Chương 6: Chim Hoàng Yến Được Cưng Chiều
Xe cảnh sát lại đến nữa rồi, tôi đã nhớ rõ mặt mấy người cảnh sát này rồi, và tôi tin là họ cũng đã nhớ mặt tôi rõ lắm rồi.
Mấy cậu cảnh sát trẻ đi sau dùng ánh mắt năm phần kính nể, năm phần thương hại nhìn tôi. Thậm chí tôi còn nghe rõ có người đang xì xào: “Tháng này thì đây là lần thứ tư rồi nhỉ, làm tổng tài cũng chẳng dễ dàng gì.”
Sau khi đội trưởng cảnh sát áp giải người phụ nữ bị tình nghi bắt cóc và chuốc thuốc mê đi, đội ngũ y tế của tôi cũng vội vã chạy tới.
Lương cao đúng là đáng đồng tiền bát gạo mà, cảm giác khó chịu trên người tôi cũng nhanh chóng tan biến mất. Tôi bảo bọn họ rút một ống máu của mình để xem có thể phân tích ra thành phần của loại thuốc kia không.
“Có thể là thuốc dạng hít, sau khi dùng, độ nhạy của ngũ quan sẽ tăng mạnh, tác dụng phụ là sinh ra ham muốn mãnh liệt, dẫn đến đầu óc mơ hồ.”
“Xem có thể tách chiết và phục hồi được không. Nếu được thì xem có cách nào giảm bớt tác dụng phụ không.”
Hừ, xuân dược cái nỗi gì. Loại thuốc có thể tăng cường mạnh mẽ năm giác quan như thế này thì nên được dùng trong huấn luyện mới đúng. Nếu loại bỏ được tác dụng phụ, chắc hẳn công ty dược phẩm của tôi trong vòng năm năm tới sẽ không phải lo về đơn hàng.
Tôi nở một nụ cười như thể mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát, rồi quay qua hỏi trợ lý: “Mọi chuyện đã xử lý xong chưa?”
Trợ lý nói nhà có việc, đã xin nghỉ phép một tháng, đến nay cũng đã qua nửa tháng rồi.
Cậu trợ lý cúi đầu, mắt nhìn xuống đất. “Xin lỗi tổng tài, tôi vẫn chưa giải quyết xong hoàn toàn mọi việc.”
“Không cần xin lỗi, kỳ nghỉ của anh vẫn chưa kết thúc mà. Nếu cần giúp gì thì cứ nói.”
“Cảm ơn tổng tài.”
Tôi đứng dậy đi ra ngoài.
Trợ lý này của tôi vô cùng xuất sắc, thời gian anh ta không có ở đây, tôi thậm chí còn thấy hơi không quen.
Lúc anh ta xin nghỉ, tôi đã không hỏi nhiều. Xem ra bây giờ vẫn nên quan tâm đến nhân viên nhiều hơn, dù sao thì nhân viên có thể khiến tôi dùng đến 1% cổ phần của tổng công ty để giữ lại cũng không nhiều.
Bên ngoài trời đã sáng, trong đình nghỉ mát ở giữa vườn hoa, chủ nhân buổi tiệc đang chào hỏi xã giao với mọi người. Thấy tôi, ông ta vội vã bước tới, mặt mày tươi rói hỏi tôi tối qua nghỉ ngơi có tốt không.
Một vị giám đốc đang trò chuyện cùng ông ta cũng mỉm cười nói chuyện với tôi. Chúng tôi hàn huyên vài câu, bỗng nhiên, một giọng nói mềm mại yếu ớt, rụt rè vang lên: “Cha, cha ơi.”
Nghe tiếng, tôi nhìn sang thì thấy một thiếu nữ mặc chiếc váy dài trắng đến mắt cá chân, đi chân trần, đang ngước mắt nhìn từ giữa những khóm hoa.
Mái tóc dài như rong biển của cô buông xuống tận eo, đôi mắt trong veo như mắt nai con, vừa ngây thơ vừa đáng yêu.
Trông hệt như một nàng tiên hoa.
–– Nếu như tôi không nghe thấy tiếng lòng của cô ta.
【Hệ thống, tổng… tổng tài có phải đang nhìn mình không?】
Không, tôi chỉ đang nghĩ tại sao cô ta lại không mang giày mà thôi.
【Đúng vậy đó ký chủ! Em đã nói rồi, đàn ông ai cũng thích kiểu mỹ nhân mềm mại yếu đuối, chị không cần lo lắng đâu!】
Không, ít nhất hiện tại tôi vẫn chưa có mẫu người mình thích.
【Tiếp theo có phải anh ấy sẽ theo đuổi mình không?】
【Chắc chắn rồi! Chị chạy, anh ấy đuổi, chị có mọc cánh cũng khó mà thoát được!】
Không, ngoài thương trường ra, tôi trước giờ không hề thích ép buộc người khác.
Mà cái giọng nói máy móc kia lại bắt đầu ngâm nga, trầm bổng du dương:
【Hỡi chú chim hoàng yến xinh đẹp, hỡi tiểu mỹ nhân đáng thương, anh sẽ bẻ gãy đôi cánh của em! Sẽ giam cầm, không cho em tự do!】
【Khi em giãy giụa, anh sẽ siết lấy vòng eo thon mềm của em, ghì em vào tường, nâng cằm em lên rồi hôn xuống! Hai mắt đỏ ngầu nói rằng, chỉ cần em đồng ý, đến cả cái mạng này anh cũng sẽ cho em!】
【Tổng tài nhíu mày rồi kìa, thấy không, chắc chắn là anh ấy đang nghĩ, mắt cá chân mảnh mai thế này thật hợp để khóa lại bằng xiềng xích vàng, gót ngọc mềm mại trắng trẻo thế này thật hợp để chàng đặt trong lòng bàn tay mà mân mê.】
【Chị nhìn tay anh ấy xem, vừa đẹp vừa có những khớp xương rõ ràng, một tay thôi cũng đủ nắm trọn hai cổ tay của chị, cũng có thể nắm lấy mắt cá chân của chị!】
【Ánh mắt của anh ấy như muốn ăn tươi nuốt sống chị vậy! Trong đầu anh ấy chắc chắn đã tưởng tượng ra cảnh chị khóc lóc hết lần này đến lần khác rồi!】
…Tôi không có!
Mặt tôi sa sầm lại.
Bị người khác tưởng tượng bậy bạ tuyệt đối không phải là một chuyện vui vẻ gì.
Mỹ nhân chim hoàng yến bị những lời của hệ thống kích thích đến hai má ửng hồng, đuôi mắt rưng rưng. 【Không, chị không muốn…】
Giọng nói của hệ thống bỗng trầm xuống. 【Không muốn? Không muốn thì tại sao chị lại ở đây? Tôi chính là dục vọng của chị, cái trò khẩu thị tâm phi này chị để dành mà diễn cho tổng tài xem đi.】
【Đây chính là vị tổng tài nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu đấy, nếu có thể khiến anh ta yêu chị, chị muốn gì mà không được.】
【Tiếp theo, chắc chắn tổng tài sẽ hỏi chuyện của chị thôi.】
Tôi híp mắt, quay người cất bước rời đi.
Tôi nghe thấy hệ thống phát ra tiếng kêu thất thanh không thể tin được,【Sao thế này? Sao tổng tài không hỏi chị? Đáng lẽ anh ta phải có hứng thú với chị chứ! Mau lên!】
Tôi nghe phía sau có tiếng gió, theo bản năng né tránh, bỗng thấy mỹ nhân chim hoàng yến đã ngã sõng soài trên mặt đất.
Dường như cô ta không ngờ mình sẽ bổ nhào vào khoảng không, bèn quay đầu lại nhìn tôi, khóe mắt vì đau mà rưng rưng lệ, trông vô cùng đáng thương, hệt như đóa hoa lê ướt đẫm nước mưa. “Xin lỗi, tôi…”
Chủ nhân bữa tiệc giật mình, vội vàng cười làm lành: “Xin lỗi tổng tài, con gái tôi thất lễ quá.”
Ông ta vội đỡ con gái dậy, ánh mắt nhìn tôi ẩn chứa vẻ cảnh giác.
【Làm tốt lắm, tuy không ngã vào người tổng tài, nhưng dáng vẻ như con thú nhỏ này cũng rất dễ khiến người ta thương yêu.】
【Cái “con bài tình thân” này hiệu quả cũng không tồi, như vậy sau này khi tổng tài vì muốn chiếm đoạt chị mà giết người cha đang bảo vệ chị, hai người có thể bắt đầu kịch bản ngược luyến tàn tâm rồi.】
Tôi liếc nhìn dáng vẻ chủ nhân bữa tiệc đang che chắn cho con gái sau lưng, rồi thản nhiên nói: “Không sao, tôi còn có lịch trình tiếp theo, không cần tiễn.”
Ánh mắt tôi lướt qua mỹ nhân chim hoàng yến vẫn chưa giấu được vẻ kinh ngạc, rồi dừng lại trên vạt váy và đôi chân dính đầy bụi đất của cô ta.
Đi chân trần trong vườn hoa?
Chân không đau à?
Hết chương 6.
