Chương 6: Muốn Làm Bạn Với Cậu

Chương 6: Muốn Làm Bạn Với Cậu

 

Một trong những cậu bạn chạy mười vòng muốn rụng rời, cũng là anh em tốt của Tiêu Dã, sau khi chạy xong đoạn cuối cùng thì cả người như bánh tráng nhúng nước mà treo mình lên người Tiêu Dã.

 

Bây giờ là cuối tháng Tám, cũng là lúc nóng nhất, chỉ cần cử động một chút là người đã dễ đổ mồ hôi, huống chi là chạy mười vòng.

 

Tiêu Dã cực kỳ ghét bỏ mà đẩy người đang đu trên người mình ra: “Cả người toàn là mồ hôi, có thể cách xa tôi ra một chút được không.”

 

Trương Viễn ngồi phịch xuống bồn hoa thở hổn hển: “Thế cậu có thể có chút tình nghĩa anh em được không, đỡ một tay thì làm sao nào, mệt chết tôi rồi.”

 

Sau khi chạy xong sẽ có mười phút nghỉ ngơi, Tiêu Dã cầm hai chai nước đi tới, đưa một chai cho con người đang mềm oặt dưới đất kia: “Kỳ thi đại học có kiểm tra thể chất đấy, cứ như cậu thì đến lúc đó e là đạt tiêu chuẩn cũng khó.”

 

Trương Nguyên lườm hắn một cái, tu liền mấy ngụm nước mới nói: “Cậu tưởng tôi là cậu chắc, năm nào cũng là tuyển thủ hạt giống cho marathon. Đến lúc kiểm tra thể chất tôi cố gắng một phen, một hơi vượt qua cho đạt chuẩn là được rồi.”

 

Uống thêm mấy ngụm nữa, cổ họng đang bốc khói cuối cùng cũng dịu đi đôi chút, Trương Nguyên vặn chặt nắp chai, vẻ mặt hóng chuyện nhìn hắn: “Vừa rồi cậu nhìn ai đấy? Cười đến độ lòng xuân phơi phới, là người lớp mình hay lớp khác? Nghe nói lớp Ba có một bạn nữ xinh lắm, tóc dài bay bay, da trắng như Bạch Tuyết.”

 

Nghe những lời này, trong đầu Tiêu Dã liền hiện lên hình bóng của cậu bạn cùng bàn, thầm nghĩ da trắng, có thể trắng bằng bạn cùng bàn của hắn được sao?

 

Nhận ra suy nghĩ của mình đã bị Trương Nguyên kéo lệch đi, đây là đang so sánh cái gì với cái gì vậy, hắn bực mình đến mức giơ chân đá vào đùi cậu ta một cái: “Ai lòng xuân phơi phới chứ.”

 

Trương Nguyên không né không tránh cứ để mặc cho hắn đá một cái, dù sao cũng không đau, hừ hừ nói: “Là do tôi không cầm điện thoại, không thì nhất định phải chụp lại cho cậu xem! Nói đi, nhìn ai thế, tuy cậu đẹp trai nhưng không phải cứ đẹp trai là biết yêu đương đâu, để người anh em tôi đây dạy cậu, đảm bảo dạy cho cậu nắm chắc phần thắng!”

 

Tiêu Dã lười để ý đến cậu ta, đi thẳng về phía nơi tập trung.

 

Còn về vị huấn luyện viên hôm qua bị hắn quật ngã, cũng không phải là người không chấp nhận nổi thua cuộc mà không đến nữa, chỉ là, hôm nay từ đầu đến cuối đều không thèm để ý đến hắn, ngay cả một ánh mắt cũng không chạm phải, có lẽ vẫn cảm thấy bị một học sinh quật ngã rất mất mặt, nên dứt khoát chọn cách lờ đi.

 

Tiêu Dã cũng chẳng quan tâm, không bị để mắt tới hắn lại càng mừng rỡ thảnh thơi.

 

Khi dưới lầu đang hô khẩu hiệu thì trên lầu lại đang bàn chuyện phiếm.

 

Đề toán rất đơn giản, hai mươi trang bài tập Quý Nam Tinh chỉ dùng một tiếng đã làm xong, cậu đang nhắm mắt định thư giãn một chút rồi mới làm môn khác, thì Trần Thập Nhất bên cạnh cũng gấp cuốn tiểu thuyết của mình lại, rồi kể cho cậu nghe chuyện phiếm về bạn cùng bàn của cậu.

 

Từ việc được bình chọn là nam thần của trường trên diễn đàn, đến việc một mình đánh ba tên học sinh thể dục hôm đó, rồi sau đó ngay cả huấn luyện viên cũng bị quật ngã, Trần Thập Nhất cẩn thận đưa ra kết luận với Quý Nam Tinh: “Bạn cùng bàn kia của cậu, lúc tiếp xúc với cậu ấy cậu phải chú ý một chút.”

 

Cậu ta cũng không nghĩ Tiêu Dã là kiểu người thấy ai không vừa mắt là sẽ ra tay đánh nhau, nhưng Quý Nam Tinh trông quá… mỏng manh, cảm giác đừng nói là một cú đấm, e là chỉ cần đẩy nhẹ một cái cũng không chịu nổi.

 

Thêm vào đó, trường cao trung này không có khối trung học cơ sở, mọi người đều dựa vào điểm số để thi vào, các bạn học đều đến từ những trường khác nhau, người quen biết nhau cũng chẳng có mấy ai, thế nên bây giờ tính cách mọi người ra sao thì ai nấy đều đang trong giai đoạn tìm hiểu, lúc ban đầu tiếp xúc dĩ nhiên vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.

 

Quý Nam Tinh không ngờ ba ngày mình ở nhà ngủ bù mà trường học lại náo nhiệt đến vậy, nhưng dựa vào kinh nghiệm xem tướng của mình, Quý Nam Tinh nói: “Cậu ấy hẳn không phải là người động một chút là sẽ ra tay với người khác, chỉ cần đừng mang thái độ khiêu khích mà trêu chọc cậu ấy, cậu ấy sẽ không tùy tiện đánh người đâu.”

 

Trần Thập Nhất gật đầu: “Tôi cũng thấy cậu ấy không đáng sợ như họ nói, hôm cậu ngất xỉu, cậu ấy là người đầu tiên xông đến đỡ cậu, có lẽ sau này quen rồi, các bạn trong lớp sẽ không sợ Tiêu Dã như vậy nữa.”

 

Sắp đến giờ tập trung buổi trưa, Quý Nam Tinh và Trần Thập Nhất thu dọn đồ đạc xong liền xuống lầu đi về phía khu huấn luyện của lớp mình.

 

Giữa một đám học sinh, Tiêu Dã là người nổi bật nhất, bất kể là vóc dáng hay thể trạng, nhìn từ xa người đầu tiên chú ý đến chính là hắn.

 

Cung Điền Trạch của Tiêu Dã rộng mở, nghĩa là gia đình hòa thuận, thiên đình đầy đặn thì tinh thần càng sung túc, điều này có nghĩa là vận thế của đối phương rất mạnh, đuôi mắt xếch lên, bọng mắt rõ ràng, tướng mặt này là trời sinh có duyên với người khác.

 

Vì vậy thái độ cẩn trọng hiện tại của các bạn học chỉ là tạm thời, sau này mối quan hệ của tên này sẽ tốt lắm, căn bản không cần người khác phải lo lắng.

 

Hai người đứng ở chỗ râm mát chưa được bao lâu thì chuông báo nghỉ trưa đã vang lên.

 

Trần Thập Nhất đã không thể chờ đợi được nữa: “Đi thôi đi thôi, tôi dẫn cậu đến nhà ăn, đi muộn là phải xếp hàng dài lắm đấy.”

 

Quý Nam Tinh không biết nhà ăn ở đâu, thẻ ăn thì cậu có, lúc đến báo danh nộp phí đã làm rồi, bây giờ có Trần Thập Nhất dẫn đường, cậu đi theo cũng đỡ phiền phức.

 

Chỉ có điều, khi hai người đến nhà ăn thì nơi đây đã chật cứng người, quầy lấy cơm nào cũng xếp hàng dài dằng dặc.

 

Trần Thập Nhất có chút lo lắng nhìn Quý Nam Tinh: “Đông người quá, xếp hàng thế này khó tránh khỏi chen lấn va chạm, cậu không thích người khác chạm vào mình, vậy kiểu này cậu có ổn không, hay là cậu ăn gì, tôi đi lấy giúp cậu.”

 

Bản thân cậu ta tuy cũng có bệnh, nhưng bệnh đó không phát tác, không vận động mạnh thì cũng chẳng khác gì người bình thường, nhưng Quý Nam Tinh thì khác, trong mắt Trần Thập Nhất, bệnh của Quý Nam Tinh còn nghiêm trọng hơn cậu ta nhiều, dĩ nhiên cậu ta phải chăm sóc nhiều hơn một chút.

 

Quý Nam Tinh vừa định nói không sao, thì nghe thấy có người bên cạnh gọi mình.

 

Quay đầu lại thì thấy là Tiêu Dã đang đứng ở một nơi không xa, trên cánh tay vắt áo đồng phục, hắn gọi cậu: “Lại đây một chút.”

 

Các bạn học đi ngang qua lập tức bước chậm lại, không dám nhìn thẳng một cách trắng trợn, nhưng rõ ràng ai nấy đều đang chú ý đến tình hình bên này.

 

Có người còn đang xì xào nói nhỏ, lúc thì nhìn Tiêu Dã, lúc thì nhìn cậu, mặt mày hóng chuyện đoán xem có phải lại sắp gây sự đánh nhau hay không.

 

Trần Thập Nhất cũng nhích lại gần Quý Nam Tinh một bước nhỏ, nói khẽ: “Tình hình gì vậy, cậu ấy gọi cậu làm gì, cậu đâu có làm gì chọc giận cậu ấy chứ?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có, tôi qua xem sao.”

 

Nói rồi cậu đi về phía Tiêu Dã.

 

Trần Thập Nhất không nhịn được mà đi theo, lỡ có động tay động chân, cậu ta còn có thể can ngăn.

 

Quý Nam Tinh thấp hơn Tiêu Dã một chút, thấp hơn hắn nửa cái đầu, sau khi đi đến bên cạnh, cậu phải hơi ngẩng lên nhìn hắn: “Có chuyện gì?”

 

Tiêu Dã đưa áo khoác đồng phục cho Quý Nam Tinh: “Đông người quá, đợi tôi lấy cơm xong thì không tìm được chỗ ngồi nữa, cậu đi chiếm chỗ đi, ăn gì tôi lấy giúp cậu.”

 

Quý Nam Tinh nhìn sang Trương Nguyên bên cạnh, bọn họ hai người, chẳng phải cũng có thể một người lấy cơm một người chiếm chỗ sao.

 

Nhưng Quý Nam Tinh quả thật không thích xếp hàng, thấy Trương Nguyên không nói gì, cậu cũng thuận thế đồng ý, nhận lấy áo khoác của Tiêu Dã rồi đưa thẻ ăn của mình cho hắn: “Tôi không ăn cần tây và thịt bò, những món khác đều được.”

 

Tiêu Dã nhận lấy thẻ ăn của cậu rồi ừ một tiếng, sau đó không ngoảnh đầu lại mà đi xếp hàng.

 

Quý Nam Tinh nhìn Trần Thập Nhất bên cạnh: “Vậy cậu đi lấy cơm đi, đằng kia có một chỗ bốn người, cậu lấy xong thì qua đó, tôi chiếm chỗ giúp cậu.”

 

Trần Thập Nhất gật đầu, tìm một hàng ít người rồi đi qua xếp hàng.

 

Khóe mắt liếc thấy Quý Nam Tinh đã tìm một chỗ ngồi xuống, lúc này Tiêu Dã mới cầm thẻ ăn xoay tròn liên tục trên đầu ngón tay.

 

Trương Nguyên đứng sau hắn tặc lưỡi một cái: “Cậu bị gì vậy, lấy cơm giúp người ta, cậu trở nên nhiệt tình giúp người từ khi nào thế?”

 

Tiêu Dã: “Nhiệt tình giúp người gì chứ, cậu ấy chiếm chỗ giúp tôi, tôi tiện thể lấy cơm cho cậu ấy thôi, đôi bên cùng có lợi.”

 

Trương Nguyên chỉ vào mình: “Tôi không phải là người à, tôi không thể chiếm chỗ giúp cậu sao?”

 

Tiêu Dã đưa thẻ ăn của mình và Quý Nam Tinh ra trước mặt cậu ta: “Vậy tôi đi chiếm chỗ, cậu lấy cơm nhé?”

 

Trương Nguyên không chút khách khí nói: “Biến.”

 

Không đoán chắc được Quý Nam Tinh thích ăn gì, Tiêu Dã bèn lấy mỗi loại một phần những món trông có vẻ ổn, Trương Nguyên đứng sau hắn nhắc nhở: “Cậu đang quẹt thẻ của mình đấy.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Tiện tay thôi, cũng không bao nhiêu, không sao cả.”

 

Trương Nguyên khẽ hừ một tiếng, mười mấy đồng quả thật không nhiều, nhưng vừa lấy cơm giúp người ta lại vừa mời người ta ăn, nếu đổi lại giới tính thì chuyện này đã cực kỳ không ổn rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Lúc bưng khay cơm đi về phía Quý Nam Tinh, nhìn gương mặt kinh diễm kia, cùng với khí chất yếu đuối cần được người khác che chở bảo vệ, Trương Nguyên liếc nhìn Tiêu Dã, không lẽ anh em nhà mình đã cong mà không tự biết chăng.

 

Sau khi đặt hai khay cơm lên bàn, Tiêu Dã rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Quý Nam Tinh. Hắn cũng không phải cố ý ngồi đây, mà là do Quý Nam Tinh đã đặt áo khoác của hắn ở phía này, áo ở đâu thì dĩ nhiên hắn ngồi ở đó rồi.

 

Trương Nguyên ngồi đối diện Tiêu Dã, ngẩng đầu nhìn Quý Nam Tinh, nhìn ở khoảng cách gần như vậy thì càng bị gương mặt thần thánh kia làm choáng ngợp hơn.

 

Quý Nam Tinh và Tiêu Dã thuộc hai tuýp người khác nhau, nhưng nếu hai người cạnh tranh chức nam thần của trường, Trương Nguyên cảm thấy Tiêu Dã sẽ thua.

 

Một người là kiểu đẹp trai ngang tàng có chút hoang dã, một người lại lạnh lùng trong trẻo thanh cao, mang đến cảm giác xa cách thật khó với tới, hai người này ngồi cùng nhau, lại ngoài ý muốn có chút hợp nhau.

 

Tiêu Dã đẩy một khay cơm đến trước mặt Quý Nam Tinh: “Cậu xem có món nào không thích ăn không, không ăn thì có thể đưa cho tôi.”

 

Quý Nam Tinh tách đôi đũa, gạt nhẹ đi vài cái dằm gỗ, nói: “Đều ăn được cả, cảm ơn cậu đã lấy cơm giúp tôi.”

 

Tiêu Dã cười một tiếng: “Không sao, cậu cũng chiếm chỗ giúp tôi mà.”

 

Trần Thập Nhất bưng một bát mì nước đi tới, nhìn khay cơm của Quý Nam Tinh mà ngẩn ra một lúc, lại nhìn sang Tiêu Dã bên cạnh, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói nhỏ: “Nhiều thế này cậu ăn hết được không?”

 

Cơm vun thành ngọn, ba món mặn hai món chay, tổng cộng năm món, cũng đều vun đầy lên, thế mà chưa hết, còn có một khay riêng đựng hẳn bốn cái đùi gà to hơn cả bàn tay.

 

Không đợi Quý Nam Tinh lên tiếng, Tiêu Dã đã nói: “Ăn được bao nhiêu thì ăn, ăn không hết cũng không ép.”

 

Nói xong lại lo Quý Nam Tinh sợ lãng phí, bèn bổ sung một câu: “Lần sau tôi lấy ít đi một chút.”

 

Điểm mấu chốt mà Trần Thập Nhất và Trương Nguyên cùng lúc chú ý đến chính là “lần sau”, đặc biệt là Trương Nguyên, vừa cúi đầu ăn cơm vừa nở một nụ cười thật vi diệu.

 

Quý Nam Tinh nói: “Ăn hết được.”

 

Sức ăn của Quý Nam Tinh không nhỏ, lại đang ở tuổi ăn tuổi lớn, năng lượng tiêu hao hàng ngày cũng lớn, vì vậy tuy cậu trông gầy nhưng không phải kiểu người mảnh mai chỉ ăn vài miếng cơm cho có lệ.

 

Lúc Quý Nam Tinh ăn xong phần cơm đầy ắp kia, một tay cầm đùi gà ăn, ba người còn lại đều có chút ngẩn ngơ.

 

Cũng không thể trách bọn họ quá kinh ngạc, bởi vì Quý Nam Tinh sở hữu một gương mặt chỉ cần uống sương ăn hoa, lại còn là kiểu ăn hai đóa hoa đã no.

 

Trần Thập Nhất ngậm lại chiếc cằm kinh ngạc muốn rớt xuống đất, ánh mắt liếc về phía bụng của Quý Nam Tinh: “Đồ cậu ăn chui vào đâu hết rồi?”

 

Ăn nhiều như vậy mà vẫn gầy thế sao?

 

Quý Nam Tinh cười cười: “Bẩm sinh thôi, ăn nhiều cũng không tăng cân.”

 

Tiêu Dã cũng có chút kinh ngạc, phụ họa theo: “Rất tốt.”

 

Ăn được là phúc, hắn còn tưởng Quý Nam Tinh do sức khỏe không tốt ăn ít nên mới gầy như vậy, bẩm sinh không tăng cân dù sao cũng tốt hơn là chán ăn, ăn ít.

 

Trương Nguyên đặt đũa xuống lau miệng, ánh mắt lướt qua mặt Tiêu Dã rồi dừng lại trên người Quý Nam Tinh: “Vậy chắc sức khỏe cậu không sao rồi nhỉ, lần trước đột nhiên ngất xỉu, làm mọi người giật cả mình.”

 

Quý Nam Tinh: “Không sao rồi.”

 

Trần Thập Nhất bên cạnh cũng đã đặt đũa xuống, vội nói: “Tim cậu ấy không tốt, bình thường trông không sao, nhưng cũng phải chú ý nhiều.”

 

Lời này của cậu ta chủ yếu là nói cho Tiêu Dã nghe, hai người họ giờ là bạn cùng bàn, ngày thường tiếp xúc nhiều nhất, Tiêu Dã trông có vẻ hơi lỗ mãng, thích động tay động chân khi không vừa ý, vậy thì khi biết bạn cùng bàn bị bệnh tim, dù thế nào đi nữa cũng sẽ không ra tay với một bệnh nhân chứ nhỉ.

 

Tiêu Dã và Trương Nguyên nghe Trần Thập Nhất nói vậy đều sững sờ, tuy Quý Nam Tinh trông không giống người khỏe mạnh cho lắm, nhưng cũng không ngờ lại là bệnh tim.

 

Bệnh nhân tim đối với họ là một nhóm người chưa từng tiếp xúc, loại bệnh này trong khái niệm của họ là yếu ớt, mong manh dễ vỡ, không thể bị kích động, ngay cả nói chuyện cũng phải nhỏ nhẹ cẩn thận.

 

Lại nhìn Quý Nam Tinh, gầy gò xanh xao, quả nhiên cảm giác khỏe mạnh vừa rồi dù gầy nhưng ăn uống được chỉ là ảo giác.

 

Thời gian nghỉ trưa nhanh chóng kết thúc, những người khác bắt đầu buổi huấn luyện quân sự buổi chiều, trong lớp học lại chỉ còn Quý Nam Tinh và Trần Thập Nhất.

 

Buổi sáng Quý Nam Tinh đã làm xong môn Toán và Tiếng Anh, lúc này cậu lấy sách Vật lý và Hóa học ra, nếu tốc độ nhanh, có lẽ có thể làm xong cả môn Ngữ văn trước khi tan học.

 

Cậu đang định tranh thủ thời gian làm bài tập thì Trần Thập Nhất bên cạnh do dự hồi lâu mới thăm dò mở lời: “Quý Nam Tinh.”

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Sao thế?”

 

Giọng Trần Thập Nhất có chút áy náy: “Xin lỗi nhé, lúc ăn cơm vừa rồi, tôi không nên nói lung tung.”

 

Cậu ta chưa được sự đồng ý đã nói ra chuyện riêng tư của người khác, có lẽ Quý Nam Tinh không muốn người khác biết bệnh của mình, nhưng lúc đó cậu ta chỉ nghĩ đến việc để Tiêu Dã biết, như vậy sau này ít nhất Tiêu Dã sẽ không bắt nạt Quý Nam Tinh.

 

Nhưng đợi đến khi cậu ta nói xong, Tiêu Dã và Trương Nguyên đều không nói gì nữa, Trần Thập Nhất liền hối hận, cái cảm giác bị người khác biết mình có bệnh rồi xa lánh, cậu ta hiểu rất rõ, hành động tự cho là đúng của cậu ta, quả thật không nên.

 

Quý Nam Tinh đặt bút xuống hỏi cậu ta: “Cậu rất để ý việc bị người khác xa lánh à?”

 

Đầu ngón tay Trần Thập Nhất hơi co lại, sao có thể không để tâm chứ, bởi vì từ nhỏ đến lớn, cậu ta luôn là người bị xa lánh.

 

Lúc nhỏ phụ huynh khác không cho con mình chơi với cậu ta, cậu ta chỉ cần vận động hơi nhiều một chút là đã thở không ra hơi, người khác rất sợ, sợ chơi cùng cậu ta lỡ xảy ra chuyện lại phải chịu trách nhiệm.

 

Các bạn học trong trường cũng cố gắng tránh xa cậu ta, các hoạt động tập thể ngoài trời cậu ta cũng vĩnh viễn là người đứng một mình bên cạnh.

 

Người khác ngưỡng mộ cậu ta không cần phải học thể dục, nhưng có ai biết được cậu ta ngưỡng mộ người khác được cùng nhau chơi bóng, chạy nhảy điên cuồng trong giờ thể dục đến nhường nào.

 

Cậu ta không có may mắn có được một người bạn thanh mai trúc mã, cậu ta vĩnh viễn chỉ có một mình.

 

Mãi cho đến khi lên cấp 3, biết được lớp mình ngoài cậu ta ra còn có một người không thể tham gia quân sự, Trần Thập Nhất thậm chí còn vui mừng, cuối cùng cậu ta không còn là người đứng xem một mình nữa, cậu ta cũng đã có người bầu bạn.

 

Cậu ta muốn làm bạn với Quý Nam Tinh, phổi cậu ta không tốt, tim Quý Nam Tinh không tốt, đều là những người không thể vận động mạnh, vì vậy thậm chí cậu ta còn mang theo chút ý lấy lòng để muốn thân thiết với Quý Nam Tinh hơn.

 

Nhưng hôm nay, hình như cậu ta đã làm một việc khiến người khác ghét.

 

Quý Nam Tinh nói: “Tôi không để tâm.”

 

Trần Thập Nhất nhìn cậu.

 

Quý Nam Tinh khẽ mỉm cười, lật vở bài tập ra rồi cầm bút lên lại: “Bởi vì thế giới của tôi rất đầy đủ, tôi có rất nhiều việc để làm, cho nên tôi không để tâm đến những người đã định trước sẽ xa lánh tôi, những người vì để ý đến đủ mọi phương diện của tôi mà không muốn làm bạn với tôi.”

 

“Trở thành bạn bè nhất định là vì hợp nhau về mọi mặt, bất kể cậu là người thế nào, các cậu vẫn sẽ là bạn bè. Tình bạn được duy trì bằng cách cố ý lấy lòng, che giấu khuyết điểm của bản thân, thì đó không phải là tình bạn thật sự.”

 

Trần Thập Nhất cúi đầu, nhẹ nhàng cọ xát ngón tay mình: “Vậy nếu không có bạn bè thì sao, vẫn luôn không có thì sao.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Vậy cũng không sao, chúng ta đều đã lớn, chúng ta có thể dùng những việc mình thích để lấp đầy thế giới của mình, bởi vì bạn bè tốt đến mấy cũng sẽ có ngày rời đi, nhưng người có thể ở bên mình đến cuối cùng, chỉ có chính bản thân mình mà thôi.”

 

Một lúc lâu sau, Trần Thập Nhất khẽ hỏi: “Quý Nam Tinh, tôi có thể làm bạn với cậu không.”

 

Quý Nam Tinh nhìn vào đôi mắt vừa thấp thỏm vừa mong đợi của cậu ta, khẽ cong khóe môi cười: “Được.”

 

Hết chương 6.

 

Chương 6: Muốn Làm Bạn Với Cậu

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên