Chương 47: Cái Giá Của Việc Đổi Mạng

Chương 47: Cái Giá Của Việc Đổi Mạng

 

Trong con hẻm nhỏ, Lưu Tố Quyên vẫn đang giằng co với Tạ Phán Nhi. Trên người nữ quỷ này có ấn ký của pháp khí, chứng tỏ nó hẳn đã được người trong giới Huyền Môn nuôi dưỡng. Thế nhưng, việc nuôi quỷ làm người hầu vốn chẳng phải chuyện dễ dàng, hơn nữa âm hồn lại cực kỳ dễ mất kiểm soát, vốn không nên tồn tại ở dương gian. Những kẻ có thể ở lại, ắt hẳn trong lòng đều có chấp niệm.

 

Chỉ khi chấp niệm không tan, hồn phách mới không tiêu tán. Điều này cũng có nghĩa là, người nuôi quỷ làm người hầu cần phải nắm bắt được chấp niệm của chúng để thao túng, hoặc dùng một vài tà thuật để nuôi dưỡng. Suy cho cùng thì, nếu không có lợi ích, ma quỷ sao có thể nghe người ta sai khiến được.

 

Trong lòng bà đã tường tận những khúc mắc bên trong, Lưu Tố Quyên không muốn can dự quá sâu. Bà đã có tuổi rồi, lần này nếu không phải vì đứa cháu trai thì bà cũng chẳng đời nào rời khỏi làng. Đối mặt với một âm hồn đã có chủ, trong lòng Lưu Tố Quyên thực sự không muốn chuốc lấy phiền phức.

 

Nhưng bây giờ thì đã trót chuốc lấy rồi. Bà ra tay hai lần, một lần là gạo âm, một lần là tịnh thủy, nếu không nhờ trên người nữ quỷ kia có pháp khí hộ thân, thì chỉ riêng tịnh thủy thôi cũng đã đủ khiến đối phương bị thương không nhẹ.

 

Vị thiên sư có khả năng nuôi quỷ làm người hầu, e rằng không phải dạng dễ dây vào. Lưu Tố Quyên thầm đắn đo trong lòng, không biết bà nên lập tức thu tay lại rồi bỏ đi, hay là mau chóng giải quyết cho gọn ghẽ không để lại dấu vết.

 

Vài suy nghĩ lướt qua trong đầu rồi nhanh chóng bị bà gạt đi. Bà không biết chủ nhân của nữ quỷ có biết chuyện mượn mệnh vay tài hay không. Nếu biết, bây giờ bà mà giải quyết con tiểu quỷ này, thì lần theo manh mối từ Vu Hải, kẻ đó hẳn cũng có thể tìm ra bà.

 

Ngay lúc bà còn đang cân nhắc lợi hại, một cơn gió âm u lạnh lẽo chợt quét qua, một thiếu niên xé gió mà đến, nhẹ nhàng đáp xuống từ không trung, chắn ngay trước mặt nữ quỷ.

 

Tạ Phán Nhi thấy cậu cứ như thấy cứu tinh, kích động chạy ra sau lưng Quý Nam Tinh: “Đây là một thiên sư xấu xa! Bà ta muốn giết tôi để trả lại mạng cho cháu trai bà ta.”

 

Lúc nãy, tuy tịnh thủy đã bị ấn ký của pháp khí đánh bật ra, nhưng khí tức tỏa ra cũng đủ dọa người, à không, đủ dọa chết quỷ rồi!

 

Nếu bị thứ đó vẩy trúng, e là cô chẳng đợi được đến lúc tự nhiên tiêu tán mà đã hồn bay phách lạc luôn ngay tại chỗ.

 

Quý Nam Tinh nhìn người trước mặt, đôi mắt phượng trong trẻo mà lạnh lùng, một tay mân mê chuỗi niệm châu, giọng nói cất lên mang theo vài phần giá lạnh: “Chuyện này bà đã quá phận rồi.”

 

Âm khí trên người Quý Nam Tinh quá mạnh, cho dù cậu là sinh hồn, kẻ đạo hạnh không đủ cũng chẳng thể nào nhìn ra, mà chỉ thấy được cả người cậu được âm khí bao bọc, còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ.

 

Lưu Tố Quyên hiếm khi rời làng, thật sự không ngờ thế giới bên ngoài lại thành ra thế này. Một con quỷ đáng sợ như vậy mà lại ngang nhiên tung hoành, lẽ nào bên ngoài không còn người của Huyền Môn nữa sao?

 

Lưu Tố Quyên vốn định bỏ đi bèn thầm than một tiếng, có lẽ đây chính là số mệnh. Cớ sao bà lại rời làng, cớ sao lại gặp phải chuyện này. Nhìn lệ quỷ trước mắt, đã gặp rồi thì quyết không thể bỏ qua, nếu không chẳng biết sẽ còn hại chết bao nhiêu người vô tội nữa. Thậm chí, bà đã chuẩn bị sẵn tinh thần hôm nay sẽ phải bỏ mạng tại đây.

 

Lưu Tố Quyên lấy ra một chiếc gương bát quái, lại rút một lá bùa quấn quanh thân gương, rồi tiện tay ném ra ngay đầu con hẻm.

 

Tạ Phán Nhi thấy hành động của bà ta thì không khỏi hỏi: “Bà lão này đang làm cái gì vậy?”

 

Quý Nam Tinh: “Phong tỏa lối ra để người qua đường vô tội không vô tình đi vào.”

 

Tạ Phán Nhi ồ một tiếng: “Vậy thì bà lão này cũng tốt bụng đấy chứ.”

 

Quý Nam Tinh hơi nghiêng đầu nhìn cô: “Cũng là để phong tỏa lối ra, chặn đường đi của chúng ta.”

 

Tạ Phán Nhi tức khắc trợn tròn mắt: “Bà lão đó muốn làm gì vậy? Bà ta muốn giết người á?! Có đến mức đó không!”

 

Lưu Tố Quyên nhìn bọn họ: “Người có đường của người, quỷ có lối của quỷ. Đã chết rồi, dù vì bất cứ lý do gì cũng không nên làm loạn âm dương!”

 

Quý Nam Tinh: “Kẻ làm loạn âm dương không phải là các người sao? Mỗi người đều có số mệnh của riêng mình, kẻ khác lại cưỡng cầu mệnh số, vậy phải tính thế nào đây?”

 

Lưu Tố Quyên đuối lý, nhưng bà có thể tha cho nữ quỷ kia, chứ không thể bỏ qua cho thiếu niên trước mắt. Âm khí trên người cậu mạnh đến đáng sợ, một khi cậu nảy sinh bất kỳ vọng niệm nào, đó sẽ là một đại họa.

 

“Cháu trai tôi đã phải nhận báo ứng mà nó đáng phải nhận rồi.”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn chiếc gương bát quái dưới đất ở đầu hẻm: “Vậy đây là có ý gì?”

 

Lưu Tố Quyên tuy đã gần bảy mươi, nhưng chân tay lại không hề chậm chạp. Một tay bà ném gạo âm, tay kia rút ra một chuỗi tiền Ngũ Đế đánh về phía Quý Nam Tinh: “Bụi về với bụi, đất về với đất, quỷ yêu khiếp đảm, tinh quái hiện hình!”

 

Quý Nam Tinh thấy bà tuổi tác đã cao nên ra tay có chừng mực, chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái đã đánh bay đám gạo âm đang bay tới xuống đất. Tay kia đánh ra một chưởng, một luồng âm khí ngưng tụ lại, quấn quanh lá bùa vàng trên gương bát quái, lá bùa lập tức bốc cháy.

 

Nhìn người trước mắt có lẽ chỉ được xem là một bà cốt, Quý Nam Tinh thoáng nghĩ đã hiểu ra. Ngay cả thiên sư trong giới Huyền Môn cũng chẳng mấy ai có thể nhìn ra cậu là sinh hồn, huống hồ gì là một bà cốt không thuộc môn phái chính thống thế này. E là bà lão đã xem cậu như một lệ quỷ.

 

Nhưng đã lớn tuổi thế này, thấy lệ quỷ không những không chạy mà còn thẳng thừng ra tay, hẳn không phải bà không biết thực lực của mình, mà có lẽ đã ôm sẵn ý định quyết tử.

 

Thân mang Thiên mệnh mà sống đến từng này tuổi, trên người còn mang theo vài phần khí tức của âm đức, người như vậy hẳn sẽ không đi theo con đường tà đạo như mượn mệnh vay tài. Dù có giúp người khác làm chuyện đó, e rằng cũng là do bị tình thân ràng buộc. Nếu cháu trai bà đã phải trả giá, Quý Nam Tinh cũng không định xen vào chuyện của người khác nữa.

 

Đốt lá bùa phong tỏa lối ra xong, Quý Nam Tinh một tay túm lấy Tạ Phán Nhi, rời khỏi con hẻm nhanh như chớp.

 

Một chiêu của Lưu Tố Quyên đánh vào khoảng không. Bà còn chưa kịp ra tay lần nữa thì hai âm hồn kia đã biến mất.

 

Nhìn tro tàn của lá bùa ở đầu hẻm, trong phút chốc, dường như Lưu Tố Quyên đã già đi rất nhiều. Đương nhiên là bà biết không phải hai con quỷ kia đánh không lại mà bỏ chạy, mà là chúng không muốn đánh với bà. Còn bà thì đã chẳng còn sức lực để mà đuổi theo nữa. Dù sao thì cũng đã già rồi, năm tháng không tha một ai.

 

Rời khỏi con hẻm, Tạ Phán Nhi khó hiểu hỏi: “Sao lại chạy thế? Bà lão đó lợi hại lắm à? Cậu cũng đánh không lại luôn hả?”

 

Quý Nam Tinh: “Bà ấy không phải người xấu.”

 

Tạ Phán Nhi bĩu môi: “Nhưng bà ta đã đánh tôi.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Uất ức cho cô rồi, đáng lẽ tôi không nên để cô đi nhặt mấy đồng tiền đó, hại cô bị người ta đánh. Nói đi, muốn gì nào, tôi sẽ thỏa mãn ý nguyện của cô một lần.”

 

Hai mắt Tạ Phán Nhi lập tức sáng rực: “Thật sao?!”

 

Quý Nam Tinh: “Ừ, thật.”

 

Tạ Phán Nhi reo lên một tiếng: “Tôi tia được một cái váy đẹp lắm! Chỉ là hơi đắt, hơn một nghìn tệ lận.”

 

Một chiếc váy hơn một nghìn tệ, nếu phải bỏ công sức ra thì không biết phải làm bao nhiêu bài tập cho tiểu thiên sư mới kiếm đủ. Nếu chỉ cần bị người ta rắc cho ít gạo là có được một chiếc váy thì cô lời to rồi. Trước đó còn bỏ ra một nghìn tệ mua hai nén hương cúng thần nữa, oa, dạo này hình như cô đang gặp vận may tiền tài thì phải!

 

Quý Nam Tinh: “Về nhà gửi cho tôi, tôi sẽ mua cho cô.”

 

Tạ Phán Nhi vui vẻ tung tăng nhảy nhót, rồi thấy tiểu thiên sư bỗng khựng bước lại, cô ngờ vực: “Sao thế? Cậu không phải là chê đắt nên hối hận đấy chứ?!”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn Tạ Phán Nhi, bất đắc dĩ thở dài: “Cảm ơn cô, đã giúp hình tượng của tôi lại một lần nữa khắc sâu vào lòng người.”

 

Khai giảng cũng đã được một thời gian, tình hình chung của các học sinh trong lớp, giáo viên các bộ môn cũng đã nắm được gần hết. Như Quý Nam Tinh, chính là kiểu sức khỏe không tốt nhưng thành tích lại rất tốt, điểm các môn đều rất đồng đều. Vì vậy, đối với chuyện cậu gục mặt xuống bàn ngủ trong giờ học, chỉ cần không ảnh hưởng đến các bạn khác thì phần lớn giáo viên đều mặc kệ.

 

Vốn dĩ Quý Nam Tinh có thể về kịp trước khi tan học, nhưng cậu không ngờ rằng, ngay sau khi mình ly hồn không bao lâu, Tiêu Dã vì sợ cậu bị hạ đường huyết, chóng mặt nên muốn cho cậu ngậm một viên kẹo rồi hãy ngủ.

 

Đầu tiên Tiêu Dã nhỏ giọng gọi cậu hai tiếng, nhưng cậu bạn nhỏ cùng bàn không có động tĩnh gì. Hắn có cảm giác không ổn, bèn đẩy cậu mạnh hơn một chút. Ngay cả các bạn ngồi bàn trước và bàn sau cũng đã để ý, nhưng bạn cùng bàn của hắn vẫn cứ gục mặt bất động.

 

Trong nháy mắt đó Tiêu Dã bỗng hoảng hốt, cũng chẳng màng đang trong giờ học, vội đỡ Quý Nam Tinh dậy khỏi bàn: “Náo Náo? Náo Náo, cậu tỉnh lại đi, đừng doạ tôi như vậy chứ, Quý Nam Tinh!”

 

Thế nhưng, cậu chỉ mềm nhũn ngã vào người hắn như đã bất tỉnh.

 

Lần này dù hoảng loạn, nhưng rõ ràng Tiêu Dã đã bình tĩnh hơn lần trước. Hắn dứt khoát bế thốc cậu bạn cùng bàn của mình lên rồi chạy thẳng đến phòng y tế. Giữa lúc lớp học hỗn loạn, Trần Thập Nhất cũng vội vàng chạy theo.

 

Chẳng mấy chốc, giáo viên chủ nhiệm đã có mặt, liên lạc với gia đình Quý Nam Tinh. Thấy Trần Thập Nhất cũng ở đây, cô không khỏi nói: “Các em mau về lớp đi, người nhà bạn ấy sắp đến rồi.”

 

Tiêu Dã chỉ cảm thấy khắp người Quý Nam Tinh đều lạnh toát, hắn không ngừng xoa tay cậu, muốn sưởi ấm cho cậu, còn ép mạnh miệng cậu ra, đặt một viên thuốc xuống dưới lưỡi: “Quý Nam Tinh, cậu không được có chuyện gì nghe chưa? Sao cậu hư thế, không khoẻ cũng không nói với tôi. Cậu đừng doạ tôi mà, cậu tỉnh lại đi, Quý Nam Tinh, cậu nghe thấy không?”

 

Trần Thập Nhất cũng chẳng giúp được gì, chỉ có thể lo lắng đứng bên cạnh.

 

Một lát sau, người nhà của Quý Nam Tinh đã đến. Người đến đón cậu là anh trợ lý. Anh trợ lý vừa thấy tiểu thiếu gia nhà mình tuy bất tỉnh nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc chuông vàng nhỏ thì biết ngay cậu chỉ đang ly hồn chứ không phải cơ thể thật sự có vấn đề. Thế là, anh ta cố gắng khuyên Tiêu Dã quay về lớp học.

 

Tiêu Dã làm gì còn tâm trí nào mà học hành nữa, hắn ôm chặt Quý Nam Tinh, nhìn anh trợ lý lần trước đã gặp: “Xe ở dưới lầu phải không? Tôi bế cậu ấy xuống, tôi đi cùng đến bệnh viện.”

 

Giáo viên chủ nhiệm nào dám để Tiêu Dã đi, học sinh ở trường cô phải chịu trách nhiệm. Anh trợ lý thấy người ngày một đông mà lại chẳng thể khuyên nổi Tiêu Dã, vậy nên chỉ đành nói: “Vậy để bạn học Tiêu đi cùng đi. Nhà cậu ấy và nhà chúng tôi có giao hảo lâu đời, tôi sẽ liên lạc với người nhà cậu ấy để giải thích tình hình. Cô giáo cứ yên tâm.”

 

Tiêu Dã ôm Quý Nam Tinh, thúc giục: “Nhanh lên đi còn nói gì nữa!”

 

Không thấy Quý Nam Tinh đã ngất xỉu rồi sao, bọn họ còn lề mề nói chuyện, chẳng có vẻ gì là sốt ruột cả!

 

Giáo viên chủ nhiệm đành chịu, chỉ có thể áp giải Trần Thập Nhất về lớp. Trần Thập Nhất tiễn mọi người lên xe, lo lắng nói với Tiêu Dã: “Đến bệnh viện nào cậu nhớ gửi địa chỉ cho tôi nhé, tan học tôi sẽ đến thăm cậu ấy.”

 

———-

 

Lúc Quý Nam Tinh hoàn hồn thì đã ở trên xe, cả người nằm gọn trong vòng tay của Tiêu Dã.

 

Cậu vừa cựa mình, Tiêu Dã đã ôm chặt cậu hơn: “Náo Náo cậu tỉnh rồi à? Cậu đừng cử động, tuyệt đối đừng cử động lung tung, có phải khó chịu trong tim không? Chúng ta đang trên đường đến bệnh viện, sắp đến nơi rồi, cậu ráng chịu một chút nữa!”

 

Quý Nam Tinh cảm thấy trong miệng có thứ gì đó, bèn đảo lưỡi một vòng, rồi rút một tờ khăn giấy nhổ viên thuốc ra. Đây là thuốc thật, không phải vitamin C của cậu, không biết người không có bệnh mà uống vào thì sẽ ra sao.

 

Tiêu Dã lại tưởng cậu muốn nôn, vội vàng đỡ cậu ngồi dậy một chút, vừa vỗ nhẹ lồng ngực cậu: “Khó chịu lắm phải không? Ráng chút nữa, sắp tới rồi, sắp đến bệnh viện rồi. Anh trợ lý, anh lái nhanh lên chút nữa đi.”

 

Quý Nam Tinh vịn vào lưng ghế trước ngồi thẳng dậy: “Tôi không sao rồi.”

 

Tiêu Dã chỉ một mực an ủi: “Được rồi, được rồi, không sao rồi, không sao rồi. Cậu đừng cử động lung tung, lại đây dựa vào người tôi này.”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi thật sự không sao rồi, tôi rất khỏe, không có chỗ nào khó chịu cả.”

 

Tiêu Dã nửa ôm lấy cậu, một tay vẫn nhẹ nhàng xoa ngực cậu: “Được rồi, tôi biết rồi. Cậu ngoan, đừng nói nữa, sắp đến bệnh viện rồi, suỵt.”

 

Anh trợ lý ngồi phía trước phải vất vả lắm mới nhịn được cười. Đột nhiên anh ta cảm thấy, hình như tiểu thiếu gia nhà mình đã gặp phải khắc tinh rồi.

 

Đến bệnh viện đương nhiên là phải đến bệnh viện của Cục Quản lý. Bệnh viện này cũng mở cửa cho người dân, bề ngoài trông như một bệnh viện hạng A rất bình thường, nhưng bên trong có một khoa đặc biệt, chuyên xử lý những tổn thương do âm vật trong giới Huyền Môn gây ra.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Có bạn học đi cùng thế này, sao có thể chỉ đơn giản là lượn một vòng trong bệnh viện rồi về, hoặc chiếm dụng tài nguyên y tế của người bình thường được. Nghĩ bụng đã đến rồi thì thôi cứ làm một cuộc kiểm tra sức khỏe ở khoa đặc biệt của Huyền Môn luôn.

 

Quý Nam Tinh bị đưa đi chụp X-quang, lại bị rút mấy ống máu rồi mới được đưa đến phòng bệnh. Lúc này, trời đã tối mịt.

 

Tiêu Dã vẫn luôn ở bên cạnh, sợ cậu đi lại không tiện, hắn còn đặc biệt đi thuê một chiếc xe lăn. Lần đầu tiên trong đời, anh trợ lý cảm thấy mình hoàn toàn không biết phải làm gì, chỉ biết đi theo bên cạnh, bởi vì những việc anh ta cần làm thì bạn học của thiếu gia nhà anh ta đã làm hết rồi, thậm chí còn sốt sắng tận tình hơn cả anh ta.

 

Tạ Phán Nhi cũng lơ lửng đi theo sau, chỉ có điều, cô ta giữ khoảng cách với Tiêu Dã xa nhất có thể.

 

Đợi Quý Nam Tinh được đưa về phòng bệnh, Tạ Phán Nhi đu mình trên bậu cửa sổ, vui không chịu nổi: “Ngày mai cậu về trường, mọi người chắc sẽ cung phụng cậu như pha lê mất.”

 

“Mà cậu bạn này của cậu cũng tốt thật đấy, tất bật ngược xuôi, có thể thấy là cậu ta thật sự quan tâm và lo lắng cho cậu.”

 

Nói đến đây, Tạ Phán Nhi có vài phần ngưỡng mộ. Nếu năm đó cô cũng có được một người bạn thân thiết như vậy, có lẽ đã không đến mức chống chọi không nổi.

 

Có Tiêu Dã ở bên, đương nhiên là Quý Nam Tinh không thể nói chuyện với Tạ Phán Nhi được. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên trong đời, cậu cảm nhận được sức nặng của một lời nói dối.

 

Để tiện xin nghỉ, từ nhỏ cậu đã dùng lý do bệnh tật. Nhưng chưa từng có ai phản ứng như thế này. Những bạn học trước đây của cậu cũng chỉ có quan hệ nhàn nhạt, dù từng có người thân thiết thì cũng chỉ hỏi thăm một câu khi cậu trở lại trường, chứ chưa bao giờ có ai giống như Tiêu Dã.

 

Vì vậy, việc lợi dụng hình tượng này đối với Quý Nam Tinh chưa bao giờ là gánh nặng. Họ đều chỉ là những người khách qua đường có quan hệ bình thường, giống như một vài bạn học trong lớp hiện tại của cậu, nhiều nhất cũng chỉ cảm thán một câu rằng, sức khỏe của cậu thật tệ, rồi lại sống cuộc sống của riêng mình, chẳng liên quan gì đến nhau nữa.

 

Bởi vì không có ai thật sự để tâm, nên Quý Nam Tinh chẳng hề áy náy gì khi dùng những lời nói dối đó để xin nghỉ.

 

Nhưng bây giờ, đã có người thật sự để tâm, thật sự lo lắng, thật sự tin là thật. Và thế là, lời nói dối này bỗng nhiên có sức nặng.

 

Nhìn Tiêu Dã ngay cả bữa tối cũng chưa ăn, cái gì cũng không biết, cũng không quen thuộc bệnh viện, thế mà vẫn cầm từng tờ giấy chỉ định đưa cậu đi đến từng phòng ban để kiểm tra, nhìn dáng vẻ lo lắng của hắn, thỉnh thoảng lại quan sát xem cậu có khó chịu ở đâu không.

 

Quý Nam Tinh nghĩ, hay là tìm một cơ hội nào đó nói cho Tiêu Dã biết sự thật. Nếu không sau này số lần xin nghỉ càng nhiều, lần nào cũng khiến người ta lo lắng như vậy thì thật sự là hơi quá đáng.

 

Tiêu Dã không biết Quý Nam Tinh đang nghĩ gì, thấy cậu im lặng như vậy ỵof chỉ nghĩ là cậu đã mệt. Sau một loạt các cuộc kiểm tra như thế, người bình thường cũng đã mệt lử, huống hồ chi cậu vốn dĩ đã không khỏe. Đắp lại chăn cho cậu, Tiêu Dã nói: “Đói rồi phải không? Vừa nãy phải xét nghiệm máu nên không được ăn gì, bây giờ ăn được rồi. Cậu muốn ăn gì để tôi gọi đồ ăn ngoài.”

 

Anh trợ lý đứng bên cạnh nói: “Đừng gọi đồ ăn ngoài, bên ngoài có một nhà hàng tư gia nấu cũng khá ngon. Tôi đi mua mấy món về, bạn học Tiêu có kiêng món gì không?”

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Tôi không kiêng gì cả, phiền anh rồi.”

 

Anh trợ lý mỉm cười rồi đi ra ngoài. Anh ta nhận lương mà, bây giờ làm việc cho tiểu thiếu gia nhà mình mà lại còn được người khác cảm ơn nữa chứ.

 

Đợi anh trợ lý ra ngoài, Tiêu Dã nắm lấy tay Quý Nam Tinh: “Có lạnh không? Lạnh ngắt thế này, để tôi xem điều hòa có bật được không.”

 

Quý Nam Tinh giữ Tiêu Dã lại: “Tôi không lạnh, cậu đừng bận rộn nữa.”

 

Tiêu Dã nhìn cậu: “Trong tim còn khó chịu không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu.

 

Tiêu Dã: “Có đau đầu chóng mặt gì không?”

 

Quý Nam Tinh lại lắc đầu.

 

Lúc này Tiêu Dã mới nói: “Vậy thì bây giờ chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc được rồi.”

 

Quý Nam Tinh có chút không hiểu: “Nói chuyện gì?”

 

“Nói chuyện gì à? Đương nhiên là nói chuyện cậu không khỏe nhưng lại không nói, cứ cố chịu đựng đến mức ngất xỉu, doạ cho mọi người sợ muốn chết!”

 

Từ đầu năm học đến giờ, chỉ riêng ngất xỉu thôi đã hai lần rồi. Nếu không khỏe mà nói ngay, uống thuốc rồi nằm nghỉ, có lẽ đã không đến mức ngất đi.

 

Phải biết rằng, việc một người mất đi ý thức là một chuyện đáng sợ đến nhường nào, bởi vì không phải lần nào mất đi ý thức cũng có thể may mắn tỉnh lại được.

 

Quý Nam Tinh ngồi thẳng người dậy một chút: “Chuyện không phải như cậu nghĩ đâu. Tôi không có khó chịu, thật ra sức khỏe của tôi rất tốt. Cậu biết tôi ăn rất khỏe mà, người không khỏe nào lại ăn nhiều như thế được. Có những chuyện không phải như cậu thấy đâu.”

 

Tiêu Dã: “Không phải như tôi thấy thì là như thế nào, cậu cho tôi xem đi.”

 

Quý Nam Tinh quay đầu nhìn Tạ Phán Nhi. Tạ Phán Nhi đang ngồi trên bậu cửa sổ, nhún vai tỏ vẻ vô tội với cậu.

 

Không phải ai cũng có thể thấy ma, cũng không phải cứ là ma hiện nguyên hình thì ai cũng có thể nhìn thấy. Với dương khí mạnh như của Tiêu Dã, có đưa cho hắn lá bùa khai thiên nhãn cũng chưa chắc đã có tác dụng, huống hồ gì bây giờ quỷ khí trên người Tạ Phán Nhi lại yếu như thế.

 

Trừ khi chính cậu ly hồn, vì âm khí nặng nên hồn thể ngưng tụ, rồi lại dùng bùa khai thiên nhãn cho Tiêu Dã, có lẽ như vậy mới khả thi.

 

Thấy cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Tiêu Dã đưa tay xoay mặt cậu lại: “Nhìn ra đó làm gì, đang nghĩ xem lừa tôi thế nào à? Hay là định nói bên đó có người để doạ tôi.”

 

Quý Nam Tinh: “Bên đó thật sự có người mà.”

 

Tiêu Dã liếc nhìn một cái, cửa sổ tầng bảy, tầng tám, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh: “Ừ, rồi sao nữa.”

 

Quý Nam Tinh thấy vẻ mặt hắn như kiểu đang nói, để xem cậu còn bịa ra được trò gì nữa, thì không nhịn được cười: “Cậu không tin đến thế à?”

 

Tiêu Dã nhẹ nhàng nhéo má cậu: “Cậu cũng biết nhà tôi làm gì mà, cậu nghĩ tôi sẽ tin những thứ này sao?”

 

Thôi được rồi, người có lý lịch trong sạch, dương khí mạnh nhất đây mà.

 

Chẳng mấy chốc, anh trợ lý đã xách cơm hộp vào, bày đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ cho họ: “Bác sĩ có kê một ít thuốc, lát nữa ăn xong là có thể về nhà nghỉ ngơi rồi.”

 

Tiêu Dã quay sang nhìn anh trợ lý: “Không cần nhập viện à?”

 

Anh trợ lý lắc đầu: “Không cần đâu, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe là được.”

 

Tiêu Dã không khỏi nói nhỏ: “Người nhà cậu sao chẳng có ai đến, cũng không gọi điện cho cậu.”

 

Có bận đến mấy cũng không thể hoàn toàn mặc kệ được chứ, lần trước trường mời phụ huynh thì đến nhanh lắm mà.

 

Quý Nam Tinh: “Tôi không nói với họ, tôi về nhà thì họ tự khắc sẽ biết thôi.”

 

Tiêu Dã liếc cậu một cái, khẽ hừ một tiếng: “Cậu chỉ thích cậy mạnh thôi.”

 

Từ bệnh viện ra về, Quý Nam Tinh vốn định đưa Tiêu Dã về trước, nhưng Tiêu Dã nhất quyết đòi đưa cậu về nhà trước. Quý Nam Tinh không còn cách nào khác, đành phải thuận theo ý hắn.

 

Lịch sự từ chối ý định muốn đưa mình lên tận lầu của Tiêu Dã, cậu dặn dò anh trợ lý đưa Tiêu Dã về nhà cẩn thận xong, Quý Nam Tinh dẫn theo Tạ Phán Nhi vào thang máy.

 

Nhìn bộ dạng thở phào nhẹ nhõm của tiểu thiên sư, Tạ Phán Nhi không nhịn được mà cười khanh khách. Cứ mãi bày mưu tính kế thì chán chết, thiếu niên thì nên có những phiền não của tuổi thiếu niên chứ.

 

Về đến nhà, Tạ Phán Nhi bổ nhào vào đống thú bông của mình, cảm thán: “Vẫn là ở nhà thoải mái nhất, suýt nữa thì tưởng không về được rồi.”

 

Quý Nam Tinh đi tới, cầm chiếc chuông vàng gõ nhẹ lên trán cô nàng một cái nữa, gia cố thêm ấn ký.

 

Lần này Tạ Phán Nhi không hề kháng cự, ngược lại còn ngẩng đầu lên cho Quý Nam Tinh gõ, còn không yên tâm hỏi: “Một cái là đủ rồi sao, có cần gõ thêm mấy cái nữa không? Chỉ cần gõ đầu thôi à? Tay chân tôi có cần gõ luôn không?”

 

Quý Nam Tinh không thèm để ý đến cô nàng nữa, nghĩ đến mai là thứ Sáu, sắp cuối tuần rồi, bèn gửi tin nhắn cho anh trợ lý, bảo anh ta xin cho mình nghỉ học vào ngày mai. Nếu không, hôm nay vừa ngất xỉu mà mai đã lại tỉnh bơ đi học, cảm giác cứ kỳ kỳ.

 

Sáng hôm sau, Quý Nam Tinh đang ngủ nướng thì đột nhiên cảm thấy một luồng âm khí quấn quanh cổ. Cậu bất đắc dĩ mở mắt ra, liền thấy Tạ Phán Nhi đang ngồi xổm bên giường, thổi hơi lạnh vào cổ mình: “Chán làm quỷ rồi, muốn hồn bay phách lạc à?”

 

Tạ Phán Nhi thấy cậu tỉnh, cười hề hề mấy tiếng: “Vu Hải chết rồi.”

 

Quý Nam Tinh vẫn còn hơi buồn ngủ, nhắm mắt lại: “Cô lại chạy đến bệnh viện à?”

 

Tạ Phán Nhi vội nói: “Không có, tôi sợ gặp phải bà cốt hôm qua nên không dám ra khỏi cửa. Chỉ là có một cảm ứng mơ hồ, giống như một sợi dây liên kết với mình bị đứt vậy. Ông ta chết rồi, vậy có phải tôi sẽ nhanh chóng trở lại bộ dạng quỷ đói trước đây không?”

 

Cô có chút không nỡ. Cô gái nào mà không yêu cái đẹp, dù đã làm quỷ rồi cô vẫn yêu cái đẹp, huống hồ gì chiếc váy xinh đẹp của cô còn chưa được mặc lên người ngắm nghía nữa mà.

 

Quý Nam Tinh: “Mạng đã đổi rồi, ông ta có chết hay không cũng không ảnh hưởng gì đến cô. Vốn dĩ ông ta còn mấy tháng tuổi thọ để đổi lấy quỷ khí của cô, nên cô vẫn có thể xinh đẹp được mấy tháng nữa.”

 

Tạ Phán Nhi vẫn ngồi xổm bên giường: “Cậu nói xem, ông ta có vì chấp niệm không tan mà biến thành quỷ không? Nếu biến thành quỷ rồi, có đến tìm tôi đòi mạng không?”

 

Quý Nam Tinh phất tay một cái, đuổi Tạ Phán Nhi ra khỏi phòng mình. Đúng là cô gái lắm chuyện, nhiều câu hỏi quá, lát nữa phải dán một lá bùa lên cửa phòng ngủ, xem cô nàng vào bằng cách nào.

 

———–

 

Mẹ của Vu Hải dù không thể chấp nhận được, nhưng người đã chết là sự thật không thể thay đổi được. Dưới cú sốc mất đi đứa con trai duy nhất của mình, bà ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu con dâu và người chị gái thấy chết không cứu.

 

Sau khi Lưu Tố Quyên xác định Vu Hải đã xuống âm phủ, không vì chết không cam tâm mà chấp niệm còn vương lại, liền đi thẳng về làng. Chuyện này vốn dĩ không thể trách ai được. Nếu không nảy sinh những ý nghĩ xấu xa đó, sao có thể bị báo ứng nhanh đến vậy.

 

Giống như nữ quỷ hôm đó đã nói, tiền là do cô nhặt được. Nếu bị một người bình thường nhặt được, đổi mạng thành công, thì lần sau khi đại nạn sắp đến, liệu họ có thể kìm lòng mà không đi mượn mệnh vay tài lần thứ hai không? Lòng người vốn tham lam, có một thì sẽ mãi mãi không thiếu hai.

 

Thế nên, như vậy cũng tốt. Ít nhất thì Vu Hải đã không hại mạng người vô tội, đến khi luân hồi thanh toán, tội nghiệt trên người cũng sẽ nhẹ đi phần nào.

 

Sau khi chồng chết, vợ của Vu Hải đã bán luôn căn nhà đi. Quá trình này đương nhiên cũng có chút khó khăn, nhưng may mắn là kết quả vẫn tốt đẹp. Bà muốn đưa con trai rời khỏi nơi này. Còn về phần bố mẹ của Vu Hải, bà không phải hạng thánh mẫu bác ái đến thế, sau này một mình bà gồng gánh nuôi con khôn lớn đã là chuyện chẳng hề dễ dàng gì.

 

Nhất là không thể để con trai bị ảnh hưởng bởi bà nội được. Bà không cầu mong sau này con mình sẽ trở nên chính trực, lương thiện đến đâu, chỉ hy vọng cậu bé có thể làm một người bình thường với tam quan và đạo đức bình thường, đừng như bố nó, nhất thời đi sai đường lạc lối, cũng đừng như chính bà, vì lòng trắc ẩn mà nối giáo cho giặc.

 

Hết chương 47.

 

Chương 47: Cái Giá Của Việc Đổi Mạng

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên