Chương 81: Về Nhà Ăn Tết
Thi Văn bị Uông Thắng Vũ quẳng mạnh xuống đất, lại còn bị bóp cổ đến ngạt thở một lúc lâu. Cô ta đã mang thai gần năm tháng, làm sao chịu nổi giày vò như vậy. Ngay lúc bị Uông Thắng Vũ siết cổ, một vũng máu đã loang ra trên sàn nhà.
Nơi bọn họ thuê trọ là vùng ven đô, dân cư không quá đông đúc. Vì bên cạnh có một phim trường nên hầu hết những người sống ở đây đều là nhân viên của phim trường, đi sớm về khuya, khiến cho khu dân cư lại càng thêm vắng vẻ.
Sợ Uông Thắng Vũ sẽ ra tay lần nữa để giết người diệt khẩu, Vạn Thanh bèn tông anh ra, rồi bảo Tạ Phán Nhi ra ngoài gây ra chút động tĩnh.
Tạ Phán Nhi cũng vận hết quỷ khí tích tụ được, trực tiếp đập vỡ chuông báo cháy trên hộp cứu hỏa ở hành lang.
May mà các biện pháp an toàn ở đây được làm rất tốt, bộ báo động kia không phải chỉ để làm cảnh, vừa bị đập vỡ liền phát ra tiếng báo động chói tai.
Chẳng mấy chốc, cư dân ở các tầng trên và dưới đã chạy ra xem xét tình hình.
Trong khi đó, Vạn Thanh đã bôi vệt máu của Thi Văn trên sàn nhà ra phía cửa. Có người thấy máu chảy ra từ căn phòng đang mở cửa thì tò mò ghé mắt nhìn, rồi trông thấy Uông Thắng Vũ đang ngồi bệt dưới đất và Thi Văn nằm sõng soài trong vũng máu.
————
Hai nữ quỷ quay về nhà Quý Nam Tinh. Bữa lẩu vừa kết thúc chưa lâu, mùi lẩu vẫn còn thoang thoảng trong nhà.
Nghe hai hồn ma thuật lại, mọi người cũng chẳng biết nói gì hơn. Uông Thắng Vũ không chịu nổi áp lực mà để lộ sơ hở là chuyện tốt, nhưng vấn đề là, với tâm trí của anh ta, chỉ cần cho anh ta ngủ một giấc ngon, đầu óc tỉnh táo trở lại, biết đâu anh ta lại nghĩ ra cách dùng giấy giám định tâm thần để thoát tội.
Đúng lúc này, anh Chương lướt vào, nói: “Tôi tìm thấy đạo cụ rồi.”
Mấy người nhìn nhau, chứng cứ mấu chốt đã tìm được, họ có thể để bạn thân của Vạn Thanh khởi kiện Uông Thắng Vũ tội mưu sát rồi.
————-
Cái thai trong bụng Thi Văn đã mất, may mà người vẫn còn sống. Cô ta thật sự không ngờ Uông Thắng Vũ lại đột nhiên nổi điên muốn siết cổ mình.
Cô ta và Uông Thắng Vũ quen nhau đã hai năm. Ban đầu là cô ta có ý với anh ta, dù biết anh ta đã kết hôn, nhưng thấy anh ta đối xử với vợ rất tốt, ngoại hình ổn, công việc cũng tốt, quan trọng nhất là, tính tình hiền lành dịu dàng, một người đàn ông như vậy thật khó để không rung động.
Tiếc là Uông Thắng Vũ chẳng hề động lòng trước những lời ám chỉ của cô ta, thậm chí còn chủ động giữ khoảng cách.
Thi Văn tuy có chút thất vọng, nhưng cũng không phải kiểu người thích dây dưa, vốn định cứ thế cho qua, dù gì thì đàn ông trên đời cũng không thiếu. Nào ngờ một năm trước, Uông Thắng Vũ say rượu, gọi cô ta ra ngoài, rồi cả hai cứ thế nương theo hơi men mà đi đến bước cuối cùng.
Lúc đó Thi Văn mới biết, hóa ra vợ của Uông Thắng Vũ là một người cuồng công việc, vì sự nghiệp mà sẵn sàng từ bỏ gia đình, thậm chí còn không muốn có con.
Khi ấy, cô ta nằm trong vòng tay Uông Thắng Vũ, cười nói: “Nếu thật sự yêu một người, sao lại không muốn có con với người đó chứ? Nói trắng ra là cô ta yêu bản thân mình hơn yêu anh thôi.”
Uông Thắng Vũ cúi đầu nhìn cô ta: “Vậy em có bằng lòng sinh cho anh một đứa không?”
Thi Văn khẽ cựa mình, trườn lên người anh ta, cúi đầu hôn xuống: “Anh cưới em đi, rồi em sẽ sinh con cho anh.”
Hai người cứ lén lút qua lại như vậy gần một năm. Uông Thắng Vũ nói với cô ta rằng, anh ta trì hoãn không ly hôn với Vạn Thanh là để khiến Vạn Thanh cảm thấy áy náy hơn. Anh ta hiểu Vạn Thanh, đến lúc đó Vạn Thanh chắc chắn sẽ nghĩ ly hôn là do lỗi của cô, có lẽ sẽ ra đi tay trắng để đền bù cho anh ta.
Đúng như Uông Thắng Vũ dự liệu, Vạn Thanh đã cảm thấy tội lỗi, mà bụng của Thi Văn cũng ngày một lớn dần, không thể cứ mãi theo anh ta mà không có danh phận.
Kế hoạch vốn dĩ là cầm tiền bồi thường rồi ly hôn ngay lập tức, chẳng ngờ lại bị một đoạn video phá hỏng.
Nhìn đoạn video tuy đã qua cắt ghép, nhưng bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể chịu đựng nổi, có lẽ nó đã chọc đúng vào dây thần kinh nhạy cảm của Uông Thắng Vũ.
Bản thân anh ta có thể ngoại tình, nhưng tuyệt đối không cho phép Vạn Thanh ngoại tình, nhất là khi dáng vẻ muốn vội vàng thoát khỏi anh ta của Vạn Thanh dường như đã chứng thực điều đó, càng khiến Uông Thắng Vũ không thể dung thứ hơn.
————
Thi Văn tỉnh lại trong bệnh viện, còn chưa tĩnh dưỡng được hai ngày thì cảnh sát đã tìm đến tận nơi. Họ trưng ra bản giám định video giả, các loại phông bạt rải rác trong kho đạo cụ của đoàn phim bọn họ, cùng với quá trình qua lại giữa cô ta và Uông Thắng Vũ suốt hai năm, và cả danh tính của người quay video, tức là anh trai của cô ta, tất cả đều đã được điều tra rõ ràng.
Cảnh sát cũng không vòng vo với cô ta nữa, mà bày thẳng bằng chứng ra trước mặt, để xem cô ta tự mình thành khẩn khai báo, hay là muốn bị họ khởi tố điều tra với tội danh mưu sát.
Thi Văn lập tức sợ hãi, thêm nữa là đứa con cũng đã mất, Uông Thắng Vũ không biết phát điên cái gì mà muốn siết cổ giết cô ta, cô ta không dám dính dáng đến một người đàn ông như vậy nữa, thế là khai ra tất cả những gì mình biết.
Video đúng là giả, cô gái trong video nhảy vực chính là cô ta. Khi đó cô ta đã mang thai gần ba tháng, chắc chắn không thể thật sự đến núi Quy Mân để nhảy, nhưng cô ta là người của tổ đạo cụ, hòn non bộ cây cỏ được xem là những đạo cụ đơn giản nhất, lợi dụng bóng đêm và góc quay từ xa để che mắt, đã đủ để quay ra một video giả mà như thật.
Còn anh trai cô ta thì chẳng cần làm gì cả, chỉ cần cầm video trực tiếp đi báo án, với thân phận của một người qua đường tình cờ chứng kiến hiện trường tự tử. Dù sao thì anh trai cô ta cũng không có chút liên hệ nào với người đã khuất, chẳng sợ cảnh sát điều tra.
Uông Thắng Vũ đã hứa, đợi khi mọi chuyện thành công, tiền bán cửa hàng đứng tên Vạn Thanh sẽ thuộc về anh trai cô ta.
Tiền tài làm động lòng người, cộng thêm việc giết người này hai anh em họ chẳng cần nhúng tay mà vẫn được hưởng lợi, thế là cắn răng nghe theo lời Uông Thắng Vũ.
Về phía Uông Thắng Vũ, vì những lời nói điên cuồng ở quán ăn nhanh trước đó, gần như đã tự thú. Anh ta đúng là đã nghĩ đến việc dựa vào phương diện tâm thần để theo đuổi vụ kiện này xem có thể thoát tội hay không.
Tiếc là dù anh ta có bản lĩnh bỏ tiền ra nhờ bệnh viện cấp giấy giám định tâm thần, nhưng từ việc anh ta lên kế hoạch giết người, làm phông bạt giả, video giả để che đậy sự thật, tạo ra hiện trường giả của một vụ tự tử, tất cả những hành vi này, cộng thêm lời khai được ghi âm lúc trước, tất cả đều chứng minh rằng, khi giết người, anh ta có suy nghĩ rành mạch, kế hoạch rõ ràng.
Nếu chuyện này mà để anh ta dùng bệnh tâm thần để thoát tội được, e là ngày mai tòa án sẽ bị người ta đập nát mất.
Cũng chính lúc này, bạn thân của Vạn Thanh cầm video di chúc của cô yêu cầu tòa án xử lại tài sản thừa kế của Vạn Thanh.
Toàn bộ sự việc gần như đã ngã ngũ, giải quyết xong trước Tết. Tài sản của Vạn Thanh được quyên góp cho các tổ chức từ thiện, không để lại cho Uông Thắng Vũ một đồng nào. Uông Thắng Vũ cũng vì tình tiết giết người nghiêm trọng mà bị kết án mấy chục năm, đợi đến khi anh ta ra tù thì cũng đã thành một ông già hom hem rồi.
Còn Thi Văn thì khởi kiện Uông Thắng Vũ tội cố ý gây thương tích, dẫn đến sẩy thai và các tổn thất tinh thần khác.
Căn nhà mà Uông Thắng Vũ và Vạn Thanh cùng mua vốn có một nửa thuộc về Vạn Thanh. Vì phần tài sản thuộc về Vạn Thanh phải được quyên tặng, mà Uông Thắng Vũ lại không có tiền để mua lại nửa còn lại, nên căn nhà đương nhiên bị đem bán.
Trừ đi vốn gốc và lãi suất của khoản vay, số tiền còn lại vốn đã chẳng có bao nhiêu, mà cái phần chẳng bao nhiêu này lại được phán quyết bồi thường cho Thi Văn vì những tổn thất kinh tế do Uông Thắng Vũ gây ra. Dĩ nhiên, Thi Văn và anh trai cô ta cũng bị kết án vì tội giúp người khác ngụy tạo chứng cứ, chỉ là thời hạn tù ngắn hơn mà thôi.
Uông Thắng Vũ tính toán đủ đường, cuối cùng lại là kẻ trắng tay, còn được “tặng” cho một đôi còng bạc, liên lụy đến cha mẹ mình, hai người đã lớn tuổi mà không ngẩng mặt lên nổi ở quê nhà, đi đâu cũng bị người ta chỉ trỏ, nói bọn họ đã nuôi dạy ra một kẻ giết người.
————
Trước khi Uông Thắng Vũ bị kết tội và đưa đến nhà tù, Quý Nam Tinh đã đưa Vạn Thanh đến gặp anh ta.
Một thời gian không gặp, Uông Thắng Vũ đâu còn dáng vẻ bảnh bao như trước, râu ria xồm xoàm, vẻ mặt mệt mỏi rệu rã, hai má phù thũng, đôi mắt thì đục ngầu.
Nhìn Quý Nam Tinh, ánh mắt anh ta hiện lên vẻ nghi hoặc: “Cậu là ai?”
Quý Nam Tinh đến đây là thông qua Cục Quản lý, nên bên cạnh cũng không có nhân viên cảnh sát nào canh gác. Cậu thắp một nén hương nhỏ, bóng hình Vạn Thanh ở bên cạnh liền từ từ hiện ra.
Vừa nhìn thấy Vạn Thanh, sắc mặt Uông Thắng Vũ lại tái mét.
Trong khoảng thời gian ở trại tạm giam, anh ta lại có cảm giác mọi chuyện đã an bài. Tuy mất đi tự do, mất đi của cải, thậm chí mất cả tương lai, nhưng trong lòng lại dấy lên một thứ cảm xúc mâu thuẫn giữa không cam lòng, tuyệt vọng và cả sự yên ổn.
Kể từ khi vào trại tạm giam, Vạn Thanh không còn xuất hiện nữa, cuối cùng anh ta cũng có thể ngủ một giấc ngon, cuối cùng cũng không cần lo lắng lúc nào sẽ bị ma bóp cổ, bị dây thừng siết chết nữa.
Vậy nên lần này gặp lại Vạn Thanh, cảm xúc của anh ta sau cơn kinh ngạc lại nhanh chóng bình tĩnh trở lại: “Cô hài lòng chưa?”
Vạn Thanh nói: “Anh gieo gió gặt bão. Lẽ ra chúng ta đã có thể có một cuộc sống yên ổn của riêng mình.”
Uông Thắng Vũ cười khẩy một tiếng: “Cô không giết tôi, là vì muốn đợi đến ngày hôm nay đúng không.”
Vạn Thanh lắc đầu: “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giết anh. Thôi, cũng không quan trọng nữa rồi. Thấy được kết cục của anh, tôi có thể yên tâm ra đi.”
Uông Thắng Vũ siết chặt nắm đấm, rồi nhìn sang Quý Nam Tinh: “Vậy còn cậu, cậu là ai?”
Quý Nam Tinh đáp: “Thiên sư, một thiên sư đi đòi lại công bằng cho âm hồn.”
Uông Thắng Vũ hung ác nhìn cậu chằm chằm: “Vậy nên nếu không có cậu, tôi cũng sẽ không có ngày hôm nay?!”
Quý Nam Tinh bật cười, Vạn Thanh ở bên cạnh dồn quỷ khí, tát mạnh vào mặt anh ta một cái: “Vậy còn tôi! Ngày hôm nay của tôi là vì ai!”
Uông Thắng Vũ bị đánh lệch mặt đi, im lặng một lúc lâu, rồi lại trở về với vẻ lạnh nhạt lúc trước: “Kết cục của tôi các người đã thấy rồi, hài lòng chưa?”
Chấp niệm của Vạn Thanh đã tan, cô cảm thấy mình sắp phải rời đi, vậy nên mới muốn đến xem kết cục của Uông Thắng Vũ lần cuối. Giờ cô đã thấy rồi, lòng cũng nhẹ nhõm, không muốn lãng phí thêm thời gian cho anh ta nữa. Thế là cô quay đầu nói với Quý Nam Tinh: “Đi thôi, cảm ơn cậu chuyến này đã đi cùng tôi.”
Quý Nam Tinh không nói gì, dụi tắt nén hương, bóng hình Vạn Thanh tức thì biến mất.
Cậu đứng dậy, nhìn Uông Thắng Vũ nói: “Trần gian hết tội, nhưng âm phủ thì vẫn còn chờ.”
Sống trên đời giết người, chết đi sao có thể không xuống địa ngục.
Sau khi họ rời đi, Uông Thắng Vũ vẫn ngồi trên ghế, cho đến khi nhân viên quản giáo đến lôi anh ta đi. Hành lang dài dằng dặc, qua những ô cửa sổ nhỏ, ánh sáng rực rỡ lọt vào cho thấy thời tiết hôm nay hẳn là rất đẹp.
Nếu anh ta không giết người, có phải lúc này đã cùng Vạn Thanh ly hôn trong hòa bình, rồi chờ đợi đứa con trong bụng Thi Văn chào đời không.
Nếu anh ta không tham lam chút tiền đó của Vạn Thanh, có phải anh ta vẫn còn một tương lai tươi sáng không.
Nếu không có đoạn video đó, không có những nghi kỵ và bất cam dằn vặt ngày đêm, có phải sẽ không có ngày hôm nay không.
Tiếc là không có nếu như, bản tính của anh ta vốn là vậy.
Uông Thắng Vũ chợt nhớ lại hồi nhỏ, anh ta nhặt được một con chó, nhưng gia đình không cho nuôi, anh ta đành phải đem cho người khác.
Gia đình mới mà anh ta tìm cho chú chó cũng rất yêu thương động vật, đây vốn là một chuyện rất viên mãn. Nhưng khi anh ta thấy chú chó mình nuôi mấy ngày trời không một lần ngoảnh lại mà đi theo chủ mới, chút tình thương ít ỏi trong lòng anh ta lập tức méo mó thành căm ghét.
Sau đó có một ngày, anh ta lén dụ con chó đó ra ngoài. Chú chó con mới vài tháng tuổi, bụng vẫn còn tròn vo béo núc, cứ thế bị anh ta quật mạnh xuống đất.
Anh ta vẫn còn nhớ con chó đó bị quật đến mức không bò dậy nổi, vừa rên ư ử vừa giãy giụa, anh ta vẫn còn nhớ vệt máu đỏ tươi từ từ chảy ra từ mũi nó. Lúc đó, anh ta chỉ cảm thấy khoái trá đến tột cùng.
Giống như khoảnh khắc anh ta đẩy Vạn Thanh đã bị chuốc thuốc mê xuống núi Quy Mân, không có sợ hãi, không có hoảng loạn, chỉ có cảm giác khoái trá bệnh hoạn.
Anh ta có thể không cần, nhưng không thể là người khác phản bội trước.
———
Bên ngoài trại tạm giam, nắng đẹp chan hòa. Tạ Phán Nhi ngồi xổm dưới bóng cây chơi với kiến, Tiêu Dã thì ngồi trong xe nghịch điện thoại.
Thấy Quý Nam Tinh đi ra, hắn liền đẩy cửa xe chạy về phía cậu: “Xong rồi à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Ừ, xong rồi.”
Nói xong, cậu nhìn về phía Vạn Thanh. Vạn Thanh chỉ ngẩng đầu nhìn trời, trước kia ánh nắng khiến cô không thoải mái, mang theo cảm giác nóng bỏng rát, nhưng hôm nay mặt trời lại dễ chịu vô cùng, dễ chịu đến mức cô không kìm được mà bước ra ngoài.
Tạ Phán Nhi ở bên cạnh thấy vậy, theo phản xạ níu cô lại: “Chị Vạn Thanh!”
Quý Nam Tinh ngăn Tạ Phán Nhi lại. Vạn Thanh quay đầu nhìn cô bé đã luôn ở bên cạnh mình sau khi chết, mỉm cười: “Chị phải đến nơi mình nên đến rồi. Chỗ hương còn lại đều để cho em, nhưng đừng tham ăn nhé, mỗi lần đừng đốt nhiều quá. Sau này em cứ đi theo tiểu thiên sư, làm việc thiện tích đức tu cho kiếp sau.”
Nói xong, Vạn Thanh lại quay sang Quý Nam Tinh: “Giúp tôi nói với các bạn thân của tôi một tiếng, rằng tôi đi rồi, cảm ơn họ. Nếu có kiếp sau, tôi vẫn muốn làm chị em với họ.”
Dù rất nhiều lời đã được nói lúc quay video, nhưng đến lúc sắp phải đi, trong lòng khó tránh khỏi có chút lưu luyến.
Nhưng không sao, bố mẹ cô đều ở thế giới bên kia, cô không sợ.
Vạn Thanh nhắm mắt lại, mặc cho cơ thể dần tan biến trong ánh nắng.
Tiêu Dã không nhìn thấy, nhưng có thể thấy hướng nhìn của Quý Nam Tinh, thế là hắn dựa sát lại, nắm lấy tay cậu.
Tạ Phán Nhi có chút buồn, nhưng cô nàng hiểu rằng, mỗi người đều có nơi mình phải đến. Vạn Thanh đã làm xong những việc mình muốn làm, chị ấy liền rời đi. Dù là sống hay chết, tất cả cũng chỉ là khách qua đường.
Sau khi Vạn Thanh tan biến, một đốm sáng nhỏ bay về phía Quý Nam Tinh. Ngoài cậu ra, trên người Tiêu Dã, Tạ Phán Nhi, âm hồn anh Chương, Trương Nguyên đều được một chút ánh sáng đậu lên. Đó là lời cảm ơn của Vạn Thanh, cũng là sự hồi đáp của công đức.
Chỉ là, điều Quý Nam Tinh không ngờ tới là, trước khi đi, Vạn Thanh đã dùng chính tài khoản của Vương Khải để phanh phui chuyện gã chụp lén, kèm theo ảnh chụp màn hình những tấm ảnh chụp lén, ảnh chụp màn hình giao dịch, các loại lịch sử mua bán….
Vương Khải đã xuất viện và đang dưỡng bệnh ở nhà, vừa tỉnh dậy thì điện thoại đã sắp cháy máy. Người nhà, bạn bè, và cả những blogger có hợp tác trên mạng, tất cả đều chửi hắn ta không ngóc đầu lên được.
Vương Khải nhìn những thứ bị phanh phui mà tay chân lạnh toát, hắn ta vội vàng gọi điện cho Quý Nam Tinh. Quý Nam Tinh nói: “Đó là món quà Vạn Thanh để lại cho anh trước khi đi. Mùi vị bị người khác phơi bày đời tư đó, anh cũng nên nếm thử đi. Còn về Vạn Thanh, anh yên tâm đi, tôi đã tiễn chị ấy đi rồi, việc mà anh bỏ ra năm mươi vạn đã xong. Chuyện còn lại là của anh, không liên quan gì đến tôi, cũng đừng gọi cho tôi nữa.”
Quý Nam Tinh nói xong liền cúp máy, rồi mở máy tính viết báo cáo tổng kết vụ án.
———-
Chuyện của Vương Khải, người vui nhất có lẽ là Tiêu Tiêu. Cô không ngờ kẻ chụp lén đó cũng có ngày bị người khác phanh phui. Nghĩ đến những ngày tháng nơm nớp lo sợ trước kia, Tiêu Tiêu cảm thấy đây chính là quả báo.
Vui quá, cô liền mua nguyên liệu và than củi, lẻn đến tòa nhà cũ nát. Đợi đến trưa, cô kéo Lâm Nghệ và nhóm Quý Nam Tinh đến tòa nhà cũ nát để ăn mừng.
Lúc này Tưởng Đường Đường mới biết chuyện trước đây của Tiêu Tiêu, cô chống nạnh nói: “Hay lắm, chuyện lớn như vậy mà không nói với tôi một tiếng. Lâm Tiểu Nghệ, bảo sao tự nhiên cậu lại thân với lớp trưởng như vậy! Hóa ra hai người lén lút sau lưng tôi hoạn nạn có nhau à!”
Lâm Nghệ và Tiêu Tiêu mỗi người một tay kéo cô nàng lại: “Ngồi xuống đi nào, tuy không thể hoạn nạn có nhau với cậu, nhưng có phúc cùng hưởng là được rồi còn gì!”
Tưởng Đường Đường hừ nhẹ một tiếng, cầm đũa lên: “Vậy tôi sẽ biến đau thương thành sức ăn, ai bảo các cậu giấu tôi làm gì!”
Tiêu Tiêu nói: “Con người đúng là không nên làm việc xấu, quả báo sớm muộn gì cũng đến thôi. Không biết blogger đó có bị kiện không nữa.”
Trương Nguyên nói: “Bị kiện cũng không thảm bằng bây giờ đâu.”
Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ nhìn Trương Nguyên: “Thảm như bây giờ á? Bạo lực mạng à?”
Trương Nguyên mỉm cười, Trần Thập Nhất nói: “Tôi nói cho các cậu biết nhé, blogger đó bị gãy một chân, không phải kiểu gãy rồi lành lại được đâu, mà là cắt cụt luôn. Bây giờ chuyện chụp lén cũng bị phanh phui, ngày tháng sau này thê thảm thế nào thì tự hiểu rồi đấy.”
Tiêu Tiêu a một tiếng: “Chuyện gì vậy, các cậu đi hóng hớt chuyện của hắn ta à?”
Chuyện gặp ma chắc chắn không thể nói thẳng ra, Tiêu Dã lên tiếng nói lảng đi, giơ ly trà sữa lên: “Hắn ta tội đáng đời, chúng ta chỉ cần ăn mừng là được rồi.”
Tưởng Đường Đường là đứa thích náo nhiệt nhất, lập tức hùa theo Tiêu Dã giơ ly trà sữa lên: “Cạn ly!”
Hương thơm cay nồng lan tỏa khắp tòa nhà cũ nát, ngay cả ánh nắng từ bên ngoài rọi vào cũng như mang thêm sức sống của tuổi trẻ.
Tiêu Dã cầm ly trà hoa quả lạnh của mình cụng ly với Trương Nguyên, rồi hỏi: “Cảm giác thế nào?”
Hiểu được hắn đang hỏi cái gì, Trương Nguyên đáp: “Tuy không đi tiễn chị Vạn Thanh, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc chị ấy được giải oan, tự nhiên cảm thấy mấy ngày vất vả vừa qua thật đáng giá. Có cảm giác, à thì ra là thế này, cảm giác lên tiếng cho một người đã khuất.”
Tiêu Dã gật đầu, lại nói: “Vậy mục tiêu càng kiên định hơn rồi?”
Trương Nguyên ừm một tiếng: “Kiên định hơn rồi. Tôi sẽ cố gắng thi vào ngành pháp y.”
Quý Nam Tinh nói: “Vậy cậu cố lên nhé, bác sĩ pháp y tương lai.”
Trương Nguyên cười, cụng ly với cậu: “Nhờ lời chúc tốt lành của cậu.”
Tưởng Đường Đường ở bên cạnh la lên: “Mấy cậu nói chuyện gì đấy, không ăn là bị Trần Thập Nhất ăn hết bây giờ!”
Trần Thập Nhất mới gắp được hai miếng đã kinh ngạc nhìn Tưởng Đường Đường đang nói dối không chớp mắt: “Tôi mới ăn có hai miếng rau thôi á!”
Nhìn mọi người ăn lẩu mà cũng ồn ào chí chóe, Quý Nam Tinh uống một ngụm trà sữa nóng trong tay, mùa đông năm nay hình như thật sự không lạnh lắm.
———–
Thời tiết rất ủng hộ, trời nắng đẹp kéo dài cho đến khi họ thi cuối kỳ xong. Nghỉ ngơi cuối tuần, đến thứ hai đi nhận bảng điểm và bài thi, lãnh bài tập nghỉ đông rồi tổng vệ sinh, thế là chính thức được nghỉ.
Đã nghỉ rồi mà Tiêu Dã vẫn không nỡ đi. Tiếc là hắn bị ông nội triệu tập, gọi hắn đến Hải Thành tránh rét để hầu hạ, anh trai hắn còn đặt sẵn vé máy bay cho rồi.
Tiêu Dã bám riết lấy khung cửa, lưu luyến nhìn Quý Nam Tinh: “Cả mùa đông này chắc ông nội tôi sẽ ở Hải Thành, khả năng cao là tôi cũng không về được. Cậu lại không thể rời khỏi thành phố Ngọc Lan. Tôi còn định bụng năm đầu tiên quen biết, có thể cùng cậu đón Tết.”
Quý Nam Tinh: “Nhà họ Quý rất đông người, dù cậu có ở lại đây, Tết tôi cũng không có thời gian ở bên cậu đâu.”
Tiêu Dã tiu nghỉu: “Thôi được rồi, vậy cậu phải giữ gìn sức khỏe nhé, có chuyện gì thì gọi cho tôi. Tôi ở bên đó cũng sẽ cố gắng vẽ bùa cho cậu.”
Quý Nam Tinh cười nói: “Không cần vẽ cho tôi nữa đâu, số bùa cậu vẽ cho tôi, tôi còn chưa dùng mấy.”
Trước đây là vì bùa chú khan hiếm, người biết vẽ Thiên Lôi Phù cũng không nhiều, người cậu quen thì lại lười đến lạ, nên bùa mới không đủ dùng.
Kể từ khi Tiêu Dã bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu bùa chú, cậu chưa từng thiếu bùa nữa, bây giờ trong ngăn kéo dưới bàn thờ tổ sư gia nhà cậu vẫn còn cả một hộp đầy, dùng mãi không hết.
Tiêu Dã chìa tay về phía cậu: “Vậy ôm một cái đi.”
Nhìn cậu chàng dính người như vậy, Quý Nam Tinh đành phải bước tới ôm hắn một cái.
Tiêu Dã ôm chặt người trong lòng, xoa đầu cậu nói: “Nếu cậu thấy lạnh thì nói với tôi nhé, cũng chỉ có hai tiếng ngồi máy bay thôi, buổi sáng tôi bay qua đây rồi tối lại bay về. À còn nữa, tôi để lại một cái áo, không phải trước đây cậu nói đồ tôi mặc qua, dùng qua cũng mang hơi thở của tôi sao, còn…”
Chưa đợi hắn nói xong, Quý Nam Tinh đã đẩy người ra: “Có một tháng, thậm chí chưa đến một tháng. Qua Tết là chúng ta phải đi học sớm rồi.”
Tiêu Dã hừ nhẹ một tiếng, lẩm bẩm: “Đồ không có lương tâm.”
Miệng thì bất mãn, nhưng tay thì lại rất thành thật tháo miếng ngọc bình an mình đeo từ nhỏ xuống, đeo lên cổ Quý Nam Tinh: “Dương khí trên quần áo có lẽ một lát là tan hết. Cái này tôi đeo từ nhỏ đến lớn, không biết có tác dụng gì không, cứ đeo cho cậu trước, đợi khai giảng rồi cậu trả lại cho tôi.”
Nói xong, hắn lại xoa đầu Quý Nam Tinh một cái nữa, rồi xách ba lô lên, quay người chạy đi.
Sờ miếng ngọc Tiêu Dã vừa đeo qua, trên đó vẫn còn vương lại hơi ấm của hắn.
Vật mà Tiêu Dã đeo bên mình lâu ngày quả thật đã thấm đẫm hơi thở của hắn, đeo trên người cậu cứ như một miếng ngọc ấm tự động phát nhiệt, dù chỉ làm ấm được một khoảng nhỏ xíu, nhưng ít nhiều gì cũng đỡ hơn là toàn thân lạnh ngắt.
———–
Tiêu Dã đi chưa được bao lâu, Quý Nam Tinh cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tạ Phán Nhi ngồi xổm một bên nhìn cậu.
Quý Nam Tinh lấy ra tấm mộc bài của Tạ Phán Nhi, nói: “Vào đi, tôi đưa cô về nhà.”
Tạ Phán Nhi cứ ngỡ năm nay mình vẫn một mình, cô nàng đã chuẩn bị tinh thần ngoan ngoãn ở lại trong nhà, nghĩ rằng, tuy chỉ có một mình, nhưng cô có nhang đèn, có máy tính bảng sạc pin liên tục để chơi, thế nào cũng tốt hơn nhiều so với những năm trước.
Không ngờ tiểu thiên sư lại muốn đưa cô về nhà.
Nhưng cô nàng vẫn có chút do dự: “Tôi đi theo cậu về có được không? Không phải cậu nói cậu âm khí nặng, bình thường rất ít tiếp xúc với người nhà sao? Âm khí của cậu cộng thêm quỷ khí của tôi, sẽ không có ảnh hưởng gì chứ?”
Quý Nam Tinh: “Nhà tôi rất lớn, phòng ở cũng cách xa các thành viên khác trong gia đình. Bình thường cô ở trong phòng cũng sẽ không có ảnh hưởng gì đâu.”
Nghe cậu nói vậy, Tạ Phán Nhi liền yên tâm. Dù chỉ là đổi một nơi để ở, nhưng có một người bên cạnh có thể nhìn thấy, có thể nói chuyện, dù sao vẫn khác.
Có điều, trước khi vào âm mộc bài, cô nàng lại nói: “Bài tập nghỉ đông của cậu để tôi làm cho nhé.”
Quý Nam Tinh bật cười: “Không phải cô có hương rồi sao, chị Vạn Thanh của cô để lại cho cô mấy chục ngàn tiền hương đấy, cô vẫn muốn làm bài tập thuê cho tôi à?” Một nén hương năm trăm đồng, tính ra cũng để lại cho cô nàng hơn một trăm nén rồi.
Tạ Phán Nhi nói: “Tôi muốn kiếm tiền mua quà năm mới cho cô chủ nhiệm, có được không?”
Quý Nam Tinh lật xem đống bài tập nghỉ đông, nói: “Dưới một ngàn tệ thì được.”
Đồ quá quý giá chắc cô chủ nhiệm cũng sẽ không nhận.
Tạ Phán Nhi reo lên một tiếng: “Tiểu thiên sư, cậu tốt quá! Cậu đúng là người tốt!”
Nhìn Tạ Phán Nhi cũng hào hứng bắt đầu thu dọn đồ đạc, còn mân mê chiếc máy tính bảng đã hoàn toàn thuộc về mình, Quý Nam Tinh mỉm cười, có người thì tham lam vô độ, có quỷ thì lại dễ dàng được thỏa mãn đến vậy.
Hai ngày nữa ba mẹ Quý mới bay về nước. Khoảng thời gian này cậu gần như ngày đêm dính lấy Tiêu Dã, âm khí trên người đã bị áp chế đi không ít, cộng thêm việc dùng bùa chú và pháp khí, hẳn là có thể bình thường đến hết Tết.
Nghĩ đến việc có thể tiếp xúc một chút với ba và mẹ Quý, tâm trạng Quý Nam Tinh cũng tốt lên không ít.
Các vệ sĩ thuê ở hai bên cũng được sắp xếp cho nghỉ Tết. Quý Nam Tinh thuộc tuýp người khá trạch, không có việc gì thì gần như không ra khỏi cửa, nên sau khi cậu về nhà cũng không cần vệ sĩ túc trực.
Ngồi trong xe nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, những cành cây trơ trụi và cột đèn đường đều được treo dây kết truyền thống và lồng đèn đỏ rực, không khí Tết của cả thành phố ngày càng rộn ràng.
Tết đến rồi, mọi người đều về nhà, thật tốt quá.
Hết chương 81.
