Chương 133: Tôi Là Dân Chuyên Sử, Còn Đám Người Các Người Chính Là Sử!
Ninh Lạc và ba Ninh đã hẹn xong, sáng sớm mai sẽ thực hiện kế hoạch xem mắt của hai người.
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Khổ cực cho con rồi, vừa phải quay chương trình vất vả, vừa phải lo nghĩ chuyện của anh trai con.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Vì anh trai, chút khổ chút mệt này có là gì? Đều là việc con nên làm mà!】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Con ngoan!】
Hai ba con đều cảm động trước tấm lòng của đối phương.
Ninh Lạc vô cùng hài lòng.
Tiền Đa Đa và những người khác nhìn thấy vẻ mặt không có ý tốt của cậu, lòng thấp thỏm lo sợ, chỉ sợ cậu vừa rồi đang bày mưu tính kế xem tiếp tục chỉnh bọn họ như thế nào.
Lúc này, mọi người đã đạt tới được một nhận thức chung cao độ: Tất cả nam phụ độc ác cộng lại cũng không bằng một phần trăm nghìn của Ninh Lạc.
Lộ Đình Châu bưng bát ra ngoài thì phát hiện bầu không khí có phần nặng nề, không cần nghĩ cũng biết là chuyện gì đang xảy ra, anh yên lặng đặt bữa tối xuống trước mặt Ninh Lạc.
Ninh Lạc nhìn thấy bát mì cá Đù vàng nước dùng đậm đà, thịt cá tươi ngon, sắc mặt lập tức tươi tỉnh hẳn lên, cậu nhanh chóng quẳng Ninh Dương ra sau đầu, cầm đũa cuộn mì, nếm thử một miếng rồi hạnh phúc híp mắt lại, trong mắt như có ánh sao lấp lánh.
Nhưng không được, cậu vẫn chưa tha thứ cho người nào đó. Cậu liếc mắt nhìn Lộ Đình Châu đang đứng bên cạnh, hất cằm, cố kìm nén nói: “Cũng tạm được, miễn cưỡng nuốt trôi.”
Lộ Đình Châu vô cùng khiêm tốn: “Là anh làm chưa đủ tốt, lần sau sẽ cải thiện.”
[Ngài Lộ, ngài…]
[Lộ Đình Châu, anh bán mình cho Ninh Lạc rồi à?]
[Bây giờ tôi thật sự rất tò mò, không biết bọn họ đã chọc giận Ninh Lạc như thế nào?]
Ninh Lạc bận ăn mì không rảnh mở miệng, nhưng trong lòng thì âm thầm hừ lạnh một tiếng: 【Anh tự biết là được rồi.】
Tốt, giờ cậu có đến tận hai cái miệng rồi, một cái đang bị tắc nghẽn giao thông vì bận ăn, còn cái kia thì vẫn hoạt động tốt.
Cậu thấy miễn cưỡng thì đừng có ăn nữa, để lại cho bọn tôi một ít đi!
Hướng Bặc Ngôn và những người khác nhìn bát mì kia chằm chằm, chỉ ngửi mùi thơm thôi mà mắt ai nấy đều sáng rực lên, bọn họ cũng chưa ăn tối.
Mấy người từng nếm qua tay nghề của Lộ Đình Châu đều nuốt nước miếng cái “ực”, sự thèm muốn bát mì cá Đù vàng hiện rõ rành rành trên mặt.
Ninh Lạc nhìn thấy hết trong mắt, cố ý phát ra một tiếng khịt mũi khinh bỉ, gắp một miếng cá Đù vàng nhỏ huơ huơ trước mặt mọi người, nhìn tròng mắt bọn họ di chuyển theo miếng cá: “Thế nào gọi là triết học? Ví dụ như tôi nhìn con cá này, có thể tưởng tượng ra cá càng lớn thì xương cá càng lớn, xương cá càng lớn thì cá càng nhỏ, cá càng nhỏ thì xương cá càng nhỏ. Cho nên cá càng lớn, cá càng nhỏ.”
“Ồ xin lỗi, quên mất, con cá này đến xương cũng được lọc sạch rồi.” Cậu nhướng mày, đường hoàng đưa miếng cá Đù vàng không xương vào miệng, nhai nhai nhai.
Mọi người phát điên.
Lâm Ngạn Y là người đầu tiên chất vấn Lộ Đình Châu: “Cậu vậy mà có thể lọc sạch cả xương cá? Sao lúc tôi đến nhà cậu, cậu lại bắt tôi tự vớt cá trong bể ra ăn?”
Ánh mắt Lộ Đình Châu lạnh lùng liếc xéo anh ta một cái: “Cậu có quan hệ gì với tôi mà tôi phải nấu cơm cho cậu?”
Ninh Lạc cắn đũa, vô cùng hưởng thụ gật gật đầu.
“…”
Hướng Bặc Ngôn không chịu nổi nữa, đứng bật dậy: “Triết học cái gì? Con lạy cha! Cha lại xem cái thứ gì nữa đấy?”
Ninh Lạc không bị gã ta ảnh hưởng, vẻ mặt vẫn ung dung tự tại: “Đúng vậy, dạo này tôi đang nghiên cứu siêu hình học của Aristotle và bị nó mê hoặc, sau đó đọc liền một mạch từ Thần thoại Sisyphus của Camus đến Chủ nghĩa giải cấu trúc của Derrida, Thales chính là người thầy khai sáng của tôi, Hegel cũng có đóng góp to lớn cho lý thuyết thịt cá, hậu nhân chẳng qua chỉ đứng trên vai người khổng lồ mà thôi.”
Đinh Thiệu Ý nói khẽ: “Anh ơi, anh mà nói nữa, không sợ họ thật sự từ trong quan tài bò ra túm tóc anh à?”
Ninh Lạc ngậm miệng, bất giác nhìn quanh bốn phía.
Đinh Thiệu Ý phát hiện ra: “A, anh Tiểu Lạc, anh sợ ma thật à?”
“Nói bậy bạ gì đó, ma thì có gì đáng sợ chứ, mấy thứ không tồn tại thì anh sợ làm gì.” Ninh Lạc phản bác.
Tất cả mọi người đều nhận định: Đúng là người chết rồi mà cái miệng thì vẫn còn sống.
Lộ Đình Châu nói: “Trong nồi vẫn còn ít mì, ai muốn ăn thì tự đi mà múc.”
Mắt mọi người lập tức sáng lên, ù té chạy vào bếp, gây ra cảnh chen chúc.
Lộ Đình Châu dùng nguyên liệu thừa trong tủ lạnh của chủ quán trọ để nấu, trong nồi tổng cộng chỉ có ba con cá Đù vàng nhỏ, vì thế mà mấy người đánh nhau túi bụi.
Có lẽ vì lễ Vu Lan vừa mới qua, lúc Ninh Lạc ăn cơm xong lên sân thượng ngắm sao, cậu vẫn còn đang nghĩ đến lời của Đinh Thiệu Ý : 【Cổ trấn này đúng là nơi lý tưởng cho bách quỷ dạ hành, ngay cả khung cảnh cũng được dựng sẵn rồi… Hửm? Không đúng】
Trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ, ngồi dậy khỏi vòng tay của Lộ Đình Châu, nhìn về phía anh đang cần mẫn cầm quạt xếp quạt gió cho cậu: 【Nhìn em, nhìn em này.】
“Hửm?” Lộ Đình Châu nhìn cậu, lần đầu tiên dùng cách này để giao tiếp với cậu, cảm thấy có chút mới lạ.
【Có phải anh đã nghe em nói mấy chuyện không bình thường phải không?】 Ninh Lạc nhìn Lộ Đình Châu chằm chằm, 【Mau nói đi, thành thật khai báo thì sẽ nhận được khoan hồng, còn chống cự thì sẽ bị nghiêm trị.】
Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn người quay phim, người quay phim biết ý liền đi xa hơn một chút, chuyển sang quay cảnh xa cho họ.
“Chuyện không bình thường? Ví dụ như chuyện gì?” Lộ Đình Châu gấp chiếc quạt xếp mượn của ông chủ lại, dùng nan quạt chống cằm, giả vờ suy nghĩ, “Hình như anh biết có người có lẽ cũng là một hồn ma lêu lổng, lại còn là hồn ma biết rất nhiều chuyện kỳ lạ.”
Ninh Lạc không nhịn được bật thốt: “Anh biết thật rồi à! Vậy anh không sợ sao? Em là ma đó.”
Cậu nhe nanh múa vuốt cố tình dọa Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu “Xoạch” một tiếng mở quạt ra, chặn tay cậu lại, bật cười, nói: “Tại sao anh phải sợ một con ma ngốc nghếch, lại còn thù dai như vậy chứ?”
“Em thù dai? Anh dám nói em thù dai?” Ninh Lạc tỏ vẻ không phục, dí sát mặt vào đe dọa anh, “Có phải anh cảm thấy mình chưa quay video đủ không? Em giúp anh quay thêm mấy cái nữa cho cư dân mạng thêm chút niềm vui nhé?”
Sắc mặt Lộ Đình Châu thay đổi: “Không… Cứ coi như anh chưa nói gì cả.”
【Nhóc con, còn không trị nổi anh sao?】 Ninh Lạc chống nạnh, vô cùng đắc ý.
Lộ Đình Châu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vừa kiêu ngạo vừa đắc ý của cậu, lấy quạt gõ gõ vào huyệt thái dương.
Đau đầu.
Anh đã nghĩ đến mọi phản ứng của Ninh Lạc sau khi biết sự thật, nghĩ hết mọi chiến lược đối phó, thậm chí còn tính đến cả việc nếu lỡ chuyện nghiêm trọng đến mức hai người chia tay thì phải cứu vãn như thế nào, nhưng duy chỉ có điều không ngờ là, đối phương lại nghĩ ra được chiêu này, trực tiếp khiến tất cả bọn họ chết vì xấu hổ một lượt.
Vô cùng hiệu quả và hữu dụng, nửa năm nay Lộ Đình Châu không muốn lên mạng nữa. Anh sợ mình sẽ nổi điên mất.
Anh thậm chí còn không dám nghĩ đến những trò hề mà cư dân mạng đã chế tác lại.
#Bàn về việc có người yêu không thích làm mọi việc theo lẽ thường thì phải làm sao#
#Chờ chết#
Thật sự là, cứ nghĩ đến mình xui xẻo như vậy, liền muốn hung hăng trút giận lên kẻ đầu sỏ. Lộ Đình Châu nheo mắt lại.
Lâm Ngạn Y vừa về đến đoàn phim liền hắt xì một cái thật to: “Hắt xì! Ai nhớ mình thế nhỉ?”
Điện thoại anh ta rung lên, vừa lấy ra xem thì thấy tin nhắn của Lộ Đình Châu gửi tới: 【Trả tiền】
“Cậu còn mặt mũi đòi tiền bảo kê tôi à?” Lâm Ngạn Y vừa lẩm bẩm, vừa mở một phần mềm nào đó chuẩn bị chuyển khoản, “Để mình xem chuyển bao nhiêu… Không phải chứ, sao nhiều số không thế?!”
Giọng anh ta lập tức cao vút lên, trực tiếp gửi tin nhắn thoại qua: “Lộ Đình Châu, cậu đi cướp đấy à? Ăn chặn hả? Sao cậu đòi tôi nhiều tiền bảo kê thế?”
【Sao? Mạng của cậu không đáng tiền à?】
Cách một màn hình mà Lâm Ngạn Y cũng có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ mỉa mai châm chọc của đối phương.
Anh ta mà trả giá thì chẳng khác nào thừa nhận mạng mình không đáng tiền, mà trả đúng giá thì lại thấy mình đúng là một kẻ đại ngốc, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Tôi không trị được cậu chứ gì? Cứ chờ đấy, tự khắc có đại sư thay tôi hàng yêu phục ma.”
Ninh đại sư tỏ vẻ chuyện này không liên quan đến mình, cậu buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ.
Lộ Đình Châu sững sờ: “Cứ thế đi ngủ luôn à?”
Ninh Lạc ngáp một cái: “Chứ sao nữa? Ngày nào em cũng dậy lúc 6 giờ đó.”
【Người dậy lúc sáu giờ sáng thì không xứng có cuộc sống về đêm!】 Cậu cảnh cáo Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu trầm mặc: “…”
Không, anh chỉ muốn nói, tâm hồn của Ninh Lạc thật rộng lớn.
Không hổ là người đã sống hai lần, chuyện chấn động như vậy mà một ngày đã tiêu hóa xong, còn chuẩn bị đi ngủ ngon lành rồi.
Loài có khả năng thích ứng mạnh mẽ như vậy trước đó, chắc chỉ có gián ở Quảng Đông và Quảng Tây.
Nhìn bóng lưng cậu đá chăn một cái rồi sột soạt chui vào trong, Lộ Đình Châu thầm nghĩ.
Anh sờ sờ vật cứng cứng trong túi, thở dài một hơi.
Vốn định hôm nay sẽ tặng nhẫn cho cậu, nhưng thôi bỏ đi, đã chẳng còn chút không khí hay cảm giác nghi thức gì nữa rồi.
………
Mọi người đều mong chờ sau một đêm, Ninh Lạc có thể nguôi giận phần nào.
Kết quả là, không hề, mới sáu giờ sáng Ninh Lạc đã bị năm cái báo thức nối tiếp nhau đánh thức, oán khí còn lớn hơn cả hôm qua, nhìn ai cũng thấy ngứa mắt, nếu không phải biết hôm nay là ngày ghi hình cuối cùng, chắc cậu đã có thể chọc thủng cả trần nhà.
Tiền Đa Đa đang khoe với phó đạo diễn về thiết bị mới lắp cho máy ảnh của mình cũng bị chế nhạo.
【Hừ, đúng là lừa đi nạm vàng cho cối xay.】
Tiền Đa Đa tức giận quay đầu, trừng mắt nhìn cậu: Nói tôi thì được nhưng không được nói đến vợ tôi nha!
【Ồ, quên mất là anh nghe được rồi.】
Ninh Lạc không hề áy náy, đối xử bình đẳng với mọi người, tấn công từng tên một.
Tiền Đa Đa phát hiện, tên này từ lúc biết mình bị nghe thấy tiếng lòng thì chỉ còn lại chút xíu xiu liêm sỉ, ngược lại sức tấn công càng mạnh hơn.
Lại càng thêm thích châm chọc cà khịa người khác hơn!
Thật nhớ Ninh Lạc lúc mới gặp, ít nhất thì khi đó bề ngoài tên nhóc này vẫn còn biết giữ kẽ, thu liễm đôi chút.
Tối qua Ninh Lạc đã thảo luận với Lộ Đình Châu, phát hiện phần lớn những người nghe được đều là nhân vật xuất hiện trong tiểu thuyết gốc, ít nhiều gì cũng có liên quan. Giờ tiểu thuyết đã kết thúc, nhân vật chính cũng không còn, đoán chừng sẽ không có thêm người nào nghe được tiếng lòng của cậu nữa.
Cậu trêu chọc Tiền Đa Đa xong, lại quay sang réo ba Ninh: 【Buổi xem mắt của anh con bắt đầu chưa ạ?】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Bắt đầu rồi, một ngày 15 người, không bắt đầu sớm thì sao kịp? Yên tâm, mọi thứ thuận lợi, anh con vui đến sắp khóc rồi, ba chưa bao giờ thấy nó vui như thế, lúc gọi ba giọng điệu đặc biệt thâm tình, còn hơi run nữa kìa.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Chắc chắn là đối tượng xem mắt rất hợp gu của ảnh rồi.】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Chắc chắn rồi, trai đẹp cơ bắp cuồn cuộn, hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của anh con.】
Ninh Lạc vừa gửi tin nhắn “Vậy thì con yên tâm rồi”, vừa nở nụ cười vui sướng từ tận đáy lòng.
Quá tốt rồi, niềm vui của một người quả nhiên nên được xây dựng trên nỗi đau của người khác.
Lộ Đình Châu vô tình liếc qua màn hình của cậu, ánh mắt từ nghi hoặc chuyển sang khó hiểu rồi đến kinh ngạc, cuối cùng biến thành sự an ủi sâu sắc.
Còn thảm hơn cả mình, tốt.
Có lẽ là Ninh Dương đã kiếm cớ vào nhà vệ sinh để rời khỏi chỗ ngồi, ting ting ting gửi tin nhắn cho Ninh Lạc, chửi ầm lên.
Ninh Lạc nhanh tay lẹ mắt chặn luôn, cho anh ta tức chết luôn.
Nhìn dấu chấm than màu đỏ báo tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận, Ninh Dương tối sầm mặt mũi. Điều khiến anh ta suy sụp hơn nữa là, bên ngoài cửa vang lên giọng nói ỏn ẻn õng ẹo của một gã đàn ông to con lực lưỡng: “Anh ơi~ Sao anh còn chưa ra? Không ra nữa là em vào đấy nhé.”
“Anh đừng vào! Tôi ra ngay.” Ninh Dương hoảng hốt giữ chặt cánh cửa, bảo vệ trinh tiết của mình.
“Vậy anh nhanh lên nha.” Đối tượng xem mắt chép chép miệng, mắt sáng rực lên. Thời buổi 1 nhiều 0 ít thế này mà lại gặp được số 1 cường tráng chất lượng cao như vậy, gã nhất định phải chiếm cho bằng được.
Ninh Dương siết chặt điện thoại. Đầu tiên, anh không kỳ thị bất kỳ tính hướng nào của bất kỳ ai; thứ hai, anh không phải người đồng tính; cuối cùng, Ninh Lạc chết tiệt! Tháng này em không có tiền tiêu vặt nữa!!
Ninh Dương tuyệt vọng muốn chết, chịu đựng sự dày vò mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, tìm cách đuổi khéo ba Ninh đang điều phối các đối tượng xem mắt đi, rồi nhắn tin cho thư ký Tiền bảo anh ta mau tới cứu giá.
【Thư ký Tiền: Đây tính là tăng ca, tôi không đi.】
【Ninh Dương: Mau, đến, đây! Phí tăng ca bao nhiêu về tự cậu điền.】
【Thư ký Tiền: Vâng thưa Ninh tổng, tôi đã ra ngoài rồi ạ ^-^】
Ninh Dương đứng ngồi không yên chờ nửa ngày, cuối cùng chờ được thư ký Tiền mặc chiếc áo phông Ultraman phiên bản chibi màu vàng xuất hiện. Anh ta không thể tin được nhìn hắn ta từ đầu đến chân, hoàn toàn không có cách nào liên kết người này với vị thư ký thường ngày mặc vest đi giày da, năng lực chuyên môn cực mạnh kia.
Khoan đã, Otaku này là ai vậy?
Đối tượng xem mắt thứ 9 của hôm nay đã hỏi giúp anh ta: “Vị này là ai?”
Ninh Dương nhìn chằm chằm Ultraman đang bắn tia sáng sống động trên áo, miệng nói: “Bạn tôi.”
Thư ký Tiền đẩy gọng kính, ngồi xuống bên cạnh Ninh Dương, phối hợp diễn: “Ừm, đến đón cậu ấy về nhà.”
Ninh Dương vội vàng gật đầu.
“Bạn? Đón cậu ta? Về nhà?”
Đối tượng xem mắt nhìn hai người mắt qua mày lại, sắc mặt đột ngột thay đổi, “Có bạn trai rồi còn đi xem mắt? Cút đi đồ tra nam!”
Ninh Dương bị nước bọt bắn vào người, ngơ ngác nhìn đối phương sải bước ra khỏi quán cà phê, hỏi thư ký Tiền: “Anh ta có ý gì?”
Thư ký Tiền vẫn bình tĩnh, thậm chí còn tiện tay lấy một miếng bánh ngọt nhai nhai: “Chắc là nghĩa đen thôi, nghĩ chúng ta là một cặp.”
Ninh Dương kinh hãi thất sắc: “Tôi không phải đồng tính luyến ái, phải nói bao nhiêu lần nữa!”
“Ninh tổng, kỳ thị đồng tính chính là đồng tính ngầm đó.”
“… Tiền Quý Cẩn, cậu không muốn phí tăng ca nữa phải không?” Ninh Dương nghiến răng nghiến lợi.
Thư ký Tiền sáng suốt lựa chọn ngậm miệng.
Ninh Dương không thể ở lại thêm một giây nào nữa, đứng dậy bỏ đi: “Đi.”
Thư ký Tiền còn chưa ăn xong bánh ngọt, lưu luyến đứng dậy: “Ồ. Tôi đưa Ninh tổng về nhà?”
“Về nhà gì chứ, nhà đó có Ninh Lạc thì không có tôi,” nghĩ đến ông ba còn hùa theo Ninh Lạc làm bậy, Ninh Dương càng tức hơn, “Không về nhà, dẫn cậu đi ăn tối.”
Đi ra ngoài được mấy bước, thấy thư ký Tiền cứ đi một bước lại ngoái đầu ba lần nhìn chằm chằm vào bánh ngọt trên bàn, anh ta bực bội quay lại: “Thường ngày tôi trả lương cho cậu ít hay cắt xén tiền ăn uống của cậu? Mấy miếng bánh ngọt thì có gì đáng mà nhìn hoài thế.”
Thư ký Tiền: “Ngon thật mà.”
Ninh Dương nhìn hắn ta mấy cái, đi đến quầy lễ tân bảo phục vụ làm thêm mấy phần, gói mang đi.
Thư ký Tiền lập tức cười: “Ninh tổng thật tốt.”
Ninh Dương cười khẩy, từ chối màn nịnh nọt của đối phương.
Đợi đến khi hai người tới chỗ ăn cơm, anh ta không nhịn được lấy máy tính bảng ra đặt lên bàn, xem thằng em trai phiền phức của anh lại đang giở trò quái quỷ gì, thậm chí còn chu đáo chia cho thư ký Tiền một bên tai nghe Bluetooth.
Thế là trong nhà hàng Pháp cao cấp, xuất hiện cảnh một thanh niên mặc áo Ultraman đang cùng một người đàn ông khác trông có vẻ bình thường, ờm… vừa ăn vừa xem chương trình giải trí.
Cảm giác thoải mái một trăm phần trăm, tỷ lệ người ngoái nhìn cũng một trăm phần trăm.
Ngược lại, Ninh Lạc đang livestream, cả ngày hôm nay khiến cậu mệt mỏi rã rời, gặm bánh bao đến hai mắt vô hồn, ăn cơm cũng chẳng thấy ngon. Hồn như đang lơ lửng bên miệng.
Mấy người khác thì tụ tập lại, bàn tán rôm rả.
Hướng Tư Kỳ một mình vui vẻ: “Hôm nay là ngày cuối cùng của chúng ta rồi, mai về nhà không cần dậy sớm nữa!”
Một câu nói khiến mọi người cảm động đến rơi nước mắt. Tốt quá rồi, cuối cùng bọn họ cũng được tan làm rồi sao?
“Mọi người đều đi vào sáng mai à?” Tào Cẩn Lưu nói, “Nghe chủ quán nói ngày mai có đoàn du lịch đến, buổi tối có bắn pháo hoa, em với anh Tiểu Kiệu định ở lại xem náo nhiệt.”
Chu Kiệu đối mặt với ánh mắt trêu chọc của mọi người, mím môi, gật đầu cười nhẹ: “Đúng vậy, các cậu có ai muốn ở lại cùng không?”
Hướng Bặc Ngôn đấm cái lưng đau nhức, hôm nay gã ta đã uống rượu trái cây cả ngày, nói: “Tôi với anh trai tôi không có tế bào lãng mạn đó, nhưng nếu mọi người ở lại đông thì hai bọn tôi cũng ở lại theo.”
Nói xong liền lắc lắc bàn tay đang nắm tay Đinh Thiệu Ý , “Em gái thì sao?”
Đinh Thiệu Ý có hơi rụt rè, nhưng từ sau khi cùng mọi người nhảy xong bài “Chúc ngủ ngon, tiểu thư”, tình cảm của cô bé và mọi người đã tiến triển vượt bậc, phát triển thành tình bạn cách mạng keo sơn, thân thiết không kẽ hở. Cô bé bị Hướng Bặc Ngôn kéo đi về phía trước, nghe vậy suy nghĩ một chút: “Em phải hỏi thầy giáo đã, thầy ấy nói ngày mai sẽ cùng sư mẫu đến đón em, không biết có đồng ý cho em ở lại thêm một đêm không.”
Vị thầy giáo cung cấp chỗ ở cho Đinh Thiệu Ý là một ông lão nổi tiếng hiền lành tốt tính, vợ ông cũng là giáo sư cùng trường, hai người đã đào tạo ra rất nhiều nhân tài, đều rất thương cảm cho hoàn cảnh của Đinh Thiệu Ý, sợ cô bé lại bị gia đình ngược đãi trong kỳ nghỉ, không đợi được đến ngày khai giảng, nhất định phải mau chóng đón về bên cạnh chăm sóc cẩn thận.
Quan trọng nhất là, người nhà họ Đinh bây giờ đang bận bồi thường tiền, kiện tụng, đối phó với dư luận, hoàn toàn không có thời gian để ý đến Đinh Thiệu Ý, nếu không đã sớm đến cướp người đi rồi. Cũng có thể thấy bọn họ không hề quan tâm đến cô bé, hoàn toàn chỉ là công cụ để mẹ Đinh thỏa mãn lòng ích kỷ của bản thân mà thôi.
Mọi người cũng chỉ mới biết gần đây, hóa ra nhà họ Đinh đã phá sản từ lâu rồi, hình tượng thiếu gia nhà giàu, gia đình gia giáo gì đó mà Đinh Đãng Mậu xây dựng đều là giả tạo, không tồn tại. Thậm chí cả quần áo hàng hiệu mà anh ta mặc hàng ngày cũng là đồ đi mượn, hoặc là hàng fake loại A.
Sau khi Ninh Lạc biết chuyện thì quả thực không thể hiểu nổi, sau khi tin tức lộ ra đã nghiêm túc hỏi Lộ Đình Châu: “Bây giờ không còn thịnh hành hình tượng thiếu gia thất thế kiểu tan vỡ, đẹp trai, mạnh mẽ, thảm nữa à? Vừa được yêu thích lại không lật xe, còn truyền cảm hứng nữa, Đinh Đãng Mậu nghĩ cái gì vậy?”
Lúc đó Lộ Đình Châu đã nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, rồi chậm rãi nói một câu: “Não mới đúng là dễ dùng thật.”
Ninh Lạc cố tình giơ hai tay ra trước mặt anh, giơ ngón giữa.
Mấy người hào hứng bàn tán về màn bắn pháo hoa tối mai, cũng như ban ngày đi đâu chơi, Ninh Lạc lững thững đi phía trước, gặm bánh bao chay nhân nấm hương rau xanh, trong đầu toàn là nấm lắc lư, cuộc đời không được ăn thịt giống như quay mãi không ra SSR vậy, thật sự là khiến người ta tuyệt vọng mà.
Cho nên khi Lộ Đình Châu hỏi cậu “Em có đi không?”, cậu không phản ứng kịp, “A” một tiếng rồi quay đầu lại nhìn anh.
Kết quả là không để ý đụng phải một người.
“Thanh Thiên Đại Lão Gia! Cuối cùng cũng tìm được mọi người rồi!”
Người kia hét lên một tiếng khiến Ninh Lạc giật nảy mình, theo phản xạ có điều kiện nhảy một đoạn popping, sau đó lập tức trốn sau lưng Lộ Đình Châu hét lớn: “Anh ở đâu chui ra vậy?!”
“A? Cái gì cái gì?”
“A a a a, sao thế, xảy ra chuyện gì vậy?!”
Tào Cẩn Lưu và những người khác dù không bị ai đột nhiên xuất hiện dọa sợ thì cũng bị Ninh Lạc dọa cho chết khiếp.
Người nọ thấy bọn họ bị dọa thành như vậy, gãi gãi đầu, cười ngượng ngùng: “Ha ha ha ha ha, tôi đến báo tin vui cho mọi người đây. Mọi người còn nhớ tên buôn bán cổ vật mà mọi người từng tố cáo không? Bị kết án rồi, tội rất nặng!”
“Ồ, vậy đúng là tin tốt,” Ninh Lạc bình tĩnh lại, hỏi, “Vậy có thể trói tên buôn bán cổ vật đó vào pháo hoa rồi bắn lên trời vào tối mai, cho mọi người cùng ngắm pháo hoa không? Tôi không có ý gì khác, chỉ là không muốn sát sinh, thích thả tự do thôi.”
Người kia phát ra một tiếng “Hả?” vừa trong trẻo vừa ngu ngốc.
Hướng Bặc Ngôn ôm cái eo già đau nhức của mình giơ tay đầu tiên: “Ủng hộ!”
“Theo một phiếu!”
“Đồng ý!”
Tiếng la hét của Tiền Đa Đa làm vỡ màng nhĩ của cư dân mạng: “Không——được——!”
[Sự kiện 822 vụ tai nạn nổ màng nhĩ tập thể của team tai nghe đã tử trận.]
[Ha ha ha ha, không ai quan tâm đến sống chết của Tiền Đa Đa cả.]
[Tiền Đa Đa OS: Tôi là dân chuyên Sử, còn đám người các người chính là Sử!]
Ninh Lạc chậc một tiếng: “Anh cái gì cũng tốt, chỉ có hai cái không được, cái này cũng không được mà cái kia cũng không được.”
Một câu nói chọc trúng điểm nhạy cảm của Tiền Đa Đa.
Hắn quyết không thể để mình biến thành một cục bông cho Ninh Lạc sưởi ấm chân được, nên đã vùng lên phản kháng: “Cậu, cậu cậu cậu! Cậu mà nói nữa tôi thắt cổ cho cậu xem!”
… Được rồi, quả nhiên hắn vẫn chọn ôm cục tức vào lòng giữa hai lựa chọn tức giận và ấm ức.
Ninh Lạc bình luận sắc bén: “Ồ, An Lăng Dung cũng biết thắt cổ rồi cơ à?”
Tiền Đa Đa nghẹn họng không nói được lời nào.
Mọi người hít vào một hơi: Lâm Tiêu, cậu…
Ninh Lạc làm như không có chuyện gì xảy ra, đi lướt qua Tiền Đa Đa đang đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm, kéo tay Lộ Đình Châu đi về phía trước: “Bắn pháo hoa phải không? Đương nhiên phải đi rồi, chuyện hóng náo nhiệt như vậy sao có thể thiếu em được.”
Lộ Đình Châu hỏi cậu: “Vậy sáng mai có muốn dậy đi dạo phố cổ một vòng không?”
Ninh Lạc mặt mày như khổ qua, treo trên người anh như không xương: “Không muốn, em muốn ngủ nướng!”
Tiền Đa Đa tóm được cơ hội chế nhạo lại: “Ninh Lạc, cậu không thấy xấu hổ tự trách bản thân vì ngủ nướng à? Người tự giác đã dậy từ sớm bắt đầu một ngày mới rồi.”
Ninh Lạc vô cùng tỉnh táo: “Tại sao tôi phải xấu hổ tự trách bản thân? Tôi dậy sớm cũng có tạo ra được giá trị gì cho xã hội đâu.”
[Hay, hay lắm, không thể phản bác được điều gì.]
[Tiền Đa Đa, anh nhận mệnh đi, cả đời này anh cũng không nói lại được cái miệng của Ninh Lạc đâu.]
[Đây chẳng phải là bản thân tôi sao? Hê hê, lại ngủ cả ngày sướng thật.]
[Có ai điều tra nghiêm ngặt không khí buổi sáng không? Chắc chắn là có người xịt thuốc ngủ rồi.]
Mọi người nhất trí quyết định ngủ một giấc thật đã cho đến khi tự nhiên tỉnh dậy.
Hướng Bặc Ngôn hỏi: “Mọi người đều ở lại phải không? Vậy tôi cũng ở lại, xem náo nhiệt. Anh thì sao?”
Hướng Tư Kỳ nói: “Ở lại chứ, anh em mình làm công mấy ngày nay, trong tay chẳng có đồng nào, món ngon ở phố cổ chưa thử được món nào, lần này đương nhiên phải ăn cho đã rồi.”
Tào Cẩn Lưu giơ tay hoan hô: “Tuyệt vời, bắn pháo hoa!”
Ninh Lạc thầm hoan hô trong lòng: 【Tuyệt vời, ngủ nướng!】
Không tệ, tất cả bọn họ đều có một tương lai tươi sáng.
Lộ Đình Châu mân mê chiếc nhẫn tự làm trong túi, nếu ngày mai không có gì bất ngờ xảy ra… chắc là có thể tặng được rồi nhỉ? Màn bắn pháo hoa là một cơ hội không tồi.
[Tuyệt vời, bắn pháo hoa!]
[Tôi muốn xem tôi muốn xem! Làm một màn pháo hoa online đi.]
[Đáng ghét, thật muốn xuyên hồn vào du khách ngày mai quá, tôi muốn xem bản trực tiếp.]
[Mọi người đang nói gì vậy, ngày mai là kết thúc livestream rồi, chúng ta không xem được pháo hoa đâu.]
Vì câu nói này mà khu bình luận lặng đi cả một phút.
[Khônggg!! Tôi không chấp nhận!!]
[Hi hi, không hi hi nổi nữa.]
[Đừng nói nữa, tôi đau tim quá.]
Cư dân mạng nghiến răng nghiến lợi, tôi thật sự cảm ơn bạn nhé người tốt bụng, nụ cười trên mặt tôi tắt ngấm luôn rồi, bạn có manh mối gì về chuyện này không?
[Xin lỗi Tiền Đa Đa, vừa nãy tôi cười anh to quá, tôi muốn xin thêm một chút xíu xiu xiu nội dung phát sóng được không, anh nhất định làm được mà, đúng không? Xin anh đấy!]
Hết chương 133.
Chú thích:
- 史 – shǐ: Có nghĩa là lịch sử. Nhưng mà, chữ 史 – shǐ lại đồng âm với chữ 屎 – shǐ có nghĩa là phân.
- An Lăng Dung là một nhân vật trong bộ phim “Hậu cung Chân Hoàn truyện”, nổi tiếng với sự nhẫn nhịn và cuối cùng chọn cách tự tử.
