Chương 27: Hacker Chi Vương (Thượng)

Chương 27: Hacker Chi Vương (Thượng)

 

Tôi đến công ty, mang theo loại snack mới nhất thưởng cho mèo, đến thăm đám hồn ma lập trình viên và bầy mèo của họ.

 

Bọn họ đã tạo ra một khoản lợi nhuận không nhỏ cho công ty tôi, đồng thời cũng kiếm về cho lũ mèo cưng của mình vô số đồ ăn vặt được thưởng.

 

Từ trước đến nay tôi luôn là một vị tổng tài công tư phân minh. Lương thực cho đám mèo này đã tích lũy đủ dùng cho một trăm năm sau, để không nợ lương của đám hồn ma lập trình viên, tôi đã mở một trung tâm nghiên cứu thức ăn cho thú cưng, chuyên cung cấp hàng cho các doanh nghiệp liên quan đến thú cưng dưới trướng tôi. Những sản phẩm cao cấp tinh túy được sản xuất ra đều ưu tiên cho các chú mèo nếm thử trước.

 

Lần trước snack tôi dùng để dụ dỗ con mèo đen kia chính là món vừa lấy về từ viện nghiên cứu.

 

Khi đến văn phòng làm việc của đám quỷ, tôi còn chưa kịp vào cửa, bọn họ đã hoảng hốt bay túm tụm lại với nhau, biến thành những đám sương mù tròn vo, run lẩy bẩy trên trần nhà.

 

“Là tôi đây.”

 

Vệ sĩ phía sau tôi vận chuyển từng thùng cá hộp vào trong.

 

Đám hồn ma lập trình viên thở phào nhẹ nhõm, rồi lại phân tán thành những cá thể riêng biệt.

 

Kể từ khi tôi ôm con mèo đen về nhà, đám hồn ma lập trình viên đã trở thành như vậy.

 

Theo lời lập trình viên trưởng, đó là vì họ cảm nhận được khí tức của Quỷ Vương—

 

Con mèo đen đã trở thành Quỷ Vương.

 

Suy đoán ban đầu của tôi không sai. Không phải chỉ có Quỷ Vương mới bị tôi thu hút, mà kẻ có thể ở lại bên cạnh tôi mới chính là Quỷ Vương.

 

Ngay khoảnh khắc tôi giữ con mèo đen lại bên mình, âm khí đã cuồn cuộn đổ dồn về phía nó. Bị con quỷ công lược trước đó đánh cho hấp hối, giờ đây con mèo đen lại trở nên tràn đầy sức sống, ngay cả bộ lông cũng trở nên mượt mà hơn.

 

Tôi ôm con mèo về nhà, từ trên cao nhìn xuống nó, rồi cười lạnh.

 

“Tao đã nói rồi, con mèo nào tao đã nhắm trúng thì không có chuyện không giành được.”

 

Tôi ôm con mèo vuốt lông nó từ đầu đến đuôi, rồi ném lại một đầu bếp thượng hạng để nấu cơm cho nó, mặc kệ nó ở đó buồn bã đau thương, một mình liếm lông.

 

Con mèo đen phải liếm mất một tiếng đồng hồ mới làm bộ lông mình suôn mượt trở lại.

 

Đó chính là hậu quả của việc dám chống đối tôi.

 

Đến lúc tôi đặt tên cho con mèo đen, nó đã bị tôi thuần phục, hoàn toàn không hề có ý kiến phản đối với cái tên “An Lạc”.

 

Có lẽ vì bị tôi vuốt ve quá nhiều nên không tránh khỏi việc bị ám mùi của An Lạc, khiến cho đám nhân viên hồn ma trong công ty nhìn thấy tôi là có cảm giác bủn rủn chân tay.

 

Vệ sĩ đặt đồ ăn vặt cho mèo được thưởng xuống, chẳng mấy chốc, cả văn phòng vang lên toàn tiếng “meo meo meo”.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tôi đang định thảo luận với lập trình viên trưởng về vấn đề phát triển game thì chuông báo động đột nhiên vang lên.

 

Đây là báo động có hacker đang cố gắng xâm nhập tường lửa của công ty.

 

Lỗ hổng mà hacker nhắm vào chính là tựa game mà lập trình viên trưởng và đám hồn ma của anh ta đã phát triển.

 

Tựa game hiện tượng này thực sự là cái cây hái ra tiền, việc bị để ý cũng chẳng có gì lạ.

 

Tôi bảo anh ta thông báo cho bộ phận an ninh, nhưng lại thấy lập trình viên trưởng không hề hoảng hốt.

 

Thấy tôi nhìn mình, anh ta tự tin ưỡn ngực, “Yên tâm đi Tổng tài, tựa game này là tác phẩm tâm đắc nhất của chúng tôi, bất kể là trong game hay tường lửa gì cũng tuyệt đối không thể có bug!”

 

Một tiếng hô, trăm lời hưởng ứng, đám hồn ma lập trình viên cũng tự hào hưởng ứng đáp lời.

 

“Đúng vậy, chúng ta sẽ tạo ra một thế giới không có bug!”

 

“Từ khi đến đây phát triển game, tôi đã tin rằng, sẽ có một ngày chương trình của chúng ta không còn một bug nào cả!”

 

Trên mặt đám hồn ma lập trình viên tràn ngập chiến ý đoàn kết, vào lúc này, e rằng chỉ có chủ đề “Python và Java, ngôn ngữ nào tốt nhất thế giới” mới có thể chia rẽ được bọn họ.

 

Thế nhưng, đúng lúc này, bên tai tôi đột nhiên lại vang lên những tiếng “rè rè” quen thuộc.

 

【Ký chủ, cậu đang làm cái quái gì vậy!?】

 

【Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Trên đời này không có tường lửa nào mà tao không phá được!】

 

【Ký chủ, cậu bình tĩnh lại một chút! Tôi bảo cậu đi điều tra tư liệu của Tổng tài, chứ không có bảo cậu ở đây hack tường lửa game!】

 

【Cậu nghĩ xem, đợi cậu tra ra được lỗ hổng trong doanh nghiệp của Tổng tài, nắm chắc được thóp của anh ta, khiến anh ta không thể không khuất phục cậu, đến lúc đó muốn dùng phía trước hay phía sau của anh ta, muốn ngọt ngào bá đạo hay ngược luyến tàn tâm, chẳng phải đều do cậu quyết định sao?!】

 

【Lùi một bước mà nói, cậu mà hạ gục được Tổng tài thì cái tường lửa này cậu muốn hack thế nào thì hack, có ai thèm quản cậu đâu!】

 

Giọng của ký chủ ngông cuồng bất cần, 【Không! Tao khinh thường việc dùng thủ đoạn gian lận đó! Tao chính là hacker số một thế giới, là Vua của internet!】

 

Tôi nhướng mày, quay sang nói với anh Trợ Lý, “Hacker này rất khó nhằn, anh ra tay đi.”

 

Anh Trợ Lý gật đầu, “Vâng, thưa Tổng tài.”

 

Anh ta bước đến trước máy tính, màn hình máy tính phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trên mặt anh ta.

 

Một trợ lý có thể tìm ra thông tin của bất kỳ ai trong vòng năm phút – có hacker nào có thể đỉnh cao hơn anh ta nữa chứ?

 

Hết chương 27.

 

Chương 27: Hacker Chi Vương (Thượng)

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên