Chương 46: Phiên Ngoại 4
Lúc còn sống, ông tên là Tề Đại Tráng, là một tài xế thật thà, an phận. Sau khi bệnh chết, vì có tay nghề nên ông được sắp xếp làm lái xe dẫn độ, để có thể tích chút âm đức cho vợ con, khiến đường đời của họ thuận lợi hơn, sau này sống tốt hơn.
Để ngăn những tài xế này làm phiền người thân còn sống, Địa Phủ đã phân công địa điểm làm việc cho các tài xế xe dẫn độ ở rất xa khu vực họ từng sinh sống. Tề Đại Tráng từ một thành phố hẻo lánh đến thành phố H, an phận thủ thường lái xe mỗi đêm.
Hợp đồng ông ký với Địa Phủ là năm mươi năm, năm mươi năm sau con cái ông cũng sẽ già đi, lúc đó Tề Đại Tráng có thể yên tâm đi đầu thai rồi.
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, lái xe trong sự buồn tẻ, thỉnh thoảng gặp phải lệ quỷ còn có khả năng bị cướp xe. May mà ông là nhân viên thời vụ của Địa Phủ, có cách tự bảo vệ mình, còn có thể gọi khẩn cấp cho công chức Thành Hoàng, nên không sợ hãi đám lệ quỷ này.
Nhưng mấy ngày gần đây, ông nhận được thông báo của cấp trên, nói rằng ở thành phố H có một nhóm lệ quỷ bị giam cầm sắp trốn thoát ra ngoài. Cấp trên dặn ông nhất định phải bảo vệ tốt cho bản thân, vì nhân viên thời vụ của Địa Phủ có chút pháp lực như ông là món khoái khẩu của lệ quỷ, ăn thịt ông có thể tăng không ít công lực. Phải chú ý mấy địa điểm như khu dân cư Bỉ Ngạn, trường trung học Nhân Ái, địa chỉ cũ của Bệnh viện số 4 và khu cơ sở cũ của trường Đại học Sư phạm. Những con quỷ lên xe từ những nơi này tuyệt đại đa số đều là lệ quỷ, phải nhớ kỹ, phải hết sức cẩn thận. Nếu phát hiện có gì không ổn thì cố gắng hết sức kêu cứu trước khi lệ quỷ ra tay, nếu không có thể sẽ bị ăn thịt trước khi nhân viên cứu viện đến nơi.
Tề Đại Tráng vừa nhận được thông báo thì đã nhận được cuộc gọi, nói có người muốn đi nhờ xe đến khu dân cư Bỉ Ngạn.
Trên xe của Tề Đại Tráng có máy thu tín hiệu, chỉ cần quỷ vừa khởi niệm là ông có thể nhận được thông tin. Thường có những con quỷ mới chết không phân biệt được mình là người hay quỷ, nói nhầm cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mà khu dân cư Bỉ Ngạn…
Tề Đại Tráng siết chặt máy kêu cứu trong tay, chở một xe đầy quỷ đến một trường đại học nào đó để đón quỷ mới.
Không ngờ tới, người lên xe lại thật sự là một người sống?!
Một người làm sao có thể gửi tín hiệu? Một người sống tại sao lại muốn đi xe buýt của quỷ? Cậu ta không thể tự mình bắt taxi sao?
Dù trong lòng vô cùng kinh ngạc, nhưng với tư cách là nhân viên thời vụ của Địa Phủ, để giữ gìn hình tượng của miếu Thành Hoàng, Tề Đại Tráng vẫn giữ vẻ mặt uy nghiêm, dùng ánh mắt vô cùng lãnh đạm nhìn người vừa lên xe.
Cậu ta là người biết nội tình sắp đi đến chỗ chết, hay là thiên sư được Địa Phủ cử đến để hỗ trợ ông khắc chế lệ quỷ?
Nhưng mà, cả hai đều không phải. Thấy người này như bị mù, định ngồi vào chiếc ghế đã đầy lệ quỷ, Tề Đại Tráng vội nhắc một câu: “Ghế vừa mới sơn xong, hề, hề, hề.”
Ba tiếng “hề” cuối cùng thật sự không phải ông cố ý, chỉ là đã quá lâu không nói chuyện, Tề Đại Tráng chỉ hắng giọng một chút mà thôi.
Người lên xe là một chàng trai rất ngoan ngoãn, nghe nói không được ngồi ghế, liền ngoan ngoãn đứng giữa xe. Các hành khách trong xe rất tò mò về người sống, có một con quỷ tinh nghịch thổi vào gáy cậu ta.
Người sống tiếp xúc gần với nhiều quỷ như vậy không tốt, sẽ bị giảm tuổi thọ. Tề Đại Tráng bèn nhắc nhở các hành khách, bảo chúng đừng làm phiền những hành khách khác loại. Thân là nhân viên thời vụ của Địa Phủ, lời của Tề Đại Tráng vẫn rất có tác dụng, các hành khách nhanh chóng lùi ra, an phận ngồi vào chỗ của mình, dùng ánh mắt liên tục liếc nhìn người sống kia.
Lúc xuống xe, ông thấy vị khách người sống đó ngốc nghếch đi về phía khu dân cư âm u, không khỏi dặn dò một câu: “Hy vọng ngày mai tôi vẫn còn có thể gặp được cậu.”
Sao nghe có vẻ không hay lắm nhỉ? Uầy, đúng là đã quá lâu rồi ông không nói chuyện với người sống, không quen lắm.
Khu dân cư Bỉ Ngạn quá đáng sợ, hành khách vừa xuống xe, Tề Đại Tráng còn chưa đợi cậu ta nói xong đã nhấn ga chạy mất, trong lòng thầm cầu nguyện cho vị khách đó. Hy vọng lần sau có thể gặp lại cậu ta, dù là biến thành quỷ cũng được, ngàn vạn lần đừng bị lệ quỷ ăn thịt mất, ngay cả đến cơ hội đầu thai cũng không có.
Mang theo nỗi lo lắng đó, mấy ngày sau Tề Đại Tráng nhận được thông báo lần thứ hai, vị khách người sống lần trước đã sống sót ở khu dân cư Bỉ Ngạn, cậu ta muốn đến trường trung học Nhân Ái!
Lẽ nào đây thật sự là một vị thiên sư thâm tàng bất lộ? Tề Đại Tráng mang theo nghi vấn, dọn ra một chỗ ngồi cho cậu ta. Để phòng những con quỷ khác ngồi vào, ông còn đặc biệt dán một tờ giấy ghi “Chỗ ngồi chuyên dụng của thầy Thẩm”.
Vốn tưởng âm khí của khu dân cư Bỉ Ngạn đã đủ đáng sợ rồi, không ngờ trường trung học Nhân Ái còn kinh khủng hơn, rốt cuộc thì bên trong đó đã phong ấn bao nhiêu lệ quỷ vậy? Nhân viên thời vụ như Tề Đại Tráng chỉ nhìn ngôi trường từ xa thôi cũng đã cảm thấy run lẩy bẩy, vậy mà thầy Thẩm lại muốn đi vào.
Trách nhiệm của Tề Đại Tráng là vậy, không còn cách nào khác, chỉ có thể dặn cậu ta hai giờ nhất định phải ra. Hy vọng thầy Thẩm có thể sống được đến hai giờ sáng.
Thế nhưng đêm đó thầy Thẩm không xuất hiện, Tề Đại Tráng nhận được thông báo không cần đón cậu ta. Đêm nay, sau khi đưa một xe quỷ đến cầu Nại Hà, ông liền tan làm.
Tìm một bãi xe phế liệu để đỗ xe, Tề Đại Tráng trầm tư trong ánh bình minh. Âm khí ở trường trung học Nhân Ái nặng như vậy, nếu lệ quỷ cùng lên xe, có lẽ ông thật sự sẽ bị ăn thịt mất. Hy vọng lần hy sinh này có thể đổi lại đãi ngộ tốt hơn cho vợ con…
Tề Đại Tráng vừa bi thương nghĩ, vừa tìm một chỗ trên xe để tránh ánh nắng mặt trời rồi ngủ thiếp đi.
Lại một lần nữa không ngờ tới, thầy Thẩm vẫn còn sống! Cậu ta tung tăng nhảy nhót lên xe ở một trung tâm thương mại, còn dẫn theo một người sống thứ hai! Nghe nói là bạn học thời đại học của cậu ta, gặp quỷ nên đi nhờ xe.
Chẳng phải là gặp quỷ thôi sao, bên cạnh họ còn có một con lệ quỷ tóc ngắn đi theo, âm khí nặng đến mức khiến Tề Đại Tráng run lẩy bẩy, ngay cả nói cũng không dám.
Chỉ một thoáng do dự, người sống tên Hạ Tân đã đặt mông ngồi lên người một nữ quỷ. Tề Đại Tráng chết lặng, nhưng vì thể diện của Địa Phủ, chỉ đành phải giữ im lặng.
Dù sao thì quỷ trên xe cũng đều là những con quỷ an phận sắp đi đầu thai, nếu cứ nhất quyết đi theo xuống xe, mặt trời vừa lên là sẽ hồn bay phách tán, chúng không dám đâu.
Ai ngờ nữ quỷ này lại thật sự dám, nó hút sinh khí của Hạ Tân, rồi dùng cơ thể người đó để quyến rũ thầy Thẩm, hòng hấp thụ dương khí của người sống thứ hai. Nếu ăn được hai phần sinh khí này, nữ quỷ đó có thể biến thành lệ quỷ.
Cứ thế này không được, âm khí quá nặng sẽ làm tổn thương người đàn ông tên Hạ Tân kia. Tề Đại Tráng định dừng xe, rồi dùng pháp khí của nhân viên thời vụ để khống chế nữ quỷ, ai ngờ thầy Thẩm một đấm đã đánh sinh khí vào trong cơ thể Hạ Tân. Nữ quỷ kia bị đẩy ra, lơ lửng trong không trung một lúc rồi hồn bay phách tán!
Các hành khách la hét ôm nhau sưởi ấm, sợ bị thầy Thẩm chạm vào. Con lệ quỷ tóc ngắn ở ghế sau thì mặt mày bình thản, dường như đã quen với chuyện này.
Mất đi một luồng sinh khí, thầy Thẩm vẫn tràn đầy tinh thần, đỡ Hạ Tân ngồi ngủ ngon lành. Rốt cuộc thì sinh khí của cậu ta dồi dào đến mức nào, đây chính là một đấm đánh ra lượng sinh khí của một người đấy!
Tâm trạng Tề Đại Tráng phức tạp nhìn hai người họ tung tăng nhảy nhót xuống xe sớm. Con lệ quỷ tóc ngắn trong xe nói với ông: “Không về khu dân cư Bỉ Ngạn nữa, tôi đi thẳng đến cầu Nại Hà.”
“Cô muốn vào Địa Phủ à?” Đây là lần đầu tiên Tề Đại Tráng thấy một lệ quỷ chủ động muốn được siêu độ.
“Ừm.” Con quỷ tóc ngắn gật đầu, “Hy vọng kiếp sau có thể gặp được người tốt như thầy Thẩm.”
Cô ta khẽ mỉm cười, cắt một lọn tóc của mình, lọn tóc đó bay vào khu dân cư Bỉ Ngạn, có lẽ là để gửi tin cho ai đó.
Đến cầu Nại Hà, Tề Đại Tráng mới biết đó là một trong những lệ quỷ phiền phức của thành phố H. Nếu nó trở nên lợi hại thì có mấy Tề Đại Tráng cũng không đủ sức, vậy mà lại bình tĩnh tự mình chọn lên cầu, rời khỏi dương thế để vào âm gian.
Tề Đại Tráng thầm mừng cho vận may của mình, nhưng nghe nói thành phố H còn hơn hai mươi lệ quỷ nữa. Nhân viên của Địa Phủ đều nhìn ông bằng ánh mắt đồng cảm, âm thầm cổ vũ, chúc ông có thể sống sót.
Tề Đại Tráng mang tâm trạng nặng trĩu, mấy ngày liền không có khách. Lệ quỷ ở thành phố H không dám đi xe nữa. Tin đồn trong giới quỷ lan rất nhanh, mọi người đều biết có một người sống có thể một đấm đánh chết quỷ nhập xác thường đi xe vào ban đêm. Trước khi cậu ta mua xe riêng, có lẽ mọi người nên làm du hồn một thời gian thì an toàn hơn.
Mỗi ngày Tề Đại Tráng nhìn chiếc xe buýt quỷ trống không, tâm trạng vô cùng phức tạp. Nếu ông còn sống, chắc chắn sẽ lặng lẽ châm một điếu thuốc, suy ngẫm về cuộc đời.
May mà xe không trống được mấy hôm, thầy Thẩm lại đến đi nhờ xe. Cậu ta đến địa chỉ cũ của Bệnh viện số 4. Lần này Tề Đại Tráng đã không còn lo lắng cho cậu ta nữa, thầy Thẩm làm sao có thể xảy ra chuyện được cơ chứ. Quả nhiên, ngày hôm sau, một thiếu niên lệ quỷ lên xe, toàn thân đầy vết bỏng nắng, cõng tấm ván giường khóc lóc nói rằng mình thật sự không chịu nổi nữa, nếu cứ tiếp tục ở cùng thầy Thẩm, sớm muộn gì cũng sẽ hồn bay phách tán, chi bằng sớm đi đầu thai cho xong.
Tề Đại Tráng lại không hề thấy bất ngờ, vẻ mặt bình tĩnh đưa nó đến Địa Phủ.
Thầy Thẩm thật sự là một người kỳ diệu.
Mấy ngày sau, thầy Thẩm dẫn theo một lệ quỷ từ thời Dân Quốc sống đến bây giờ, cậu ta gọi lệ quỷ đó là thầy Lưu. Tề Đại Tráng thấy thầy Lưu không khỏi rùng mình một cái. Những con quỷ thời bình như bọn họ, dù là công chức cũng không thể so bì được với quỷ thời Dân Quốc lợi hại, thảo nào công chức Địa Phủ không dám theo xe để “Câu cá thực thi pháp luật”, hóa ra là sợ con quỷ Dân Quốc này!
Pháp lực hơn một trăm năm, có mấy người như ông cũng không đủ cho nó nuốt.
Tề Đại Tráng vô cùng lo lắng, ai ngờ thầy Lưu lại đặc biệt khách khí ngồi bên cạnh thầy Thẩm, ra vẻ nịnh nọt, không có chút khí thế nào của lệ quỷ. Sau đó lại có một xác sống lên xe… Uầy, không nói gì nữa, thảm quá. Tề Đại Tráng nhìn cảnh xác sống đó la hét thảm thiết trong xe khi bị thầy Thẩm cắt móng tay… không khỏi lặng lẽ dời tầm mắt, làm một tài xế an phận thủ thường, xem như ông không thấy gì cả.
Đêm đó, ông chở một nam quỷ mình đầy thương tích đến Địa Phủ, nó ôm cánh tay mình run rẩy toàn thân, nói những câu ngớ ngẩn như “Trùng của tôi chết rồi, chết rồi”, “Công lực của tôi tan rồi, tan rồi”. Vừa nhìn đã biết là học trò của thầy Thẩm, Tề Đại Tráng nở một nụ cười cảm thông sâu sắc.
Tuy ông không chở được cô hồn dã quỷ, nhưng lệ quỷ lại đến hết con này đến con khác. Có một cô gái xinh đẹp mặc đồ đỏ tên là Mục Hoài Đồng, tay trong tay với một cô gái áo trắng đến đầu thai, nói rằng tâm nguyện đã hoàn thành, tất cả là nhờ thầy Thẩm.
Trong tay Mục Hoài Đồng còn ôm hai cuốn sách luật, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhất định Thẩm Kiến Quốc sẽ bị ế cả đời!”
Tề Đại Tráng ngày càng thành thạo hơn, trước mặt thầy Thẩm cũng trở nên tự nhiên hơn, thậm chí còn dám phóng xe trên đường để dọa thầy Thẩm. Lũ dã quỷ gần đó đều khen ông là đàn ông đích thực, lại có thể làm thầy Thẩm sợ hãi, thật sự là cường quỷ của giới quỷ!
21 lệ quỷ cuối cùng của thành phố H lên xe, thầy Thẩm và một vị thiên sư có pháp lực hoàn toàn không bằng cậu ta đứng dưới xe vẫy tay tiễn biệt, vẻ mặt rưng rưng nước mắt. Một người như vậy, sao có thể siêu độ nhiều lệ quỷ đến thế?
Trên đường đi, Tề Đại Tráng đã hỏi câu hỏi này. Thầy Lưu im lặng một lúc, rồi đưa cuốn sổ tay bằng da người mà mình nhập vào cho Tề Đại Tráng.
“Tâm nguyện của tôi đã hoàn thành, cuốn sổ này mang vào Địa Phủ cũng vô dụng, chi bằng tặng anh để học hỏi. Trong sổ ghi lại giáo án mấy bài giảng vừa qua của thầy Thẩm, hy vọng có thể giúp anh dẫn dắt những lệ quỷ lầm đường lạc lối lên cầu Nại Hà, nói cho chúng biết nhân gian có thầy Thẩm, chi bằng đến Địa Phủ thì tốt hơn.”
Tề Đại Tráng lật xem cuốn sổ, đột nhiên cảm thấy trong lòng mình tràn đầy chính khí, sau này lái xe buýt quỷ không còn sợ có lệ quỷ đi xe quỵt tiền nữa!
Sau khi các lệ quỷ được siêu độ, thầy Thẩm rời khỏi thành phố H, xe dẫn độ trở lại hoạt động như bình thường.
Nếu có ai đó ban đêm vô tình lên nhầm chiếc xe buýt quỷ không một bóng người, xin đừng sợ hãi, vì trên xe có một tài xế đã tốt nghiệp nhờ giáo án của thầy Thẩm. Ông là một tài xế có tấm lòng đặc biệt tốt, sẽ đưa bạn về nhà an toàn.
Biết đâu sáng hôm sau khi tỉnh dậy, bạn còn phát hiện trong đầu mình xuất hiện một vài nguyên lý triết học Mác mà mình chưa từng học thuộc.
Hết chương 46.
