Chương 9: Lại Là Gì?

Chương 9: Lại Là Gì?

“Khang Khang, lại đây ăn sáng nào.”

Quả bà bà đã bận rộn cả buổi sáng, đến tận bây giờ mới có thời gian rảnh để ngồi xuống ăn.

Nghe thấy tiếng gọi, một cậu bé chừng ba bốn tuổi, mặt mày vàng vọt gầy gò, từ trong góc đứng dậy rồi lon ton chạy lại.

“Bà ơi, cho bà này!”

Trong tay cậu bé đang nắm một bông hoa nhỏ màu vàng.

Quả bà bà đưa tay nhận lấy bông hoa nhỏ màu vàng. Đây là hoa của một loại rau dại, bà trồng khá nhiều trong nhà.

Mặc dù bà sở hữu dị năng thúc đẩy thực vật tăng trưởng, nhưng năng lực này cũng không phải là vô hạn, thế nên bà vẫn cần tự tay trồng trọt.

“Cảm ơn cháu, Khang Khang đúng là cục cưng của bà.”

Đôi mắt cậu bé sáng long lanh nhìn bà, thấy bà cài bông hoa nhỏ lên mái tóc hoa râm thì nở một nụ cười vui vẻ.

Quả bà bà dịu dàng xoa đầu cậu bé, vì suy dinh dưỡng dài ngày nên tóc của đứa trẻ cũng khô quắt và vàng úa.

Bà bất giác nhớ đến thiếu niên gặp hôm qua.

Cậu trai đó cao lớn như vậy, trông còn rất rắn rỏi, mái tóc vừa dày vừa đen nhánh, dù đầu bù tóc rối cũng không che được vẻ tuấn tú.

Giá mà Khang Khang của bà cũng có thể lớn lên khỏe mạnh như thế thì tốt biết mấy…

Quả bà bà rụt tay về, gắp một xiên nấm nướng đặt vào bát của cháu trai.

Khu dân cư này vốn có rất nhiều người ở, nhưng sau Đại thảm họa thì nhà trống không, những thứ bị chôn vùi trong đống đổ nát cũng trở thành vật vô chủ.

Sau khi hai bà cháu chuyển đến đây, bà đã tìm được không ít đồ dùng hữu ích, bộ dụng cụ ăn uống này cũng là do bà thu gom được từ những căn nhà bỏ hoang. Tuy các góc đều có sứt mẻ hư hỏng, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc sử dụng.

Tiểu Khang Khang sau khi ngủ dậy đã ăn một quả, giờ cũng đã tiêu hóa gần hết, ngửi thấy mùi thơm thì bụng dạ lập tức réo ầm lên.

Cậu bé dùng nĩa xiên một cây nấm, thổi cho nguội rồi cắn một miếng.

Nấm trắng lớn có thớ thịt dày, sau khi nướng chín ăn có vị hơi giống thịt, Khang Khang đặc biệt thích, nhưng nấm nướng hôm nay hình như có hương vị đặc biệt hơn, cũng ngon hơn.

“Mặn mặn.” Cậu bé nói.

“Đúng rồi, bà có rắc thêm chút muối, có phải ngon hơn không?”

“Vâng!”

Quả bà bà cười hiền từ hơn. Chút muối đổi được hôm qua đủ cho Khang Khang ăn nửa tháng mười ngày.

Còn về phần mình, dĩ nhiên bà vẫn ăn loại muối kali tự chế từ cỏ cây và đá như cũ.

Tuy ăn nhiều muối kali cũng không tốt cho sức khỏe, nhưng bà là một bà lão sắp gần đất xa trời, đã ăn bao nhiêu năm rồi, có ăn tiếp cũng chẳng sao.

Bữa sáng của hai bà cháu là nấm nướng và hai quả trái cây.

Sau khi ăn xong, Quả bà bà lại tiếp tục chăm sóc đám nấm và rau dại trồng trong nhà, cậu bé thì ngồi xổm bên cạnh tự chơi một mình.

Ánh sáng xuyên qua khe hở trên tường chiếu vào, rọi lên những chiếc lá xanh biếc của đám rau dại, mang lại vài phần sức sống cho căn phòng.

Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng nói chuyện.

Quả bà bà lập tức cảnh giác.

Trong thời buổi này, đôi khi con người còn nguy hiểm hơn cả sinh vật biến dị.

Lẽ nào là những người đó đến tìm bà?

Quả bà bà đã cùng cháu trai trốn đến đây, mới qua hơn một năm, chẳng lẽ đã bị tìm thấy rồi sao?

Bà che miệng Khang Khang lại, nín thở tập trung lắng nghe.

Chắc chỉ là đi ngang qua thôi nhỉ?

Bà lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, lại phát hiện tiếng bước chân càng lúc càng gần, đối phương không giống như đang đi lại không mục đích, mà ngược lại đang đi thẳng về phía nơi ở của bà.

“Chắc là ở đây rồi…”

Quả bà bà loáng thoáng nghe được câu này.

Người bên ngoài thật sự đến tìm bà!

Quả bà bà buông tay ra khỏi miệng Khang Khang, ra hiệu im lặng với cậu bé, Khang Khang liền tự bịt miệng mình, đôi mắt mở to tròn xoe.

Quả bà bà đi đến chỗ có khe nứt trên tường, cố gắng nhìn ra ngoài qua khe hở.

Bà đang ở trên cao, cảnh vật bên ngoài nhìn không rõ lắm, chỉ lờ mờ thấy được hai bóng người đang trèo lên.

Tim Quả bà bà đập thình thịch như trống dồn.

Nếu đúng là những người đó tìm đến, lại còn biết chính xác vị trí của bà như vậy, thì chắc chắn đã có kẻ bán đứng bà…

Quả bà bà nghiến răng, trong mắt lóe lên vẻ quyết tuyệt.

“Khang Khang, cháu đi tìm ông Lý đi, bà sẽ cầm chân người bên ngoài.”

“Nếu đến tối mà bà vẫn chưa đến tìm cháu, thì cháu cứ đi theo ông Lý, đưa sợi dây chuyền cho ông ấy, ông ấy sẽ chăm sóc cháu.”

Nghe những lời này, nước mắt của Khang Khang lập tức tuôn rơi.

Cậu bé lắc đầu, nhưng không dám khóc thành tiếng.

“Bà già rồi, cũng chẳng sống được bao năm nữa, nhưng cháu thì khác, cháu phải sống cho thật tốt, không thể để bị những người đó bắt về.”

Quả bà bà đẩy cậu bé đến một lỗ hổng trong phòng, phía sau lỗ hổng là một lối đi.

Sau khi dùng một tấm ván gỗ mục nát che kín lỗ hổng, bà liền cầm liềm đi đến phòng chứa đồ, mở một cửa sổ thông gió trên tường.

Người bên ngoài leo lên đỉnh tòa nhà sập sẽ thấy ô cửa sổ này, và có thể từ đây vào nhà của bà.

Ánh mắt Quả bà bà vô cùng tàn nhẫn.

Bà không thể chết ở đây, cũng không thể bị đưa về, để rồi ngày đêm thúc cây trong khoảng sân nhỏ đó cho đến lúc dầu cạn đèn tắt…

Bà còn phải tìm đứa cháu trai bé bỏng của mình, nuôi nó khôn lớn…

Thế nên bà phải ra tay trước để chiếm ưu thế, chủ động tấn công!

Quả bà bà trèo ra khỏi cửa sổ thông gió, bà siết chặt chiếc liềm trong tay, chờ đợi bóng người đầu tiên leo lên xuất hiện trong tầm mắt—

Bà giơ cao chiếc liềm, dùng hết sức bổ xuống!

“Keng!”

Quả bà bà chỉ thấy hoa mắt một cái, bóng người kia bỗng chốc biến mất ngay trước mặt.

Đến khi bà kịp phản ứng lại, thì người nọ đã xuất hiện ở bên cạnh, không chỉ tránh được đòn tấn công của bà, mà còn nắm chặt lấy cổ tay bà!

Cảm giác đau buốt khiến ngón tay bà buông lỏng, chiếc liềm tuột khỏi tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng động giòn tan.

—–

Chu Khởi hơi sững người, hồng quang trong mắt đã tan đi.

Anh nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Khoảnh khắc chiếc liềm của Quả bà bà chém xuống, anh thấy động tác của bà trở nên chậm đến kỳ lạ, cứ như thể bị ai đó nhấn nút quay chậm vậy.

Anh bất giác lùi sang bên cạnh, rồi tóm lấy cổ tay bà.

Hành động này trong góc nhìn của chính anh chỉ là tốc độ bình thường, nhưng khi trạng thái huyền diệu đó biến mất, anh mới nhận ra mình vừa hoàn thành một động tác khó tin đến mức nào.

“Anh Tiểu Khởi!”

Giọng của Đường Vũ An vang lên từ phía sau, khiến cả hai bên đang xung đột đều hoàn hồn.

“Các người là ai? Muốn làm gì!” Quả bà bà dùng sức giãy giụa, giọng điệu thì cứng rắn nhưng trong lòng lại run sợ mà quát lên.

“Bà ơi—”

Chu Khởi vừa định mở miệng giải thích thì một giọng nói non nớt đã truyền đến từ phía sau.

Nghe thấy tiếng trẻ con vang lên, vẻ mặt Quả bà bà càng thêm hoảng hốt và sợ hãi, bà càng giãy giụa dữ dội hơn, Chu Khởi không ghìm được nữa, bèn thuận thế buông bà ra.

Lấy lại được tự do, Quả bà bà lập tức quay người chạy về phía sau.

Nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của cháu trai ló ra từ bên trong, Quả bà bà vừa giận vừa lo, vội vàng ấn cậu bé quay lại.

“Quả bà bà, là cháu đây, Chu Khởi!”

Chu Khởi định đuổi theo, nhưng đi được hai bước thì cảm thấy không đi nổi nữa, anh cúi đầu nhìn, phát hiện hai cụm dây leo nhỏ không biết từ lúc nào đã mọc ra từ hai bên, quấn chặt lấy chân anh.

Dây leo này rất mỏng manh, giật một cái là đứt, nhưng chút thời gian bị trì hoãn đó cũng đủ để Quả bà bà nhảy lại vào trong cửa sổ.

Bà đã bị dọa cho khiếp vía, vốn định dẫn cháu trai bỏ trốn, nhưng giọng nói của Chu Khởi lọt vào tai lại khiến bà dừng lại.

Chu Khởi…

Bà có chút kinh ngạc và không chắc chắn, bèn ló người ra nhìn họ lần nữa.

“Quả bà bà, là cháu đây.”

Thấy bà xuất hiện trở lại, Chu Khởi mừng rỡ, vội vàng giải thích: “Chúng ta vừa gặp nhau hôm qua, cháu đã dùng muối đổi lấy mấy quả trái cây của bà, bà còn nhớ không?”

Phía sau anh, Đường Vũ An cũng đã trèo lên bức tường ngoài của tòa nhà sập.

Cậu đứng phía sau, cẩn thận ló đầu ra, tay cầm chiếc liềm mà Quả bà bà vừa đánh rơi, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ và đề phòng nhìn bà.

Bà cụ này hung dữ quá!

Vừa rồi nếu anh Tiểu Khởi mà né chậm một chút thì không toi mạng cũng bị thương nặng!

Họ chỉ đến đây để làm ăn buôn bán kiếm điểm tích lũy thôi mà, Đường Vũ An chưa bao giờ nghĩ lại nguy hiểm đến thế… Điều này khiến nhận thức của cậu về thế giới tận thế này lại sâu sắc thêm vài phần.

Sau khi Quả bà bà nhận dạng kỹ lưỡng, cuối cùng cũng nhận ra Chu Khởi.

Chủ yếu là vì quần áo của Chu Khởi không còn bẩn như hôm qua, mặt mũi cũng sạch sẽ, hơn nữa hai người cũng chỉ mới gặp qua một lần, nên Quả bà bà mới không nhận ra anh ngay lập tức.

Dĩ nhiên, điều thực sự khiến bà buông lỏng cảnh giác chính là Đường Vũ An ở phía sau Chu Khởi.

Mặc dù hai người chỉ chênh nhau ba tuổi, nhưng nhìn Đường Vũ An là biết ngay vẫn là một đứa trẻ chưa lớn.

Gương mặt xinh xắn đáng yêu vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con, một đôi mắt to tròn đen láy trong veo sạch sẽ, trông cứ như xuyên không từ trước thời Đại thảm họa đến vậy.

Nếu là người đến bắt bà, thì tuyệt đối không thể nào lại dẫn theo một đứa trẻ như thế này.

Nhận ra là hiểu lầm, mặt Quả bà bà thoáng có chút bối rối.

Nhưng mà, bà cũng không lập tức chui ra khỏi cửa sổ, mà lên tiếng hỏi: “Sao các cậu lại tìm được đến đây?”

Bà không quên hành động có mục đích của hai đứa trẻ này.

Chu Khởi khựng lại.

Đường Vũ An lại nhanh nhảu đáp: “Tụi cháu chỉ đi ngang qua đây, thấy chỗ này cây cối um tùm, nên muốn tìm xem có quả dại nào ăn không, ai dè suýt nữa bị tấn công lén…”

Nói đến đây cậu ngừng lại, giọng điệu có thêm chút oán trách.

“Bà ơi, anh trai cháu suýt nữa bị bà chém chết đấy!” Nghĩ lại cảnh nguy hiểm vừa rồi, Đường Vũ An vẫn còn thấy sợ.

Quả bà bà càng thêm lúng túng.

Bà lại quan sát Chu Khởi và Đường Vũ An, sau vài cái nhìn, bà vẫn chọn tin tưởng – hai đứa trẻ này vừa nhìn đã biết lai lịch không tầm thường, không cần thiết phải nói dối bà.

“Xin lỗi, bà đã nhầm các cháu với bọn cướp…”

“Vậy bà còn trái cây không ạ? Tụi cháu có thể đổi một ít với bà được không?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Thái độ của Quả bà bà vừa mềm xuống, Đường Vũ An liền thuận nước đẩy thuyền, nhân cơ hội đề nghị giao dịch.

Dù sao thì anh Tiểu Khởi cũng không bị thương, Quả bà bà cũng không phải người xấu thật sự, vậy thì vẫn có thể tiếp tục giao dịch được.

Nghe vậy, Quả bà bà khựng lại, có chút do dự.

Muối là nhu yếu phẩm, nếu không ăn muối trong thời gian dài, cơ thể sẽ xuất hiện các triệu chứng như mệt mỏi, suy nhược thần kinh và chóng mặt, trường hợp nghiêm trọng còn nguy hiểm đến tính mạng.

Hôm qua bà đã nếm thử.

Muối mà Chu Khởi đổi với bà có kết cấu mịn, không có bất kỳ mùi lạ nào, là loại muối tinh mà chỉ khi còn nhỏ bà mới được ăn, tốt hơn nhiều so với muối kali tự chế của bà.

Nếu chỉ có một mình bà thì thôi, nhưng mà…

“Các cậu vẫn còn muối à?” Bà không nhịn được hỏi.

“Dạ vâng, vẫn còn.”

Đường Vũ An gật đầu, nhưng cũng không vội vàng giao dịch với bà, cậu nhìn cái đầu nhỏ đang ló ra từ bên cạnh Quả bà bà.

Đó là một cậu bé trai khoảng ba bốn tuổi, tóc vàng khô, má hơi hóp, đang mở to đôi mắt đen láy, tò mò và cảnh giác nhìn cậu.

Đường Vũ An chưa bao giờ thấy một đứa trẻ gầy gò đến vậy, lúc em gái Đường Vũ Hinh của cậu chào đời, cậu đã biết chuyện rồi, sau này cũng thường đến trường mẫu giáo đón em gái.

Mấy đứa nhóc trong trường mẫu giáo, đứa nào cũng trắng trẻo mũm mĩm, chưa từng có đứa nào gầy như thế này.

“Bà ơi, đây là cháu trai của bà à?” Cậu hỏi.

“Ừ.”

Quả bà bà vỗ về đứa trẻ đang có chút căng thẳng bên cạnh, rồi hỏi tiếp: “Các cậu muốn đổi thế nào? Vẫn như hôm qua à?”

“Vâng vâng, cứ như hôm qua là được ạ, nhưng mà…”

Đường Vũ An hạ giọng mềm mỏng, làm nũng nói: “Bà ơi, cháu với anh trai đi cả buổi trời, chân mỏi quá à, có thể cho tụi cháu nghỉ tạm ở chỗ bà một lát được không?”

Quả bà bà nhíu mày.

Bà nhìn Đường Vũ An với vẻ mặt ngây thơ, rồi lại nhìn Chu Khởi đang im lặng đứng sau cậu, có chút đề phòng nhìn ngó xung quanh.

Hai tay và phần cẳng tay lộ ra của Chu Khởi đều quấn băng gạc, hôm qua không có cái này…

Bà suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Các cháu vào đi.”

Đường Vũ An vui vẻ, quay đầu nhìn Chu Khởi.

Chu Khởi có chút bất đắc dĩ, liếc nhìn đứa bé bên cạnh Quả bà bà, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Vậy thì làm phiền bà rồi.”

Thế là, Đường Vũ An trèo qua cửa sổ thông gió vào nhà của Quả bà bà.

Đây là không gian bên trong tòa nhà sập, chật chội, nhỏ hẹp và chất đầy đồ đạc, hơi khó đặt chân.

Chu Khởi theo ngay sau, vì dáng người cao lớn nên anh phải cúi người xuống để không bị đụng đầu.

Lúc họ trèo vào, cháu trai của Quả bà bà đã nhanh chóng chạy đến một lối ra khác để trốn, giờ đang nấp bên cạnh cửa hang quan sát họ.

“Khang Khang ít tiếp xúc với người ngoài, nên hơi nhát.”

Quả bà bà vừa nói, vừa ngồi xổm bên cửa sổ cẩn thận nhìn ra ngoài.

Sau đó, bà trải hai cụm dây leo lên lối vào để che giấu mùi, rồi mới kéo một phiến đá qua, chặn kín cửa sổ này lại.

“Vào trong này đi.”

Sau khi chặn cửa sổ, Quả bà bà đi đến bên ô cửa, cúi người bế cháu trai lên rồi đi vào phòng trong.

Đường Vũ An kéo tay Chu Khởi, bước theo sau bà.

Sau khi đi qua ô cửa, tầm nhìn trước mắt họ lập tức trở nên rộng rãi hơn nhiều.

Đây có lẽ là một phòng khách, may mắn vẫn còn nguyên vẹn sau khi tòa nhà sụp đổ, ở góc phòng vẫn có thể thấy mấy đống đồ lộn xộn có hình dạng giống ghế sofa chất chồng lên nhau.

Trên những đống đồ đó mọc đầy nấm lớn nhỏ, bên cạnh còn có mấy cái thùng chứa đất trồng cây xanh.

Điều đặc biệt nhất là, ngoài mấy tia nắng xuyên qua khe nứt trên tường, còn có một cái cây tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo để chiếu sáng cho căn phòng.

Cây đó được trồng trong một chậu gỗ, cao khoảng một mét, lá thưa thớt, ở chỗ nối giữa lá và cành mọc ra vài ba quả giống như những chiếc đèn lồng.

Chính những quả này đã tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, giống như những chiếc đèn ngủ nhỏ, vô cùng xinh đẹp.

Đường Vũ An hơi mở to mắt, kinh ngạc trước loại thực vật biến dị lần đầu tiên được thấy này.

Chu Khởi chỉ nhìn hai cái rồi dời sự chú ý đi, sau đó quan sát tình hình trong phòng – đúng như anh đoán, trong phòng còn có những lối ra khác.

Đối mặt với hai thiếu niên xa lạ, Quả bà bà cũng có vẻ hơi câu nệ.

“Bà ơi, cháu tên là Đường Vũ An.”

Nhận thấy không khí có chút im lặng, Đường Vũ An chủ động lên tiếng, nụ cười rạng rỡ nói: “Lần đầu gặp mặt, sau này mong bà chỉ bảo nhiều hơn!”

Quả bà bà khựng lại, khẽ gật đầu, mà Tiểu Khang Khang đang rúc trong lòng bà cũng ngẩng đầu lên.

Cậu bé tò mò đánh giá Đường Vũ An, trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, chỉ là dáng vẻ gầy trơ xương thật khiến người ta thương cảm.

Đường Vũ An nhớ đến em gái mình, ánh mắt nhìn cậu bé không khỏi có thêm vài phần mềm mại.

“Khang Khang, chào em nhé.”

Cậu bé rụt rè nhìn cậu một cái, rồi lại rúc sâu hơn vào lòng Quả bà bà.

Quả bà bà nhìn cháu trai trong lòng, rồi lại nhìn thiếu niên với nụ cười rạng rỡ, bà há miệng, nhưng cuối cùng lại không ngăn cản cuộc trò chuyện của họ.

Chu Khởi cũng không đến gần.

Anh ngồi xuống một tảng đá đối diện, ở khoảng cách không xa không gần nhìn Đường Vũ An nói chuyện với hai bà cháu.

An An đúng là có năng khiếu giao tiếp, có thể nhanh chóng làm quen và chơi đùa với người mới gặp, còn anh… vẫn thích yên lặng ở bên cạnh quan sát hơn.

——

Khang Khang rúc trong lòng bà, nắm chặt lấy áo bà, sợ bà sẽ đột nhiên biến mất.

“Có muốn ăn kẹo không?”

Lúc này, cậu bé nghe thấy một giọng nói mang theo ý cười vang lên.

Khang Khang tò mò ngẩng đầu, nhìn anh trai nhỏ lớn hơn mình rất nhiều này, anh ấy trông thật xinh đẹp, da trắng, má phúng phính, giống như mây trên trời vậy.

“Em gọi anh một tiếng ‘anh Đường’, anh sẽ cho em viên kẹo này.”

Cậu bé thấy thiếu niên chìa tay ra với mình, trong lòng bàn tay đặt một viên tinh thể trắng trong suốt, bề mặt phủ một lớp bột, nhưng vẫn có thể nhìn ra những điểm lấp lánh.

Tiểu Khang Khang bất giác đưa tay nhỏ lên, cách một lớp áo nắm lấy mặt dây chuyền trước ngực.

Lấp la lấp lánh… nhưng, kẹo là cái gì?

Cậu bé nghi hoặc nhìn Đường Vũ An.

“Thật sự không muốn à? Cái này ngọt lắm, ngon cực kỳ.”

Đường Vũ An vừa nói, vừa đưa viên đường phèn lên miệng, dùng răng cắn một miếng nhỏ, rồi ngậm trong miệng, lộ ra vẻ mặt sung sướng.

“Ngọt thật đó!”

Tiểu Khang Khang chưa từng ăn kẹo, nhưng cậu bé biết vị ngọt là gì, cuối cùng không chống lại được sự cám dỗ, bèn nhỏ giọng nói: “Anh… anh Đường…”

Cậu bé nói hơi lắp bắp, nghe vừa ngọng nghịu vừa đáng yêu vô cùng.

“Ơi.” Đường Vũ An cười tủm tỉm đáp một tiếng, rồi nói: “Đưa tay ra đây nào.”

Tiểu Khang Khang thu hai tay lại trước người, do dự ngẩng đầu nhìn Quả bà bà.

Quả bà bà cũng nhíu mày, viên tinh thể trắng trong suốt này, thật sự là đường sao? Đường còn hiếm hơn cả muối, ngay cả bà cũng đã nhiều năm không được ăn đường nguyên chất rồi.

Bà không đáp lời, Khang Khang đành phải nhìn lại Đường Vũ An.

Anh trai nhỏ này trông thật sự rất ưa nhìn… Bà cũng đã cho anh ấy vào nhà rồi, chắc là an toàn thôi.

Cuối cùng, cậu bé vẫn cẩn thận chìa một bàn tay nhỏ ra.

“Đợi một lát đã.”

Chỉ là, sau khi nhìn vào lòng bàn tay của cậu bé, anh trai nhỏ lại cất viên đường phèn vào túi, rồi lấy khăn tay ra, thấm nước, sau đó mới kéo bàn tay nhỏ của đứa trẻ qua lau giúp.

“Bệnh từ miệng mà vào, trước khi ăn phải lau tay cho sạch.” Đường Vũ An nói.

Khang Khang tận mắt nhìn thấy, chiếc khăn tay trắng như tuyết của anh trai nhỏ, sau khi lau lòng bàn tay cậu thì đã trở nên đen kịt.

Trên đôi má vàng vọt của đứa trẻ hiện lên một vệt hồng, cậu bé có chút ngượng ngùng gật đầu.

Mà Đường Vũ An cũng giữ lời hứa, sau khi lau sạch tay cho cậu bé, liền đặt nửa viên đường phèn còn lại vào lòng bàn tay đứa trẻ.

Khang Khang nhìn viên đường phèn, không nhịn được nuốt nước bọt, nhưng lại không vội vàng nhét vào miệng, mà đưa tay nhỏ ra, dâng viên đường phèn lên trước mặt Quả bà bà.

“Bà ơi, ăn ạ.”

Quả bà bà vẫn luôn nhìn Đường Vũ An.

Nếu như lúc trước bà vẫn còn một chút đề phòng, thì sau khi Đường Vũ An dùng nước thấm ướt khăn tay lau cho Khang Khang, bà đã hoàn toàn yên tâm.

Mặc dù khu vực của họ không thiếu nước, nhưng việc dùng nước uống sạch để rửa tay vẫn là một chuyện quá xa xỉ.

Hai thiếu niên này lai lịch tuyệt không đơn giản.

Quả bà bà đang suy nghĩ, lúc này cháu trai gọi bà, bà cũng không nghĩ nhiều, cúi đầu khẽ liếm một cái lên viên đường phèn.

Khi nếm được vị ngọt thanh mà lại cực kỳ đậm đà đó, đôi mắt già đục ngầu của bà bất giác trợn tròn.

Đường… là đường thật!

Quả bà bà không nhịn được nuốt nước bọt.

Tuy nhiên, bà không tiếp tục liếm viên đường đó nữa, mà ánh mắt bà nhìn Khang Khang có ý thúc giục.

Thấy vậy, Khang Khang bèn cầm viên kẹo, dè dặt liếm thử.

Gần như ngay tức khắc, mắt cậu bé cũng trợn tròn y như bà của mình.

Khang Khang biết vị ngọt, trong số quả mà bà ngoại trồng có một loại quả ngọt, nhưng từ khi cậu bé có ký ức đến nay, cậu chưa từng nếm qua vị ngọt đậm đà đến thế!

“Ọt ọt—”

Bụng đứa trẻ kêu lên một tiếng.

Bị cơn đói thúc đẩy, cuối cùng Khang Khang cũng không nhịn được, giơ tay nhét cả viên kẹo vào miệng.

Vị ngọt đậm đà đến tột cùng tan ra trên đầu lưỡi, vẻ cậu bé cậu bé vô cùng kinh ngạc, cuối cùng không nhịn được nhắm mắt lại, lộ ra vẻ mặt hạnh phúc vô cùng hưởng thụ.

“Haha, ngon chứ?”

Đường Vũ An cũng vui vẻ cười theo, lúc Khang Khang nhận lấy viên đường phèn, trước mắt cậu cũng hiện lên thông báo mới của hệ thống.

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch lỗ vốn với một khách hàng mới, kinh nghiệm +3, điểm tích lũy +0.】

【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày (1), điểm tích lũy +2.】

【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày (3), điểm tích lũy +2.】

Cậu đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày là chiêu mộ khách hàng mới! Mặc dù hệ thống ghi là giao dịch lỗ vốn, nhưng viên đường phèn này vốn có sẵn trong tiệm, không tốn một điểm nào.

Thế nên, cậu có thật sự lỗ không?

Hết chương 9.

 

Chương 9: Lại Là Gì?

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên