Chương 35: Hóa Giải Kiếp Nạn
Mở Quỷ Môn phải trả một cái giá rất đắt. Đây không phải là chuyện có thể tùy tiện làm được, trong toàn giới Huyền học, số lượng thiên sư có đủ năng lực làm việc này chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ngay cả một người có thiên phú như Quý Nam Tinh, một lần mở cổng cũng đã gần như rút cạn toàn bộ linh lực của cậu.
Linh lực đã cạn kiệt đâu phải chỉ cần ăn ngấu nghiến vài bữa là có thể bù lại được. Mãi cho đến tận thứ Hai, Quý Nam Tinh vẫn cứ lờ đờ uể oải, chẳng còn chút sức lực nào. Nếu không phải vì không muốn người nhà lo lắng, cậu đã xin nghỉ hẳn một tuần để bồi bổ lại phần linh lực hao hụt rồi mới tính tiếp.
Lớp học buổi sáng vẫn ồn ào và bận rộn như thường lệ, kẻ thì rối rít cầu xin mượn vở bài tập, người thì cắm cúi chép bài lia lịa.
Vừa thấy cậu đến, cậu bạn ngồi bàn trên liền quay phắt lại: “Top 1 server ơi, cho tôi mượn vởi xem bài tập Toán với!”
Quý Nam Tinh lôi hết các vở bài tập từ trong cặp ra đặt lên bàn, buông một tiếng “Cứ tự nhiên” rồi gục mặt xuống bàn.
Các bạn học ngồi xung quanh gần như ngay lập tức chia nhau chồng vở của Quý Nam Tinh, múa bút như bay để hoàn thành nốt bài tập của mình.
Trong khi đó, Tiêu Dã lại khẽ nhíu mày nhìn cậu bạn cùng bàn của mình: “Cậu sao thế? Sắc mặt tệ quá, không khỏe ở đâu à?”
Quý Nam Tinh kéo cổ áo đồng phục lên, vùi nửa khuôn mặt vào khuỷu tay, giọng rầu rĩ: “Ngủ không ngon.”
Tiêu Dã liền ra hiệu cho đám bạn đang chép bài xung quanh im lặng. Dù từ đầu năm học đến giờ hắn vẫn luôn tỏ ra khá hòa đồng, thường xuyên chơi bóng cùng vài bạn nam trong lớp, nhưng cái uy từ ngày khai giảng vẫn còn ảnh hưởng rất lớn. Giờ hắn vừa lên tiếng, cả đám đang hối hả chép bài trong lớp bèn im bặt, ngay cả việc mượn bài của người khác cũng chỉ dám thì thầm nói nhỏ.
Nhờ vậy mà Quý Nam Tinh đã chợp mắt thêm được mười phút. Tinh thần cậu có khá hơn một chút, ít nhất cũng đủ sức chống chọi qua buổi sáng mà không gục ngay tại lớp. Nhưng đến trưa thì cậu thực sự không lê nổi nửa bước nữa rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi nửa tiếng trước, lát nữa xuống nhà ăn xem còn gì thì ăn nấy.
Thấy cậu cả buổi sáng cứ uể oải phờ phạc, Tiêu Dã bèn nói: “Cậu cứ ngủ đi, để tôi đi lấy cơm cho. Có muốn ăn gì không?”
Quý Nam Tinh chậm rãi lôi thẻ ăn từ trong cặp ra đưa cho hắn: “Gì cũng được, cảm ơn cậu.”
Trước khi đi, Tiêu Dã còn cởi áo khoác đồng phục của mình ra đắp lên người cậu.
Dù không thể thoải mái bằng việc tiếp xúc trực tiếp với Tiêu Dã, nhưng chiếc áo hắn vừa mới mặc vẫn còn vương lại hơi ấm, đắp lên người cũng có chút ấm áp, thế nên Quý Nam Tinh không từ chối.
Sau khi Tiêu Dã và Trương Nguyên rời khỏi lớp, Trần Thập Nhất có chút lo lắng ngồi sang bên cạnh: “Cậu sao vậy? Cả buổi sáng trông cậu cứ lờ đà lờ đờ, không khỏe sao không xin nghỉ đi?”
Quý Nam Tinh lắc đầu, định nói không sao cả, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy tử khí lượn lờ nơi ấn đường của Trần Thập Nhất, ánh mắt cậu bỗng đông cứng lại.
Mấy hôm nay trời bắt đầu vào thu, thời tiết thay đổi nhanh như lật sách, nhiệt độ nói giảm là giảm. Buổi sáng trời còn hửng nắng, vậy mà giờ bên ngoài đã nổi gió. Trần Thập Nhất thấy cậu không khỏe, sợ cậu bị cảm lạnh nên đưa tay kéo lại áo cho cậu: “Vậy cậu ngủ đi, tôi đi lấy cơm. Tôi còn mấy túi bánh mì ở đây, nếu đói thì cậu ăn tạm trước đi, không biết Tiêu Dã bao giờ mới lấy cơm về, ăn lót dạ đã.”
Trần Thập Nhất vừa đứng dậy, Quý Nam Tinh đã vội kéo cậu ta lại.
Trần Thập Nhất quay đầu lại, ngơ ngác hỏi: “Sao thế? Cần tôi lấy giúp gì à?”
Quý Nam Tinh nói: “Tôi thấy hơi khó chịu, cậu đưa tôi đến phòng y tế một lát được không?”
Nghe cậu nói không khỏe, Trần Thập Nhất cũng chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện ăn uống, vội vàng đỡ cậu dậy: “Khó chịu lắm à? Còn đi được không? Hay để tôi cõng cậu nhé, tôi cũng khỏe lắm đấy.”
Quý Nam Tinh quấn chặt chiếc áo khoác của Tiêu Dã, mặc cho Trần Thập Nhất dìu mình: “Không sao, vẫn đi được.”
Phòng y tế cách khu giảng đường không xa, dù là buổi trưa vẫn có một giáo viên trực ở đây. Thấy có học sinh kêu chóng mặt, không khỏe, cô giáo vội đo huyết áp và đường huyết cho cậu. Cả hai chỉ số đều hơi thấp, thế là cô đưa cho một túi glucose dạng uống để bổ sung, rồi bảo cậu uống xong thì lên giường nằm nghỉ một lát.
Trần Thập Nhất đắp chăn cho cậu cẩn thận, rồi kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh: “Chắc chắn là do chưa ăn gì nên đường huyết mới thấp thế này. Đáng lẽ tôi nên mang theo bánh mì mới phải. Ấy chết, tôi không mang điện thoại, cậu cứ nằm yên nhé, tôi về lớp lấy điện thoại gọi cho Tiêu Dã, bảo cậu ấy mua tạm cái gì đó mang qua đây ngay.”
Quý Nam Tinh níu tay cậu ta lại: “Điện thoại tôi ở trong túi áo này, cậu đừng đi, tôi không muốn ở một mình.”
Ngay khoảnh khắc hai bàn tay nắm lấy nhau, một luồng khí mà Trần Thập Nhất không thể nhìn thấy đã quấn quanh người cậu ta trong chốc lát, tử khí trên ấn đường cũng lập tức tiêu tan đi mấy phần.
Trần Thập Nhất chỉ nghĩ rằng lúc không khỏe thì cậu trở nên bám người hơn thường lệ, nên cũng không nghĩ nhiều, cầm lấy điện thoại để Quý Nam Tinh mở khóa, rồi gọi cho Tiêu Dã, bảo hắn mua đồ ăn mang thẳng đến phòng y tế.
Quý Nam Tinh nhắm mắt nằm đó. Trần Thập Nhất thấy sắc mặt cậu dường như còn tái nhợt hơn lúc nãy, bèn bất an đưa tay sờ trán cậu: “Hay là gọi điện về cho gia đình cậu nhé? Mặt cậu trắng bệch ra rồi.”
Quý Nam Tinh mỉm cười với cậu ta: “Tôi nằm một lát là khỏe thôi.”
Thấy cậu không muốn, Trần Thập Nhất cũng không ép, chỉ ngồi bên cạnh bầu bạn. Cậu ta ngắm Quý Nam Tinh nhắm mắt ngủ, đôi môi cũng chẳng còn chút huyết sắc, vẻ mặt trắng bệch, yếu ớt, khiến người khác bất giác muốn che chở.
Đây là lần đầu tiên cậu ta được một người bạn nói cần đến mình, Trần Thập Nhất chợt hiểu ra ý nghĩa của hai chữ bạn bè. Thì ra đó là một cảm giác cần và được cần, là sự hiện diện được lựa chọn vào những khoảnh khắc đặc biệt, là sự thân mật vượt ra khỏi những mối quan hệ xã giao thông thường.
Cảm giác này vừa mới lạ, lại vừa khiến người ta vui sướng.
Trong lúc Trần Thập Nhất đang ngẩn người nhìn Quý Nam Tinh, trên hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập. Cậu ta vừa quay đầu lại đã thấy Tiêu Dã thở hổn hển chạy tới.
Tiêu Dã điều chỉnh lại nhịp thở, sợ tiếng động quá lớn sẽ làm ồn người đang nằm trên giường, bèn xách hộp cơm vẫn còn bốc hơi nóng đi vào, nhỏ giọng hỏi: “Sao rồi?”
Trần Thập Nhất đáp: “Cô y tế nói không sao, chỉ là hơi hạ đường huyết nên chóng mặt thôi. Cậu mua gì thế?”
Quý Nam Tinh mở mắt, mỉm cười với Tiêu Dã rồi chống tay định ngồi dậy.
Tiêu Dã vội vàng bước tới đỡ cậu: “Không khỏe mà còn cố, đáng lẽ phải xin nghỉ về nhà sớm mới đúng. Tôi sợ mua cơm về bị gió thổi nguội mất nên mua hoành thánh nhỏ với cơm chan súp hải sản, toàn món nóng hổi có nước, giữ nhiệt được lâu hơn. Cậu ăn tạm đi, nếu còn muốn ăn gì khác, lát nữa tôi sẽ đi mua thêm.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, tôi ăn cơm chan súp hải sản là được rồi.”
Tiêu Dã đưa bát hoành thánh nhỏ cho Trần Thập Nhất, đoán là cậu ta ngồi trông Quý Nam Tinh nên cũng chưa ăn gì.
Trần Thập Nhất quả thực có hơi đói, nhưng cậu ta không nhận: “Cậu cũng chưa ăn mà, cậu đến rồi thì ở lại với cậu ấy đi, tôi tự đi mua được rồi.”
Tiêu Dã nói: “Trương Nguyên ở phía sau mua cho tôi rồi, lát nữa là đến thôi. Cậu ăn đi.”
Miệng thì nói với Trần Thập Nhất, nhưng ánh mắt Tiêu Dã không hề rời khỏi Quý Nam Tinh một giây nào. Hắn nhìn cậu múc từng thìa cơm chan canh, đôi môi không chút huyết sắc được nước canh thấm vào, tức thì trở nên căng mọng hơn vài phần, trông cũng có vẻ hồng hào hơn hẳn.
Tiêu Dã kéo thêm một chiếc ghế khác, ngồi xuống bên cạnh Quý Nam Tinh, đoạn đưa tay xoa đầu cậu: “Ăn xong nghỉ ngơi một lát, rồi tôi đưa cậu về nhà.”
Quý Nam Tinh kéo cái tay hắn đang xoa đầu mình xuống, ngay lập tức, cái lạnh buốt ở nửa bên người đã được hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang xua tan đi mất.
Vừa rồi dùng linh lực để xua đi tử khí trên ấn đường cho Trần Thập Nhất, quả thực đã quá sức với cậu. Vốn dĩ linh lực đã cạn kiệt sau khi mở Quỷ Môn, bây giờ cậu lại càng không còn chút sức lực nào để chống lại âm khí trong cơ thể.
Trước nay Quý Nam Tinh vẫn luôn giữ khoảng cách với Tiêu Dã, cậu không bao giờ tiếp xúc với hắn quá ba phút, lúc này lại có chút tham luyến sự ấm áp này. Trùng hợp là Tiêu Dã lại đang ngồi bên trái cậu, thế là cậu liền đưa tay trái ra, thăm dò: “Tay cậu nóng thật đấy.”
Tiêu Dã bật cười một tiếng: “Là do tay cậu lạnh quá thôi. Lạnh à? Để tôi đi hỏi cô y tế xem có miếng dán giữ nhiệt không.”
Quý Nam Tinh rụt tay lại: “Không cần đâu.”
Tiêu Dã lại cười, đoạn nắm lấy tay cậu đặt lại vào lòng bàn tay mình: “Con trai sợ lạnh thì có gì mà ngại chứ, miếng dán giữ nhiệt đâu phải của riêng con gái đâu. Lại còn ngượng nữa. Thôi không cần thì không cần, tôi sưởi ấm cho cậu, đừng lề mề nữa, mau ăn nhanh cho nóng đi.”
Nói rồi, Tiêu Dã nhét bàn tay không cầm thìa của Quý Nam Tinh vào trong chăn, nhưng vẫn không buông tay cậu ra, cố gắng dùng hơi ấm từ lòng bàn tay mình để ủ ấm cho cậu.
Bàn tay được hắn bao bọc trong lòng bàn tay lạnh như một cục đá. Tiêu Dã không thể ngờ thân nhiệt của một người có thể thấp đến mức này. Nhìn Quý Nam Tinh ăn từng miếng cơm, vẻ mặt mệt mỏi, bơ phờ, đôi mày hắn chưa một lần giãn ra.
Hắn thích nhìn cậu bạn cùng bàn của mình cười, thích nhìn cậu cao ngạo lạnh lùng không thể với tới, thích nhìn cậu mất kiên nhẫn trừng mắt với hắn, thích nhìn vẻ tinh ranh ẩn giấu trong mắt cậu khi trêu chọc hắn, chứ không hề muốn thấy cậu ốm yếu, bơ phờ thế này.
Mãi đến gần giờ vào lớp, ba người mới quay về. Vì không chắc kiếp nạn của Trần Thập Nhất đã qua hay chưa, nên Quý Nam Tinh không về nhà. Sau tiết học đầu tiên, cậu thấy Trần Thập Nhất cầm điện thoại ra sau lớp gọi điện, nói được vài câu thì cúp máy, nhưng vẻ mặt rõ ràng có vài phần thất vọng.
Có điều, may mắn là tử khí trên ấn đường mà cậu đã xua tan vào buổi trưa không tụ lại nữa, nghĩa là kiếp nạn chết chóc này có lẽ đã qua rồi.
Đúng lúc đang nhìn Trần Thập Nhất, Tiêu Dã bỗng thò đầu ra, ép mình chiếm trọn tầm nhìn của cậu: “Nhìn gì thế?”
Quý Nam Tinh đáp: “Không có gì.”
Tiêu Dã nhìn theo hướng mắt của cậu, nhưng lúc này Trần Thập Nhất đã gọi điện xong và trở về chỗ ngồi, nên thứ hắn nhìn thấy là một bạn học ngồi ở góc lớp đằng kia. Bạn học đó cũng chẳng có gì đặc biệt để nhìn, tướng mạo bình thường, chỉ là trên bàn có một ly trà sữa.
Tiêu Dã mỉm cười, không nói gì, rồi lôi sách vở cho tiết học tiếp theo từ trong hộc bàn ra.
Lại gắng gượng qua thêm một tiết học nữa. Giờ ra chơi, Tiêu Dã đi ra ngoài lượn một vòng, lúc quay về, trên tay đã có thêm một ly trà sữa.
Nhìn ly trà sữa được đưa tới, Quý Nam Tinh có chút ngạc nhiên: “Cho tôi à?”
Tiêu Dã nhét ly trà sữa vào tay cậu: “Trời trở gió, hơi lạnh một chút, uống gì đó nóng cho ấm người, tiện thể bổ sung đường huyết luôn.”
Quý Nam Tinh nhận lấy ly trà sữa, rồi lại nhìn hắn: “Cậu không uống à?”
Tiêu Dã lắc đầu. Hắn không thích uống những thứ ngọt gắt thế này, cảm giác cứ dính dính cổ họng.
Ngồi ở bàn sau, Trương Nguyên lại một lần nữa mặt không cảm xúc mà đá vào ghế, cố gắng lay tỉnh chút lương tri còn sót lại của kẻ phía trước.
Tiêu Dã lấy điện thoại ra, gửi cho cậu ta một bao lì xì.
Trương Nguyên khẽ tặc lưỡi một tiếng, cậu ta thèm vào ba cái bao lì xì ấy à? Cậu ta chỉ đang âm thầm lên án cái thói thấy sắc quên bạn của anh em nhà mình thôi.
Nhưng đầu ngón tay cậu ta vẫn thành thật bấm mở bao lì xì, để rồi nhìn thấy bên trong chỉ có một xu, bèn gào lên: “Tiêu Dã! Cậu làm người đi!”
Quý Nam Tinh đang uống trà sữa nghe thấy tiếng gầm giận dữ của cậu ta, vừa định quay đầu lại xem bọn họ đang náo loạn chuyện gì, thì Tiêu Dã đã nhẹ nhàng đẩy đầu cậu quay lại: “Đừng nhìn, cẩn thận bẩn mắt.”
Quách Xán ngồi sau Quý Nam Tinh, lặng lẽ nhìn ba người bọn họ, thầm nghĩ, dù sao thì mình cũng chỉ là một NPC, một vai diễn nhỏ trong vở kịch yêu hận rối rắm của ba người bọn họ mà thôi.
Khi tiết học cuối cùng đang diễn ra, Hạ Quân Ngạn đột nhiên gọi một cuộc điện thoại tới.
Thông thường, nếu không có chuyện gì đặc biệt, anh ta sẽ không gọi trực tiếp. Quý Nam Tinh cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh, vừa bắt máy, chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia đã nói ngay: “Bên phía trang viên Hoa Hồng, cái vị giám đốc bất động sản trong vụ của Hồ Tiểu Điệp ấy, trang viên nhà ông ta biến thành âm trạch rồi. Có một pháp sư trừ tà người Thái Lan bị kẹt ở trong đó. Cục Quản lý phát hiện âm khí ở khu vực đó quá nặng, định tối nay sẽ đến xử lý. Tôi nhớ vụ của Hồ Tiểu Điệp là do cậu kết thúc, một hồn một phách của cô ta vẫn còn ở chỗ cậu, tối nay cậu có muốn đi không?”
Quý Nam Tinh hỏi: “Thành âm trạch rồi? Là loại âm trạch đã hình thành quỷ vực sao?”
Hạ Quân Ngạn: “Vẫn chưa rõ, đồng nghiệp đi dò la vẫn chưa về, nhưng có vẻ không dễ xử lý lắm. Vấn đề là bên trong còn có một người nước ngoài, chuyện này lại càng phiền phức hơn, không biết đã bị kẹt mấy ngày rồi.”
Quý Nam Tinh nói: “Chắc là ba ngày rồi.”
Hạ Quân Ngạn a một tiếng: “Sao cậu biết?”
Quý Nam Tinh: “Hôm thứ Bảy, âm hồn của Hồ Tiểu Điệp có động tĩnh, có kẻ muốn phá giải lời nguyền để nhổ cỏ tận gốc, nên tôi đã mở Quỷ Môn đưa cô ta đi rồi. Nếu không có gì bất ngờ, căn nhà đó hẳn đã bị Hắc Lệnh Kỳ bao phủ.”
Hắc Lệnh Kỳ, lệnh đặc xá của Địa Phủ. Kẻ cầm Hắc Lệnh Kỳ có thể trở về dương gian báo thù, mà người trong giới Huyền Môm không ai được phép can dự.
Muốn có được Hắc Lệnh Kỳ, chỉ có thể đánh vang Trống Minh Oan. Nếu trong lòng không có chấp niệm và hận thù cực lớn, thì căn bản không thể lay động được Trống Minh Oan. Vì vậy, từ xưa đến nay, số lượng âm hồn cầu được Hắc Lệnh Kỳ không nhiều.
Lần cuối cùng Hắc Lệnh Kỳ xuất hiện là hơn ba mươi năm trước. Có một tà tu vì một món pháp khí mà đã sát hại hơn hai mươi người trong một gia đình. Cuối cùng, người con gái được cả nhà liều mạng bảo vệ cũng bị giết thảm thương. Nhưng đối phương là tà tu thiên sư, chẳng hề sợ hành động báo thù của âm hồn, ngược lại còn đánh cho âm hồn oán hận không tan, phải hồn bay phách tán.
Cuối cùng, chính sư phụ của cậu đã mở Quỷ Môn cho cô gái đó, đánh vang Trống Minh Oan, cầu được Hắc Lệnh Kỳ.
Hạ Quân Ngạn khẽ hít một hơi lạnh: “Oán niệm của Hồ Tiểu Điệp lớn đến thế cơ à? Chỉ vì một khu nhà bỏ hoang thôi sao?”
Quý Nam Tinh: “Chấp niệm của mỗi người mỗi khác, những điều họ quan tâm và có thể chịu đựng cũng không giống nhau. Có người xem tình thân lớn hơn trời, có người lại coi đó là gánh nặng. Có người không quan trọng nơi ở, tùy duyên mà sống, có người lại chấp niệm cả đời chỉ muốn cắm rễ an cư. Cô ta đã cầu được Hắc Lệnh Kỳ rồi thì chuyện này anh đừng nhúng tay vào nữa. Nếu người nhà họ Vinh không tội ác tày trời, bọn họ sẽ không chết. Nếu bọn họ tội ác ngập đầu thì cũng không thể sống nổi.”
Lúc này Hạ Quân Ngạn mới muộn màng nhận ra trọng điểm: “Khoan đã, cậu mới bao nhiêu tuổi mà đã mở được Quỷ Môn rồi? Cậu tự mình mở sao? Trời đất ơi, cậu mở Quỷ Môn á?”
Quý Nam Tinh: “Mở rồi, có sao không.”
Hạ Quân Ngạn kinh ngạc thốt lên: “Đó là Quỷ Môn đấy! Sao trước khi mở cậu không nói với tôi một tiếng? Tôi lớn từng này rồi mà còn chưa được thấy Quỷ Môn bao giờ!”
Quý Nam Tinh: “Không nói nữa, tôi còn phải vào lớp. Bên đó có kết quả thì nhớ báo cho tôi một tiếng.”
Cúp điện thoại xong, Hạ Quân Ngạn vẫn còn đang hoài nghi nhân sinh. Thiên phú phải kinh khủng đến mức nào mới có thể tự mình mở được Quỷ Môn ở cái tuổi còn nhỏ như vậy cơ chứ?!
Trên đường quay về lớp, Quý Nam Tinh vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện hôm đó. Cậu cứ ngỡ thành phố Ngọc Lan lại xuất hiện thêm một thiên sư không màng nhân quả, chỉ chăm chăm kiếm tiền, hóa ra không phải người địa phương, mà là được mời từ nước ngoài về. Có điều, đã là người ngoại quốc rồi, chắc Hắc Lệnh Kỳ không quản được đến ông ta đâu nhỉ.
Chuông tan học vang lên. Tiêu Dã xách cặp của Quý Nam Tinh, nằng nặc đòi đưa cậu về nhà. Dù sao cũng không xa, Quý Nam Tinh không từ chối, vẫy tay chào tạm biệt Trần Thập Nhất.
Nhà Trần Thập Nhất ở không xa lắm, đi xe buýt chỉ hai trạm. Có khá nhiều học sinh đi cùng hướng với cậu ta, mỗi chiều tan học, trên xe buýt lại chen chúc một đám học sinh mặc đồng phục.
Đến trạm, cậu ta xuống xe, đi qua một khu cây xanh không mấy sáng sủa để về nhà. Trước khi vào cửa, Trần Thập Nhất hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần để hứng chịu một trận mắng.
Quả nhiên, cửa vừa mở, tiếng mắng nhiếc của mẹ cậu ta đã xối xả ập xuống.
Trần Thập Nhất cúi đầu xin lỗi: “Buổi trưa con không mang điện thoại, con xin lỗi.”
Mẹ Trần vừa ôm đứa con trai nhỏ đang khóc ngằn ngặt trong lòng, vừa bực bội nói: “Chẳng trông mong được tích sự gì ở mày. Lớn từng này rồi mà chỉ biết tiêu tiền, chỉ biết làm khổ bố mẹ. Sắp thành người lớn đến nơi rồi mà không giúp được gia đình một chút nào! Lỡ có chuyện gì khẩn cấp thật, chờ được mày thì có mà việc cũng đã rồi!”
Ba Trần không nỡ nhìn con trai bị mắng, bèn khuyên: “Thôi được rồi, trường nó cách nhà cũng đâu có gần, buổi trưa có chút thời gian thì giúp được gì, có khi còn lỡ mất buổi học chiều.”
Nhắc đến chuyện học, mẹ Trần lại càng tức: “Với cái thành tích đội sổ từ dưới lên của nó, tốn bao nhiêu tiền đi học để làm gì! Một năm học phí, tiền sách vở, tiền đồng phục, các loại quỹ lớp, ông có biết là bao nhiêu không! Nếu nó học giỏi thì tôi còn trông mong được chút báo đáp, đằng này học hành thì dốt, sức khỏe thì yếu! Sau này tôi còn trông mong được gì ở nó nữa!”
Ba Trần khẽ ho một tiếng: “Muộn rồi, còn phải làm bài tập nữa. Thập Nhất, về phòng đi con, làm bài tập cho tử tế vào, nghe chưa.”
Trần Thập Nhất dạ một tiếng rồi quay người về phòng. Mẹ Trần lườm ba Trần một cái: “Ông thì hay rồi, toàn đóng vai người tốt.”
Bà cũng chẳng muốn suốt ngày đay nghiến con trai, nhưng cuộc sống cứ ngày này qua tháng nọ bào mòn bà như thế. Hồi nhỏ đưa con đi khám bệnh, bà đã thức bao nhiêu đêm trắng, mỗi lần thấy con khó thở, chân bà lại mềm nhũn ra, đã phải khóc lóc cầu xin biết bao nhiêu bác sĩ. Thậm chí chuyện sinh đứa thứ hai cũng là mong sau này có người đỡ đần anh trai nó.
Bây giờ khó khăn lắm mới nuôi con lớn, đứa nhỏ cũng đã đi mẫu giáo, nhưng nhìn vào bảng thành tích của con trai, bà lại lo lắng không yên. Sức khỏe vốn đã không tốt, người lại không thông minh, học hành cũng chẳng ra sao, sau này vợ chồng bà chết đi rồi, con trai phải làm thế nào đây? Đứa em lại cách biệt tuổi tác lớn như vậy, liệu sau này có thực sự chăm lo được cho anh trai nó không?
Còn cái đứa nhỏ này nữa, lỡ nó cũng chẳng nên tích sự gì thì đúng là có khóc cũng chẳng ra nước mắt. Không làm mẹ không biết, cứ nghĩ đến tương lai của các con là bà lại lo lắng vô cùng.
Đẩy đứa con trai nhỏ đang khóc quấy vì cảm cúm vào lòng chồng, mẹ Trần đi vào bếp hấp một nồi bánh bao. Tan học muộn thế này, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, không ăn thêm chút gì thì lấy đâu ra sức mà làm bài tập.
Đặt nồi lên bếp xong, thấy chồng đang dỗ con, trong lòng bà lại bùng lên một ngọn lửa: “Trưa nay vừa có một xe hàng về, định bảo nó về trông Nhị Bảo đi tiêm, thế mà gọi điện kiểu gì cũng không được. May mà gặp con bé nhà bác Tài trên lầu về, nhờ nó trông giúp thằng nhỏ một lát, không thì tôi lấy đâu ra thời gian. Cũng may con bé nó cẩn thận, tôi đã dặn là dị ứng với Cephalosporin, thế mà cái phòng khám nhỏ kia suýt nữa thì tiêm cho nó. May mà trước khi tiêm, con bé nhà bác Tài ngó qua một cái. Mấy cái phòng khám nhỏ này đúng là không đáng tin. Ngày mai hoặc là ông xin nghỉ nửa ngày trông cửa hàng, hoặc là xin nghỉ nửa ngày đưa thằng nhỏ đi bệnh viện, nó cứ ho mãi không khỏi, đừng để thành viêm phổi thì khổ.”
Ba Trần bế đứa con nhỏ vừa mới nín khóc, nói: “Được rồi, được rồi, mai tôi xin nghỉ cả ngày, sáng trông cửa hàng, trưa nấu cơm, chiều đưa con đi khám. Bà đừng có suốt ngày mắng con nữa, bọn trẻ bây giờ tâm lý yếu đuối lắm, áp lực học hành lại lớn, bà thông cảm cho nó một chút.”
Mẹ Trần hừ lạnh một tiếng: “Tôi cũng yếu đuối, tôi cũng áp lực, ai thông cảm cho tôi đây!”
Nói rồi, bà lườm chồng một cái, quay người đi ra ban công, vẫn còn một đống quần áo, vỏ chăn chưa giặt.
Ba Trần bế mông đứa con nhỏ, đi đi lại lại trong nhà để dỗ dành, ông liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, rồi cười nói với đứa con trong tay: “Mẹ không thông cảm, nhưng Tiểu Bảo nhà chúng ta thông cảm, Tiểu Bảo nhà chúng thương anh nhất, có phải không nào.”
Trong phòng, Trần Thập Nhất nghe tiếng ồn ào bên ngoài dần lắng xuống, bất lực thở dài một hơi. Đôi khi, cậu ta thực sự cảm thấy cuộc sống này mệt mỏi quá. Cậu ta không hiểu ý nghĩa của việc sống như thế này là gì, nhưng trớ trêu thay, mọi chuyện lại chưa đến mức tồi tệ để cậu ta có thể dứt khoát chấm dứt tất cả. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, mà những ngày tháng như thế này, chẳng biết đến bao giờ mới kết thúc.
Hết chương 35.
