Chương 33: Omega Này Vừa Mềm Vừa Ngọt (Trung)
Tên Omega này lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện dùng thân thể để báo đáp, cậu ta mặc đủ thứ quần áo của tôi, từ áo sơ mi, áo phông, đồ ngủ, cho đến cả ga trải giường, cứ thế xuất hiện trước mặt tôi. Kết quả là tôi tổn thất mất mấy bộ quần áo, cùng một tấm ga trải giường rộng sáu mươi mét vuông.
Thế nhưng, từ sau khi tống cậu ta vào trại heo, phiền não kiểu này cũng biến mất.
Công việc ở trại heo không đến nỗi nặng nhọc, nhưng lại cực kỳ bận rộn, mà con người một khi đã bận thì chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung nữa.
Chỉ là, tôi không ngờ, cơ thể của Omega lại yếu ớt đến thế. Tôi mới chỉ để cậu ta cho heo ăn liên tục nửa tháng mà cậu ta đã lao lực quá độ rồi đổ bệnh sốt cao. Bác sĩ nói cơ thể cậu ta vô cùng mong manh, cần phải nghỉ ngơi cho thật tốt.
Lúc tôi đến bệnh viện thăm, cậu ta đang ăn suất cơm bệnh nhân. Không ngờ một Omega nhỏ nhắn gầy gò thế này mà sức ăn lại ngang ngửa với gã Alpha lần trước. Khi tôi bước vào, cậu ta vừa chồng cái đĩa thứ mười lên chồng đĩa cạnh bàn.
Thấy tôi, mặt cậu ta liền đỏ bừng.
“Xin lỗi, thưa ngài…”
“Chút đồ ăn này tôi vẫn lo được.”
“Là vấn đề của tôi, đã giao cho cậu một khối lượng công việc quá tải.”
“Lần sau nếu cảm thấy công việc quá sức thì cứ nói, đừng cố gồng.”
Tôi luôn cho rằng, việc không thể sắp xếp khối lượng công việc hợp lý cho nhân viên chính là sự tắc trách của lãnh đạo.
Omega nghe vậy, chẳng biết nghĩ đến điều gì mà tâm trạng có phần chùng xuống.
Thư ký nhẹ nhàng đặt hộp điểm tâm tôi mang đến lên bàn. Vừa trông thấy thư ký số một, Omega liền ngẩn ra.
Mãi đến khi thư ký số một ra ngoài, cậu ta mới dè dặt hỏi tôi: “Thư ký vừa rồi… là phụ nữ à?”
“Ừ.”
Cậu ta há hốc miệng, kinh ngạc nói: “Nhưng… nhưng phụ nữ ở thời đại của các vị gánh vác trách nhiệm sinh sản cơ mà, giống như Omega ở thời đại chúng tôi vậy — tại sao lại ra ngoài làm việc? Chồng của cô ấy không quản sao?”
“Ở thời đại của chúng tôi, nam nữ bình đẳng. Công việc văn phòng như thư ký, đàn ông làm được thì phụ nữ đương nhiên cũng làm được.”
“Thứ hai, ở thế giới của chúng tôi, hôn nhân là tự do. Người ta có thể chọn kết hôn, cũng có thể chọn không kết hôn.”
“Cậu ngạc nhiên lắm à? Chẳng lẽ cậu thích cuộc sống như ở thế giới của mình hơn, được nuôi nấng tử tế, đến khi trưởng thành thì ghép đôi với một Alpha?”
Thế thì không ổn. Có cậu ta ở đây, thời gian xuất chuồng của đàn heo có thể rút ngắn được nửa tháng. Một thứ vũ khí thúc chín tự nhiên không độc hại hữu hiệu như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ qua được.
Nghe tôi hỏi, cậu ta nhất thời không biết trả lời ra sao, chỉ lí nhí nói rằng, như vậy không hợp quy củ.
Có lẽ con đường công lược của cậu ta đối với tôi là đi theo con đường cứu rỗi — để tôi giúp những Omega bị trói buộc gỡ bỏ xiềng xích, thức tỉnh tư tưởng, qua đó tăng thêm chi phí chìm và ham muốn được nuôi dưỡng của tôi.
Đáng tiếc, màn ngụy trang của cậu ta thực sự không được tốt cho lắm.
Cậu ta muốn sống lại cuộc sống cơm bưng nước rót, áo tới tận tay như ở thế giới trước kia, thực ra vô cùng đơn giản.
Bởi vì cậu ta rất đẹp.
Đẹp đến mức chỉ cần cậu ta muốn được bao nuôi, khẽ ngoắc ngón tay thôi là sẽ có không ít đàn ông chủ động xông tới, giúp cậu ta dễ dàng có được nửa đời sau cơm no áo ấm.
Nhưng cậu ta đã không làm vậy.
Công việc ở trại heo chẳng hề nhẹ nhàng, mùi vị cũng chẳng dễ chịu gì, dường như hoàn toàn trái ngược với sự tao nhã được dạy trong cuốn “Làm thế nào để trở thành một Omega ưu tú”. Ấy thế mà cậu ta lại làm rất vui vẻ.
Nếu như bình thường, cậu ta ngọt ngào, mềm yếu, mỏng manh và xinh đẹp, tựa một đóa hoa trong nhà kính, thì khi cậu ta kéo chiếc xe nhỏ đi cho heo ăn, tự mình lao động để nuôi sống bản thân, cậu ta lại giống một cây cỏ nhỏ hơn. Dù không có hương thơm của hoa, nhưng lại mang trong mình sức sống kiên cường như cỏ dại.
Cậu ta đã không thể che giấu được niềm vui của mình.
………….
Sau khi khỏi bệnh, Omega lại quay về biệt thự.
Hôm đó tôi từ công ty trở về, vừa bước vào cửa đã thấy cậu ta đang ngồi xổm trước luống hoa trong vườn.
Chết tiệt, khu vườn tôi vừa mới cho người sắp đặt lại! Chẳng lẽ lại sắp bị gặm trụi cỏ nữa sao!
Omega nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn tôi, nở một nụ cười có phần ngượng ngùng.
Tôi nhìn vào miệng cậu ta.
May quá, lần này cậu ta không nhai thứ gì cả.
“Đang xem gì thế?”
“À, đang xem cái con vật bé xíu này.”
“Trông nó có lông mịn màng đáng yêu quá, có phải nó đang ăn hoa không?”
Tôi cúi đầu nhìn, phát hiện thứ cậu ta đang nói đến là một con ong mật.
“Đây là ong mật, một loài côn trùng.”
Nghe đến hai từ côn trùng, cậu ta giật mình, theo phản xạ lùi lại hai bước.
Nhưng đôi mắt thì vẫn dán chặt vào con ong béo mập kia.
Con ong bay vút lên, tôi thấy trên một cái cây ngoài vườn, chẳng biết từ bao giờ đã có một cái tổ ong.
Phải bảo người làm vườn phá cái tổ ong này đi mới được, làm tổ ở gần đây dễ đốt người lắm.
Tôi đang nghĩ vậy thì thấy một con ong khác xuất hiện ngay sau gáy Omega. Mắt thấy nó sắp sửa coi tuyến thể của cậu ta như một bông hoa để hút mật, tôi bèn giơ tay đuổi nó đi.
“Cậu cũng được lòng lũ ong mật quá nhỉ.”
Không biết có phải chúng bị mùi sữa tươi mật ong trên người cậu ta hấp dẫn đến không nữa.
Có lẽ do nỗi sợ với Trùng tộc, nghe tôi nói vậy, sắc mặt cậu ta trắng bệch, bất giác đưa tay sờ lên gáy mình.
Theo động tác của cậu ta, tôi nhận ra tuyến thể trên gáy cậu ta hơi nhô lên. So ra thì có vẻ lớn hơn tuyến thể của Alpha.
“Xin lỗi, tuy có hơi đường đột, nhưng tuyến thể của cậu có vẻ lớn hơn của Alpha mà tôi từng gặp. Chuyện này là bình thường hả?”
Cậu ta hình như rất thu hút côn trùng, mới đứng đây một lúc mà đã có mấy con bò lại gần.
Chẳng lẽ trong lúc tôi không để ý, tuyến thể của cậu ta đã bị côn trùng cắn rồi sao?
Bị hỏi đến tuyến thể, mặt Omega đỏ bừng, cậu ta theo bản năng đưa tay che gáy mình lại: “Vâng, đúng vậy. Tuyến thể của O bẩm sinh đã lớn hơn của A một chút, lúc gần đến kỳ phát tình sẽ sưng lên.”
Cậu ta bất an mím môi, bấm đốt ngón tay tính toán, kỳ phát tình của cậu ta cũng sắp đến nữa rồi.
Chủ đề này khiến cậu ta có chút không được tự nhiên, bèn chuyển chủ đề: “À phải rồi, mấy con côn trùng nhỏ gọi là ong mật này, chúng sống trong cái vật hình tròn kia à?”
“Ừ, cái đó gọi là tổ ong, là nhà do lũ ong tự xây. Chúng sẽ tiết ra mật ong, ngửi rất giống mùi tin tức tố của cậu.”
Cậu ta nhìn về phía tổ ong, dáng vẻ ngây ngô. Lúc này tôi mới chợt nhớ ra, có lẽ từ khi đến thế giới này, cậu ta vẫn chưa được uống sữa tươi mật ong.
Cậu ta nhìn tôi, rồi lại nhìn tổ ong: “Những con ong này sống cùng nhau à?”
“Đúng vậy, ong mật sống thành bầy đàn, phân công lao động vô cùng nghiêm ngặt, chia thành ong chúa, ong đực và ong thợ. Ong chúa có thân hình to lớn, chuyên việc đẻ trứng. Ong đực chuyên giao phối với ong chúa. Ong thợ là những con ong cái có cơ quan sinh dục phát triển không hoàn chỉnh, đảm nhận phần lớn công việc trong đàn. Số lượng trứng ong chúa đẻ ra rất cao, trong điều kiện thích hợp, một ngày đêm có thể đẻ tới 2000 quả.”
“Oa… Ngài biết nhiều thật đấy.”
“Chỉ là kiến thức bình thường thôi.”
Cậu ta khẽ nói: “Xem ra, sự phân công xã hội của Trùng tộc và những con côn trùng nhỏ này gần như y hệt nhau. Nếu Trùng Mẫu của Trùng tộc cũng có thể đẻ trứng với số lượng như vậy, thì cũng chẳng trách Trùng tộc giết mãi không hết… Các loài côn trùng khác cũng phân công như vậy sao ạ?”
Tôi đáp: “Tập tính của mỗi loài côn trùng đều khác nhau, nhưng tương tự thì có sự phân công của đàn kiến. Kiến chúa sau khi trưởng thành sẽ bẻ gãy cánh, thân hình nó to lớn không thể di chuyển, chuyên trách việc đẻ trứng. Kiến đực giao phối với kiến chúa, còn kiến thợ và kiến lính thì phụ trách các công việc khác.”
Omega nghe vậy, đăm chiêu suy nghĩ: “Xem ra Trùng Mẫu là hạt nhân của một tổ chức Trùng tộc. Có phải chỉ cần giết chết Trùng Mẫu thì tổ chức Trùng tộc đó sẽ tan rã không?”
“Thực ra trước đây các chuyên gia của chúng tôi từng đưa ra giả thuyết, chỉ cần có thể đột nhập vào tổ Trùng tộc và giết chết Trùng Mẫu thì Trùng tộc sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Cứ mỗi 300 năm, sức tấn công của Trùng tộc lại suy yếu, vì thế chúng tôi suy đoán rằng chu kỳ thay ngôi của Trùng Mẫu cũng là 300 năm. Tuy nhiên, 300 năm trước, một đội quân đã từng đột nhập vào tổ, nhưng họ không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Trùng Mẫu, nhiệm vụ đã thất bại.”
“Lần duy nhất nhìn thấy Trùng Mẫu là vào 1000 năm trước, ngay từ đầu Đại thảm họa, trong giai đoạn tiến hóa ban đầu, có một tiểu đội đã tấn công tổ Trùng tộc, nhưng lúc đó lực lượng tác chiến của chúng tôi không đủ sức để giết chết Trùng Mẫu, cuối cùng tiểu đội đó chỉ còn một người sống sót. Có lẽ cách duy nhất để chúng ta tiêu diệt Trùng tộc là giết chết ấu trùng Trùng Mẫu trong giai đoạn thay ngôi.”
“Lúc tôi đến thế giới này, vừa đúng thời điểm 300 năm. Cũng không biết lần này quân đội có nắm bắt được cơ hội để tiêu diệt Trùng tộc không.”
Lại là ba trăm năm?
Chu kỳ suy yếu của Trùng tộc là ba trăm năm, chu kỳ xuất hiện của Omega đỉnh cấp cũng là ba trăm năm. Không biết trong đó có mối liên hệ nào không, hay chỉ là trùng hợp.
“Tập tính của Trùng tộc thì tôi không rõ, nhưng thông thường, kiến chúa già trước khi chết sẽ đẻ ra vài quả trứng kiến cái. Những quả trứng này sau khi nở và trải qua tranh đấu, sẽ có một con trở thành kiến chúa mới.”
“Còn trong đàn ong, ong chúa cũng được chuyển hóa từ ong thợ bình thường. Trong cùng một thời kỳ, có thể có vài ấu trùng ong thợ chuyển hóa thành công thành ong chúa kế vị, sau một hồi chém giết, con ong chúa thực sự sẽ ra đời.”
“Nói cách khác, nếu tập tính của Trùng tộc và côn trùng tương tự nhau, thì cho dù các vị có tiêu diệt được một ấu trùng Trùng Mẫu, cũng sẽ có những ấu trùng Trùng Mẫu khác thay thế.”
Nghe vậy, Omega bất giác cắn chặt môi dưới.
Tôi đổi chủ đề: “Cậu nói buổi đầu của giai đoạn tiến hóa, từng có một tiểu đội đột nhập vào tổ Trùng tộc và nhìn thấy Trùng Mẫu. Trùng Mẫu trông như thế nào? Có ghi chép lại không?”
“Không có bất kỳ ghi chép nào. Thực ra nữ đội viên đó trước khi lên đường đã mang thai 6 tháng. Cô ấy gắng gượng trở về căn cứ rồi rơi vào hôn mê sâu, sinh ra một đứa trẻ trong lúc hôn mê, sau đó qua đời.”
“Lúc chết, cả người cô ấy chỉ còn da bọc xương, đã dùng chính sinh mạng của mình để nuôi dưỡng đứa con.”
“Đứa trẻ mà cô ấy sinh ra chính là Omega đầu tiên trên thế giới.”
Tôi ngắt lời cậu ta: “Cô ấy đã mang thai 6 tháng rồi mà vẫn để ra tiền tuyến chiến đấu sao?”
“Vào thời kỳ đó không phải tỷ lệ sinh sản rất thấp à? Tại sao cô ấy lại phải mang thai đi chiến đấu?”
Omega khó xử, khẽ cắn môi dưới: “Lời giải thích chính thức được đưa ra là, cô ấy là chiến binh có tốc độ nhanh nhất toàn liên bang, ngoài cô ấy ra, không ai có thể đảm nhận vị trí này.”
“Tiểu đội đó là một đội mạnh nhất được tuyển chọn qua nhiều vòng, mỗi thành viên đều có sở trường hơn người, và sở trường của nữ chiến binh đó chính là tốc độ.”
“Biệt danh của các đội viên được đặt theo tên động vật, biệt danh của cô ấy là Thỏ. Nghe nói thỏ là một loài động vật chạy rất nhanh trước thời đại thảm họa.”
Hàng mày tôi khẽ nhíu lại.
Tôi nghĩ đến đoạn gen của bò tồn tại trong cơ thể Alpha và đoạn gen của heo tồn tại trong cơ thể Omega.
Vậy thì, trong cơ thể của nữ chiến binh đó, liệu có chứa đoạn gen của thỏ không?
Khi phải đối mặt với hai thảm họa cùng lúc là ngoại xâm và tỷ lệ sinh sản sụt giảm nghiêm trọng, liệu loài người ở thế giới đó có từng cố gắng cấy ghép cho con người thể chất mạnh mẽ của một số loài động vật để vượt qua kiếp nạn đó không?
Thỏ, nhanh nhẹn và tốc độ sinh sản rất nhanh.
Nữ chiến binh đó là người tấn công nhanh nhẹn của đội, lại còn là một người phụ nữ có khả năng sinh sản.
“Nữ chiến binh đó cả đời có mấy người con?”
Có lẽ do tôi quá nghiêm túc, giọng Omega trở nên rụt rè, cẩn thận quan sát vẻ mặt của tôi: “Cả đời cô ấy chỉ sinh ra một Omega duy nhất đó. Nhưng sự ra đời của Omega đó chính là điểm mấu chốt để loài người có thể tiếp tục tồn tại.”
Tôi biết.
Đó là Omega duy nhất được nhắc đến trong sách lịch sử.
“Cậu có biết Omega đầu tiên đó, mỗi lứa sinh bao nhiêu con không?”
“Dĩ nhiên là biết, đây là môn học bắt buộc của mỗi O — ngài ấy mỗi lứa có thể sinh từ 5 đến 8 đứa con, đều là A và O, vô cùng…”
“Tàn nhẫn.”
“Gì cơ?” Dường như cậu ta không nghe rõ, hỏi lại tôi một lần nữa.
Thế là tôi lặp lại: “Tôi nói, điều đó rất tàn nhẫn.”
Đối diện với ánh mắt mờ mịt của cậu ta, tôi nói tiếp: “Sách của cậu từng viết, cả đời người đó sinh hạ hơn 300 đứa con, rồi qua đời vào năm 60 tuổi. Điều đó có nghĩa là, kể từ khi trưởng thành về mặt sinh lý, người đó đã không ngừng giao phối, rồi mang thai, sinh nở.”
“Trung bình mỗi năm đều phải mang thai một lần, mỗi lần kéo dài chín đến mười tháng, phần lớn thời gian trong đời đều ở trong thai kỳ, thời gian còn lại là giao phối với đàn ông.”
Sắc máu trên mặt Omega dần dần phai nhạt.
Tôi chỉ vào tổ ong: “Omega đó, rất giống với ong chúa.”
“Không, phải nói là, người đó còn không bằng ong chúa. Ít nhất ong chúa còn có thể thông qua tin tức tố để thống trị đàn ong, còn Omega đó chỉ có thể không ngừng sinh sản cho đến chết, kẻ thực sự nắm quyền kiểm soát là Alpha.”
“Tuổi thọ trung bình của con người ở thế giới các cậu đã đạt đến 150 tuổi, nhưng người đó lại qua đời ở tuổi 60. Sách lịch sử nói rằng, người đó do sinh non nên bẩm sinh yếu ớt, dẫn đến cơ thể suy nhược. Nhưng bất cứ ai phải sinh nở hàng chục năm như một ngày cũng không thể nào sống thọ được — có thật sự là người đó chết một cách bình thường không?”
Omega không thể cho tôi câu trả lời.
Chàng trai trong ánh hoàng hôn, được ráng chiều tô điểm, trông càng thêm mềm mại dịu dàng. Nhưng sự mềm mại này không hề bình thường.
Cậu ta giống như một đóa hoa mỏng manh, không chịu nổi bất kỳ mưa gió nào, chỉ có thể bị nhốt trong nhà kính, chờ người khác chăm sóc, sau đó sản sinh ra hạt giống.
Nhìn gương mặt non nớt như học sinh cấp hai của cậu ta, tôi hỏi: “Cậu có biết trong cơ thể mình có gen của heo không?”
“Cái gì?”
Cậu ta như bị kinh hãi, đột ngột nhìn về phía tôi.
“Trong cơ thể cậu có một đoạn gen của heo. Gã Alpha đến chỗ tôi lần trước, trong cơ thể gã có một đoạn gen của bò.”
“Tôi nghĩ có lẽ cậu nên biết gã Alpha đó là ai.”
Omega có bí mật, tôi biết điều đó.
Tôi từng đề cập trước mặt cậu ta rằng, tôi đã gặp một Alpha.
Gặp người quen ở nơi xa lạ, đáng lẽ cậu ta phải hỏi tôi một chút về gã Alpha đó mới phải, nhưng cậu ta lại chẳng hỏi gì cả.
Chỉ khi quen biết đối phương người ta mới cố tình giữ khoảng cách.
“Trước nữ chiến binh đó, đã rất lâu rồi không có trẻ sơ sinh ra đời phải không?”
“…Vâng.”
“Có lẽ biệt danh của nữ chiến binh đó được gọi là Thỏ, không phải vì cô ấy chạy nhanh, mà vì trong cơ thể cô ấy đã bị tiêm gen của thỏ, nên mới trở thành Thỏ.”
“Thỏ là một loài động vật vừa chạy nhanh, vừa sinh sản nhanh.”
“Có lẽ vào thời kỳ đầu, số người được cải tạo gen không nhiều, nên vị trí của cô ấy mới không thể thay thế.”
Cuối cùng, tôi nói thêm: “À phải rồi, còn cả tuyến thể của cậu nữa, hẳn cũng là kết quả của việc dung hợp gen. Gen của nó không hoàn toàn giống với gen trên các chi của cậu.”
“Trong cơ thể các cậu đã dung hợp không chỉ một loại gen.”
“Điều kỳ lạ là, gen tuyến thể của cậu và của gã Alpha tôi từng gặp có cùng nguồn gốc. Loại gen này không thể tìm thấy trong kho gen của Trái Đất, có lẽ là loại gen độc nhất của thế giới các cậu.”
…………….
Omega cứ thế hồn bay phách lạc, ngay cả tốc độ ăn cơm cũng chậm lại.
Trên bàn ăn, tôi bảo đầu bếp đưa cho cậu ta một chiếc cốc.
“Uống một chút đi, sẽ giúp dễ ngủ.”
“Cái này… là gì vậy?”
“Sữa tươi mật ong.”
Cậu ta cúi đầu uống một ngụm, có chút kinh ngạc mà mở to mắt.
“Mùi vị giống hệt tin tức tố của tôi!”
Hình như cậu ta rất thích hương vị này, uống từng ngụm từng ngụm nhỏ nhấm nháp, chẳng mấy chốc đã uống cạn ly.
Dáng vẻ ngoan ngoãn ôm chiếc cốc thủy tinh của cậu ta trông thật ngoan ngoãn, hệt như một cậu học sinh.
Nhưng ở thế giới của cậu ta thì cậu ta đã phải gánh vác trách nhiệm sinh sản rồi.
Có lẽ những gì tôi nói hôm nay đã gây ra một cú sốc quá lớn cho cậu ta, ăn cơm xong, một lúc sau cậu ta đã trở về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi.
Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, tuyến thể của cậu ta có hơi ửng đỏ.
Quả nhiên, đến tối, khi tôi còn đang ngủ, cậu ta đã tông cửa phòng tôi, vừa điên cuồng xé quần áo trên người, vừa bò về phía tôi.
May mà cái giường này của tôi rộng đến sáu mươi mét vuông, nên nhất thời cậu ta không thể bò đến trước mặt tôi được.
Tôi ngồi dậy, giơ tay nhấn chuông gọi trên đầu giường.
Tôi nhớ kỳ phát tình của cậu ta phải vài ngày nữa mới đến, sao lại sớm hơn rồi?
Lần này trên người tôi đâu có dính mùi hương gì.
Chẳng lẽ cái tư thế bò lồm cồm hệt như Kayako trong phim kinh dị này lại là một tư thế mới để cậu ta “báo đáp” tôi à?
Chỉ trong thoáng chốc, cậu ta đã bò đến trước mặt tôi.
“Cầu xin ngài, giúp tôi với!”
Tôi dùng một tay đè cậu ta xuống giường, dùng chăn cuộn cậu ta lại như một con nhộng.
“Ráng nhịn đi, lát nữa sẽ tiêm tin tức tố cho cậu.”
“Không! Không phải cái này! Tôi muốn cầu xin ngài giúp tôi cắt bỏ tuyến thể!”
Cả người cậu ta đỏ lựng như một con tôm luộc.
“Đây không phải là tuyến thể của tôi! Cái tuyến thể này còn sống!”
Hết chương 33.
