Chương 83: Bùng Nổ Danh Tiếng Từ Lúc Tái Xuất

Chương 83: Bùng Nổ Danh Tiếng Từ Lúc Tái Xuất

 

Mấy ngày sau đó, cậu ngôi sao nhỏ kia lại lượn lờ trước mặt tôi thêm vài lần. Sau món cháo kê bí đỏ dưỡng dạ dày, tôi không nhận thêm bất kỳ món nào nữa, thế là những món cậu ta làm ngày càng trở nên phức tạp.

 

Tài nấu nướng của cậu ta rất ổn. Ngoài những món ăn gia đình thông thường, ngay cả một vài món phức tạp đòi hỏi công phu, cậu ta cũng làm đâu ra đấy. Người hâm mộ trong phòng livestream đều trêu, hỏi có phải trước đây cậu ta từng làm bếp trưởng không. Nào ngờ, cậu ngôi sao nhỏ lại thật thà thừa nhận nhà mình là gia tộc Ngự trù, còn cậu ta là truyền nhân đời thứ mười tám, rồi mời mọi người ghé qua ủng hộ.

 

Cậu ta diễn cứ như thể một ngôi sao nhỏ bình thường nhất, đang nóng lòng muốn thông qua chương trình tạp kỹ này để quảng bá cho nhà hàng của gia đình vậy.

 

Thế nhưng, đôi mắt này của tôi đã nhìn thấu quá nhiều thứ rồi. Dù cho không nghe được tiếng lòng của cậu ta, tôi vẫn có thể khẳng định cậu ta chính là một Công Lược Giả.

 

Qua đôi mắt của cậu ta, tôi có thể thấy được một phần tham lam, một phần bức thiết, và tám phần còn lại là khao khát đối với món cháo kê bí đỏ dưỡng dạ dày.

 

Chỉ là tôi vẫn chưa nghĩ ra, lần này cậu ta đã thiết kế cho tôi kịch bản gì đây.

 

Cho đến khi tôi phát hiện ra, trong mấy lần tiếp xúc gần đây, những biểu cảm cậu ta vô tình để lộ, những động tác cậu ta làm, lại ngày một giống với người tình trong mộng của tôi.

 

Chẳng lẽ, cậu ta muốn đi theo kịch bản bạch nguyệt quang và thế thân?

 

Ngay khi suy đoán này nảy sinh, những giấc mơ và hành vi của cậu ngôi sao nhỏ bỗng trở nên hợp lý đến lạ.

 

Thật nực cười.

 

Đến người tình trong mộng tôi còn chẳng có hứng thú, thì làm sao lại đi hứng thú với một kẻ thế thân bắt chước anh ấy cho được.

 

Huống hồ chi, tôi không có thói quen dùng “đồ thay thế”.

 

Đó là sự bất kính với bạch nguyệt quang, bất kính với người thế thân, và cũng là bất kính với chính bản thân mình.

 

Tìm một người thay thế, chính là cùng lúc sỉ nhục cả ba người.

 

Cái việc tốn công mà chẳng được ích gì như thế, tôi sẽ không bao giờ làm.

 

……………

 

Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu tình cờ chạm mặt các Công Lược Giả ở khắp nơi.

 

Tiểu Chu, Tiểu Hoa, rồi Lộ tổng, tiếng lòng của ba người này cứ liên tục vang lên, ồn ào như thể có năm trăm con vịt đang kêu quang quác bên tai tôi.

 

Cậu ngôi sao nhỏ tuy chưa bộc lộ ra là có hệ thống, nhưng cậu ta vẫn đều đặn mang cơm đến ba bữa. Ngoại trừ món cháo kê bí đỏ mà tôi nhận, những món sau đó tôi đều từ chối hết bữa này đến bữa khác, vậy mà cậu ta vẫn chẳng quản mưa gió mà mang đến.

 

Để tôi chịu nhận, cậu ta còn làm cả cháo bí đỏ, cháo táo đỏ, cháo kê, cháo bát bảo, cháo lá sen… đủ cả, khiến tôi cứ ngỡ như đang mơ về những ngày cô đầu bếp kia còn ở đây.

 

Đồng thời, đối với việc lẽo đẽo tìm tôi, cậu ta cũng đưa ra một lời giải thích hợp tình hợp lý.

 

“Được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt của mỗi một thực khách, đó là gia huấn của nhà chúng tôi. Tôi nhất định sẽ làm ra món ăn khiến ngài hài lòng!”

 

Lúc cậu ta nói câu này, đôi mày kiên định ấy lại trùng khớp với người tình trong mộng của tôi.

 

Trên mặt cậu ta như viết bảy chữ to đùng: “Lòng thành mở được cả đá vàng”.

 

Cái tinh thần kiên trì bền bỉ này đúng là thứ tôi rất tán thưởng, chỉ tiếc rằng, nó chỉ là diễn mà thôi.

 

Nếu nói về hình tượng người tình trong mộng, cậu ta còn chẳng giống bằng trợ lý của tôi.

 

Năm đó, trước khi ký hợp đồng với trợ lý, tôi đã cho điều tra lý lịch của anh ta, và có một chuyện khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc.

 

Năm mười sáu tuổi, trợ lý từng bái một “kẻ phản đồ” của một thế gia cổ võ làm thầy. Vị võ sư này cả hai chân đều bị phế, tính tình thì cổ quái, dung mạo lại hung tợn, đến mức có thể dọa trẻ con nín khóc lúc nửa đêm. Không biết trợ lý nghe ngóng tin tức từ đâu, biết được ông ta từng là ứng cử viên cho vị trí gia chủ của thế gia cổ võ, bèn tìm đến xin bái sư học nghệ.

 

Vị võ sư đó không đồng ý, thẳng thừng đuổi người đi.

 

Ngày đầu tiên, trợ lý mang theo mười vạn tiền bái sư, kết quả bị ném cả người lẫn tiền ra khỏi cửa.

 

Ngày thứ hai, trợ lý chiều theo sở thích của ông ta, mang đến một bàn cờ được chế tác từ ngọc bích, rồi tự mình ngồi giải thế cờ, tự đánh với chính mình ngay lúc vị võ sư đang ngồi phơi nắng.

 

Vị võ sư bị những tiếng va chạm lách cách của quân cờ hút mất hồn, từ chỗ hễ thấy trợ lý là bỏ đi, đến chỗ không nhịn được mà đưa tay vào thử, rồi lại đến mức không thể nhịn thêm được nữa mà phải ngồi xuống đấu cờ với trợ lý.

 

Quá trình đó mất tổng cộng hai tháng.

 

Vị võ sư tự cho rằng kỳ nghệ của mình cao siêu, nào ngờ lại bị một cậu thiếu niên đánh cho không còn manh giáp.

 

Ông ta đâm ra nghiện, thề phải phân định cao thấp cho bằng được.

 

Nhưng oái oăm thay, đối thủ vừa có sự linh hoạt và xông xáo của tuổi trẻ, lại vừa có sự lão luyện và kinh nghiệm của một tay cờ già dặn. Lần nào vị võ sư kia cũng chỉ thua trong gang tấc, tức đến độ suýt nữa thì đập cả bàn cờ.

 

Mỗi lần đấu cờ xong, trợ lý đều hỏi một câu: “Hôm nay ngài đã muốn nhận tôi làm đệ tử chưa?”

 

“Cút!”

 

Trợ lý nho nhã mỉm cười chào tạm biệt: “Vâng, vậy ngày mai tôi lại đến.”

 

“Cút nhanh lên!”

 

Cứ như vậy lại qua thêm một tháng, vị võ sư vẫn chưa thắng được một ván nào.

 

Đến ngày cuối cùng của tháng thứ ba, ông ta hỏi: “Nhóc con, cậu nhường ta một nước, ta nhận cậu làm đệ tử, thế nào?”

 

Trợ lý cười, nhưng lời nói ra lại là: “Không được.”

 

Vị võ sư không tin: “Cậu nhóc nhà cậu đeo bám ta lâu như vậy, chẳng phải là để bái ta làm thầy sao? Cậu chỉ cần để ta thắng một lần, ta lập tức nhận cậu làm đệ tử.”

 

Giọng trợ lý ôn hòa, nhưng ánh mắt lại sắc bén lạ thường: “Thế cờ như chiến trường, chẳng lẽ ngài cho rằng mình không thể giành lại thế thượng phong được nữa ư?”

 

Vị võ sư sa sầm mặt lại. Khí thế của người từng là thủ lĩnh của thế hệ kiệt xuất nhất trong gia tộc cổ võ bỗng nhiên bùng nổ, nhưng trợ lý vẫn chỉ mỉm cười, không hề bị khí thế ấy làm cho nao núng.

 

Hai người đối mặt nhau, một già một trẻ, một ngồi một đứng, vạn vật lặng im, chỉ còn tiếng gió thổi lá cây xào xạc.

 

Mãi một hồi lâu sau, vị võ sư cất tiếng cười sang sảng: “Tốt lắm, người đệ tử này, ta nhận!”

 

Sau đó, trợ lý trở thành đệ tử của vị võ sư, còn vị võ sư cũng thay đổi bộ dạng suy sụp của mình.

 

Vào ngày trợ lý xuất sư, vị võ sư đó cũng được rửa sạch được tội danh “phản đồ” trên người mình.

 

Trong lòng bọn họ đã rõ nhưng không nói ra, câu hỏi mà trợ lý đã hỏi khi đó, không chỉ đơn thuần là về ván cờ.

 

…………

 

Nghĩ đến đây, cậu ngôi sao nhỏ trước mắt bỗng trở nên có chút nhạt nhẽo.

 

Đây là buổi trưa ngày thứ năm, cậu ta lại đến đưa cơm cho tôi, lần này là món thịt kho hình bảo tháp cực kỳ thử thách kỹ năng dùng dao.

 

Tôi vẫn từ chối như cũ.

 

Giữa hai hàng lông mày của cậu ta rõ ràng đã thoáng qua một chút cảm giác nôn nóng.

 

Lần này, cuối cùng tôi cũng nghe được tiếng cậu ta đối thoại với hệ thống.

 

【Sao lại thế này, rõ ràng tôi đã làm theo giấc mơ, món cháo nấu ra hương vị y hệt, góc độ mỉm cười, việc làm, cả tính cách, tất cả đều giống hệt, tại sao tổng tài vẫn chưa có phản ứng gì?】

 

【Theo kế hoạch thì ngày hôm qua anh ấy đã phải bắt đầu đáp lại tôi rồi mới phải!】

 

【Vì tổng tài mà tôi đã vào sớm hơn dự định, lãng phí mất hai ngày công lược, nếu anh ấy không phản ứng nữa thì thời gian của tôi sắp hết rồi! Chỉ khi anh ấy đáp lại thì tôi mới được gia hạn miễn phí chứ!】

 

【Hết cách rồi, ai bảo ký chủ ham rẻ, mua vé có giới hạn thời gian làm gì.】

 

【Hệ thống, mi mau nghĩ cách đi chứ!】

 

【Chẳng lẽ tổng tài không có hứng thú với thế thân à? Thuần khiết đến thế sao?】

 

【Theo thống kê dữ liệu cho thấy, một nửa số tổng tài trong kịch bản hỏa táng tràng đều cầm kịch bản thế thân, không thể nào anh ấy không có hứng thú với thế thân được.】

 

【Tối nay có tiệc lửa trại, cậu thử lại lần nữa đi, nếu tiến độ thành công thì có lẽ ngày mai sẽ có bước tiến xa hơn.】

 

【Nếu anh ấy có chút lương tâm, có thể sẽ ký thỏa thuận bao nuôi với cậu, cho cậu tiền và tài nguyên, bao nuôi cậu.】

 

【Nếu anh ấy ít lương tâm hơn một chút, có thể sẽ giả vờ theo đuổi cậu, giữ cậu trong bóng tối, khiến cậu tưởng rằng mình đã gặp được tình yêu đích thực.】

 

【Còn nếu anh ấy hoàn toàn không có lương tâm, có thể sẽ ép cậu rút khỏi giới giải trí, cắt đứt mọi đường lui của cậu, làm sụp đổ công ty gia đình cậu, và dùng người nhà cậu để uy hiếp, bắt cậu làm con chim hoàng yến của anh ấy.】

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

【Bất kể anh ấy làm gì, cậu cứ chấp nhận hết là được. Dù sao thì đến giai đoạn sau, chúng ta tung bạch nguyệt quang ra, tổng tài sẽ đi tìm bạch nguyệt quang, lúc đó cậu cũng biết mình chỉ là một kẻ thế thân, rồi đau lòng tan nát. Sau một loạt ngược thân ngược tâm, tổng tài sẽ nhận ra người anh ấy thực sự yêu là cậu. Sau đó anh ấy sẽ vì cậu mà dầm mưa này, lần đầu nấu ăn bị đứt tay này, đỡ cho một nhát dao rồi vào phòng phẫu thuật này… tóm lại là cứ chịu chút thương tích vớ vẩn là cậu có thể bị anh ấy làm cho cảm động, rồi ở bên anh ấy thôi!】

 

Tôi nghe cái giọng máy móc đầy phấn khích của hệ thống mà chỉ cảm thấy thái dương giật giật đau nhói.

 

Tối nay, cậu ngôi sao nhỏ này lại định giở trò yêu ma gì nữa đây?

 

———-                                                                                                              

 

Rất nhanh, tiệc lửa trại buổi tối đã bắt đầu.

 

Nói là tiệc lửa trại, nhưng thực chất chỉ là dựng mấy cái bếp nướng trên bãi cỏ trong vườn, rồi đặt một cái đèn cây khổng lồ có hình dạng ngọn lửa ở chính giữa.

 

Lũ trẻ thấy cảnh này thì lại vô cùng phấn khích.

 

Ngay cả Viên Viên vốn hướng nội mà hai mắt cũng sáng rực cả lên, chạy nhảy vòng quanh chiếc đèn cây cùng mấy đứa trẻ khác.

 

Ngược lại, cậu con trai riêng của chồng Tiểu Hoa thì trông như đang có tâm sự.

 

Thỉnh thoảng thằng bé lại liếc trộm Lộ tổng và Tiểu Hoa, mím chặt môi, khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh.

 

Tôi hỏi cháu trai: “Cháu có biết nó bị làm sao không?”

 

Cháu trai tôi mân mê chuỗi Phật châu, cẩn thận nhớ lại: “Cháu cũng không rõ. Mấy ngày đầu vẫn bình thường, về sau tâm sự của nó hình như ngày càng nặng nề hơn.”

 

Lúc này, tay áo tôi bị kéo nhẹ một cái, tôi cúi đầu xuống, thấy Viên Viên nhỏ bé đang ngẩng đầu nhìn mình.

 

“Sao vậy cháu?”

 

Ánh mắt Viên Viên nhìn tôi có chút rụt rè, lại mang theo vài phần quyến luyến và mong đợi: “Ba… à không, chú ơi, cháu biết anh trai nhỏ bị làm sao rồi ạ. Chú có thể giúp anh ấy được không?”

 

Viên Viên rất nhỏ, chiều cao so với những bé gái cùng tuổi cũng không tính là cao, còn thấp hơn cả tôi lúc đang ngồi.

 

Tôi xoay người, hơi cúi đầu để ngang tầm mắt với cô bé: “Cậu bé bị làm sao?”

 

Viên Viên hạ thấp giọng: “Anh trai nhỏ nói, ba mẹ của anh ấy hình như không còn là ba mẹ ban đầu nữa.”

 

“Họ là giả.”

 

Tôi nghe vậy thì khẽ nhướng mày.

 

Thực ra tôi đã sớm liên lạc với bộ phận đặc biệt, xung quanh đây có khoảng hơn chục người đang chờ lệnh, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.

 

Đợi sau khi chương trình kết thúc, những kẻ công lược sẽ bị đưa đi.

 

Dù sao thì, năng lực tùy tiện chiếm đoạt cơ thể người khác thực sự quá đáng sợ, nhất định phải nghiên cứu ra phương pháp chống lại sự chiếm đoạt này.

 

Mà trước mắt đang có sẵn ba vật thí nghiệm.

 

Còn về Tiểu Chu, trường hợp khá đặc biệt, cô ta không chiếm đoạt thân thể của người bản địa trong thế giới này, cơ thể cô ta đang dùng dường như là tự mang theo.

 

Không ngờ một đứa trẻ lại nhạy bén đến vậy, có thể phát hiện ra cha mẹ mình đã bị kẻ công lược chiếm mất thân xác.

 

Nhưng hiện tại vẫn chưa thể xác định được, phát hiện này là do cậu con trai riêng của chồng cô Tiểu Hoa kia tự mình nhận ra, hay là do Viên Viên đến để thăm dò tôi.

 

Tôi không tin tưởng Viên Viên.

 

Đến giờ tôi vẫn chưa làm rõ được, cô bé trông có vẻ đáng yêu ngoan ngoãn này, tại sao lại có vài phần giống với tôi, và tại sao lại khiến anh cả của tôi nảy sinh thiện cảm.

 

Rõ ràng kết quả giám định ADN cho thấy, cô bé và tôi không có quan hệ huyết thống.

 

Và với Tiểu Chu, cũng không có quan hệ huyết thống.

 

Việc giám định là do tôi tự mình đến trung tâm giám định vào ban đêm, sau khi livestream đã tắt, và tận mắt giám sát toàn bộ quá trình, đảm bảo không có bất kỳ tác động ngoại lực nào.

 

Tổng cộng có ba bản, một bản do tôi giám sát, hai bản còn lại được gửi ngẫu nhiên đến hai bệnh viện lớn khác để xét nghiệm.

 

Kết quả giám định lại hoàn toàn trái ngược nhau.

 

Kết quả của hai bệnh viện lớn cho thấy, tôi là cha ruột của Đoàn Đoàn và Viên Viên.

 

Còn kết quả giám định mà tôi tận mắt giám sát toàn bộ quá trình lại cho thấy, tôi và Đoàn Đoàn, Viên Viên không có quan hệ huyết thống.

 

Không chỉ riêng tôi, Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng không có quan hệ huyết thống với Tiểu Chu.

 

Thậm chí Đoàn Đoàn và Viên Viên, cặp anh em có ngoại hình hơi giống nhau, nhìn qua là sẽ nhận định là sinh đôi long phụng, cũng không hề có quan hệ huyết thống.

 

Lần giám định này, có thể xác định được hai điều.

 

Thứ nhất, quan sát của tôi có thể triệt tiêu sự can thiệp của các thế lực bên ngoài.

 

Thứ hai, tôi, Tiểu Chu, Đoàn Đoàn, và Viên Viên, cả bốn người đều không có quan hệ huyết thống, về mặt sinh học thì hoàn toàn là những người xa lạ.

 

Vậy thì, Tiểu Chu đã tìm đâu ra hai đứa trẻ giống tôi đến như vậy?

 

 

Không lâu sau, tiệc lửa trại bắt đầu.

 

Sáu gia đình tụ tập lại một chỗ, vô cùng náo nhiệt.

 

Cậu ngôi sao nhỏ chủ động nhận nhiệm vụ mua nguyên liệu, đồ mua về rất tươi ngon, chất lượng cũng cao.

 

Cậu ta lại bao luôn cả việc nấu nướng.

 

Tiểu Chu cũng không chịu kém cạnh, xắn tay áo lên bắt đầu nướng thịt.

 

Tôi còn có thể nghe thấy cô ta nói với hệ thống: 【Gì vậy trời, ghét thật đó! Một thằng đàn ông mà nấu nướng cái gì! Thế này thì mình xây dựng hình tượng hiền thục đảm đang kiểu gì nữa!】

 

Cậu luật sư vào bếp phụ giúp, còn ảnh hậu và tôi thì trang trí bãi cỏ.

 

Mấy ngày livestream này đã mang lại cho ảnh hậu một màn tái xuất hoàn hảo, lúc này độ nổi tiếng của cô ấy đã trở lại mức đỉnh cao như trước khi giải nghệ.

 

Hình tượng “ngôi sao may mắn” của cô ấy đã trở nên nổi tiếng, ngay cả nhiều người ngoài ngành cũng biết có một nữ minh tinh vô cùng may mắn, cầu thần bái Phật không bằng đi bái cô ấy.

 

Trong phòng livestream và dưới tài khoản của cô ấy, toàn là những bình luận cầu phúc.

 

Lúc này, ảnh hậu đang tránh máy quay, phóng khoáng cười hỏi tôi: “Tổng tài, nghe nói Hoàn Hành Entertainment đang chuẩn bị cho một bộ phim điện ảnh mới à?”

 

Ánh mắt cô ấy tràn đầy tham vọng.

 

Tôi cười đáp: “Phim chuẩn bị thì nhiều lắm, không biết ảnh hậu đang nói đến bộ nào.”

 

Ảnh hậu đi thẳng vào vấn đề: “Là bộ của đạo diễn Hứa đó, không biết việc tuyển chọn diễn viên là công khai hay đã có quyết định nội bộ rồi? Tôi muốn hỏi dò ngài một chút để chuẩn bị cho lịch trình sắp tới.”

 

Tôi nói: “Trong vòng nửa năm tới vẫn chưa khởi quay, hiện tại không tiện tiết lộ thêm chi tiết.”

 

Trong mắt ảnh hậu thoáng qua một chút không cam lòng, nhưng vẫn nói chuyện rất phải phép: “Vâng, cảm ơn ngài. Nếu có cơ hội, hy vọng ngài sẽ xem xét tôi. Tôi có thể đảm bảo, tôi sẽ nghiêm túc đối với từng vai diễn.”

 

……….

 

Không bao lâu sau, chúng tôi đã bày biện xong khu vực tiệc.

 

Và lúc này, những món ăn đầu tiên cũng bắt đầu được dọn lên bàn.

 

Tôi giữ một thái độ cảnh giác với bàn thức ăn này.

 

Trưa nay cậu minh tinh nhỏ và hệ thống của cậu ta đã nói tối nay sẽ ra tay, tôi khó mà không nghi ngờ rằng, liệu bọn họ có bỏ thứ gì vào trong đồ ăn không.

 

Nhưng ở đây có nhiều người như vậy, nếu hạ thuốc thì tất cả mọi người đều bị trúng thuốc, thế cũng quá lộ liễu rồi.

 

Ngay lúc tôi đang suy nghĩ xem rốt cuộc cậu ta muốn làm gì, tôi đã nhìn thấy những món ăn trên bàn.

 

Cật dê hầm, canh cật thỏ kỷ tử, cật heo nướng, bò hầm khoai tây, trứng xào hẹ, hàu sống sashimi, hàu nướng mỡ hành…

 

Hay lắm, giờ thì tôi đã biết kế hoạch của cậu minh tinh nhỏ này rồi.

 

Hết chương 83.

 

Chương 83: Bùng Nổ Danh Tiếng Từ Lúc Tái Xuất

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên