Chương 14: Yêu Nhất Vạn Nhân Mê (Hạ)

Chương 14: Yêu Nhất Vạn Nhân Mê (Hạ)

 

Tôi đã gửi chiếc khăn tay đó vào phòng thí nghiệm, chiết xuất các chất trên đó và thử mô phỏng lại mùi hương.

 

Không biết cậu thanh niên kia có phát hiện ra mối đe dọa của tôi đối với vầng hào quang của cậu ta hay không, mà gần đây cậu ta không còn lượn lờ trước mặt tôi nữa.

 

Nhưng mà, số lần Nam Cung và Tây Môn xuất hiện trước mặt tôi lại nhiều lên.

 

Như buổi đấu giá từ thiện lần này, vị trí của Nam Cung lại ở ngay bên trái tôi.

 

“Rất vui được gặp ngài, Tổng tài của tôi.”

 

“Anh và tôi không có quan hệ cấp trên cấp dưới.”

 

Hắn ta khẽ cười, “Ngài có biết dáng vẻ này của ngài động lòng người đến mức nào không? Khiến tôi muốn hôn ngài ngay tại đây.”

 

Tôi nhắm mắt lại, “Anh mà còn nói nữa, tôi sẽ cho anh biết cổ phiếu nhà Nam Cung có thể đóng băng đến mức nào.”

 

“Nếu ngài thích như vậy, tình yêu của tôi sẽ vì ngài mà nở ra một đóa hồng trên nền xanh băng giá.”

 

“Trợ lý.”

 

“Tổng tài, tôi đây.” Trợ lý mở laptop, ra vẻ đã sẵn sàng nghe lệnh để sắp xếp công việc.

 

Nam Cung liếc mắt đi chỗ khác, “Khụ, cái đó, buổi đấu giá bắt đầu rồi.”

 

Hắn ta nhìn thẳng về phía trước.

 

Cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

Chủ đề của buổi đấu giá này là quyên góp từ thiện, các vật phẩm đấu giá đều do các doanh nghiệp tự nguyện tặng cho nhà đấu giá, và toàn bộ số tiền thu được cũng sẽ quyên góp cho quỹ từ thiện. Giá đấu giá thực chất là số tiền mà doanh nghiệp dự định quyên góp, chủ đề là quyên góp chứ không phải đấu giá.

 

Do đó, những người tham gia đấu giá lần này đều có vẻ hòa nhã vui vẻ, hầu hết đều tùy ý chọn một món đồ vừa mắt, hô lên số tiền định quyên góp, hiếm có ai thực sự nâng giá để tranh giành.

 

Tôi cũng tùy ý chọn vài món, trong đó có một thứ khiến tôi có chút hứng thú, đó là một chiếc nhẫn.

 

Đây là một chiếc nhẫn gắn đá sapphire dành cho nam, ánh xanh lam lấp lánh trông rất đẹp.

 

Buổi đấu giá diễn ra rất trật tự. Lúc này tôi mới phát hiện ra, cậu thanh niên kia và gia chủ của hai nhà Đông Phương, Bắc Minh cũng ở đây.

 

Cậu thanh niên kia đã đấu giá được vài món, cũng nhận được một số lời khen ngợi mang tính xã giao.

 

Khi quay về chỗ ngồi, Đông Phương thân mật nói gì đó với cậu ta, còn Bắc Minh thì lại lạnh mặt, bá đạo ôm lấy eo cậu thanh niên. Tổ hợp ba người trông vừa kỳ quặc lại vừa hài hòa.

 

Tôi thu ánh mắt lại, chiếc nhẫn bắt đầu được đấu giá.

 

Chiếc nhẫn này quả thực rất đẹp, có rất nhiều người giơ bảng. Tôi trực tiếp bảo trợ lý nâng giá thêm mười phần trăm, mọi người thấy tôi có vẻ quyết tâm muốn có, nên cũng không ai giơ bảng nữa.

 

Người điều hành đấu giá cũng chuẩn bị gõ búa, nhưng lại có một giọng nói từ phía sau vang lên, tăng thêm một triệu vào giá của tôi.

 

Là cậu thanh niên kia báo giá.

 

Trợ lý và cậu thanh niên thay nhau báo giá, đẩy giá lên thêm năm triệu nữa, cậu thanh niên mới không báo giá nữa.

 

Thế nhưng, thiếu chủ nhà Bắc Minh lại tăng thêm hai triệu.

 

Ánh mắt Bắc Minh nhìn tôi thâm trầm, có lẽ là không chịu được cảnh người trong lòng không đấu giá được món đồ mình thích.

 

Tôi lười dây dưa với hắn ta, bèn dứt khoát bảo trợ lý báo thẳng tổng số tiền dự định quyên góp lần này, dùng một mức giá áp đảo để mua được chiếc nhẫn.

 

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, Bắc Minh chặn đường tôi.

 

Hắn ta nghiến răng, “Anh giỏi lắm.”

 

Tôi gật đầu mỉm cười, “Tôi rất giỏi.”

 

Hắn ta tiến lên thêm một bước, lạnh lùng nói, “Anh đã chọc giận tôi rồi.”

 

Tôi thản nhiên đáp, “Cơn giận của anh không đáng giá một xu.”

 

Hắn ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như một con báo đang tức giận.

 

Tôi đi lướt qua người hắn ta.

 

“Đợi đã!”

 

Hắn ta đột nhiên chặn trợ lý lại, nhìn chằm chằm vào cuốn album tranh mà anh ta đang ôm.

 

“Cuốn album tranh trong tay cậu, từ đâu ra vậy?”

 

Tôi giơ tay, ngăn hắn và trợ lý ra, “Album tranh của tôi, nguồn gốc thế nào không cần phải báo cáo với anh.”

 

“…Album tranh của anh?”

 

Bắc Minh lẩm bẩm lặp lại, rồi đứng tại chỗ ngây người.

 

Tôi dẫn trợ lý rời đi.

 

Tiếp theo còn có một buổi triển lãm tranh phải đi xem.

 

Không có thời gian thừa để dây dưa với hắn ta.

 

Thế nhưng, trong buổi triển lãm tranh, ở một góc khuất trong nhà vệ sinh, tôi lại nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Nam Cung và Đông Phương.

 

Tại sao họ lại chọn nhà vệ sinh để nói chuyện chứ.

 

Vừa vang vọng, lại vừa không sạch sẽ.

 

Làm tôi nhớ đến một người quen cũ hiện đang đạp máy may trong tù.

 

“Nam Cung, anh đang làm gì vậy? Chẳng lẽ là ghen với Mê Nhi, nên mới cùng tên tổng tài kia làm mất mặt Mê Nhi?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Tôi tưởng tôi và Tây Môn không tranh giành với các anh nữa, bớt được hai đối thủ mạnh, các anh phải vui mừng mới đúng chứ?”

 

“Ha, Nam Cung, trước đây anh vì muốn có được thân thể của Mê Nhi, đã dùng đủ mọi thủ đoạn, bây giờ anh nói không tranh nữa, anh nghĩ tôi sẽ tin à?”

 

“Đông Phương, trước đây anh là người khôn ngoan nhất, sao giờ cũng bắt đầu hồ đồ rồi. Anh thực sự không nhìn ra, Mê Nhi đấu giá chiếc nhẫn đó là muốn mượn hoa dâng Phật, tặng cho vị tổng tài kia sao?”

 

“Nam Cung tôi tuy thích người đẹp, nhưng trước nay đều là tình nguyện đôi bên. Mê Nhi không muốn, sao tôi có thể ép buộc cậu ta được – cậu ta đã nói với các anh như vậy sao? Rằng lần đầu tiên của cậu ta là cho tôi, vì tôi đã dùng thủ đoạn không trong sạch?”

 

“Tôi không phải không nhìn ra, chỉ là trước đây cưng chiều cậu ta, như bị mê hoặc mất trí, cảm thấy dù bản thân mình bị bôi nhọ, chỉ cần cậu ta có được thứ cậu ta muốn là được. Vì vậy mới không nói gì, mặc cho các anh hiểu lầm.”

 

“…Đổi trắng thay đen.”

 

“Tin hay không tùy anh. Bây giờ, tôi phải đi theo đuổi Honey của tôi rồi.”

 

Xem ra, vầng hào quang Vạn nhân mê lần này, hiệu quả mạnh đến đáng sợ. Rơi vào tay kẻ có ý đồ xấu, sẽ là một thảm họa.

 

……….

 

Các tác phẩm nghệ thuật đã phần nào xoa dịu được tinh thần của tôi một chút sau khi phải nghe cuộc nói chuyện của bọn họ.

 

Tôi dừng chân trước một bức tranh, ngắm nhìn hồi lâu. Đây là tác phẩm gốc của một danh họa từ thế kỷ trước, không biết ban tổ chức triển lãm có muốn bán cho tư nhân không.

 

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân, “Tổng tài thích bức tranh này sao?”

 

Một giọng nói rất ôn hòa.

 

Tôi không quay người lại, “Cũng có chút hứng thú.”

 

Đông Phương đi đến bên cạnh tôi, cười nói: “Đáng tiếc đây chỉ là một bản sao, nếu có ngày nào đó có thể nhìn thấy bản gốc thì tốt quá.”

 

“Đây chính là bản gốc.”

 

Đông Phương sững người, rồi cười nói, “Tổng tài thật hài hước.”

 

“Tôi không nói đùa.”

 

Tôi chỉ tay về phía xa, giải thích qua loa vài câu.

 

Đông Phương nhìn bức tranh hồi lâu, một lúc sau mới nở một nụ cười chân thành.

 

“Thưa Tổng tài, tại hạ tâm phục khẩu phục.”

 

Ngay khoảnh khắc hắn ta nói câu này, tôi nghe thấy một tiếng báo động chói tai vang lên.

 

【Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo! Giá trị tình yêu của bốn đối tượng công lược cấp A đã tụt xuống dưới 60!】

 

【Vầng hào quang Vạn nhân mê tan vỡ! Lặp lại, vầng hào quang Vạn nhân mê tan vỡ!】

 

Tôi nghe thấy tiếng gào thét giận dữ của cậu thanh niên kia, 【Tại sao! Tại sao lại như vậy! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!】

 

Giọng nói máy móc cà giật và khàn đặc như bị hỏng.

 

【Lỗi: Vầng hào quang Vạn nhân mê không tương thích với thế giới này, báo lỗi!】

 

…….

 

Sau khi vầng hào quang Vạn nhân mê tan vỡ, cậu thanh niên không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

 

Thế nhưng, các gia chủ của Tứ đại gia tộc lại bắt đầu phát điên.

 

Buổi sáng.

 

Bắc Minh đợi sẵn trong phòng họp.

 

Hắn ta thay đổi hoàn toàn vẻ âm trầm trước đây, hai tay cầm nửa cuốn album tranh, trong mắt ánh lên ba phần rối rắm, ba phần mong chờ, ba phần thấp thỏm, và một phần tức giận.

 

“Là lỗi của tôi, tôi đã nhận nhầm người. Hóa ra tác giả của những bức tranh này là anh, cuốn album tranh trong tay anh chính là cuốn tôi đã tìm kiếm suốt mười năm.”

 

Buổi trưa.

 

Tây Môn cưỡi ngựa chặn tôi ở dưới lầu công ty, gây tắc nghẽn giao thông trước cửa.

 

Hắn ta nhếch mép cười tà mị với tôi, “Đây là con tuấn mã tôi mua cho cậu. Chàng trai, cậu có hài lòng với những gì mình đang thấy không?”

 

Trợ lý đã báo cảnh sát. Lúc hắn ta bị cảnh sát giao thông dẫn đi, miệng vẫn còn phân bua: “Tại sao đường cho ngựa chạy lại không được chạy ngựa, đã gọi là ‘mã lộ’ thì phải để ngựa chạy chứ”.

 

Buổi chiều.

 

Đông Phương ôm một chồng sách, bước ba bước lại thở hổn hển đến trước cửa công ty tôi.

 

“Tôi có vài cuốn sách quý hiếm muốn cùng anh thảo luận, Tổng tài sẽ không thấy tôi phiền chứ? Tôi chỉ là thấy người tài nên mừng rỡ, nóng lòng muốn chia sẻ với anh thôi.”

 

Buổi tối.

 

Khi tôi đang ăn tối trong nhà hàng, Nam Cung đột nhiên mang một cái máy chiếu bước vào, chiếu lên tường hình ảnh một khu đồng cỏ nước non tươi tốt, những con heo trắng trẻo mập mạp đang thảnh thơi nhàn nhã. Tôi liếc mắt một cái là nhận ra đây chính là mảnh đất hắn ta đã đấu giá được cách đây không lâu.

 

Nam Cung nhìn tôi, ánh mắt vừa bá đạo vừa thâm tình.

 

“Tôi muốn cả thế giới này biết, cái trại heo này, tôi đã bao trọn cho ngài rồi!”

 

 

 

 

Mịa nó, một lũ thiểu năng trí tuệ.

 

Hết chương 14.

 

Chương 14: Yêu Nhất Vạn Nhân Mê (Hạ)

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên