Chương 86: Người Mất Tích

Chương 86: Người Mất Tích

 

Cát Kỳ chưa bao giờ nghe nói đến cái tên Cục Quản lý, nhưng khi thấy người dẫn đầu cầm một thứ gì đó trông như của cơ quan nhà nước, bên cạnh còn có hai người mặc sắc phục cảnh sát, trong lòng hắn ta thoáng chốc hoảng hốt, nhưng rồi đã nhanh chóng ép mình phải bình tĩnh lại.

 

Vẻ mặt hắn ta có chút hoang mang nhìn những người đối diện: “Xin hỏi các vị đang điều tra chuyện gì?”

 

Diệp Quân Hành vốn không phải kiểu người thích nói lời thừa thãi, anh ta nói thẳng: “Lên xe, hoặc chúng tôi còng tay cậu lại rồi áp giải lên xe.”

 

Thậm chí một cảnh sát trẻ tuổi còn lấy chiếc còng tay ra.

 

Trước giờ Cát Kỳ chưa từng tiếp xúc với cảnh sát. Hắn ta nhanh chóng lướt qua mọi chuyện trong đầu, tự thấy mình chẳng làm gì vi phạm pháp luật cả. Còn những chuyện hắn ta thực sự đã làm thì chẳng phải là thứ mà kỹ thuật công nghệ cao có thể điều tra ra được, thế nên hắn ta liền vững tâm lại rồi đi theo họ.

 

Diệp Quân Hành quan sát Cát Kỳ từ đầu đến chân, khi hắn ta bị đẩy lên xe, anh ta còn liếc nhìn cổ tay của Cát Kỳ một cái.

 

Liêu Tân Chính đi bên cạnh Diệp Quân Hành thì thầm: “Âm khí quá nặng.”

 

Diệp Quân Hành gật đầu: “Đưa thẳng cậu ta đến phòng thẩm vấn số hai.”

 

Các phòng thẩm vấn của Cục Quản lý đều được trang bị các biện pháp bảo vệ an toàn, chính là để đề phòng một số âm vật gây rối. Hiện tại họ vẫn chưa biết sợi dây đỏ trên tay người này là thứ gì, cứ dùng biện pháp bảo vệ tiêu chuẩn cao nhất thì vẫn yên tâm hơn.

 

Cát Kỳ bị đưa về Cục Quản lý, đi thẳng từ bãi đỗ xe vào thang máy chuyên dụng nội bộ. Hắn ta nhíu mày nhìn xung quanh. Nơi này trông cũng chẳng giống cục cảnh sát. Hắn ta thậm chí còn nghi ngờ trong lòng rằng, có phải thân phận Cục Quản lý của đám người này là giả, chẳng lẽ bây giờ bắt cóc ở trong nước đã trắng trợn đến thế rồi sao?

 

Đi qua hết lớp hành lang này đến lớp hành lang khác, Cát Kỳ bị đưa vào một nơi trông như là phòng thẩm vấn.

 

Hai nhân viên mặc đồng phục cầm một cái khay đựng đồ đặt trước mặt hắn ta: “Bỏ tất cả vật dụng cá nhân trên người cậu vào đây.”

 

Cát Kỳ đã qua cơn hoảng loạn ban đầu khi mới  bị tìm đến, giờ đây đã bình tĩnh trở lại. Hắn ta nhìn họ rồi nói: “Các người không có quyền yêu cầu tôi làm vậy. Kể cả các người là cảnh sát, các người tìm tôi đến là để phối hợp điều tra, tôi không phải tội phạm cũng chẳng phải nghi phạm, các người không có quyền lấy đồ của tôi.”

 

Diệp Quân Hành lạnh lùng liếc hắn ta một cái, rồi ra hiệu cho hai người đang thu đồ.

 

Hai người đó đặt khay xuống, hai người khác đi bên cạnh Diệp Quân Hành cũng lập tức tiến lên. Một người bên trái, một người bên phải, họ trực tiếp đè Cát Kỳ xuống bàn, hai người còn lại thì khám xét người hắn ta.

 

Cát Kỳ kinh ngạc, lập tức giãy giụa: “Các người làm vậy là phạm pháp! Các người không có quyền đối xử với tôi như thế! Tôi muốn tìm luật sư, tôi muốn báo cảnh sát!”

 

Cho đến khi một người đeo găng tay chạm vào cổ tay hắn ta, Cát Kỳ càng giãy giụa kịch liệt hơn, thậm chí còn thoáng vẻ kinh hãi.

 

Họ đều là dân nhà nghề, dĩ nhiên không phải là người mà kẻ ít khi đến phòng gym như Cát Kỳ có thể thoát ra được.

 

Sợi dây đỏ buộc trên tay hắn ta bị tháo ra, đặt vào trong khay. Ngay sau đó, Diệp Quân Hành tiến lên dán một lá bùa lên sợi dây, còn những thứ bên cạnh như điện thoại, đồng hồ thì anh ta chẳng thèm liếc mắt tới một cái.

 

Cát Kỳ đang giãy giụa bỗng sững người, sau khi nhận ra điều gì đó, mặt hắn ta vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ.

 

Diệp Quân Hành nhìn hắn ta: “Cục Quản lý, hay còn gọi là Cục quản lý sự kiện Linh dị, chuyên xử lý các sự kiện linh dị thần quái.”

 

Thấy sắc mặt Cát Kỳ trở nên trắng bệch, Diệp Quân Hành nói: “Bây giờ chúng tôi nghi ngờ cậu có liên quan đến vụ hủy hoại dung nhan của Đào Oản.”

 

Diệp Quân Hành phất tay, những người đang đè Cát Kỳ liền áp giải hắn ta vào phòng thẩm vấn.

 

Việc thẩm vấn có người chuyên trách xử lý, còn Diệp Quân Hành thì mang chiếc khay đựng sợi dây đỏ sang một căn phòng khác.

 

Đội trưởng đội một, Mộ Xuân cũng đi theo hóng chuyện: “Thứ của nợ gì đây? Tôi cảm nhận được một luồng sát khí chẳng lành, nhưng không nhìn ra đây là cái gì.”

 

Diệp Quân Hành gỡ lá bùa ra, lấy một chiếc bình sứ từ bên trong cái tủ bên cạnh xuống, đổ thứ bột trắng mịn như cát bên trong lên sợi dây đỏ.

 

Ngay sau đó, máu từ trong sợi dây đỏ không ngừng rỉ ra, từ từ lan rộng. Chẳng mấy chốc, cả chiếc khay đã đầy ắp máu, nhấn chìm toàn bộ sợi dây trong đó.

 

Mùi hôi tanh nồng nặc tức thì lan tỏa khắp phòng. Liêu Tân Chính đứng bên cạnh Diệp Quân Hành phải bịt mũi lùi lại mấy bước: “Đội trưởng, đây là cái gì vậy, trông tà ma quá.”

 

Chỉ một sợi dây đỏ nhỏ bé mà lại chứa nhiều máu đến vậy, không biết nó đã hút máu của bao nhiêu người nữa.

 

Không đợi Diệp Quân Hành lên tiếng, Mộ Xuân đã cau mày nói: “Nếu tôi không nhìn lầm thì đây hẳn là Trường Phát Oán, là đồ được đào từ dưới mộ lên.”

 

Cái gọi là đào từ dưới mộ lên mà họ nói là chỉ những thứ được khai quật từ đống người chết, không thuộc về thời đại này, có thể là từ thế kỷ trước, hoặc vài trăm, vài nghìn năm trước.

 

Một số thứ tồn tại lâu đời, dù là vật bình thường cũng có thể sinh ra linh dị. Chẳng hạn như Trường Phát Oán, nó có phần giống với trống da người, dùng thân thể của người phụ nữ làm vật chứa để chế tạo thành vật tế lễ cầu phúc.

 

Mức độ tàn độc trong việc chế tạo Trường Phát Oán không thua kém gì trống da người. Muốn có một lọn Trường Phát Oán, thì phải khiến người phụ nữ đó chịu hết mọi nỗi khổ trên đời, cuối cùng chết trong uất hận. Sau khi chết, hồn phách bị pháp khí đặc chế niêm phong miệng và trấn áp, khiến cho luồng oán khí đó mãi không tan.

 

Những luồng oán khí không thể tiêu tan ấy sẽ dần dần hiện ra trên thi thể, tóc hoặc móng tay sẽ tiếp tục mọc dài sau khi chết. Chỉ cần chúng mọc ra, chứng tỏ oán khí đã thành; nếu không, thì việc chế tạo đã thất bại, người đó cũng chết vô ích.

 

Để làm ra thứ oán vật này, một số thiên sư tà ác thời xưa đã cấu kết với bọn quyền quý, dựa vào bát tự để lựa chọn mục tiêu từ khi còn là những đứa trẻ sơ sinh, sau đó cố tình tạo ra tai ương cho các cô gái. Những cô gái bị chọn trúng đó không ai là chết được nhắm mắt, nhưng người có thể sinh ra oán khí sau khi chết thì có thể nói là vạn người mới có một.

 

Liêu Tân Chính không nhịn được mà cau mày: “Vậy sợi dây đỏ này thực chất là tóc của phụ nữ sao?”

 

Mộ Xuân gật đầu: “Là đoạn tóc mọc ra sau khi chết trong uất hận, được bện vào sợi dây đỏ, rồi dùng máu để tế lễ nhằm kích phát oán khí bên trong. Thời xưa có vô số cách mưu tài hại mệnh khiến người ta chết mà không ai hay biết.”

 

Đây là lần đầu tiên Liêu Tân Chính nghe nói về Trường Phát Oán. Anh ta nghe xong chỉ cảm thấy rợn tóc gáy, rồi nhìn lại sợi dây đỏ đang ngâm trong máu, nó không chỉ ghê rợn vì máu me be bét, mà còn ẩn chứa một nỗi bi ai và tuyệt vọng không lời nào tả xiết.

 

Chỉ vì một món đồ thế này mà không biết đã phải lấp vào bao nhiêu mạng người.

 

Sau khi xác định trên người Cát Kỳ không còn vật linh dị nào khác, Cục Quản lý đã tiến hành khởi tố theo quy trình.

 

Mặc dù đối với người thường, không có bằng chứng trực tiếp nào cho thấy Cát Kỳ liên quan đến việc Đào Oản bị tấn công bất ngờ dẫn đến hủy dung, nhưng sự tồn tại của Cục Quản lý vốn là để xử lý các sự kiện linh dị. Trường Phát Oán này chính là bằng chứng trực tiếp nhất. Dù cho Cát Kỳ có sống chết không nhận thì cũng vô dụng, Cục Quản lý có quy trình và phương thức làm việc riêng của mình.

 

Trên người Đào Oản và gã đàn ông đã làm cô ta bị thương đều phát hiện có hơi thở của Trường Phát Oán. Thậm chí, trong Trường Phát Oán này còn có thể lấy được mẫu máu của Cát Kỳ. Những bằng chứng đó đã đủ để Cục Quản lý định tội.

 

Bố Đào Oản vẫn đang suy nghĩ làm sao để chữa khỏi cho con gái và làm thế nào để kẻ thủ ác phải nhận án phạt thật nặng, bỗng ông ta nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi từ đồn cảnh sát trở về, sắc mặt ông ta âm trầm đến đáng sợ.

 

Ông ta không thể nào ngờ rằng, đằng sau vụ việc tưởng chừng như không hề liên quan gì đến nhà họ Cát này, kẻ thủ ác thực sự làm hại con gái mình lại chính là Cát Kỳ.

 

Mẹ của Đào Oản khi biết chuyện này đã khóc đến ngất đi mấy lần. Bà ta không ngờ chỉ vì sắp xếp một buổi xem mắt cho con gái mà lại làm hại con mình đến nông nỗi này.

 

Mẹ Đào Oản nắm chặt tay chồng, căm hận nói: “Tôi chỉ có một đứa con gái bảo bối này thôi, nhà họ Cát hại con bé ra nông nỗi này, dù có nói gì tôi cũng không tha cho bọn họ đâu!”

 

Đương nhiên là nhà họ Cát cũng đã nhận được tin. Thậm chí Cát Kỳ còn bị bắt giam, nhưng điều này khiến bọn họ không thể nào tin nổi. Đứa con trai ngoan ngoãn, ưu tú của bọn họ sao có thể làm ra chuyện thuê hung thủ gây thương tích cho người khác được chứ?

 

Quan trọng nhất là, đối với bọn họ, chuyện này quá đỗi vô lý. Cát Kỳ và Đào Oản mới quen nhau bao lâu, tại sao lại phải làm ra chuyện như vậy?

 

Bọn họ không thể hiểu nổi, thế nên đã đi khắp nơi tìm luật sư để kiện tụng, để kháng cáo. Bọn họ không tin con trai mình sẽ làm ra chuyện như thế!

 

Nhưng vật chứng rành rành, ngay cả Cát Kỳ cũng không chịu nổi thẩm vấn mà đã khai nhận.

 

Sợi dây đỏ này là hắn ta mua ở nước ngoài, trong một cửa hàng đồ cổ. Lúc đó, hắn ta cũng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại mua một sợi dây đỏ chẳng có gì nổi bật, thậm chí dù có vứt bên đường cũng chẳng ai buồn nhặt, rồi lại còn đeo nó lên tay.

 

Cát Kỳ thừa nhận, hắn ta biết được năng lực đặc biệt của sợi dây đỏ là vì lúc đó khoa của bọn họ có một suất được vào nhóm của giáo sư hướng dẫn trước thời hạn. Khi ấy, hắn ta và người bạn cùng phòng là hai đối thủ cạnh tranh lớn nhất, mà bạn cùng phòng của hắn ta lại có một lợi thế hơn hẳn, người đó có một sư huynh đã ở trong nhóm dự án, mối quan hệ cũng là một phần quan trọng của năng lực.

 

Lúc đó, Cát Kỳ chỉ nghĩ, giá như đối phương gặp tai nạn gì đó rồi rút lui khỏi cuộc cạnh tranh thì tốt biết mấy.

 

Cát Kỳ nói: “Không ngờ ngay trước ngày chốt danh sách, bạn cùng phòng của tôi thật sự gặp tai nạn xe, bị thương đến mức không thể vào nhóm được, suất đó tự nhiên thuộc về tôi. Lúc đó tôi vẫn chưa nhận ra là do sợi dây đỏ này, chỉ nghĩ cậu ta thật sự xui xẻo gặp tai nạn. Mãi cho đến sau này, tôi có mâu thuẫn với một bạn học da trắng, trong lòng tôi nghĩ giá như có thể trả thù cậu ta một trận thật hả hê, kết quả là bạn học da trắng đó thật sự gặp đại nạn.”

 

“Sau này, qua mấy lần thử nghiệm lặp đi lặp lại, tôi mới xác định được rằng, chỉ cần tiếp xúc với tôi vài lần, đặc biệt là chạm vào sợi dây đỏ, thì tôi càng dễ dàng thao túng người đó hơn. Chỉ là, sau vài lần thì hình như sợi dây đỏ mất tác dụng, tôi phát hiện màu của nó đã trở nên tối đi rất nhiều.”

 

Nhân viên thẩm vấn: “Thế là cậu nghĩ đến việc dùng máu để nuôi nó?”

 

Cát Kỳ gật đầu.

 

Nhân viên thẩm vấn: “Một thứ kỳ quái và tà ma như vậy mà cậu không hề sợ chút nào à?”

 

Cát Kỳ nghe vậy không nói gì. Đương nhiên là hắn ta sợ, vì vậy trước khi về nước, hắn ta đã đắn đo suy nghĩ rất lâu. Hắn ta sợ rằng cuối cùng mình sẽ ngày càng tham lam, ngày càng phụ thuộc vào sợi dây đỏ, cũng sợ rằng những gì mình cầu xin ngày càng nhiều sẽ khiến bản thân phải trả giá, thế nên mới nhẫn tâm vứt sợi dây đi.

 

Kết quả, không ngờ sợi dây đỏ này đã bám theo hắn ta.

 

Ban đầu, hắn ta thực sự rất sợ hãi, nhưng ngay sau đó, việc Quý Nghiên Đình né tránh hắn ta, cùng với việc nhà họ Quý vài lần khéo léo từ chối lời mời của mẹ hắn ta, tất cả những điều đó đã khiến Cát Kỳ cảm thấy mình bị xem thường.

 

Bản tính hắn ta vốn kiêu ngạo, trong giới của mình luôn là người nổi bật, nhưng ngoài tầng lớp này vẫn còn những tầng lớp khác.

 

Nếu chưa từng sở hữu sợi dây đỏ, chưa từng cảm nhận được năng lực làm mọi việc theo ý muốn, thì dù có bất mãn đến đâu, hắn ta cũng chỉ có thể ấm ức nghĩ trong lòng mà thôi.

 

Nhưng hắn ta đã từng cảm nhận, thậm chí còn đã từng sở hữu. Chỉ cần hắn ta muốn, chỉ cần tiếp xúc thêm vài lần nữa với Quý Nghiên Đình là có thể khống chế cô. Điều này làm sao khiến hắn ta nỡ lòng vứt bỏ sợi dây đỏ lần nữa.

 

Tiếc là hắn ta còn chưa kịp dùng sợi dây đỏ để mưu tính cho cẩn thận thì chỉ vì dạy dỗ một Đào Oản mà chuyện về sợi dây đỏ đã bị phát hiện.

 

Cát Kỳ bị giam trong tù, vẫn không thể hiểu nổi, sau khi về nước, hắn ta mới chỉ sử dụng năng lực này có một lần, tại sao lại chọc phải Cục Quản lý, rốt cuộc là bị phát hiện như thế nào.

 

———-

 

Cát Kỳ đã bị bắt, cảnh giác cao độ của Tiêu Dã cuối cùng cũng được dỡ bỏ. Hắn nhìn tin tức mà Quý Nam Tinh nhận được từ chỗ Cục Quản lý, rồi thở dài: “Tôi cứ tưởng trống da người đã là độc ác lắm rồi, không ngờ lại còn có cả thứ như Trường Phát Oán.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Thời xưa có nhiều kỳ nhân dị sĩ lắm, Trường Phát Oán nếu so với những thứ thực sự độc ác thì còn chưa thấm vào đâu. Sư phụ tôi từng nói, có người đã từng dùng tính mạng của cả một tòa thành để luyện hóa, chỉ để cầu cái gọi là trường sinh.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tiêu Dã lắc đầu, rồi lại hỏi: “Vậy cái gã Cát Kỳ đó trước đây muốn tiếp cận cậu là để cậu chạm vào sợi dây đỏ, sau đó khống chế cậu à? Năng lực của Trường Phát Oán này có phải hơi đáng sợ quá không, chẳng lẽ ai có được nó là có thể cầu được ước thấy à?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Đương nhiên không phải ai có được cũng có thể cầu được ước thấy, mà là bản thân người đó phải mang lòng oán hận. Oán hận trong lòng càng sâu, nguyện lực càng mạnh thì càng có thể kích phát năng lực của Trường Phát Oán. Đây cũng là lý do tại sao Trường Phát Oán lại tìm đến hắn ta.”

 

Cát Kỳ tưởng rằng mình tình cờ mua được Trường Phát Oán, nhưng thực chất là Trường Phát Oán đã tìm đến hắn ta.

 

Đừng nhìn nó chỉ là một sợi dây trông vô tri, thậm chí khi bị Cục Quản lý lấy máu xả oán khí cũng không có khả năng chống trả, nhưng đây chính là vấn đề về khí trường.

 

Ma quỷ sẽ tìm đến những người có khí trường yếu để hại mạng, thì thứ âm tà này tự nhiên cũng sẽ tìm đến những người có khí trường tương hợp để nuôi dưỡng bản thân.

 

Tiêu Dã tò mò hỏi: “Vậy nếu Cát Kỳ cứ tiếp tục sử dụng Trường Phát Oán thì sẽ thế nào?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Sẽ bị nó hút cạn, sau đó nó sẽ đi tìm vật chủ tiếp theo. Càng nuôi càng lớn, không chừng thật sự có thể thành yêu quái.”

 

Tiêu Dã thở phào nhẹ nhõm: “May mà chị của chúng ta không tiếp xúc với tên đó, cái này đúng là khó mà đề phòng được.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Chị của chúng ta cái gì, đó là chị của tôi. Mà dù có tiếp xúc cũng không sao, trên người chị tôi có bùa, có pháp khí, không phải loại âm vật đó có thể tùy tiện lại gần đâu.”

 

Nhiều nhất cũng chỉ là phiền phức một chút vì dính vào loại người như Cát Kỳ. Nhưng Quý Nam Tinh lại nghĩ, may mà Cát Kỳ vừa về nước đã gặp phải cậu, phát hiện ra trên người hắn ta có điểm bất thường nên đã cho âm hồn theo dõi.

 

Nếu không phải cậu phát hiện ra điểm bất thường đó, thì phải đợi đến khi lòng tham của Cát Kỳ ngày càng lớn, hại chết bao nhiêu người mới phát hiện ra sự tồn tại của Trường Phát Oán.

 

Thứ như Trường Phát Oán chắc chắn là không thể giữ lại được. Kể cả có để ở Cục Quản lý giám sát, lỡ một ngày nào đó gặp phải kẻ có lòng dạ xấu xa trộm mất, thứ này rơi vào tay người thường đã hung ác như vậy rồi, nếu bị người trong giới Huyền Môn lợi dụng thì sẽ còn đáng sợ hơn nữa.

 

Vì vậy, Diệp Quân Hành đã viết một bản báo cáo, xin phép tiêu hủy Trường Phát Oán.

 

Cục Quản lý có một lò sắt chuyên dụng, nhiệt độ cao bên trong đó đừng nói là một sợi chỉ đỏ, ngay cả người cũng có thể bị thiêu thành tro.

 

Khi đưa Trường Phát Oán đi thiêu hủy, những người canh gác bên ngoài thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng khóc than thảm thiết vọng ra từ trong lò sắt.

 

Đó đều là oán hận và không cam lòng của những người phụ nữ đã chết oan uổng để làm ra một sợi Trường Phát Oán. Tiếc thay, sinh ra ở thời đại đó, họ chỉ có thể sống phụ thuộc, đến cả sự sống và cái chết cũng không được tự do.

 

Những lá bùa xả oán dán trong phòng thiêu bị âm phong thổi phần phật. Oán lực mạnh mẽ theo sợi dây đỏ dần dần bị thiêu thành tro mà tan vỡ.

 

Tiếng khóc, tiếng gào, tiếng ai oán thê thảm vang vọng khắp phòng. Một sản vật bi ai của chế độ phong kiến mê tín đã hoàn toàn kết thúc.

 

Ngay khi Trường Phát Oán bị thiêu rụi, Cát Kỳ đang ở trong trại tạm giam bỗng chốc già đi hơn chục tuổi, cả người lộ rõ vẻ mệt mỏi, khí huyết cũng như bị rút cạn.

 

Sự thay đổi dữ dội của cơ thể còn khiến Cát Kỳ nảy sinh ý định xin được tại ngoại để chữa bệnh.

 

Hắn ta đã làm Đào Oản bị thương, nhưng nhà hắn ta chỉ có một mình hắn ta là con trai, tội này nói lớn cũng không lớn, bồi thường tiền là được, dù sao cũng chưa hại đến tính mạng ai. Vì vậy, hiện tại hắn ta vẫn đang ở trại tạm giam, vì tòa án vẫn chưa xét xử định án.

 

Tiếc là việc khởi tố của Cục Quản lý khác với tòa án thông thường. Có rất nhiều trường hợp mượn vật để làm ác rồi bị phản phệ, nếu mà có thể xin tại ngoại chữa bệnh thì mười người bị Cục Quản lý xử lý đã có đến chín người được tại ngoại rồi.

 

Thế nên Cát Kỳ chỉ có thể tiếp tục chịu đựng. Nghe nói ngay cả việc xét xử, những vụ án do Cục Quản lý phán quyết đều không thể hòa giải ngoài tòa.

 

Cát Kỳ nằm trên chiếc giường ván cứng, nhìn lên trần nhà loang lổ, trong lòng nghĩ, không biết tội cố ý gây thương tích sẽ bị phạt tù bao lâu, dùng thủ đoạn linh dị để gây thương tích thì sẽ bị phạt nặng đến mức nào.

 

Nhưng may thay, chỉ là gây thương tích thôi, sau này chuyện đó qua đi chắc là sẽ ổn. Trong lòng đang nghĩ vậy thì hắn ta bỗng cảm thấy sau lưng mình lạnh toát.

 

Cát Kỳ kéo chăn lên, rồi bất giác quay đầu lại xem có phải chỗ nào bị gió lùa không. Kết quả vừa quay đầu lại, hắn ta thấy sau lưng mình có một con ma mặt trắng bệch như người chết, ánh mắt hung tợn đang nhìn chằm chằm vào hắn ta.

 

Cát Kỳ phát điên, la hét ầm ĩ trong trại tạm giam, thậm chí còn điên cuồng đập đầu vào tường, miệng không ngừng gọi tên một người.

 

Đây là trại tạm giam thuộc Cục Quản lý, nơi này thường xuyên xảy ra những vụ chết đột ngột trong một đêm, hoặc những người già đi nhanh chóng, bị hút cạn sinh khí. Nhân viên canh gác ở đây đều đã quen rồi.

 

Lúc này thấy Cát Kỳ phát điên cũng không có hành động gì nhiều, chỉ có điều, khi nghe thấy cái tên hắn ta gọi, họ liền quay đi gọi điện báo cáo lên cấp trên.

 

Rất nhanh sau đó, thành viên của đội ba phụ trách vụ án của Cát Kỳ đã tra ra được, người mà Cát Kỳ gọi tên là Hướng Chu, mà người này thậm chí còn có thể tra được một số thông tin liên quan trên mạng.

 

Hai năm trước, Hướng Chu đang du học ở nước ngoài đột nhiên mất liên lạc với gia đình. Người thân ở trong nước không thể liên lạc được, mà trường học ở nước ngoài cũng liên hệ báo tin Hướng Chu đã mất tích.

 

Một người sống sờ sờ sao có thể đi du học rồi mất tích được chứ, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là đã xảy ra chuyện.

 

Thế là gia đình Hướng Chu đã ra nước ngoài để tìm con trai, còn liên hệ với đại sứ quán để nhờ giúp đỡ. Nhưng cuối cùng, bọn họ chỉ tra được rằng, Hướng Chu đã lái một chiếc xe cũ ra ngoài vào đêm khuya, và nơi cuối cùng cậu ấy xuất hiện là một trạm xăng bên ngoài vùng đất không người ở.

 

Tại sao Hướng Chu lại đến vùng đất không người ở? Theo thông tin từ bạn học và gia đình cung cấp, Hướng Chu là kiểu người rất thông minh, học giỏi, nhưng không hề yêu thích các môn thể thao mạo hiểm. Đừng nói là đến vùng đất không người ở, ngay cả khi bạn bè rủ đi leo núi, câu cá, cậu ấy cũng chẳng có hứng thú.

 

Hành động đột ngột đi đến vùng đất không người ở này quá bất thường.

 

Thậm chí bố mẹ Hướng Chu đã bán nhà cửa, thuê rất nhiều đội cứu hộ để ở trong và ngoài nước vào vùng đất không người ở đó tìm con. Sống phải thấy người, chết cũng phải thấy xác.

 

Thế nhưng hai năm trôi qua, đến nay vẫn không có tin tức gì.

 

Lúc đó, vụ việc này cũng đã gây xôn xao trên mạng một thời gian, nhiều người thậm chí còn quyên góp tiền cho nhà họ Hướng để tìm người. Nhưng dần dần, có những tin tức mới, sự kiện mới, vụ việc của Hướng Chu cũng chìm dần trên mạng.

 

Nhưng người của Cục Quản lý tra được rằng, nhà họ Hướng đến bây giờ vẫn chưa từ bỏ. Nhà đã bán, của cải trong nhà cũng đã dốc cạn, tiền có thể vay mượn từ họ hàng cũng đã vay hết.

 

Bố mẹ Hướng Chu hiện vẫn đang tích cóp tiền, vẫn chưa từ bỏ ý định ra nước ngoài một lần nữa, thuê người vào vùng đất không người ở đó để tìm kiếm.

 

Bây giờ Cát Kỳ đột nhiên gọi tên Hướng Chu, vậy thì việc Hướng Chu mất tích chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến hắn ta.

 

Rất nhanh, người của đội ba đã mang Thiên Nhãn Phù xuống. Vừa mở Thiên Nhãn, họ liền thấy hồn phách của Hướng Chu đang ngồi ở góc phòng nhìn Cát Kỳ chằm chằm.

 

Vùng đất không người sống ở nước ngoài là một nơi rất nguy hiểm, đã không ra được thì sẽ mãi mãi không ra được, thậm chí sau khi chết thi thể cũng không còn nguyên vẹn, vì sẽ bị dã thú trong đó ăn thịt.

 

Trước đây, Hướng Chu vẫn luôn trong trạng thái mơ màng. Chấp niệm của cậu ấy không phải là đối với Cát Kỳ, mà là được về nhà. Khi chết ở vùng đất không người ở đó, chấp niệm lớn nhất trong lòng cậu ấy là được về nhà, nhưng cậu ấy không về được, vì hồn phách của cậu ấy đã bị sợi dây đỏ của Cát Kỳ trấn áp.

 

Bây giờ sợi dây đỏ đã bị thiêu hủy, thần trí của cậu ấy cũng đã tỉnh táo trở lại. Cậu ấy muốn về nhà, nhưng lại không biết nhà của mình bây giờ ở đâu, bố mẹ cậu ấy đã bán nhà để đi tìm cậu ấy, nên cậu ấy chỉ có thể đến tìm Cát Kỳ.

 

Ngoài tội cố ý gây thương tích, Cát Kỳ còn dính thêm một vụ án mạng nữa. Vụ án này tất nhiên là phải được điều tra lại từ đầu.

 

Cục Quản lý có nơi chuyên chăm sóc các âm hồn. Rất nhanh, dưới sự nuôi dưỡng của hương phù, hồn phách của Hướng Chu cũng trở nên rõ ràng hơn.

 

Hướng Chu đã kể lại toàn bộ sự việc xảy ra vào đêm đó.

 

“Đêm đó tôi đang viết luận văn, bỗng nhiên đầu óc trở nên mơ màng, rất muốn đi ra ngoài, một suy nghĩ hoàn toàn không thể kiểm soát được. Ký ức đó là do tôi nhớ lại sau này. Khi thần trí tôi tỉnh táo lại, tôi đã lái xe vào vùng đất không người. Tôi không biết mình đã lái xe bao lâu, trên người không có điện thoại, cũng không mang theo thức ăn, xăng trong xe cũng đã cạn kiệt.”

 

“Tôi không tìm được đường ra, không có định vị, không có la bàn, khắp nơi đều là những đụn cát và đống đá. Tôi chỉ có thể dựa vào các vì sao trên trời mỗi đêm để xác định phương hướng, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể thoát ra được.”

 

Nhìn Hướng Chu tuy mang theo oán khí nhưng thần sắc vẫn khá lý trí, Diệp Quân Hành hỏi: “Yêu cầu của cậu là gì? Nếu là tìm lại thi thể thì việc này không dễ dàng.”

 

Nếu ở trong nước thì còn đỡ, có sự liên kết giữa hồn phách và thi thể, dù ở vùng đất không người thì việc tìm kiếm cũng không quá khó. Nhưng ở nước ngoài thì khá phiền phức, đối với những công chức như họ, chỉ riêng việc xuất cảnh đã là một chuyện rắc rối rồi.

 

Hướng Chu lắc đầu: “Chỉ là một tấm da túi thịt mà thôi. Tôi muốn nhà họ Cát bồi thường cho bố mẹ tôi, bảo bố mẹ tôi đừng đi tìm tôi nữa, và… tôi muốn được nhìn họ một lần.”

 

Hướng Chu nói xong, lại quay sang Diệp Quân Hành: “Hắn ta hại chết tôi là để lấy dữ liệu thiết bị của tôi làm bàn đạp, hắn ta vào được nhóm dự án của thầy Willis chính là nhờ cầm thành quả thí nghiệm của tôi.”

 

Họ là bạn học, lại ở rất gần nhau, còn thường xuyên làm bài tập nhóm cùng nhau, nên chỉ cần để ý một chút là có thể biết đối phương đang làm thí nghiệm dữ liệu gì.

 

Ngành bọn họ học là kỹ thuật thiết bị y tế. Khi người khác còn chưa hiểu nguyên lý của thiết bị, cậu ấy đã học được cách nâng cấp chúng. Cậu ấy muốn vào nhóm dự án của thầy Willis, học những kỹ thuật tiên tiến nhất, thì tất nhiên phải thể hiện bản lĩnh của mình.

 

Lúc đó, nhóm dự án của thầy Willis còn chưa bắt đầu tuyển sinh viên mới, Hướng Chu đã chuẩn bị cho việc này từ trước.

 

Chỉ không ngờ rằng, sau khi bị Cát Kỳ nhìn thấy, cậu ấy chỉ nhắc đến một câu, vậy mà đã khiến Cát Kỳ nảy sinh ý định giết người để chiếm đoạt thành quả.

 

Quan trọng là, Cát Kỳ thật sự đã tính kế thành công.

 

Đều là du học sinh, cùng ở nơi đất khách quê người, nên vốn dĩ không đề phòng đồng hương cho lắm.

 

Thêm vào đó, nhà Cát Kỳ có tiền, có điều kiện thuê phòng thí nghiệm riêng. Cát Kỳ đã không ít lần cho cậu ấy mượn phòng thí nghiệm, điều này khiến Hướng Chu càng không đề phòng Cát Kỳ hơn, thỉnh thoảng khi thí nghiệm có chút tiến triển, bọn họ còn chia sẻ với nhau.

 

Ai mà ngờ được, họa sát thân lại đến từ những điều nhỏ nhặt như vậy.

 

Hướng Chu nói: “Nhưng thứ hắn ta lấy đi chỉ là một phần, tôi vẫn còn một nửa công nghệ cốt lõi chưa hoàn thành. Tôi muốn bán công nghệ đó đi, để đổi lấy một tuổi già an ổn cho bố mẹ tôi.”

 

Nhà cậu ấy chỉ có một mình cậu ấy là con trai, đã khiến bố mẹ phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Ngoài việc cố gắng để lại cho họ thêm một chút tiền phòng thân, cậu ấy cũng không biết mình còn có thể làm gì cho họ nữa.

 

Chỉ là, Hướng Chu vẫn không cam lòng. Tất cả lý tưởng của cậu ấy trước khi ra nước ngoài, sự kỳ vọng của các thầy cô đối với cậu ấy, chỉ vì lòng tham của người khác mà cậu ấy ngay cả một cơ hội để phấn đấu cũng không có.

 

Đất nước của họ vẫn còn yếu, rất nhiều công nghệ bị phong tỏa, phải bỏ ra hàng chục triệu để mua máy móc, mỗi lần sửa chữa lại phải cầm hàng chục, hàng trăm vạn đi cầu cạnh người ta. Cậu ấy không cam lòng.

 

Cậu ấy vốn nghĩ mình còn trẻ, ít nhất còn vài chục năm nữa, cậu ấy muốn được nhìn thấy ngày mà công nghệ của đất nước mình vượt lên. Để có được ngày đó, cậu ấy cũng muốn trở thành một con ốc vít chăm chỉ phấn đấu.

 

Nhưng cậu ấy không còn cơ hội nữa rồi. Cậu ấy đã chết, cậu ấy đã không còn tương lai nữa.

 

Hết chương 86.

 

Chương 86: Người Mất Tích

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên