeChat của Lu Lu ra, ấn vào vòng bạn bè, phát hiện đối phương đã xóa sạch tất cả ảnh mèo từ lúc nào rồi, chỉ còn lại một ảnh đại diện.
Ninh Lạc nhấn vào ảnh đại diện xem ảnh lớn, phát hiện vậy mà cũng đã đổi. Trí nhớ cậu siêu tốt, nếu không đã chẳng nhớ hết cả cuốn tiểu thuyết từ đầu đến cuối, cậu dám thề, ảnh đại diện con mèo đen trắng trước kia của Lu Lu tuyệt đối không phải con này.
Ninh Lạc liếc nhìn điện thoại Lộ Đình Châu để trên bàn, nghi ngờ trong lòng ngày càng lớn.
Nếu không có vấn đề gì, ai lại xóa hết ảnh đi chứ? Đây không phải là giấu đầu hở đuôi sao?
Lộ Đình Châu = Lộ Lộ = Lu Lu?!
Lúc suy ra được công thức này, thế giới của Ninh Lạc như sụp đổ.
Cậu vĩnh viễn không bao giờ quên được hai người quen nhau là qua Weibo, qua tài khoản phụ của mình.
Mà tài khoản phụ Weibo của cậu… là dùng để nổi điên và khẩu nghiệp với người khác, aaaaaa!!
Cho dù hiện tại cậu có cởi mở hơn nữa thì cũng không thể nào điên cuồng như trên Weibo được!
Ninh Lạc ôm một tia hy vọng mong manh cuối cùng, mở khung chat với Lu Lu, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, do dự mãi một hồi lâu, đoán chừng Lộ Đình Châu sắp về, cắn răng gửi một tin nhắn qua.
Điện thoại của Lộ Đình Châu sáng lên.
【Quần Đùi Bốc Cháy: Lu Lu, có online không?】
【Quần Đùi Bốc Cháy: Dạo này sao cậu không nói chuyện với tôi gì hết vậy, hết yêu tôi rồi à?】
Aaaaaa, Lộ Đình Châu chết tiệt!!
Ninh Lạc tức giận, siết chặt điện thoại.
Aaaaaaaa, cái biệt danh Quần Đùi Bốc Cháy chết tiệt!!
Anh không thể đổi một cái tên khác được à?!
“Cạch” một tiếng, cửa mở ra.
Lộ Đình Châu cầm đồ chuyển phát nhanh bước vào, đối diện với ánh mắt như muốn phun lửa của Ninh Lạc.
“…?”
Anh cảm thấy, bạn trai của mình lúc này rất giống một con khủng long bạo chúa khổng lồ.
Hết chương 110.
Chú thích:
- Thiếu 4 điểm nữa là tròn 100: Ở đây tác giả chơi chữ ‘thiếu 4’ đồng âm với ‘làm chết’.
