Chương 13: Bắt Được Rồi
Cảm giác đau đớn dữ dội trên cổ khiến Mạnh Hồng Vĩ ngã lăn ra đất. Trong cơn hoảng loạn, hắn ta lăn lộn muốn đẩy Quỷ thai trên cổ ra, nhưng người và quỷ khác đường, hắn ta có thể thấy được Quỷ thai nhờ sự trợ giúp của trận pháp, nhưng lại hoàn toàn không thể chạm vào nó.
Sự hoảng loạn vì cận kề cái chết khiến Mạnh Hồng Vĩ giãy giụa điên cuồng hét lớn: “Đại sư cứu mạng! Đại sư cứu tôi với! Đại sư cứu tôi với!!!”
Tại nhà họ Quý, cách biệt thự nhà Mạnh Hồng Vĩ mấy căn, Hạ Quân Ngạn ngồi trên sân thượng, vừa cắn hạt dưa vừa bình phẩm: “Gay cấn thật đó! Thằng nhóc này cũng hung dữ phết, cưỡi lên cổ bố nó mà cắn, chậc, nhìn thôi đã thấy đau rồi.”
Anh ta là truyền nhân chính thống của phái Chính Nhất, đạo phái của họ giỏi nhất là vẽ bùa. Ngoài phù tấn công, phù phòng thủ, còn có đủ loại phù chú trông rất đa dạng.
Chỉ riêng loại Hạc phù thôi đã bao gồm rất nhiều loại, trong đó có một loại là Âm Hạc. Khác với Hạc Phù mà hôm đó anh ta dùng để cầu cứu Quý Nam Tinh, Âm Hạc sử dụng chu sa để tập hợp âm khí thành bùa, sau khi được thiên sư dùng linh lực kích hoạt thì có thể mượn góc nhìn của Âm Hạc để xem xét nơi mình muốn xem.
Chỉ có điều loại này cần điều khiển thời gian thực, nên bị giới hạn về khoảng cách, nhưng từ nhà họ Quý mà xem nhà họ Mạnh thì lại vừa đẹp.
Thế nên từ lúc nhà họ Mạnh bày đại trận, cho đến khi Quỷ thai phản công, Hạ Quân Ngạn ở nhà họ Quý đều thấy rõ mồn một.
Quý Nam Tinh ở bên cạnh ngáp một cái: “Anh mà không đi thì lão già kia nổi điên lên, thật sự sẽ diệt Quỷ thai mất.”
Một khi Quỷ thai bị tiêu diệt, nữ quỷ bị giam ở Cục Quản lý cũng sẽ mất đi chỗ dựa oán khí, chẳng bao lâu sẽ tan biến. Đến lúc đó thì thật sự chẳng còn bằng chứng nào cả, để cho Mạnh Hồng Vĩ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Hạ Quân Ngạn phủi đi lớp bụi dính trên tay do cắn quá nhiều hạt dưa, rồi lại lấy ra mấy lá bùa: “Được rồi, nể tình đứa nhỏ tội nghiệp như vậy, anh đây sẽ cứu nó một lần.”
Quỷ thai đã ra đòn chí mạng, bám chặt vào người Mạnh Hồng Vĩ hận không thể cắn đứt cổ hắn ta.
Nó vốn được sinh ra từ oán hận, lại ngày ngày bị sát khí ngút trời thấm đẫm, sở dĩ không trở thành một quỷ thai chỉ mang lòng giết chóc là hoàn toàn nhờ vào chút tình yêu của mẹ nó là Đàm Thư Ý để chống đỡ.
Bây giờ bị chính cha ruột ra tay tàn độc như vậy, càng kích phát thêm bản tính hung tàn của nó. Bất chấp cơn đau bỏng rát khi hồn thể chạm vào pháp khí, lúc Đồ Nghiệp Sơn xách kiếm gỗ chém tới, Quỷ thai bèn buông Mạnh Hồng Vĩ đang bị nó cắn chặt ra, thân hình cực kỳ linh hoạt lao về phía Đồ Nghiệp Sơn.
Khi bám vào người Đồ Nghiệp Sơn, mũi Quỷ thai khụt khịt. Hơi thở này nó nhận ra, chính là hơi thở này đã trấn áp nó và mẹ nó dưới pháp đàn, khiến hai mẹ con nó phải chịu đựng nỗi khổ bị sát khí ăn mòn ngày đêm.
Thù mới hận cũ cuộn trào thành cơn thịnh nộ ngút trời, khiến trên người Quỷ thai da xanh mét lan ra những đường vân màu đen, giống như dây leo của lòng hận thù, từ từ bò khắp toàn thân nó.
Đồ Nghiệp Sơn thấy vậy thì biến sắc, sức mạnh của Quỷ thai này vượt xa sức tưởng tượng của ông ta, sợi dây trói quỷ thông thường này căn bản không thể trói được nó.
Cảm nhận được ý định lùi bước của Đồ Nghiệp Sơn, Quỷ thai tấn công càng dữ dội hơn. Một tay nó nắm lấy pháp khí của Đồ Nghiệp Sơn, dù lòng bàn tay bị bỏng đến bốc khói đen xèo xèo cũng không buông, tay kia thì hung hãn cào lên người ông ta. Móng vuốt cào đến đâu là thấy xương đến đó chưa đủ, nó còn vừa cắn vừa xé Đồ Nghiệp Sơn.
Còn hai đồ đệ của ông ta, thấy sư phụ không khống chế được Quỷ thai mà ngược lại còn bị nó bám trên người cắn, bọn họ sợ đến mức không dám lại gần, cùng với Mạnh Hồng Vĩ đang giãy giụa bò dưới đất, vội vàng đứng dậy muốn trốn vào trong nhà.
Trong nhà đã kết trận dây đỏ, chuông trên đó là chuông Cung Thần Chiêu Hồn, bất kỳ âm hồn nào cũng không thích lại gần, nếu không được nữa thì đến lúc đó liều mạng rung chuông, dù sao cũng mạnh hơn là ở ngoài trời không có chút phòng bị nào.
Lúc Hạ Quân Ngạn đến nơi thì thấy Đồ Nghiệp Sơn đang dùng máu tế bùa, trong lúc chiến đấu với Quỷ thai thì âm thầm bố trí Diệt Hồn Trận.
Lôi Phù ở tám phương vị đã được đặt xong, một khi hoàn thành việc vẽ bùa bằng máu, tế cáo Tam Thanh thì Quỷ thai sẽ bị đánh cho hồn bay phách tán, không còn một mảnh vụn.
Con tiểu quỷ này tuy hung hăng tàn nhẫn, nhưng cũng không thể tính toán lại lòng người, cứ tưởng mình bám lấy lão đạo sĩ mà gặm là chiếm thế thượng phong, thực ra từ lúc nó bước vào biệt thự thì đã là cá nằm trên thớt rồi.
Một khi Quỷ thai bị tiêu diệt, e là sẽ khó tìm được bằng chứng của Mạnh Hồng Vĩ nữa. Hạ Quân Ngạn không kịp nghĩ nhiều, lật tay một cái, mấy lá Chính Dương Khu Sát phù đã được anh ta ném ra.
Thấy đại trận sắp hoàn thành, đột nhiên một luồng sức mạnh từ bên ngoài ập tới, đánh tan trận pháp của ông ta, khiến Đồ Nghiệp Sơn tức đến suýt nữa thì hộc máu.
Điều quan trọng là, kẻ đó vừa không biết sống chết mà xông vào, vừa lớn tiếng hét lên: “Âm vật từ đâu tới! Lại dám ngang ngược như vậy! Tiểu quỷ! Còn không mau bó tay chịu trói!”
Lôi Phù dùng để bố trí Diệt Hồn Trận bị đánh tan uy lực, khí tức mơ hồ rò rỉ ra ngoài. Vật âm tà sợ nhất chính là sức mạnh sấm sét, cảm nhận được luồng khí này, Quỷ thai không cam lòng nhe răng nhìn Đồ Nghiệp Sơn và Mạnh Hồng Vĩ trong nhà, rồi quay người định chạy.
Đồ Nghiệp Sơn sao có thể để nó chạy thoát được, liền kích hoạt phù văn trên kiếm gỗ, tấn công thẳng về phía Quỷ thai.
Hạ Quân Ngạn cũng ném bùa về phía Quỷ thai, một mặt hóa giải một nửa đòn tấn công của Đồ Nghiệp Sơn, mặt khác cũng muốn giữ chân nó lại.
Anh ta ngăn Đồ Nghiệp Sơn giết Quỷ thai là để giữ lại bằng chứng, nhưng sự tồn tại của Quỷ thai cũng thực sự nguy hiểm. Nếu để nó thoát ra ngoài thì không biết sẽ gây ra chuyện lớn đến mức nào. Chỉ cần anh ta bắt được Quỷ thai trước, thì không tin Đồ Nghiệp Sơn dám đối đầu với cả giới Huyền Môn để tranh giành.
Kết quả là Đồ Nghiệp Sơn thấy tên nhóc này trước thì phá đại trận của mình, sau lại cản trở ông ta diệt Quỷ thai, cơn tức nhất thời xộc lên đầu. Ông ta bắt quyết, triệu tập tất cả Lôi Phù đã bố trí lúc trước, rồi tấn công bừa bãi không phân biệt cả người lẫn quỷ.
Hạ Quân Ngạn vốn đã không ưa gì tên thiên sư vô lương tâm đã bày ra pháp đàn tà ác này, nhưng đối phó với âm hồn là chức trách của họ, còn với con người thì tất nhiên là không thể dễ dàng ra tay. Âm gian có pháp độ của âm gian, thì dương gian tự nhiên cũng phải tuân theo pháp luật của dương gian.
Nhưng tiền đề là đối phương đừng có chọc vào anh ta.
Bây giờ Lôi phù sắp phi thẳng vào mặt anh ta rồi, Hạ Quân Ngạn đâu còn lý do gì để nhẫn nhịn nữa. Huống chi phù lục là nghề gia truyền của đạo phái anh ta, nói là số một trong ngành hiện nay cũng không ngoa, tất nhiên không thể chấp nhận được việc bị người ta leo lên đầu lên cổ thế này.
Thế là Hạ Quân Ngạn liền đấu pháp với Đồ Nghiệp Sơn.
Quỷ thai cũng nhân cơ hội mà chuồn đi, nhưng cả Hạ Quân Ngạn và Đồ Nghiệp Sơn đều đã không rảnh tay để bắt nó nữa.
Quý Nam Tinh cũng đang dùng Âm Hạc phù để theo dõi tình hình, thấy cảnh này thì cạn lời. Cái người đi bắt quỷ này không những để quỷ chạy mất, mà còn tự mình đánh nhau với người khác.
Sau khi chạy ra khỏi phạm vi biệt thự, Quỷ thai giơ hai bàn tay máu thịt be bét, ngơ ngác đứng giữa đường. Nó không cảm nhận được hơi thở của mẹ nữa rồi.
Mấy ngày nay nó vẫn quanh quẩn gần biệt thự, vì nơi nó và mẹ từng ở trước kia có bùa dán ở cửa chặn lại, nó không vào được nữa, mà bên trong cũng không còn mẹ. Nó không biết mẹ đã đi đâu.
Không tìm được mẹ, nó đành phải quay lại tìm bố.
Nhưng bố lại đánh nó, đánh nó đau lắm, còn đau hơn cả lúc bị nhốt trong căn phòng tối om kia.
Đói quá, vừa đau vừa đói. Quỷ thai khụt khịt mũi, lần theo mùi hương hấp dẫn trong không khí mà đi đến ngã tư đường.
Đường phố về đêm không có mấy người, đặc biệt là ở khu nhà giàu này, ngay cả xe cộ qua lại cũng chẳng có mấy chiếc.
Quỷ thai ngồi xổm bên lề đường, cho đến khi thấy một người đang đi bộ ven đường, đôi mắt đen kịt không chút lòng trắng của Quỷ thai lập tức dán chặt vào người đó.
Sinh khí của người sống, nó theo bản năng biết rằng chỉ cần nuốt chửng luồng sinh khí này, cơn đau trên người nó nhất định sẽ giảm đi một chút.
Mẹ nói không được ăn bậy, nhưng nó đói quá rồi. Chút lý trí còn sót lại sau bao lời dặn dò của mẹ cũng tan biến trong cơn đói này. Quỷ thai hơi khom người xuống, đang chuẩn bị nhảy lên người đó để ăn thì một bàn tay đặt lên đầu nó.
Quỷ thai theo phản xạ liền nhe răng cảnh cáo. Hôm nay nó bị đánh, nên nhìn ai cũng ngứa mắt!
Quý Nam Tinh nhìn con tiểu quỷ đang nhe răng trợn mắt với mình, lắc đầu: “Không được.”
Cậu vốn tưởng rằng với bản tính hung tàn của Quỷ thai, sau khi thoát khỏi sự trấn áp của pháp đàn, nó nhất định sẽ ra tay tàn sát. Thế giới của chúng chỉ có bản năng giành lấy sức mạnh và lấp đầy cái bụng.
Đặc biệt là đối với người cha ruột Mạnh Hồng Vĩ đã trấn áp nó dưới pháp đàn, dùng nó làm đả sinh thung, nó nhất định sẽ trả thù cực kỳ tàn nhẫn với oán hận đầy mình.
Nhưng bây giờ, cậu không thấy chút nhân quả sát nghiệt nào trên người Quỷ thai. Nói cách khác, con tiểu quỷ này chạy ra ngoài nhiều ngày như vậy mà lại chưa từng giết người.
Chuyện này quả thực có chút khó tin.
Quỷ thai bị ấn đầu ban đầu còn hung hãn thị uy, nhưng sau khi cảm nhận được lực đạo từ bàn tay đang chạm vào đầu mình, đôi mắt đen kịt của nó chợt lộ ra vẻ mờ mịt và nghi hoặc.
Rất nhanh sau đó, sự mờ mịt và nghi hoặc này biến mất khi nó ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Nó ngửi thấy hơi thở của mẹ. Quỷ thai vui mừng cười toe toét, hai tay muốn ôm lấy bàn tay đang đặt trên đầu mình.
Chỉ có điều, ngay giây tiếp theo, nó lại đau đớn hét lên rồi lùi lại.
Bởi vì trên tay Quý Nam Tinh đang đeo pháp khí là chuỗi niệm châu, mà chuỗi niệm châu này không phải là thứ mà loại tiểu quỷ như nó có thể tùy tiện chạm vào.
Nhìn Quỷ thai co rúm lại một cục, sợ hãi lùi ra sau nhưng không bỏ chạy, Quý Nam Tinh lại thêm vài phần kinh ngạc.
Trước đây cậu đã dùng chuông vàng để thu mẹ của tiểu quỷ là Đàm Thư Ý vào. Vì bên trong vẫn còn sót lại một hồn một phách của Hồ Tiểu Điệp nên Quý Nam Tinh vẫn chưa mang pháp khí đi tịnh hóa, vì vậy lúc này trên chuông vàng vẫn còn lưu lại một chút hơi thở của Đàm Thư Ý.
Có lẽ chính vì chút hơi thở này mà Quỷ thai cảm thấy thân thuộc, cho nên dù bị bỏng tay cũng chỉ lùi lại chứ không tấn công cậu, cũng không bỏ chạy.
Quý Nam Tinh cất sợi dây đỏ vốn định dùng để bắt nó đi, rồi chìa tay về phía nó: “Đi thôi, anh đưa em đi ăn.”
Quỷ thai nhìn chằm chằm Quý Nam Tinh một lúc lâu, rồi lại nhìn bàn tay vừa làm nó bị đau. Giữa việc bỏ chạy và hơi thở của mẹ, Quỷ thai đã chọn vế sau. Nó cẩn thận đưa móng vuốt ra nắm lấy bàn tay đang chìa về phía nó.
Cho đến khi nắm chặt được tay Quý Nam Tinh, đôi mắt Quỷ thai lập tức mở to. Bởi vì ngoài mẹ ra, dường như không ai khác có thể chạm vào nó.
Em trai có cùng huyết thống với nó không chạm được vào nó, bố cũng không chạm được vào nó. Nó chỉ có thể chạm vào mẹ, ngày xưa mẹ cũng hay dắt tay nó như thế này, còn ôm nó nữa.
Bây giờ trên người người này có hơi thở của mẹ, lại còn có thể dắt tay nó giống như mẹ.
Nó nhìn Quý Nam Tinh, rồi lại nhìn hai bàn tay có thể nắm lấy nhau của họ, cái đầu nhỏ của Quỷ thai tràn ngập những nghi hoặc mà nó không thể nào hiểu nổi.
Hết chương 13.
