Chương 20: Anh Trai Đến Rồi
Nhà họ Quý có trợ lý đời sống, thực ra tính chất cũng gần giống với quản gia. Chỉ có điều, quản gia thì lo việc đối nội, chủ yếu phụ trách các công việc lặt vặt trong nhà cũng như quản lý, phân công người giúp việc.
Còn trợ lý đời sống thì lo việc đối ngoại, nhỏ thì đặt xe đi lại, lớn thì sắp xếp phương tiện di chuyển như máy bay riêng, hoặc chuẩn bị tiệc rượu. Khi cần thiết còn hợp tác với trợ lý công việc của các thiếu gia tiểu thư trong nhà để đáp ứng mọi nhu cầu bên ngoài.
Những việc như mời phụ huynh cũng nằm trong phạm vi công việc của trợ lý đời sống, nhưng thường chỉ khi cậu út cần xin nghỉ phép thì anh ta mới ra mặt. Còn kiểu gây chuyện bị mời phụ huynh thế này thì đây là lần đầu tiên.
Trợ lý nghe điện thoại xong, vẻ mặt không khỏi đờ ra vài giây. Thấy cậu cả vẫn còn ở nhà, anh ta suy nghĩ một lát rồi vẫn bước tới nói: “Đại thiếu gia, trường học của tiểu thiếu gia gọi điện đến, bảo là muốn mời phụ huynh.”
Rõ ràng Quý Vân Đình cũng rất bất ngờ: “Mời phụ huynh?” Mới khai giảng ngày đầu tiên đã mời phụ huynh rồi sao?
Trợ lý gật đầu: “Nghe nói tiểu thiếu gia tham gia đánh nhau ở trường, cần phụ huynh đến trường giải quyết.”
Quý Vân Đình không nhịn được mà hỏi lại cho chắc: “Giọng của giáo viên gọi điện đến thế nào?”
Là tức giận hay hoảng sợ, để anh còn phán đoán xem đối phương bị tàn phế hay đã chết rồi.
Trợ lý đáp: “Nghe có vẻ cũng ổn, rất khách sáo. Hay là để tôi qua đó xem tình hình trước thế nào.”
Quý Vân Đình đặt tách trà xuống: “Không cần đâu, tôi đi cho. Anh liên lạc với A Uy một tiếng, cuộc họp sẽ tùy tình hình mà quyết định lại sau.”
Trợ lý vâng một tiếng rồi đi sang bên cạnh cầm điện thoại liên lạc với trợ lý công việc của Quý Vân Đình, bảo bên đó chuẩn bị sẵn sàng hoãn họp bất cứ lúc nào.
—–
Trong văn phòng ở trường, huấn luyện viên, giáo viên thể dục và cả giáo viên chủ nhiệm lớp 7 đều đã có mặt.
Tiêu Dã ngoan ngoãn đứng im, còn năm người kia thì mặt mũi bầm dập, mình mẩy tím bầm, bộ dạng thảm hại đến mức huấn luyện viên của họ cũng không nỡ nhìn. Năm học sinh lớp mười hai mà không đánh lại một đứa lớp mười.
Huấn luyện viên nhìn mà tức muốn sôi máu: “Lần trước đã không đánh lại người ta rồi, lần này còn mò tới nữa. Sao hả, cho rằng lần trước không thắng được là do các cậu ít người, nghĩ lần này thêm hai người nữa là có thể thắng được à?!”
Tiêu Dã nghe vậy thì khẽ cười khẩy một tiếng. Giáo viên thể dục không nhịn được, bèn dùng mu bàn chân đá nhẹ hắn một cái: “Cậu còn cười! Đánh thắng thì vinh quang lắm hả!”
Lúc giáo viên chủ nhiệm lớp 7 bước vào, thấy cả Quý Nam Tinh cũng ở đó thì đầu óc liền ong lên: “Sao em cũng tham gia vào thế?”
Bọn kia da dày thịt béo, bị đánh vài cái thì ba năm ngày là khỏi, còn người như Quý Nam Tinh, bị đánh một cái thôi chắc phải gọi xe cấp cứu mất.
Tiêu Dã vừa định mở miệng thanh minh giúp Quý Nam Tinh thì giáo viên chủ nhiệm đã đoán trước được, nói thẳng: “Tôi không hỏi anh!”
Quý Nam Tinh bèn nói: “Em đi vệ sinh thì bị bọn họ chặn đường, bảo em bỏ giúp thư tình vào hộc bàn của Tiêu Dã. Em không muốn giúp nên bọn họ đã lôi em vào nhà vệ sinh định dạy cho em một bài học, sau đó thì Tiêu Dã đến, rồi mấy người đánh nhau ạ.”
Tiêu Dã kinh ngạc đến trợn tròn mắt: “Thư tình?”
Vừa nói hắn vừa nhìn Tề Khang với vẻ mặt kinh hãi, thậm chí còn lùi lại mấy bước, vẻ mặt như đang nhìn một tên biến thái.
Tề Khang tức muốn hộc máu, nhìn các giáo viên trong văn phòng đều đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quặc, tự dưng có cảm giác uất nghẹn không nói nên lời.
Quý Nam Tinh nói xong còn lấy ra phong thư bị rơi dưới đất không biết bị ai giẫm lên một cái. Lúc nãy trên đường bị đưa về văn phòng, cậu đã tiện tay nhặt nó lên.
“Chính là cái này ạ, bọn họ bảo em lén bỏ vào ngăn bàn của Tiêu Dã.”
Giáo viên chủ nhiệm cầm lấy phong thư, mở ra xem, bên trong là chữ viết tay được in bằng máy tính, đối tượng tỏ tình là một nữ sinh lớp mười hai. Cô nữ sinh này giáo viên chủ nhiệm cũng biết, năm nào cũng biểu diễn rất xuất sắc trong các buổi văn nghệ, thường được gọi là hoa khôi của trường, còn bên dưới thì ký tên Tiêu Dã.
Tiêu Dã nghển cổ ngó qua xem: “Thẩm Tri Niệm? Ai vậy?”
Giáo viên chủ nhiệm gấp tờ giấy lại, đẩy đầu hắn ra: “Anh không cần biết là ai, đứng nghiêm chỉnh cho tôi!”
Chuyện này đột nhiên từ chỗ hơi đuối lý chuyển sang hoàn toàn chiếm lý, Tiêu Dã không cần lo chuyện ầm ĩ đến nhà bạn nhỏ cùng bàn sẽ khiến cậu ấy bị mắng nữa, bèn vội vàng đứng thẳng người, tiếng “vâng” kia càng thêm tràn đầy tự tin.
Huấn luyện viên của đám học sinh chuyên thể dục cầm lấy phong bì, đập một phát xuống trước mặt Tề Khang và những người khác: “Nói đi, rốt cuộc là thế nào!”
Uy nghiêm của huấn luyện viên vẫn khiến bọn họ sợ hãi. Biết rằng hôm nay không thoát được, vậy nên bọn họ đành phải ấp a ấp úng khai nhận.
Thì ra bọn họ định nhét thư tình vào ngăn bàn của Tiêu Dã, sau đó tìm người tông vào làm cho lá thư tình trong ngăn bàn của hắn rơi ra trước mặt mọi người. Một học sinh yêu sớm, một kẻ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, đợi bọn họ phanh phui chuyện này ra, Tiêu Dã chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho cả trường, đến lúc đó thì thù gì cũng trả được hết.
Nghe xong kế hoạch của họ, Quý Nam Tinh: “…”
Không phải cậu kỳ thị học sinh chuyên thể dục, mà là mấy người này rõ ràng đã kéo thấp chỉ số IQ vốn có của dân chuyên thể dục rồi. Rốt cuộc não nhỏ đến mức nào mới có thể nghĩ ra cách trả thù vòng vo mà có thể chẳng có tác dụng gì thế này.
Chẳng lẽ bọn họ không nghĩ tới, dù lá thư tình này là để hãm hại, nhưng chuyện ôm được người đẹp về là hoàn toàn có thể xảy ra ư? Dù sao thì với khuôn mặt của Tiêu Dã, khó mà không sát gái được.
Nghĩ đến những ân oán sinh tử mà mình thường xuyên tiếp xúc, rồi lại nhìn đám học sinh cấp ba này, cậu thật sự có cảm giác buồn cười như người lớn nhìn một đứa trẻ ba tuổi đang nghiêm túc chơi trò đồ hàng vậy.
Nhìn vẻ mặt cạn lời của các giáo viên trong phòng, Quý Nam Tinh nhỏ giọng nói với Tiêu Dã: “Vòng vo thế, họ cứ trực tiếp viết thư cho hoa khôi bằng tên của cậu là được rồi còn gì.”
Tiêu Dã nhìn đám ngốc to xác kia, cười khẩy một tiếng: “Chắc là bọn họ muốn bắt được cả người lẫn tang vật hơn.”
Giáo viên chủ nhiệm liếc nhìn hai người họ một cái như cảnh cáo: “Nghiêm túc đi.” Dù lỗi không phải ở họ, nhưng chuyện đánh nhau cũng phải nói cho ra nhẽ.
Sự việc đã được làm rõ, tuy chuyện Tiêu Dã đánh người là có nguyên do, nhưng cũng phải giáo dục lại, sao có thể tùy tiện động tay động chân như vậy. Còn về Quý Nam Tinh, chuyện này không liên quan đến cậu, hoàn toàn là người qua đường vô tình bị kéo vào, nên giáo viên chủ nhiệm cũng bảo cậu đi ăn cơm trước.
Lúc này đã qua giờ tan học buổi trưa hai mươi phút rồi.
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã, định ra ngoài cửa đợi hắn thì thấy anh cả của mình cùng với anh trợ lý trong nhà bước vào.
Đầu tiên là Quý Vân Đình nhìn em trai mình trước, xác nhận cậu vẫn hoàn toàn nguyên vẹn, đến một sợi tóc cũng không rối, lúc này mới nhìn sang giáo viên chủ nhiệm: “Chào cô, tôi là anh trai của Nam Tinh.”
Giáo viên chủ nhiệm bước tới: “Chào anh Quý, tôi là giáo viên chủ nhiệm của em ấy. Chuyện hôm nay em Quý cũng bị liên lụy thôi, sự việc đã được làm rõ rồi, em ấy cũng không hề tham gia động tay động chân.”
Quý Vân Đình: “Bị liên lụy? Nếu không phiền, tôi muốn biết em trai tôi đã bị liên lụy như thế nào, bị ai liên lụy? Và là ai đã lôi em ấy vào?”
Khí thế của Quý Vân Đình rất mạnh mẽ, dù chỉ đứng đó thôi cũng toát ra một loại khí chất không thể xem thường, huống hồ là dáng vẻ nghiêm mặt chất vấn của anh ta.
Huấn luyện viên của đám học sinh năng khiếu thể dục lập tức nhận ra vị phụ huynh này không phải người dễ nói chuyện. Nếu bọn họ chiếm lý thì còn đỡ, nhưng chuyện này dù có nhắm mắt bịt mũi cũng không tài nào đổi trắng thay đen để chiếm lý được.
Thế là ông trừng mắt nhìn mấy đứa gây sự, lúc đang định mở miệng giải thích qua loa cho xong chuyện thì đã nghe Quý Vân Đình nói: “Nam Tinh, em nói trước đi. Đợi em nói xong anh sẽ nghe xem những người khác nói thế nào. Đã có mâu thuẫn thì không thể chỉ nghe lời từ một phía.”
Quý Nam Tinh lại lặp lại những lời vừa rồi một lần nữa.
Quý Vân Đình nhân đó liếc nhìn Tiêu Dã, thì ra là bị thằng nhóc này liên lụy. Nhưng xét thấy tên nhóc này đến kịp lúc, không để em trai mình phải động tay, anh ta cũng không truy cứu nữa.
Đợi Quý Nam Tinh nói xong, Quý Vân Đình nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm: “Không biết lời em trai tôi nói có khác biệt gì với sự thật không?”
Khí chất của giáo viên chủ nhiệm hoàn toàn bị áp chế, chỉ có thể hỏi gì đáp nấy: “Vâng, tình hình cơ bản là giống như lời Quý Nam Tinh đã nói.”
Quý Vân Đình gật đầu, kéo thẳng một chiếc ghế ra ngồi xuống: “Mấy vị này chắc đã đủ mười tám tuổi rồi nhỉ, dù chưa đủ thì chắc cũng hơn mười sáu rồi. Một khi đã trưởng thành, vậy thì hãy dùng cách của người trưởng thành để giải quyết chuyện này đi.”
Tề Khang và những người khác nhìn Quý Vân Đình, trong lòng còn đang nghĩ cách của người trưởng thành, lẽ nào còn muốn đánh bọn họ một trận?
Trong lòng đang nghi hoặc thì bên kia, Quý Vân Đình đã nói với trợ lý sau lưng mình: “Báo cảnh sát, gọi cả luật sư đến đây.”
Chuyện này lập tức trở nên nghiêm trọng. Huấn luyện viên vội nói: “Anh Quý, tôi biết chuyện này liên quan đến em trai anh nên anh chắc chắn rất tức giận, nhưng…”
Quý Vân Đình cắt ngang lời ông: “Nhưng gì chứ? Nhưng chúng còn nhỏ, chuyện này em trai tôi trông cũng không bị thương nên cứ thế cho qua ư, hay là để chúng xin lỗi qua loa một hai câu là xong? Đây là chuyện nhỏ sao? Hôm nay là nhờ có bạn học Tiêu Dã đến kịp thời, nếu cậu ấy không để ý thấy em trai tôi đi lâu chưa về, vậy thì hậu quả sẽ là gì? Em trai tôi bị năm người trưởng thành vây đánh trong nhà vệ sinh. Vị này là huấn luyện viên đúng không, có lẽ ông không biết tình trạng sức khỏe của em trai tôi, tôi nghĩ giáo viên chủ nhiệm hẳn là rất rõ.”
Huấn luyện viên nhìn sang giáo viên chủ nhiệm lớp 7, giáo viên chủ nhiệm bèn nói với ông: “Tim của Quý Nam Tinh không được tốt lắm.”
Huấn luyện viên lại trừng mắt giận dữ với Tề Khang và mấy người kia, bắt nạt một người có bệnh tim, thật sự là chết thế nào cũng không biết!
Mấy người bị trừng mắt cũng sợ hãi, bọn họ có biết đâu. Tuy bọn có ngông cuồng một chút, nhưng cũng không đến mức biết rõ người ta có bệnh mà còn dám trêu vào, nhất là loại bệnh này, có thể tránh xa bao nhiêu thì tránh xa bấy nhiêu chứ.
Quý Vân Đình quét mắt nhìn mọi người một lượt: “Hôm nay tôi mà nhẹ tay cho qua chuyện này, vậy bọn nhóc này sẽ biết ơn rồi sau này không bắt nạt người khác nữa ư? Nếu chúng thật sự là loại người đó, thì đã không có chuyện lần trước bị đánh rồi mà lần này còn lên kế hoạch trả thù. Không có bản lĩnh trả thù chính chủ, lại lôi em trai tôi vào. Sao nào, em trai tôi trông dễ bắt nạt lắm à? Đừng có nói với tôi chuyện lớn hóa nhỏ, bạo lực học đường, trước nay chưa bao giờ là chuyện nhỏ cả.”
Huấn luyện viên vội vàng nói: “Cái này sao có thể tính là bạo lực học đường được.”
Quý Vân Đình: “Thế này còn không tính, vậy ông nói cho tôi biết thế nào mới tính? Năm người vây lại chặn đường, lôi người vào nhà vệ sinh để dọa dẫm uy hiếp. Tôi gửi em trai mình đến trường là để được giáo dục, chứ không phải để bị bắt nạt trong khi nó không hề trêu chọc ai. Báo cảnh sát! Cảnh sát không đến, hôm nay chuyện này chưa xong đâu!”
Hết chương 20.
