Chương 18: Ngựa Giống Long Ngạo Thiên (Hạ)

Chương 18: Ngựa Giống Long Ngạo Thiên (Hạ)

 

Tôi gửi tư liệu về gã ngựa giống này, cùng với ý đồ của hắn ta đối với mẹ tôi, cho cha mẹ của tôi.

 

Không lâu sau, điện thoại của cha đã gọi tới, giọng ông lạnh như băng, nhưng không giấu nổi cơn thịnh nộ.

 

“Trời trở lạnh rồi, để cho tên đó phá sản đi.”

 

“Chết tiệt, dám động vào người phụ nữ của ta, ta sẽ khiến cho hắn ta không bao giờ ngóc đầu lên được nữa!”

 

Mẹ tôi giật lấy điện thoại, “Cục cưng à, mấy tháng nay ba con và mẹ đi du lịch bên ngoài, về sẽ mang quà cho con nhé. Hàng ngày có ngoan ngoãn ăn uống đầy đủ không đó? Đừng có như ba con, ngày xưa lăn lộn gây dựng sự nghiệp nên mắc cái bệnh đau dạ dày, phải tốn bao nhiêu công sức mới chữa khỏi đấy.”

 

“Vâng, thưa mẹ.”

 

Điện thoại vẫn chưa bị ngắt, tôi còn loáng thoáng nghe thấy bên kia có những câu như “Ghen đấy à? Em từng này tuổi rồi, thằng nhóc đó còn nhỏ hơn cả con mình nữa là.”, hay “Anh không cho phép em tự ti mặc cảm, người phụ nữ của anh là đẹp nhất”.

 

Tôi vô cảm cúp máy.

 

…….

 

Dù tức giận là thế, nhưng thực ra tôi chẳng cần phải nhúng tay vào làm gì, rồi Long Ngạo Thiên cũng sẽ tự tìm đường chết mà thôi.

 

Để dùng khí phách bá vương chấn nhiếp tôi, Long Ngạo Thiên đã chọn tấn công vào mảng trí tuệ nhân tạo, định dùng những kiến giải độc đáo và khả năng dự đoán xu hướng tương lai để chinh phục, hòng thu phục tôi về dưới trướng hắn ta.

 

Đáng tiếc là, ý tưởng có hay đến mấy mà đặt trong một định hướng lớn sai lầm, thì cũng chỉ là thứ vô dụng.

 

Những phán đoán của Long Ngạo Thiên về sự phát triển của trí tuệ nhân tạo đã sai be bét, dẫn đến việc hắn ta và đám phụ nữ sau lưng hắn ta cũng đầu tư sai lầm hết lần này đến lần khác. Chẳng mấy chốc, chuỗi vốn của hắn ta đã gặp vấn đề.

 

Nhưng Long Ngạo Thiên quả không hổ danh là Long Ngạo Thiên, vào thời khắc mấu chốt này, hơn mười người phụ nữ đã chìa tay cứu giúp, hào phóng chi tiền cho hắn ta. Lại có thêm mấy cậu ấm con nhà giàu vốn chẳng được coi trọng trong giới cũng vì hắn ta mà xả thân, thậm chí còn không tiếc bán cả siêu xe quý giá của mình để hỗ trợ hắn ta.

 

Hành động này không chỉ giúp Long Ngạo Thiên vượt qua cơn nguy khốn trước mắt, mà còn khiến không ít người thay đổi cái nhìn về mấy cậu ấm thế hệ thứ hai này, cảm thấy bọn họ tuy ngày thường hành xử thật hoang đường, nhưng lại rất trọng tình nghĩa anh em, đến lúc quan trọng vẫn có thể trông cậy được.

 

Thấy không làm nên trò trống gì trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo, Long Ngạo Thiên quyết đoán chuyển sang lĩnh vực khác, dùng số vốn này để đông sơn tái khởi, một lần nữa có được tư cách đàm phán hợp tác với tôi.

 

Lần gặp gỡ này là ở một buổi tiệc.

 

Có lẽ do thấy tiến độ công lược tôi chẳng nhích được phân nào nên hắn ta đã bắt đầu sốt ruột. Kể từ lúc tôi nhìn thấy hắn ta, những cuộc đối thoại giữa hắn ta và hệ thống bắt đầu rót vào đầu tôi.

 

【Sao tiến độ công lược không có chút thay đổi nào thế này, phiền chết đi được.】

 

【Chẳng qua là có cái gia thế tốt thôi chứ gì, chẳng biết gì về công nghệ, kế hoạch phát triển trí tuệ nhân tạo đúng là làm bừa! Đợi tao chiếm được gia sản của hắn rồi, nhất định phải dạy dỗ lại hắn một trận, làm lãng phí bao nhiêu công sức của tao! Cái thứ công tử bột như thế mà cũng làm người nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu được á, thế giới này hết đàn ông rồi hay sao?!】

 

Công tử bột?

 

Tôi á?

 

Tôi nhìn thân hình và khuôn mặt hoàn hảo của mình trong tấm kính phản chiếu, nghĩ đến tám múi bụng đẹp đẽ và vô số cúp vô địch võ thuật của mình, rồi lại liếc sang quầng thâm mắt đen xì của Long Ngạo Thiên vì phải xoay xở giữa nhiều người phụ nữ.

 

Chậc.

 

【Tiểu thư nhà nào đây, chân vừa dài vừa thẳng, mông cũng rất vểnh.】

 

【Cô này cũng không tệ, tuy người hơi khô khan nhưng mặt rất xinh.】

 

【Lại gọi điện cho mình, mấy cô nàng này đúng là một khắc cũng không rời mình được mà. Đợi mình công lược xong, thôn tính luôn gia tộc của bọn họ, bắt bọn họ ở nhà dọn dẹp nhà cửa, sinh cho mình vài đứa con, để bọn họ được trải nghiệm hạnh phúc của việc làm phụ nữ.】

 

Tôi bị mớ tưởng tượng lố bịch và những thứ rác rưởi vàng vọt trong đầu hắn ta oanh tạc đến đau cả đầu, bỗng đột nhiên nghe hắn ta kinh ngạc thốt lên một tiếng.

 

【Đẹp quá!】

 

【Đây là người phụ nữ đẹp nhất tao từng thấy sau khi xuyên không đó, cô ấy là ai!】

 

Đôi mắt hắn như mắt sói hoang, lóe lên ánh sáng xanh u uất.

 

Tôi thuận theo ánh mắt hắn ta nhìn sang, rồi nhướng mày.

 

Là cô nàng chim hoàng yến có da bàn chân thật kỳ dị, thích đi chân trần dạo bước trong vườn hoa mà không thấy đau chân.

 

Xem ra, những kẻ đi công lược không hề biết đến sự tồn tại của nhau.

 

Cô nàng chim hoàng yến bận một chiếc váy trắng, mái tóc dài như rong biển xõa sau lưng. Tôi bất giác liếc nhìn chân cô ta, rất tốt, dù sao lần này cô ta cũng không đi chân đất đến dự tiệc.

 

Hệ thống của cô nàng chim hoàng yến lên tiếng, 【Tổng tài nhìn chân cô rồi kìa! Chắc chắn là anh ấy đang nghĩ xem làm thế nào để cởi giày của cô ra, rồi vừa xoa nắn đôi chân nhỏ bé vừa mân mê thưởng thức.】

 

…Hệ thống của cô nàng chim hoàng yến lắm lời quá, cảm giác cứ như bị quấy rối vậy.

 

So ra thì hệ thống của Long Ngạo Thiên máy móc hơn nhiều. Chẳng biết là do mấy hệ thống này không cùng một nhà sản xuất, hay là do cấp bậc hệ thống khác nhau nữa.

 

Cô nàng chim hoàng yến thấy tôi, đôi mắt sáng lên như một chú thỏ con gặp người quen ở nơi xa lạ, rồi cô ta cẩn thận bước về phía tôi. Tôi và Long Ngạo Thiên đang đứng cùng một hướng, Long Ngạo Thiên hiểu lầm gì đó, hắn ta liền lặng lẽ đổi tư thế đứng, “Chào cô…”

 

Cô nàng chim hoàng yến đi thẳng một mạch, lướt qua người hắn ta, tiến đến gần chỗ tôi, e lệ nói, “Tiên sinh, đã… đã lâu rồi không gặp.”

 

Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng lòng không thể tin nổi của Long Ngạo Thiên, 【Cái gì?!】

 

Giọng hắn ta vô cùng tức giận, 【Mẹ kiếp, cái thằng công tử bột dám cướp người phụ nữ của ông đây! Tao nhất định phải chiếm cho bằng được người bên cạnh hắn!】

 

Nếu hắn ta và cô nàng chim hoàng yến dây dưa với nhau, lấy độc trị độc, hẳn là sẽ thú vị lắm đây.

 

Nhưng mà, đừng vì chuyện này mà làm người bên cạnh tôi bị vạ lây.

 

Tôi đang suy nghĩ thì thấy Long Ngạo Thiên quét mắt nhìn qua, ánh mắt đó thật khiến người ta khó chịu, 【Nhìn kỹ lại thì cô thư ký bên cạnh thằng công tử bột đó cũng xinh ra phết nhỉ, vòng một với vòng ba to thế này, chắc chắn là đã bị thằng công tử bột đó làm rồi — có việc gì thì thư ký làm, không việc gì thì làm thư ký.】

 

【Sau khi ông đây tiếp quản công ty của hắn, nhất định phải làm người phụ nữ của hắn ngay trong văn phòng của hắn!】

 

Sắc mặt tôi trầm xuống.

 

Tôi không thèm để ý đến cô nàng chim hoàng yến nữa, quay sang nói với cô thư ký, “Mấy hôm nay cô đổi ca với anh trai cô đi.”

 

“Vâng, thưa Tổng tài.”

 

“Còn nữa…”

 

…………

 

Mấy ngày sau, quả nhiên Long Ngạo Thiên đề nghị muốn đàm phán hợp tác với tôi.

 

Thời gian cô nàng chim hoàng yến đến gặp tôi, lại trùng hợp đúng vào cùng một ngày với Long Ngạo Thiên.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Có lẽ nào, giữa bọn họ còn có giao dịch bí mật nào đó không ai biết chăng.

 

Tôi thích thú gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.

 

Người đến gặp tôi trước là cô nàng chim hoàng yến.

 

Hôm nay, cô ta mặc một chiếc váy voan trắng hai dây, chân đi một đôi sandal đế thấp đính đá lấp lánh, để lộ những ngón chân nhỏ xinh.

 

Cả bộ đồ này đều là sản phẩm mới của công ty nhà cô ta, rất hợp với cô ta, nhưng để mặc đi bàn chuyện hợp tác thì lại không đủ trang trọng.

 

Lần này cô nàng chim hoàng yến đại diện cho gia tộc mình đến bàn chuyện hợp tác.

 

Trước đây tôi và gia tộc của cô ta đã có hợp tác lâu dài, đôi bên đều rất hài lòng. Lần này đến chẳng qua là để gia hạn hợp đồng, chỉ cần tôi ký tên là xong.

 

Tôi xã giao với cô ta vài câu rồi thôi, định bụng đợi cô ta đưa hợp đồng ra để ký, nhưng cô ta cứ vòng vo tam quốc, cố gắng tìm chủ đề để nói mà mãi chẳng chịu đưa hợp đồng ra.

 

Mãi cho đến khi trợ lý buộc phải báo với tôi rằng Long Ngạo Thiên đã đợi một lúc lâu rồi, cô ta mới đành đứng dậy, chuẩn bị đưa hợp đồng cho tôi.

 

Nhưng biến cố lại bất ngờ xảy ra.

 

Sợi dây trên chiếc váy hai dây của cô ta đột nhiên đứt phựt, để lộ bờ vai mảnh mai và một mảng da thịt trắng ngần.

 

Cô ta vội vàng che ngực, vành mắt cũng đỏ lên, trong lúc hoảng hốt lại vấp chân một cái rồi ngã sõng soài trên đất.

 

Sợi dây mảnh trên giày cô ta cũng đứt, chiếc giày văng ra xa, bàn chân trái hoàn toàn lộ ra ngoài.

 

Cô ta hoảng hốt rụt chân vào trong tà váy, cúi gằm mặt, hai tay ôm lấy ngực.

 

Tiếng bước chân vang lên bên tai, một bóng đen đổ xuống người cô ta, bao bọc cả người cô ta.

 

Cô ta rụt rè ngẩng đầu, mắt ngấn lệ, nhưng ngay khi nhìn thấy người đó liền sững lại.

 

“Sao cô lại ở…”

 

Cô thư ký cúi xuống dùng một tấm chăn mỏng quấn quanh người cô ta, rồi đứng dậy gật đầu với tôi.

 

“Tổng tài, phòng của ngài đã được dọn dẹp xong rồi.”

 

Trong văn phòng của tôi có một gian phòng nghỉ nhỏ để tôi nghỉ ngơi khi làm việc mệt mỏi, vừa rồi thư ký đang dọn dẹp trong đó.

 

“Đi mua một bộ quần áo mang đến đây.”

 

“Chim… tiểu thư cô cứ nghỉ ngơi một lát, lát nữa sẽ có người mang quần áo đến. Trong thời gian này thư ký của tôi sẽ ở lại đây với cô, sẽ không có ai vào văn phòng đâu.”

 

“À còn nữa, chất lượng quần áo của quý công ty xem ra không được tốt cho lắm. Về chuyện hợp tác, tôi nghĩ chúng ta cần phải bàn lại sau.”

 

Tôi lịch sự chào tạm biệt cô ta. Cô nàng chim hoàng yến chết sững tại chỗ.

 

Hệ thống của cô nàng chim hoàng yến tức tối chửi ầm lên, 【Thế này mà cũng không được nữa à?! Lúc này rồi mà còn nghĩ đến cái hợp đồng chết tiệt đó, Tổng tài có phải đàn ông không vậy! Hay là gái giả trai thế?】

Tôi khinh bỉ cười nhạo một tiếng.

 

Hệ thống của cô nàng chim hoàng yến công lược nhầm người rồi, nếu mục tiêu là Long Ngạo Thiên, e rằng đã sớm thành công.

 

Có điều, câu “Sao cô lại ở…” mà nàng chim hoàng yến vừa nói là có ý gì?

 

Hình như, cô ta nói với cô thư ký.

 

Đi đến cửa phòng khách, tôi đột nhiên hiểu ra ý nghĩa câu nói đó của cô nàng chim hoàng yến.

 

Tôi nghe thấy từ trong phòng khách vọng ra tiếng của Long Ngạo Thiên và thư ký của tôi.

 

“Cưng à, từ chối cái gì chứ? Cơ thể em lại thành thật hơn em nhiều.”

 

Giọng thư ký run rẩy, từ chối, “Đừng… đừng làm vậy, tôi không muốn.”

 

Long Ngạo Thiên, “Cơ thể em đâu có nói thế… Trông mảnh mai thế mà không ngờ cũng có da có thịt ra phết nhỉ.”

 

Thư ký, “Đừng chạm vào tôi! Anh mà còn lại gần nữa là tôi la lên đấy!”

 

Long Ngạo Thiên, “Giả vờ chống cự để thu hút à? Anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời. Cái gã tổng tài của em, trông chẳng khác nào một thằng công tử bột, hắn có thỏa mãn được em không?”

 

Thư ký, “Đừng… đừng, chỗ đó không được!”

 

Long Ngạo Thiên, “Chỗ nào không được, nói ra xem, cưng… Đây là cái gì?”

 

Cả căn phòng rơi vào im lặng quỷ dị.

 

Một lúc lâu sau, giọng Long Ngạo Thiên run rẩy, “Đây là cái quái gì thế? Sao cô cũng có!”

 

【Lại còn to như thế này nữa chứ!】

 

Tiếng lòng của Long Ngạo Thiên vang như sấm dậy.

 

Thư ký thay đổi hoàn toàn chất giọng nữ run rẩy yếu đuối trước đó, giọng anh ta trở nên thô kệch, trầm thấp.

 

“Đã bảo là chỗ đó không được động vào rồi mà.”

 

“To thế này rồi… Lửa do anh châm lên thì dùng chính cơ thể anh để dập đi.”

 

Long Ngạo Thiên hét lên thất thanh, “Đừng chạm vào tôi!”

 

“Giả vờ chống cự để thu hút à? Cưng à, tôi sẽ khiến anh mê mệt cảm giác này cho xem, trông anh gầy thế mà không ngờ mông cũng vểnh ra phết nhỉ.”

 

“Cút đi! Cút! Anh mà còn lại gần nữa là tôi la lên đấy!”

 

“Đừng chạy mà cưng ơi, lúc nãy anh kêu la không phải vui lắm sao?”

 

“Không… không… không—! Cứu mạng, cứu mạng với!!!”

 

………

 

Chậc.

 

Không ngờ việc để người anh trong cặp song sinh long phụng mặc đồ nữ đóng thế, lại có hiệu quả tốt ngoài mong đợi như vậy.

 

Hết chương 18.

 

Chương 18: Ngựa Giống Long Ngạo Thiên (Hạ)

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên