Chương 48: Phá Sinh Thung

Chương 48: Phá Sinh Thung

 

Trải qua một ngày không có cậu bạn nhỏ cùng bàn, thế là vừa tan học, Tiêu Dã bèn lấy cớ đưa bài tập để lân la đến nhà Quý Nam Tinh. Dù bài tập được chép trên bảng hoàn toàn có thể chụp ảnh gửi qua, nhưng nếu không đến xem một chuyến thì hắn vẫn không thấy yên tâm.

 

Chỉ có điều, khi nhìn hai người bên cạnh, Tiêu Dã cạn lời: “Hai cậu đi theo làm gì?”

 

Trương Nguyên đeo cặp sách ở một bên vai, tay cầm một bó hoa, nhướng mày đáp lại như lẽ đương nhiên: “Tôi là anh em của cậu đúng không? Cậu ấy là cậu em mà phụ huynh nhà cậu dặn phải chăm sóc đúng không? Chúng ta là bạn cùng lớp đúng không? Ba vai vế này không đáng để tôi đích thân đến nhà hỏi thăm một chuyến à?”

 

Tiêu Dã lườm cậu ta một cái rồi quay sang Trần Thập Nhất.

 

Trần Thập Nhất ôm giỏ hoa quả được đóng gói rất tinh xảo, nở nụ cười để lộ ra hai lúm đồng tiền, mọi lời muốn nói đều gói trọn trong đó.

 

Tiêu Dã bực bội nhắm mắt lại, hai người này sao nhìn kiểu gì cũng thấy ngứa mắt thế nhỉ.

 

Nhận được tin nhắn trả lời của Quý Nam Tinh, Tiêu Dã đang đợi dưới lầu mới đi về phía thang máy. Hắn biết cậu ở tòa nào, thang máy nào, thậm chí còn biết cả tầng mấy vì trước đây từng thấy Quý Nam Tinh đi lên, nhưng nếu người ta không đồng ý mà hắn cứ thế xông thẳng lên thì thật mất lịch sự quá, nên dù thế nào cũng phải nhắn một tiếng qua WeChat.

 

Người đã đến tận dưới lầu, lại còn có cả Trần Thập Nhất và Trương Nguyên, Quý Nam Tinh mà từ chối nữa thì cũng không hay cho lắm. Sau khi trả lời tin nhắn của Tiêu Dã, cậu bèn quay qua nhìn Tạ Phán Nhi: “Tiêu Dã sắp lên rồi đấy.”

 

Tạ Phán Nhi đang ôm máy tính bảng chơi game thì a một tiếng: “Cậu ta đến làm gì chứ, tôi còn chưa chơi xong ván này.”

 

Quý Nam Tinh: “Cô mà không đi thì lát nữa chỉ có nước đi bằng đường cửa sổ thôi.”

 

Nhìn thấy trụ nhà mình lại bị đẩy đổ thêm lần nữa, Tạ Phán Nhi hậm hực lầm bầm. Đúng lúc này, chuông cửa vang lên, cô không đi không được, chứ ở trong không gian có Tiêu Dã thì cái ánh sáng vàng kia sẽ chiếu rọi, khiến cô khó chịu chết mất.

 

Thấy cô bay ra ngoài, Quý Nam Tinh tùy tiện vung tay lên, mở hết cửa lớn cửa sổ trong nhà, đoạn lại khẽ rung hai tiếng chuông vàg, hút sạch sẽ âm khí trong nhà.

 

Dương khí trên người Trương Nguyên không mạnh bằng Tiêu Dã, nhưng cũng coi như là một thiếu niên bình thường, đến nhà cậu ở một lát cũng không có ảnh hưởng gì, nhưng Trần Thập Nhất thì không được. Nếu không thì cậu cũng chẳng cần phải đuổi Tạ Phán Nhi đi, cứ để cô tìm một góc nào đó ngồi là được.

 

Ngoại trừ ngày đầu khai giảng, đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài Trương Nguyên và Trần Thập Nhất thấy Quý Nam Tinh mặc thường phục. Dù chỉ là một chiếc áo len trắng đơn giản, nhưng lại đẹp đến mức khiến hai người không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Còn chưa kịp để bọn họ nhìn thêm hai giây, Tiêu Dã đã kéo cả hai ra sau lưng mình, nhanh chân bước vào cửa trước: “Chú với dì có ở nhà không? Tôi có mang cho cậu ít đồ ăn vặt, còn có cả sủi cảo của dì Vương làm nữa.”

 

Quý Nam Tinh nghiêng người: “Vào thẳng đi, không cần thay giày đâu.”

 

Ba người vào nhà, Trương Nguyên đưa bó hoa cho Quý Nam Tinh: “Đồ ăn thì bọn họ mua rồi, tôi tặng cậu bó hoa vậy, mong cậu sớm khỏe lại.”

 

Quý Nam Tinh nhận hoa rồi nói lời cảm ơn.

 

Trần Thập Nhất xách giỏ hoa quả lên: “Để tôi giúp cậu mang vào bếp nhé. Muộn thế này rồi mà cậu ở nhà một mình à?”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Bình thường tôi ở bên này một mình, cuối tuần mới về nhà.”

 

Cả ba đồng loạt quay đầu lại, Tiêu Dã còn khẽ cau mày: “Bình thường cậu ở một mình? Sao lại phải ở một mình?”

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Vì năm phút này.”

 

Trần Thập Nhất: “Nhà cậu cách trường xa lắm à?”

 

Quý Nam Tinh vào bếp lấy ra ba lon nước: “Lái xe chắc khoảng ba bốn mươi phút.”

 

Tiêu Dã: “Người nhà cậu yên tâm thế à? Anh trợ lý kia đâu? Không có cô giúp việc chăm sóc cậu sao?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Tôi có phải lên ba đâu mà không yên tâm. Bài tập đâu rồi?”

 

Tiêu Dã vẫn muốn nói thêm, nhưng lại không muốn truy hỏi quá sâu khiến người ta khó chịu, đành phải lấy bài tập ra đưa cho cậu. Sau đó, hắn đảo mắt nhìn khắp căn nhà, đơn giản và sạch sẽ, phòng khách cực rộng, có ban công và cửa sổ sát đất nên trông toàn bộ căn nhà vô cùng thoáng đãng, sáng sủa.

 

Một căn hộ dạng chung cư cao cấp như thế này bét nhất cũng phải vài triệu tệ. Bỏ ra ngần ấy tiền mà lại không tìm cho Quý Nam Tinh một người giúp việc ở tại nhà để chăm sóc, Tiêu Dã cứ cảm thấy có gì đó là lạ.

 

Hôm ở trường thấy anh trai Quý Nam Tinh lo lắng cho cậu như thế, có thể thấy được người nhà rất thương cậu. Nhưng tại sao lại có cảm giác mọi thứ cứ kỳ quái thế nào ấy nhỉ? Mấy lần Quý Nam Tinh bị bệnh đều là trợ lý đến, dường như người nhà cậu hoàn toàn không đoái hoài gì đến cả.

 

Có lẽ giới nhà giàu luôn có những bí mật không muốn cho người ngoài biết chăng? Ánh mắt Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh bất giác có thêm vài phần thương hại, biết đâu những ngày tháng ở nhà của cậu không tốt đẹp như vẻ bề ngoài.

 

Quý Nam Tinh không hề hay biết suy nghĩ của Tiêu Dã đã bay xa vạn dặm, trải bài tập ra bắt đầu chép đề, vừa chép vừa hỏi: “Các cậu có đói không, có muốn ăn khuya không?”

 

Trương Nguyên ngồi trên sofa ôm gối: “Tôi sao cũng được.”

 

Trần Thập Nhất cầm lấy máy tính bảng: “Cậu vừa chơi game à, thành tích này của cậu…”

 

Tiêu Dã nghiêng đầu nhìn, rồi nói chen vào: “Hơi bị tệ.”

 

Quý Nam Tinh ngước mắt lườm hắn một cái. Tiêu Dã cười nói: “Nào, để anh giúp cậu leo hạng.”

 

Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra: “Ăn đồ nướng hay lẩu?”

 

Tiêu Dã: “Ăn gì nóng nóng đi, giờ này đồ nướng giao tới cũng nguội hết rồi. Tôi đặt cho, cậu cứ chép bài đi.”

 

Quý Nam Tinh đưa điện thoại cho hắn: “Thế cậu xem rồi đặt đi nhé.”

 

Trần Thập Nhất ngồi bên cạnh Quý Nam Tinh: “Hay để tôi chép giúp cho cậu, cậu chưa khỏe hẳn, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”

 

Quý Nam Tinh ngoắc ngón tay với Trần Thập Nhất, rồi ghé vào tai cậu ta nói nhỏ: “Tôi chỉ xin nghỉ để đi bắt ma thôi, chẳng có chuyện gì cả.”

 

Trần Thập Nhất tức thì khẽ wow lên một tiếng: “Lại có ma à, ma gì thế?”

 

Tiêu Dã đang đặt đồ ăn ngẩng đầu lên nhìn hai người: “Thì thầm to nhỏ cái gì đấy!”

 

Gần như thế, có chuyện gì mà hắn không được nghe chứ?!

 

Trần Thập Nhất cười rồi nhích ra xa một chút, còn Quý Nam Tinh thì mặc kệ Tiêu Dã, tiếp tục chép bài.

 

Trương Nguyên đứng trước cửa sổ sát đất một lúc: “Tầm nhìn ở nhà của cậu tốt thật đấy, ngồi trong nhà là có thể thấy rõ cả trường học. Nhà cậu gần trường thế này, trưa nào cậu cũng về nhà ăn cơm được nhỉ, còn được ngủ một giấc trên giường nữa.”

 

Quý Nam Tinh: “Về cũng là gọi đồ ăn ngoài, chẳng khác gì ăn ở trường.”

 

Trần Thập Nhất cũng nhìn quanh quất, thấy một đống thú bông chất ở góc phòng, trong đó có cả một bé StellaLou khổng lồ: “Cậu thích thú bông à?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Là do thừa xu đổi game nhiều quá nên gắp bừa thôi.”

 

Tiêu Dã: “Gắp bừa cái gì, con nào chẳng phải do cậu chỉ vào đòi. Thích thì cứ nhận đi, có gì mà phải ngại, ai quy định con trai không được thích thú bông chứ.”

 

Ánh mắt của Trương Nguyên và Trần Thập Nhất lập tức đảo qua đảo lại giữa hai người họ.

 

Trương Nguyên khoanh tay trước ngực: “Trong này còn có chuyện mà chúng tôi không biết à?”

 

Tiêu Dã đắc ý hừ một tiếng: “Chứ sao, nhiều là đằng khác.”

 

Trương Nguyên cũng hừ một tiếng, tiện thể tặng hắn một cái lườm.

 

Đặt lẩu xong, ánh mắt Tiêu Dã lại dán chặt vào người Quý Nam Tinh. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo len chui đầu màu trắng, trông giống như len lông cừu mềm mại, xù xù bông bông, dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng trắng ngà, đẹp đến mức không chân thật.

 

Tiêu Dã vừa thầm khinh bỉ bản thân mình nông cạn, lại vừa phải thừa nhận rằng, nhìn người đẹp đúng là mãn nhãn, đến cả cái dáng vẻ khoanh chân ngồi trên thảm chép bài thôi mà cũng đẹp đến thế.

 

Sau khi tham quan sơ qua một lượt, Trương Nguyên không có việc gì làm bèn rủ Tiêu Dã chơi game cùng. Tiêu Dã cầm máy tính bảng lên xem lịch sử trận đấu trước đó: “Sao toàn là Angela thế, lần trước chẳng phải cậu bảo xạ thủ chơi vui hơn à.”

 

Quý Nam Tinh: “Đừng ồn, đang chép bài.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng, pháp sư cũng không phải không chơi được, chỉ là hắn chơi pháp sư không giỏi bằng sát thủ. Nhưng nhìn lại lịch sử trận đấu toàn bại trước đó, với cái trình này, hắn nhắm mắt cũng có thể kéo điểm pháp sư lên được.

 

Trần Thập Nhất không mấy hứng thú với game. Để cậu ta không chìm đắm vào game mà chuyên tâm học hành, gia đình còn đổi cho cậu ta chiếc điện thoại thành đồ cổ – là cái mẹ cậu ta thải ra cho bố, rồi bố cậu ta thải ra cho cậu ta, bộ nhớ nhỏ đến mức thỉnh thoảng cậu ta cũng phải dọn dẹp lại WeChat, nói gì đến tải game.

 

Không có gì để chơi, Trần Thập Nhất vừa nhìn Quý Nam Tinh chép bài vừa nói: “Các cậu có biết ngày mai Bạch Lâu sẽ bị cho phá dở không?”

 

Trương Nguyên đang chơi game cũng gật đầu: “Biết chứ.” Bố cậu ta còn nhận được lệnh điều động đi phong tỏa đường xá nữa là.

 

Trần Thập Nhất: “Không ngờ lại phá thật, trước đó còn bảo đóng cửa chấn chỉnh một thời gian rồi sẽ mở lại. Chỗ đó mới xây không lâu mà, không biết phá đi rồi khu đất ấy sẽ làm gì, xây cao ốc văn phòng thuần túy hay là trung tâm thương mại lớn nhỉ.”

 

Tiêu Dã dán mắt vào màn hình máy tính bảng, đầu không ngẩng lên: “Nếu còn xây trung tâm thương mại và cao ốc văn phòng thì chẳng cần phải cho nổ để phá đi làm gì, có lẽ sẽ xây khu dân cư.”

 

Trần Thập Nhất quay sang Quý Nam Tinh: “Ngày mai có muốn đi xem cùng không?”

 

Ngày mai Quý Nam Tinh định đến Cục Quản lý. Bạch Lâu bị cho nổ phá bỏ, pháp đàn bên dưới sẽ hoàn toàn bị phá vỡ, lúc đó Đàm Thư Ý sẽ tan biến, chỉ còn lại quỷ Thai. Đống đồ chơi lần trước cậu mua cho nó vẫn chưa đưa, ngày mai mang ít đồ chơi qua đó vậy, không biết mất mẹ rồi, quỷ Thai sẽ ra sao.

 

“Ngày mai tôi có việc rồi.”

 

Trần Thập Nhất ồ một tiếng, cũng không miễn cưỡng, dù sao thì không xem được tại chỗ, chuyện lớn thế này chắc chắn cũng có thể xem được trên mạng.

 

Bài tập toán có mấy trang bài tập, còn có hơn chục bài lớn trên bảng. Quý Nam Tinh chép xong các bài lớn, đặt bút xuống, đứng dậy định đi rửa ít hoa quả cho mọi người thì đúng lúc chuông cửa vang lên. Tiêu Dã vội vàng dúi máy tính bảng vào tay Trần Thập Nhất. Hắn đã đặt không ít đồ, dĩ nhiên không thể để Quý Nam Tinh một mình xách vào được.

 

Anh shipper mở thùng giữ nhiệt, lấy từng hộp từng hộp rau và thịt ra, nhiều đến mức hai người cũng không xách hết, bèn gọi vào trong nhà: “Ra phụ một tay coi.”

 

Trần Thập Nhất và Trương Nguyên lập tức đứng dậy: “Tới đây tới đây.”

 

Quý Nam Tinh nhìn thấy vệt nước trên người anh shipper: “Ngoài trời đang mưa à anh?”

 

Anh shipper đáp: “Không có, ống nước cứu hỏa dưới lầu bị vỡ, tôi vừa đi ngang qua nên mới bị phun cho ướt hết cả người.”

 

Quý Nam Tinh rút mấy tờ khăn giấy ra đưa cho anh ta: “Lát nữa anh đi ra vẫn nên đi cửa trước đi, cửa sau bị người ta rải đinh, mấy hôm nay thủng không ít lốp xe rồi.”

 

Anh shipper nhận khăn giấy rồi cảm ơn, đeo thùng giữ nhiệt đã trống không lên lưng, vừa lau nước trên người vừa đi ra ngoài. Xuống đến lầu, anh ta lên xe, nhìn vũng nước phía trước và cái cửa sau tối om không mấy ngọn đèn đường, anh shipper do dự một chút rồi vẫn quyết định đi lối trước.

 

Giữa việc tốn thêm năm phút và việc liều mình đi đường tắt để rồi có nguy cơ bị thủng lốp, anh ta vẫn chọn vế trước, thay cái lốp xe cũng chẳng rẻ gì.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Từng hộp thức ăn được mở ra, Tiêu Dã hỏi: “Sao cửa sau tiểu khu nhà cậu lại bị người ta rải đinh thế? Không sợ người dân giẫm phải à? Nguy hiểm quá đi.”

 

Quý Nam Tinh lấy nồi trong tủ ra: “Vì chuyện chỗ đậu xe, mấy hôm nay ban quản lý đang dọn dẹp.”

 

Chỉ mong anh shipper kia nghe lời khuyên, chứ vì đi đường tắt mà ngã gãy chân thì thật không đáng.

 

Nhìn nồi lẩu sôi sùng sục bốc hơi cay nồng, Trần Thập Nhất nói: “Đây là lần đầu tiên tôi ăn lẩu cùng bạn bè đó.”

 

Tiêu Dã vô tư không để ý đến ý tứ đằng sau câu nói của cậu ta: “Trước đây toàn là đám nhóc cấp hai, phụ huynh nào dám cho ra ngoài ăn. Sau này tốt nghiệp cấp ba lên đại học, có khối cơ hội ăn uống với bạn bè.”

 

Trần Thập Nhất nhìn họ: “Thế các cậu có nghĩ sau này sẽ thi vào trường đại học nào không?”

 

Trương Nguyên: “Đại học Lan ở đây.” Vì khoa Pháp y của Đại học Lan là top 1 cả nước.

 

Quý Nam Tinh: “Sao cũng được, vào được trường nào thì vào.”

 

Tiêu Dã gắp miếng thịt bò ba chỉ đã nhúng chín vào bát Quý Nam Tinh: “Tôi cũng thế, sao cũng được, có trường để học là được rồi.”

 

Trần Thập Nhất mỉm cười nhìn Quý Nam Tinh, nói: “Vậy tôi sẽ cố gắng, cố gắng ở cùng thành phố với cậu.”

 

Cùng trường thì kiếp này chắc là không thể rồi, có cho thêm một cái đầu nữa cũng chưa chắc thi được điểm số như Quý Nam Tinh.

 

Tiêu Dã chìa tay đẩy tên lùn Trần Thập Nhất ra: “Sao cậu cứ bám dính lấy bạn cùng bàn của tôi thế hả? Cậu ấy là bạn cùng bàn của tôi đấy.”

 

Trần Thập Nhất không chịu yếu thế: “Bạn cùng bàn của cậu thì sao, xét về trước sau, tôi kết bạn với cậu ấy trước nhé!”

 

Tiêu Dã khinh bỉ: “Cậu đi ra, đừng có bám lấy bạn cùng bàn của tôi.”

 

Trần Thập Nhất bây giờ đã không còn là Trần Thập Nhất sợ sệt Tiêu Dã thuở ban đầu nữa, lúc này còn dám trực tiếp chen vào: “Cậu mới đi ra, cậu ấy là bạn của tôi!”

 

Hai cái tên ấu trĩ này cãi nhau ầm ĩ, Trương Nguyên chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Quý Nam Tinh bèn gắp cho mỗi người một viên cá viên để dỗ dành.

 

——–

 

Khu trung tâm thành phố hiện nay rất ít khi có việc cho nổ phá dỡ. Những nơi có thể phá gần như đã phá và xây lại hết rồi, những nơi còn lại dù có cũ nát rách rưới đến đâu thì cũng là tấc đất tấc vàng, không dám dễ dàng động đến, huống hồ gì là một cao ốc văn phòng kiêm trung tâm thương mại lớn như Bạch Lâu.

 

Ngày phá dỡ, toàn bộ con đường bị phong tỏa, xe buýt phải đi đường vòng, các kênh truyền thông không chỉ truyền hình trực tiếp tại hiện trường, mà còn huy động cả mấy chiếc drone quay từ trên cao.

 

Quỷ Thai vẫn mặc bộ đồ lông Pikachu mà cậu tặng, lúc đó vẫn còn là mùa hè, nay đã là cuối thu.

 

Sau mấy tháng tĩnh dưỡng, Đàm Thư Ý đã hồi phục thần trí được phần nào. Cô biết chuyện năm xưa của Mạnh Hồng Vĩ đã bị phơi bày ra ánh sáng, hài cốt của con trai cô cũng đã được người ta thu gom lại, và vào hôm nay, pháp đàn đã giam cầm mẹ con cô bao nhiêu năm nay sắp bị phá bỏ.

 

Nhìn những món đồ chơi Quý Nam Tinh mang đến, ánh mắt Đàm Thư Ý chan chứa tình mẫu tử nhìn đứa con trai lần đầu được chơi đồ chơi: “Cảm ơn các cậu, chỉ tiếc là mệnh nó không tốt, đầu thai nhầm chỗ, chọn tôi làm mẹ nó.”

 

Quý Nam Tinh cũng nhìn quỷ Thai đang ngoan ngoãn chơi đồ chơi: “Nó không nghĩ vậy đâu.”

 

Đàm Thư Ý: “Từ nhỏ bố mẹ tôi đã đi làm xa, chỉ đến Tết mới về thăm tôi. Tôi luôn mong mỏi có một mái nhà, một mái nhà không phải chia xa với bố mẹ. Tôi vẫn luôn tự nhủ, sau này nếu có con, tôi nhất định, nhất định phải ở bên cạnh nó cho đến khi nó trưởng thành.”

 

Chỉ tiếc là, cô đã có con rồi, nhưng con của cô lại chẳng có cơ hội để trưởng thành.

 

Đàm Thư Ý nhìn Quý Nam Tinh: “Pháp đàn bị phá, tôi sẽ hồn phi phách tán phải không? Tôi biết mà, tôi có thể cảm nhận được sức mạnh đang duy trì sự tồn tại của mình dần tan biến, nhưng các thiên sư kia sợ tôi gây rối nên không nói với tôi.”

 

Quý Nam Tinh: “Cô còn tâm nguyện nào chưa hoàn thành không?”

 

Đàm Thư Ý lắc đầu: “Tôi muốn được cùng con trai lớn lên, các cậu có thể giúp tôi hoàn thành không?”

 

Quý Nam Tinh cũng lắc đầu, cậu là người, chứ đâu phải là thần.

 

Đàm Thư Ý: “Thật ra tôi không yêu Mạnh Hồng Vĩ, đàn ông thôi mà, cũng chỉ thế thôi, hắn ta cũng chẳng có gì xuất sắc, chẳng qua là kẻ chột làm vua xứ mù, lại có tiền. Tôi không có khao khát gì về hôn nhân, tôi chỉ muốn một căn nhà không cần quá lớn, một đứa con của riêng mình, làm công việc mình thích. Lúc tôi làm tình nhân của hắn ta, tôi không biết hắn ta có vợ, hắn ta bảo mình đã ly hôn, nhưng vì thỏa thuận cổ phần công ty nên không thể công khai, nói phải đợi hai năm. Tôi vừa tốt nghiệp đại học, còn chưa từng đi thực tập, cái gì cũng không biết, thế là tôi tin.”

 

Quỷ Thai cầm một con búp bê lên chạy về phía Đàm Thư Ý. Cô ôm chầm lấy con trai, hôn lên má nó, dù cho khuôn mặt đó mang theo một màu xanh âm u lạnh lẽo, nhưng ánh mắt cô vẫn ngập tràn yêu thương.

 

“Kết cục thế này của tôi, cũng coi như là báo ứng đi. Vừa tham tài, lại còn ảo tưởng chuyện tốt từ trên trời rơi xuống. Tôi đã nghĩ mình chỉ cần một cuộc sống ổn định, chỉ cần một đứa con, tôi không cầu danh phận, dẫu cho anh ta bắt tôi phải ẩn mình đi như một người vô hình tôi cũng cam lòng, nào ngờ người ta còn mưu đồ nhiều hơn thế.”

 

Quỷ Thai vẫn nhớ Quý Nam Tinh, nó đưa một con búp bê cho mẹ xong, lại lấy một con khác đưa cho Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh mỉm cười nhận lấy: “Ngoan.”

 

Quỷ Thai lập tức xấu hổ rúc vào lòng mẹ, hệt như một đứa trẻ bình thường.

 

Đàm Thư Ý xoa đầu con trai: “Giá mà có kiếp sau thì tốt biết mấy. Nếu có kiếp sau, tôi vẫn muốn làm phụ nữ, muốn làm một người mẹ tốt.”

 

Tiếc là, cô đã không còn kiếp sau nữa rồi.

 

Kim đồng hồ sắp chỉ đến mười giờ, Quý Nam Tinh đưa tay về phía Đàm Thư Ý: “Giao nó cho tôi đi.”

 

Đàm Thư Ý sửa lại bộ quần áo nhỏ xinh cho con trai, rồi lưu luyến nhìn nó lần cuối: “Xin cậu, nhất định phải giúp tôi đưa nó đi luân hồi. Tôi mong nó có thể được sinh ra và lớn lên một cách bình thường.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Tôi hứa với cô.”

 

Trong video trực tiếp vang lên một tiếng ầm rung trời, tòa cao ốc sụp đổ trong chớp mắt.

 

Quỷ Thai như cảm nhận được điều gì, nó thét lên một tiếng chói tai. Quý Nam Tinh ôm nó vào lòng, mấy vị thiên sư khác đã ngồi vào các vị trí, miệng lẩm nhẩm niệm đạo văn.

 

Đàm Thư Ý đứng giữa đại trận, thân ảnh cô đang dần tan biến, rất đau, nhưng cô không hề kêu lên, cô sợ làm con trai mình hoảng sợ. Nhìn con trai được tiểu thiên sư kia ôm trong lòng, Đàm Thư Ý cảm thấy kết cục như vậy đối với cô đã là tốt lắm rồi.

 

Mẹ con họ không cần phải chịu đựng thêm những dày vò tăm tối kia nữa, con trai cô cũng còn có cơ hội được đầu thai làm người, mà kẻ hại chết họ cũng đã nhận lấy báo ứng thích đáng. Cô không còn hận, cũng không còn oán, cô chỉ có tiếc nuối, sau này bảo bối của cô sẽ không còn mẹ nữa.

 

Đàm Thư Ý nhìn về phía tiểu thiên sư ở xa, nhịn đau, trên gương mặt lại nở nụ cười: “Nó tên là Đàm Niên Niên, Niên Niên trong tuế tuế niên niên, tôi mong nó có thể bình an vui vẻ.”

 

Quỷ Thai nhỏ bé đang giãy giụa, tiếng kêu thảm thiết chói tai vang vọng khắp tầng thượng của Cục Quản lý. Quý Nam Tinh dùng chuông vàng gõ nhẹ lên đầu nó, lúc này quỷ Thai mới nhắm mắt thiếp đi.

 

Một tòa nhà cao tầng sụp đổ hoàn toàn, trong làn bụi bay mù mịt, pháp đàn tà ác dùng người sống để làm Sinh Thung, đoạt đi sinh khí của người khác cũng triệt để bị phá vỡ. Cùng lúc đó, một chiếc chuông lớn trong Ngọc Xuân Quan đồng thời vang lên, tiếng ong ong lan tỏa, xua tan từng luồng sát khí bốc lên từ mặt đất.

 

Lúc này, Mạnh Hồng Vĩ đang ở trong tù bỗng cảm thấy tim mình thắt lại, chỉ một lát sau, cả người hắn ta co giật rồi ngã vật xuống đất, đau đớn co quắp lại. Đang từ một người đàn ông ngoài bốn mươi, bỗng hắn ta già đi trông thấy chỉ trong một cái chớp mắt, tóc đen cũng bạc trắng, nếp nhăn hằn sâu, lưng còng xuống không tài nào đứng thẳng lên được nữa.

 

Còn Đồ Nghiệp Sơn đang bị giam trong nhà tù đặc biệt, ngay khoảnh khắc pháp đàn bị phá, lão ta như bị đóng đinh tại chỗ, thần trí vẫn tỉnh táo nhưng không thể cử động, toàn bộ ngũ tạng lục phủ như bị lửa thiêu, bị xe nghiền qua, đi kèm với cơn đau là cả một cuộc đời gần như viết đầy tội ác.

 

Từ nhỏ sống trong cảnh nghèo khó nên lão coi tiền như mạng, học được vài ba tà thuật liền bắt đầu điên cuồng vơ vét của cải, phá mộ tổ tiên nhà người khác, đoạt vận khí của người ta. Để kiếm tiền, cả đời này lão đã làm mấy việc mưu tài hại mạng không ít, chuyên làm những việc âm hiểm thất đức cho các ông chủ lớn.

 

Trong đó, công trình đắc ý nhất của lão ta chính là Đả Sinh Thung dưới Bạch Lâu. Trận pháp đó ảnh hưởng đến Mạnh Hồng Vĩ, và cũng ảnh hưởng đến cả lão ta, lão ta cũng nhận được không ít sinh khí và vận thế từ đó.

 

Lão ta đã nghĩ, một công trình mang tính biểu tượng gần trăm năm như vậy, dẫu có bị phát hiện cũng khó mà bị phá bỏ dễ dàng được. Tuổi của lão cũng đã không còn nhỏ nữa, lão không cầu trường sinh, chỉ mong lúc nhắm mắt xuôi tay có thể đoạt lấy toàn bộ sinh khí và sát khí tích tụ dưới pháp đàn đó. Như vậy sau khi chết, hồn phách của lão cũng có thể thoát khỏi luân hồi, tiếp tục tiêu dao khoái hoạt.

 

Nào ngờ pháp đàn của lão lại bị người ta phát hiện, còn Bạch Lâu thì nói phá là phá.

 

Cuối cùng, Đồ Nghiệp Sơn chết trong tù, thất khiếu chảy máu, chết không nhắm mắt. Âm sai đã đứng chờ bên cạnh từ sớm, ngay khoảnh khắc sinh khí của lão ta đứt đoạn liền bắt hồn phách của lão ta đi. Âm hồn tội nghiệt nặng nề như vậy đã có tên trên sổ Sinh Tử rồi, ngay cả bảy ngày đầu sau khi chết để hồn về thăm nhà cũng không có.

 

Sát khí ngút trời bị tiếng chuông chấn tan, bầu trời vốn đang quang đãng vạn dặm không mây cũng dần bị mây đen che phủ, mưa cứ thế trút xuống, gột rửa sạch sẽ lớp bụi do việc phá dỡ Bạch Lâu gây ra.

 

Trong Cục Quản lý, tia thần hồn cuối cùng của Đàm Thư Ý cũng tan biến mất, một giọt lệ quỷ từ trong trận pháp bay ra, rơi vào lòng bàn tay Quý Nam Tinh.

 

Vụ án lớn treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng đến hồi kết, pháp đàn tà ác khiến mọi người đau đầu bấy lâu cũng đã được giải quyết triệt để. Việc tiếp theo là xây dựng một công viên ở khu vực Bạch Lâu, nhưng những việc đó không cần Cục Quản lý phải bận tâm.

 

Mọi người không kìm được mà reo hò, mệt mỏi bấy lâu, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi xả hơi một chút.

 

Ngay lúc mọi người đang vui vẻ chuẩn bị lên kế hoạch cho kỳ nghỉ của mình, thì Quý Nam Tinh đang ôm quỷ Thai, hỏi: “Tiểu quỷ này phải làm sao đây?”

 

Tiếng reo hò vui mừng của mọi người bỗng dưng im bặt, họ quay đầu nhìn quỷ Thai trong lòng Quý Nam Tinh. Hay thật, thế mà họ lại quên mất cái của nợ này.

 

Trình Diên vươn vai: “Chị chỉ là nhân viên hậu cần thôi, chuyện này chị cũng lực bất tòng tâm.”

 

Có người nói: “Cứ nhốt trong hũ đi, mỗi ngày cúng thêm ít bánh kẹo hoa quả cho nó.”

 

Đừng thấy bây giờ tiểu quỷ hung dữ này ngoan như vậy, nhưng một khi nó tỉnh lại và biết mẹ mình không còn nữa, thì chưa chắc đã ngoan được như thế đâu. Cho nên, nhân lúc nó còn chưa tỉnh, mau chóng phong ấn nó vào trong hũ, đợi đến tết Hàn Y khi quỷ môn quan mở sẽ trực tiếp siêu độ tiễn đi.

 

Quý Nam Tinh giao quỷ Thai cho một đội viên của tổ một, lại đưa những món đồ chơi kia cho họ: “Em còn mang cho nó ít nhang, cứ dùng nhang của em mà cúng đi.”

 

Nhìn thấy loại nhang Quý Nam Tinh lấy ra, mọi người cùng đồng thanh hú lên một tiếng: “Tiểu Nam Tinh hào phóng thật đấy, loại nhang cúng thần này tôi cũng chỉ dám đốt lúc cúng bái tổ sư gia thôi.”

 

Đừng thấy nén nhang nhỏ xíu chỉ bằng ngón út, nhưng nguyên liệu lại rất chất lượng, giá cả không phải thứ vài đồng, vài chục đồng mà bên ngoài có thể so sánh được, không có mối quan hệ thì có tiền cũng không mua được đâu.

 

Quý Nam Tinh để lại một hộp nhỏ, giao cho đồng nghiệp phụ trách trông coi hũ quỷ: “Làm phiền anh rồi.”

 

Người kia nhận lấy, cười nói: “Có gì mà phiền, vốn là công việc của anh mà.”

 

Trình Diên không cao bằng Quý Nam Tinh, không thể khoác vai cậu, bèn khoác tay cậu, nói: “Lát nữa đi ăn thịt nướng cùng nhau nhé, dạo này mọi người vất vả rồi, đội trưởng Mộ mời!”

 

Mộ Xuân vừa bước ra khỏi thang máy, nghe thấy vậy thì cười một tiếng: “Tôi không có ở đây mà cô cũng không khách sáo, thay tôi làm người tốt luôn cơ đấy.”

 

Trình Diên cười nói: “Đội trưởng Mộ có mời không?”

 

Nhìn đám đông đang hùa theo, Mộ Xuân bất đắc dĩ nói: “Mời mời mời, các cậu đặt chỗ đi.”

 

Quý Nam Tinh nhìn chiếc hũ sứ đã được dán bùa chú đặt trên kệ, chỉ mong quỷ Thai tỉnh lại đừng quậy phá quá.

 

Hết chương 48.

 

Chương 48: Phá Sinh Thung

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên