Chương 2: Em Muốn Ở Cùng Anh

Chương 2: Em Muốn Ở Cùng Anh

 

Đường Vũ An nhìn những dòng chữ hiện lên trên bảng điều khiển, vẻ kinh ngạc nhanh chóng được thay thế bằng niềm vui.

 

“Anh Tiểu Khởi, anh thông minh quá đi!”

 

Tuy điểm kinh nghiệm không nhiều bằng lần đầu, nhưng cũng được 2 điểm, còn điểm tích lũy thì khỏi phải nói, đến giờ đã có tổng cộng 6 điểm.

 

Đối với hai người, mỗi một điểm đều vô cùng quý giá!

 

“Để em đổi nước dùng cho tiệm tạp hóa trước nhé?” Đường Vũ An nói.

 

Gạo lứt và muối thì hai người tạm thời chưa cần, nhưng nguồn nước mới là ưu tiên hàng đầu.

 

Chu Khởi gật đầu: “Được.”

 

Thế là, Đường Vũ An dùng 1 điểm tích lũy để đổi lấy 1 lít nước. Chỉ có điều, sau khi dòng chữ “đổi thành công” hiện ra, xung quanh hai người lại chẳng có gì thay đổi.

 

Chu Khởi suy nghĩ một lát, bèn bật đèn pin đi vào bếp, rồi mở vòi nước.

 

“Ào ào ào…”

 

Dòng nước chảy ào ào xuống.

 

Đường Vũ An đi theo sau không khỏi tròn mắt, cậu vội chạy lên đưa tay hứng lấy dòng nước mát lạnh trong lòng bàn tay, vui mừng nói: “Anh Tiểu Khởi, có nước thật rồi!”

 

Hóa ra “nước dùng cho tiệm tạp hóa” là có ý này… lại có thể biến ra nước từ trong đường ống một cách thần kỳ như vậy, thật không thể tin nổi.

 

Trong mắt Chu Khởi cũng ánh lên vẻ vui mừng.

 

“Tốt quá rồi,” anh thở phào nhẹ nhõm gật đầu, “xem ra hệ thống đúng là có sức mạnh thần kỳ, chỉ cần chúng ta cố gắng hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ không phải lo lắng về vật tư sinh tồn nữa.”

 

“Vâng!” Đường Vũ An vui vẻ cười rộ lên.

 

Chu Khởi vặn chặt lại vòi nước rồi nói tiếp: “Chúng ta tiếp tục thôi.”

 

6 điểm là quá ít, hai người cần ít nhất 10 điểm để hoàn thành Nhiệm vụ hàng ngày (2) – tức là nhập hàng ở chợ đầu mối 10 lần.

 

“Được!”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi quay lại gian nhà trước.

 

Sau khi Đường Vũ An lấy ra một tệ từ trong ngăn kéo đựng tiền, Chu Khởi bèn đưa hết số bánh quy còn lại cho cậu và nhận lấy tờ tiền giấy một đồng ấy, xem như hoàn thành giao dịch.

 

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch với một khách quen và thu được lợi nhuận, điểm kinh nghiệm +1, điểm tích lũy +10】

 

【Bạn đã hoàn thành Nhiệm vụ hàng tuần (2), điểm tích lũy +10】

 

Đường Vũ An nhìn những dòng chữ hiện lên trên bảng, không khỏi mừng rỡ nói: “Lần này được nhiều điểm quá!”

 

Những 20 điểm!

 

Hóa ra giao dịch với cùng một người đến lần thứ ba thì được tính là khách quen sao? Nhưng điểm kinh nghiệm nhận được lại càng ngày càng ít.

 

“Làm lại lần nữa!”

 

Đường Vũ An chuẩn bị tiếp tục cố gắng. Cậu lại lấy ra một tờ tiền giấy một tệ để giao dịch với Chu Khởi chiếc đồng hồ điện tử của anh – chiếc đồng hồ này là món quà Đường Vũ An dùng tiền tiêu vặt mua tặng Chu Khởi vào sinh nhật anh năm ngoái.

 

Chu Khởi khựng lại một chút, nhưng vẫn nghe lời tháo đồng hồ đưa cho cậu, thế nhưng…

 

【Điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy nhận được hôm nay đã đạt giới hạn, vui lòng tìm nguồn khách hàng mới】

 

Nhìn dòng thông báo mới hiện ra trên bảng, Đường Vũ An ngẩn người, rồi bất mãn phồng má: “Lại còn đặt giới hạn nhận điểm trên một người nữa, hệ thống chơi không đẹp gì cả?”

 

Chu Khởi lại không mấy ngạc nhiên.

 

Nếu có thể để cậu cày điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy vô hạn, chắc hệ thống cũng đã chẳng dịch chuyển cả anh theo cùng.

 

Chuyện lợi dụng bug gì đó… vẫn không thể làm quá trớn được.

 

Giao dịch không làm được nữa, nhưng các nhiệm vụ hàng ngày khác thì vẫn có thể hoàn thành.

 

“Vậy em mua nước tiếp nhé?” Đường Vũ An nói.

 

“Ừ, mua đi.”

 

Tiếp tục dùng 9 điểm để hoàn thành Nhiệm vụ hàng ngày (2) thì chỉ nhận lại được 2 điểm, nhưng nước là vật phẩm tiêu hao cần thiết, sớm muộn gì cũng phải đổi. Bây giờ đổi dưới hình thức nhiệm vụ cũng coi như có ưu đãi rồi.

 

Thế là, Đường Vũ An đã đổi 9 lít nước dùng cho tiệm tạp hóa, thuận lợi hoàn thành Nhiệm vụ hàng ngày (2).

 

Hai nhiệm vụ hàng ngày còn lại thì đơn giản hơn.

 

Chức năng danh sách vật phẩm ở nhiệm vụ (3), Đường Vũ An đã xem trước rồi, bảng điều khiển này vẫn rất tinh gọn, chia làm hai cột trái phải là “Cửa hàng” và “Vật phẩm”.

 

Cột vật phẩm liệt kê tất cả những thứ cậu có trên bảng, các thông tin như hình ảnh thu nhỏ, tên sản phẩm, số lượng, hạn sử dụng… đều vô cùng chi tiết, thậm chí còn có chức năng định vị.

 

Còn cột cửa hàng bên trái thì chỉ có “Tiệm tạp hóa Bình An”, sau khi mở ra có thể thấy tất cả kệ hàng, quầy hàng và nhà kho của cậu.

 

Khi cậu chỉnh sửa trên ba khu vực này của giao diện, hàng hóa trong thực tế cũng sẽ theo thao tác của cậu mà tăng, giảm và di chuyển ở những nơi đó, đồng thời còn có chức năng sắp xếp bằng một cú nhấp chuột.

 

Đây là một chức năng vô cùng hữu dụng, dù cậu có bao nhiêu đồ đạc cũng có thể thấy rõ trong nháy mắt, hơn nữa còn giảm bớt phiền phức trong việc vận chuyển và tìm kiếm.

 

Sau khi Đường Vũ An thao tác qua lại cả ba khu vực một lượt, Nhiệm vụ hàng ngày (3) cũng được tính là hoàn thành.

 

【Bạn đã hoàn thành Nhiệm vụ hàng ngày (3), điểm tích lũy +2】

 

Ngay lúc Đường Vũ An chuẩn bị cùng Chu Khởi đi hoàn thành nhiệm vụ dọn dẹp vệ sinh cửa hàng, những dòng chữ trên bảng điều khiển lại một lần nữa thay đổi.

 

【Hiện tại không phải giờ kinh doanh, người không phận sự cấm vào tiệm tạp hóa】

 

Đường Vũ An sững sờ, rồi cảm thấy bàn tay đang nắm lấy tay Chu Khởi bỗng hẫng đi, bóng dáng Chu Khởi cũng theo đó mà biến mất ngay trước mắt cậu.

 

“Anh Tiểu Khởi?”

 

Không nghe thấy tiếng trả lời, Đường Vũ An tức thì hoảng hốt, cậu hét lớn: “Anh Tiểu Khởi, anh đi đâu rồi? Đừng dọa em, anh Tiểu Khởi!”

 

Lúc này, Chu Khởi cũng mở mắt ra sau cơn choáng váng, anh ngây người nhìn mọi thứ xung quanh.

 

Đây… hình như là khoảng đất trống trước cửa tiệm tạp hóa? Sao anh lại ra ngoài này rồi?

 

Bấy giờ trời đã tối hẳn, chỉ có ánh trăng mờ ảo rải xuống mặt đất, nhuốm lên mọi cảnh vật một màu sắc tĩnh lặng, kỳ quái.

 

Chu Khởi nuốt nước bọt, vội vàng chạy về phía vị trí của tiệm tạp hóa.

 

Thế nhưng, khi anh đứng trên tảng đá lúc trước, cúi đầu nhìn xuống thì…

 

Chẳng thấy gì cả.

 

Khu vực tam giác được tạo bởi hai tòa nhà sụp đổ tối đen như mực, làm gì có tiệm tạp hóa nào?

 

Chu Khởi chỉ cảm thấy lòng mình trống rỗng, anh vội cúi đầu, rồi nhìn thấy vết tích mình leo trèo lúc trước còn lưu lại trên tảng đá dưới chân, đây đúng là vị trí anh vừa ra ngoài để dò xét.

 

Vậy, An An và tiệm tạp hóa đâu rồi? Tim anh đập thình thịch, mồ hôi thoáng chốc đã thấm ướt lưng áo.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhưng Chu Khởi không hoàn toàn mất bình tĩnh.

 

Anh lấy đèn pin ra chiếu về phía trước, muốn tìm chút manh mối, nhưng lại kỳ lạ phát hiện ra ánh sáng từ đèn pin khi chiếu đến một khoảng cách nhất định liền bị bóng tối nuốt chửng, khiến anh hoàn toàn không thể nhìn rõ cảnh vật bên dưới khu vực hình tam giác kia.

 

Lẽ nào…

 

Chu Khởi nhảy khỏi tảng đá, dò dẫm đi về phía trước, chưa đi được hai bước đã chạm phải một thứ gì đó giống như rào chắn.

 

Trái tim đang treo lơ lửng của anh cuối cùng cũng có thể đặt xuống.

 

Xem ra tiệm tạp hóa vẫn còn đó, chỉ là anh không thể vào trong, cũng không thể nhìn thấy.

 

Ngay lúc này, Chu Khởi cảm thấy mắt mình hoa lên, một bóng người nhỏ bé lao từ trong bóng tối ra, bổ nhào tới ôm chầm lấy anh.

 

“Anh Tiểu Khởi, anh dọa em sợ chết khiếp!”

 

“Em cứ tưởng anh biến mất rồi, chỉ còn lại một mình em ở đây, hu hu…”

 

Chu Khởi cảm nhận được cơ thể ấm áp của Đường Vũ An, tay chân lạnh ngắt của anh cũng ấm lại đôi phần.

 

Chắc hẳn là Đường Vũ An phát hiện anh biến mất nên đã ra ngoài tìm, nói cách khác, rào chắn này là loại có thể nhìn từ một phía?

 

“Thôi nào, anh ở đây rồi.”

 

Anh đưa tay lên vuốt đỉnh đầu cậu thiếu niên, nhẹ nhàng dỗ dành mãi một hồi Đường Vũ An đang suy sụp tinh thần mới dần bình tĩnh lại.

 

“An An, em có biết vừa rồi là chuyện gì không? Hệ thống có thông báo gì không?” Chu Khởi hỏi.

 

Anh đột nhiên bị “đưa” ra khỏi tiệm tạp hóa, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có hệ thống mới làm được điều đó.

 

Nghe câu hỏi của anh, Đường Vũ An vừa lắc đầu lại vừa gật đầu.

 

Cậu kéo tay Chu Khởi, thử kéo anh vào trong tiệm, kết quả là ngón tay của Chu Khởi vừa xuyên qua rào chắn…

 

【Cảnh báo: Hiện tại không phải giờ kinh doanh, rào chắn bảo vệ an toàn đã được bật. Nếu mời khách vào, rào chắn bảo vệ an toàn sẽ tự động tắt】

 

Đường Vũ An ngẩn người, vội buông tay Chu Khởi ra.

 

Ngay khi tay cậu vừa buông, Chu Khởi lại bị đưa về khoảng đất trống ban nãy.

 

May mà đã có kinh nghiệm một lần, anh không hề hoảng loạn, chỉ đi về phía trước vài bước liền thấy bóng dáng Đường Vũ An đang nằm bò trên tảng đá ngó nghiêng.

 

“Anh Tiểu Khởi!”

 

“Ừ, bây giờ thì em biết là vấn đề gì rồi chứ?”

 

Đường Vũ An gật đầu, kể lại cho anh nghe cảnh báo của hệ thống lúc nãy.

 

Chu Khởi khẽ nhíu mày, sau một lúc trầm ngâm, anh nói: “Xem ra tối nay anh chỉ có thể ở bên ngoài rồi.”

 

“Thế sao được!”

 

Đường Vũ An nhìn khung cảnh âm u xung quanh, khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ cũng đã giảm đi rõ rệt.

 

“Đây là thế giới tận thế, buổi tối ở ngoài nguy hiểm lắm.”

 

Đường Vũ An lại níu lấy cánh tay Chu Khởi, “Chúng ta cùng vào nhà đi, dù không có cái rào chắn gì đó thì bản thân tiệm tạp hóa cũng có thể bảo vệ chúng ta an toàn mà.”

 

Tiệm tạp hóa là nhà của Đường Vũ An, đối với cậu, nhà là nơi an toàn nhất trên thế giới.

 

Thế nhưng, lần này Chu Khởi lại không để cậu kéo đi.

 

Anh đã được chứng kiến sự lợi hại của rào chắn này, nó không chỉ ngăn người khác hoặc sinh vật khác ngoài An An đi vào, mà còn có thể cách ly ánh sáng dòm ngó, ít nhất thì vào ban đêm có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối cho An An.

 

“Ngoan, lần này nghe lời anh có được không?” Chu Khởi xoa đầu cậu bé.

 

“Không được! Lỡ anh xảy ra chuyện gì thì em phải làm sao?”

 

“An An, đừng hành động theo cảm tính.” Chu Khởi kiên nhẫn giải thích cho cậu tác dụng của rào chắn.

 

Đường Vũ An bĩu môi, cậu không nói gì nữa mà gọi giao diện hệ thống ra nghiên cứu.

 

Cậu cũng hiểu tầm quan trọng của rào chắn bảo vệ này, dù tiệm tạp hóa cũng có thể bảo vệ an toàn cho họ, nhưng nếu thật sự gặp nguy hiểm và khiến tiệm tạp hóa bị hư hại, cậu cũng sẽ đau lòng lắm.

 

Vậy thì có cách nào không?

 

Chu Khởi cũng không ngăn cản cậu nữa, mà kéo cậu đến một góc khuất gió, rồi cầm lấy đôi tay hơi lạnh của cậu thiếu niên cho vào túi áo mình.

 

“Bên ngoài lạnh, hay em vào trong nhà nghĩ cách đi?”

 

“Không muốn, em muốn ở cùng anh.”

 

Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển của tiệm tạp hóa, hệ thống thông minh đã rơi vào trạng thái ngủ đông, nên có chức năng gì đều phải tự cậu mày mò.

 

Rất nhanh sau đó, mắt cậu sáng lên: “Có rồi!”

 

Lời Đường Vũ An vừa dứt, Chu Khởi liền thấy trước mắt hiện lên một màn hình phát sáng, trên đó viết bằng phông chữ vàng đen:

 

【Thương nhân thần bí có ý định tuyển dụng bạn làm nhân viên bán hàng cho “Tiệm tạp hóa Bình An”】

 

【Nội dung công việc: Hỗ trợ chủ tiệm bán hàng, quản lý cửa hàng,…】

 

【Lương: 10 điểm tích lũy/tháng.】

 

【Phúc lợi: Bao ăn ở, mở bảng đổi đồ trong cửa hàng,…】

 

【Chấp nhận.】 【Từ chối.】

 

“Anh Tiểu Khởi, anh nhận được lời mời em gửi chưa?” Giọng nói của Đường Vũ An vang lên, kéo sự chú ý của Chu Khởi trở lại.

 

Chu Khởi gật đầu, rồi nói: “Ừ, anh chấp nhận.”

 

Khi Chu Khởi gật đầu đồng ý, dòng chữ trên màn hình ánh sáng trước mắt anh lại thay đổi.

 

【Chúc mừng bạn đã trở thành nhân viên bán hàng của “Tiệm tạp hóa Bình An”.】

 

【Quyền ra vào rào chắn bảo vệ an toàn của “Tiệm tạp hóa Bình An” đã được mở, được đảm bảo an toàn tính mạng khi ở bên trong rào chắn.】

 

【Điều kiện không đủ, bảng điều khiển nhân viên tạm thời chưa mở.】

 

【Hãy nỗ lực làm việc, khi đạt yêu cầu, thương nhân thần bí sẽ mở bảng điều khiển nhân viên cho bạn, mở khóa thêm nhiều phúc lợi hơn.】

 

Và trên bảng điều khiển của Đường Vũ An, cùng lúc cũng có dòng chữ mới hiện ra.

 

【”Chu Khởi” đã chấp nhận lời tuyển dụng của bạn, có muốn mở bảng điều khiển nhân viên ngay lập tức không?】

 

【Có.】 【Không.】

 

Đường Vũ An đương nhiên chọn “Có”.

 

Thế là, trang chủ trên bảng điều khiển của cậu có thêm một mục chức năng mới – “Nhân viên”.

 

Hết chương 2.

 

Chương 2: Em Muốn Ở Cùng Anh

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên