Chương 3: Nhân Viên Phục Vụ Làm Gián Điệp
Mặc dù trong trang viên của tôi có hơn mười đầu bếp, thông thạo các món ăn từ khắp nơi trên thế giới, có thể điều chỉnh thực đơn bữa tối bổ dưỡng nhất cho tôi bất cứ lúc nào, mà đội vận chuyển của công ty cũng có thể mang mỹ thực từ mọi miền trên thế giới đến trước mặt tôi bất cứ lúc nào, nhưng tối nay tôi không định ăn ở trang viên. Thỉnh thoảng ra ngoài ăn một bữa cũng có cái hay riêng.
Nhà hàng hôm nay tôi đến là một nhà hàng chỉ dành cho hội viên, mỗi ngày chỉ tiếp 10 vị khách, còn tôi thì sở hữu thẻ đen VIP ở đây, có thể đến bất cứ lúc nào, được ưu tiên chen ngang bất cứ chỗ nào.
Phòng riêng ở trên tầng cao nhất đã được trang trí theo chủ đề phù hợp với các món ăn hôm nay. Tôi đứng bên cửa sổ sát đất rộng lớn, nhìn từ trên xuống, gật đầu hài lòng, phong cảnh bên ngoài coi cũng được.
Có tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài, món ăn bắt đầu được dọn lên. Một hàng đầu bếp trong trang phục trắng tinh tươm đẩy xe thức ăn vào rồi lần lượt bày biện lên bàn. Tiêu chuẩn món ăn hôm nay vẫn như thường lệ.
Ăn được nửa chừng, cửa phòng lại bị gõ vang, một cậu phục vụ có vẻ ngoài thanh tú bước vào.
Cậu ta bưng một đĩa cá sốt giấm Tây Hồ đến trước mặt tôi, định đặt xuống bên cạnh.
Vệ sĩ bên cạnh tôi cảnh giác chặn cậu ta lại: “Cậu là ai?”
Cậu phục vụ cúi đầu: “Tôi là phục vụ ở đây, đây là món ăn của ngài.”
Thư ký đời sống của tôi tiến lên: “Xin lỗi, thực đơn tối nay của Tổng tài chúng tôi không có món này.”
Cậu phục vụ có vẻ hơi sốt ruột, liếc nhìn về phía tôi: “Xin lỗi, vậy chắc là tôi nhầm lẫn rồi.”
Tôi để ý thấy cậu ta có một đôi mắt to tròn, lông mi cong vút, đôi môi cũng rất hồng hào. Cậu ta cắn môi nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ cầu xin, trông vô cùng đáng thương.
Tôi xiên một miếng bít tết.
Thấy tôi không có phản ứng gì, cậu phục vụ bèn lui ra.
Không lâu sau, cửa phòng lại bị gõ tiếp, lần này cậu ta bưng một đĩa tráng miệng tinh xảo bước vào.
“Để bày tỏ lời xin lỗi, đây là món tráng miệng tặng cho ngài.”
Ồ? Thú vị đây.
Tôi nhướng mày, phất tay một cái, vệ sĩ và thư ký đời sống liền tránh đường.
Trong đĩa thức ăn, lạ thay lại là hai xiên kẹo hồ lô.
Mà còn là hai xiên kẹo hồ lô có hình thức cực kỳ tệ, lớp đường mật bên trên trông chẳng khác gì một bãi phân.
Tôi nhíu mày: “Đây là cái gì?”
“Đây là kẹo hồ lô.”
Cậu phục vụ cắn môi: “Đây là kẹo hồ lô do chính tay tôi làm. Tôi nghĩ có lẽ ngài đã quen ăn những món tráng miệng tinh xảo rồi, thỉnh thoảng ăn một món quà vặt dân dã thế này, biết đâu sẽ thấy mới lạ.”
Cậu phục vụ cẩn thận nhìn tôi, như một con thỏ nhỏ tội nghiệp.
Tôi cảm thấy thật khó hiểu.
Rốt cuộc là ai đã cho cậu ta cái ảo giác rằng tôi sẽ ăn những thứ không rõ nguồn gốc này?
Và ai đã khiến cậu ta hiểu lầm rằng một vị tổng tài có sản nghiệp trải rộng khắp các lĩnh vực như tôi lại không biết kẹo hồ lô là cái gì?
Hơn nữa, bất kỳ người bán kẹo hồ lô nào ngoài kia cũng làm ngon hơn của cậu ta. Nếu cậu ta cầm hai xiên kẹo này ra cổng trường bán, chắc trường học sẽ không còn phải lo lắng về vấn nạn học sinh ăn quà vặt ở vỉa hè nữa.
Rốt cuộc cậu ta lấy đâu ra dũng khí để bưng thứ này đến trước mặt tôi vậy?
Hôm nay gặp toàn người kỳ lạ.
Bằng trực giác của mình, tôi cảm thấy cậu ta có gì đó không ổn, bèn tập trung nhìn kỹ, quả nhiên đọc được trong mắt cậu ta năm phần đáng thương, ba phần căng thẳng và hai phần địch ý.
Bóng ma tâm lý mà cô thư ký kia để lại cho tôi vẫn chưa tan, gần như ngay lập tức, tôi đã khẳng định được thân phận của cậu ta — đây chắc chắn là gián điệp muốn đánh cắp bí mật của công ty tôi.
Bắt được mi rồi.
Tôi nở một nụ cười tà mị.
Dưới ánh mắt của tôi, mặt cậu ta dần đỏ lên, nắm đấm siết chặt, như thể đã quyết tâm làm điều gì đó.
“Thưa quý khách, xin ngài đừng để ông chủ của chúng tôi đuổi việc tôi. Tôi thực sự rất cần công việc này, chỉ cần ngài cho tôi ở lại, tôi… tôi làm gì cũng được.”
Nói rồi, tay cậu ta run rẩy đưa lên chiếc cúc áo trên cổ mình.
Tôi phất tay, ra hiệu cho vệ sĩ bắt giữ cậu ta lại.
Khi bị đè xuống đất, trong mắt cậu ta lóe lên ba phần e thẹn, ba phần tức giận và bốn phần hoảng loạn tột độ.
Tôi lạnh lùng liếc cậu ta một cái.
Không biết cái liếc mắt đó của tôi đã truyền đi thông điệp sai lầm gì, cậu ta bắt đầu giãy giụa, không còn vẻ tội nghiệp đáng thương như trước nữa.
“Tên bạo chúa! Muốn giết muốn xẻo thịt gì tùy anh, nhưng tôi sẽ không khuất phục đâu.”
Ba vệ sĩ đang đè trên người cậu ta, đến lượt cậu ta nói có khuất phục hay không à?
Tôi phất tay, mặc cho các vệ sĩ lôi cậu ta đi. Chẳng mấy chốc, tiếng còi cảnh sát lại vang lên.
Đúng là một mỹ nhân kế ngu xuẩn.
Tôi khinh thường hừ lạnh một tiếng.
Rồi nở ra một nụ cười mỉa mai theo kiểu biểu đồ hình quạt.
Hết chương 3.
