Chương 68: Các Hoàng Đế Đến Từ Các Thế Giới Khác (Trung)
Sáng sớm, Nữ Đế không dậy chạy bộ.
Bữa sáng, cả ba người không dậy ăn cơm.
Buổi sáng, cả ba người không tranh giành điều khiển TV.
Mãi cho đến trưa, trong phòng tôi mới vang lên một tiếng hét kinh hoàng.
Tôi cho miếng bít tết cuối cùng vào miệng, rồi đi về phía phòng của mình.
Đúng lúc này, cửa phòng bật mở.
Nam Đế bước ra với vẻ mặt âm trầm, thấy tôi thì sững sờ một lúc, rồi chất vấn, “Tối qua ngươi đi đâu?!”
Tôi nói, “Anh đợi một chút.”
Hắn ta ngẩn ra, “Cái gì?”
“Đợi để nói cùng một lượt.”
“Hả?”
Nam Đế thấy tôi đang nghịch chiếc điện thoại thông minh, bất giác rùng mình một cái, rồi cà nhắc bước đến đứng bên cạnh tôi.
Tiếp đó, Nữ Đế bước ra với vẻ mặt phức tạp, thấy tôi cũng sững sờ một lúc, rồi chất vấn, “Tối qua ngươi đi đâu?”
Tôi chỉ tay sang bên cạnh, Nữ Đế bèn đứng vào cạnh Nam Đế.
Cuối cùng, Hoàng đế Song Nhi bước ra với khuôn mặt đỏ bừng, thấy tôi thì không ngẩn người, nhưng thấy ba người chúng tôi đứng thành một hàng thì lại ngẩn ra, rồi vừa thẹn vừa giận lườm tôi một cái, “Tối qua ngài đã đi đâu thế?”
Tôi gật đầu, trả lời chung cho cả ba, “Tối qua tôi đến phòng ngủ số hai để ngủ.”
Tiếp đó, tôi nhìn cả ba người và hỏi, “Được rồi, bây giờ đến lượt các vị cho tôi một lời giải thích, tại sao các vị lại ở trong phòng của tôi?”
…………
Sau một hồi tra hỏi, cuối cùng tôi cũng đã dựng lại được toàn bộ quá trình của sự việc.
Não của ba vị hoàng đế này hoạt động khá giống nhau, tối qua đều định bụng sẽ gây ra một vài chuyện không vui vẻ gì với tôi.
Song Nhi thì nằm trên giường đợi tôi.
Nam Đế thì chuẩn bị một gói xuân dược, rồi tự mình uống thuốc giải.
Nữ Đế cũng chuẩn bị một gói xuân dược, rồi tự mình uống thuốc giải.
Kết quả là Nam Đế trúng thuốc của Nữ Đế, Nữ Đế trúng thuốc của Nam Đế, còn Song Nhi thì trúng liều thuốc gấp đôi.
Cả ba như thiên lôi gặp địa hỏa.
Tình hình lúc đó rất hỗn loạn, tóm lại có thể gói gọn trong một câu:
Cái cối xay gió kẽo kẹt chầm chậm quay, cảnh sắc nơi đây ôi sao mà đẹp.
Cái giường này coi như bỏ.
Trong cuộc hoan lạc này, người bị thương nặng nhất là Nam Đế.
Việc hắn ta vẫn có thể dậy nổi vào buổi sáng, tôi chỉ có thể nói là vô cùng khâm phục thể chất của hắn ta.
Dù sao thì Hoàng đế Song Nhi cũng sở hữu ít nhất ba mươi ba centimet, mà thân thể nam nhi thì vốn không phù hợp để chịu đựng.
Bác sĩ gia đình nhanh chóng có mặt, ông nhìn Nam Đế, muốn nói lại thôi, rồi tế nhị lựa lời nói, “Thưa Tổng tài, lần sau ngài nhẹ tay một chút, ít nhất cũng nên tháo nhẫn ra trước khi cho cả nắm đấm vào.”
Động tác xoay nhẫn của tôi khựng lại, tôi không thể tin nổi mà nhìn vị bác sĩ.
Bác sĩ cũng ngẩn ra, lúng túng nói, “Không… không phải do ngài làm à?”
Tôi đành phải nhìn sang bàn tay… của Nữ Đế, người cứ nhất quyết đòi đi theo.
Có nhẫn.
Mà còn không chỉ một chiếc.
Lòng kính phục của tôi dành cho Nam Đế lại tăng thêm một phần.
Lúc này, so với việc bị Hoàng đế Song Nhi phản công, Nam Đế lại càng tức giận với Nữ Đế hơn.
“Ngươi là một nữ nhân, một nữ nhân sao có thể làm như vậy được!”
Nữ Đế cười khẩy một tiếng, cúi xuống vỗ vỗ vào má Nam Đế, “Làm như vậy là làm sao? Chẳng phải là coi ngươi như ngựa để cưỡi, rồi lại khiến cho phía sau của ngươi sướng rơn một phen đó sao? Tối qua không phải ngươi đã kêu rất vui vẻ à? Sao bây giờ lại ra vẻ e thẹn thế này?”
Nam Đế trừng mắt muốn nứt cả mí, “Ngươi chết với ta—!”
Để tránh cho vết thương của Nam Đế lại rách ra, tôi đành phải cưỡng chế tách hai người họ ra.
So với hai người suýt nữa thì choảng nhau đến sứt đầu mẻ trán, thái độ của Hoàng đế Song Nhi lại rất ôn hòa, thậm chí còn có phần thỏa mãn, cả người toát ra vẻ quyến rũ sau khi được “tẩm bổ”.
Cậu ta e thẹn nhìn tôi, “Tiên sinh, giá mà tối qua có ngài ở đây thì tốt rồi, trẫm đã có thể…”
Cậu ta đưa tay lên xoa bụng dưới của mình.
“Không thể nào.”
Cậu ta cười tươi như hoa, “Tiên sinh đừng bài xích như vậy, thời gian tới trẫm sẽ không làm phiền tiên sinh nữa, trẫm bảo đảm.”
……….
Sau cơn sóng gió của ba người, mọi thứ cũng trở lại bình yên.
Điều kỳ lạ là, Hoàng đế Song Nhi quả thực đã giữ lời, không còn đến chọc ghẹo tôi nữa.
Khẩu phần ăn của cậu ta tăng lên đáng kể, cũng không còn giả vờ làm bộ trà xanh nữa, cả ngày chỉ thích nằm lười biếng phơi nắng trong vườn hoa vào buổi trưa.
Nam Đế thì tạm thời chuyển mục tiêu của mình sang Nữ Đế.
Có lẽ là do lần trước hắn ta đã không thể áp đảo được Nữ Đế ở phương diện tự tin nhất của đàn ông, nên lúc nào cũng muốn tìm lại thể diện.
Mỗi khi bọn họ sắp đánh nhau, lần nào tôi đều kịp thời dùng điện giật, để tránh cho đồ đạc trong nhà tôi gặp họa.
Cho đến một ngày, cơ quan đặc biệt chuyển cho tôi một thông tin:
Công pháp mà Nam Đế và Nữ Đế giao nộp có rất nhiều phần trùng lặp.
Công pháp mà Hoàng đế Song Nhi giao ra thì không có vấn đề gì.
Lẽ nào Nam Đế và Nữ Đế bề ngoài thì “đấu đá nảy lửa”, nhưng sau lưng lại có liên hệ với nhau?
Mục đích của họ là gì?
Khi về đến nhà, tôi lại không thấy bóng dáng hai người họ đâu.
Quản gia nói, hai người họ đi đánh nhau rồi.
Tin tốt là, địa điểm đánh nhau lần này, họ không chọn chiếc giường của tôi.
Tin xấu là, chiếc giường đã sập.
Ngay khoảnh khắc chiếc giường sập, một tiếng hét vang trời cũng đồng thời vang lên.
“Tại sao ngươi lại biết công pháp của hoàng tộc?!”
Khi tôi đến nơi, Nam Đế đang trong tư thế tấn công.
Lúc này, hắn ta mới thực sự bộc lộ hết khí chất uy nghiêm của một bậc đế vương, cái cảm giác áp bức nặng nề đó, dù cho hắn ta chỉ đang quấn một miếng vải che thân quanh hông, cũng sẽ không ai nghi ngờ thân phận hoàng đế của hắn ta.
So với vẻ căng thẳng của hắn ta, Nữ Đế lại vô cùng ung dung.
Cô ta thong thả cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng, cười mỉa mai, “Đồ ngu, đương nhiên là vì ta chính là hoàng tộc.”
“Ngươi và ta rõ ràng không ở cùng một thế giới, có phải ngươi đã lén lút…”
“Ai nói với ngươi rằng ta và ngươi không đến từ cùng một thế giới?”
Nữ Đế không đợi Nam Đế nói hết câu đã ngắt lời, trong ánh mắt không thể tin nổi của hắn ta, cô ta cười lạnh, “Vị vua vong quốc của triều Hành— trẫm đến từ năm trăm năm sau của ngươi, từ Đại Thiên triều.”
Nam Đế kinh ngạc mở to mắt, “Vua vong quốc? Ngươi có ý gì? Sau trẫm không còn triều Hành nữa sao? Không thể nào!”
Nữ Đế cười ha hả, “Sao lại không thể? Không ngờ tới phải không? Biên cương loạn lạc đã dẹp yên, mùa màng bội thu liên tiếp mấy năm liền, rõ ràng là thiên thời địa lợi đều thuộc về ngươi, tại sao triều Hành vẫn có thể vong quốc?”
“Là vì ngươi.”
Nữ Đế thu lại nụ cười, nhìn thẳng vào Nam Đế, “Chính là vì ngươi.”
“Ngươi đã tự tay chôn vùi mắt xích cuối cùng của một thời thịnh thế, đó là nhân hòa.”
“Ngươi còn nhớ vị đại tướng quân bị ngươi nạp vào cung không?”
“Ta là hậu duệ của cô ấy.”
Nam Đế vừa kinh ngạc vừa tức giận, chưa kịp nói gì thì đã bị ngắt lời, Nữ Đế chất vấn, “Thái Tổ một nhà trung liệt, chinh chiến biên cương, dẹp yên chiến sự, thế mà chỉ vì ngươi nghi kỵ, cho rằng nhà Thái Tổ công cao át chủ, nên đã cố tình trì hoãn thời cơ trong chiến trận, kéo dài cho cả nhà Thái Tổ đều chết thảm, chỉ còn lại một mình cô ấy.”
“Đến khi giặt quay trở lại, ngươi mới phát hiện ra mấy tên tướng mới mà mình đề bạt chỉ toàn là một lũ bất tài. Lúc đó nếu không có Thái Tổ đứng ra, triều Hành của ngươi đã sớm mất rồi!”
“Nhưng ngươi đã làm gì? Ngươi đã lừa nàng ấy, lừa rằng ngươi đã ái mộ nàng ấy từ lâu. Khi phát hiện nàng ấy không có tình ý gì với mình, ngươi lại lén lút dùng Hóa Công Tán với nàng ấy!”
“Nàng ấy chinh chiến mười năm, cẩn trọng từng bước, né tránh được vô số vụ ám sát, duy chỉ có điều không bao giờ ngờ tới, đó là ngươi—vị hoàng đế mà nàng ấy hết lòng trung thành, người bạn thanh mai trúc mã của nàng ấy—lại hãm hại nàng ấy!”
“Ngươi ép buộc đưa một người đã mất hết võ công như nàng ấy vào cung, định dùng cách thuần hóa chim ưng để thuần phục nàng ấy, nhưng ngươi không ngờ phải không? Trời cao có mắt, ngươi đã mất tích.”
Nam Đế đột ngột mở to mắt.
Đúng vậy, hắn ta đã “mất tích”.
Và đến nhà của tôi.
Hắn ta đã xuyên không.
Nữ Đế cười trong nước mắt, “Vốn dĩ các thuộc hạ của Thái Tổ biết được cảnh ngộ của nàng ấy, định cứu nàng ấy ra, thậm chí là làm phản luôn, nhưng không ngờ, ngươi lại mất tích. Hoàng thành hỗn loạn, các con trai của ngươi thì còn nhỏ, các huynh đệ của ngươi thì bị ngươi chèn ép đến không nên thân. Thế là, Thái Tổ đã đăng cơ.”
“Thái Tổ trở thành nữ đế đầu tiên, đổi quốc hiệu thành Thiên.”
Gân xanh trên trán Nam Đế nổi lên giần giật, “Nàng ta dám—”
“Có gì mà không dám?” Nữ Đế cười khẽ.
Sự tồn tại của Nữ Đế chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Bởi vì Nữ Đế là hậu duệ của Đại tướng quân, Đại tướng quân đã lật đổ thiên hạ, trở thành nữ hoàng đầu tiên, cho nên công pháp của họ mới có nhiều điểm tương tự nhau.
Nam Đế hít sâu mấy hơi, đột nhiên cười nói, “Thế thì đã sao? Kẻ kế thừa giang sơn, vẫn là con cháu của trẫm.”
“Xét về vai vế, ngươi còn phải gọi ta một tiếng tiên tổ.”
Nữ Đế bật cười, lần này là một trận cười thật sự sảng khoái, thậm chí cười đến chảy cả nước mắt.
“Không, ta là hậu duệ của tiên tổ, nhưng không phải của ngươi.”
“Con gái của tiên tổ, cũng chính là đứa con đầu tiên của tiên tổ và ngươi, vị tiểu công chúa đó, ngươi còn nhớ không?”
Nam Đế nhíu mày nghĩ một lúc, rồi nhớ ra, “Thập nhất công chúa?”
“Đúng.” Nữ Đế nói, “Ngươi dùng hết tâm cơ bắt tiên tổ vào cung, rồi lại lạnh nhạt với nàng ấy. Những ngày tháng trong cung, Thập nhất công chúa đã nhìn thấu hết thói đời nóng lạnh.”
“Nàng ấy thậm chí…”
Nữ Đế hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói, “Tóm lại, Thập nhất công chúa hận đàn ông đến tận xương tủy.”
“Tiên tổ vì chinh chiến mà mang trong mình nhiều vết thương cũ, lại bị Hóa Công Tán làm tổn hại thân thể, ở trong lãnh cung thiếu ăn thiếu mặc, sau khi đăng cơ chưa đầy tám năm đã qua đời. Thập nhất công chúa mười ba tuổi lên ngôi, trở thành Nữ đế đời thứ hai.”
“Nữ đế đời thứ hai tại vị mười năm, kế thừa di nguyện của tiên tổ, mở rộng trường học cho nữ giới, nâng cao địa vị cho nữ tử, cho phép nữ tử bỏ tục bó chân.”
“Tại vị hai mươi năm, cho phép nữ tử tham gia khoa cử, vào triều làm quan.”
“Tại vị ba mươi năm, ra lệnh cho đàn ông phải để tóc dài, lúc này, đàn ông lấy thân hình mảnh mai, yếu đuối làm đẹp. Tán dương những nữ tử có thân hình cao lớn, khỏe mạnh, khuyến khích nữ tử kinh doanh, tòng quân.”
“Tại vị bốn mươi năm, ra lệnh cho đàn ông phải bó chân, đàn ông lấy ‘gót sen ba tấc’ làm chuẩn mực.”
“Nữ đế đời thứ hai cả đời không có con, hậu cung trống không, nàng ấy nhận nuôi một cô nhi, tận tình dạy dỗ rồi truyền ngôi lại cho con nuôi.”
“Cô nhi đăng cơ, trở thành Nữ đế đời thứ ba.”
“Nữ đế đời thứ ba có con đường võ học cực kỳ thuận lợi, thiên phú hơn người, nàng ấy đã viết ra nhiều bộ võ công tuyệt học phù hợp với thể trạng của nữ giới, và dạy miễn phí cho nữ tử trong thiên hạ.”
“Để giảm bớt nỗi khổ sinh nở của nữ tử, nàng ấy đã nghiên cứu ra một bí pháp, từ đó về sau, nỗi đau sinh nở có thể để cho chồng của nữ tử gánh vác một phần.”
Nữ Đế cười khẽ một tiếng, ánh mắt lơ đãng lướt qua bụng của Nam Đế.
Tôi nhướng mày, nhớ lại lời cô ta nói sau cuộc thi chạy bộ, khi cô ta chặn tôi lại… “sinh con dưỡng cái” cho cô ta?
Sinh ư?
“Huấn thị của các Nữ đế được truyền từ đời này sang đời khác, chỉ trong vòng hai trăm năm, cả Đại Thiên triều đã hoàn toàn lấy nữ tử làm trung tâm.”
“Bách tính đều nói, đàn ông trời sinh ngu dốt đần độn, trời sinh yếu đuối, không làm nên chuyện, chỉ có thể nương tựa vào nữ tử mới có thể sống tạm bợ.”
“Đến đời của trẫm, trẫm thậm chí đã từng cho rằng, lịch sử lấy nam làm trung tâm, chẳng qua chỉ là một đoạn dã sử.”
“Cho đến khi nhận ra ngươi, trẫm mới biết, hóa ra tất cả đều là những chuyện đã thực sự xảy ra.”
Cô ta bước lên phía trước, cười khẽ vỗ vỗ vào khuôn mặt cứng đờ của Nam Đế, “Ngươi xem, đâu phải nữ tử không làm nên chuyện, đám nữ nhân chúng ta đây, đã lật đổ cả triều Hành của ngươi rồi đấy.”
Hết chương 68.
