Chương 45: Tiền Mượn Mệnh Bên Đường

Chương 45: Tiền Mượn Mệnh Bên Đường

 

Khu vực Cục Quản lý là một khu thương mại nhỏ, có cả trung tâm mua sắm, tòa nhà văn phòng, phố đi bộ, và cả một khu ẩm thực dưới lòng đất.

 

Mỗi lần đến Cục Quản lý, Quý Nam Tinh đều làm xong việc là đi thẳng, hiếm khi nán lại gần đó. Mãi cho đến khi bị Tiêu Dã kéo đi lòng vòng bảy rẽ tám ngoặt, cậu mới biết nơi này còn có một khu phố ngầm.

 

Đi thang cuốn xuống, vừa đẩy cánh cửa lớn ra, âm thanh náo nhiệt của khu trò chơi điện tử ập thẳng vào tai. Nào là tiếng nhạc xập xình từ máy nhảy, nào là âm thanh thi đấu kịch tính của game đua xe, lại còn có tiếng chào mừng dễ thương phát ra từ cây xương rồng khổng lồ đang uốn éo theo điệu nhạc ngay cửa chính để mời chào khách. Ồn ào đến mức đứng ở cửa mà muốn nói chuyện cũng phải ghé sát vào tai nhau, nếu không thì chẳng thể nghe thấy gì.

 

Tiêu Dã ghé vào tai Quý Nam Tinh hỏi: “Cậu muốn chơi gì?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu. Dù là lần đầu đến đây, nhưng nhìn khung cảnh náo nhiệt bên trong khu trò chơi, cậu lại không thấy hứng thú với trò nào, thậm chí còn cảm thấy có hơi ồn ào.

 

Tiêu Dã cũng không dám rủ cậu chơi những trò kích thích mạnh, thế là sau khi kéo cậu đi đổi một rổ đầy xu, trò đầu tiên họ chơi là máy bắn bi.

 

Hắn ấn Quý Nam Tinh ngồi xuống ghế, rồi đứng bên cạnh chỉ dẫn: “Ném xu vào đây, sau đó kéo cái tay cầm này, viên bi bên trong sẽ được bắn ra. Ở hàng dưới này có các ô, nếu bi rơi trúng vào ô đang sáng đèn đỏ là thắng.”

 

Quý Nam Tinh nhìn hắn, vẻ mặt lãnh đạm, không mấy hứng thú: “Thắng thì sẽ thế nào?”

 

Tiêu Dã đáp: “Thắng thì bên dưới sẽ rơi ra thẻ tích điểm. Tích đủ thẻ này có thể ra kia đổi đồ chơi, đổi mô hình. Cậu xem, trên quầy còn có cả máy chơi game nữa kìa, đều đổi được hết. Cậu thử trước đi.”

 

Thấy Tiêu Dã còn hứng thú hơn cả mình, Quý Nam Tinh đành phải ném vài đồng xu vào, rồi tiện tay kéo một cái. Viên bi nhỏ được bắn vút đi, sau khi va lanh canh vào các chướng ngại vật thì may mắn rơi trúng vào ô đang sáng đèn đỏ.

 

Tiêu Dã khoa trương Oa một tiếng: “Vận may không tệ nha, viên đầu tiên đã trúng rồi!” Sau đó, hắn lại dỗ cậu chơi thêm vài lần nữa.

 

Có lẽ không chịu nổi ánh mắt ngày càng giống như đang nhìn một đứa trẻ con của Quý Nam Tinh, Tiêu Dã sờ sờ mũi, thu lại vẻ mặt khoa trương như đang dỗ trẻ, rồi kéo cậu chuyển sang khu khác: “Cậu xem máy đẩy xu này nè, xu chất cao ngất ngưởng, nếu mà đẩy được nó xuống thì chắc chắn sướng phải biết.”

 

Quý Nam Tinh nhìn chồng xu cao ngất kia, rồi lại nhìn khoảng cách giữa các thanh đẩy bên trong: “Đây chẳng qua là treo một củ cà rốt, vẽ ra một cái bánh thật to, làm gì có chuyện dễ đẩy như vậy.”

 

Tiêu Dã đợi một người ở máy bên kia bỏ cuộc liền vội vàng kéo Quý Nam Tinh qua ngồi xuống: “Cái này phải xem sự kiên nhẫn của mỗi người. Cậu nhìn xem, bên này chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, chúng ta thử xem có đẩy được chồng xu này xuống không.”

 

Quý Nam Tinh hết cách, chỉ đành thuận theo ý hắn mà chơi. Sau khi ném vào vài đồng xu thì cũng chẳng cần cậu phải thao tác gì thêm, xu ném vào sẽ tự động rơi xuống, sau đó được máy móc bên trong đẩy về phía trước.

 

Cậu vốn chỉ định chơi vài lần cho có lệ, nào ngờ Tạ Phán Nhi đi theo cậu từ lúc nào đã chạy tọt vào trong máy, rồi tích tụ quỷ khí nơi đầu ngón tay. Ngay khoảnh khắc đồng xu của cậu rơi xuống và được đẩy đi, bàn tay quỷ kia liền đẩy nhào chồng xu cao ngất vốn được dùng để thu hút người chơi ngay mép cửa ra.

 

Người vừa mới bỏ đi khỏi vị trí này nghe thấy tiếng cả một chồng xu lớn như vậy rơi xuống, kinh ngạc quay đầu lại nhìn. Những người khác đang chơi máy đẩy xu bên cạnh cũng há hốc mồm, thậm chí có người còn chửi thề một tiếng rồi chạy qua hóng chuyện. Phải biết rằng, chồng xu này tuy trông có vẻ cao và dễ đẩy, nhưng để thực sự đẩy được nó xuống lại thật sự rất khó.

 

Có người lấy điện thoại ra quay video, ghi lại khoảnh khắc chỉ có thể gặp được nhờ vận may này. Có người thì vỗ tay rào rào, không hề che giấu vẻ kinh ngạc của mình. Người vừa rời khỏi chỗ ngồi này thì càng thêm tiếc hùi hụi, có lẽ đang nghĩ giá như mình kiên trì thêm một chút nữa thì tốt rồi.

 

Chỗ này không trả ra thẻ tích điểm, mà là đẩy xuống được bao nhiêu xu thì máy sẽ nhả ra bấy nhiêu. Thế là, cửa ra xu kêu loảng xoảng không ngớt, cái rổ đựng xu thoáng chốc đã đầy ắp.

 

Tiêu Dã cũng kinh ngạc trước vận may của cậu bạn nhỏ cùng bàn, không kìm được mà xoa đầu cậu: “Náo Náo, cậu đỉnh thật đấy! Tôi chưa bao giờ đẩy đổ được cái thứ này!”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn Tạ Phán Nhi đang làm mặt quỷ với mình ở bên trong, thầm cảnh cáo cô nàng đừng có gây rối nữa.

 

Tiêu Dã xách rổ xu đầy ắp đi ra ngoài: “Nhiều quá rồi, còn muốn chơi gì nữa không?”

 

Tạ Phán Nhi ở phía trước đang đứng bên một cái máy gắp thú bông mà ra sức chỉ trỏ, ý đồ vô cùng rõ ràng.

 

Quý Nam Tinh đành nói: “Gắp thú bông đi.”

 

Chơi hơn một tiếng đồng hồ, sau khi tiêu hết sạch số xu trong rổ, hai người mới rời đi. Tiêu Dã một tay xách một túi lớn đầy thú bông nhỏ, tay kia ôm một con thỏ StellaLou cao bằng nửa người, thật sự không còn tay nào rảnh để dắt cậu bạn nhỏ cùng bàn nữa, đành phải cố gắng dùng mắt để trông chừng, chỉ sợ để lạc mất cậu.

 

“Đói rồi phải không, tôi đưa cậu đi ăn.”

 

Quý Nam Tinh nhìn hai tay không còn chỗ trống của hắn: “Thôi đi, nhiều đồ quá.”

 

Tiêu Dã không muốn cậu chơi lâu như vậy rồi lại về nhà với cái bụng đói: “Đi thôi đi thôi, tôi đói rồi, coi như cậu đi ăn cùng tôi được không, chúng ta đi ăn lẩu.”

 

Thời gian đã hơi muộn, trên đường đến quán lẩu người đi lại cũng không nhiều lắm. Xa xa, Tiêu Dã thấy trong bãi cỏ phía trước dường như có một xấp gì đó màu hồng hồng: “Náo Náo, cậu xem kia có phải là một xấp tiền không?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn một cái: “Rác thôi, mắt cậu kém vậy?”

 

Tiêu Dã lập tức thanh minh cho mình: “Thị lực của tôi 5.2 đấy.”

 

Quý Nam Tinh nhìn sang bên kia đường: “Tôi muốn uống trà sữa.”

 

Hiếm khi nghe cậu chủ động nói muốn thứ gì, Tiêu Dã nào có lý do không đáp ứng, lập tức chuyển hướng băng qua đường đi mua trà sữa, còn cái đống rác phía trước thì thoáng chốc đã bị hắn quẳng ra sau đầu.

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn Tạ Phán Nhi đang nhảy tưng tưng ở phía sau, Tạ Phán Nhi liền bắt được ánh mắt của cậu, rồi giơ tay làm dấu OK.

 

Hai người ăn khuya xong, đúng như đã hẹn trước, Tiêu Dã đưa Quý Nam Tinh về nhà trước mười giờ, còn có cả đống thú bông kia nữa. Sợ cậu cầm không tiện, Tiêu Dã nói: “Để tôi mang lên giúp cậu. Người nhà cậu có ở nhà không, đã đến đây rồi, hay là tôi lên chào hỏi một tiếng luôn.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, tôi tự lên được rồi.”

 

Tiêu Dã đành nói: “Vậy được rồi, thế tôi mang giúp cậu đến cửa thang máy.”

 

Nhận lấy đống thú bông, trước khi vào thang máy, Quý Nam Tinh nói với Tiêu Dã: “Hôm nay chơi rất vui, cảm ơn cậu.”

 

Tiêu Dã nhìn cậu cười rộ lên, đôi mày tuấn tú hơi cong, thậm chí trong ánh mắt còn có vài phần cưng chiều: “Nghỉ ngơi sớm đi, lần sau lại đưa cậu đi chơi.”

 

Sau khi cửa thang máy đóng lại, Tạ Phán Nhi liền bay vào: “Úi chà, lần sau lại đưa cậu đi chơi, hai thằng con trai các người có phải là sến súa quá rồi không?”

 

Trước giờ Quý Nam Tinh không bao giờ tùy tiện mở miệng ở nơi có camera giám sát, đợi ra khỏi thang máy cậu mới nói: “Không muốn thú bông nữa à?”

 

Tạ Phán Nhi: “Cậu cho tôi thật à? Đây không phải là bạn cùng bàn gắp cho cậu sao, chỉ đâu trúng đó luôn.”

 

Quý Nam Tinh: “Đây không phải là thứ cô muốn sao?”

 

Nếu cô nàng này không ra sức chỉ vào máy gắp thú, cậu cũng sẽ không đi gắp.

 

Tạ Phán Nhi reo lên một tiếng rồi lao vào đống thú bông: “Tiểu thiên sư, sao cậu tốt thế!”

 

Quý Nam Tinh cởi áo khoác ra: “Thứ tôi bảo cô nhặt đâu rồi?”

 

Tạ Phán Nhi Ồ một tiếng, bò ra khỏi đống thú bông rồi ném một cuộn tiền lên bàn: “Chỗ này bao nhiêu vậy, một cuộn thế này chắc cũng phải một nghìn tệ nhỉ.”

 

Quý Nam Tinh: “Cô mở nó ra đi.”

 

Tạ Phán Nhi cũng không biết cậu đang giở trò gì, bèn ngoan ngoãn tiến lên mở ra, sau đó từ bên trong rơi ra một tờ giấy ghi cái gì đó như là năm Giáp, trông giống như sinh thần bát tự.

 

Quý Nam Tinh nhặt tờ giấy dưới đất lên, khẽ phẩy một cái, tờ giấy liền bốc cháy: “Đây là tiền mượn mệnh.”

 

Tạ Phán Nhi a lên một tiếng: “Tôi biết! Chính là loại tiền vứt bên đường, nếu ai nhặt phải sẽ gặp xui xẻo!”

 

Nói xong, Tạ Phán Nhi liền trợn tròn mắt nhìn Quý Nam Tinh: “Vậy mà cậu còn bảo tôi nhặt! Thế chẳng phải tôi sẽ gặp xui xẻo sao!”

 

Quý Nam Tinh: “Cái này không phải là xui xẻo, mà là muốn mượn mệnh. Đây là Âm Sơn chỉ, trên đó còn có mùi nhang khói, rõ ràng đã được cúng bái. Sinh thần bát tự được viết bằng chu sa pha với máu tam sinh, xem ra kẻ muốn mượn mệnh cũng khá am hiểu.”

 

Tạ Phán Nhi bên cạnh lại một lần nữa kinh ngạc: “Tiểu thiên sư! Sao cậu có thể làm vậy! Cậu bảo tôi nhặt thứ này, còn bảo tôi mở ra, hu hu hu, thế chẳng phải tôi bị người ta mượn mệnh rồi sao!”

 

Quý Nam Tinh nhắc nhở: “Cô đã chết rồi.”

 

Tạ Phán Nhi đang nhảy dựng lên bỗng im bặt: “Ừ nhỉ, mình chết rồi mà. Vậy người này coi như là mượn mệnh của quỷ sao? Thế thì sẽ thế nào?”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Không biết, chưa gặp qua ai mượn mệnh của quỷ bao giờ, tôi cũng rất tò mò.”

 

Nghĩ đến cảnh một người sống sờ sờ lại đi mượn mệnh của quỷ, Tạ Phán Nhi bật cười, nhưng vẫn tò mò hỏi: “Nếu vừa nãy bạn cùng bàn của cậu mà nhặt số tiền này thì sẽ thế nào?”

 

Quý Nam Tinh từ từ tháo chuỗi niệm châu trên cổ tay xuống: “Cũng sẽ không sao cả. Thuật mượn mệnh này dùng với người thường thì được, chứ với người có khí vận mạnh như Tiêu Dã thì vô dụng.”

 

Tạ Phán Nhi hậm hực: “Thế sao cậu không để cậu ta nhặt mà lại bảo tôi nhặt!”

 

Quý Nam Tinh nhìn cô nàng mỉm cười: “Cô không tò mò kết quả của việc mượn mệnh của quỷ sẽ ra sao à?”

 

Nghĩ vậy, Tạ Phán Nhi lại cảm thấy để mình nhặt thì sẽ vui hơn, mượn mệnh của quỷ, thật muốn biết người kia sẽ ra sao quá đi.

 

Nhìn cuộn tiền trên bàn, một nghìn tệ mà cũng đòi mượn mệnh, đúng là hơi keo kiệt, Tạ Phán Nhi chậc chậc lắc đầu: “Thế số tiền này làm sao bây giờ?”

 

Quý Nam Tinh: “Là cô nhặt, mượn cũng là mệnh của cô, tất nhiên là cô dùng rồi.”

 

Mắt Tạ Phán Nhi sáng lên: “Vậy tôi muốn mua hương cúng thần, mua thật thật nhiều hương cúng thần!”

 

Quý Nam Tinh lại nhắc nhở: “Số tiền này cũng chỉ mua được hai cây thôi.”

 

Một cây hương cúng thần giá năm trăm tệ, một nghìn tệ không mua được nhiều đâu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tạ Phán Nhi thở dài: “Hai cây thì hai cây vậy, tôi đành phải ăn tiêu dè sẻn một chút.”

 

Bận rộn suốt hai ngày, một đống chuyện đều đã được giải quyết, cuối cùng Quý Nam Tinh cũng có thể thư giãn một chút. Cậu bèn bật nhạc, lấy quần áo rồi vào phòng tắm ngâm mình.

 

Cùng lúc đó, tại một khu dân cư, một người đàn ông trung niên mặt mày vàng vọt đang nằm trên giường, nghe tiếng vợ ở phòng bên cạnh đang kèm con học bài, trong lòng vừa căng thẳng, vừa thấp thỏm, lại vừa mong mỏi chuyện đó sẽ thành sự thật.

 

Khi con người ta đã trải qua cảnh cầu cứu trong vô vọng, chạy chữa khắp nơi, chịu đủ mọi giày vò của bệnh tật, thì những thứ mê tín hoang đường cũng trở thành chỗ dựa duy nhất còn lại để chống đỡ.

 

Chuyện về tiền mượn mệnh này là ông ta nghe từ một người dì trong nhà được cho là có thiên mệnh kể lại từ hồi còn rất nhỏ. Có một loại người sinh ra đã mang thiên mệnh, bát tự của họ rất thông linh, am hiểu những chuyện thần thần quỷ quỷ, và người dì đó của ông ta chính là loại người này.

 

Hồi nhỏ ở quê, ông ta thường thấy người ta đến tìm bà dì ấy, nhờ bà xem ngày, nhờ bà chủ trì tang lễ, còn đến hỏi bà xem người thân của họ ở dưới cõi âm có khỏe không.

 

Ông ta vẫn nhớ căn nhà lớn có giếng trời hình vuông trong sân, nhưng quanh năm âm u, ngày nào cũng nghe thấy tiếng nước rơi tí tách, âm thanh nhỏ giọt đó vang vọng khắp không gian trống trải.

 

Chính giữa gian nhà chính đặt một pho tượng thần mà ông ta chưa bao giờ dám nhìn thẳng, hai bên là những ngọn nến dường như cháy mãi không hết, sáp nến lăn xuống từng giọt rồi đông lại, tạo thành những hình thù dày cộm, quỷ dị và dữ tợn.

 

Còn bà dì của ông ta thì luôn ngồi trên chiếc ghế thái sư trong gian nhà chính, nhắm mắt khẽ đung đưa, miệng lẩm bẩm những lời thần bí. Lũ trẻ trong làng chẳng đứa nào dám bén mảng đến gần nhà bà.

 

Nếu không phải vì quan hệ họ hàng, mỗi dịp lễ tết lại bị người lớn trong nhà dắt đi chúc Tết, thì ông ta cũng chẳng dám bước chân vào căn nhà lớn đó.

 

Sau khi thi đỗ đại học rồi rời làng, ông ta an cư lạc nghiệp ở thành phố, sau này cũng đón cả bố mẹ lên. Nghĩ lại, cũng đã gần mười năm rồi ông ta chưa về lại quê.

 

Hai năm trước, cơ quan tổ chức khám sức khỏe, báo cáo sức khỏe của ông ta không được tốt cho lắm, nói rằng gan của ông ta có bóng mờ, đề nghị ông ta đi kiểm tra chuyên sâu hơn.

 

Sau đó, ông ta đến bệnh viện lớn kiểm tra lại và được chẩn đoán mắc bệnh ung thư gan, lúc đó đã là giai đoạn giữa rồi, tình hình đã khá nghiêm trọng.

 

Bao nhiêu của cải trong nhà dốc cạn vào chữa trị, nhưng cũng chỉ được đến thế. Con trai còn nhỏ, cha mẹ đã già, việc người thân hiến gan là điều không thể. Cách đây không lâu, bác sĩ thậm chí còn đề nghị nên về nhà tĩnh dưỡng, vì tế bào ung thư đã di căn, bây giờ có ghép gan cũng vô ích.

 

Thuốc điều trị rất đắt, nhưng cũng chỉ có thể kéo dài sự sống. Họ chỉ là một gia đình bình thường, làm gì có điều kiện để bỏ tiền ra mà kéo dài mạng sống.

 

Người vợ đã bàn với ông ta chuyện từ bỏ điều trị. Bây giờ họ chỉ còn lại căn nhà nhỏ hai phòng ngủ này, con trai cũng nhỏ, mới học cấp hai, bên trên còn có bốn người già phải phụng dưỡng, thực sự không thể gánh nổi khoản viện phí trên trời này. Nếu người có thể giữ lại được, thì bán nhà cũng phải chữa, chỉ cần người còn, sau này vẫn có thể làm lại từ đầu.

 

Nhưng căn bệnh này của ông ta căn bản không thể chữa khỏi, có tiêu tốn bao nhiêu tiền cũng chỉ là sống lay lắt thêm một thời gian.

 

Cảm giác từ bỏ mạng sống của chính mình là gì, Vu Hải xem như đã nếm trải. Cái cảm giác tuyệt vọng, bất lực xen lẫn sợ hãi đó, nhưng thực tế lại tàn khốc như vậy đấy, vì con trai, ông ta cũng không thể thật sự rút cạn gia đình này đến mức không còn gì cả.

 

Cuối cùng, Vu Hải gật đầu, chấp nhận từ bỏ. Sau khi từ bệnh viện trở về, sức khỏe ông ta ngày một sa sút, nhưng dù đã quyết định từ bỏ, ông ta vẫn muốn sống. Suốt ngày nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ, ông ta chợt nhớ đến người dì thời thơ ấu, nhớ đến chuyện tiền mượn mệnh mà bà từng kể.

 

Ông ta bảo vợ đi kiếm một ít máu heo, bò, dê, rồi tìm giấy Âm Sơn đã cúng bái tổ tiên, viết sinh thần bát tự của mình vào đó rồi bọc một nghìn tệ đem vứt đi. Ông ta không tham lam, chỉ muốn sống thêm vài năm nữa, chỉ cần cho ông ta thêm vài năm tuổi thọ nữa là đủ rồi.

 

Ở phòng bên cạnh, Tề Mân đang kèm con học bài, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cậu con trai trước đây có phần nghịch ngợm thì hai năm nay cũng ngoan ngoãn hơn nhiều. Cậu bé biết bố bị bệnh, cũng biết gia đình mình ngày càng khó khăn, không còn điều kiện để mình ngây thơ bướng bỉnh nữa.

 

Nhìn dáng vẻ già đi trông thấy của mẹ trong hai năm qua, Vu Tường nhỏ giọng nói: “Mẹ đi ngủ đi ạ, con sẽ tự giác làm bài mà.”

 

Tề Mân mỉm cười xoa đầu con trai: “Con cứ làm bài đi, mẹ không trông con, con tự viết nhé.”

 

Vu Tường đáp lại một tiếng rồi không nói gì nữa, cúi đầu chăm chú làm bài.

 

Nhìn con trai, lòng bà lại nghĩ đến chồng, nói thật, đã có lúc Tề Mân nghĩ, cứ vậy đi, để ông ấy sống nốt những ngày cuối cùng, bà sẽ thay chồng mình phụng dưỡng cha mẹ già, sau này nuôi con khôn lớn, cũng không uổng một kiếp vợ chồng. Cứ tiếp tục chịu đựng thế này, ai cũng mệt mỏi.

 

Nhưng tình nghĩa vợ chồng mười mấy năm, đâu thể thật sự nhẫn tâm cho được. Khi nghe chồng nói về chuyện tiền mượn mệnh, tất nhiên là Tề Mân không tin. Mấy chuyện ma quỷ thần thánh này dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là lừa người, nhưng thấy chồng khăng khăng như vậy, bà nghĩ thôi thì lần cuối, coi như cho chồng một chút an ủi, dù sao gia đình cũng thực sự không kham nổi những khoản chi tiêu liên miên không dứt kia nữa.

 

Đang lúc đau đầu vì chuyện cơm áo gạo tiền, tính toán chi li từng khoản chi tiêu, thì phòng ngủ chính bên cạnh vang lên tiếng nôn mửa.

 

Tề Mân vội vàng đứng dậy, chạy vào phòng ngủ mở cửa ra thì thấy Vu Hải đang gục bên mép giường, miệng nôn ra từng ngụm máu lớn.

 

Vu Tường sợ đến ngây người, Tề Mân vội vàng gọi 120.

 

Bố mẹ của Vu Hải vội vã chạy đến trong đêm, ngồi bên ngoài phòng cấp cứu lặng lẽ lau nước mắt. Họ chỉ có một đứa con trai này, cháu nội lại còn nhỏ như vậy, con trai mà mất đi, sau này họ phải làm sao, rồi cháu nội sau này phải làm sao.

 

Vu Tường đã học cấp hai, không phải là đứa trẻ không biết gì nữa. Lúc này hoàn hồn lại, cậu bé không kìm được mà hỏi mẹ: “Có phải là vì số tiền đó không mẹ?”

 

Lúc bố mẹ nói chuyện trong nhà tuy có đóng cửa phòng, nhưng thực ra cậu bé đã ở bên ngoài lén nghe được một ít. Rõ ràng buổi chiều vẫn còn khỏe, bố còn có thể đi lại trong phòng khách được, vậy mà đến tối lại đột nhiên như vậy. Dù không mê tín, thì thời gian trùng hợp như vậy cũng khó mà không khiến người ta nghĩ đến những chuyện kia.

 

Bà nội của Vu Tường nghe cháu trai nhắc đến tiền, lại tưởng là con dâu và con trai vì chuyện tiền bạc mà cãi nhau khiến con trai tức đến hộc máu, liền vội vàng truy hỏi: “Tiền gì? Nó muốn sống, cô giữ khư khư tiền không cho nó chữa bệnh nên làm nó tức hộc máu ra à?”

 

Tề Mân vốn đã kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, làm sao chịu nổi oan uổng như vậy. Cô vốn cũng không định che giấu, liền nói thẳng chuyện tiền mượn mệnh mà Vu Hải đã làm ra.

 

Mẹ Vu không hề cảm thấy chuyện con trai mình làm có vấn đề gì, nghe vậy thì vội hỏi: “Thế các con đã làm thế nào? Có phải nhầm lẫn ở bước nào không, sinh thần bát tự đã viết đúng chưa?”

 

Bản thân Tề Mân không rành về những chuyện này, chồng nói sao cô nghe vậy, bèn kể lại sự việc một lần nữa.

 

Mẹ Vu nghe xong cứ cảm thấy việc con trai đột nhiên nôn ra máu chính là do chuyện tiền mượn mệnh này gây ra. Hai đứa nhỏ này làm sao mà biết được mấy chuyện đó, chắc là nghe lỏm ở đâu rồi làm bừa. Bà vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho người chị cả vẫn còn ở quê.

 

Bà dì ở quê nghe xong chuyện này thì liền mắng: “Hồ đồ! Chuyện tổn hại âm đức như vậy mà chúng mày cũng dám làm! Đúng là không muốn sống nữa rồi!”

 

Mẹ Vu lo lắng nói: “Cũng là bất đắc dĩ thôi mà chị. Chị xem, có phải quá trình chúng nó làm sai ở đâu rồi không, nếu không thì sao tự dưng nó lại nôn ra máu như vậy. Chị ơi, chị chỉ có một đứa cháu ngoại này thôi, chị giúp chúng em với.”

 

Bà dì tuổi đã cao, đã ngoài bảy mươi, từ lâu đã không còn dính vào những chuyện này nữa. Nhưng dù sao cũng là cháu ngoại mình, nói không quan tâm là điều không thể. Chỉ là, bà nghe những việc họ làm, quá trình thì không có vấn đề gì, số tiền đó cho dù có bị người ta nhặt đi, không mượn được mệnh thì cũng không thể nào phản phệ đến mức lấy mạng của nó được.

 

“Các người cũng đừng có chuyện gì cũng đổ cho mấy cái đó. Sức khỏe của Vu Hải vốn đã không ổn rồi, nói không chừng cũng chỉ còn một hai ngày nữa thôi. Chuyện mượn mệnh này các người cũng đừng coi là thật quá, đó cũng chỉ là truyền thuyết của đời trước thôi. Thôi được rồi, để tôi tính cho nó một quẻ nữa, cô đọc sinh thần bát tự của nó cho tôi.”

 

Mẹ Vu vội vàng đọc sinh thần bát tự của con trai, bà dì tiện tay nhặt một hòn đá viết vài nét trên nền đất, bấm đốt ngón tay suy tính hồi lâu, bỗng sắc mặt cũng biến đổi.

 

Nghe đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, mẹ Vu sốt ruột hỏi: “Chị ơi, chị còn nghe máy không đấy? Sao rồi chị?”

 

Bà dì trầm giọng nói: “Chuẩn bị hậu sự đi.”

 

Nghe câu này, hai chân mẹ Vu mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất. Vu Tường và ông nội cũng giật mình, vội vàng chạy lại đỡ.

 

Mẹ Vu nắm chặt điện thoại: “Chị ơi chị giúp em với, giúp Tiểu Hải với, em chỉ có một đứa con trai này thôi chị ơi, thằng bé mà mất đi thì chị bảo em phải sống sao đây!”

 

Bà dì: “Sớm muộn gì cũng vậy, nó vốn cũng chỉ còn sống được vài tháng nữa.”

 

Mẹ Vu: “Ý chị là thằng bé chỉ còn lại vài tháng nữa thôi sao?”

 

Bà dì tức giận nói: “Vốn là còn được vài tháng, chúng mày bày trò tiền mượn mệnh gì đó, nó nhiều nhất cũng chỉ còn lại ba ngày thôi!”

 

Mẹ Vu sốt sắng: “Tiền mượn mệnh không phải là mượn mệnh người khác à, sao lại ngược lại mượn luôn cả mạng của thằng nhỏ đi vậy? Chị ơi, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Chị tính ra được gì rồi?”

 

Bà dì: “Vu Hải nhà cô mượn mệnh, mượn thẳng vào người lệ quỷ luôn rồi. Tìm quỷ mượn mệnh, nó không chết thì ai chết?”

 

Mẹ Vu hít vào một hơi lạnh. Ở đầu dây bên kia, bà dì thẳng thừng cúp máy. Chuyện tổn hại âm đức này vốn không nên dính vào, cũng không biết thằng nhóc Vu Hải sao lại xui xẻo đến thế, mượn mệnh mà lại mượn trúng quỷ, bà sống từng này tuổi rồi, đây cũng là lần đầu tiên thấy.

 

Sau khi điện thoại bị cúp, mẹ Vu cầm điện thoại mà run lẩy bẩy vì kinh hãi. Nhìn ông chồng bên cạnh, nhìn cháu nội, rồi lại nhìn sang cô con dâu vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở đó, mẹ Vu từ dưới đất đứng dậy, vung tay tát thẳng vào mặt Tề Mân.

 

“Có phải là cô không! Có phải cô thấy con trai tôi là gánh nặng, nên mới xúi nó bày trò tiền mượn mệnh, còn mượn mệnh của quỷ, cuối cùng hại chết nó! Chắc chắn là cô, đồ đàn bà độc ác!”

 

Tề Mân bị cái tát này làm cho ngây người một lúc lâu, nghe những lời buộc tội của mẹ Vu, bà thật sự tức đến bật cười. Uổng công bà trước đó còn nghĩ Vu Hải mất rồi, thế nào bà cũng phải thay chồng phụng dưỡng cha mẹ, trước đây thật không nhìn ra, mẹ chồng bà lại là người như vậy.

 

Tề Mân kéo thẳng tay con trai: “Chúng ta đi.”

 

Còn người trong phòng cấp cứu, bà cũng chẳng còn quan tâm nữa. Dù sao cũng sắp chết rồi, hai năm nay vì chữa bệnh cho ông ta, tiền cũng đã cạn, tâm sức cũng đã mòn, bà còn phải nuôi con, không thể lãng phí thêm chút nào vào người ông ta nữa.

 

Mẹ Vu muốn đuổi theo, nhưng đã bị chồng cản lại: “Con còn ở trong đó! Bà đừng gây chuyện nữa có được không!”

 

Nhìn cô con dâu dắt cháu trai đi thẳng không một lần ngoảnh lại, mẹ Vu lại ngồi bệt xuống đất gào khóc.

 

Tuy đã là nửa đêm, nhưng bên ngoài bệnh viện vẫn xe cộ và người qua lại tấp nập. Hai mẹ con đứng giữa đường lớn, những giọt nước mắt kìm nén đã lâu cuối cùng cũng không nhịn được mà tuôn rơi.

 

Vu Tường cũng đứng bên cạnh mẹ mà khóc theo, cậu bé không hiểu sao chỉ sau một đêm mọi chuyện lại trở thành thế này.

 

Tề Mân lau nước mắt, quay lại nhìn con trai: “Con quay lại bệnh viện đi, dù sao đi nữa ông ấy cũng là bố của con.”

 

Vu Tường nức nở hỏi: “Vậy mẹ thì sao?”

 

Tề Mân: “Mẹ về nhà, nhà cửa còn phải dọn dẹp. Còn nữa, bất kể bà nội con có nói gì, con cũng đừng nghe. Chuyện của bố con, chúng ta cũng không giấu con, con lớn rồi, cũng có thể phân biệt được đúng sai, cho nên đây chính là báo ứng. Tường Tường, con phải nhớ kỹ, đời người có thể không làm nhiều việc tốt, nhưng nhất định, nhất định không được làm việc xấu. Một khi con đã làm việc xấu, thì dù sớm hay muộn, báo ứng cũng sẽ ở đó chờ đợi con đến.”

 

Hết chương 45.

 

Chú thích: Âm Sơn chỉ – Là một loại giấy dùng trong nghi lễ tâm linh.

 

 

Chương 45: Tiền Mượn Mệnh Bên Đường

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên