Chương 16: Dạy Học (Phần 3)
Dù cứng cỏi như tôi cũng phải kinh ngạc trước ác ý của em học sinh tên Đàm Hiểu Minh này. Học sinh bây giờ vì muốn chơi khăm giáo viên mà chơi lớn đến thế sao? Tôi thì không sợ, tôi vốn dễ ngủ, có ngủ trong nghĩa địa cũng ngủ ngay được, nhưng Đàm Hiểu Minh không sợ à? Em ấy hy sinh lớn quá rồi đấy.
“Thầy thì không sao, nhưng em có ổn không? Gia đình em thì sao? Ngủ lang bên ngoài muộn thế này, bố mẹ không lo lắng à?” tôi ân cần thăm hỏi.
Vẻ mặt Đàm Hiểu Minh đột nhiên trở nên rất đáng thương, chớp chớp mắt, nước mắt như chực trào ra: “Bố mẹ không cần em nữa, em không có chỗ nào để ngủ. Em phát hiện nhà xác ở đây có giường nên mấy hôm nay vẫn luôn ở đây.”
Thương tâm quá vậy?
Tôi suy nghĩ một lát rồi nói với Đàm Hiểu Minh: “Em đợi thầy một chút.”
Nói xong tôi lập tức gọi điện cho hiệu trưởng Trương. Dạo gần đây thời gian liên lạc với cô Trương đã ổn định hơn, tối nào tín hiệu bên cô ta cũng sẽ tốt lên, việc liên lạc trở nên tương đối dễ dàng.
Tôi bảo các em học sinh tự do hoạt động, còn mình thì ra hành lang gọi điện: “A lô, chào cô Trương, tôi là Thẩm Kiến Quốc đây. Có một vấn đề về học sinh tôi muốn hỏi cô. Em ấy tên là Đàm Hiểu Minh, nói là mình không nhà không cửa, chuyện này là sao thế cô? Ồ, bố bạo hành gia đình, mẹ không chịu nổi nên đã bỏ đi, để lại em ấy hứng chịu ác ý của người bố. Em ấy không dám ở nhà.”
Thì ra là vậy, thảo nào Đàm Hiểu Minh trông như một thiếu niên nổi loạn, mặt mày đầy vẻ hằn học, chắc chắn là do tổn thương từ người bố gây ra quá lớn.
Ngay lúc này, tôi đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn.
“Hiệu trưởng Trương, tôi muốn hỏi một chút, căn phòng trước đây của Lý Viện Viện đã có nhân viên nào khác dọn vào chưa? Nếu chưa, tôi muốn để Đàm Hiểu Minh ở đó, dĩ nhiên tiền thuê nhà của em ấy… có thể trừ vào lương của tôi.”
Khi nói những lời này, trái tim tôi đang gào thét, đang giãy giụa, như thể có một cái mở nắp chai đang khoan vào tim tôi, đau đến không thở nổi.
Trừ, trừ lương… Tôi đã nghèo kiết xác thế này rồi mà còn phải trừ lương…
Nhưng vấn đề của Đàm Hiểu Minh nhất định phải được giải quyết. Trước tiên phải tìm cho cậu nhóc một chỗ ở, không thể cứ ở mãi trong nhà xác được. Tiếp theo phải liên lạc với bố cậu nhóc, nếu ông ta cứ chứng nào tật nấy thì cần phải dùng đến pháp luật để bảo vệ quyền lợi cho Đàm Hiểu Minh.
Tuy rằng trẻ vị thành niên có một gia đình trọn vẹn thì vẫn tốt hơn, nhưng với một người bố như của Đàm Hiểu Minh, không có sự chăm sóc của ông ta có khi lại tốt hơn.
May mà hiệu trưởng Trương vẫn lương thiện như mọi khi: “Được… ở… rè rè… không cần… cậu… trả tiền… rè rè…”
Hiệu trưởng Trương quả thực là vị lãnh đạo tốt nhất mà tôi từng gặp (Mặc dù tôi cũng chỉ mới gặp mỗi một mình cô ta), chỉ cần cô ta không sa thải tôi, tôi nhất định sẽ đi theo cô ta đến cùng!
Cúp điện thoại xong, tôi vui vẻ quay trở lại lớp học, phấn khởi nói với Đàm Hiểu Minh: “Sau này em không cần phải ở nhà xác nữa rồi. Tối nay về cùng thầy, ở khu dân cư Bỉ Ngạn, tòa nhà số 4, đơn nguyên 4, căn hộ 404. Căn hộ đó có ba phòng ngủ, mấy hôm trước có một chị đồng nghiệp chuyển đi, vừa hay trống ra một phòng, em có thể dọn vào ngay tối nay. Vừa hay hai giờ có xe của trường đến đón thầy, thầy sẽ giúp em dọn nhà.”
Chắc là Đàm Hiểu Minh quá đỗi ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức không kiểm soát được biểu cảm, mặt cậu nhóc trông như sắp nứt ra, hỏi: “Phòng mà Lý Viện Viện ngủ ấy ạ?”
“Ồ? Em cũng biết cô ấy à? Em phải gọi là chị Viện Viện mới đúng, không được gọi thẳng tên như thế, mất lịch sự lắm.” Tôi chỉnh lại cách xưng hô của cậu ta.
“Ha ha ha ha ha!” Mục Hoài Đồng bỗng phá lên cười. Cách cười của cô nhóc thật đặc biệt, không đập bàn mà lại liên tục dùng móng tay cào lên mặt bàn, vừa cười vừa phát ra âm thanh cào bàn chói tai.
“Bạn học Mục, em có đề nghị nào hay hơn không?” Tôi nhìn về phía em ấy.
“Không có không có!” Mục Hoài Đồng xua tay, “Em vui cho Đàm Hiểu Minh thôi ạ, cuối cùng em ấy cũng có chỗ ở rồi, em vui quá, ha ha ha ha ha!”
Tôi biết ngay Mục Hoài Đồng là một cô gái tốt mà, dù cách thể hiện tình cảm có hơi phóng khoáng một chút, nhưng tâm hồn thì thật đẹp.
Dường như Đàm Hiểu Minh không muốn chuyển đi. Một đứa trẻ có hoàn cảnh như cậu nhóc chắc hẳn rất đề phòng người lạ, không đồng ý cũng là chuyện bình thường.
Cậu nhóc sa sầm mặt, suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói: “Em chuyển đến cũng được, nhưng hôm nay thầy Thẩm nhất định phải ngủ với em một đêm. Sau đêm nay, nếu thầy vẫn muốn em làm bạn cùng nhà trọ với thầy, em, em, em sẽ chuyển!”
Chữ “chuyển” cuối cùng mang theo cả tiếng nức nở, chắc hẳn là cậu nhóc cảm động lắm, chỉ là đang tuổi dậy thì nên tính cách hơi khó ở, không giỏi biểu đạt mà thôi.
“Không thành vấn đề, cứ quyết định vậy đi, tối nay thầy sẽ ở lại với em.” Tôi hứa.
Thời gian nghỉ giải lao cứ thế trôi qua, nhanh chóng đến tiết học thứ hai. Tôi dựa theo giáo án, giảng sơ qua cho các bạn học sinh thế nào là một thế giới quan đúng đắn. Tiết học sau tôi sẽ giảng cho các em một cách có hệ thống về việc làm thế nào để xây dựng một thế giới quan đúng đắn.
Rất nhanh đã đến hai giờ sáng, các em học sinh lần lượt đứng dậy ra về. Bọn họ có vẻ thân thiết với Đàm Hiểu Minh, hầu hết đều nhiệt tình vỗ vai cậu nhóc, chắc cũng là mừng cho cậu nhóc, dù sao thì sau này Hiểu Minh cũng có chỗ ở rồi mà.
Chỉ có Mục Hoài Đồng và Điền Bác Văn là ở lại bên cạnh tôi. Mục Hoài Đồng như thường lệ khoác tay tôi, nói: “Thầy ơi, tối nay hay là để em ở lại với thầy nhé, thầy mà… ở lại đây chẳng phải là hời cho Đàm Hiểu Minh quá sao. Với lại cái gì cũng có trước có sau, rõ ràng là em đến trước, sao thầy lại ngủ với cậu ta chứ.”
“Hiểu Minh còn nhỏ, thầy lo cho em ấy thôi mà.” Tôi giải thích với Mục Hoài Đồng, “Với lại em là con gái, sao có thể ngủ cùng hai người đàn ông bọn thầy được, phải biết tự bảo vệ mình chứ.”
An ủi Mục Hoài Đồng xong, tôi lại nhìn sang Điền Bác Văn: “Bạn học Điền, có chuyện gì không?”
Cậu học sinh họ Điền chắc đã tẩy trang lúc trong giờ học, bây giờ trông khá bình thường, còn mặc cả áo blouse trắng, giòi bọ trong miệng cũng biến mất tăm. Xem ra lúc trước cậu ta đã hy sinh không ít để cho tôi một màn chào đón bất ngờ.
“Em không có gì.” Điền Bác Văn nhìn chằm chằm vào cuốn sổ trong tay tôi, “Thầy có thể tặng cuốn sổ này cho em được không?”
“Không được.” Tôi kiên quyết lắc đầu, “Đây là quà của một người bạn tặng, thầy rất trân trọng nó. Nếu em thực sự thích, ngày mai thầy sẽ mua một cuốn khác tặng em.”
“Ai biết được ngày mai sẽ thế nào chứ?” Điền Bác Văn nhún vai rồi đi theo Mục Hoài Đồng rời khỏi lớp.
Trong lớp chỉ còn lại tôi và Đàm Hiểu Minh. Cậu nhóc vác tấm ván giường, hồ hởi nói với tôi: “Thầy ơi, chúng ta đi ngủ chung đi!”
“Đợi một chút.” Tôi nói, “Ngoài cửa có một bác tài xế sẽ đến đón thầy, nếu thầy không ra, ông ấy sẽ đợi đến tận năm giờ. Thầy phải ra báo với ông ấy một tiếng là tối nay thầy ở lại đây, để người ta khỏi phải thức đêm. Em có thể đợi thầy ở nhà xác.”
“Không.” Đàm Hiểu Minh cố chấp nói, “Em sẽ đi cùng thầy Thẩm, nhỡ thầy chạy mất thì sao.”
“Thầy đã hứa thì sẽ không nuốt lời.”
Tiếc là Đàm Hiểu Minh vẫn chưa tin tưởng tôi lắm, nhất quyết đi cùng tôi ra cổng bệnh viện. Trong màn sương dày đặc, chiếc xe buýt của trường dừng trước mặt tôi. Cửa xe mở ra, tôi đặt một chân lên bậc, nói với bác tài: “Bác tài ơi, có một em học sinh muốn cháu ở lại bệnh viện một đêm, hôm nay cháu không về nhé.”
Bác tài liếc nhìn Đàm Hiểu Minh đang thập thò sau lưng tôi, sa sầm mặt nói: “Cậu cẩn thận một chút.”
“Dạ vâng, bác yên tâm.” Tôi vỗ ngực.
“Không nói cậu.” Ông bác tài xế chìa ngón tay đeo găng ra, chỉ vào Đàm Hiểu Minh, “Nói nó đấy.”
Để lại câu nói đó, bác tài liền lái chiếc xe trống không đi mất, bỏ lại tôi đứng ngẫm nghĩ tại chỗ.
Chắc chắn là vì bác tài xế đã thấy hành vi của Hạ Tân đêm đó nên mới cảnh giác với tôi, cho rằng tôi là loại cầm thú sẽ ra tay với trẻ vị thành niên. Oan uổng quá đi mất!
Tôi rất muốn lôi điện thoại ra giải thích với ông ta, nhưng bác tài xế và tôi không hề kết bạn Wechat với nhau. Tôi đã từng chìa cành ô liu hữu nghị với ông ta trên xe, nhưng bác tài đã từ chối, nói rằng ông không muốn quá thân với tôi, có chuyện gì cứ liên lạc qua hiệu trưởng Trương là được.
Bị đồng nghiệp đối xử không thân thiện, thành thật mà nói tôi thấy khá là thất vọng. Nhưng nghĩ lại, bác tài lái xe đêm vất vả như vậy, tính tình có hơi khó chịu một chút cũng là chuyện bình thường, chúng ta nên thông cảm cho nhau.
Chào tạm biệt bác tài xong, tôi theo Đàm Hiểu Minh vào nhà xác.
Trên đường đi, tôi khó hiểu hỏi: “Bạn học Tiểu Minh, tại sao lúc nào em cũng vác theo tấm ván giường vậy?”
“Có tấm ván giường này thì em đi đâu cũng tồn tại được.” Đàm Hiểu Minh nói.
Haiz, đây là một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn đến mức nào cơ chứ. Giống như con ốc sên vác cái vỏ trên lưng, đi đến đâu là trải ván giường ra ngủ đến đó.
Đàm Hiểu Minh đi nhanh hơn tôi hai bước vào nhà xác, lúc tôi vào thì cậu nhóc đã tháo tấm ván giường xuống khỏi lưng rồi.
Không còn tấm ván giường nữa, dường như Đàm Hiểu Minh có chút thiếu tự tin. Cậu nhóc chỉ vào một chiếc giường kê ở góc tường, trên đó trải một tấm ga trắng đầy bụi.
“Thầy ngủ giường đó à?”
Cậu nhóc gật đầu, không nói gì.
“Thế còn em?” Tôi hỏi.
“Em nhìn thầy ngủ.” Đàm Hiểu Minh nhìn tôi nói, “Thầy lên giường đi rồi em sẽ ngủ.”
Cậu nhóc chỉ tay về phía một góc phòng, tối om không nhìn rõ, dường như ở đó có một chiếc giường cũ nát.
“Ván giường của em đâu?”
“Ở trên giường thầy ngủ đấy, thấy em tốt với thầy chưa.” Đàm Hiểu Minh nhếch miệng cười.
“Được.” Tôi gật đầu, “Ngày mai lúc dọn nhà thầy sẽ nhớ mang theo ván giường của em.”
Đàm Hiểu Minh không nói gì, nhìn tôi trèo lên giường xong thì đi về phía bóng đen kia.
Chiếc giường này đặc biệt ẩm ướt, tôi nằm lên đã thấy hơi khó chịu. Tôi định nói chuyện với Đàm Hiểu Minh, nhưng cậu nhóc ở trong bóng tối không lên tiếng, chắc là cũng đã ngủ rồi.
Tôi bỗng nhớ đến Ninh Thiên Sách, có chút hối hận. Tôi có thể ngủ cùng học sinh trong nhà xác, vậy tại sao đêm qua lại không đến nghĩa địa cùng Tiểu Ninh chứ? Trong đêm tối cô đơn, một mình Tiểu Ninh suy ngẫm về cuộc đời ở nghĩa địa, thật đáng thương làm sao.
Nghĩ đến đây, lòng tôi ngứa ngáy không yên, bèn nhắn cho Tiểu Ninh một tin: 【Ngủ chưa?】
Cậu ta gần như trả lời tôi ngay tức thì: 【Chưa, ngồi ghế cứng hơi khó ngủ.】
Vẫn còn trên tàu, hơn ba mươi tiếng ngồi ghế cứng, Ninh Thiên Sách cũng không dễ dàng gì.
Tôi suy nghĩ một lát rồi nói: 【Bây giờ tôi cũng đang ngủ không được thoải mái lắm, ở trong nhà xác, ngủ cùng một đứa trẻ.】
Ngón tay tôi lướt nhanh trên điện thoại, kể cho Tiểu Ninh nghe chuyện của Đàm Hiểu Minh.
Một lúc lâu sau Tiểu Ninh không trả lời, chắc là trên tàu tín hiệu không tốt. Lúc tôi đang ôm điện thoại sắp ngủ thiếp đi thì nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn yếu ớt.
Mở ra xem, là tin nhắn của Tiểu Ninh.
【Gửi vị trí của anh cho tôi, tôi đã xuống ở ga gần nhất, đang đi xe ghép về thành phố H tìm anh. Cậu thiếu niên bên cạnh anh rất nguy hiểm, đừng lại gần cậu ta, cũng đừng nằm trên chiếc giường đó.】
Tôi đang lúc hoang mang thì nghe thấy từ dưới tấm ván giường phát ra tiếng nói: “Lưng tựa lưng, thoải mái thật”, “Lưng tựa lưng, thoải mái thật”.
Hết chương 16.
