Chương 30: Dư Luận
Tạ Phán Nhi đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cách, thậm chí cả việc viết thêm một bức di thư nữa cũng đã cân nhắc tới, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện quay video trực tiếp. Có điều, cô đã chết rồi, video này phải quay thế nào đây, chẳng lẽ lại quay với dáng vẻ ma quái âm u hay sao?
Quý Nam Tinh không giải thích nhiều, chỉ bảo cô hãy suy nghĩ xem lúc quay video cần nói những gì, rồi quay người đi gửi tin nhắn cho đồng nghiệp ở phòng Nghiên cứu và Phát triển của Cục Quản lý.
Thời nay, khoa học kỹ thuật phát triển như vũ bão. Tuy chưa đến mức có thể dùng công nghệ để bắt ma một cách triệt để, nhưng việc can thiệp vào từ trường để hình ảnh của ma quỷ hiện lên thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Trước kia, khi loại máy này vừa được nghiên cứu chế tạo, không ít thiên sư đã mừng ra mặt. Suy cho cùng, không phải ai cũng có âm dương nhãn, phần lớn thiên sư đều cảm nhận sự tồn tại của âm hồn thông qua âm khí. Chỉ khi nào thật sự cần thiết, họ mới dùng đến Thiên Nhãn Phù, mà phù thì cũng phải mua bằng tiền.
Có chiếc máy này, họ có thể trực tiếp nhìn qua ống kính để xem âm hồn đang ở đâu.
Thế nhưng, chiếc máy này cũng nhanh chóng bị đào thải. Nguyên nhân chẳng có gì khác, chính là vì nó quá nặng. Kích thước và quy mô của nó thậm chí còn không thua gì các thiết bị chuyên dụng ở phim trường, dù đã cố gắng hết sức để làm thành dạng cầm tay, nhưng thử hỏi có thiên sư nào vừa vác máy vừa bắt ma cho nổi? Thế thì cũng quá là mệt mỏi đi.
Nhưng giờ đây, món đồ này lại vừa hay có đất dụng võ cho Tạ Phán Nhi.
Sau một đêm suy nghĩ, khi đã chắc chắn rằng tiểu thiên sư thật sự có thể kiếm được chiếc máy quay ra hình ma quỷ, Tạ Phán Nhi bèn hỏi: “Tôi có thể có một nguyện vọng nho nhỏ được không?”
Quý Nam Tinh đang ăn sáng, cậu xiên một con tôm nõn cho vào miệng: “Nguyện vọng gì?”
Tạ Phán Nhi đáp: “Tôi có thể xin một bộ đồ múa được không? Không cần loại tốt đâu, loại rẻ nhất hoặc đồ cũ cũng được. Tôi muốn được nhảy một lần nữa cho cô Lương xem.”
Quý Nam Tinh khẽ nghiêng đầu, nhìn vào đôi mắt ngập tràn mong đợi kia. Trong đôi mắt ấy không hề có sự oán hận hay u uất của âm hồn, trái lại còn trong trẻo rạng ngời như một thiếu nữ vô ưu vô lo. Một đôi mắt thật đẹp, một linh hồn thật trong trẻo.
Quý Nam Tinh lau miệng: “Thích màu gì?”
Tạ Phán Nhi mừng rỡ nói: “Màu xanh lam khói, hoặc màu tím nước, loại có lớp voan mỏng nhẹ bay bay ấy. Để tôi tìm một tấm ảnh cho cậu xem!”
Trong lúc bên này đang chuẩn bị quay video, thì chuyện tai nạn xe cộ quả nhiên đã lan đến tận trường học.
Có người còn đặc biệt mai phục ở cổng trường, chờ học sinh tan học để phỏng vấn ngẫu nhiên về vụ tai nạn, hỏi xem họ có biết người giáo viên được nhắc đến trong video là ai không.
Nhiều phụ huynh cũng tìm đến trường, muốn biết giáo viên từng có học sinh qua đời kia là ai. Bọn họ sợ rằng người đó lại đang dạy con mình. Một giáo viên từng có học sinh tự tử, bọn họ nào dám giao con mình cho một lớp như vậy.
Thậm chí, một số người nhạy bén với thông tin đã tra ra được tin tức từ mấy năm trước, cũng biết được danh tính của vị giáo viên có học sinh qua đời. Thế là họ trà trộn vào đám phụ huynh đang đến hỏi chuyện, dồn dập tra hỏi người lãnh đạo nhà trường đứng ra xoa dịu đám đông.
“Vị giáo viên họ Lương đó, sao các người dám tiếp tục giữ lại? Mạng của học sinh không phải là mạng người hay sao? Chỉ vì đứa bé đó không chết trong trường, nên các người không có chút trách nhiệm nào ư?”
“Xin hỏi cô Lương đó, làm sao cô ta có thể bình thản dạy học đến tận bây giờ? Trong lòng cô ta không có lấy một chút áy náy nào sao?”
“Nhà trường tiếp tục tuyển dụng một giáo viên như vậy, các người có hỏi qua ý kiến của phụ huynh chúng tôi chưa?”
“Có thể mời cô Lương đó ra nói vài lời được không, chúng tôi muốn phỏng vấn cô ta.”
“Về cô bé đã tự tử, cô Lương là giáo viên chủ nhiệm, chẳng lẽ trước khi cô bé tự tử, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm mà cô ta không hề nhận ra sự thay đổi tâm lý của học trò mình sao? Thưa hiệu trưởng, về việc này, nhà trường có phải nên cho những người có liên quan và phụ huynh học sinh một lời giải thích không?”
Bức di thư của cô gái lại một lần nữa bị lật lại. Trong thư rõ ràng đã viết rất rành mạch, rằng vì áp lực và bạo lực từ gia đình mà cô gái mới chọn cách tự vẫn. Nhưng một số người cứ như thể mắt điếc tai ngơ, bên bệnh viện thì ba người nhà họ Tạ bị thương rất nặng, vẫn còn hôn mê trong phòng chăm sóc đặc biệt, vậy nên không thể phỏng vấn được. Thế là một vài kẻ chỉ đành đến trường học để đào bới tin tức câu view.
Một người có suy nghĩ này, hai người có suy nghĩ này, thế là đám đông tụ tập trước cổng trường ngày một nhiều. Người đông thì tự nhiên lại thành tin nóng, cứ thế tạo thành một vòng lặp luẩn quẩn. Những phụ huynh không rõ ngọn ngành thậm chí còn chưa tìm hiểu kỹ sự việc đã hùa theo gây náo loạn.
Ban lãnh đạo nhà trường đau đầu nhức óc, liên tục đưa ra thông cáo về sự thật đằng sau vụ tự tử của cô gái năm đó, nhưng chẳng ai thèm quan tâm sự thật là gì. Bọn họ chỉ quan tâm kết quả xử lý vụ việc này có làm bọn họ hài lòng hay không.
Ngay cả trong nhóm chat của lớp cũng đang bàn tán sôi nổi về chuyện này, vì Lương Chung Ý vừa hay lại là giáo viên chủ nhiệm của bọn họ. Lần đầu tiên ở gần một sự kiện nóng hổi đến vậy, không ít thành viên thường ngày chỉ lặn mất tăm cũng không kìm được mà trồi lên hóng chuyện.
Nhóm mà bọn họ đang bàn tán sôi nổi đương nhiên không phải là nhóm có giáo viên chủ nhiệm. Ngoài nhóm lớn, bọn họ còn lập riêng một nhóm nhỏ chỉ có các bạn trong lớp. Hai ngày nay, cuộc trò chuyện trong nhóm nhỏ chưa lúc nào ngơi nghỉ.
“Thì ra hôm họp phụ huynh phải đổi người đột xuất là vì chuyện này à. Vậy là cô giáo của chúng ta trước đây thật sự có dạy lớp có học sinh tự tử sao?”
“Tôi đã xem rồi, rõ ràng là cô bạn đó vì chuyện gia đình, sao lại lôi cả cô Lương vào vậy.”
“Hơi quá đáng rồi đấy nhé, cả nhà đó nằm trong bệnh viện là thành phe yếu thế rồi à? Nghiệp do bọn họ tạo ra mà lại bắt người khác gánh chịu?”
“Mẹ tôi nghe chuyện này rồi, còn bảo thứ Hai sẽ đến trường hỏi thăm tình hình.”
“Bố tôi cũng nghe rồi. Tôi bảo không liên quan đến cô chủ nhiệm, ông ấy còn không nghe, còn nói không có lửa làm sao có khói.”
“Không phải chúng thực sự phải đổi chủ nhiệm đấy chứ? Nếu đổi thành Ms Trần thì, ôi, cảm giác còn đáng sợ hơn cả Lương Sư Thái.”
Cũng có một số bạn học tỏ ra thờ ơ, nói rằng đổi thì đổi thôi, dù sao họ cũng chẳng có tình cảm gì với cô chủ nhiệm. Mới khai giảng được mấy ngày đã gây ra chuyện này, hơn nữa qua chuyện này, tự dưng họ cũng có chút sợ Lương Chung Ý. Tuy biết cô gái tự tử kia không liên quan đến giáo viên, nhưng dù gì cũng là chuyện xảy ra trong lớp cô từng chủ nhiệm mà, đúng là có hơi rợn tóc gáy.
Quý Nam Tinh đang xem cuộc trò chuyện trong nhóm lớp thì một tin nhắn riêng được gửi tới. Cậu nhấn vào xem, là Tiêu Dã, hắn hỏi cậu đã xem tin tức chưa.
Quý Nam Tinh: “Xem rồi, sao thế?”
Tiêu Dã: “Có lẽ chúng ta sắp phải đổi chủ nhiệm thật rồi. Nếu là cô giáo tiếng Anh thì sau này cậu sướng nhé.”
Quý Nam Tinh: “?”
Tiêu Dã: “Thành tích tiếng Anh của cậu tốt thế, nếu cô ấy làm chủ nhiệm chắc chắn sẽ thích cậu nhất.”
Quý Nam Tinh: “Thành tích Toán với Hóa của tôi còn tốt hơn.”
Tiêu Dã: “Thầy dạy Toán còn trẻ quá, không quản nổi một lớp đâu. Còn thầy dạy Hóa thì lớn tuổi rồi, chắc không có sức để chủ nhiệm đâu.”
Quý Nam Tinh: “Yên tâm, không đổi chủ nhiệm được đâu.”
Tiêu Dã: “?? Có nội tình gì à?”
Nhìn chiếc máy đã được điều chỉnh xong xuôi ở đằng kia, Quý Nam Tinh trả lời một câu: “Không nói nữa, 88.”
Tiêu Dã cũng đáp lại cậu một câu 88 rồi nhìn điện thoại thở dài. Cậu bạn nhỏ cùng bàn này, rõ ràng lúc ở trường thì ngoan ngoãn mềm mỏng, thế mà mới một ngày không gặp đã lạnh lùng đến vậy. Vô tình thật đấy.
Tạ Phán Nhi tò mò nhìn chiếc máy quay DV trông có vẻ khá bình thường: “Cái này thật sự quay được cả tôi vào sao?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Được, quần áo lát nữa sẽ đốt cho cô, cô hít thêm một nén hương nữa, sắc mặt sẽ tạm thời hồng hào như người sống.”
Người đang điều chỉnh máy không nhìn thấy nữ quỷ, nhưng qua máy quay thì có thể thấy và nghe được. Anh ta khẽ xoay ống kính, hướng về phía nữ quỷ nói: “Yên tâm đi, thứ này quay xong chúng tôi sẽ xử lý hậu kỳ một chút, đảm bảo sẽ quay cô đẹp như người sống luôn.”
Tạ Phán Nhi nở một nụ cười ngọt ngào với ống kính: “Cảm ơn anh.”
Trong lòng người điều chỉnh máy có chút tiếc nuối. Một cô bé xinh đẹp làm sao, nhưng sự tiếc nuối này họ cũng không thể tùy tiện nói ra. Đừng thấy bây giờ nữ quỷ dễ nói chuyện, chỉ cần một câu không đúng, cũng rất dễ rước họa vào thân. Dù không phải thiên sư, nhưng tiếp xúc với ngành này lâu, họ cũng hiểu được một vài điều cấm kỵ.
Quý Nam Tinh bảo người giúp việc trong nhà mang một chậu lửa vào, rút một lá bùa vàng trống viết tên và ngày sinh tháng đẻ của Tạ Phán Nhi lên đó. Một bộ váy áo màu xanh nước biển chuyển sắc tuyệt đẹp dần dần cháy thành tro, một đôi giày múa tinh xảo cũng theo ngọn lửa trong chậu dần lụi tắt mà từ từ hiện ra bên tay Tạ Phán Nhi.
Khi váy áo và giày được đốt xong, Tạ Phán Nhi đưa tay chạm thử vào bộ đồ xinh đẹp, xác định mình thật sự có thể chạm vào được, cô bèn cẩn thận và trân quý ôm nó vào lòng: “Đẹp quá, tôi chưa bao giờ được mặc chiếc váy múa nào đẹp như thế này.”
Váy múa có loại đắt, có loại rẻ, nhưng tiền nào của nấy, cô chỉ có thể mua loại rẻ nhất, thậm chí là đồ cũ người khác bán lại. Đôi khi mua về còn bị bung chỉ, cô phải tự lấy kim chỉ vá lại. Thứ duy nhất cô có được xem là tốt chính là đôi giày múa, đáng tiếc thay, đôi giày mà cô đã phải đi làm thêm rất lâu mới lén lút mua được, lại bị mẹ cô ném thẳng qua cửa sổ không một chút do dự.
Quý Nam Tinh nói: “Bây giờ chúng là của cô rồi.”
Tạ Phán Nhi ngẩng đầu nhìn Quý Nam Tinh: “Cảm ơn cậu, tiểu thiên sư! Bài tập sau này của cậu, tôi bao hết!”
Nhân viên điều chỉnh máy quay khẽ trố mắt nhìn Quý Nam Tinh, trên mặt như viết rõ ràng mấy chữ, thật không thể tin được, cậu lại để cho ma làm bài tập giúp mình.
Quý Nam Tinh im lặng nhìn lại, nhân viên điều chỉnh máy bèn ho khan một tiếng: “Tôi đi xem ánh sáng thế nào.”
———
Mẹ của Tạ Phán Nhi là người tỉnh lại đầu tiên. Bà ta bị thương tương đối nhẹ, chỉ gãy xương nhiều chỗ và xuất huyết trong, so với chồng và con trai, tình trạng của bà ta đã được xem là rất tốt rồi.
Vừa tỉnh lại đã phát hiện chuyện tai nạn của bọn họ lại trở thành tâm điểm của dư luận, còn có rất nhiều người đến phỏng vấn bà ta. Chồng vẫn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, tình hình của con trai sau này có lẽ cũng không khá hơn là bao. Dương Linh gần như theo bản năng mà đưa ra lựa chọn để toan tính cho tương lai. Trước ống kính, bà ta khóc lóc thảm thiết, còn về những lời đe dọa trên xe trước đó thì tuyệt nhiên không nhắc đến một chữ, chỉ nói rằng bọn họ vốn chỉ muốn đến xin một suất chuyển trường mà thôi.
Bà ta còn nói sau khi con gái chết, gia đình bọn họ đã hối hận đến nhường nào. Trước đây đúng là có hơi thiên vị con trai, vì con trai còn nhỏ, lại nghịch ngợm phá phách, nên việc chăm sóc nó đã chiếm nhiều sức lực hơn. Còn con gái từ nhỏ đã hiểu chuyện, nghe lời, nên bọn họ quả thực có hơi lơ là, vì vậy sau khi con gái mất, gần như ngày nào bọn họ cũng sống trong hối hận.
Bà ta còn nói bọn họ đã rất nỗ lực nuôi dạy con gái, nếu thật sự đối xử không tốt với con, thì làm sao có thể cho nó học một mạch đến trường cấp ba Ngọc Lan, một ngôi trường cấp ba hàng đầu trong thành phố.
Dương Linh còn khóc lóc trước ống kính: “Con gái tôi học rất giỏi, nhưng có một thời gian thành tích của nó đột nhiên sa sút nghiêm trọng. Sau này chúng tôi mới phát hiện ra là do giáo viên chủ nhiệm đã xúi giục nó đi học nhảy. Vâng, con gái tôi đúng là thích nhảy múa, nhưng con bé đã học lớp mười hai rồi, sắp thi đại học đến nơi, lúc nào nhảy không được lại cứ phải là bây giờ.”
Dương Linh lau nước mắt: “Chúng tôi chỉ mong con gái có thể thi đỗ một trường đại học tốt, để sau này cuộc đời sẽ có nhiều lựa chọn hơn. Từ nhỏ con bé đã rất ngoan, nhưng lần đó nó cứ nhất quyết đòi thi vào trường nghệ thuật. Kỳ thi liên thông tháng tư của nó được sáu trăm chín mươi mấy điểm, với số điểm này mà nó lại đi thi vào trường nghệ thuật, bậc làm cha làm mẹ như chúng tôi sao có thể chấp nhận được. Chúng tôi đã đến trường tìm giáo viên không chỉ một lần, cô giáo cứ luôn miệng nói phải tôn trọng sở thích của con trẻ, nhưng nhà chúng tôi đâu phải gia đình giàu sang gì, lấy đâu ra điều kiện mà tôn trọng!”
“Chúng tôi chỉ muốn con mình có một tương lai rộng mở hơn mà thôi, tôi cũng không biết rằng chính vì thế mà lại bức chết nó. Sớm biết thế này, chúng tôi đã để nó đi nhảy rồi. Nó thích nhảy thì cứ nhảy, nó muốn thi trường nghệ thuật thì cứ thi. Tôi cũng rất hối hận, nhưng hối hận thì cũng đã muộn rồi.”
Video phỏng vấn mẹ của Tạ Phán Nhi vừa được đăng lên, lập tức khiến không ít phụ huynh đồng cảm. Giai đoạn then chốt của lớp mười hai, giữa sở thích và một tương lai ở trường đại học tốt, nếu được chọn, họ đương nhiên sẽ chọn trường đại học tốt. Chỉ khi vào được một trường đại học tốt, bạn mới có nhiều điều kiện hơn để lựa chọn sở thích của mình.
Còn về bầu không khí ngột ngạt từ gia đình được nhắc đến trong di thư của Tạ Phán Nhi, bọn họ chỉ cho rằng đó là do đứa trẻ không hiểu chuyện, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà không biết được những tính toán sâu xa của cha mẹ. Trong phút chốc, rất nhiều phụ huynh đã đồng cảm với Dương Linh, rồi lại cảm thấy cô giáo kia không nên như vậy. Đã lớp mười hai rồi, thành tích của học sinh cũng không tệ, sao lại cứ phải theo đuổi sở thích gì đó vào lúc này chứ. Người như vậy không xứng làm giáo viên.
Người phỏng vấn bị y tá mời ra khỏi phòng bệnh. Không còn người ngoài, bộ dạng đáng thương đang khóc lóc kể lể của Dương Linh nguội đi trong nháy mắt. Vụ tai nạn này là do bọn họ đi ngược chiều, mặc dù bà ta đã không còn nhớ nổi tại sao lúc đó lại đi ngược chiều, xe của bọn họ rõ ràng đang đi đúng làn đường mới phải. Nhưng video quay lại rất rõ ràng, nên toàn bộ trách nhiệm đều thuộc về bọn họ.
Vì thế, về phương diện tai nạn, bọn họ sẽ không nhận được bồi thường gì, thậm chí còn phải bỏ tiền ra đền bù cho hàng rào bị đâm hỏng.
Thế nhưng, sự việc này lại vô tình gây ra độ hot lớn như vậy. Nếu vận dụng tốt, không chừng cũng có thể kiếm được một khoản kha khá.
Trong lúc Dương Linh đang mải mê toan tính làm thế nào để trục lợi từ vụ việc này, thì một đoạn video đã được ai đó đăng lên mạng, đồng thời còn tag tài khoản chính thức của trường cấp ba thành phố Ngọc Lan. Rất nhanh sau đó, tài khoản chính thức của trường cấp ba Ngọc Lan đã chia sẻ lại đoạn video đó.
Cùng với lượng xem video không ngừng tăng vọt, dư luận về vụ việc “Giáo viên trường cấp ba hại chết học sinh” lại một lần nữa đảo chiều.
Hết chương 30.
Chú thích: 88 là một cách viết tắt, một tiếng lóng phổ biến trên mạng internet của Trung Quốc, dùng để nói “bye bye” hoặc “tạm biệt”.
