Chương 96: Tôi Khuyên Các Người Nên Đi Xét Nghiệm ADN
Hầu hết học sinh cấp ba đều không có nhiều tự do. Chuyện một đám bạn rủ nhau đi cắm trại cuối tuần là điều mà nhiều người còn chẳng dám nghĩ tới. Được ở nhà ngủ nướng thay vì bị lôi đến lớp học thêm đã là một niềm hạnh phúc lớn lao lắm rồi, nói gì đến chuyện được dẫn đi chơi.
Vậy nên khi biết cuối tuần nhóm Quý Nam Tinh đi cắm trại, rất nhiều bạn học trong lớp đã tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ. Cộng thêm cái miệng mau mắn của Tưởng Đường Đường, chuyện ẩu đả ở khu cắm trại hôm đó cũng trở thành chủ đề nóng hổi trong lớp suốt hai, ba ngày liền.
Cuộc sống của đám học sinh lúc này chỉ xoay quanh việc học, lại đang ở cái tuổi vừa ngưỡng mộ kẻ mạnh vừa dễ bốc đồng, nên chúng cảm thấy tự do muốn làm gì thì làm ngay của Tiêu Dã là một điều cực ngầu. Nhất thời, số bạn học vây quanh Tiêu Dã để làm thân lại càng nhiều hơn, chỉ hy vọng lần sau có hoạt động gì vui, hắn sẽ rủ cả bọn đi cùng.
Còn về phần Quý Nam Tinh, các bạn học trong lớp đều biết cậu không thích náo nhiệt. Tuy trông có vẻ hiền lành, dễ tính, nhưng cậu lại toát ra một cảm giác xa cách khiến người khác không dám lại gần. Thêm vào đó là dục vọng chiếm hữu không hề che giấu của Tiêu Dã đối với Quý Nam Tinh, nên trong tình huống bình thường, chẳng mấy ai dám lân la đến gần cậu, càng đừng nói đến việc nài nỉ cậu dẫn đi chơi.
Nếu là trước đây, có lẽ Tiêu Dã sẽ còn trò chuyện, giao lưu với các bạn học, nhưng bây giờ, lòng hắn ngổn ngang tâm sự, chỉ cảm thấy những người vây quanh mình vừa ồn ào vừa phiền phức.
Lại một lần nữa có người nửa đùa nửa thật ngỏ ý lần sau có gì vui thì gọi cả bọn với, Tiêu Dã liền ném cây bút đang xoay trong tay xuống bàn, vẻ mặt mất kiên nhẫn nói: “Ồn chết đi được.”
Dứt lời, cả lớp học bỗng chốc im phăng phắc.
Quý Nam Tinh đang cúi đầu làm bài ở bên cạnh cũng phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tiêu Dã úp tay lên đầu Quý Nam Tinh, nhẹ nhàng xoay đầu cậu lại phía sách vở, giọng nói so với vẻ thiếu kiên nhẫn vừa rồi đã dịu đi mấy phần: “Cậu làm bài tiếp đi, tôi đi mua nước, có muốn ăn gì không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu.
Tiêu Dã đứng dậy, gõ gõ lên bàn Trương Nguyên rồi đi ra ngoài.
Trương Nguyên đặt sách xuống rồi cùng đi ra ngoài với hắn.
Tưởng Đường Đường ngồi cách họ một lối đi và Trần Thập Nhất ở phía bên kia lập tức chạy lại hỏi Quý Nam Tinh: “Anh Dã bị sao thế? Tâm trạng không tốt à?”
Quý Nam Tinh nghĩ ngợi một lúc, sáng nay lúc ra khỏi nhà vẫn bình thường, cũng chẳng có chuyện gì khiến tâm trạng không vui cả. Nhưng mà hai ngày nay Tiêu Dã đúng là có chút là lạ thật.
Trước đây dù ngồi trên sofa cũng phải dính lấy cậu, còn hai hôm nay, hắn toàn tự mình nằm ườn trên ghế đơn chơi game.
Ngay cả Tạ Phán Nhi tối qua cũng lén hỏi cậu sao Tiêu Dã dạo này hơi kỳ, cảm giác như ít nói hẳn đi.
Trần Thập Nhất nói nhỏ: “Hay là tới tháng rồi?”
Tưởng Đường Đường gõ vào trán cậu ta một cái: “Lát nữa anh Dã về, cậu có gan thì hỏi thẳng mặt cậu ấy xem.”
Trần Thập Nhất hừ hừ mấy tiếng, cậu ta có chán sống đâu mà tự đi tìm chết.
Quý Nam Tinh chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói tiếng nào.
————
Trương Nguyên cũng chẳng có gì muốn mua, nhưng đã đến siêu thị nhỏ rồi mà không mua gì thì cứ có cảm giác đi một chuyến công cốc, thế là cậu ta lấy một thanh kẹo bạc hà trên kệ, ném lên quầy chờ Tiêu Dã thanh toán giúp.
Tiêu Dã cầm một chai nước lại, trong lúc chờ điện thoại quét mã thanh toán, Trương Nguyên nhìn hắn hỏi: “Sao thế, không lẽ bị làm phiền thật à?”
Bản thân Tiêu Dã là một người thích náo nhiệt, hồi tiểu học và cấp hai, chỗ ngồi của hắn lúc nào cũng là nơi đông vui nhất, vì luôn có một đám người vây quanh. Chắc là hắn sẽ không nổi cáu chỉ vì mấy người hôm nay đâu.
Tiêu Dã cầm chai nước đứng yên, nhíu mày im lặng nhìn Trương Nguyên. Trương Nguyên nhướng mày: “Có chuyện gì thì nói đi.”
Tiêu Dã mấp máy môi, cuối cùng vẫn nói: “Thôi, không có gì.”
Trương Nguyên vốn là một thằng nhóc rất thông minh, nên hắn cũng không thể bịa ra một “người bạn” nào đó để hỏi han linh tinh được. Chỉ cần hắn mở miệng hỏi, chắc chắn cậu ta sẽ biết hắn đang có suy nghĩ kia với Quý Nam Tinh.
Nhìn cái dáng vẻ ấp a ấp úng này, Trương Nguyên chẳng cần dùng não cũng đoán được tám phần là thiếu niên mới biết yêu rồi. Cậu ta hơi nghi ngờ không biết có phải hai hôm nay Tiêu Dã gặp mộng xuân không nữa. Vì gặp mộng xuân, mà người trong mộng có lẽ chính là Quý Nam Tinh, nên hắn mới không xác định được lòng mình chăng?
Đứng ở góc độ người ngoài cuộc mà nói, tâm tư của Tiêu Dã quả thực đã quá rõ ràng rồi, chỉ là, có lẽ chính hắn không nhận ra, vẫn chỉ nghĩ mình coi Quý Nam Tinh là bạn bè, là anh em. Bây giờ lại bị một giấc mơ vạch trần, thành ra có chút hoài nghi nhân sinh.
Nghĩ vậy, Trương Nguyên liền nói: “Thật ra có một vài chuyện, cứ suy nghĩ mãi cũng không ra được đâu.”
Tiêu Dã không hiểu: “Ý cậu là sao?”
Trương Nguyên: “Cảm xúc và suy nghĩ của con người là thứ cảm tính, không giống như làm toán, cứ áp công thức là một cộng một bằng hai. Cái cảm tính ấy sẽ bị ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố không ổn định, ví dụ như môi trường bên ngoài. Khi cậu đang phiền não về một chuyện gì đó, cậu cứ ở nhà nghĩ tới nghĩ lui thì chỉ càng lún sâu vào mà thôi. Nhưng nếu cậu bước ra ngoài, nhìn thấy một khung cảnh khác, biết đâu suy nghĩ lại thay đổi.”
Vẻ mặt Tiêu Dã nhìn Trương Nguyên thật khó tả: “Cậu đang nói cái gì vậy, lùng bùng như mây mù ấy, cậu có biết tôi đang phiền cái gì đâu.”
Trương Nguyên mỉm cười: “Tôi biết hay không là chuyện của tôi. Còn cậu, chẳng phải là đang không chắc chắn về một vài chuyện sao? Vậy thì cậu hoàn toàn có thể đổi một môi trường khác, một góc nhìn khác để suy nghĩ. Lấy ví dụ nhé, tôi đói, tôi muốn ăn đồ nướng, nhưng lại không chắc là tôi muốn ăn đồ nướng hay chỉ đơn giản là muốn ăn thịt. Tôi ngồi ở nhà nghĩ không ra, thế là tôi ra đường rồi suy nghĩ. Tôi đến trước cửa hàng đồ nướng đứng một lúc, rồi lại sang cửa hàng thịt nướng đứng một lúc, thậm chí là đến cả cửa hàng lẩu đứng một lúc. Nếu đi qua hết các hàng đó rồi mà tôi vẫn muốn ăn đồ nướng, thì chứng tỏ đồ nướng mới là tình yêu đích thực của tôi.”
Tiêu Dã lờ mờ hiểu được ý của Trương Nguyên rồi. Điều khiến hắn phiền lòng lúc này chính là không chắc chắn được suy nghĩ của mình dành cho Quý Nam Tinh là bốc đồng nhất thời, hay đã thật sự rung động rồi.
Hắn đã do dự không biết có nên về nhà ở một thời gian để bình tĩnh lại không. Hắn nghĩ rằng, có thể do sớm tối bên nhau với Quý Nam Tinh nên đã nảy sinh một vài ảo giác, nhưng lại sợ nếu đột ngột nói muốn về nhà ở sẽ khiến Quý Nam Tinh suy nghĩ nhiều, sợ cậu sẽ không vui vì nghĩ hắn đang xa lánh mình.
Hai ngày nay, tế bào não của hắn đúng là chết đi không ít.
Nhưng nghe Trương Nguyên nói vậy, hắn đột nhiên cảm thấy đổi một môi trường khác để suy nghĩ, xem ra cũng là một ý hay.
Tiêu Dã vỗ vai Trương Nguyên: “Có lý, cũng ra gì và này nọ phết đấy, người anh em.”
Trương Nguyên cười một tiếng: “Thì cũng phải có tí chứ.”
————
Tiêu Dã quay trở lại lớp học, đặt một cây kẹo mút xuống trước mặt Quý Nam Tinh: “Hết vị dâu và vị nho rồi, nên tôi mua vị sữa dâu.”
Quý Nam Tinh bóc vỏ kẹo: “Có phải tôi thích vị dâu nhất đâu.”
Tiêu Dã: “Ăn kẹo thì cậu thích vị dâu, thích vị nho, những vị khác đều không thích cho lắm.”
Quý Nam Tinh lẩm bẩm một câu: “Cậu lại biết rồi.”
Tiêu Dã cười mà không nói gì, hắn biết chứ, sớm tối bên nhau lâu như vậy mà đến cả sở thích ăn uống cỏn con này hắn còn không để ý, thì đôi mắt của hắn chẳng phải chỉ để trưng cho đẹp thôi sao.
Thấy Quý Nam Tinh ngậm kẹo rồi lại bắt đầu làm bài, Tiêu Dã ghé sát vào nói: “Tối nay tôi về nhà một chuyến.”
Quý Nam Tinh ngẩng lên nhìn hắn, mãi một lúc lâu sau mới gật đầu.
Thật ra cậu muốn hỏi Tiêu Dã là có chuyện gì không, nhưng nhìn tướng mạo và khí trường của hắn, dường như cũng không có chuyện gì không tốt xảy ra. Nếu hắn đã không muốn nói, vậy thì không hỏi nữa.
Tiêu Dã lại coi cái nhìn vừa rồi của cậu là không nỡ, trong lòng bỗng mềm nhũn, lại đưa tay lên xoa đầu cậu: “Có muốn ăn gì không, ngày mai tôi mang cho, mang bánh bao nhỏ nhé?”
Quý Nam Tinh gạt tay hắn ra: “Tùy cậu.”
Tiêu Dã cười, tùy cậu tức là được rồi. Lát nữa hắn sẽ gọi điện về nhà, bảo dì Vương làm nhiều một chút, lúc đó mang về đông lạnh, khi nào muốn ăn thì hâm nóng lên là được.
Hắn quyết định hôm nay về nhà, quả thực cũng có chút việc khác. Mặc dù đối với hắn thì những việc khác đó dù có bỏ đi cũng chẳng sao, nhưng Trương Nguyên có nói một câu rất đúng, thoát ra khỏi môi trường quen thuộc rồi hẵng suy nghĩ về một vài chuyện, biết đâu sẽ nhận ra được tấm lòng thực sự của mình.
Hắn có một người bạn, hai năm trước đã ra nước ngoài, mấy hôm trước vừa về nước liền muốn tổ chức một buổi tụ tập, còn đặc biệt nhắn tin mời hắn.
Nói là bạn bè nhưng thực ra cũng không hẳn, vì Tiêu Dã và hắn ta không phải là người cùng một loại. Gã đó là một công tử ăn chơi chính hiệu, chơi bời rất phóng túng. Chính vì đời tư quá hỗn loạn, đại học thậm chí còn chẳng lên lớp được mấy buổi, bị nhà trường mời lên nói chuyện, khéo léo khuyên hắn ta nghỉ, gia đình hắn ta hết cách mới phải đưa người ra nước ngoài.
Người đó tên là Lâm Thừa Nhất, vốn tưởng ra nước ngoài rồi sẽ như chim được sổ lồng, nhưng không ngờ ra ngoài rồi mới biết, nước ngoài hoàn toàn không tự do như trong truyền thuyết.
Trường mà gia đình tìm cho hắn ta nằm ở một nơi khỉ ho cò gáy, trường rất lớn, một khu học xá đã tương đương với một thị trấn nhỏ, việc điểm danh cũng quản rất nghiêm, tín chỉ mỗi kỳ học thấp hơn mức quy định sẽ bị đuổi học ngay lập tức.
Gia đình Lâm Thừa Nhất đã nói, nếu hắn ta còn bị đuổi học lần nữa, gia đình sẽ cắt hết mọi nguồn kinh tế để hắn ta tự đi mà kiếm sống. Lâm Thừa Nhất làm gì có cái năng lực tự lo cho cuộc sống của mình, thế là hắn ta đã sống như một nhà sư khổ hạnh ở bên ngoài suốt hai năm.
Khó khăn lắm mới được đặc xá, vừa về nước đã giống như chuột sa chĩnh gạo, ở nhà ngoan ngoãn được hai ngày đã không nhịn được mà rủ người đi uống rượu.
Những buổi tụ tập do Lâm Thừa Nhất tổ chức thì không thể thiếu trai xinh gái đẹp. Với vị thế của hắn ta trong giới con nhà giàu ở thành phố Ngọc Lan, việc gọi vài ngôi sao nổi tiếng đến lại càng không phải là vấn đề.
Khi Tiêu Dã ngồi trong phòng riêng sang trọng, nghe những bài hát hổ lốn, nhìn một đám người chẳng hề quen biết, hắn đã hối hận vì đã đến đây.
Đặc biệt là khi nhìn những ngôi sao lên hình rất xinh đẹp, nhưng nhìn gần thì lớp trang điểm dày cộp như vẽ bùa, cảm giác bực bội trong lòng hắn cứ thế mà tăng vọt.
Hắn đúng là bị chập mạch rồi, lại muốn ra ngoài nhìn người khác, thậm chí là nhìn các nữ minh tinh xinh đẹp để xác định lại giới tính của mình.
Mấy người này thì có gì để so sánh với Quý Nam Tinh cơ chứ, thật sự là một sợi tóc của cậu còn chẳng bằng.
Mỗi sáng hắn đều ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Quý Nam Tinh, vừa sạch sẽ lại vừa trắng trẻo mịn màng, khuôn mặt ấy nựng vào thì trơn tuột cả tay. Giờ lại nhìn đám yêu ma quỷ quái này, thật đau đầu.
Lâm Thừa Nhất cầm ly rượu đi tới, cười nói: “Hiếm khi Tiêu thiếu gia hạ cố ghé qua, sao lại chỉ ngồi đây thế, muốn hát bài gì, hay muốn ai đến rót rượu cùng?”
Tiêu Dã tiện tay cầm ly cocktail bên cạnh cụng với hắn ta một cái: “Không cần, tôi ngồi một lát rồi về.”
Tiêu Dã có thể đến, đừng nói là ngồi một lát, dù chỉ là vào chào một tiếng, uống một ly rượu, đối với Lâm Thừa Nhất mà nói đã là nể mặt lắm rồi.
Biết tính khí của vị thiếu gia này, Lâm Thừa Nhất cũng không đến nỗi không biết điều mà nhét người vào bên cạnh hắn, hắn ta trực tiếp ngồi xuống bên cạnh: “Nếu là ngày xưa, ra nước ngoài là để mạ vàng. Giờ đây, ra nước ngoài chính là chịu tội. Cái trường to như thế mà tìm không ra một món ăn ngon nào thì thôi đi, đến cả tìm một người để yêu cũng khó.”
Trước đây ở trong nước, hắn ta chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể gọi đến cả một đám người. Nhưng ở nước ngoài, quan hệ thể xác đơn thuần không phải là không có, nhưng thế thì có gì thú vị, chơi trò tình cảm mới là thú tiêu khiển cao cấp.
Tiếc là chẳng có ai chơi trò tình cảm với hắn ta, vì hắn ta chẳng học hành gì, vì hắn ta toàn dựa vào việc đi cho có để lấy tín chỉ, vì nói chuyện với hắn ta chẳng có nội dung gì, những người đó đều coi thường hắn ta, đây cũng là điều khiến Lâm Thừa Nhất phiền muộn nhất.
Vừa nghĩ đến việc mình ở trong nước được người ta săn đón, ra nước ngoài lại chẳng bằng một cọng cỏ ven đường, Lâm Thừa Nhất lại không nhịn được mà nốc thêm một ngụm rượu.
Tiêu Dã nhìn hắn ta: “Yêu đương?”
Lâm Thừa Nhất nở một nụ cười như một tên sở khanh: “Đúng vậy, yêu đương. Yêu đương thú vị biết bao, theo đuổi, chinh phục, rung động, dâng trào, cái cảm giác đó đâu phải là ngủ dậy mặc quần áo rồi đi về có thể so sánh được.”
Tiếc là cảm giác mới mẻ của hắn ta với tình yêu thường chỉ kéo dài ba tháng, qua ba tháng là chán ngấy, muốn đổi người rồi.
Tiêu Dã: “Anh yêu mấy lần rồi?”
Lâm Thừa Nhất cười, lắc đầu: “Không đếm xuể.”
Tiêu Dã vốn còn định trò chuyện với hắn ta về chuyện yêu đương, lập tức tắt ngúm nụ cười, mặt không còn chút cảm xúc nào.
Lâm Thừa Nhất bên cạnh vẫn đang nói: “Tôi lăng nhăng thì lăng nhăng thật, nhưng tôi tuyệt đối không phải là kẻ cặn bã đâu nhé. Ít nhất thì tôi có thể đảm bảo mỗi mối quan hệ đều rất trong sạch.”
Khi yêu ai, hắn ta tuyệt đối không ngoại tình, nếu thật sự muốn bắt đầu một mối quan hệ mới, hắn ta cũng sẽ kết thúc tốt đẹp mối quan hệ hiện tại trước đã. Dù sao thì tiếng tăm của hắn ta trong giới ai cũng biết, những người bằng lòng yêu hắn ta, phần lớn cũng là vì muốn hưởng thụ vật chất trong ba tháng đó.
Mọi người đều ngầm hiểu, mỗi người đều có được thứ mình cần, như vậy tốt biết bao.
Tiêu Dã uống cạn ly rượu, đặt chiếc cốc rỗng xuống rồi đứng dậy nói: “Không còn sớm nữa, tôi về trước đây.”
Lâm Thừa Nhất cũng không giữ hắn lại, đứng dậy tiễn người: “Vậy lần sau có thời gian lại tụ tập.”
Tiêu Dã vẫy tay với hắn ta rồi bỏ đi. Lúc đi ra cửa lớn, hắn còn đi ngang qua mấy ngôi sao, có nam có nữ, có người ăn mặc gợi cảm, cũng có người ăn mặc rất trong sáng. Giây phút này hắn rất nhớ Quý Nam Tinh, rất nhớ chiếc sofa ở nhà, rất nhớ chiếc bàn trà nơi hai người chen chúc nhau làm bài tập.
Hắn cảm thấy mình không cần phải xác định thêm bất cứ điều gì nữa. Thế giới bên ngoài hỗn loạn và phức tạp ra sao, hắn đã biết từ lâu rồi. Ngoài Quý Nam Tinh ra, dường như hắn không thể tưởng tượng được sau này mình sẽ cùng bất kỳ ai khác phát triển một mối quan hệ lâu dài, trọn đời.
Nếu người đó là Quý Nam Tinh, chỉ cần nghĩ đến thôi, lồng ngực hắn đã như dâng trào một cảm giác thật hạnh phúc.
Rõ ràng là hắn đã gặp được người tốt nhất rồi, vậy mà hắn vẫn còn do dự, còn hoài nghi, còn không chắc chắn.
Bước chân của Tiêu Dã nhanh hơn rất nhiều, giây phút này, hắn rất muốn gặp Quý Nam Tinh, rất rất muốn.
Lúc đang bước nhanh ra ngoài, ở một khúc quanh, Tiêu Dã suýt nữa thì đâm sầm vào một người, may mà hắn phản ứng đủ nhanh, nghiêng người tránh được.
Hắn thậm chí còn không thèm nhìn người đó là ai, chỉ một lòng muốn rời khỏi Câu lạc bộ tư nhân này để về nhà, về ngôi nhà có Quý Nam Tinh.
Nhưng người suýt đụng phải hắn lại cố ý nghiêng người, dùng vai huých mạnh vào Tiêu Dã một cái.
Tâm trí Tiêu Dã đang không ở đây, tất nhiên là không có phòng bị, suýt chút nữa đã bị huých ngã.
Hắn quay đầu lại, thấy người cố tình đâm vào mình đang nở một nụ cười ác ý. Người này không ai khác, chính là Hàn Chiêm Văn đã đánh nhau ở khu cắm trại hôm đó.
Bên cạnh Hàn Chiêm Văn là một đám người, trông dáng vẻ rất hổ báo cáo chồn, chắc không phải là bạn học của hắn ta. Lúc này, đám người đó cũng đang nở nụ cười đểu cáng, vẻ mặt như muốn nói, “Đụng vào mày rồi đấy, mày làm gì được tao nào”.
Hàn Chiêm Văn nhìn Tiêu Dã, đưa tay đẩy người bên cạnh ra rồi tiến về phía hắn.
Hai người cao gần bằng nhau, nhưng thể trạng hoàn toàn khác biệt. Hàn Chiêm Văn vạm vỡ, thậm chí có phần hơi đô con, so với kiểu người mặc quần áo thì trông gầy nhưng cởi ra lại có da có thịt như Tiêu Dã, hắn ta trông có vẻ áp đảo hơn hẳn.
Từ trước đến nay Hàn Chiêm Văn là một kẻ bạo lực, bẩm sinh hắn ta đã dễ nổi nóng, lại vì từ nhỏ đã cao to vạm vỡ, vậy nên người khác không dám trêu chọc hắn ta. Ai trêu chọc đều sẽ bị hắn ta đánh, mà lần nào hắn ta cũng thắng, điều này càng khiến tính cách hắn ta trở nên ngang ngược bá đạo.
Lúc này, hắn ta đụng vào Tiêu Dã cũng không cảm thấy mình có gì sai, thậm chí còn không coi Tiêu Dã ra gì, trực tiếp ra lệnh: “Hai thằng đàn ông hôm đó đè tao xuống, tao thấy chúng nó đi cùng mày. Mày gọi chúng nó ra đây cho tao.”
Tiêu Dã nhìn hắn ta, cười một tiếng rồi hỏi: “Gọi ra rồi sao?”
Hàn Chiêm Văn lạnh lùng nói: “Gọi ra thì không liên quan gì đến mày nữa.”
Tiêu Dã: “Vậy nếu tao không gọi thì sao?”
Hàn Chiêm Văn nheo mắt, vẻ mặt không chút thiện chí, nói: “Vậy thì mày chịu đòn thay chúng nó.”
Tiêu Dã đã lo lắng suốt mấy ngày nay, lúc này vừa xác định được tâm ý của mình, chính là lúc tâm trạng kích động, dòng máu nóng trong người không có chỗ nào để phát tiết.
Nhìn phòng riêng tắt đèn bên cạnh, Tiêu Dã đẩy cửa ra: “Hành lang chật chội, không tiện ra tay.”
Hàn Chiêm Văn bị hành động gần như khiêu khích này của hắn làm cho bật cười, hắn ta hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn những người bên cạnh, mấy người đi theo hắn ta liền chặn mất đường lui của Tiêu Dã.
Sau khi chắc chắn Tiêu Dã không chạy được, Hàn Chiêm Văn dẫn đầu đi vào phòng riêng.
Tiêu Dã cũng không thèm để ý đến đám đàn em kia, đi theo sau Hàn Chiêm Văn vào trong.
Những người bên ngoài lần lượt đi vào, đứng thành một hàng ngang trước cửa, rõ ràng là muốn chặn cửa để ngăn Tiêu Dã chạy trốn.
Tiêu Dã thậm chí còn không quay đầu lại nhìn, nhấc chân lên đá mạnh vào người Hàn Chiêm Văn đang đứng trước mặt hắn.
Trọng lượng của Hàn Chiêm Văn không hề nhẹ, hôm ở khu cắm trại, chỉ riêng việc kéo hắn ta ra đã cần đến bốn, năm bạn học, mà còn suýt chút nữa không kéo nổi, đủ thấy sức lực của hắn ta lớn đến mức nào. Nhưng lúc này, hắn ta lại bị Tiêu Dã một cước đá văng lên sofa.
Không đợi Hàn Chiêm Văn kịp phản ứng, Tiêu Dã đã đạp lên bàn trà nhảy lên sofa, lại tung một cú đấm vào mặt hắn ta.
Trong gen của Hàn Chiêm Văn vốn đã có sẵn tính hung bạo, một khi hormone tăng cao sẽ rất dễ mất lý trí, không giống như người bình thường sau khi bị đau sẽ biết sợ, hắn ta càng đánh càng mất kiểm soát.
Hai người nhanh chóng lao vào đánh nhau.
Nếu xét về sức lực, Tiêu Dã thật sự chưa chắc đã khỏe hơn Hàn Chiêm Văn. Nhưng Hàn Chiêm Văn chưa bao giờ được huấn luyện bài bản. Bản thân hắn ta tính tình nóng nảy, thích động tay động chân, gia đình hắn ta vẫn luôn cố gắng làm suy yếu điểm này, kiềm chế hắn ta, thậm chí còn bồi dưỡng cho hắn ta những sở thích tao nhã hơn để hắn ta có thể bình tĩnh lại, đương nhiên là không thể nào huấn luyện hắn ta về mặt võ thuật được.
Vậy nên trận này, Hàn Chiêm Văn trực tiếp rơi vào thế yếu. Hắn ta hoàn toàn không bắt được Tiêu Dã, nhưng lại liên tục ăn đấm của Tiêu Dã. Điều này khiến hắn ta giống như một con thú bị nhốt đang bất lực, điên cuồng đập phá, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Mấy tên đàn em đi theo hắn ta lúc đầu còn định vào giúp, nghĩ rằng nhiều người như vậy không thể nào không xử lý được một mình đối phương. Nhưng rất nhanh sau đó, bọn chúng đã từ bỏ ý định giúp đỡ, vì Hàn Chiêm Văn trông quá đáng sợ, hắn ta đã cầm cả ghế trong phòng bao lên định đập người ta đến chết.
Nếu không phải đối phương phản ứng đủ nhanh, lần nào cũng né được, cú đập này mà trúng thì có lẽ óc cũng văng ra ngoài luôn.
Đây không còn là một trận đánh nhau đơn thuần vì ngứa mắt nữa, nếu tình hình không kiểm soát được, có khi thật sự sẽ gây ra án mạng.
Trước đây bọn chúng chỉ cảm thấy vị thiếu gia này tuy tính tình nóng nảy, đầu óc có vẻ cũng không thông minh, nhưng chỉ cần thuận theo hắn ta, dỗ dành, tâng bốc thì lúc nào cũng có thể kiếm được không ít thứ tốt từ hắn ta, nên mới đi theo. Bây giờ nhìn bộ dạng này của hắn ta, ai nấy đều sợ dính vào chuyện nên đã chạy ra ngoài.
Rất nhanh sau đó, nhân viên của Câu lạc bộ tư nhân nghe thấy động tĩnh bên này đã gọi một đám bảo an đến. Vừa nhìn thấy tình hình đập phá bên trong, bọn họ không nói hai lời mà báo cảnh sát ngay.
Quý Nam Tinh cùng luật sư đến đồn cảnh sát. Tiêu Dã ngồi trên băng ghế dài trong phòng thẩm vấn, còn Hàn Chiêm Văn vì quá kích động và hung hăng, nên đã bị nhốt trong một phòng giam nhỏ có song sắt.
Lúc Quý Nam Tinh đi về phía Tiêu Dã, cậu đi ngang qua phòng giam nhỏ đó, Hàn Chiêm Văn bên trong vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt hận thù như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tiêu Dã vừa thấy Quý Nam Tinh liền đi tới, rồi ôm chầm lấy cậu, bộ dáng trông vô cùng đáng thương: “Náo Náo, tôi không cố ý đánh nhau đâu, là hắn ta kiếm chuyện với tôi trước.”
Nhìn Tiêu Dã làm nũng mách lẻo với giọng điệu đáng thương như vậy, Quý Nam Tinh nghi ngờ liếc nhìn hắn một cái. Phản ứng này có vẻ không bình thường cho lắm. Có điều Tiêu Dã bị đưa vào đồn cảnh sát lại gọi cậu đến bảo lãnh, hình như cũng không phải là việc hắn sẽ làm. Thậm chí, chuyện vào đồn cảnh sát tối nay, theo phong cách của Tiêu Dã, có khi hắn sẽ giấu cậu.
Nhưng lúc này không phải là lúc phân tích hành vi của Tiêu Dã. Cậu vỗ vỗ vai hắn, ý bảo hắn buông ra, rồi mới nói: “Có bị thương không?”
Tiêu Dã lắc đầu: “Cái đó thì không, tôi cũng có chút bản lĩnh mà.”
Quý Nam Tinh nói: “Sao lại đánh nhau với hắn ta?”
Tiêu Dã: “Gặp ở Câu lạc bộ tư nhân, hắn ta ghi hận hai vệ sĩ hôm đó đã chặn hắn ta lại, còn đòi tôi gọi người ra. Chắc chắn là tôi không thể gọi rồi, cậu cũng biết loại người như hắn ta, chắc chắn sẽ không để tôi đi, không còn cách nào khác, tôi đành phải đánh thôi.”
Sau khi luật sư đi cùng Quý Nam Tinh trao đổi với cảnh sát xong thì đi tới: “Bên Câu lạc bộ tư nhân sẽ đưa ra một hóa đơn, khoản bồi thường cụ thể sẽ để chúng tôi và đương sự còn lại thương lượng. Về việc đánh nhau, nếu có thể hòa giải thì sẽ giáo dục bằng lời nói, nếu hai bên không đồng ý hòa giải thì sẽ dựa vào camera giám sát hoặc một số nhân chứng để xác định trách nhiệm. Tôi vừa xem camera, là đối phương khiêu khích trước, còn có nhân viên của Câu lạc bộ tư nhân nói hiện trường lúc đó bọn họ nhìn thấy là, vị Hàn tiên sinh kia đang đập phá, Tiêu thiếu gia chỉ bị động né tránh. Nếu muốn xác định trách nhiệm, vấn đề của bọn họ lớn hơn bên mình.”
Quý Nam Tinh gật đầu, hỏi: “Người nhà của đối phương đến chưa?”
Cậu vừa hỏi xong, bên ngoài có ba người đi vào. Đi đầu là một người phụ nữ trung niên, nét mày khóe mắt có phần dịu dàng, nhưng thần thái lại toát lên khí chất tài giỏi, tháo vát. Đi sau bà là một nam một nữ, mặc trang phục công sở rất nghiêm túc, trông giống như trợ lý.
Trước tiên, người phụ nữ nhìn vào đứa con trai đang bị nhốt trong phòng giam, hai hàng chân mày gần như lập tức nhuốm vẻ mệt mỏi không nói nên lời, sau đó bà đi về phía Tiêu Dã: “Chuyện tối nay thật xin lỗi, trợ lý của tôi đã liên lạc với bên cảnh sát từ trước, tình hình đại khái tôi đã nắm được rồi. Tiền bồi thường cho Câu lạc bộ tư nhân và tiền bồi thường cho bên các cháu, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ, hy vọng các cháu có thể đồng ý hòa giải riêng.”
Quý Nam Tinh nhìn người phụ nữ trước mặt, rồi lại nhìn Hàn Chiêm Văn trong phòng giam vẫn đang hằm hè nhìn về phía họ, hỏi: “Bà là mẹ của anh ta?”
Người phụ nữ gật đầu: “Đúng vậy, con trai tôi có một chút vấn đề về sức khỏe, nên tính tình đặc biệt nóng nảy. Chuyện này tôi thay mặt nó xin lỗi các cháu, các cháu cần bồi thường thế nào cứ việc đưa ra.”
Quý Nam Tinh nhìn sang Tiêu Dã. Hắn nói: “Vậy thì cho qua đi, tuần này chắc là lần thứ hai anh ta vào đồn cảnh sát rồi nhỉ. Nếu bà cứ tiếp tục dung túng cho con trai mình như vậy, sau này e là sẽ gây ra họa lớn.”
Người phụ nữ khẽ mím môi, không nói gì nhiều, chỉ một lần nữa cảm ơn sự thông cảm của họ.
Nhìn thấy mặt Hàn Chiêm Văn mang theo màu đỏ sát khí, Quý Nam Tinh nói: “Hai người đã làm xét nghiệm ADN bao giờ chưa?”
Người phụ nữ sững người một lúc, có chút khó hiểu, không biết tại sao cậu lại hỏi vậy.
Quý Nam Tinh nói: “Tôi có biết một chút về thuật xem tướng, mặc dù vì có gen siêu nam nên tướng mạo của anh ta có hơi khác thường, nhưng hình như giữa anh ta và bà không có quan hệ huyết thống. Có lẽ là tôi nhìn nhầm, nhưng tôi khuyên bà nên đi làm một bản xét nghiệm ADN.”
Hai người trợ lý đi sau người phụ nữ nhìn nhau, rồi đồng thời quay đầu nhìn Hàn Chiêm Văn. Thành thật mà nói, bọn họ cũng cảm thấy Hàn Chiêm Văn không giống sếp của mình, nhưng bọn họ chỉ cho là do gen siêu nam gây ra vấn đề về ngoại hình.
Nếu Hàn Chiêm Văn không phải là con trai của sếp, vậy thì con trai của sếp đã đi đâu?
————–
Ra khỏi đồn cảnh sát, Tiêu Dã vẫn còn có chút kinh ngạc: “Bọn họ thật sự không phải mẹ con à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Rất có khả năng.”
Tiêu Dã ồ một tiếng: “Xem tướng còn có thể nhìn ra nhiều thứ như vậy à, có phải con ruột hay không cũng nhìn ra được.”
Quý Nam Tinh nói: “Bói toán bói toán, chẳng phải là bói những thứ này sao. Tuy tôi không tinh thông bói toán, nhưng cũng hiểu được một chút. Người phụ nữ vừa rồi có hậu vận viên mãn, gia đình hòa thuận hạnh phúc, con cháu đầy đàn. Nhưng mặt Hàn Chiêm Văn lại mang theo ánh sáng đỏ của sát khí, rất dễ dính vào án mạng. Kết hợp với việc hắn ta bẩm sinh tính tình hung bạo, hẳn là không thể mang lại cho người phụ nữ đó một tuổi già hạnh phúc được. Quan trọng nhất là, giữa bọn họ thật sự không có sợi dây huyết thống.”
Hết chương 96.
