Chương 115: Rượu Vang Mở Ra Còn Phải Để Nó Thở Năm Phút, Tại Sao Tôi Vừa Tỉnh Ngủ Đã Phải Đi Làm Ngay Rồi!
Ninh Lạc cực kỳ tức giận.
Một khi cậu mà tức giận thì chuyện nghiêm trọng rồi.
Cậu vừa nổi giận là trở nên vô cùng hung hăng, quên hết cả trời đất, liều mạng, bùng nổ một trận chiến tranh giành cơm trên bàn ăn hết sức hoành tráng, hào phóng cỡ nào, nảy lửa biết bao.
Lộ Đình Châu nhìn cậu đi xới bát cơm thứ ba thì dừng đũa lại: “Em vẫn còn ăn nổi à?”
Ninh Lạc nước mắt lưng tròng, nhét một miếng cơm lớn vào miệng: “Ngon nên em thích ăn thôi, anh đừng có quản em!”
Tất nhiên là Lộ Đình Châu rất vui vì cơm mình nấu được đón nhận nồng nhiệt, nhưng điều khiến anh càng lo lắng hơn là, buổi tối Ninh Lạc sẽ bị đầy bụng, nên sau khi ăn xong đã xuống lầu đến hiệu thuốc mua một hộp thuốc tiêu hóa.
Về đến nơi thì thấy Ninh Lạc đang nằm trên sofa, hai tay đặt lên bụng, tư thế hệt như người chết chuẩn bị hạ huyệt, vẻ mặt ẩn ẩn chó chút đau đớn.
Nghe thấy tiếng động, Ninh Lạc ngẩng đầu cố gắng quay lại, nhưng chỉ thấy được một góc áo của Lộ Đình Châu, cậu vươn tay Nhĩ Khang về phía anh: “Mua về rồi à? Mau đưa cho em!”
“Cẩn thận kẻo ngã đấy.” Lộ Đình Châu thấy tư thế của cậu thật khó coi, đỡ cậu một cái, đưa thuốc tiêu hóa cho cậu.
Ninh Lạc vừa nhét thuốc vào miệng vừa rên rỉ: “Em ăn no căng luôn rồi, không cử động nổi nữa, bụng khó chịu chết mất.”
Lộ Đình Châu: “Thế sao vừa nãy còn cố nhét vào miệng làm chi?”
Ninh Lạc ngậm viên thuốc, ú ớ nói không rõ ràng: “Em phải biến đau thương thành sức ăn! Với lại, anh có thể tự kiểm điểm bản thân mình được không? Sao lại nấu canh vịt hầm củ cải muối, sườn rán bạc hà, đậu phụ sốt cà chua và rau diếp xào tỏi? Anh không nấu thì em đã chẳng ăn.”
Lộ Đình Châu gật đầu, thuận theo ý cậu: “Được, vậy lần sau anh không nấu nữa.”
Ninh Lạc im lặng hai giây rồi mở miệng nói: “Xin lỗi anh của em, em có hơi không biết điều rồi. Anh cứ coi như chó con vừa đánh rắm đi.”
Anh của cậu đứng bên sofa cười, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong mắt ánh lên ý cười vụn vặt mà dịu dàng.
Ninh Lạc ngẩng đầu, nhìn anh từ góc chết từ dưới lên, nhìn thế nào vẫn thấy anh đẹp trai.
【 A- Yêu đương thật là vui vẻ quá đi – được ngắm trai đẹp miễn phí, hí hí.】
Đúng là thắng lợi của hội mê trai đẹp.
Lộ Đình Châu nhướn mày, vỗ vỗ lên người cậu, ý bảo cậu dịch qua một bên, rồi ngồi xuống sofa, để Ninh Lạc gối lên đùi mình, giúp cậu xoa bụng tiêu cơm, anh cười nói: “Đừng đau thương nữa, em vui lên chút đi, ăn nữa là Hứa Linh lại bắt em giảm cân đấy.”
Ninh Lạc như một NPC bị kích hoạt từ khóa, nghẹn ngào nói: “Giảm cân, kẻ thù cả đời của nhân loại.”
Ninh Lạc không mập, nhưng cậu có yêu cầu về hình ảnh khi lên hình, bản thân lại thích ăn, nên thường xuyên bị Hứa Linh bắt giảm cân, cứ ăn rồi giảm, giảm rồi lại ăn.
Lộ Đình Châu: “À đúng rồi, đồ Hứa Linh mua gửi cho em đến rồi, có muốn xem không?”
Ninh Lạc suy sụp: “Có gì hay mà xem chứ, một thùng cà phê đen, uống chết em cho rồi. Thứ này với thuốc bắc có gì khác nhau đâu, chỉ là thuốc bắc còn được bảo hiểm y tế chi trả.”
Trên đỉnh đầu vọng xuống tiếng cười.
Ninh Lạc dụi dụi tai.
Cậu thoải mái nằm đó, gối lên đùi Lộ Đình Châu tận hưởng dịch vụ mát-xa, hừ hừ rên rỉ chỉ cho Lộ Đình Châu xoa lên trên một chút, rồi lại xuống dưới một chút.
Bụng được lòng bàn tay ấm áp mềm mại xoa bóp, lực cũng vừa phải, Ninh Lạc khoan khoái nhắm mắt, ý thức dần mơ hồ, giữa chừng còn ngáp một cái, cơn buồn ngủ ập đến, má cọ cọ vào vải áo mềm mại, đổi sang một tư thế khác.
Lộ Đình Châu khẽ kêu lên một tiếng, nhéo vùng da sau gáy cậu kéo ra: “Em đừng lộn xộn.”
Ninh Lạc bị nhéo có chút nhột, cậu không nhịn được cười khúc khích, rụt cổ lại né tránh lung tung, bỗng nổi lên tâm lý muốn trả thù: “Sao nào, em cứ cử động lung tung đấy. Em cử động một chút cũng không được à?”
Nói xong liền ôm eo Lộ Đình Châu cọ cọ thật mạnh, cọ đến mức quần áo anh cũng xộc xệch.
Lộ Đình Châu siết chặt cơ bụng.
Ninh Lạc cảm nhận được, đưa tay sờ sờ lên cơ bụng anh một cái, lưu luyến không rời, lòng bàn tay như dính chặt lên đó.
Sau đó tay bị nắm lấy, Ninh Lạc bất mãn ngẩng đầu, rồi đâm sầm vào đôi mắt sâu thẳm hẹp dài của anh, nhiệt độ nơi đáy mắt bỏng rát.
Ninh Lạc hơi hoảng loạn: “Anh làm gì vậy?”
Đôi môi bị cắn nhẹ một cái, in lên dấu răng nhàn nhạt mờ ám.
Hơi thở nóng bỏng của Lộ Đình Châu theo lời nói phả vào mi tâm cậu, mang theo cảm giác ngứa ngáy như có như không: “Biết rõ còn hỏi. Anh đã cảnh cáo em rồi mà.”
Ninh Lạc nghiêng đầu tránh đi, chợt thấy cơ bụng cũng không còn hấp dẫn nữa, cậu có muốn khóc cũng khóc không ra nước mắt: “Xin lỗi, em sai rồi! Sáng mai chúng ta còn phải ghi hình nữa mà, mau đi ngủ thôi, được không?”
Lộ Đình Châu khẽ mở đôi môi mỏng, thốt ra hai chữ: “Không được.”
Sau đó bế ngang cậu lên, đi về phía phòng ngủ.
Giữa đường còn không quên dùng đầu ngón tay móc lấy túi ni lông đựng thuốc tiêu hóa, mang cả vào phòng ngủ.
Lúc này Ninh Lạc mới nhìn rõ, thứ trong túi ni lông ngoài thuốc tiêu hóa ra còn có thứ không phải là thuốc, mà là bao cao su.
Cậu bám vào vai Lộ Đình Châu, nhìn anh xé bao bì, đôi mắt tròn long lanh phủ một tầng hơi nước, cậu cắn đôi môi sưng đỏ trách móc: “Anh mua cái này làm gì? Có phải anh đã có mưu đồ từ trước rồi không.”
“Anh chỉ là muốn bổ sung hàng thôi,” Lộ Đình Châu dừng lại, cúi đầu nhìn cậu, “Anh cũng không ngờ tối nay lại dùng đến.”
Ninh Lạc lắp bắp nói: “Vậy vậy vậy, vậy cũng có thể chưa cần dùng mà, chúng ta tiếp tục xoa bụng thôi, được không? Em vẫn chưa tiêu hóa hết.”
Cánh tay Lộ Đình Châu siết chặt eo cậu, kéo cậu về phía mình, cơ thể anh áp sát lại, Ninh Lạc khẽ rên lên một tiếng, liền bị cắn vào xương quai xanh, vùng da đó bị răng nghiến nhè nhẹ, khiến cơ thể cậu lập tức căng cứng.
“Xoa bụng chậm quá,” giọng Lộ Đình Châu trầm thấp khàn khàn, như chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim, “Chúng ta đổi cách tiêu hóa khác đi, Lạc Lạc, em vận động một chút.”
Ninh Lạc còn chưa hiểu nổi một tên 0 như cậu thì vận động kiểu gì, thì trước mắt đã trời đất quay cuồng, bản thân mình thì ngồi lên người Lộ Đình Châu.
Ninh Lạc: ???
“Không, em không muốn!”
“Thử một chút đi.” Lộ Đình Châu hôn lên chóp mũi cậu dỗ dành, rồi nụ hôn dần trượt xuống dưới.
Sau đó, nhét một cái bao mỏng vào tay cậu, nhẹ giọng nói, “Lạc Lạc, giúp anh đeo vào.”
Ninh Lạc tức chết đi được: “…Anh thật quá đáng, bắt nạt người ta…”
Bên tai lại vang lên tiếng cười khàn khàn chậm rãi.
………….
Lần này Ninh Lạc khóc thật rồi, đuôi mắt đỏ hoe, hàng mi dài như lông vũ bị nước mắt làm ướt nhòe, dính vào nhau, nhẹ nhàng run rẩy không ngừng.
Một giọt nước mắt lướt qua nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, chìm vào mái tóc mai ướt đẫm mồ hôi.
Cậu nghẹn ngào thành tiếng, nói một câu mà phải thở hổn hển ba lần, giọng đứt quãng: “Lộ Đình Châu, đồ khốn, anh không phải người, huhuhu…”
【Em không bao giờ sờ cơ bụng của anh nữa! Anh là tên khốn, đồ trứng thối, anh, dù sao anh cũng không phải là người tốt! Hu hu hu hu…】
Lộ Đình Châu cười, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt cậu: “Lạc Lạc, cứ khóc thêm một lúc nữa đi, anh thích nghe em vừa khóc vừa gọi tên anh như thế này.”
Ninh Lạc sợ đến mức lập tức im bặt, cắn chặt môi.
…………….
Lộ Đình Châu vẫn kiềm chế một chút, dù sao ngày mai còn phải làm việc, không dám làm quá phận. Xong xuôi liền ôm Ninh Lạc đi tắm. Trước 0 giờ đã đi ngủ rồi, còn lành mạnh hơn cả lịch trình của Ninh Lạc khi ở nhà một mình.
Nhưng điều này không ảnh hưởng gì đến việc Ninh Lạc muốn cắn chết anh, trước khi ngủ còn cố gắng giữ tỉnh táo lần cuối, hung dữ đe dọa: “Anh đợi đấy, sau này em cũng sẽ khiến anh phải vừa khóc vừa gọi tên em.”
Lộ Đình Châu còn chưa kịp nói gì, người nào đó vừa buông lời tàn nhẫn xong đã nhắm mắt, ngủ say tít mù.
Lộ Đình Châu: “…”
Anh ngồi bên mép giường cười một lúc, cúi đầu hôn lên má Ninh Lạc, ngay cả giọng nói cũng mang theo ý cười: “Nếu hồi đó em nói không thích anh, biết đâu lại thật sự có cơ hội thấy anh khóc đấy.”
Còn bây giờ à, muộn rồi.
Tâm trạng Lộ Đình Châu rất tốt, vui vẻ tắt đèn đi ngủ.
…………
Sáu giờ sáng hôm sau, Ninh Lạc bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Cậu lật người, trùm chăn qua đầu ngủ tiếp.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, Ninh Lạc đè cả gối lên đầu, nhưng tiếng ồn vẫn không ngừng chui vào tai.
Cậu tức đến mức không nhịn được nữa, đưa tay đẩy Lộ Đình Châu: “Anh ra xem bên ngoài…”
Đẩy vào khoảng không.
Ninh Lạc lập tức tỉnh táo, vén gối và chăn lên, chui đầu ra khỏi ổ chăn, cố gắng mở mắt ra một khe nhỏ, ngơ ngác nhìn quanh: “Tên khốn đó đâu rồi?”
“Khụ.”
Ninh Lạc nhìn theo tiếng ho, thấy Lộ Đình Châu đã ăn mặc chỉnh tề.
Lộ Đình Châu chỉ vào đồng hồ đeo tay: “Anh nghĩ em nên dậy rồi, chắc là bọn họ đã đến rồi đấy.”
Ninh Lạc dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Lộ Đình Châu nói: “Sáu giờ.”
“Sáu giờ?!” Ninh Lạc kinh ngạc, “Vịt nhà em còn không dậy sớm thế này!”
Lộ Đình Châu nhớ đến con vịt Psyduck giọng vịt đực biết hát trong phòng ngủ của Ninh Lạc, giờ đang được đặt ở phòng khách nhà mình, khẽ “Chậc” một tiếng.
“Em dậy trước đi, anh đi mở cửa.”
Ninh Lạc nhìn anh đi xa, gắng gượng bò dậy khỏi giường.
Hàng triệu cư dân mạng đã sớm tập trung trong phòng livestream, chỉ chờ giờ lên sóng
Trên mạng vẫn luôn đồn Ninh Lạc và Lộ Đình Châu sống chung, còn thường xuyên bị chụp được cảnh cùng ra cùng vào, nhưng người trong cuộc thì kể từ sau vụ lộ tài khoản phụ đã im thin thít như chết rồi, chọc thế nào cũng không động đậy, như con rùa con nhát gan rụt cổ, mặc kệ trên mạng bàn tán xôn xao như thế nào cũng không lộ diện, khiến hội hóng hớt ăn dưa sốt ruột chết đi được.
Tiền Đa Đa không bỏ lỡ bất kỳ chiêu trò câu like câu view nào, hắn đã thông báo trước là hôm nay sẽ đến nhà Lộ Đình Châu để bắt đầu livestream.
Ngay khi màn hình sáng lên, hàng vạn bình luận đồng loạt xuất hiện.
[Chào buổi sáng!!]
[A a a a, phát sóng rồi! Hồi hộp quá!]
[Đây là nhà anh Lộ à? Vậy rốt cuộc thì Lạc Bảo có ở đây hay không? Mau cho tôi một cảnh quay để tôi biết đáp án đi!]
[Thầy Quần Đùi ơi, anh ở đâu? Nói câu gì đi Thầy Quần Đùi ơi!]
Cư dân mạng bị khơi gợi trí tò mò tột độ, tiếc là người trong cuộc đang vật lộn để rời khỏi giường.
【Mịa nó, rượu vang mở ra còn phải để nó thở năm phút, tại sao tôi vừa tỉnh ngủ đã phải đi làm ngay rồi! 】
Tiền Đa Đa vừa vào đã nghe thấy luồng oán khí ngút trời này, hắn hỏi Lộ Đình Châu: “Ninh Lạc đâu?”
“Lát nữa sẽ ra,” Lộ Đình Châu mời bọn họ vào, “Mấy vị ngồi trước đi.”
Quả nhiên là chưa dậy! Hắn biết ngay mà.
[Câu này có nghĩa là sống chung rồi đúng không? Đúng không đúng không đúng không??]
[Trời ơi, tôi viên mãn rồi! Vì khoảnh khắc này, tôi muốn cảm ơn bố mẹ, cảm ơn thầy cô, cảm ơn bạn bè, cảm ơn thầy hiệu trưởng….]
[Có phải Ninh Lạc chưa dậy không? Tuổi này rồi mà sao cậu ngủ được nhiều thế?]
[Ninh Lạc thật to gan, lại dám để VIP tôn quý chờ cậu dậy.]
[Chắc là sau khi sống chung thì việc dậy sớm quả thực khó khăn hơn nhỉ? (châm điếu thuốc).]
[? Giá mà tôi xem toán cao cấp cũng có thể hiểu nhanh như thế này thì tốt biết mấy.]
[Đột nhiên tha thứ cho Ninh Lạc rồi.]
Tiền Đa Đa và những người khác đi vào phòng khách.
Kết quả, hắn vừa ngồi xuống thì một giọng nói lập tức vang lên: “Tôi thịt anh, bình minh tôi hát, nghèo rớt mồng tơi, hoàng hôn tôi hát! Harry Potter cưỡi chổi bay, sorry sorry!”
Tiền Đa Đa giật nảy mình, lập tức bật dậy khỏi sofa, trừng mắt nhìn món đồ chơi nhồi bông dưới mông mình: “Cái quái gì đây?”
“Anh ngồi lên con vịt của tôi rồi.” Giọng nói yếu ớt mang theo oán niệm vang lên.
Ánh mắt Ninh Lạc âm u, nhìn chằm chằm Tiền Đa Đa.
Tiền Đa Đa: “Hả?”
Hắn quay đầu lại nhìn, phát hiện đúng là một con vịt Psyduck màu vàng bị ngồi cho bẹp dí, đang phát ra tiếng hát the thé cao vút hiên ngang bất khuất.
Hắn trầm mặc quỷ dị, trơ mắt nhìn Ninh Lạc đi tới, nhặt con Psyduck đó ôm vào lòng, nhấn nút tạm dừng trong tiếng nhạc ma quái chói tai.
Lúc này hắn đồng cảm sâu sắc với cư dân mạng.
[Tôi có nằm mơ cũng không ngờ cái thứ này lại xuất hiện ở trong nhà Lộ Đình Châu.]
Hết chương 115.
