Chương 74: Cô Ta Đang Đi Theo Anh Đấy

Chương 74: Cô Ta Đang Đi Theo Anh Đấy

 

Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, câu này Vương Khải vẫn biết. Thế nhưng con đường đêm mà hắn ta đi, đáng lẽ phải gặp sự trừng phạt của pháp luật, một đôi còng bạc mới phải. Chỉ có điều, trên đời này nếu cứ lương thiện nai lưng ra làm kiếm tiền thì chỉ có nước chết đói. Muốn thoát khỏi tầng lớp nghèo khó của bản thân, người ta chỉ có thể dấn thân vào những con đường không nên bước.

 

Chỉ có điều, hắn ta không ngờ rằng, mình còn chưa đợi được sự trừng phạt của pháp luật và chiếc còng bạc, thì đã đợi được con ma thật tới trước.

 

Từ tuần trước, mọi chuyện bắt đầu trở nên kỳ quái. Hôm ấy, hắn ta tụ tập với bạn bè, vì dạo này kiếm được bộn tiền nên ít nhiều gì cũng có chút vênh váo, thành ra chém gió ba hoa rồi uống hơi nhiều.

 

Khi về đến nhà trong bộ dạng say khướt, nửa đêm lại khát khô cả họng, hắn ta bèn lồm cồm bò dậy tìm nước uống.

 

Nào ngờ, lúc đang rót nước trong bếp, hắn ta thoáng thấy ngoài ban công dường như có một bóng người. Khi ấy hắn ta vẫn còn đang trong trạng thái say xỉn, tuy không đến mức mất tỉnh táo hoàn toàn, nhưng đầu óc vẫn còn chậm chạp lắm.

 

Vừa uống nước, hắn ta vừa nghĩ bụng, đêm hôm khuya khoắt thế này, nhìn quần áo phơi ngoài ban công cũng đáng sợ thật. Sau này nếu có phơi đồ ngoài đó vào buổi tối, nhất định phải kéo rèm cửa lại, không thì lúc thức dậy đi vệ sinh mà không để ý, chắc sẽ bị dọa cho sợ chết khiếp, rồi lại lảo đảo quay về phòng ngủ tiếp.

 

Ấy thế mà ngày hôm sau, trên ban công nhà hắn ta chẳng có bộ quần áo nào cả.

 

Lúc đó, Vương Khải vẫn chưa nhận ra vấn đề nghiêm trọng. Dù sao thì cũng do uống rượu, ký ức có chút hỗn loạn, hoặc hoa mắt nhìn nhầm cũng là chuyện bình thường, hắn ta cũng chẳng hề để tâm đến chuyện này.

 

Ngay ngày hôm sau, hắn ta ngồi dựng video đến tận khuya, bụng đói meo mà lại lười gọi đồ ăn ngoài, vậy nên tự nấu một bát mì gói. Khi bưng bát mì từ bếp đi ra, hắn ta nhìn thấy một bóng người đứng cạnh chiếc điều hòa cây đặt gần ban công.

 

Vương Khải giật nảy mình, bát mì trên tay cũng đổ ụp xuống đất, nước mì nóng bỏng bắn lên cả chân hắn ta.

 

Đợi đến khi tim đập thình thịch, hắn ta mới nhìn kỹ về phía chiếc điều hòa, nhưng ở đó chẳng có gì cả. Dù vậy, Vương Khải vẫn sợ chết khiếp, vội vàng bật hết tất cả đèn trong nhà lên, hồn xiêu phách lạc một lúc lâu, sau đó mới lục lọi khắp nhà tìm tiền Nhân dân tệ, tìm trang sức vàng đeo lên người.

 

Hắn ta nhớ trước đây người lớn trong nhà từng nói, trên tiền Nhân dân tệ có quốc huy, thứ này mang theo năng lượng, lúc cần thiết có thể dùng để trừ tà cứu mạng. Cả trang sức bằng vàng nữa, cũng có tác dụng trừ tà.

 

Trước kia hắn ta cũng chẳng tin những chuyện này, gần ba mươi năm qua chưa từng gặp phải chuyện tương tự, trong nhà đến tượng Phật, tượng thần còn chẳng thờ cúng bao giờ. Có thể tìm được những thứ này ngay tại chỗ đã là không dễ dàng gì rồi.

 

Không biết có phải do tiền Nhân dân tệ và vàng bạc trừ tà đã phát huy tác dụng hay không, mà nửa đêm sau đó, hắn ta không còn thấy bóng người nào nữa. Điều này lại khiến hắn ta một lần nữa không chắc chắn, hoài nghi liệu có phải mình đã nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính quá lâu nên bị hoa mắt hay không.

 

Nhưng ngày hôm sau, Vương Khải vẫn tìm đến một ngôi chùa gần nhất, thỉnh vài lá bùa hộ mệnh đã được khai quang, treo một lá ở phòng khách, một lá ở ban công, mỗi phòng ngủ một lá, còn trên người thì đeo hai lá. Bấy giờ hắn ta mới thấy yên tâm, treo nhiều như vậy, hắn ta không tin vẫn còn thứ bẩn thỉu nào dám đến.

 

Tối hôm đó, quả nhiên không thấy bóng đen nào nữa. Vương Khải trốn trong phòng khóa trái cửa, thỉnh thoảng lại dùng camera giám sát liếc nhìn phòng khách. Trong nhà yên tĩnh không một tiếng động, điều này lại khiến Vương Khải yên lòng thêm một lần nữa.

 

Kết quả là trưa hôm sau, Vương Khải ngủ một giấc tỉnh dậy, lúc đi ra cửa lấy đồ ăn ngoài, vừa bước tới phòng khách đã thấy một người đang ngồi trên ghế sô pha.

 

Những lần trước chỉ là cái bóng mờ ảo, nhưng lần này hắn ta đã thực sự nhìn thấy đối phương rõ mồn một. Đó là một người phụ nữ, tóc dài, trông có xinh đẹp hay không thì hắn ta chẳng dám nhìn, khuôn mặt cô ta trắng bệch, thấy hắn ta đi ra còn quay đầu lại cười với hắn ta một cái.

 

Vương Khải hét lên một tiếng rồi mềm nhũn cả người, ngã khuỵu xuống đất. Hắn ta muốn trốn về phòng, nhưng đôi chân hoàn toàn không nghe theo điều khiển, cứ loay hoay mãi trên sàn nhà mà không nhúc nhích được nửa phân.

 

Nữ quỷ đó biến mất lúc nào hắn ta cũng không biết, đến khi ngẩng đầu lên thì trong phòng khách đã trống không, chẳng có một ai.

 

Ngôi nhà này, Vương Khải thực sự không thể ở lại được nữa. Hắn ta chắc chắn trong nhà có thứ gì đó bẩn thỉu, thế là nhân lúc ban ngày ban mặt, hắn ta vội vàng thu dọn đồ đạc trốn đến khách sạn.

 

Nhưng như thế cũng vô dụng. Khi đang tắm trong phòng tắm của khách sạn, hắn ta nhìn thấy trong gương hiện lên một bóng đen tóc dài, chỉ có nửa người, đang đứng sau rèm tắm. Hắn ta biết con ma đó đang bám theo mình, chứ không phải ngôi nhà kia bị ma ám.

 

Lúc đó Vương Khải đã lết cả người ra khỏi phòng tắm, rồi quỳ xuống đất dập đầu: “Bà cố ơi bà cố, đại tiểu thư ơi đại tiểu thư, tôi với cô không quen không biết, cô đi theo tôi làm gì chứ? Cô tha cho tôi đi mà, đừng theo tôi nữa được không? Tôi đốt cho cô ít vàng mã hương nến nhé, cầu xin cô đó, đừng đi theo tôi nữa…”

 

Vương Khải quỳ lạy một lúc lâu, thấy trong phòng tắm không có động tĩnh gì, trong phòng dường như cũng không thấy bóng đen nào, bèn vội vàng cầm đồ đạc chạy ra khỏi khách sạn. Hắn ta phải ra ngoài, đến nơi nào đông người mới được.

 

Mấy ngày liền Vương Khải không dám về nhà, nhưng cứ mãi thế này cũng không phải là cách. Thế là hắn ta hỏi thăm bạn bè xem có ai quen biết thầy pháp nào không. Không nói chuyện khác, ít nhất cũng phải biết nữ quỷ kia muốn gì thì mới giải quyết được chứ, nếu không cứ bám theo mãi thế này thì sống sao được.

 

Nhưng rõ ràng trong giới này lừa đảo thì nhiều mà người có bản lĩnh thật thì chẳng có mấy ai. Hắn ta mời một vị thầy cúng về, ông thầy đó nói trong nhà hắn ta âm khí nặng, sau đó làm một tràng pháp sự, rồi bán cho hắn ta một chuỗi tiền Ngũ Đế gì đó, bảo là có thể giữ bình an.

 

Ai ngờ hắn ta vừa ở nhà được một ngày thì lại thấy nữ quỷ kia xuất hiện.

 

Điều đáng sợ hơn là, Vương Khải phát hiện nữ quỷ đó càng lúc càng đến gần mình. Ban đầu, cô ta ở ngoài ban công, sau đó dần dần tiến vào trong nhà, từ chỗ đặt điều hòa đến ghế sô pha, rồi đến phòng khách. Lần này, khi nhìn thấy nữ quỷ, cô ta đang đứng ngay trước cửa phòng hắn.

 

Vương Khải sắp phát điên đến nơi rồi. Hắn ta nghĩ nếu cứ chần chừ thêm vài ngày nữa, khi nữ quỷ này càng lúc càng đến gần, có phải đến lúc đó cô ta có thể xuất hiện ngay sau lưng rồi giết chết hắn ta không.

 

Nghe nói quỷ hồn có thể bắt người thế mạng, bắt được rồi thì quỷ hồn đó có thể đầu thai chuyển thế. Nhưng hắn ta không hiểu tại sao nữ quỷ lại bám theo mình, tuy hắn ta có làm một vài chuyện thất đức, nhưng hắn ta chưa từng giết người.

 

Vương Khải thực sự không thể ở trong nhà được nữa. Ngôi chùa mà hắn ta đến lần trước không đáng tin, bùa hộ mệnh đã khai quang mà hắn ta đã thỉnh về chẳng có tác dụng gì.

 

Thế là hắn ta lên mạng tìm kiếm xem đạo quán nổi tiếng ở địa phương là nơi nào. Sau đó, hắn ta thấy có người giới thiệu Ngọc Xuân Quán. Ngọc Xuân Quán thậm chí còn có phòng cho du khách thuê, tuy giá một đêm còn đắt hơn cả khách sạn năm sao, nhưng nếu thực sự có thể trốn được nữ quỷ thì tốn bao nhiêu tiền hắn ta thấy cũng đáng.

 

Đúng vào lúc này thì luật sư của nhà Quý Nam Tinh lại tìm đến Vương Khải. Hắn ta đã bị nữ quỷ ám đến mức sắp phát điên, hắn ta thực sự không muốn dính thêm rắc rối hay kiện tụng gì vào lúc này, nên đối phương muốn hòa giải thế nào hắn ta cũng đồng ý hết, đòi bao nhiêu tiền hắn ta cũng đưa.

 

Hắn ta chỉ muốn nhanh chóng giải quyết những chuyện không liên quan này, rồi trốn vào đạo quán xem có thể thoát khỏi nữ quỷ kia được hay không.

 

Ngay vào ngày hắn ta xách hành lý chuẩn bị đến đạo quán, Vương Khải đã gặp tai nạn xe hơi.

 

Một chiếc xe từ phía đối diện lao tới, Vương Khải phản ứng cực nhanh, bẻ lái sang một bên. Tuy vụ tai nạn không lấy mạng hắn ta, nhưng lại lấy đi một chân của hắn ta. Chân hắn ta bị đầu xe chèn ép đến mức chỉ có thể cắt cụt để giữ mạng.

 

Nếu như trước đó, tuy Vương Khải cũng kinh hãi nữ quỷ bám theo mình, nhưng trong lòng vẫn còn ôm một chút may mắn, rằng hắn ta chưa từng giết người, chuyện xấu xa nhất hắn ta làm cũng chỉ là dùng flycam quay lén vài thứ riêng tư, chẳng lẽ vì thế mà chọc phải nữ quỷ sao?

 

Cho nên hắn ta cảm thấy, nữ quỷ bám theo mình có thể là có yêu cầu gì đó, trong lòng lại gửi gắm hy vọng vào những đạo quán hương khói nghi ngút có thể giúp mình trốn thoát, nên ít nhiều gì vẫn còn chút tự tin.

 

Nhưng bây giờ, khi nằm trong bệnh viện, mất đi một chân, hắn ta mới thực sự nhận thức rõ ràng rằng, bị ma ám có thể sẽ mất mạng. Bây giờ hắn ta mất một chân, lần sau có lẽ thứ mất đi sẽ là mạng sống của hắn ta.

 

Vương Khải đã hoàn toàn tuyệt vọng. Thậm chí hắn ta còn chưa kịp đau buồn vì sau này mình sẽ trở thành một kẻ tàn phế, thì hiện thực đã thúc đẩy hắn ta phải tích cực tìm cách giữ mạng. Dù sao thì, sau này có còn sống hay không, bây giờ hắn ta cũng chẳng biết được.

 

Nhưng hắn ta thì có thể tìm được cách gì đây? Hắn ta tin rằng, nếu trên đời này thật sự có ma, vậy chắc chắn sẽ có những cao nhân dị sĩ có thể giải quyết được những chuyện như thế này. Vấn đề là hắn ta chưa biết tìm ở đâu mà thôi.

 

Sau tai nạn, bạn bè có đến thăm hắn ta. Vì người nhà hắn ta không ở đây, thấy hắn ta bị thương nặng như vậy, thậm chí còn bị cưa mất một chân mà không có ai chăm sóc, trong lòng thấy hắn ta có chút đáng thương, vậy nên đã giúp hắn ta thuê một người hộ lý.

 

Biết hắn ta làm video ngắn, nghĩ sau này hắn ta sẽ cần dùng đến tiền nhiều, nằm viện cũng là nằm không, nên còn mua cho hắn ta một chiếc máy tính, để hắn ta có thể nằm trên giường bệnh mà làm vài việc kiếm tiền, nếu không, thu không đủ chi thì sau này sống sao nổi.

 

Máy tính của Vương Khải đã hỏng bét sau vụ tai nạn. Mặc dù bây giờ hắn ta chẳng còn tâm trạng nào để kiếm tiền, kiếm được rồi sau này có còn mạng để tiêu hay không còn chưa biết, nhưng hắn ta vẫn cảm ơn ý tốt của bạn bè.

 

Ngồi trước máy tính, trong lúc cùng đường bí lối, Vương Khải bắt đầu tìm kiếm đủ thứ: “Nếu gặp ma thì phải làm sao”, “làm sao để trừ ma”, “bị ma ám thì phải làm gì”, “ma muốn giết tôi thì phải làm sao”. Tiếc là kết quả tìm kiếm trên Baidu toàn những thứ vô dụng.

 

Nào là máu chó mực, nào là móng lừa. Nhìn thấy “móng lừa đen”, Vương Khải liền biết Baidu này không đáng tin đến mức nào, những thông tin này chắc toàn được trích ra từ các tiểu thuyết hư cấu.

 

Trong lúc tuyệt vọng, Vương Khải định gập máy tính lại thì trên màn hình bỗng hiện ra một cửa sổ pop-up không biết từ trang web nào.

 

Cục Quản lý Sự vụ Linh dị: 【Xin hỏi, anh đã gặp ma phải không? Anh đang cần tìm cách giải quyết hồn ma đó phải không?】

 

Nhìn cửa sổ đột ngột hiện ra, Vương Khải trong thế còn nước còn tát liền trả lời.

 

Khách hàng: 【Đúng vậy, xin hỏi có cách giải quyết nào không?】

 

Cục Quản lý Sự vụ Linh dị: 【Anh có thể nói sơ qua về tình hình gặp ma của mình được không?】

 

Vương Khải kể lại hết những ngày gặp ma, từ ban công đến phòng ngủ, rồi đến việc hắn ta muốn trốn đi nhưng lại gặp tai nạn xe hơi.

 

Cục Quản lý Sự vụ Linh dị: 【Xin hỏi về nữ quỷ đang bám theo anh, anh có chút thông tin liên quan nào, hoặc nghi ngờ về một sự kiện nào đó khả nghi, dẫn đến việc anh bị nữ quỷ bám theo không?】

 

Khách hàng: 【Nếu tôi biết tại sao mình bị ma ám thì tôi đã không phải mù mờ đi hỏi khắp nơi tìm cách giải quyết rồi. Các người là ai, có người giải quyết được ma không? Nếu là lừa đảo thì đừng lãng phí thời gian của tôi nữa. Tôi đang nằm trong bệnh viện, bị cưa mất một chân, nói không chừng sắp mất mạng đến nơi rồi, tôi không đùa đâu.】

 

Thậm chí Vương Khải còn gửi thẳng số phòng bệnh của mình qua. Nếu đối phương là lừa đảo, có giỏi thì đến tận nơi mà lừa. Còn nếu không phải, vậy thì đến cứu hắn ta đi.

 

Cục Quản lý Sự vụ Linh dị: 【Được rồi, chúng tôi sẽ cử người đến điều tra. Tôi thuộc Cục Quản lý Sự kiện Linh dị, nếu anh thật sự bị ma ám, chúng tôi sẽ cử người đến giải quyết, nhưng sẽ thu một khoản thù lao nhất định.】

 

Khách hàng:【Chỉ cần có thể giúp tôi giải quyết, tôi sẵn sàng trả tiền!!】

 

Bộ phận an ninh mạng của Cục Quản lý, tức là bộ phận chăm sóc khách hàng của Mạng Lưới Nhân Gian, thông qua việc thu thập dữ liệu lớn, đã tìm ra phần lớn các vụ án theo cách này. Nếu không, quần chúng làm sao biết được có một nơi như Cục Quản lý, gặp phải chuyện linh dị cũng chỉ biết cầu cứu trong vô vọng.

 

Thông thường, những người đó sẽ lên mạng tìm kiếm những câu hỏi như “gặp ma thì phải làm sao”, sau đó hệ thống của họ sẽ dựa vào những gì đối phương tìm kiếm để đánh giá, xem đối phương chỉ đơn thuần tò mò, hay là thực sự gặp ma cầu cứu.

 

Những trường hợp được thông qua đánh giá sẽ được tiếp cận ngắn gọn qua cửa sổ pop-up như thế này để kiểm duyệt lại một lần nữa. Mặc dù đôi khi sẽ bị đối phương coi là lừa đảo, nhưng nếu thực sự gặp ma và không nơi nào cầu cứu, bọn họ sẽ giống như người này, ôm lấy cọng rơm cứu mạng, một khúc gỗ nổi mà cầu xin giúp đỡ.

 

Nhân viên chăm sóc khách hàng biên tập lại sự việc này rồi đăng lên Mạng Lưới Nhân Gian, sau đó hệ thống sẽ dựa vào định vị để gửi đến cho Thiên Sư ở gần đó. Thiên Sư sẽ phân tích cấp độ sự kiện linh dị trong vụ án để cân nhắc có nhận hay không.

 

Thiên Sư ở gần đây nhất đương nhiên là Thiên Sư ở thành phố Ngọc Lan. Tài khoản của Tiêu Dã trên Mạng Lưới Nhân Gian tuy là tài khoản phụ của Quý Nam Tinh, nhưng tài khoản phụ cũng là tài khoản Thiên Sư, cho nên sau khi hệ thống gửi thông báo cho người ở gần, hắn liền nhận được.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mở Mạng Lưới Nhân Gian ra xem, vụ án này liền hiện lên. Sau đó, Tiêu Dã huých nhẹ vào người Quý Nam Tinh đang gục đầu nhắm mắt nghỉ ngơi bên cạnh: “Náo Náo, bên kia có nhiệm vụ rồi.”

 

Quý Nam Tinh đổi hướng, vẫn gục trên bàn, nhưng mặt quay về phía Tiêu Dã, nhắm mắt ừ một tiếng: “Nhiệm vụ gì?”

 

Tiêu Dã nói: “Có người gặp ma, bị ma ám, còn gặp tai nạn xe hơi bị cưa mất một chân. Người đó bây giờ đang ở bệnh viện, hơn nữa, có lẽ là chúng ta quen người này.”

 

Nghe vậy, Quý Nam Tinh mới mở mắt ra: “Có lẽ chúng ta quen?”

 

Quen là quen, sao lại là có lẽ quen.

 

Tiêu Dã đưa nhiệm vụ đó đến trước mặt Quý Nam Tinh, chỉ vào thông tin trên đó, nói: “Vương Khải, đây chính là blogger quay video bằng máy bay không người lái ‘Oa Ca Ca’ đó, tên và số điện thoại phía sau đều khớp.”

 

Quý Nam Tinh ngồi thẳng dậy, cầm lấy điện thoại của hắn xem nội dung nhiệm vụ. Tiêu Dã ở bên cạnh lại lục tìm tin nhắn Wechat mà bạn mình gửi về thông tin của blogger trước đó: “Này, cậu xem tên và số điện thoại có giống nhau không.”

 

Quý Nam Tinh nhìn kỹ lại: “Đúng là hắn ta thật.”

 

Tiêu Dã dựa vào bàn, một tay chống đầu: “Có nhận không?”

 

Quý Nam Tinh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Nhận đi, đến xem thử tại sao hắn ta lại bị ma ám.”

 

Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh đã nhận nhiệm vụ, liền liếc nhìn đồng hồ, lúc này tiết học đầu tiên của buổi chiều vừa mới kết thúc: “Đi bây giờ à?”

 

Quý Nam Tinh nhìn lên bục giảng trống không: “Lấy lý do gì để xin nghỉ đây? Hay là nói tôi không khỏe.”

 

Tiêu Dã nhíu mày: “Không được, tuy là giả nhưng cũng không thể cứ trù ẻo mình như thế mãi. Không phải người ta hay nói trên đời có thứ gọi là ngôn linh à, nói dối nhiều lỡ thành thật thì sao. Không cần tìm lý do, cứ trốn học là được rồi.”

 

Trốn học thôi mà, có gì to tát đâu.

 

Quý Nam Tinh vốn quen xin nghỉ phép chứ thật sự chưa từng trốn học bao giờ, bởi vì chỉ cần xin phép là được, không cần thiết phải trốn.

 

Thấy hai người thu dọn cặp sách như sắp đi, Trương Nguyên gõ gõ lên bàn: “Hai cậu làm gì đấy?”

 

Tiêu Dã cầm lấy cặp sách của Quý Nam Tinh: “Đi giải cứu thế giới. Thầy cô hỏi thì cứ nói tớ đói bụng, dẫn Quý Nam Tinh ra ngoài ăn.”

 

Đầu Trương Nguyên đầy dấu hỏi, cậu tự mình trốn học thì thôi đi, còn lôi cả top 1 server trốn theo, thật sự không sợ ngày mai đến lớp bị thầy cô xé xác à.

 

Hai người lén lút chuồn ra bằng cửa sau. Tưởng Đường Đường đang cùng Lâm Nghệ vây quanh Tiêu Tiêu nói chuyện, liền chép miệng lắc đầu: “Học sinh giỏi toàn diện lớp mình sắp bị trùm trường làm hư rồi, trốn học giữa thanh thiên bạch nhật, đúng là giấy trắng bị nhuộm đen mà.”

 

Trần Thập Nhất ngồi phía trước họ quay đầu lại liếc mắt một cái. Cậu ta cũng muốn trốn học, nhưng không dám. Cậu ta mà trốn học, về nhà thế nào cũng bị đánh chết.

 

Thế là cậu ta lấy điện thoại ra hỏi Quý Nam Tinh một chút, lát nữa có quay lại không, định bụng nếu quay lại thì nhờ Quý Nam Tinh mua giúp chiếc bánh nướng nhân thịt ở cổng trường.

 

Tiếc là Quý Nam Tinh trả lời có lẽ sẽ không quay lại. Trần Thập Nhất thở dài một hơi, tiếp tục nhìn lên bảng đen như đang đọc thiên thư.

 

Hai người về nhà một chuyến trước. Tiếng động đột ngột khi mở cửa làm Tạ Phán Nhi đang nằm giữa đống thú bông chơi game giật nảy mình, cô nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Giữa ban ngày ban mặt sao hai người lại về rồi? Hôm nay trường cho nghỉ học sớm à?”

 

Quý Nam Tinh cởi áo khoác đồng phục ra: “Nhận một vụ án, qua đó xử lý một chút.”

 

Tạ Phán Nhi ồ một tiếng, nghĩ đến điều gì đó, hai mắt sáng rực lên: “Cần giúp đỡ không? Tôi có thể giúp cậu giao tiếp với ma đó.”

 

Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Không phải cô sợ ma à?”

 

Tạ Phán Nhi: “Lần trước tiếp xúc với chị gái hồn ma kia, hình như cũng không đáng sợ lắm. Cậu có cần giúp không?”

 

Quý Nam Tinh: “Lần này cô thật sự không giúp được đâu. Con ma đó đã động sát tâm với người ta rồi, hung dữ lắm, cô mà đi thì chỉ có nước làm mồi cho nó ăn thôi.”

 

Nghe vậy, Tạ Phán Nhi liền co rúm người lại vào góc tường, cô nàng vẫn nên tiếp tục nhảy tưng tưng với cô nàng Angela nhà mình để đẩy trụ thì hơn.

 

Tiêu Dã không nghe được cuộc nói chuyện của họ, từ trong phòng lấy ra hai chiếc áo khoác, đưa một chiếc cho Quý Nam Tinh: “Sao thế, đàn chị cũng muốn đi à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cô ấy không đi, nữ quỷ đó có chút hung hãn, Tạ Phán Nhi đi chỉ có nước nộp mạng thôi.”

 

Ở một góc mà Tiêu Dã không nhìn thấy, mặt Tạ Phán Nhi nhăn lại như cái bánh bao. Nhưng cô nàng đúng là rất gà, không thể phản bác được, tức chết đi được.

 

———

 

Tuy buổi trưa đã ăn cơm, nhưng qua một giấc ngủ trưa rồi lại học thêm một tiết, lúc hai người đến bệnh viện, ngửi thấy mùi thơm từ quầy bánh rán ở cửa thì hai người lại cảm thấy đói.

 

Khi Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn về phía đó thêm một lần, Tiêu Dã liền hiểu ý ngay, kéo cậu đến trước quầy hàng: “Ăn loại nào? Hay là ăn một phần thập cẩm, ăn hết không?”

 

Quý Nam Tinh áng chừng bụng mình, gật đầu: “Ăn hết.”

 

Tiêu Dã cười, nói với ông chủ: “Hai phần thập cẩm, có ớt, không hành.”

 

Ông chủ đáp một tiếng, “Được”, rồi dứt khoát cầm chiếc xẻng nhỏ đập một quả trứng tráng lên lò, tay thoăn thoắt cho các loại nhân vào, cuộn lại rồi cắt đôi, một chiếc bánh nóng hổi đã được làm xong.

 

Quý Nam Tinh ăn không chậm, nhưng lại ăn rất đẹp mắt. Có lẽ vì người đẹp, nên cảm giác làm gì cũng đẹp.

 

Quý Nam Tinh ăn được vài miếng thì thấy Tiêu Dã cứ nhìn mình chằm chằm, cậu có chút khó hiểu, hỏi: “Sao thế?”

 

Tiêu Dã chỉ vào má cậu: “Có hạt vừng kìa.”

 

Quý Nam Tinh tưởng hạt vừng dính ngay khóe miệng, bèn vô thức lè lưỡi ra định liếm, nào ngờ Tiêu Dã bên cạnh nhìn một hồi, tự dưng đầu óc bỗng mụ mị đi, đưa tay ra, trực tiếp lấy hạt vừng dính trên mặt cậu xuống rồi cho vào miệng mình.

 

Quý Nam Tinh ngẩn người, chính Tiêu Dã cũng ngẩn người. Cảm giác có chút kỳ quặc, nhưng lại không nói được là kỳ quặc ở đâu, thế là hắn theo bản năng khoác tay qua vai Quý Nam Tinh thúc giục: “Ăn nhanh ăn nhanh, ăn xong chúng ta vào tìm Vương Khải kia.”

 

Rồi ở nơi Quý Nam Tinh không nhìn thấy, hắn bày ra vẻ mặt hối hận trong một giây, mình vừa làm cái quái gì vậy nhỉ? Cứ như một tên biến thái vậy.

 

Hai người ăn xong bánh rán rồi mới vào bệnh viện, dựa theo thông tin được cung cấp trong nhiệm vụ mà tìm được Vương Khải trong phòng bệnh.

 

Tướng mạo Vương Khải trông cũng bình thường, mí mắt sụp, hơi có nét tam giác. Không biết có phải vì hay làm mấy chuyện quay lén hay không, mà khí chất của cả con người hắn ta trông có phần bỉ ổi. Lúc này, hắn ta đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, âm khí bao trùm trên đỉnh đầu.

 

Quý Nam Tinh bước tới kéo ghế ngồi xuống, Tiêu Dã đưa tay kéo tấm rèm bên cạnh ra, che đi tầm nhìn của người ở giường bệnh kế bên.

 

Quý Nam Tinh nói: “Anh là Vương Khải phải không, tôi là người của Cục Quản lý Linh dị. Chuyện gặp ma, anh kể lại tỉ mỉ cho tôi nghe một lần nữa đi.”

 

Nhìn chàng trai trẻ có vẻ ngoài quá đỗi ưa nhìn trước mặt, Vương Khải ngẩn ra mấy giây, có chút ngạc nhiên vì thật sự có người đến tận nơi: “Cậu có giấy tờ gì chứng minh thân phận không?”

 

Quý Nam Tinh: “Tin hay không là tùy anh, nói hay không cũng là tùy anh. Dù sao người gặp ma cũng không phải là tôi. Hơn nữa, tôi nhìn thấy trên người anh có một sợi dây nhân quả, nghĩa là nữ quỷ đó không phải vô duyên vô cớ bám theo anh. Muốn giải quyết thì hãy hợp tác cho tốt. Không muốn tin, chúng tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

 

Vương Khải liếc nhìn người thanh niên cao lớn đứng bên cạnh. Mặc dù hai người này trông rất trẻ, nhưng bây giờ hắn ta đã không còn đường lui, chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp.

 

Kể cả là lừa đảo, cùng lắm thì lừa hắn ta một ít tiền. Nếu không phải lừa đảo, nói không chừng còn có thể cứu mạng.

 

Vương Khải kể lại cặn kẽ những gì đã trải qua trong mấy ngày nay, từ lúc gặp ma đến lúc trốn ra khách sạn, rồi định đến đạo quán thì gặp tai nạn xe hơi.

 

Vương Khải nói: “Từ lúc gặp tai nạn đến giờ tôi cũng không gặp chuyện gì nữa, không biết có phải vì bệnh viện đông người hay không, nhưng tôi có thể chắc chắn là mình thật sự đã gặp ma.”

 

Quý Nam Tinh: “Không phải vì bệnh viện đông người, mà là nữ quỷ đó vốn không muốn lấy mạng anh.”

 

Vương Khải liếc nhìn cái chân đã mất của mình, vẻ mặt kích động: “Không muốn lấy mạng tôi? Ngày tôi gặp tai nạn, nếu không phải tôi phản ứng nhanh thì đã bị đâm chết rồi! Tôi còn vì chuyện này mà mất một chân, sau này có sống sót thì tôi cũng là một kẻ tàn phế! Thế mà cậu lại nói cô ta không muốn lấy mạng tôi ư?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Nữ quỷ dần dần tiếp cận anh không phải vì cô ta không thể lại gần, mà là cô ta muốn cho anh biết sự tồn tại của mình, qua đó để nhắc nhở anh. Anh sợ hãi là chuyện bình thường, thậm chí khi anh trốn ra khách sạn bên ngoài, nữ quỷ cũng không vì thế mà làm gì anh. Cho đến khi anh định đến đạo quán, Ngọc Xuân Quán đó là nơi có bản lĩnh thật sự. Nếu anh thật sự trốn vào trong đó, nữ quỷ sẽ không thể đi theo được, cho nên hành động của anh đã chọc giận cô ta, cô ta mới gây ra một vụ tai nạn để cảnh cáo anh.”

 

Quý Nam Tinh vừa nói vừa liếc nhìn vào góc phòng: “Còn việc sau khi anh vào bệnh viện, không phải nữ quỷ đó không bám theo anh, mà cô ta vẫn luôn đi theo anh, chỉ là không xuất hiện trước mặt anh mà thôi. Bởi vì, ngay từ đầu cô ta đã không muốn anh chết.”

 

Nói xong, Quý Nam Tinh liền rút ra một lá bùa, đầu ngón tay khẽ lướt trên giấy bùa, kích hoạt phù văn, sau đó dán lá bùa lên người Vương Khải.

 

Với tình trạng vận khí thấp, dương khí không đủ của Vương Khải hiện giờ, mở thiên nhãn rất dễ dàng.

 

Thế rồi, Vương Khải liền nhìn thấy một nữ quỷ tóc dài đang đứng ở góc phòng đối diện với giường bệnh của mình.

 

Hết chương 74.

 

Chương 74: Cô Ta Đang Đi Theo Anh Đấy

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên