Chương 92: Trời Xui Đất Khiến

Chương 92: Trời Xui Đất Khiến

 

Vào giờ tan tầm thông thường, ngoài một vài nhân viên trực ca tối ra thì Cục Quản lý chẳng còn mấy ai, cả thư viện rộng lớn không một bóng người.

 

Tiêu Dã đi theo sau lưng Quý Nam Tinh, nhìn cậu thành thạo dùng vân tay nhận dạng để mở cửa đi vào, không nhịn được mà lên tiếng: “Trong Cục Quản lý mà cũng có một thư viện lớn thế này cơ à.”

 

Cả một tầng lầu này đều là phòng chứa sách, từng hàng từng hàng sách chất cao đến tận nóc, chẳng hề thua kém thư viện bên ngoài.

 

Quý Nam Tinh đáp: “Ở đây có không ít sách bản gốc độc nhất không tìm được ở bên ngoài đâu. Hồi nhỏ sư phụ hay đưa tôi đến Cục Quản lý, nhưng có một vài việc lại không tiện để tôi tham gia, thế là ông ấy sẽ vứt tôi vào đây.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Vậy cậu đã đọc được bao nhiêu sách ở đây rồi?”

 

Quý Nam Tinh đảo mắt nhìn một vòng: “Chắc chỉ đọc được một phần nhỏ thôi, nhiều sách quá mà. Hồi bé thì thích đọc mấy cuốn có tính kể chuyện cao, chứ sách cao siêu khó hiểu quá thì đọc không nổi. Sau này lớn lên rồi ngược lại chẳng có bao nhiêu thời gian để qua đây nữa.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Nhiều sách thế này thì phải tìm đến bao giờ, chắc là có phân loại chứ nhỉ? Sách về cổ trùng ở đâu vậy?”

 

Quý Nam Tinh dẫn hắn đến chỗ ngồi có máy tính, kéo ghế ra rồi ngồi xuống: “Tra trên máy tính là ra ngay thôi. Sách ở đây đều được đưa vào kho dữ liệu mạng của Cục Quản lý rồi, chỉ có điều, vì một vài tài liệu không được công khai ra ngoài, nên chỉ có thể dùng mạng nội bộ mới xem được.”

 

Quý Nam Tinh mở máy tính, đăng nhập vào giao diện tìm kiếm của mạng nội bộ, trực tiếp tìm kiếm “A Lang Cổ”, rất nhanh sau đó, các tài liệu liên quan đã hiện ra, ngay cả sách nằm ở hàng thứ mấy, cột thứ mấy trên kệ cũng được ghi rõ.

 

Tiêu Dã ghé sát vào bên cạnh cậu, chen chúc để xem: “Tìm thấy rồi à?”

 

Quý Nam Tinh lướt nhanh qua dòng chữ trên màn hình rồi nói: “A Lang Cổ là một loại cổ cộng sinh. Ban đầu, có một cô gái tên Nguyệt Đóa vì để cứu vị hôn phu của mình đã dùng máu tươi của bản thân để nuôi cổ trùng. Vị hôn phu của Nguyệt Đóa từ nhỏ đã ốm yếu, người trong làng nói rằng chàng trai đó sống không qua mười tám tuổi. Để người thương của mình có thể sống lâu hơn một chút, Nguyệt Đóa đã hạ cổ cộng sinh lên người anh ta.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Vậy ra tác dụng của cổ cộng sinh thực chất là cộng sinh à? Thế tại sao Khương Vũ lại biến thành bộ dạng đó, cứ như bị hút cạn vậy.”

 

Quý Nam Tinh giải thích: “Nguyệt Đóa muốn người thương sống lâu hơn, nhưng cũng sợ sau khi anh ta khỏe lại sẽ rời khỏi sơn trại, không thừa nhận hôn ước từ nhỏ này nữa. Vì vậy, con cổ trùng mà cô ấy nuôi dưỡng có chút khác biệt so với cổ cộng sinh thông thường, cô ấy có thể điều khiển được mẫu cổ. Về sau, đúng như điều Nguyệt Đóa lo lắng, chàng trai kia khỏe mạnh rồi, còn thi đỗ đại học ra khỏi núi. Trước khi đi, anh ta nói với Nguyệt Đóa rằng đợi sau khi học xong, ổn định nhà cửa ở thành phố rồi sẽ đón cô ấy qua. Kết quả là, đợi đến lúc anh ta học xong thì lại kết hôn với một cô gái thành thị, không bao giờ quay về sơn trại nữa.”

 

Tiêu Dã khẽ tặc lưỡi một tiếng: “Đúng là đồi bội bạc, phụ tình bạc nghĩa, rồi sao nữa?”

 

Quý Nam Tinh nói tiếp: “Nguyệt Đóa đợi hết năm này qua năm khác, thông qua cổ trùng, cô có thể cảm nhận được chàng trai kia đang sống rất tốt ở bên ngoài, nhưng lại không hề muốn quay về. Cổ cộng sinh về cơ bản giống như dùng khí huyết và tuổi thọ của mình để chia sẻ với người khác. Nguyệt Đóa đã luôn dùng khí huyết của mình để nuôi chàng trai đó, giúp anh ta có thể khỏe mạnh như người thường. Bây giờ bị phản bội, cô đương nhiên không muốn tiếp tục nuôi con cổ trùng này nữa, thế là trực tiếp thúc giục mẫu cổ, hút cạn mọi thứ của tử cổ về.”

 

Quý Nam Tinh lướt ngón tay trên con chuột: “Chàng trai ở thành phố xa xôi bỗng thấy cơ thể ngày một suy nhược. Anh ta không biết rằng mình có thể khỏe mạnh là nhờ Nguyệt Đóa đã dùng cổ, chỉ nghĩ rằng trước đây Nguyệt Đóa có thể chữa khỏi cho mình thì biết đâu lần này cũng có thể chữa được lần nữa. Vì để giữ mạng, anh ta lại quay về sơn trại tìm Nguyệt Đóa.”

 

“Sau đó Nguyệt Đóa nói cho anh ta biết, năm xưa vì cứu mạng anh ta, cô đã dùng tuổi thọ của mình để nối dài mạng sống cho anh ta, nên anh ta mới có thể khỏe lại. Giờ đây, cô muốn thu hồi lại tất cả. Chàng trai thi đỗ ra khỏi núi lớn, thay đổi vận mệnh chết yểu, vốn dĩ có thể có một tương lai không tệ. Giờ thì tất cả vận thế tương lai của anh ta đều bị Nguyệt Đóa thông qua cổ trùng hút sạch cả rồi. Về sau, chàng trai đó chết, còn Nguyệt Đóa cũng rời khỏi núi.”

 

Tiêu Dã tiếp tục tò mò: “Sau đó thì sao? Cô gái Nguyệt Đóa đó thế nào rồi?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có ghi phần sau, câu chuyện này chỉ giải thích nguồn gốc của A Lang Cổ thôi. Vốn dĩ mục đích ban đầu là cộng sinh, chia sẻ mọi thứ cho nhau, nhưng vì Nguyệt Đóa có ý đồ riêng, nên đã khiến mẫu cổ có khả năng điều khiển và cướp đoạt tử cổ.”

 

Xem ra, tình hình trên người Khương Vũ quả thực rất giống với loại A Lang Cổ này. Tuy cũng có chú thuật có thể cướp đoạt vận khí của người khác, nhưng cậu không hề thấy dấu vết của chú thuật trên người Khương Vũ.

 

Tiêu Dã ngồi xuống bên cạnh Quý Nam Tinh, có chút rục rịch: “Náo Náo, cậu nói xem, nếu chúng ta dùng loại cổ này, thì sau này lỡ tôi không ở bên cạnh, có phải cậu cũng có thể chia sẻ dương khí của tôi rồi không?”

 

Quý Nam Tinh bật cười: “Sao suốt ngày cậu cứ muốn chia sẻ dương khí cho tôi thế.”

 

Tiêu Dã đáp: “Chẳng phải hai đứa mình cũng có lúc không ở cùng nhau sao, như đợt Tết ấy, xa nhau lâu như vậy, lỡ cậu bị lạnh thì phải làm sao. Cậu nói xem, loại cổ này ngoài việc chia sẻ ra thì còn có tác hại nào khác không, nếu không có thì…”

 

Không đợi hắn nói hết câu, Quý Nam Tinh đã thẳng thừng ngắt lời hắn: “Cậu đừng có mà nghĩ nữa, chuyện này không thể nào đâu.”

 

Tiêu Dã khó hiểu: “Tại sao? Đây chẳng phải là chuyện tốt sao?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Tôi không ăn côn trùng.”

 

Cổ trùng, nói trắng ra thì nó cũng là một loại côn trùng. Nuôi một con trùng trong cơ thể mình, chỉ nghĩ đến thôi là Quý Nam Tinh đã muốn uống hết cả một hộp thuốc tẩy giun rồi.

 

Thấy bộ dạng cậu như muốn nói: “Đừng lại gần tôi”, Tiêu Dã vui vẻ cười phá lên, sao mà Náo Náo nhà hắn lại đáng yêu thế cơ chứ.

 

Tán gẫu một lúc, Tiêu Dã lại quay về chủ đề ban đầu: “Bây giờ có thể xác định được thứ trên người Khương Vũ chính là A Lang Cổ này chưa?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, khẽ nhấp chuột, mở bức ảnh trong tài liệu ra: “Cậu xem cái này đi, có giống với cái đám sợi bông mà Khương Vũ nôn ra không?”

 

Tiêu Dã ghé sát lại xem, nói: “Đúng là giống thật, đây lại là cái gì nữa?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Đó là tơ do cổ trùng A Lang tiết ra, người chết vì trúng A Lang Cổ, sau khi chết nội tạng trong cơ thể sẽ bị loại tơ này quấn kín.”

 

Quý Nam Tinh vừa nói vừa mở một tấm ảnh chụp tử thi đã được giải phẫu. Trong lúc cậu chăm chú quan sát, Tiêu Dã thì nhíu mày, liếc nhìn một cái rồi lại dời mắt đi, sau đó lại không nhịn được mà liếc thêm cái nữa.

 

Hắn không sợ xác chết, nhưng lại cảm thấy mấy cái xác đã bị giải phẫu này hơi ghê tởm. Bạn bè bên cạnh hắn toàn là loại người gì thế này, cái tên Trương Nguyên biến thái một lòng muốn học giải phẫu kia thì thôi đi, sao mà Náo Náo đáng yêu như vậy cũng có thể nhìn ảnh giải phẫu mà mặt không đổi sắc thế cơ chứ.

 

Quý Nam Tinh tắt bức ảnh đi: “Khả năng Khương Vũ trúng A Lang Cổ là rất cao, gần như có thể xác định rồi.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Nếu đã biết rồi, vậy có cách giải không?”

 

Quý Nam Tinh kéo tài liệu xuống dưới cùng, ở bên dưới có một vị thiên sư giỏi về cổ thuật đã ghi lại cách giải: “Cách giải thì có, dược liệu cần tìm cũng không quá khó, nhưng vấn đề là, muốn giải cổ thì bắt buộc phải có mẫu cổ, chúng ta phải tìm được kẻ hạ cổ.”

 

Tiêu Dã nói: “Việc này phải bắt đầu điều tra từ những người xung quanh Khương Vũ thôi. Tôi thấy có thể tra từ mấy người đồng đội cùng nhóm với anh ta. Không phải cậu nói Khương Vũ là người có số mệnh đại vận về sau sao, nếu có kẻ trộm đi vận may vốn thuộc về anh ta, biết đâu chính là nhắm vào điều này.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Lát nữa tôi sẽ đi tìm cổ sư hỏi xem có cách nào tìm ra mẫu cổ không. Nhưng mà, cho dù giải được cổ thì những thứ đã bị cướp đi e là cũng không lấy lại được.”

 

———–

 

Sau khi biết nhà họ Khương đã ổn định trong bệnh viện của Cục Quản lý, Quý Nam Tinh liên lạc với Khương Lỗi hẹn gặp mặt, thông báo cho cậu ta về tình hình họ điều tra được, cũng như những vấn đề mà Khương Vũ có thể phải đối mặt ngay cả khi đã giải được cổ.

 

Khương Lỗi im lặng một lúc lâu rồi nói: “Những thứ bị cướp đi không lấy lại được, vậy anh trai tôi cũng không sống được bao lâu nữa phải không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, trừ phi đối phương có thể cam tâm tình nguyện trả lại, lấy mẫu cổ còn sống ra khỏi cơ thể. Nhưng khả năng này cực kỳ thấp, khả năng cao hơn là đối phương sẽ trực tiếp giết chết mẫu cổ để hủy diệt chứng cứ. Một khi mẫu cổ không còn, liên kết với tử cổ bị cắt đứt, vậy thì coi như mọi chuyện đã an bài.

 

 

Khương Lỗi chỉ cảm thấy không cam lòng. Anh trai cậu ta từ nhỏ đến lớn chưa từng hại ai, bây giờ lại bị người ta hại thành ra thế này, sau này có khi bọn họ còn phải trơ mắt nhìn kẻ đã hút khô anh mình tiếp tục sống nhởn nhơ sung sướng, điều này làm sao bọn họ cam tâm cho được.

 

Nghe thấy bất bình của cậu ta, Quý Nam Tinh nói: “Nhởn nhơ sung sướng chắc chắn là không thể đâu. Hại chết người, tai họa ngục tù chắc chắn sẽ không thoát được.”

 

Nếu không có cơ quan thực thi pháp luật nhà nước như Cục Quản lý, nói không chừng còn có thể để kẻ thủ ác trốn thoát, nhưng đã có Cục Quản lý rồi, thì dù là dùng huyền thuật hay cổ thuật hại người, tất cả đều phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.

 

Khương Lỗi nói: “Chịu sự trừng phạt của pháp luật thì sao chứ, anh tôi cũng có sống lại được đâu.”

 

Không muốn để lộ cảm xúc quá nhiều, Khương Lỗi quay lưng đi lau nước mắt. Vốn tưởng rằng tìm được Quý Nam Tinh là có thể cứu mạng anh trai mình, không ngờ cuối cùng vẫn không thể xoay chuyển được tử cục.

 

Tiêu Dã đột nhiên lên tiếng: “A Lang Cổ kia lúc đầu là do Nguyệt Đóa nuôi để cứu người thương của mình, vậy các cậu nói xem, nếu hạ thêm một con cổ nữa thì sao?”

 

Quý Nam Tinh lập tức hiểu ý hắn: “Ý cậu là đảo ngược tử mẫu cổ?”

 

Tiêu Dã nói: “Cái giá phải trả khi dùng chú thuật để cướp đoạt vận khí quá lớn, như vậy sẽ biến Khương Vũ từ người bị hại thành kẻ gây hại. Nhưng nếu tìm được kẻ hạ cổ, hạ thêm một lần A Lang Cổ nữa, sau đó để anh trai cậu đoạt lại những gì vốn thuộc về mình rồi giải mẫu cổ đi, cách này có được không?”

 

Ánh mắt Khương Lỗi nhìn Quý Nam Tinh vô cùng mong chờ.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tuy tôi không rành về cổ trùng, nhưng tôi biết một khi trong cơ thể đã có cổ trùng thì không thể hạ thêm cổ mới được nữa. Cổ được nuôi ra như thế nào chắc các cậu cũng biết, một núi không thể có hai hổ.”

 

Cách này cũng không được, cách kia cũng không xong, Khương Lỗi bực bội gãi gãi đầu, nhưng cậu ta không trút giận lên người khác, lúc nhìn lại Quý Nam Tinh và Tiêu Dã vẫn giữ được bình tĩnh: “Cảm ơn hai cậu, chuyện này tôi phải nói với ba mẹ trước đã, để họ chuẩn bị tâm lý.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, rồi nói thêm: “Về việc tìm mẫu cổ, phải nhanh lên, cơ thể của anh trai cậu không thể trì hoãn thêm được nữa.”

 

Khương Lỗi hỏi: “Mẫu cổ phải tìm thế nào?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Tôi đã mượn một cái trống trùng của cổ sư, nhưng việc tìm mẫu cổ không thể làm rùm beng được, phải tiến hành âm thầm, nếu không để đối phương phát hiện, nó giết chết mẫu cổ trước, thì tuy cũng xem như đã giải được tử cổ trên người anh cậu, nhưng mẫu cổ chết rồi thì manh mối cũng đứt, muốn tìm ra kẻ hại anh trai cậu sẽ rất khó.”

 

Khương Lỗi gật đầu. Họ đặt mục tiêu nghi ngờ vào các thành viên cùng ra mắt với anh trai cậu ta. Nhưng bọn họ bây giờ đã là người nổi tiếng, ngày nào cũng bận rộn với đủ loại lịch trình, rất khó để tập hợp tất cả mọi người lại đến thăm anh trai cậu ta được.

 

Nếu đưa ra yêu cầu muốn bọn họ cùng đến thăm anh mình thì lại có vẻ hơi cố tình làm khó, không biết có khiến hung thủ nghi ngờ hay không.

 

Đang lúc suy nghĩ nên làm thế nào để âm thầm điều tra, thì Quý Nam Tinh lại nói: “Để tôi liên lạc hỏi thử, xem có cơ hội nào không.”

 

Người mà Quý Nam Tinh tìm không phải ai khác, chính là Giả Thu Ngộ, người suýt bị ma hại chết lần trước.

 

Giả Thu Ngộ cũng là người trong giới, danh tiếng và địa vị không hề thấp, mà cậu ta lại không có quan hệ gì với Khương Vũ. Mượn cậu ta để tạo cơ hội, biết đâu sẽ không đánh rắn động cỏ.

 

Lúc nhận được điện thoại của Quý Nam Tinh, Giả Thu Ngộ vô cùng bất ngờ. Thấy tên người gọi đến, cậu ta lập tức tạm dừng việc quay phim, cầm điện thoại ra một bên cung kính nhận máy: “Quý đại sư, ngài tìm tôi ạ?”

 

Quý Nam Tinh hỏi: “Anh có biết nhóm nhạc nam S.E ra mắt từ chương trình tuyển chọn tài năng không?”

 

Giả Thu Ngộ đáp: “Có nghe nói qua, nhưng chưa từng tiếp xúc. Đại sư có cần gì không ạ, nếu cần thì tôi có thể để công ty quản lý của mình đi liên hệ thử.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Nam Tinh nói: “Có lẽ phải phiền anh giúp tôi tìm một cơ hội để tôi gặp họ, tốt nhất là âm thầm thôi, không để họ biết.”

 

Giả Thu Ngộ lập tức đồng ý ngay: “Đại sư yên tâm, tôi sẽ đi sắp xếp ngay đây. Ngài đợi một chút, sau khi sắp xếp xong tôi sẽ gọi lại cho ngài.”

 

Anh ta không biết Quý đại sư muốn gặp nhóm nhạc nam kia để làm gì, nhưng chắc chắn không phải là để đu idol rồi. Trước đây cậu ta vẫn luôn cảm kích ơn cứu mạng của Quý Nam Tinh, nhưng người ta là đại sư, cứ sấn sổ bám lấy chỉ khiến người ta thêm phiền.

 

Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội thể hiện, đương nhiên là Giả Thu Ngộ phải nắm bắt lấy. Phải biết rằng, có thể xây dựng mối quan hệ tốt với một vị đại sư lợi hại như vậy, tuyệt đối là có lợi chứ không có hại.

 

Sợ Quý Nam Tinh đợi lâu, Giả Thu Ngộ gần như ngay lập tức đi hỏi xem có cơ hội nào để cùng xuất hiện trong một sự kiện với nhóm nhạc nam đó không.

 

Không ngờ cơ hội lại có sẵn. Sau khi xác nhận thời gian, Giả Thu Ngộ lập tức gọi lại cho Quý Nam Tinh: “Tối mai có một lễ trao giải, tôi là người được đề cử nên phải tham gia, còn S.E là khách mời biểu diễn tối hôm đó. Đến lúc đó đại sư có thể đóng giả làm trợ lý của tôi, tôi ra hậu trường chào hỏi họ một tiếng là có thể gặp được rồi.”

 

Quý Nam Tinh cúp điện thoại: “Xong rồi, ngày mai có thể đi thử xem kẻ hạ cổ có phải là một trong số họ không.”

 

Khương Lỗi đã không biết phải cảm ơn thế nào cho phải nữa. Chuyện đối với bọn họ rất khó khăn phiền phức, nhưng Quý Nam Tinh chỉ cần một cuộc điện thoại là đã giải quyết xong.

 

Khương Lỗi quay lại bệnh viện, đem tin tức nhận được từ chỗ Quý Nam Tinh nói lại với ba mẹ. Mà phía bệnh viện cũng nói thẳng với họ rằng, cổ trùng trong cơ thể Khương Vũ đã ăn mòn đến mức nào, tóm lại là tình hình rất nghiêm trọng, bảo họ hãy chuẩn bị tâm lý.

 

Nếu chỉ có mấy học sinh cấp ba ở đó bận rộn, ba mẹ nhà họ Khương chưa chắc đã tin, nhưng đây là một bệnh viện lớn như vậy, bác sĩ lại có uy tín đến thế, họ không tin cũng phải tin.

 

Chỉ là, nghĩ mãi không ra, con trai họ cũng đâu có xuất sắc đến mức cản đường người khác, cho dù là ra mắt trong một nhóm nhạc, thứ hạng của nó cũng ở phía sau, fan cũng không nhiều, công việc cũng chẳng có gì đặc biệt khiến người ta phải ghen tị, sao lại nhắm vào nó cơ chứ.

 

Khương Lỗi nhẹ nhàng ôm lấy mẹ mình: “Đại sư nói anh con vốn là số mệnh đại vận về sau, có lẽ vì vậy nên mới bị nhắm vào.”

 

Mẹ Khương đã khóc đến không còn nước mắt nữa, ba Khương cũng sầu đến bạc cả tóc, hút hết điếu này đến điếu khác. Nhìn ba mẹ ảm đạm sầu não, và người anh trai đang hôn mê bất tỉnh, Khương Lỗi chỉ cảm thấy không khí ngột ngạt đến mức sắp không thở nổi.

 

Từ trong bệnh viện đi ra, thấy Đổng Hiên đang đi vào, Khương Lỗi gọi cậu ta một tiếng: “Sao cậu lại đến bệnh viện? Thăm người hay khám bệnh thế?”

 

Đổng Hiên đáp: “Đến tìm cậu, cũng là đến thăm anh trai cậu nữa. Cậu nói anh cậu chuyển viện rồi, nên tôi muốn đến xem tình hình thế nào, anh cậu giờ ổn không?”

 

Khương Lỗi lắc đầu: “Không ổn.”

 

Đổng Hiên a một tiếng: “Nghiêm trọng lắm à?”

 

Khương Lỗi gật đầu, rồi nhìn xuống chân cậu ta: “Thang Viên vẫn đi theo à?”

 

Đổng Hiên cười nói: “Vẫn đi theo đấy, tôi cảm nhận được, thỉnh thoảng có một làn gió rất nhẹ lướt qua chân, là tôi biết Thang Viên đang cọ vào mình.”

 

Khương Lỗi ngồi xuống ven đường, đem chuyện mấy ngày nay kể hết cho Đổng Hiên nghe. Đổng Hiên nghe mà ngây cả người, cậu ta vẫn luôn cho rằng anh trai của Khương Lỗi bị bệnh lạ, không ngờ lại là trúng cổ.

 

“Trên đời này lại thật sự có thứ như cổ trùng à? Còn có thể hút khí huyết và vận khí từ xa nữa? Thần kỳ quá đi mất.”

 

Khương Lỗi nói: “Cậu đến cả linh hồn của Thang Viên còn nhìn thấy được, cổ trùng thì có gì lạ đâu.”

 

Đổng Hiên nhíu mày, khó hiểu: “Vậy nguyên lý của nó là gì, chỉ dựa vào hai con trùng thôi sao? Khí huyết chuyển đi thế nào, còn vận khí kia thì không nhìn thấy không sờ được, con trùng đó làm sao mà chuyển đi được?”

 

Khương Lỗi nghe vậy bèn cười một tiếng: “Đợi cậu nghĩ thông rồi thì cậu thành đại sư cổ trùng luôn đấy.”

 

Đổng Hiên nghĩ không ra cũng không tiếp tục day dứt nữa, thấy vẻ mặt mệt mỏi của Khương Lỗi, cậu ta vỗ vỗ vai Khương Lỗi, nói: “Gia đình cậu còn phải dựa vào cậu để chống đỡ đấy, cậu không được gục ngã đâu.”

 

Khương Lỗi không lên tiếng. Chính vì gia đình chỉ còn lại mình cậu ta, nên cậu ta không thể tỏ ra suy sụp, không được hoảng loạn, cũng không được yếu đuối, cậu ta phải gồng mình gánh vác.

 

Nhưng mà thật sự mệt mỏi quá. Khi Tiêu Dã nói đến việc hạ cổ lại một lần nữa, điều cậu ta nghĩ đến thậm chí không phải là hạ cổ lên người hung thủ, mà là có thể để cậu ta và anh trai mình cộng sinh hay không, dùng khí huyết của mình để nuôi anh trai.

 

Tiếc là con đường này không thể đi được.

 

Hai chàng trai trẻ ngồi ngẩn ngơ trước bệnh viện, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại trước mặt. Tương lai mờ mịt chưa biết, người thân trong bệnh viện đang sống chết chưa rõ, những ngày tháng này biết phải sống tiếp thế nào đây.

 

————

 

Ban đầu vốn tưởng rằng chỉ cần gặp được các thành viên trong nhóm nhạc của Khương Vũ là sẽ rõ ràng ngay kẻ hạ cổ là ai, kết quả lại chẳng phải một ai trong số họ.

 

Quý Nam Tinh đội mũ, đeo khẩu trang đóng giả làm trợ lý đi theo sau lưng Giả Thu Ngộ. Giả Thu Ngộ dẫn cậu đi một vòng hậu trường, chào hỏi không ít người, như vậy lúc đi gặp một nhóm nhạc nhỏ mới ra mắt cũng sẽ không quá gây chú ý.

 

Để tranh thủ thời gian cho cậu quan sát, Giả Thu Ngộ còn ở lại phòng nghỉ của nhóm nhạc đó nói chuyện một lúc lâu.

 

Tay Quý Nam Tinh đút trong túi áo, không ngừng xoay một cái trống nhỏ cỡ lòng bàn tay.

 

Chiếc trống này được làm từ xác của một loại côn trùng đặc biệt, âm thanh phát ra khi gõ có thể kích thích phần lớn cổ trùng. Nếu mẫu cổ đang ở trên người ai đó, lúc này nghe thấy tiếng trống, nhất định sẽ có phản ứng.

 

Cậu quan sát kỹ sắc mặt của các thành viên trong nhóm nhạc nam đó, ai nấy đều vui vẻ nói chuyện với tiền bối, không một người nào có biểu hiện khó chịu hay đau bụng.

 

Chiếc trống trùng này chỉ có tác dụng khi gõ trong một khoảng cách nhất định, cổ trùng mới có cảm ứng. Cậu sợ có người lúc này đã bắt đầu đau bụng nhưng vì hoàn cảnh nên cố gắng chịu đựng, vì vậy trong lúc Giả Thu Ngộ nói chuyện với họ, chiếc trống trong tay cậu vẫn không ngừng xoay.

 

Sau khi tăng lực gõ trống, vẫn không có ai tỏ ra khó chịu. Nếu cổ trùng mà quậy phá trong cơ thể, thì có thể nhịn được trong chốc lát, nhưng tuyệt đối không thể nhịn lâu như vậy. Xem ra, kẻ hạ cổ Khương Vũ không có ở trong số họ.

 

Quý Nam Tinh nhìn Giả Thu Ngộ, gật đầu với cậu ta một cái. Giả Thu Ngộ lúc này mới chào tạm biệt mọi người, rồi đi về phía phòng nghỉ của mình, vừa đi vừa nhỏ giọng hỏi: “Đại sư xem đã có kết quả chưa? Có cần tôi giúp gì thêm không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, lần này cảm ơn anh, đã làm phiền anh rồi.”

 

Giả Thu Ngộ vội nói: “Không phiền chút nào đâu ạ, nếu có thể giúp được thì cũng xem như làm việc tốt rồi. Lần sau đại sư có cần gì cứ đến tìm tôi, ở những lĩnh vực khác tôi có thể không nói được gì, nhưng trong cái giới này, muốn gặp ai thì tôi cố gắng một chút vẫn không thành vấn đề đâu.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Cảm ơn anh.”

 

Tiêu Dã và Khương Lỗi đang đợi ở bên ngoài hội trường. Đợi một lúc lâu mới thấy Quý Nam Tinh từ trong đi ra, họ vội vàng tiến lên đón: “Thế nào rồi? Tìm thấy mẫu cổ chưa?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tôi đã gõ rất lâu, nhưng không thấy ai có mẫu cổ trong người cả.”

 

Sắc mặt Khương Lỗi hơi tái đi, hỏi: “Liệu có phải là hắn ta đã giết chết mẫu cổ rồi không?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không loại trừ khả năng này. Về bệnh viện xem anh trai cậu trước đã, nếu trong người anh cậu vẫn còn tử cổ, vậy thì có lẽ chúng ta đã tìm sai hướng rồi.”

 

Tiêu Dã nói với Khương Lỗi: “Cậu ráng nghĩ lại xem anh trai cậu còn có kẻ thù nào nữa không, bạn học nào thường ngày không ưa cậu ta, hoặc có ai ghen ghét với anh ta không.”

 

Khương Lỗi vừa gật đầu một cái thì nghe thấy tiếng xe cứu thương. Cả ba người đều sững sờ, nhìn thấy xe cứu thương chạy thẳng vào trong hội trường.

 

Quý Nam Tinh vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Giả Thu Ngộ, hỏi xem người lên xe cứu thương là ai.

 

Tiêu Dã đẩy hai người họ lên xe: “Lên xe trước đã, lát nữa chúng ta đi theo xe cứu thương xem là ai bị đưa đi.”

 

Giả Thu Ngộ bên kia đã vào trong khu vực trao giải rồi nên không biết có người bị xe cứu thương đưa đi, nhưng cậu ta đã bảo trợ lý đi hỏi thăm.

 

Bên này Tiêu Dã bảo tài xế nhà mình bám theo xe cứu thương, một đường đi theo đến bệnh viện gần nhất. Đến khi nhìn thấy người được đẩy xuống từ xe cứu thương, Khương Lỗi sững sờ một lúc: “Khương Cần.”

 

Tiêu Dã và Quý Nam Tinh đồng thời nhìn về phía cậu ta.

 

Cả người Khương Lỗi run lên: “Anh họ tôi, Khương Cần.”

 

Sự việc trùng hợp đến mức Khương Lỗi không muốn tin. Tại sao đúng lúc này người lên xe cứu thương lại là anh họ của cậu ta.

 

Tiêu Dã hỏi: “Anh họ cậu cũng ra mắt làm ngôi sao à?”

 

Khương Lỗi lắc đầu: “Không phải, anh ấy là đạo diễn, mới tốt nghiệp chưa được hai năm, chỉ mới quay vài video ngắn, là một đạo diễn chưa từng làm bộ phim điện ảnh hay truyền hình nào cả.”

 

Anh trai cậu ta hoạt động trước ống kính, đi theo con đường thần tượng, vì khuôn mặt cũng ưa nhìn, chiều cao cũng ổn. Cũng là vì anh họ cậu ta tiếp xúc với ngành này trước, thỉnh thoảng những lúc gia đình tụ họp ăn cơm sẽ kể vài chuyện trong giới, anh trai cậu ta nghe xong mới thử sức phát triển trong làng giải trí.

 

Nhưng anh họ cậu ta làm việc ở hậu trường, ngoại hình không đẹp trai, dựa vào tài năng. Hai người tuy cùng trong một giới nhưng không liên quan gì đến nhau, cũng không tồn tại chuyện ai cản đường hay cướp đường của ai, vì vậy ngay từ đầu Khương Lỗi đã không nghĩ rằng người hại anh mình lại là người nhà.

 

Tiêu Dã nói: “Đến xem trước đã, cũng chưa chắc là do cổ trùng, nhỡ đâu là trùng hợp phát bệnh hiểm nghèo gì đó thì sao.”

 

Kết quả vừa khiến họ thất vọng lại vừa không thất vọng. Khương Cần được đưa đến bệnh viện vì đột ngột đau bụng dữ dội.

 

Lúc đó Quý Nam Tinh sợ có người cố nhịn đau không biểu hiện ra ngoài, nên cậu đã gõ trống liên tục.

 

Không ngờ Khương Cần cũng ở trong hội trường, khoảng cách vừa đúng trong phạm vi mà cổ trùng có thể nghe thấy được, nhưng lại ở phòng bên cạnh. Hắn ta đau ở bên đó, Quý Nam Tinh không biết, gõ càng mạnh thì Khương Cần càng đau dữ dội hơn, cuối cùng đau đến ngất đi và được người ta gọi xe cứu thương.

 

Tin tốt là, đã tìm thấy mẫu cổ.

 

Tin xấu là, mẫu cổ bị kích thích quá đà, đã đục thủng đường ruột của Khương Cần, và Khương Cần cũng đang ngàn cân treo sợi tóc.

 

Hết chương 92.

 

Chương 92: Trời Xui Đất Khiến

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên