Chương 26: Bị Quỷ Vương Nhập (Hết)
Quỷ Vương sững người, thu lại bộ dạng máu me be bét lúc trước, trở về dáng vẻ tinh xảo như trong mộng.
Hắn tiến lại gần tôi, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc, “Quỷ Hậu, lá gan của ngươi lớn hơn ta tưởng đấy.”
Tôi đi thẳng vào phòng tắm.
Quỷ Vương lơ lửng sau lưng tôi, “Quỷ Hậu định vờ như không thấy, rồi giả bộ như chưa có gì xảy ra ư?”
“Bịt tai trộm chuông không xong đâu.”
Ồn ào quá.
Tôi đóng sầm cửa phòng tắm lại.
Vừa mở vòi nước định đánh răng, thứ chảy ra lại chẳng phải nước sạch, mà là máu tươi đặc quánh.
Tôi ngẩng đầu lên, hình ảnh phản chiếu trong gương đang nở một nụ cười quái dị.
Chiếc cốc đã đầy ắp máu, trông vô cùng bẩn thỉu.
Tôi nhắm nghiền mắt. Dù biết đây chỉ là ảo cảnh, nhưng tôi vẫn không tài nào chấp nhận nổi.
Quỷ Vương cười độc ác, xuyên qua cánh cửa, phả một luồng khí lạnh như băng vào tai tôi, “Sao nào? Sợ rồi à?”
“Ngươi sắp trở thành Quỷ Hậu, sớm muộn gì cũng phải quen thôi.”
Mặt tôi lạnh như tiền, “Tránh Họa—”
“Cái gì?”
Chẳng đợi Quỷ Vương kịp hỏi thêm, Tránh Họa đã lao tới.
Quỷ Vương cười khẩy, “Ngươi nghĩ một con chó nhỏ thì có thể… Đây là cái gì?!”
Quỷ Vương kinh hãi thất sắc, nhảy dựng lên.
Tránh Họa hùng hổ lao về phía hắn, còn hắn thì tức tối hỏi tôi, “Cái thứ khốn kiếp này là gì?!”
“Là thành phẩm cuối cùng của ngũ cốc luân hồi.”
“Sao ngươi không nói thẳng đây là phân luôn cho rồi?!”
Nếu không phải vì cái tên Quỷ Vương này quá hung hãn và khó đối phó, đến mức tất cả các loại phù chú mà Cơ quan đặc biệt nghiên cứu đều vô hiệu, thì tôi cũng chẳng muốn dùng đến chiêu này.
Tránh Họa là chó mực, mà uế vật lại là khắc tinh của ma quỷ. Hai thứ cộng hưởng, tuy không thể làm Quỷ Vương bị thương, nhưng đủ sức khiến hắn ghê tởm không dám lại gần.
Lấy phân đáp huyết, lấy bẩn trị bẩn.
Giữa tiếng gầm gừ giận dữ của Quỷ Vương, tôi bình tĩnh đeo khẩu trang rồi bước ra ngoài.
Căn nhà này không thể ở được nữa.
……
Anh Trợ Lý đưa cho tôi một danh sách các loại vũ khí đối phó với ma quỷ mới được nghiên cứu phát triển.
Tôi xem rất kỹ.
Dù sao thì, lần sau tôi không muốn dùng phân để hạ gục Quỷ Vương nữa.
Trông chẳng ra dáng bá đạo tổng tài chút nào.
Tôi chọn vài món vũ khí, yêu cầu viện nghiên cứu gửi đến mỗi loại hai phần.
Ngoài tôi ra, trợ lý là người ở cạnh tôi lâu nhất, cũng cần được trang bị một bộ.
Lỡ như anh ta có mệnh hệ gì, tôi sẽ khó mà tìm được một người trợ lý nào tài giỏi như vậy nữa.
Sau khi xử lý công việc ở công ty xong, tôi trở về nhà và phát hiện Quỷ Vương đã đến trang viên của tôi.
“Tránh Họa—”
“Chờ đã!”
Mặt Quỷ Vương méo xệch, vội vàng ngăn tôi lại, cố gắng cùng tôi cố gắng giao ước ba chương với tôi. Hắn đề nghị sẽ không dùng ảo cảnh với tôi nữa, với điều kiện tôi đừng gọi Tránh Họa tới.
Tôi cũng có ý này.
Tuy tôi có nhiều trang viên, nhưng tôi không muốn ngày nào cũng phải đổi chỗ ngủ.
Phía tôi cam kết, trong những trường hợp không quá cực đoan, sẽ không phải là bên sử dụng Tránh Họa phiên bản vũ trang trước.
Thấy tôi đồng ý, Quỷ Vương thở phào nhẹ nhõm, giọng đầy u oán, “Quỷ Hậu, tại sao ngươi không muốn gần gũi với bản vương?”
“Mùi tử thi trên người cậu thật khó ngửi quá.”
Ánh mắt Quỷ Vương lạnh đi, nhưng rồi hắn lại cúi xuống, thì thầm bên tai tôi, “Đây đâu phải mùi tử thi, đây là huy hiệu của bậc đế vương.”
Tôi có thể thấy, những hồn ma từng giết người đều có một lớp khí màu máu bao quanh. Lớp khí trên người Quỷ Vương thì đặc quánh đến mức ngả sang màu đen, tựa như mực tàu không thể pha loãng.
Oán khí ngập trời.
“Thuận ta thì sống, chống ta thì chết. Quỷ Hậu, một khi ngươi đã biết thứ này tượng trưng cho điều gì, thì nên chấp nhận tình yêu của bản vương.”
“Đến ngày bản vương thống lĩnh cả hai cõi âm dương, ngươi sẽ là nhân loại duy nhất được phép tồn tại.”
Tôi cười lạnh, “Chưa có ai dám ra lệnh cho tôi.”
“Dù là quỷ cũng không được.”
Quỷ Vương cười khinh miệt một tiếng rồi vồ về phía tôi, “Xem ra phải cho ngươi một bài học nho nhỏ mới được.”
Lòng bàn tay hắn lóe lên những tia điện li ti.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chạm vào tôi, mặt Quỷ Vương liền co giật, cả người hắn bị bật ngược ra sau.
Hắn kinh ngạc nhìn tôi, lòng bàn tay giơ lên đã cháy khét.
“Sao có thể?! Đáng lẽ ngươi phải là thể chất cực âm, tại sao lại biến thành thể chất cực dương?!!”
“Nếu ngươi là thể chất cực dương, con mèo kia đã chết từ lâu rồi!”
Tôi liếc nhìn cái đuôi mèo vừa thoáng qua ở góc phòng, rồi thu ánh mắt lại.
“Chẳng lẽ, ngươi có thể khống chế được thể chất của mình?!”
Tôi đường đường là một tổng tài, một thiên tài vạn người có một, việc có thể khống chế thể chất của mình thì có gì là không bình thường chứ?
…….
Tôi đóng cửa phòng tắm, nhắm mắt nằm dài trong bồn.
Bỗng nhiên, cánh tay gác trên thành bồn có cảm giác hơi lành lạnh.
Quỷ Vương trêu chọc, “Ồ? Biết bản vương ở đây mà ngươi vẫn tắm không một chút phòng bị thế này, là đang quyến rũ bản vương sao?”
Giọng hắn có chút khàn đi.
Tôi không mở mắt, thản nhiên đáp, “Dám nhìn bậy là tôi gọi Tránh Họa tới đấy.”
“Nếu có thể được gần gũi với người đẹp một lần, thì chút chuyện đó cũng không phải là không thể chịu đựng.”
“Cậu chạm được vào tôi đã rồi hẵng nói.”
Thể chất cực dương, chạm vào là thành Quỷ Vương nướng than ngay.
“À phải rồi, hôm nay sau khi đánh nhau với Tránh Họa xong cậu đã tắm chưa?”
Quỷ Vương im lặng trong giây lát, rồi gượng cười, “Bản vương là quỷ hồn, mấy thứ… thành phẩm cuối của ngũ cốc luân hồi đó, căn bản không thể chạm vào bản vương được.”
Tôi khó chịu mở mắt, “Vậy là cậu chưa tắm?”
Quỷ Vương tức tối bỏ đi.
Ngày hôm sau, quản gia báo rằng vòi nước ở ngọn đồi phía sau không biết bị ai làm hỏng, đã chảy suốt cả đêm.
———–
Một con quỷ cứ lượn lờ trước mắt cả ngày, thật sự chướng mắt.
Nhất là một con quỷ ngày nào cũng quấy rối tôi.
Chỉ khi đến công ty, nơi có nhân viên Cơ quan đặc biệt làm việc ngay văn phòng kế bên, Quỷ Vương mới thu mình lại đôi chút.
Tuy bọn họ không làm hắn bị thương được, nhưng hắn cũng không muốn đối đầu với bọn họ.
Ít nhất thì hắn không làm ảnh hưởng đến công việc của tôi.
Đối với loại quỷ không có tiềm năng trở thành nhân viên của mình, trước nay tôi chưa từng có kiên nhẫn.
Phải thúc giục viện nghiên cứu xử lý hắn đi mới được.
Tôi vừa nghĩ, vừa tiện tay nhận lấy tập tài liệu trợ lý đưa qua.
Giọng Quỷ Vương đột nhiên vang lên, vừa giận vừa cười, “Quỷ Hậu của ta, mấy ngày nay ngươi về nhà càng lúc càng muộn, là vì gã đàn ông này sao?”
Gã nào?
Tôi ngẩng đầu, chỉ thấy mỗi mỗi trợ lý.
Nếu hắn cứ khăng khăng nói vậy thì cũng không sai.
Dự án dòng sản phẩm “Lão Tổ” đang phát triển rất bùng nổ, gần đây trợ lý đã trình lên không ít tài liệu và thư mời dự tiệc, còn nhắc tôi hôm nay có hai cuộc họp nữa.
“Không phải.”
Tôi mở miệng trả lời, tiếc là Quỷ Vương đang trong cơn thịnh nộ chẳng thèm tin lời tôi.
Hắn chộp lấy tôi.
Ánh mắt tôi tối lại. Tôi nhận ra lần này Quỷ Vương đã thực sự nổi giận, thà chấp nhận bị nướng thành than cũng phải cho tôi một bài học.
Ngay lúc đó, một tiếng mèo kêu trầm thấp vang lên, con mèo đen to như con báo đứng chắn trước mặt tôi.
Quỷ Vương cười khinh miệt một tiếng, làn sương đen bốc lên.
Khi tầm mắt rõ ràng trở lại, tôi thấy Quỷ Vương một tay bóp cổ con mèo đen, tay còn lại thì bóp cổ anh trợ lý.
Hiển nhiên là gần đây hắn đã bị tôi bức cho phát điên, lúc này gần như không duy trì được hình người, gương mặt lộ ra những mảng máu lớn, cánh tay cuộn trào những tia sét đỏ rực.
“Con mèo này, thật là tình sâu nghĩa nặng.”
Con mèo đen giãy giụa, nhưng bất lực không thể thoát ra.
Ánh mắt Quỷ Vương trĩu nặng, “Vậy ngươi đoán xem, chủ nhân của ngươi sẽ chọn ngươi, hay là tình nhân bé nhỏ của cậu ta?”
Hắn nhìn tôi, “Quỷ Hậu của ta ơi, một bên là hồn ma con mèo luôn âm thầm bảo vệ ngươi trong bóng tối, một bên là tình nhân bé bỏng của ngươi, ngươi chọn thế nào đây?”
“Tôi chọn mèo.”
Tôi trả lời quả quyết đến mức Quỷ Vương cũng phải ngẩn người.
Hắn bật cười, tiện tay ném con mèo xuống đất rồi nhìn về phía anh trợ lý, “Ngươi thấy chưa, ngươi còn không bằng một con mèo.”
Tôi thương lượng với hắn, “Thả anh ta ra.”
Đôi mắt đỏ rực của Quỷ Vương lóe lên một tia âm u, nụ cười của hắn mang theo vẻ tàn bạo.
“Sao nào, đau lòng rồi à?”
“Thế này đi, Quỷ Hậu, lần trước ở trong phòng tắm, chuyện ta muốn làm vẫn chưa làm xong.”
“Bây giờ ngươi cởi hết quần áo, bò xuống đất, đổi lại thể chất cực âm cho ta, đợi ta làm xong chuyện còn dang dở, ta sẽ thả hắn ra, thế nào?”
Tôi đứng bất động tại chỗ, mặt không chút biểu cảm.
Quỷ Vương dùng bàn tay còn rảnh rỗi thân mật vuốt ve má tôi, lòng bàn tay bị bỏng rát cũng không lùi bước.
“Cục cưng à, sự kiên nhẫn của ta không có nhiều đâu.”
Hắn lôi anh trợ lý lùi về phía sau, đến một khoảng cách mà tôi không thể chạm tới.
“Đừng hòng giở trò, người này đang ở trong tay ta đấy.”
“Nào, trả lời ta đi, có ngoan ngoãn cởi đồ ra không?”
“Không.”
Lời tôi vừa dứt, hai khẩu súng đã nằm trong tay, tôi hai tay hai súng, đồng loạt khai hỏa.
Mỗi người một viên đạn, rất công bằng.
Quỷ Vương sững sờ trước hành động giết con tin trước của tôi, hắn còn định dùng anh ta để khống chế tôi nên đã vô thức đưa tay ra đỡ đạn.
Viên đạn phá tan mọi pháp thuật, găm thẳng vào cánh tay Quỷ Vương.
Cánh tay hắn hóa thành sương mù tan biến, trợ lý liền lăn một vòng trên đất, giơ tay bắn liên tiếp sáu viên đạn vào người Quỷ Vương. Cùng với bốn viên còn lại trong tay tôi, chúng đã bắn Quỷ Vương tan thành từng mảnh.
Quỷ Vương tức tối gầm lên, “Cái thứ quái quỷ gì đây?!”
Anh trợ lý mỉm cười, “Chào ngài, đây là Súng Phù chú mà chúng tôi mới nghiên cứu phát triển, một lần có thể bắn ra sáu viên Đạn Phù chú, không gây hại gì với cơ thể người, nhưng có sức sát thương cực mạnh đối với quỷ hồn. Nếu có ý định mua hàng, xin mời đến phòng kinh doanh.”
Quỷ Vương không thể trả lời được nữa.
Những nhân viên của cơ quan đặc biệt vừa nhận được tín hiệu đã ồ ạt xông vào, trấn áp Quỷ Vương ngay tại chỗ.
Anh trợ lý đứng dậy khỏi mặt đất, nhân viên y tế vội vàng chạy tới.
Cách một đám nhân viên y tế, tôi gật đầu với anh ta, tán thưởng, “Làm tốt lắm.”
Anh trợ lý bất lực, mỉm cười thở dài, “Tổng tài, cái này phải tính là tai nạn lao động đấy.”
“Đến phòng tài chính lĩnh ba tháng lương, tăng lương 5%.”
Anh ta mỉm cười, “Vâng, cảm ơn Tổng tài.”
Anh ta được đưa đi kiểm tra sức khỏe, còn tôi thì ngồi xổm xuống, bế con mèo đen lên, đặt viên ngọc Âm Hồn dùng để nuôi dưỡng quỷ hồn lên người nó.
Nó bị thương rất nặng, Quỷ Vương ra tay không chút nương tình.
Tôi vuốt ve bộ lông của nó, hỏi, “Mi muốn làm Quỷ Vương không?”
Trong ba tháng qua, tất cả những con quỷ xuất hiện bên cạnh tôi đều tự xưng là Quỷ Vương.
Có lẽ, không phải chỉ có Quỷ Vương mới bám lấy tôi, mà kẻ có thể ở lại bên cạnh tôi mới chính là Quỷ Vương.
Tôi nắm lấy móng vuốt của nó.
Đôi mắt nó đã không còn tiêu cự, những lời quá khó hiểu cũng không nghe lọt tai nữa.
Tôi nói lại một lần nữa,
“Về nhà với tao.”
Lần này con mèo đen đã hiểu, nó khẽ kêu một tiếng “Meo” yếu ớt.
…
Đêm đến.
Tôi ngồi trước khung cửa sổ sát đất của tòa nhà cao nhất thành phố, nhẹ nhàng lắc ly rượu vang đỏ.
Bên ngoài cửa sổ, cả thành phố đèn đuốc sáng trưng.
Đó là nhờ vào thiết bị mới do viện nghiên cứu của tôi phát triển.
Việc Quỷ Vương phóng điện đã cho tôi nguồn cảm hứng. Viện nghiên cứu lấy đó làm mục tiêu, dốc sức nghiên cứu thiết bị phát điện bằng quỷ lực, và rồi cuối cùng đã chế tạo ra được một bộ máy có thể chuyển hóa oán khí của quỷ thành điện năng.
Thiết bị phát điện bằng quỷ lực vừa ra mắt đã ngay lập tức được quảng bá như một nguồn năng lượng mới xanh sạch và không ô nhiễm.
Quỷ độc ác sinh oán khí, sau khi oán khí bị tiêu hao, chúng có thể vào cõi âm, giúp giảm bớt áp lực quỷ khẩu ở dương gian, tương đương với việc thi hành án phiên bản âm phủ.
Loại quỷ cấp bậc cao như Quỷ Vương, lúc sống làm vô số điều ác, oán khí trên người có thể cung cấp đủ điện cho cả một thành phố dùng trong mười năm.
Như vậy, chắc chắn không khí trong thành phố sẽ trong lành hơn rất nhiều.
Là một tổng tài đứng trên đỉnh cao, tôi không cho phép chất lượng không khí nơi mình sống không đạt tiêu chuẩn.
Quỷ Vương bị phong ấn dưới tầng hầm của tòa nhà bên cạnh, bị cả một tòa nhà đầy nhân viên của cơ quan đặc biệt trấn áp. Chỉ vào lúc nửa đêm mười hai giờ, tiếng gầm rú của hắn mới vọng ra—
“Tổng tài! Mịa nó chứ, tổ cha nhà ngươi—!!!”
Tôi vui vẻ lắc ly rượu vang, một hơi uống cạn.
Thật là một đêm tuyệt đẹp.
Hết chương 26.
