Chương 1: Tiểu Bạch Hoa Cố Chấp

 

Chương 1: Tiểu Bạch Hoa Cố Chấp

 

Tôi là một tổng tài.

 

Tôi có đường xương quai hàm quyến rũ như được gọt đẽo bằng dao, có cơ bụng tám múi như tượng điêu khắc, một thân hình đẹp đẽ khỏe mạnh, cùng chiều cao 1m88 đủ để tôi ngạo nghễ nhìn xuống mọi người.

 

Mỗi ngày, tôi thức dậy trên chiếc giường lớn rộng 50 mét vuông. Trong trang viên rộng hàng ngàn mét vuông, có hàng trăm người phục vụ tôi.

 

Tôi là người giàu nhất thế giới, nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu, dưới trướng tôi có hơn 300 công ty, bao gồm rất nhiều lĩnh vực từ công nghệ, giải trí, bất động sản, chăn nuôi, dầu mỏ, hàng xa xỉ phẩm cao cấp đặt riêng cho đến game online.

 

Cuộc sống hàng ngày của tôi bình lặng và giản dị không hề khoa trương.

 

Nhưng mà, biến cố lại bắt đầu từ ngày hôm nay.

 

Sáng nay, khi tài xế đang lái chiếc Limousine phiên bản giới hạn của tôi, trên toàn cầu chỉ có một chiếc duy nhất, để đưa tôi đến công ty, thì phía trước đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ mặc váy trắng.

 

Một cú phanh gấp, sống mũi đẹp trai của tôi suýt nữa thì đập vào lưng ghế phía trước.

 

Vệ sĩ xuống xe để nói chuyện với cô ta, còn tôi thì nhìn qua cửa sổ xe, thấy người phụ nữ nằm trên mặt đất.

 

Cô ta mặc một chiếc váy dài, tà váy rất rộng, trải dài trên mặt đất. Cô ta còn có một mái tóc dài đen nhánh óng ả, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc màu trắng.

 

Trông cô ta không lớn tuổi lắm, có lẽ là một học sinh. Sách trong tay cô ta rơi vãi trên đất, trong đó có một cuốn sách tiếng Đức bìa cứng màu xanh lam đang phản chiếu ánh nắng. Bìa sách được thiết kế tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật, trông cực kỳ bắt mắt, tôi đã nhìn thêm vài lần, chỉ tiếc là không đọc rõ được chữ trên đó.

 

Tôi thu lại ánh mắt, đưa tay lên nhìn đồng hồ.

 

Sáng nay là lần đầu tiên tôi ngủ quên, dậy muộn hơn mọi khi hai tiếng. Chín giờ phải họp với nhân viên công ty. Dù tôi là người khởi xướng cuộc họp, nhưng với tư cách là một tổng tài mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, tôi không cho phép mình đến muộn.

 

“Cô không sao chứ? Có thể tự đứng dậy được không? Có cần gọi xe cứu thương không?” Vệ sĩ hỏi.

 

Cô gái mặc váy trắng vịn vào tường, tự mình chậm rãi đứng lên.

 

Vệ sĩ thở phào nhẹ nhõm, giải thích: “Tiên sinh nhà tôi sắp đến muộn cuộc họp rồi, tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện kiểm tra một chút.”

 

Cô gái mặc váy trắng không đáp lời. Cô ta nhặt sách lên, cuốn sách bìa xanh được ôm ở ngoài cùng, hướng thẳng về phía tôi. Bìa sách cứng màu xanh thẫm càng làm nổi bật một đoạn cẳng tay trắng nõn, mềm mại của cô ta.

 

Cô ta ôm sách, trên mặt lộ ra vẻ bướng bỉnh và giận dữ, sải bước chân mạnh mẽ dứt khoát, đi đến bên cửa sổ xe của tôi, rồi không chút khách sáo mà gõ gõ vào cửa kính.

 

Tôi lại nhìn đồng hồ, đã tám giờ năm mươi.

 

Cô gái mặc váy trắng vẫn kiên trì đập vào cửa sổ xe tôi, ra vẻ như nếu tôi không hạ kính xuống thì cô ta sẽ đập vỡ nó ngay tại đây.

 

Cửa sổ chống đạn hàng đầu thế giới là để đề phòng sát thủ ám sát, chứ không phải để đề phòng một người phụ nữ kỳ quặc.

 

Tôi cảm thấy thật khó hiểu, bèn hạ cửa sổ xe xuống.

 

Cô gái mặc váy trắng nhìn thấy tôi, sững người một lúc, rồi tức giận nói: “Đây là cách anh xin lỗi sau khi đâm vào người khác à?”

 

“Xin lỗi tôi mau!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tôi lại cảm thấy càng khó hiểu hơn.

 

“Tôi không thấy có gì phải xin lỗi cả.”

 

Tôi lại đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ, thời gian không còn nhiều nữa.

 

Tôi nhìn về phía vệ sĩ.

 

“Giải quyết nhanh lên.”

 

Vệ sĩ vừa mới cho tay vào túi đã bị giọng nói giận dữ của cô gái mặc váy trắng cắt ngang.

 

“Tôi không cần mấy đồng tiền bẩn thỉu của anh!”

 

Cô ta tức giận giơ tay, ném cuốn sách tiếng Đức bìa xanh cùng một cuốn sách khác về phía tôi.

 

May mà tôi nâng kính lên kịp lúc, thế là hai cuốn sách đập thẳng vào cửa sổ xe, mà tôi thì cũng đã nhìn rõ được tên sách.

 

Cô gái mặc váy trắng quay người bỏ đi, bóng lưng mảnh khảnh mà bướng bỉnh vô cùng.

 

Tôi hạ cửa sổ xe xuống, “Đợi đã.”

 

Cô ta dừng bước, dè dặt quay nửa người lại.

 

“Nếu anh chịu xin lỗi tôi thì…”

 

Tôi không để ý đến cô ta, vẫy tay với vệ sĩ.

 

“Báo cảnh sát đi.”

 

“Mang theo cả video từ camera hành trình nữa.”

 

Đúng là một người phụ nữ khó hiểu, ôm một chồng sách rồi canh đúng thời cơ chạy tới, đã ăn vạ rồi mà còn hùng hồn lý lẽ như vậy.

 

Điều xúc phạm trí tuệ của tôi nhất là, cô ta ăn vạ cũng chẳng chuyên nghiệp chút nào. Xe còn cách cô ta cả một khoảng bằng nắm đấm mà đã ngã lăn ra rồi.

 

Cho dù không biết xe của tôi có hệ thống phanh tự động thì cũng phải biết trên xe có camera hành trình chứ.

 

Tôi lắc đầu, kéo kính xe lên.

 

Người phụ nữ đó vẫn đang nói những câu khó hiểu như: “Thả tôi ra, lũ chó săn của tư bản các người!”

 

 “Đừng tưởng dùng mấy đồng tiền bẩn thỉu đó là có thể vu khống tôi.”

 

Tôi chẳng buồn đoán xem cô ta nghĩ gì, cũng như chẳng buồn hỏi xem tại sao cô ta lại phải đọc bản dịch của cuốn «Chăm sóc heo nái sau sinh» và «Kỹ thuật sửa chữa máy kéo».

 

Hết chương 1.

 

Chương 1: Tiểu Bạch Hoa Cố Chấp

Ngày đăng: 26 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên