Chương 75: Không Biết Chết Như Thế Nào
Thấy đồng tử hắn ta giãn ra, miệng há hốc, Tiêu Dã biết ngay là sau khi Quý Nam Tinh dán Thiên Nhãn Phù cho hắn ta, người này đã trông thấy ma.
Thế là Tiêu Dã bèn sải bước chân dài tiến lên, vớ lấy mấy tờ giấy ăn, lót vào lòng bàn tay rồi bịt chặt miệng hắn ta lại: “Nếu anh gào lên, bác sĩ sẽ coi anh là bệnh nhân tâm thần, đến lúc đó mất cả tự do, chúng tôi có muốn giúp cũng chẳng giúp được đâu.”
Đúng là Vương Khải muốn hét lên thật. Khoảnh khắc nhìn thấy nữ quỷ đứng trong góc phòng, hắn ta chỉ cảm thấy mọi tế bào cảm nhận nỗi sợ trong cơ thể như núi lửa bùng nổ, mà sức phun trào lại quá mãnh liệt, khiến hắn ta chết lặng giữa cơn kinh hoàng tột độ.
Kể cả Tiêu Dã không bịt miệng, thì lúc này hắn ta cũng chẳng thể nào phát ra tiếng.
Cuối cùng, vẫn là Tiêu Dã vỗ một phát vào lưng hắn ta, đánh bật cái hơi bị dồn nén vì kinh hãi ra ngoài, giúp hắn ta thở lại được, không đến nỗi sợ quá mà chết ngạt.
Quý Nam Tinh liếc nhìn góc phòng. Cậu vừa vào phòng bệnh đã thấy nữ quỷ đứng ở đó rồi, nhưng cô ta chỉ nhìn chằm chằm Vương Khải, có lẽ đúng là không định giết hắn ta, nên lúc Vương Khải bị tai nạn xe, bị thương nặng khiến cơ thể suy nhược hoàn toàn, cô ta mới không xuất hiện trước mặt.
Giật lá bùa trên người Vương Khải xuống để đóng Thiên Nhãn của hắn ta lại, lúc này Quý Nam Tinh mới lên tiếng: “Đây không phải là nơi để nói chuyện. Anh xem, hoặc là chúng ta hẹn một thời gian khác, tìm một nơi thích hợp để bàn bạc kỹ lưỡng, hoặc là bây giờ đẩy anh ra ngoài, tìm một chỗ vắng người rồi nói cho xong.”
Biết mình bị một nữ quỷ theo dõi bấy lâu nay, Vương Khải đâu còn dám đợi đến lúc khác. Nếu không phải vì chỉ còn một chân đang bị cố định trên giường, hắn ta chỉ ước gì có thể lăn ngay xuống đất mà ôm chặt lấy đùi Quý Nam Tinh, van nài hai người đừng đi.
Quý Nam Tinh ngẫm nghĩ một lát: “Tìm một chỗ vắng người đi, ra vườn hoa nhỏ bên ngoài ấy.”
Thời tiết khá lạnh, hôm nay cũng chẳng có nắng, nên vườn hoa nhỏ của khu nội trú không có mấy người, rất thích hợp để nói chuyện.
Tiêu Dã nói: “Ra vườn hoa làm gì, lạnh thế mà.”
Dĩ nhiên người hắn xót không phải là Vương Khải, kẻ đã bị cưa mất một chân. Cái loại chuyên đi quay lén như hắn ta không bị người ta đánh chết mà chỉ mất một chân đã là may mắn lắm rồi.
Hắn xót Quý Nam Tinh, nhỡ bị gió thổi cho cảm lạnh thì sao.
“Cậu đợi chút, tôi đi tìm một chỗ.” Tiêu Dã nói xong liền đi ra ngoài phòng bệnh.
Nằm trên giường, Vương Khải không biết là do sợ hãi hay do vết thương đau nhức mà mặt mày trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn ta nhìn Quý Nam Tinh: “Đại sư, ngài xem chuyện của tôi có dễ giải quyết không?”
Quý Nam Tinh: “Dễ hay không còn phải xem anh đã chọc vào người ta thế nào. Nợ tiền trả tiền, nợ mạng đền mạng.”
Vương Khải vội nói: “Tôi không có! Đại sư, tôi thật sự chưa từng hại mạng người nào cả!”
Quý Nam Tinh cười lạnh một tiếng: “Anh tưởng hại mạng người chỉ có giết người thôi à? Nếu anh giết người thì bây giờ tìm đến cửa đã chẳng phải là nữ quỷ mà là cảnh sát rồi. Anh tự ngẫm lại mấy chuyện thất đức mình đã làm đi. Anh quay lén người khác, lấy video riêng tư của người ta đi bán, anh kiếm được tiền rồi, anh có nghĩ đến những người bị anh quay lén không?”
Sắc mặt Vương Khải lại tái đi thêm một phần. Hắn ta không ngờ ngay cả chuyện này mà vị đại sư trông còn trẻ tuổi đây cũng biết.
Quý Nam Tinh tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng xoay xoay chuỗi hạt trên tay: “Đúng là anh từng quay được hai gã đàn ông lừa dối kết hôn, cứu được hai người phụ nữ khỏi cảnh làm vợ người đồng tính, nhưng còn phần lớn những chuyện khác thì sao? Cuộc sống vợ chồng bình thường của người ta, liệu có vì thước phim quay lén của anh mà tan nát không? Những bậc cha mẹ vốn đã suy sụp vì phải dạy con học, liệu có vì video của anh công khai mà bị cộng đồng mạng bạo hành không? Bản thân anh cũng là người có bí mật riêng tư, nếu sự riêng tư của anh bị người khác quay lén rồi tung lên mạng, cuộc sống của anh sẽ ra sao? Đúng là anh chưa từng giết người, nhưng anh có chắc rằng không có ai vì chuyện anh buôn bán sự riêng tư đó mà chết không?”
Vương Khải chỉ cảm thấy tim mình như vọt lên tận cổ họng, miệng lưỡi khô khốc, toàn thân run rẩy không sao kìm lại được. Hắn ta không dám tưởng tượng nếu thật sự có người vì video quay lén của mình mà chết, liệu hắn ta có thật sự phải đền mạng hay không.
Một lát sau, Tiêu Dã trở vào, còn gọi cả hộ lý của Vương Khải đến, bảo người đó đỡ Vương Khải lên xe lăn.
Tuy Vương Khải đã bị cưa chân, nhưng nội tạng của hắn ta không bị tổn thương nghiêm trọng, trên người cũng không gắn nhiều máy móc, chỉ có vài chai dịch truyền chống nhiễm trùng. Mấy chai thuốc đó được treo tạm lên giá treo bình truyền dịch gắn sau xe lăn, rồi Tiêu Dã đẩy hắn ta ra ngoài.
Quý Nam Tinh đứng dậy, lúc kéo tấm rèm che về chỗ cũ, cậu tiện tay gỡ luôn lá Tiêu Âm Phù vừa dán lên.
Loại bùa này tuy không thể loại bỏ hoàn toàn mọi âm thanh như dựng lên một tấm khiên chắn, nhưng nó sẽ khiến người bên cạnh chỉ nghe thấy loáng thoáng một chút động tĩnh mà không nghe rõ được gì. Thường thì nếu không cố tình để ý, người ta sẽ vô thức bỏ qua những tiếng động bên này.
Đợi Tiêu Dã đẩy người ra khỏi phòng bệnh, Quý Nam Tinh nhìn nữ quỷ trong góc, nói: “Theo sau đi.”
Nữ quỷ không ngờ có người có thể nhìn thấy mình trực tiếp như vậy. Cô do dự một lúc, rồi cũng ngoan ngoãn đi theo.
Giống như cậu trai này đã nói, cô vốn không muốn lấy mạng Vương Khải, cô chỉ muốn đòi lại công bằng cho mình mà thôi. Nếu có người giúp được cô, vậy thì càng tốt.
Tiêu Dã đã liên hệ trực tiếp với người quen bên bệnh viện, tìm một phòng bệnh trống không có người. Bệnh viện nào cũng sẽ giữ lại một vài phòng bệnh riêng. Ông nội hắn tuy không khám sức khỏe định kỳ ở đây, nhưng giám đốc bệnh viện này thì ông có quen biết, mượn một phòng bệnh trống cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Phòng bệnh bỏ trống này lại còn là một phòng suite, bên ngoài có cả một phòng khách nhỏ. Quý Nam Tinh cũng không đi vào trong, chỉ đặt Vương Khải ngồi tạm một chỗ, suy nghĩ một lát rồi lại mở Thiên Nhãn cho Tiêu Dã. Dạo này cậu ăn khá no (no dương khí), mở Thiên Nhãn một lúc cũng chẳng tốn bao nhiêu sức.
Tiêu Dã đột ngột nhìn thấy ma cũng không hề sợ hãi, lại một lần nữa bình tĩnh chấp nhận.
Thấy Quý Nam Tinh dường như đang chờ xem phản ứng của mình, hắn không nhịn được cười: “Sao thế, muốn xem tôi sợ đến nhảy dựng lên à?”
Quý Nam Tinh bật cười, cũng không phủ nhận. Nhưng khi quay mặt nhìn sang Vương Khải, ánh mắt cậu liền trở nên lạnh lùng ngay tức khắc.
Cậu lại dán Thiên Nhãn Phù lên người Vương Khải. Đã là người trong cuộc thì không thể để hắn ta mắt điếc tai ngơ được.
Quý Nam Tinh nhìn nữ quỷ: “Được rồi, ở đây cũng không có người ngoài. Tại sao cô lại bám theo anh ta, cô có yêu cầu gì, cô nói trước đi.”
Vương Khải vẫn còn hơi sợ nữ quỷ, nhưng trong lòng hắn ta lúc này, sự thấp thỏm bất an đã lấn át cả nỗi sợ. Hắn ta sợ cái chết của nữ quỷ này có liên quan đến mình, nên cũng nín thở lo lắng nhìn cô ta, muốn nghe xem cô ta sẽ nói gì.
Nữ quỷ liếc qua Vương Khải một cái, rồi nhìn Quý Nam Tinh, nói: “Tôi bị chồng tôi là Uông Thắng Vũ giết chết.”
Vương Khải hít vào một hơi lạnh, rồi lại thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới hỏi: “Vậy cô bám theo tôi làm gì?”
Còn gây cho hắn ta một vụ tai nạn xe, cướp đi một chân của hắn ta. Nếu là do người làm, hắn ta còn có thể tìm người tính sổ. Giờ lại là do ma làm, vậy thì nỗi oan khuất và tổn thất này hắn ta biết tìm ai đây!
Nữ quỷ quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Vương Khải: “Nếu không liên quan đến anh, tại sao tôi lại phải theo anh? Trong những kẻ đã hại chết tôi, anh cũng là một trong số đó!”
Hơi thở nhẹ nhõm của Vương Khải lại lập tức bị nghẹn lại.
Quý Nam Tinh nói: “Cứ từ từ kể từ đầu đến cuối, nguyên nhân, diễn biến của toàn bộ sự việc, và cả kết quả mà cô mong muốn.”
Nữ quỷ: “Tôi và Uông Thắng Vũ là bạn học đại học, tự do yêu nhau, yêu bốn năm rồi mới cưới. Sau khi kết hôn hơn hai năm mà vẫn chưa có con, sau này đến bệnh viện kiểm tra mới biết là do vấn đề của tôi, nếu muốn có con thì có thể sẽ phải làm thụ tinh trong ống nghiệm. Khi đó sự nghiệp của tôi đang trên đà thăng tiến, tôi vốn nghĩ cứ thuận theo tự nhiên, có thì sinh, nhưng bảo tôi phải cố tình đi làm thụ tinh trong ống nghiệm vào lúc này thì tôi có chút không muốn.”
Tuy gương mặt nữ quỷ trắng bệch ma mị, nhưng qua ngũ quan cũng có thể thấy lúc sinh thời cô là một cô gái rất xinh đẹp, khí chất mạnh mẽ, không phải kiểu phụ nữ nhỏ bé, phụ thuộc. Đối với sự lựa chọn của cô, mọi người cũng cảm thấy khá bình thường.
Nữ quỷ nói: “Lúc đó Uông Thắng Vũ không nói gì, chỉ bảo chúng tôi còn trẻ, muộn thêm hai năm nữa cũng được, thế là tôi cũng vô tư gác chuyện này sang một bên. Chỉ là, có những chuyện không phải tôi gác lại là được. Gia đình anh ta rất có thành kiến với tôi, dù sao cũng là do tôi, lại không chịu làm thụ tinh ống nghiệm, nên bố mẹ anh ta ngày càng tỏ thái độ không vui, soi mói đủ điều, cho rằng tôi muốn cắt đứt hương hỏa nhà bọn họ.”
Nói đến đây, nữ quỷ cúi đầu xuống, quỷ khí trên người có hơi mất khống chế mà cuộn trào lên, chứng tỏ có những chuyện cô nói ra nghe nhẹ nhàng, nhưng thực tế vẫn là một gánh nặng tâm lý rất lớn. Dù đã chết rồi, cô vẫn chưa thể buông bỏ được những khúc mắc ấy.
Quý Nam Tinh tiện tay ném một lá bùa về phía nữ quỷ, trấn áp âm khí trên người cô, không để cô bị quỷ khí làm cho mất trí.
Dán bùa xong, Quý Nam Tinh nhìn Vương Khải: “Chuyện này của anh tôi đã dùng ba lá bùa rồi, Tiêu Âm Phù, Thiên Nhãn Phù, Trấn Âm Phù. Mấy lá bùa này, một lá mười nghìn tệ.”
Vương Khải liếc nhìn lá bùa dán trên người mình, lại nhìn lá bùa dán trên người nữ quỷ, lặng lẽ gật đầu. Ba mươi nghìn thì ba mươi nghìn, mạng sắp mất rồi, giữ tiền khư khư để làm gì.
Sau khi nữ quỷ ổn định lại cảm xúc, liền kể tiếp: “Hôn nhân thực ra là chuyện không thể nghĩ nhiều, càng nghĩ càng tỉnh táo, mà càng tỉnh táo lại càng thấy vô vị. Gia đình anh ta, trách nhiệm của tôi, tất cả đều khiến tôi lo âu. Tôi chỉ có thể vùi đầu vào công việc để trốn tránh áp lực từ hai chữ ‘gia đình’ mang lại.”
Quý Nam Tinh yên lặng lắng nghe. Tiêu Dã ngồi bên cạnh cũng không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, không hề có chút sốt ruột nào.
Chỉ có Vương Khải, vừa nhìn nữ quỷ vừa nhìn đại sư, hai tay vò đi vò lại vạt áo, kéo ra rồi lại nắm chặt.
Hắn ta cố gắng nhớ lại những việc mình đã làm, nhưng thật sự không thể nghĩ ra mình có dính dáng chút nào đến nữ quỷ này.
Thế mà nữ quỷ này nói mãi vẫn chưa vào trọng tâm, khiến hắn ta sốt ruột đến toát cả mồ hôi trán.
Nữ quỷ nói: “Tôi biết Uông Thắng Vũ rất muốn có con. Thực ra anh ta đối xử với tôi rất tốt. Dù bản chất anh ta không phải người tốt lành gì, nhưng anh ta bị xã hội, bị pháp luật ràng buộc, nên đã giả làm người tốt. Lúc đó tôi vẫn chưa nhìn rõ bản chất con người anh ta, lại cảm thấy đã kết hôn rồi thì không thể quá tùy hứng làm theo ý mình, thế là vào năm thứ năm sau khi kết hôn, lúc chúng tôi cũng sắp ba mươi tuổi, tôi đã đồng ý làm thụ tinh trong ống nghiệm.”
“Các người có biết cái khoa sản nhỏ bé ấy đáng sợ đến mức nào không? Rất nhiều người ôm hy vọng đến, rồi lại mang theo cảm giác tê dại vì thất vọng hết lần này đến lần khác mà rời đi. Có người vì để giữ thai mà tiêm không biết bao nhiêu mũi thuốc, có người nằm trên giường mấy tháng trời không dám cử động mạnh, cơ thể trở nên biến dạng, tâm lý phải chịu đựng thứ áp lực mà cánh đàn ông các người sẽ không bao giờ có thể đồng cảm và thấu hiểu được.”
Vương Khải là người đàn ông trưởng thành duy nhất trong phòng, cúi gằm mặt xuống. Giờ phút này hắn ta không dám có ý kiến gì.
Quý Nam Tinh là người vốn chẳng có ý định ở bên ai trong đời này, vẻ mặt vẫn điềm nhiên. Cả đời này cậu sẽ không bao giờ đặt thứ áp lực đó lên bất kỳ ai.
Còn Tiêu Dã, sắc mặt hắn vẫn bình thản, chỉ là, trong ánh mắt hắn lóe lên vài phần trầm tư.
Nữ quỷ chỉ liếc nhìn họ một cái rồi thu lại ánh mắt: “Cho nên tôi mới nói, hôn nhân cần phải hồ đồ, không thể suy nghĩ quá rõ ràng rành mạch, không thể nhìn quá rõ. Chính vì tôi đã thấy những thứ không nên thấy, tiếp xúc với những điều chưa từng tiếp xúc, nên tôi đã sợ, tôi đã bỏ chạy. Tôi không dám tưởng tượng mình sẽ biến thành bộ dáng biến dạng đó. Sau khi suy nghĩ rất kỹ, tôi đã đề nghị ly hôn với Uông Thắng Vũ.”
Cô không thể cho anh ta một gia đình trọn vẹn như điều anh ta mong muốn, vậy thì cô cũng sẽ không làm cuộc đời anh ta lỡ dở nữa. Vì điều này, cô thậm chí còn bằng lòng ra đi tay trắng để bù đắp cho đối phương.
Vương Khải thật sự không nhịn được nữa, nhỏ giọng lẩm bẩm với vẻ vừa cẩn trọng vừa khó hiểu: “Vậy chuyện này thì có liên quan gì đến tôi?”
Nữ quỷ nhìn hắn ta, ánh mắt không còn lạnh lùng nữa, mà đã xen lẫn hận thù: “Sau khi tôi đề nghị ly hôn, Uông Thắng Vũ không đồng ý, nói rằng nếu tôi không muốn có con thì thôi, sau này hai chúng tôi sống với nhau cũng được. Nhưng tôi vẫn cứ cảm thấy có lỗi với anh ta, anh ta càng đối tốt với tôi, trong lòng tôi lại càng áy náy. Cho đến một ngày, anh ta về nhà, đột nhiên ra tay đánh tôi.”
“Tôi bị đánh đến choáng váng, không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Anh ta ném điện thoại xuống cho tôi xem, đó là một đoạn video đã qua cắt ghép. Thợ sửa chữa vào nhà, tôi dẫn anh ta vào phòng ngủ, rồi cảnh quay chuyển, tôi quay lưng về phía cửa sổ và cởi quần áo.”
Nữ quỷ nhìn Vương Khải với ánh mắt căm hờn. Nếu không bị lá bùa ngăn cản, khi nhớ lại những chuyện này, cô thật sự không kìm được lòng căm hận muốn giết chết hắn ta.
Nghe thấy ba chữ “thợ sửa chữa”, ký ức của Vương Khải ùa về, rồi sắc mặt vốn đã trắng bệch của hắn ta giờ lại càng không còn một giọt máu.
Hắn ta từng dựng một video cắt ghép. Để thỏa mãn dục vọng biến thái của một số người, cộng thêm việc dạo gần đây không quay được cảnh nào đáng xem, hắn ta đã đem những thứ quay được trước đây dựng thành một vở kịch tình huống ngắn.
Mở đầu là thợ sửa chữa vào nhà, được nữ chủ nhân dẫn vào, sau đó nữ chủ nhân cởi đồ quyến rũ, rồi đến cảnh mặn nồng trên giường. Ngoài phòng ngủ ra, còn có cả phòng khách, phòng tắm, bối cảnh khác nhau, nhưng nhân vật nữ không phải là một người, mà là một bộ sưu tập tổng hợp từ rất nhiều cảnh quay lén khác nhau.
Đoạn video này không che mặt, hình ảnh nóng bỏng kích thích, bán được giá không rẻ, người mua cũng nhiều, giúp hắn ta kiếm được một khoản kha khá.
Hơi thở của Vương Khải trở nên dồn dập, người bất giác muốn lùi về sau, nhưng hắn ta vốn đang ngồi trên xe lăn, có thể lùi đi đâu được.
Nữ quỷ nhìn Vương Khải, quỷ khí cuồn cuộn thổi tung mái tóc cô, đôi mắt vốn bình lặng giờ đây cũng lộ ra vài phần dữ tợn căm hận: “Lúc nãy tôi đã nói Uông Thắng Vũ vốn không phải người tốt, anh ta chỉ giỏi ngụy trang thôi. Video này đã khiến anh ta lộ rõ bản chất. Anh ta tưởng tôi ngoại tình nên mới không muốn sinh con cho anh ta, còn đòi ly hôn với anh ta. Anh ta ra tay đánh tôi như muốn giết chết tôi. Lúc đó nhìn thấy video, chính tôi cũng ngây người, chỉ một lòng muốn chứng minh sự trong sạch của mình. Sau này đúng là đã chứng minh được video đó là cắt ghép, một số cảnh quá đà cũng không phải quay ở nhà tôi, và cũng có thể nhận ra người trong video không phải là tôi. Nhưng thử hỏi, có người đàn ông nào nhìn thấy vợ mình xuất hiện trong loại video như vậy mà trong lòng không bị ghim một cái gai cơ chứ?”
Tiêu Dã ngẩng đầu: “Cô bị anh ta đánh chết?”
Nữ quỷ lắc đầu: “Không. Anh ta đánh tôi một lần, sau khi chứng minh được video là cắt ghép thì không bao giờ động tay động chân với tôi nữa. Dù sau đó thái độ của anh ta thay đổi hẳn, nhưng tôi chỉ một lòng muốn tìm ra nguồn gốc của video này, xem ai đã làm ra video giả mạo rồi còn phát tán khắp nơi!”
Vương Khải co rúm người trên xe lăn, không dám hó hé.
Nữ quỷ: “Khi nguồn gốc của video cuối cùng cũng có manh mối, tôi cũng quyết tâm dù thế nào cũng phải ly hôn. Hôm đó, tôi hẹn Uông Thắng Vũ, người đã lâu rồi không về nhà, muốn nói chuyện ly hôn. Anh ta đồng ý. Chúng tôi nói chuyện phân chia tài sản trong hòa bình. Tôi cứ ngỡ những chuyện phiền lòng này cứ thế là kết thúc. Nào ngờ, sau bữa cơm đó, khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã biến thành hồn ma.”
Mấy người trong phòng đồng loạt nhìn về phía nữ quỷ. Quý Nam Tinh lên tiếng: “Cô không biết mình chết như thế nào à?”
Nữ quỷ lắc đầu: “Không biết.”
Quý Nam Tinh: “Vậy sao cô biết là chồng cô đã giết cô? Chấp niệm không tan, cô lang thang cõi trần, cô có đi tìm chồng mình không?”
Nữ quỷ siết chặt móng tay: “Anh ta là người cuối cùng tôi gặp. Tôi không thể chắc chắn là anh ta đã giết tôi. Tôi cũng đã về ngôi nhà cũ đó, nhưng người đi nhà trống. Đến công ty của Uông Thắng Vũ cũng không thấy người. Tôi không nhìn thấy người khác, cũng không tiếp xúc được với ai, không rình được người mình muốn tìm, cũng chẳng có cách nào hỏi han, nên tôi mới đến tìm hắn ta. Tôi muốn hắn ta giúp tôi. Tất cả mọi chuyện đều do video của hắn ta mà ra.”
Nói rồi, nữ quỷ giơ tay chỉ vào Vương Khải, ánh mắt lạnh như băng.
Bị nữ quỷ chỉ vào mặt, Vương Khải run bắn cả người, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Trong lòng hắn ta càng thêm oán hận, tại sao người khác không thấy ma, mà cứ nhất thiết là hắn ta thấy được, lẽ nào đây chính là nhân quả?
Nghe thấy tiếng lẩm bẩm của hắn ta, Quý Nam Tinh nói: “Là do vận khí của anh đang xuống thấp. Mấy chuyện âm hiểm thất đức anh làm vốn đã ảnh hưởng đến vận khí của anh rồi, cộng thêm việc sắp tới anh lại có tai ương tù tội, khiến vận thế càng sa sút, ba ngọn lửa trên vai cũng đã xám xịt, tất nhiên là có thể thấy ma rồi.”
Quý Nam Tinh nói xong lại quay sang nhìn nữ quỷ: “Vậy yêu cầu của cô là điều tra rõ nguyên nhân cái chết của mình?”
Nữ quỷ gật đầu: “Đúng vậy. Tôi muốn biết có phải Uông Thắng Vũ đã giết tôi không. Nếu phải, tôi hy vọng anh ta sẽ nhận được sự trừng phạt của pháp luật. Còn tên này, tên biến thái quay lén này, tôi cũng muốn hắn ta phải nhận lấy hình phạt mà hắn ta đáng phải chịu!”
Vương Khải cúi đầu, giọng điệu thành khẩn nhận sai: “Xin lỗi.”
Nhưng trong lòng lại nghĩ, tội quay lén so với tội giết người thì nhẹ hơn nhiều. Chỉ cần giải quyết được chuyện này, sau này hắn ta sẽ không bao giờ dám quay lén để kiếm tiền nữa.
Quý Nam Tinh nghe vậy thì gật đầu, rồi nhìn sang Vương Khải: “Tôi ra tay một lần là năm trăm nghìn tệ, cộng thêm mấy lá bùa đã dùng, tổng cộng là năm trăm ba mươi nghìn. Dĩ nhiên, nếu anh thấy đắt thì cũng có thể mời người khác, hoặc tự mình đi điều tra để hoàn thành yêu cầu của quý cô đây. Nhưng hôm nay tôi đã đến đây một chuyến, tính cả bùa, là mười vạn.”
Nữ quỷ không nói gì. Vương Khải nghe từng khoản tiền mà suýt nữa thì co giật ngón tay.
Trong lòng hắn ta gần như theo bản năng mà cân nhắc thiệt hơn, nhưng rõ ràng Quý Nam Tinh không cho hắn ta thời gian để từ từ suy nghĩ. Thấy hắn ta không lên tiếng, cậu liền đứng dậy định bỏ đi.
Vương Khải sợ cậu vừa đi khỏi, nữ quỷ sẽ đến bóp cổ mình ngay, vội vàng kêu lên: “Tôi trả! Tôi trả! Cầu xin ngài hãy giúp tôi giải quyết ổn thỏa chuyện này!”
Quý Nam Tinh liếc nhìn Tiêu Dã. Tiêu Dã lấy điện thoại ra, mở mã QR thanh toán: “Đúng rồi, còn phí ra sân của tôi nữa. Trợ lý quèn như tôi thì rẻ thôi, bớt cho anh số lẻ, tổng cộng là năm mươi lăm vạn, cảm ơn.”
Tim Vương Khải như đang rỉ máu, bàn tay cầm điện thoại cũng run lên. Không biết là trùng hợp hay đã bị vị đại sư kia tính toán ra, khi năm mươi lăm vạn được chuyển đi, tài khoản ngân hàng của hắn ta chỉ còn lại chưa đến một trăm tệ.
Số tiền này gần như là tất cả những gì hắn ta kiếm được bằng cách đó trong gần hai năm qua, và chỉ trong một khoảnh khắc, nó đã bị rút cạn sạch sành sanh.
———–
Nữ quỷ tạm thời được Quý Nam Tinh mang đi. Vận khí của Vương Khải vốn đã thấp, lại vừa gặp tai nạn suýt mất mạng, nếu cứ bị âm khí bao quanh mỗi ngày thì bệnh tật của hắn ta đừng hòng mà khỏi được.
Sau khi nữ quỷ được đưa về nhà, Tạ Phán Nhi đầu tiên là cẩn thận nấp trong góc quan sát một lúc. Cô nàng vẫn còn nhớ tiểu thiên sư nói con quỷ lần này rất hung dữ. Nhưng thấy chị gái xinh đẹp kia hình như cũng không hung dữ lắm, lại còn đang ở nhà mình, có cả Quý Nam Tinh ở đây, thế là Tạ Phán Nhi mạnh dạn lại gần.
Sau khi biết được ngọn ngành câu chuyện, cô nàng liền nổi giận: “Chẳng lẽ lại tha cho tên biến thái quay lén đó dễ dàng như vậy sao! Phải biết là tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ hắn ta mà ra! Thôi được rồi, cái tên họ Uông kia bản chất đã không tốt cũng là một phần nguyên nhân, nhưng cứ thế mà bỏ qua cho tên quay lén thì cũng ấm ức quá!”
Quý Nam Tinh bật nắp lon nước ngọt, uống một ngụm: “Mọi chuyện đều có định số. Cái nhân hắn ta gieo ắt sẽ có quả, dĩ nhiên không thể cứ thế cho qua được.”
Tuy người không phải do hắn ta giết, nhưng đoạn video mà hắn ta ác ý tạo ra chính là mồi lửa. Có lẽ trừng phạt của pháp luật ở dương gian đối với hắn ta sẽ không khiến người đã khuất cảm thấy công bằng, nhưng cái gì thuộc về hắn ta thì có chạy trời cũng không khỏi nắng.
Đến khi trời tối, Tiêu Dã từ bên ngoài trở về, còn xách theo một hộp lớn ngỗng hầm nồi sắt. Biết mấy cậu chàng đang tuổi ăn tuổi lớn ăn rất khỏe, dì Vương nhà Tiêu Dã hầm một lần tận hai con, cộng thêm các loại rau củ ăn kèm, đóng thành ba hộp lớn, xách về cũng phải tốn chút sức.
Sợ Quý Nam Tinh ăn mỗi món này sẽ ngán, Tiêu Dã còn gọi thêm xiên nướng. Dù biết Quý Nam Tinh thích ăn thịt, nhưng lại sợ cậu ăn nhiều sẽ ngấy, hắn lại mua thêm một ít đồ chay chiên.
Vừa vào nhà, hơi ấm từ hệ thống sưởi sàn phả vào mặt, quyện với hương gỗ thoang thoảng, Tiêu Dã đột nhiên có cảm giác thoải mái như từ trong mưa gió bão bùng trở về chốn bình yên. Đặc biệt là khi Quý Nam Tinh đang khoanh chân ngồi trên tấm thảm dày gõ máy tính ngẩng đầu nhìn hắn, Tiêu Dã cảm thấy trái tim mình như bị thứ gì đó bắn trúng.
Vừa có chút xao động mất kiểm soát, lại vừa có chút tĩnh lặng khiến lòng người an yên.
Thấy hắn xách một đống đồ đứng ngây ra ở cửa, Quý Nam Tinh chuyển ánh mắt lại vào màn hình máy tính: “Thích đứng hóng gió ở cửa thế à?”
Tiêu Dã ồ một tiếng rồi bước vào nhà, tùy tiện nhấc chân đóng cửa lại, sau đó đặt một đống đồ lên quầy bar trong bếp. Quý Nam Tinh thích ngồi ăn ở đây, nói là ngồi dưới đất ăn trên bàn trà không thoải mái.
Tiêu Dã vừa mở hộp thức ăn vừa nói: “Tôi đã cho người đi điều tra rồi, chậm nhất là ngày mai sẽ có tin tức.”
Nói xong, Tiêu Dã nhìn quanh nhà: “Chị gái hồn ma kia đâu rồi?”
Quý Nam Tinh chỉ về phía cửa sổ lồi. Tiêu Dã lập tức nhìn về phía đó: “Tin tức về cái chết của chị và tung tích của chồng chị là Uông Thắng Vũ, chỉ cần anh ta vẫn còn ở thành phố Ngọc Lan thì việc tìm ra tin tức của anh ta cũng không khó.”
Một cơn gió thổi qua làm tấm rèm cửa lay động. Trong nhà đang bật hệ thống sưởi sàn, bình thường chắc chắn sẽ không có gió, có lẽ đây là cách nữ quỷ đáp lại hắn.
Quý Nam Tinh gập máy tính lại, mỉm cười bước tới: “Cậu thật sự coi mình là trợ lý rồi đấy à?”
Chuyện điều tra này, bản thân cậu cũng có mối quan hệ, thực ra không cần đến Tiêu Dã phải làm.
Tiêu Dã đưa đũa cho cậu: “Đã nói làm trợ lý của cậu rồi, không thể lần nào cũng chỉ đi theo xem cho vui mà không góp sức được.”
Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra thao tác một lúc, rồi chuyển năm mươi nghìn tệ cho Tiêu Dã: “Năm trăm nghìn kia tôi đã nhân danh chúng ta cùng nhau quyên góp rồi. Số còn lại cậu cầm lấy, nhờ người tra tin tức cũng phải trả tiền cho người ta.”
Tiêu Dã đặt đũa xuống, nhìn Quý Nam Tinh: “Tính toán với tôi rõ ràng thế à?”
Quý Nam Tinh: “Đây không phải là tính toán rõ ràng, mà là một khoản chi tiêu bình thường. Cậu nhờ người điều tra không trả thù lao cho người ta sao?”
Tiêu Dã: “Thế sao cậu không giữ lại đồng nào mà quyên góp hết sạch vậy?”
Quý Nam Tinh thản nhiên đáp: “Bởi vì tôi có tiền mà, tiền tiêu vặt mỗi tháng còn chẳng dùng hết.”
Dưới tên cậu có xe, có nhà, có tiền tiết kiệm. Ngoài phần bố mẹ Quý cho, các anh chị và cả sư huynh cũng thỉnh thoảng chuyển tiền tiêu vặt cho cậu. Bản thân cậu chi tiêu ít, khoản chi lớn nhất thực ra đều là cho sư phụ, gia đình cũng biết điều này, nên tiền sinh hoạt phí thường ngày cho cậu cũng không hề ít.
Vậy nên đây không phải là tính toán rõ ràng với Tiêu Dã, mà là cậu vốn không thiếu tiền.
Tiêu Dã, người thường xuyên quên mất Quý Nam Tinh là một tiểu phú hào: “…”
Xem ra ngoài việc đuổi theo thành tích, còn phải đuổi theo cả số dư tài khoản nữa rồi. Thời buổi này, đúng là đàn em cuốn chết đàn anh mà.
Hết chương 75.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Dã: Trí tuệ không bằng, tài lực không bằng, võ lực cũng không bằng, xin hỏi, tôi phải lấy gì để theo đuổi vợ đây, đang online chờ, rất gấp!
