Chương 61: Tay Không Bắt Quỷ

Chương 61: Tay Không Bắt Quỷ

 

Trong bệnh viện, Giả Thu Ngộ vẫn đang an ủi bác trai bác gái nhà mình: “Vị thiên sư đó tuổi không lớn, nhưng thật sự cực kỳ lợi hại. Lần trước cháu bị kẹt trong tầng hầm ở Bạch Lâu cũng là nhờ cậu ấy cứu, nhất định cậu ấy sẽ có cách cứu được anh Nguyên Tự!”

 

Cả nhà họ Giả đều biết chuyện Giả Thu Ngộ bị kẹt ở Bạch Lâu, một việc lớn như vậy sao có thể không hay. Cũng nhờ đó mà họ mới biết đến sự tồn tại của một cơ quan như Cục Quản lý. Hôm ấy, chính gia đình Giả Nguyên Tự đã cùng vợ chồng em trai mình đi đón Giả Thu Ngộ về.

 

Cha của Giả Nguyên Tự nhìn cháu trai, nói: “Không ngờ cái lần cháu gây chuyện đó, lần này lại có thể cứu mạng anh con thật.”

 

Diệp Văn Phương khóc đến sưng cả mặt: “Rốt cuộc thì Nguyên Tự đã chọc phải thứ gì chứ, cứ ngỡ là tai nạn, ai ngờ lại là bị người ta hãm hại!”

 

Người quản lý của Giả Nguyên Tự ngồi một bên, cả người đờ đẫn, mặt mày trắng bệch. Khi Giả Nguyên Tự được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, người nhà muốn lau người cho anh ta thì phát hiện dấu tay quỷ trên mắt cá chân, cả thế giới của họ như thể biến thành một câu chuyện huyền ảo.

 

Giữa lúc cả nhà đang chìm trong không khí ảm đạm, một bóng ma lơ lửng trôi vào phòng. Nhìn Giả Nguyên Tự với các chỉ số sinh tồn đã ổn định trở lại, từ trong bóng đen, một bàn tay từ từ vươn ra, siết lấy cổ anh ta.

 

Trong phòng bệnh, khi mọi người đang chờ thiên sư tới, Giả Thu Ngộ bỗng kêu lên một tiếng.

 

Rồi cậu ta nhảy dựng lên, lôi ra mặt dây chuyền mà cậu ta đặt làm riêng, bên trong chứa một lá bùa gấp thành hình tam giác: “Nóng nóng nóng, nóng quá!”

 

Mẹ của Giả Thu Ngộ là Hạ Lan vội nhìn con trai: “Sao thế này?”

 

Giả Thu Ngộ một tay đè mặt dây chuyền, giữ cho nó không chạm vào da mình: “Con không biết nữa, tự dưng nóng quá.”

 

Đúng lúc này, thiết bị bên cạnh Giả Nguyên Tự bắt đầu vang lên tiếng cảnh báo. Diệp Văn Phương lập tức lao về phía con trai: “Nguyên Tự! Nguyên Tự con đừng dọa mẹ mà, bác sĩ ơi!”

 

Trong đầu cha của Giả Nguyên Tự chợt lóe lên một suy nghĩ, ông giật phắt sợi dây chuyền trên cổ Giả Thu Ngộ rồi đặt lên người Giả Nguyên Tự. Ngay sau đó, những người đang vây quanh Giả Nguyên Tự đều cảm nhận rõ một luồng gió lạnh lẽo quét qua, mà thiết bị vốn đang réo lên cảnh báo cũng từ từ im lặng.

 

Lúc này bác sĩ cũng chạy vào, nhìn lướt qua máy móc, rồi vạch mắt Giả Nguyên Tự ra xem, không thấy có vấn đề gì.

 

Bác sĩ dặn người nhà đừng vây quanh bệnh nhân, mở cửa sổ cho thoáng khí, sau khi xác nhận các chỉ số sinh tồn của bệnh nhân tạm thời ổn định thì lại đi ra ngoài.

 

Mọi người trong phòng bệnh nhìn nhau. Diệp Văn Phương ngồi cạnh giường, nắm chặt tay con trai, lá bùa kia được nhét trong chăn của anh ta. Bà nắm lá bùa như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vừa khóc vừa nhìn cháu trai: “Tiểu Ngộ, vị thiên sư kia khi nào tới, còn bao lâu nữa mới tới? Rốt cuộc là ai muốn lấy mạng Nguyên Tự nhà bác thế này.”

 

Giả Thu Ngộ run rẩy cầm điện thoại đi sang một bên: “Cháu hỏi đây, cháu đi hỏi ngay đây!”

 

Đáng sợ quá, thật sự quá đáng sợ. Vừa rồi lá bùa nóng lên, các thiết bị y tế đang theo dõi trên người anh họ lại réo chuông cảnh báo, nói cách khác, có lẽ con quỷ muốn lấy mạng anh cậu ta đang ở ngay trong phòng bệnh này, đang đứng bên cạnh quan sát bọn họ!

 

Nghĩ đến khả năng đó, cậu ta cầm điện thoại mà run đến độ gõ chữ cũng không xong.

 

Biết thế lúc đó cậu ta đã mua thêm mấy lá bùa. Một lá bùa này liệu có cản nổi con quỷ đòi mạng kia không?

 

Diệp Văn Phương quay sang nhìn người quản lý của con trai: “Cô nói thật cho tôi biết, hai người có làm chuyện gì thất đức không! Có từng hại ai chưa!”

 

Trình Loan vội lắc đầu nguầy nguậy: “Không có, tuyệt đối không có! Nguyên Tự có gia cảnh tốt, cũng không thiếu tiền, cậu ấy vào nghề này chỉ vì yêu thích thôi, cậu ấy thật sự chưa từng làm bất cứ chuyện gì hại người để leo lên cao cả!”

 

Trừ phi Giả Nguyên Tự là bậc thầy quản lý thời gian, giấu cả cô để ngấm ngầm làm chuyện xấu sau lưng, bằng không theo những gì cô biết thì tuyệt đối không có!

 

Chẳng mấy chốc, lá bùa dường như cũng không chống đỡ nổi nữa. Diệp Văn Phương cảm nhận rõ ràng lá bùa đang nóng lên, bà khẽ kéo chăn ra xem thì thấy lá bùa trong mặt dây chuyền hình tam giác đã hóa thành tro đen.

 

Ngay sau đó, một cơn gió lốc nổi lên trong phòng bệnh. Thấy vậy, Hạ Lan vội chạy tới định kéo Giả Thu Ngộ đi. Con trai bà mới gặp quỷ cách đây không lâu, nói không chừng dương khí còn chưa hồi phục, cháu trai tuy quan trọng, nhưng bà không muốn vì thế mà đẩy cả con trai mình vào.

 

Cha của Giả Thu Ngộ che chở cho hai mẹ con: “Hai mẹ con ra ngoài trước đi!”

 

Lời còn chưa dứt, cửa phòng bệnh đã đóng sầm lại.

 

Đến nước này, ai mà không hiểu ý của con ác quỷ nữa chứ, nó muốn nhốt tất cả bọn họ chết ở đây.

 

Hạ Lan lao ra cửa, cố gắng mở, nhưng dù kéo thế nào cửa cũng không nhúc nhích, dù đập cửa ra sao thì các bác sĩ, y tá, thậm chí là cả bệnh nhân qua lại bên ngoài dường như cũng không nghe thấy gì. Thậm chí bà còn có thể nhìn thấy người bên ngoài qua ô cửa kính nhỏ, nhưng dù bà có gào thét thế nào, họ cũng chẳng có chút phản ứng.

 

Cha của Giả Nguyên Tự nhặt lá bùa đã cháy thành tro lên rồi lao ra cửa, ông định dán nó lên cửa xem có mở được không, bụng bảo dạ cháy thành tro rồi thì biết đâu vẫn còn chút dư uy.

 

Kết quả, ông chưa kịp chạy tới cửa thì một lực lượng vô hình đã hất văng ông bay ngược lại. Người đàn ông nặng bảy tám mươi cân bay bổng lên không, đập mạnh vào bức tường phía cửa sổ rồi mới rơi xuống.

 

Diệp Văn Phương hét lên kinh hãi: “Ông xã!”

 

Bà vội lao tới, nhưng đúng lúc này, thiết bị theo dõi lại vang lên tiếng báo động.

 

Giả Nguyên Tự đang nằm trên giường bệnh như thể không thở được, người vốn đang hôn mê cũng bắt đầu giãy giụa theo bản năng.

 

Diệp Văn Phương lại chạy về phía con trai, bà không nhìn thấy thứ gì trên người anh ta, nhưng bà biết chắc chắn con quỷ đó đang giết con trai mình. Bà vừa dùng hai tay xua đuổi vừa khóc lóc van xin: “Đừng giết con trai tôi, nếu nó có làm gì có lỗi với ngài, ngài muốn báo thù thì tìm tôi, tôi đền mạng cho ngài, cầu xin ngài tha cho nó, tôi đền mạng cho ngài!”

 

———–

 

Lúc Quý Nam Tinh xuống xe, cậu nhìn đám mây đen kịt trên bầu trời bệnh viện mà chau mày.

 

Tiêu Dã cũng ngẩng đầu nhìn theo cậu: “Tình hình gì đây, chắc không phải sắp mưa đâu nhỉ.”

 

Nếu không thì cái thứ trông như mây mưa này, sao chỉ bao trùm mỗi khu bệnh viện thế này.

 

Quý Nam Tinh lấy chuỗi hạt trên tay xuống, cậu khẽ niệm chú, đầu ngón tay lần lượt lướt qua từng hạt một. Khi lướt từ hạt đầu đến hạt cuối, cậu tiện tay tung chuỗi hạt lên không trung, cổ tay khẽ lật, một lá bùa đã xuất hiện trong lòng bàn tay. Sau khi nhanh chóng bấm pháp quyết, lá bùa liền bay vút lên rồi bùng cháy.

 

Lửa từ lá bùa rơi xuống chiếc chuông vàng treo ở cuối chuỗi hạt, chiếc chuông lập tức rung lên, từng tiếng chuông trong trẻo vang vọng lan ra.

 

Nữ quỷ đang muốn siết cổ Giả Nguyên Tự bị tiếng chuông vàng này trấn áp, trong nháy mắt cả người không thể động đậy.

 

Tiêu Dã nhìn cảnh tượng phi khoa học này, dù sao thì chuỗi hạt kia cứ thế lơ lửng giữa không trung. Hắn còn chưa kịp kinh ngạc thì đã thấy Quý Nam Tinh thu chuỗi hạt lại: “Đi thôi, lệ quỷ đang giết người.”

 

Sát khí trên người con quỷ kia chính là kim chỉ nam tốt nhất, Quý Nam Tinh lần theo sát khí, dễ dàng tìm được phòng bệnh của Giả Nguyên Tự.

 

Cậu vừa đẩy cửa ra, còn chưa kịp nhìn rõ tình hình trong phòng, một tiếng khóc gào đã nổ tung: “Thiên sư, cuối cùng ngài cũng đến rồi! Ngài mà không đến nữa là cả nhà chúng tôi đi tong cả đám rồi, hu hu hu!”

 

Giả Thu Ngộ được cha mẹ che chở phía sau, vừa thấy người đẩy cửa bước vào, suýt chút nữa cậu ta đã lao tới ôm chân người.

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn những người vẫn còn khóc được, còn sức khóc chứng tỏ sinh khí dồi dào, không chết được. Cậu nói với Tiêu Dã đang đi vào theo mình: “Đóng cửa.”

 

Tiêu Dã lập tức đóng cửa rồi đứng canh ở đó. Hắn cũng không nhìn thấy quỷ, trong phòng lại đã có một đám người, hắn vẫn nên đứng ở cửa để khỏi vướng tay vướng chân Quý Nam Tinh.

 

Nhìn người phụ nữ gần như đè cả cơ thể mình lên người Giả Nguyên Tự, Quý Nam Tinh quát: “Lui ra!”

 

Diệp Văn Phương gần như nghe lệnh theo bản năng, lập tức lùi lại nhường chỗ.

 

Thấy nữ quỷ vẫn đang siết chặt lấy cổ Giả Nguyên Tự, Quý Nam Tinh bước nhanh tới, một tay túm lấy tóc nữ quỷ rồi quật mạnh xuống đất: “Nếu cô có thù với anh ta thì nói rõ đầu đuôi câu chuyện, báo thù chính đáng thì tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng nếu cô chỉ đơn thuần bị người khác sai khiến làm điều ác, vậy thì hôm nay cô đừng hòng bước ra khỏi cánh cửa này.”

 

Quỷ không có thực thể, chỉ là một khối quỷ khí chống đỡ. Bình thường dù là thiên sư cũng không thể chạm vào chúng, vì vậy đa số thiên sư chỉ có thể dựa vào sức mạnh của bùa chú để đối phó với lệ quỷ.

 

Nhưng Quý Nam Tinh thì khác. Âm khí trên người cậu rất nặng, nên có thể trực tiếp tiếp xúc với âm hồn. Chỉ có điều, cậu thường không thích tiếp xúc trực tiếp như vậy, vì rất lạnh.

 

Nhưng bây giờ cậu đã có Tiêu Dã để sưởi ấm, cộng thêm việc ra tay trực tiếp thì nhanh và dứt khoát hơn dùng bùa chú, thế nên vừa đến cậu đã quật văng lệ quỷ ra ngay.

 

Người trong phòng không thấy quỷ, nhưng sau động tác quật ngã của vị thiên sư, họ có thể cảm nhận được mặt đất rung chuyển và luồng khí lạnh lẽo lan tỏa, thế là mọi người vội vàng né tránh, dồn cả vào góc phòng.

 

Sau khi quật nữ quỷ xuống đất, Quý Nam Tinh liền tung ra một xấp Lôi Phù, ném lên không trung, dùng linh lực kết thành trận hình. Trận Thiên Lôi Bát Quái lập tức đè chặt lệ quỷ xuống đất.

 

Xác định lệ quỷ không thể trốn thoát, cậu mới bước đến bên giường, một tay cầm chuỗi hạt, một tay niệm chú thu kinh, rồi quét một vòng trên người Giả Nguyên Tự.

 

Rất nhanh sau đó, hơi thở của Giả Nguyên Tự đã ổn định trở lại, nhưng trên mắt cá chân và cổ của anh ta lại bắt đầu hiện ra những vết siết của tay quỷ, có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đặc biệt là ở trên cổ, trông vô cùng đáng sợ.

 

Diệp Văn Phương đưa tay bụm miệng, cố nén nước mắt. Vậy là ban nãy con trai bà thật sự suýt nữa thì toi mạng, con quỷ kia đã siết cổ con trai bà như thế!

 

Quý Nam Tinh nhìn những người trong phòng: “Tôi đã thanh tẩy sạch sẽ âm khí trên người anh ta rồi. Nhưng những vết thương do bị ngã đụng phải thì thuộc phạm trù y tế, có khỏi được hay không phải xem bác sĩ chữa trị thế nào.”

 

Diệp Văn Phương lau nước mắt: “Cảm ơn ngài, may mà ngài đến kịp, nếu không Nguyên Tự suýt nữa là mất mạng rồi.”

 

Tiêu Dã đứng ở cửa nhìn những lá bùa mình vẽ đang lơ lửng giữa không trung, trong lòng có chút đắc ý. Sau này hắn phải vẽ thêm thật nhiều bùa cho Náo Náo, để Náo Náo sau này bắt quỷ cứ thế mà tiêu tiền như rác, không vừa lòng là ném cả xấp bùa ra!

 

Quý Nam Tinh quay đầu nhìn nữ quỷ dưới đất: “Cô có oan tình gì muốn nói không?”

 

Nữ quỷ hung tợn trừng mắt nhìn Quý Nam Tinh, thậm chí còn định tích tụ quỷ khí để phá tan bùa chú đang trấn áp trên người mình, kết quả lại bị sức mạnh của bùa chú phản lại, đánh liên tiếp vào người.

 

Quý Nam Tinh cúi dâud nhìn nó: “Cô mà còn giãy giụa, sức mạnh của tám lá Lôi Phù này đủ để khiến cô hồn bay phách tán.”

 

Quỷ khí trên người nữ quỷ bị sức mạnh phản lại đánh tan từng chút một, sát khí đen kịt cũng dần tan đi, chẳng mấy chốc đã lộ ra dung mạo thật.

 

Mái tóc xõa tung, mặc một chiếc váy dài tay ngắn kiểu mùa hè, tuổi trông không lớn lắm, chắc khoảng hơn ba mươi, dung mạo có phần đáng thương. Tiếc là vì không cam lòng bị trấn áp, lòng hận thù đã làm méo mó đi gương mặt xinh đẹp vốn có, lại thêm sát khí đen kịt quấn quanh, trông hệt như một con ác quỷ.

 

Bên kia, sau khi xác nhận con trai tạm thời không sao, Diệp Văn Phương nhìn Quý Nam Tinh: “Thiên sư, tôi muốn biết con quỷ đó và con trai tôi có thù oán gì. Nếu là con trai tôi có lỗi với người ta, nhà chúng tôi nguyện ý bồi thường. Nếu không phải, vậy thì con tôi cũng không đáng phải vô cớ bị thương rồi suýt mất mạng như thế!”

 

Cha của Giả Nguyên Tự vừa rồi bị lệ quỷ hất văng va đập không nhẹ, đứng đó mà vẫn không ngừng xoa eo: “Thiên sư, con trai tôi làm trong giới giải trí, có phải nó đã cản đường ai nên mới bị người ta tính kế không?”

 

Tiêu Dã từ cửa bước tới: “Hai bác cứ bình tĩnh, chuyện này nhất định sẽ được điều tra rõ ràng, bây giờ đang thẩm vấn con quỷ kia.”

 

Quý Nam Tinh nhìn chằm chằm nữ quỷ: “Cô không muốn nói?”

 

Vẻ mặt nữ quỷ vô cùng chống đối, không hề có ý hợp tác.

 

Quý Nam Tinh giơ tay, tám lá Lôi Phù vốn đang mềm mại lơ lửng giữa không trung bỗng trở nên cứng đơ. Chúng xoay một vòng dưới tay cậu rồi đáp xuống tám phương vị.

 

“Cho cô một cơ hội cuối cùng, nếu có lý do chính đáng thì có thể tha cho cô một mạng.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nữ quỷ hung hãn trừng mắt, nhìn Quý Nam Tinh như thể hận không thể lột da rút xương cậu: “Cút!”

 

Quý Nam Tinh thầm nghĩ, hóa ra cũng biết nói, chỉ là không chịu hợp tác thôi. Với cái thân đầy sát khí vì đã giết người của nó, đánh cho hồn bay phách tán cũng chẳng sao.

 

Nhưng trước giờ cậu không thích làm chuyện cạn tàu ráo máng. Dù có tội, cũng không cần phải thanh toán trong tay cậu, đợi khi bị giải xuống âm gian, tự nhiên sẽ có âm sai và phán quan đến tính sổ.

 

Thấy nó không hợp tác, Quý Nam Tinh khẽ ấn tay xuống, tám lá Lôi Phù lập tức được kích hoạt. Sức mạnh chồng chất lên nhau ấy ngay cả lệ quỷ đã từng giết người như nó cũng khó lòng chịu đựng.

 

Nữ quỷ đau đớn lăn lộn, gào thét trên mặt đất, quỷ khí trên người bị cưỡng ép xua tan, đèn trong phòng cũng chớp nháy như thể bị chập điện. Âm phong lấy lá bùa làm trung tâm mà tỏa ra bốn phía, thổi mạnh đến mức mấy người trong phòng không mở nổi mắt.

 

Uy lực của bùa chú quá mạnh, nữ quỷ cảm nhận được quỷ khí trên người đang tiêu tan. Sức mạnh mất đi khiến nó tưởng rằng mình sắp bị đánh cho hồn bay phách tán, trong lòng không cam tâm, cố gắng bò về phía cửa, hai mắt rỉ ra huyết lệ, miệng thầm gọi tên Cảng Sinh.

 

Sinh Sinh, Sinh Sinh của nó.

 

Thấy quỷ khí đã bị xua tan gần hết, Quý Nam Tinh mới thu bùa lại, nhìn nữ quỷ đã có phần hồn phách bất ổn dưới đất: “Cô nghĩ người là do cô giết thì không liên quan gì đến kẻ mà cô muốn bảo vệ sao? Con người sinh ra đã định sẵn số mệnh có hạn. Mệnh cách của anh ta không gánh nổi đại phú đại quý, vậy mà cô lại cưỡng ép những thứ đó cho anh ta. Người khác chết đi, anh nhận được những thứ vốn thuộc về người ta. Những gì anh ta nhận được, sớm muộn gì cũng sẽ bị phản phệ.”

 

Nữ quỷ quay đầu nhìn Quý Nam Tinh, vẻ mặt hoảng hốt lắc đầu: “Không phải, không liên quan đến thằng bé, là tôi giết người, là tôi giết, không liên quan gì đến thằng bé cả.”

 

Quý Nam Tinh: “Người là do cô giết, nhưng bánh kem là anh ta ăn. Cô nhét một chiếc bánh kem ba tầng vào miệng một người chỉ ăn nổi một miếng, kết quả sẽ là gì? Đương nhiên là bội thực mà chết. Mệnh cách của anh ta vốn bình thường, tuy tầm thường nhưng ít nhất có thể sống thọ đến già, nhưng vì cô, anh ta đã tổn hại tuổi thọ vốn có của mình.”

 

Nữ quỷ bò về phía Quý Nam Tinh, cố gắng níu lấy áo cậu cầu xin: “Không phải, không liên quan gì đến thằng bé, thằng không biết gì cả, thằng bé không biết gì hết!”

 

“Đậu má!”

 

Tiếng chửi thề từ trong góc phòng đã thu hút sự chú ý của những người khác không nhìn thấy quỷ trong phòng. Cha của Giả Thu Ngộ gõ vào đầu cậu ta một cái: “Lúc nào rồi mà con còn không im lặng được vậy hả?”

 

Không thấy bên kia đang bắt quỷ à.

 

Giả Thu Ngộ một tay níu mẹ, một tay níu cha: “Quỷ, con thấy rồi! Là một nữ quỷ!”

 

Cha mẹ Giả Thu Ngộ tức thì kinh ngạc, sao tự dưng nó lại nhìn thấy được chứ.

 

Bác trai của Giả Thu Ngộ vội hỏi: “Cháu có nhìn rõ mặt nữ quỷ không, có phải người chúng ta quen không?”

 

Cậy có thiên sư lợi hại trong phòng, lại có cha mẹ bên cạnh, Giả Thu Ngộ lấy hết can đảm thò đầu ra nhìn, sau đó lắc đầu: “Không quen, đậu má, con thật sự thấy được quỷ rồi!”

 

Hạ Lan tát vào gáy con trai một cái: “Không được nói bậy!”

 

Nữ quỷ vẫn muốn níu lấy Quý Nam Tinh để ôm hết mọi tội lỗi về mình, nhưng làm thế thì có ích gì chứ, Quý Nam Tinh đâu phải phán quan, có tội hay không cũng đâu phải do cậu định đoạt.

 

Vốn chỉ là suy đoán, nhưng thấy phản ứng của nữ quỷ, Quý Nam Tinh cảm thấy tình hình mà cậu đoán ra có lẽ cũng không sai biệt lắm. Nữ quỷ này giết người chỉ để dọn đường cho ngôi sao tên Cảng Sinh kia, chỉ không biết Cảng Sinh có thật sự không biết gì không, là vô tội thật hay giả vờ vô tội.

 

Nhưng Giả Nguyên Tự này rõ ràng là gặp phải tai bay vạ gió, trên người anh ta, Quý Nam Tinh không hề thấy sợi dây nhân quả nào liên quan đến nữ quỷ.

 

Quý Nam Tinh rung chuông vàng, trực tiếp thu nữ quỷ đã bị đánh tan quỷ khí vào trong.

 

Giả Thu Ngộ ở trong góc lại một lần nữa kinh ngạc: “Quỷ cứ thế bị thu đi rồi?”

 

Quý Nam Tinh nhìn Giả Thu Ngộ: “Lần này nhà các người coi như gặp tai bay vạ gió, không có ân oán trực tiếp với nữ quỷ kia. Nữ quỷ đã bị tôi thu rồi, phần còn lại tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”

 

Hạ Lan vội nói: “Đại sư, ngài xem giúp con trai tôi với, sao nó tự dưng lại nhìn thấy quỷ được vậy?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Anh ta mới gặp quỷ cách đây không lâu, lần này lại bị âm khí xông vào nên tạm thời có thể nhìn thấy. Nhưng không cần lo lắng, đợi anh ta dưỡng lại dương khí là sẽ không thấy nữa.”

 

Giả Thu Ngộ rục rịch: “Vậy, đại đại thiên sư, con có thể mở thiên nhãn mãi như thế này được không?”

 

Hạ Lan không nhịn được lại cho con trai một phát vào gáy. Nhìn thấy quỷ thì có gì hay ho chứ!

 

Quý Nam Tinh: “Không thể.”

 

Cha mẹ Giả Thu Ngộ thở phào nhẹ nhõm, may quá, không thể.

 

Giả Thu Ngộ vô cùng tiếc nuối: “Ồ.”

 

Tiêu Dã nhặt mấy lá bùa đã phai màu chu sa lên tay: “Xử lý xong chưa?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn người trên giường bệnh, gật đầu: “Bên nhà họ Giả xong rồi.”

 

Còn về phía Cảng Sinh, nữ quỷ đã bị thu, những lợi ích mà Cảng Sinh nhận được từ nữ quỷ tất nhiên cũng sẽ bắt đầu phản phệ.

 

Giả Thu Ngộ lạch cạch gõ chữ trên điện thoại rồi đưa cho bác trai mình.

 

Bác trai cậu, tức cha của Giả Nguyên Tự, liếc nhìn rồi bước tới chỗ Quý Nam Tinh: “Cảm ơn thiên sư đã cứu mạng con trai tôi. Chuyện hôm nay xảy ra đột ngột quá, chúng tôi cũng không chuẩn bị trước được gì, ngày mai vợ chồng tôi nhất định sẽ đến tận nhà để cảm tạ.”

 

Diệp Văn Phương đứng bên cạnh chồng cũng không ngừng cúi đầu cảm ơn cậu. May mà vị thiên sư trẻ tuổi này có bản lĩnh, nếu không con trai bà chỉ sợ thật sự mất mạng rồi.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cảm tạ thì không cần đâu, nhận tiền của người, giúp người trừ tai, không ai nợ ai cả.”

 

Nói rồi cậu nhìn Giả Thu Ngộ: “Lát nữa tôi sẽ gửi số tài khoản cho anh.”

 

Cha của Giả Nguyên Tự vội nói: “Thiên sư, tôi còn muốn xin mấy lá bùa, ngài xem có được không? Tôi muốn xin cho mỗi người trong nhà một lá.”

 

Quý Nam Tinh: “Muốn đeo hộ thân thì một lá là đủ rồi. Bùa bình an thông thường hai nghìn một lá, cũng có tác dụng xua đuổi âm hồn và cảnh báo. Lôi Phù uy lực mạnh hơn thì hai mươi nghìn một lá. Muốn loại nào thì cứ tìm cậu ấy.”

 

“Cậu ấy” này đương nhiên là nói Tiêu Dã, và Tiêu Dã cũng lập tức hiểu ý, bước lên.

 

Nhà họ Giả không thiếu tiền, có lựa chọn tốt hơn thì tự nhiên sẽ không chọn loại thường: “Lấy Lôi Phù, vậy xin sáu lá, xin sáu lá Lôi Phù.”

 

Tiêu Dã mở túi, lấy ra sáu lá Lôi Phù. Quý Nam Tinh tiện tay cầm lấy, giúp họ gấp thành hình tam giác để tiện mang theo, tránh bị hư hại.

 

Giải quyết xong chuyện nhà họ Giả, Quý Nam Tinh và Tiêu Dã ra khỏi bệnh viện, Tiêu Dã liền nắm lấy tay Quý Nam Tinh: “Lạnh rồi phải không?”

 

Quý Nam Tinh có chút ngạc nhiên nhìn hắn.

 

Tiêu Dã cười nói: “Muốn hỏi sao tôi biết à? Đương nhiên là nhìn thấy rồi. Tuy tôi không thấy con quỷ kia, nhưng tôi thấy động tác cậu lôi nó từ trên giường xuống rồi quật ngã. Tôi còn thấy cậu khẽ chau mày, rồi vô thức nắm chặt tay lại.”

 

“Tôi không hiểu rõ về nghề này lắm, cũng không biết cậu ra tay trực tiếp với quỷ quái như vậy có tự làm mình bị thương không. Thấy cậu nhíu mày, tôi cũng không biết cậu tiếp xúc với quỷ là lạnh hay là đau. Nếu là đau thì có lẽ tôi chịu, còn nếu là lạnh, vậy thì tôi vẫn có chút tác dụng. Vậy là lạnh hay đau?”

 

Quý Nam Tinh: “Lạnh.”

 

Nghe vậy, Tiêu Dã thở phào nhẹ nhõm một hơi, rồi lại cười, sau đó hắn tháo cúc áo khoác, kéo giật Quý Nam Tinh vào lòng, ôm chặt lấy cậu, dùng cả áo khoác của mình để bao bọc lấy người kia.

 

Một tay hắn ôm chặt eo cậu qua lớp áo, tay kia vuốt sau gáy cậu, chỉ hận không thể dùng dương khí trên người mình bao bọc cậu hoàn toàn: “May mà cậu chỉ thấy lạnh, cho cậu ôm một lát, giúp cậu sưởi ấm lại.”

 

Đầu mũi ngập tràn mùi hương thanh mát sạch sẽ trên người Tiêu Dã, cả người được dương khí của hắn bao bọc, cái lạnh lẽo do tiếp xúc với âm hồn trong đêm đông đến hơi thở cũng hóa thành khói trắng này đã tan biến ngay tức khắc.

 

Quý Nam Tinh khẽ động tay, cậu vốn định đẩy Tiêu Dã ra, nhưng cảm giác ấm áp này quá dễ chịu, dễ chịu hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần nắm tay.

 

Hoặc có lẽ, không phải chỉ đơn thuần dễ chịu vì sự ấm áp, mà cũng có thể là vì một cái ôm như thế này.

 

Từ nhỏ cậu đã biết phải cẩn thận tránh tiếp xúc cơ thể với người nhà, dù họ luôn chủ động vuốt ve mặt cậu, xoa đầu cậu, luôn cố gắng dùng ngôn ngữ cơ thể để truyền đạt tình yêu thương, nhưng mỗi lần tiếp xúc cậu đều không thể vô tư, ngược lại còn cẩn trọng mang theo bất an và áy náy.

 

Chưa từng có ai như Tiêu Dã, dường như một cái ôm thật sự có thể chống đỡ cho cậu một khoảng bình yên.

 

Cậu vừa cử động, Tiêu Dã đã ôm cậu chặt hơn một chút, còn nói: “Nếu vẫn còn lạnh, thì cho tay vào áo tôi, áp vào lưng tôi mà sưởi này.”

 

Cằm Quý Nam Tinh gác lên vai hắn, bàn tay bọc trong áo khẽ nhéo lấy vạt áo hắn: “Tay tôi lạnh lắm.”

 

Tiêu Dã cười nói: “Tôi mà lại không biết tay cậu lạnh đến mức nào sao, cứ như cục nước đá nhỏ vậy. Nhanh, cho vào áo tôi một lát là ấm ngay, tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi.”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy tôi cho vào nhé?”

 

Tiêu Dã ừ một tiếng. Cảm nhận được áo mình bị kéo ra, một đôi tay lạnh buốt luồn vào, kích thích đến mức làm ngũ quan hắn phải nhăn lại, khẽ rít lên một tiếng. Qua được một hai giây kích thích lạnh buốt ấy, Tiêu Dã tặc lưỡi: “Cục nước đá nhỏ.”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi là cục nước đá thì cậu là gì.”

 

Tiêu Dã: “Tôi ấy à? Đương nhiên tôi là lò sưởi lớn rồi, không phải lò sưởi lớn sao chịu nổi cục nước đá nhỏ là cậu chứ.”

 

Không biết là đã quen với cái lạnh từ tay cậu, hay thật sự đã dùng thân nhiệt của mình để sưởi ấm cho cậu rồi, Tiêu Dã cảm thán: “Mùa hè năm sau sướng rồi, cậu cứ mát rượi thế này, mùa hè chắc phải dễ chịu lắm.”

 

Quý Nam Tinh: “Năm nay còn chưa qua đã nghĩ đến năm sau rồi, ai mà biết học kỳ sau chúng ta có còn ngồi cùng bàn không.”

 

Tiêu Dã: “Chắc chắn phải là thế, chỉ có thể là thế. Tôi sẽ đi nói với anh tôi, bảo là cậu không thể rời xa tôi, khóc lóc cầu xin tôi làm bạn cùng bàn với cậu.”

 

Quý Nam Tinh bèn nhéo thẳng vào phần thịt bên hông hắn, Tiêu Dã la oai oái: “Đau đau đau!”

 

Hết chương 61.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Truyện ma ba câu

 

Đêm khuya, có người gõ cửa nhà bạn.

 

Bạn nhìn qua mắt mèo, bên ngoài không một bóng người.

 

Trước cửa, một đôi giày thêu đang lặng lẽ đặt ở đó.

 

Chương 61: Tay Không Bắt Quỷ

Ngày đăng: 2 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên