Chương 100: Hai Kết Cục
Triệu Anh đã quyết định sẽ không dính dáng gì đến Hàn Chiêm Văn nữa, nhưng hắn ta lại một mực đòi gặp bà trong trại tạm giam. Triệu Anh thấy có vài lời vẫn nên nói thẳng mặt thì hơn, thế là bà đã đến gặp hắn ta.
Một thời gian không gặp, sát khí trên người Hàn Chiêm Văn dường như lại nặng nề hơn, đôi mắt vốn đã mang ác ý nay lại càng thêm hung tợn.
Chẳng đợi hắn ta mở lời, Triệu Anh đã đưa bản báo cáo giám định huyết thống cho hắn ta: “Lần trước đưa con đến bệnh viện kiểm tra, tiện thể tôi đã làm giám định ADN luôn. Kết quả cho thấy, quả nhiên con không phải con ruột của tôi. Còn về bố mẹ ruột của con, xin lỗi, tôi không biết. Thậm chí tôi còn nghi ngờ chính bố mẹ ruột của con đã cố tình bế con tôi đi, rồi tráo con vào. Chuyện này tôi nhất định sẽ truy cứu đến cùng. Nếu đúng là bố mẹ con làm, tôi chắc chắn sẽ truy cứu, bắt bọn họ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Chỉ số IQ của Hàn Chiêm Văn không cao, tính tình thì nóng nảy, nhưng hắn ta không phải kẻ ngốc. Hắn ta vẫn đọc hiểu được mấy thứ như báo cáo giám định huyết thống, nhưng trọng tâm chú ý của hắn ta lại không nằm ở kết quả của bản báo cáo này.
Hắn ta vung tay gạt tờ báo cáo trên bàn đi, hung hăng nhìn Triệu Anh: “Vậy là bà đã sớm coi tôi là gánh nặng, muốn vứt bỏ tôi rồi phải không? Nếu không thì sao bà lại đi làm giám định ADN chứ?!”
Trước kia Triệu Anh dịu dàng và bao dung với hắn ta, đó là vì bà ngỡ hắn ta là con trai mình, lại áy náy vì năm đó mình khám thai không kỹ, khiến hắn ta sinh ra đã mang bệnh di truyền.
Nhưng bây giờ đã biết hắn ta không phải con mình rồi, đương nhiên là Triệu cũng chẳng còn kiên nhẫn nữa: “Tôi muốn vứt bỏ con thì có gì sai sao? Nếu con là con trai tôi, thì gánh nặng này tôi gánh cả đời cũng cam lòng. Nhưng con không phải. Con đã hưởng thụ cuộc sống giàu sang vốn nên thuộc về con trai tôi, vậy mà con còn ấm ức à? Từ nhỏ đến lớn, tôi cho con môi trường giáo dục tốt nhất, điều trị tốt nhất, con có biết ơn tôi không? Không hề, thậm chí con còn căm hận tôi kìm kẹp mình, không đáp ứng đủ mọi yêu cầu của con. Nếu không phải tôi có tiền thuê vệ sĩ, thì bao năm qua có lẽ con đã ra tay với tôi không biết bao nhiêu lần rồi.”
Thấy dáng vẻ đằng đằng sát khí của hắn ta, Triệu Anh liền ngưng lại. Bà biết Hàn Chiêm Văn căn bản sẽ chẳng nghe lọt tai, cuối cùng chỉ nói: “Tôi không phải mẹ con, nhưng tôi đã nuôi con lớn, tôi không nợ con gì cả. Sau này con đi tìm bố mẹ ruột cũng được, tự kiếm tiền sống qua ngày cũng được, đó đều là chuyện của con. Tôi và con không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.”
Hàn Chiêm Văn đứng bật dậy định đập ghế, nhưng nhân viên canh gác bên cạnh đã lập tức khống chế hắn ta lại. Lúc bị đè xuống bàn, hắn ta vẫn còn gào lên: “Dựa vào đâu mà bà nói không có quan hệ là không quan hệ! Bà nợ tôi! Mọi thứ của bà đều phải là của tôi! Biết thế tôi đã giết bà sớm hơn rồi! Dựa vào đâu mà bà mặc kệ tôi? Bà là mẹ tôi mà!”
Bao năm qua, Triệu Anh đã đau lòng và thất vọng vì Hàn Chiêm Văn không biết bao nhiêu lần, nhưng khi nghe hắn ta nói những lời như nên giết mình sớm hơn, bà vẫn không giấu được nỗi thất vọng.
Bà biết Hàn Chiêm Văn mắc bệnh di truyền, nhưng mệt mỏi cũng là thật.
Triệu Anh cầm túi xách lên rồi quay người bỏ đi, mặc cho Hàn Chiêm Văn gào thét thế nào cũng không ngoảnh lại.
Bà cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là kết thúc. Sau này bà sẽ không can dự vào bất cứ chuyện gì của Hàn Chiêm Văn nữa, từ nay về sau bà và người mình đã nuôi nấng hơn hai mươi năm trời sẽ chẳng còn liên quan gì đến nhau.
Chỉ là không ngờ, mọi chuyện đến đây vẫn chưa kết thúc.
Trong lúc cư dân mạng đang vui mừng vì bà tìm được con trai ruột, thì chẳng biết từ lúc nào, chủ đề dần dần bị lái theo hướng khác.
Những bình luận trước kia khen bà kiên cường rõ ràng đã bị dẫn dắt dư luận, giờ đây lại biến thành bà chê Hàn Chiêm Văn là gánh nặng mang gen siêu nam, nên dứt khoát vứt bỏ đứa con nuôi hơn hai mươi năm tình nghĩa, cảm thấy con trai ruột là món hời nên mới coi như của báu.
Ở trường, vì đã từng chứng kiến màn kịch cẩu huyết tại trận nên Tưởng Đường Đường và các bạn vẫn luôn theo dõi chuyện này. Khi thấy bình luận trên mạng, cô nàng tức tối ngồi xuống bên cạnh Quý Nam Tinh: “Cậu xem bình luận chưa? Quá đáng thật chứ, cái gì mà coi con ruột là món hời? Đó là con ruột mà, khó khăn lắm mới tìm lại được, chẳng lẽ chỉ vì con nuôi đã nuôi hai mươi mấy năm mà phải để con ruột chịu ấm ức à?”
Quý Nam Tinh biết chuyện Triệu Anh tìm được con trai rồi nên cũng không để tâm mấy, mới có mấy ngày mà chiều gió đã đổi rồi sao?
Cậu cầm lấy điện thoại xem qua, một vài bình luận quả thực có hơi quá đáng.
【Hai mươi mấy năm không phát hiện ra, đột nhiên lại đi làm giám định ADN, chẳng phải là thấy con nuôi phiền phức không muốn nuôi nữa thì là gì.】
【Tôi có tra về gen siêu nam rồi, chỉ là tính cách bẩm sinh hơi nóng nảy thôi, từ nhỏ nếu được khuyên bảo đàng hoàng thì vẫn có thể như người bình thường. Có khi bà này chỉ lo sự nghiệp, chẳng thèm ngó ngàng gì đến con, để nó tự do phát triển, kết quả nó lớn lên không như ý muốn nên không cần nữa.】
【Tình cảm bao nhiêu năm trời, nói bỏ là bỏ, thật là nhẫn tâm.】
【Bà ta đâu có thiếu tiền, còn mở cả công ty, coi cả hai như con mình mà nuôi không được à?】
【Chính là muốn rũ bỏ gánh nặng, còn bày trò rùm beng tạo thanh thế một phen. Cứ chờ mà xem, không chừng chẳng bao lâu nữa bà ta sẽ lôi con ruột ra livestream bán hàng cho mà coi.】
Mặc dù dưới những phát ngôn vô lý này cũng có vài bình luận bình thường, nhưng không ít người chẳng biết là do bị thủy quân dắt mũi hay là hùa theo, thậm chí còn có cả thuyết âm mưu, nói Hàn Chiêm Văn chính là con ruột của bà ta, chỉ là bà ta không muốn nhận, nên mới tìm một đứa trẻ mồ côi có nét giống mình và chồng để nhận họ hàng, rồi cả đám hợp tác diễn một màn kịch.
Mà mấu chốt là, cái thuyết âm mưu não tàn này lại có không ít người tin, chỉ vì bao nhiêu năm trước không phát hiện ra, bây giờ nuôi người ta lớn rồi, đến tuổi trưởng thành rồi, đột nhiên lại phát hiện. Chắc chắn là thấy Hàn Chiêm Văn sau này không có giá trị lợi dụng, không đào tạo được nữa, nên nhân cơ hội đổi người khác để đào tạo.
Một bạn học bên cạnh cảm thán: “Lúc tìm thì bao nhiêu người xem mà cảm động rớt nước mắt, bây giờ tìm được rồi, con dao hai lưỡi của dư luận lại đâm ngược lại. Chậc, cái gì cũng để mấy cư dân mạng này nói hết rồi.”
Tiêu Dã xách đồ ăn vặt, miệng ngậm nửa que kem đá bào bước vào. Hắn kéo áo Tưởng Đường Đường, lôi cô nàng ra khỏi chỗ của mình, nhét cả túi đồ ăn vặt vào hộc bàn của Quý Nam Tinh rồi mới hỏi: “Nói gì thế?”
Tưởng Đường Đường đưa điện thoại cho hắn: “Đây này, con trai tìm được rồi, cư dân mạng lại bắt đầu chửi.”
Tiêu Dã hút hai ngụm kem đá bào, lướt xem bình luận rồi cười một tiếng, trả điện thoại lại cho Tưởng Đường Đường: “Nếu không phải có người cố tình tạo mâu thuẫn để câu tương tác, thì chính là có kẻ đã để lộ đuôi cáo rồi.”
Mấy người đang bu quanh hóng chuyện tỏ vẻ khó hiểu: “Ý gì đây? Đuôi của ai?”
Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh cười, Quý Nam Tinh bắt gặp ánh mắt của hắn cũng khẽ mỉm cười. Hắn biết cậu đã hiểu ý mình.
Các bạn học bên cạnh không hiểu, vẫn đang hỏi dồn. Trương Nguyên bị ồn ào không ngủ được bèn ngồi dậy: “Còn là đuôi của ai nữa, nếu Triệu Anh này không chịu nổi áp lực dư luận, các cậu nói xem bà ta sẽ thế nào?”
Các bạn học mặt mày ngơ ngác: “Sẽ thế nào?”
Trương Nguyên không nhịn được mà đảo mắt: “Đương nhiên là sẽ nhận lại Hàn Chiêm Văn, dùng hành động thực tế để chứng minh mình không ghét bỏ gánh nặng này, dù đã nhận lại con ruột cũng không từ bỏ con nuôi. Kẻ thuê thủy quân tạo dư luận này chắc là nhắm đến mục đích đó đấy. Các cậu nói xem ai sẽ bỏ tiền ra tạo dư luận, cuối cùng lại để ai trở thành người hưởng lợi?”
Tưởng Đường Đường bừng tỉnh ngộ: “Bố mẹ ruột của hắn ta! Vậy là bọn họ không hề nhầm con, mà là cố ý!”
“Trời đất! Ác độc quá vậy!”
“Nói cách khác, bố mẹ ruột của Hàn Chiêm Văn đó vẫn luôn biết con trai bọn họ đang được Triệu Anh nuôi, bây giờ thấy Triệu Anh phát hiện ra sự thật, vứt bỏ Hàn Chiêm Văn rồi nên bọn họ mới sốt ruột!”
“Wao, trong này không lẽ còn có mấy màn cẩu huyết kiểu hào môn tranh đoạt gia sản nữa à?”
“Triệu Anh đâu phải hào môn, tôi xem công ty của bà ấy rồi, chỉ là một công ty thương mại xuất nhập khẩu bình thường thôi. Bây giờ ngành công nghiệp sản xuất khó làm ăn lắm, chẳng kiếm được bao nhiêu tiền đâu.”
Tiêu Dã xé một gói đồ ăn vặt đưa đến tận tay Quý Nam Tinh: “Cậu thấy trong này còn tình tiết phức tạp nào khác không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Tôi không biết, tôi có phải cái gì cũng biết đâu.”
Tiêu Dã cười nói: “Tôi còn tưởng cậu thông tỏ mọi chuyện cơ đấy, liếc mắt một cái là nhìn thấu năm trăm năm trước sau của đối phương.”
Quý Nam Tinh: “Tôi mà có năng lực đó thì đã thành thần rồi.”
Tiêu Dã chống một tay lên bàn nhìn cậu cười: “Cậu chính là thần mà, một vị thần mềm lòng.”
Quý Nam Tinh nhét viên đồ ăn vặt trong tay vào miệng Tiêu Dã, chặn họng hắn lại: “Thần cái gì mà thần, ăn đồ của cậu đi, đừng có nói bừa.”
Tiêu Dã ghé sát lại hỏi nhỏ: “Nếu Triệu Anh vẫn không biết Hàn Chiêm Văn không phải con trai mình, cậu nói xem, đường vận mệnh của họ sẽ ra sao?”
Quý Nam Tinh: “Sẽ là một bi kịch.”
Tiêu Dã thoáng chút nghi hoặc, dáng vẻ chắc nịch của Quý Nam Tinh cứ như thể đã từng thấy kết cục bi thảm của bọn họ rồi vậy.
Quý Nam Tinh nói: “Trước đây chẳng phải tôi đã nói rồi sao, trên mặt Hàn Chiêm Văn có mang ánh sáng đỏ của sát khí, dễ dính vào án mạng. Mà trong mệnh của Phương Tuần cũng có một kiếp nạn, kiếp nạn này nếu ứng nghiệm chính là tử kiếp. Nếu cô ấy bị Hàn Chiêm Văn vì yêu sinh hận mà ra tay sát hại, cho dù Giang Vi Chỉ biết Triệu Anh là mẹ ruột của mình, cậu nghĩ họ sẽ có một kết thúc viên mãn được sao?”
Nghe vậy, Tiêu Dã lắc đầu. Một bên là người mẹ ruột chưa từng nuôi mình ngày nào, một bên là người yêu thanh mai trúc mã, đúng là hận cũng không được, không hận cũng chẳng xong, chắc chắn không thể có kết thúc viên mãn như bây giờ.
Nghĩ đến việc chỉ một lời nhắc nhở của Quý Nam Tinh đã thay đổi vận mệnh vốn có thể là bi kịch của người khác, Tiêu Dã nói: “Náo Náo nhà tôi giỏi thật đấy, sao mà giỏi thế cơ chứ.”
Quý Nam Tinh cố bịt miệng hắn lại: “Cậu đủ rồi đấy.”
Tiêu Dã nắm lấy tay cậu: “Giỏi mà không cho người ta nói à.”
Tay bị giữ lại, Quý Nam Tinh liền giơ chân giẫm lên chân Tiêu Dã một cái. Đợi hắn đau quá mà buông ra, cậu không đôi co với hắn nữa, quay người lật sách bài tập ra định tiếp tục cày đề.
Thấy cậu bị nói đến ngại ngùng mà vẫn phải giả vờ trấn tĩnh, Tiêu Dã không nhịn được đưa tay nhéo má cậu. Quý Náo Náo nhà hắn đáng yêu quá đi mất, thật sự là ngắm mãi không chán.
Quý Nam Tinh gạt móng vuốt của hắn xuống, vừa quay đầu đi thì thấy đám bạn học ban nãy còn đang bu quanh hóng chuyện giờ đã im lặng tụ tập trên bàn họ, chớp chớp đôi mắt to trong veo mà ngây thơ nhìn hai người.
Tưởng Đường Đường thấy Quý Nam Tinh nhìn sang, còn nở một nụ cười nịnh nọt: “Tiếp đi, hai cậu cứ tiếp tục đi, không cần để ý đến bọn tôi đâu, mạng chó của bọn tôi không quan trọng.”
Tiêu Dã cuộn sách lại, gõ vào đầu từng đứa một đang thò đầu lên như một đàn chuột chũi: “Có biến không?”
Cả đám cười hì hì rồi tản ra.
Đợi đám người hóng chuyện đi hết, Tiêu Dã nắm lấy tay Quý Nam Tinh, nhẹ nhàng mân mê những ngón tay thon dài của cậu: “Mấy hôm nữa tôi phải về nhà vài ngày. Sắp đến Thanh minh rồi, nhà tôi hàng năm cúng bái không chỉ ra nghĩa trang mà còn phải về nhà thờ tổ để tế bái nữa.”
Trước kia, hắn đối với chuyện này tuy không đến mức không để tâm, nhưng cũng thực sự không xem trọng lắm. Thanh minh đối với hắn chỉ là đốt chút vàng mã, rồi cả nhà cùng nhau ăn uống, du xuân dã ngoại.
Nhưng kể từ khi biết cõi âm thực sự tồn tại, lại biết đồ vàng mã đốt vào Tết Hàn Y lần trước đã được người thân dưới âm phủ nhận thật, Tiêu Dã liền để tâm hơn hẳn. Thậm chí hắn còn sớm liên hệ với ông chủ bán đồ vàng mã, lần này đặt trước từ rất lâu, cũng chuẩn bị nhiều thứ hơn, đảm bảo người thân dưới đó ai cũng có phần.
Chỉ là, mấy ngày đó không được ở cùng Quý Nam Tinh, còn chưa xa nhau mà hắn đã bắt đầu nhớ rồi.
Từ lúc xác định được tình cảm của mình, Tiêu Dã càng dính người hơn trước, nhưng hắn vẫn luôn giữ một chừng mực, cố gắng cư xử với Quý Nam Tinh như trước kia, chỉ là, phải đối tốt với cậu hơn trước. Hắn muốn trở thành người đối xử với Quý Nam Tinh tốt nhất trên đời này.
Hắn phải nâng cao tiêu chuẩn kết bạn của Quý Nam Tinh, để sau này cậu sẽ chẳng để mắt đến ai khác nữa. Bây giờ hắn vẫn chưa dám tỏ tình với cậu, hắn cảm nhận được lớp vỏ bọc trên người Quý Nam Tinh vẫn chưa hoàn toàn bị phá vỡ, cậu vẫn giữ một tâm thế sẵn sàng rút lui bất cứ lúc nào.
Vì vậy, hắn phải đối tốt với cậu, thật thật tốt, tốt đến mức Quý Nam Tinh không nỡ rời xa hắn.
Nghĩ đến cảnh Quý Nam Tinh quyến luyến mình, không nỡ rời xa mình, trong lòng Tiêu Dã không khỏi vui sướng, mặt cũng sắp cười toe toét đến nơi.
Quách Xán ôm chai nước đi vào, liếc nhìn Tiêu Dã rồi nhỏ giọng hỏi bạn cùng bàn: “Anh Dã bị sao thế? Sao tự nhiên cười như vậy.”
Trương Nguyên: “Chắc đang mơ mộng hão huyền gì đó.”
Tiêu Dã ghét bỏ nhìn Trương Nguyên: “Cậu mới mơ mộng hão huyền.”
Ước mơ của hắn, sớm muộn gì cũng sẽ thành hiện thực!
———–
Điều mà Tiêu Dã có thể nhìn ra ngay lập tức, đương nhiên Triệu Anh cũng có thể nhận ra. Chỉ là, những bình luận hiện tại đã bị thủy quân thổi phồng quá rõ ràng, lại toàn là bênh vực Hàn Chiêm Văn.
Nếu Hàn Chiêm Văn chưa trưởng thành, chỉ mười mấy tuổi hay thậm chí là vài tuổi, thì có người chỉ trích bà bỏ bê hắn ta, Triệu Anh cũng không còn gì để nói.
Nhưng Hàn Chiêm Văn đã hai mươi mốt, sắp hai mươi hai tuổi rồi, sắp đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi mà dư luận vẫn như vậy, thì mục đích đã quá rõ ràng.
Bà thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ những người xung quanh. Công ty này là do Hàn Phi để lại, nhưng lúc Hàn Phi bất ngờ qua đời, công ty này chỉ có thể coi là một xưởng nhỏ, là do bà gây dựng nên trong bao năm qua.
Ban đầu bà có hơi nghi ngờ người nhà họ Hàn, nhưng năm đó nhà họ Hàn không có ai mang thai cùng thời điểm với bà.
Còn về phía nhà mình, bà là con một, sau khi bố mẹ qua đời thì cũng gần như không còn qua lại với họ hàng, nên cũng không có đối tượng để nghi ngờ.
Nhưng đối phương đã để lộ đuôi cáo rồi, bắt được thì đương nhiên là vẫn tốt hơn.
Muốn điều tra ra nguồn gốc của thủy quân cũng không phải là chuyện dễ, bà vốn không có mối quan hệ trong lĩnh vực này. Cuối cùng, sau khi bàn bạc với thư ký và trợ lý, Triệu Anh đã trực tiếp đăng tải nhiều video lên tài khoản của mình.
Những video đó đều là cảnh Hàn Chiêm Văn đánh nhau gây sự, các loại giấy tờ điều trị ở bệnh viện, và cả những khoảnh khắc Triệu Anh đồng hành cùng hắn ta trong trường học và cuộc sống suốt những năm qua.
Cuối cùng là một đoạn văn đáp trả những cư dân mạng đang bóp méo sự thật: “Đối với Hàn Chiêm Văn, tôi không thẹn với lòng. Khi còn là một người mẹ, những gì có thể cho nó tôi đều đã cho. Căn bệnh di truyền của nó không phải do tôi mang đến, nuôi nấng nó trưởng thành đã vắt kiệt tâm huyết của tôi. Cả đời này, người duy nhất tôi thấy có lỗi là con trai ruột của mình. Sau này, con trai tôi chỉ có một, và tất cả mọi thứ của tôi cũng sẽ chỉ dành cho đứa con trai duy nhất của mình.”
Rất nhanh, cư dân mạng đã chia sẻ video và dòng trạng thái của bà.
【Có người đúng là đứng nói chuyện không biết đau lưng, nếu là con ruột thì đành nhận, đây không phải con ruột, sao còn đạo đức giả trói buộc người ta cả đời?】
【Con ruột cũng tìm về rồi, con nuôi mà ngoan ngoãn, có tình cảm thì cũng nuôi thôi. Vấn đề là trong video kia, cái người động một tí là đánh người, thậm chí còn gào thét mắng mẹ mình, nếu là tôi thì đừng nói nuôi đến trưởng thành, có khi lúc còn nhỏ đã muốn bóp chết cho xong.】
【Có người mở miệng ra là chỉ trích, cũng không sợ có ngày quả báo đến người mình à?】
【Tôi chỉ thấy lạ, tại sao chỉ có một người mẹ, mẹ ruột của cái thằng gen siêu nam kia đâu rồi? Mẹ ruột người ta còn không cần con, sao lại đi trách mẹ nuôi, buồn cười thật chứ.】
Trong một căn phòng cho thuê, một người phụ nữ ăn mặc hở hang nhìn bình luận mà chỉ muốn đập nát chiếc điện thoại. Bà ta thấy tính cách của Triệu Anh không mạnh mẽ, ban đầu còn tưởng chỉ cần dẫn dắt dư luận một chút, để Triệu Anh không chịu nổi áp lực sẽ nhận Hàn Chiêm Văn về lại.
Không ngờ trông Triệu Anh hiền lành dịu dàng mà lòng dạ lại tàn nhẫn đến vậy, đó là đứa con bà đã nuôi hơn hai mươi năm trời cơ mà, vậy mà nói bỏ là bỏ.
Nhưng dù vậy, Du Phân cũng không dám có hành động gì thêm. Bà ta đã tốn không ít tiền để thuê thủy quân, số tiền đó bao năm qua bà ta kiếm được từ mấy video câu view nhạy cảm cũng chẳng dễ dàng gì, không thể cứ tiêu xài hoang phí mãi được.
Còn chuyện đi tìm Hàn Chiêm Văn nhận lại, lại càng không thể. Bà ta vẫn luôn biết con trai ruột của mình ở đâu, tuy không biết con trai mình có bệnh di truyền, nhưng năm đó chồng bà ta bạo hành gia đình, còn dọa sẽ bóp chết con, khiến bà ta vô cùng sợ hãi.
Lúc ở trong phòng bệnh, bà ta thấy Triệu Anh mất chồng, coi đứa con trong bụng như báu vật, điều kiện gia đình lại tốt, bà ta liền nghĩ, nếu con mình có thể lớn lên trong điều kiện gia đình tốt như vậy thì hay biết mấy.
Ý nghĩ này vừa nảy sinh, bà ta không thể nào dập tắt được nữa. Bà ta đem suy nghĩ nói với mẹ mình, đều là sản phụ vừa sinh xong, nếu không có người khác giúp thì chuyện đổi con này không thể nào làm được.
Khi đó trẻ con sinh ra nhiều, quản lý cũng không nghiêm ngặt như bây giờ, sau khi sinh, xác định đứa trẻ không có vấn đề gì, tắm rửa sạch sẽ xong sẽ được giao cho gia đình bế về phòng bệnh.
Trẻ sơ sinh nhăn nheo, trông đứa nào cũng na ná nhau. Vì Triệu Anh kiên quyết giữ lại đứa con này, nên hình như đã tranh cãi với gia đình, ngày sinh ở bệnh viện cũng chỉ có một mình mẹ của Triệu Anh chăm sóc.
Cũng chính vì vậy, mẹ bà ta mới tìm được cơ hội để đổi con.
Bà ta sợ chuyện bại lộ, ngày hôm sau đã xin xuất viện. Nhưng bà ta cũng sợ chồng sau này lên cơn say rượu sẽ thực sự giết chết đứa bé, nên gần đầy tháng là bà ta đã bỏ trốn, trước khi đi còn vứt đứa bé vào trại trẻ mồ côi.
Mấy năm nay cuộc sống có khá giả hơn một chút, bà ta cũng lén lút về thăm con trai ruột. Nhưng thấy nó tính tình hung bạo y như cha nó, động một tí là đánh người, Du Phân cũng coi như hết hy vọng, chỉ nghĩ rằng mình đã sinh ra nó, lại cho nó được sống sung sướng, làm mẹ như vậy cũng xem như không có lỗi với con rồi.
Chỉ là, không ngờ chuyện đổi con lại bị bại lộ, Triệu Anh còn tìm được con ruột của mình, lại vì tìm được con ruột mà mặc kệ Hàn Chiêm Văn.
Du Phân chưa làm mẹ của Hàn Chiêm Văn một ngày nào, nhưng bà ta ngày đêm mong nhớ, tình cảm này cũng lớn dần theo nỗi nhớ, tất nhiên là muốn làm thêm chút gì đó cho nó.
Nhưng bà ta cũng hiểu rõ sự đáng sợ của bạo lực, sau này còn đặc biệt tra xem gen siêu nam là cái gì, lại càng dập tắt ý định nhận con về.
Bây giờ việc duy nhất có thể làm cho nó cũng đã làm rồi, Du Phân không muốn dính líu vào thêm, nên không định quan tâm đến chuyện này nữa.
Chuyện trên mạng lại lần nữa dậy sóng, nhưng vì không còn thủy quân dẫn dắt, tam quan của đa số cư dân mạng đều bình thường, không ai thấy việc Triệu Anh mặc kệ Hàn Chiêm Văn có gì sai cả. Đã trưởng thành cả rồi, con ruột người ta một mình cũng lớn được, sao một người trưởng thành như hắn ta không có mẹ lại không sống nổi?
Triệu Anh có ý muốn làm dịu chuyện này, sau đó không lên tiếng gì trên mạng nữa, chỉ bỏ tiền ra thuê người công bố chuyện Hàn Chiêm Văn vì tội cố ý gây thương tích mà bị kết án hai năm tù.
Bà lại thuê thám tử tư theo dõi, cuối cùng thật sự đã tìm ra được Du Phân.
Triệu Anh vẫn nhớ Du Phân, lúc đó ở cùng phòng bệnh với bà, lần này coi như mọi chuyện đã khớp cả.
Triệu Anh đã hỏi luật sư, nếu kiện ra tòa sẽ xử thế nào. Hành vi của Du Phân được xem là tội bỏ rơi, nếu bằng chứng xác thực, mức án cũng chỉ là dưới năm năm tù. Nhưng đã qua quá lâu, chứng cứ không đầy đủ, muốn thắng vụ kiện này e rằng không dễ.
Triệu Anh suy nghĩ mấy ngày, bà không vạch trần Du Phân ngay, chỉ cho người tiếp tục theo dõi bà ta, bất kể là bà ta chuyển nhà hay rời khỏi thành phố gì cũng đều phải nắm được động tĩnh của bà ta.
Hai năm sau Hàn Chiêm Văn ra tù. Việc quản lý theo kiểu quân đội trong tù đã mài mòn đi phần nào tính tình bạo lực trên người hắn ta, nhưng ác tính do gen di truyền không phải cứ mài mòn là sẽ hết được.
Việc đầu tiên hắn ta làm sau khi ra tù là muốn tìm Triệu Anh. Đối với hắn ta, Triệu Anh chính là mẹ, tuy không phải ruột thịt, nhưng ngoài Triệu Anh ra, hắn ta cũng không biết mình có thể đi đâu.
Đại học chưa học xong, lại có tiền án, hắn ta biết rõ người như mình muốn tìm việc cũng không dễ dàng gì. Triệu Anh có tiền, nuôi hắn ta thì đã sao, cùng lắm thì hắn ta kiềm chế tính tình một chút là được.
Chỉ là, chưa đợi hắn ta tìm được Triệu Anh, đã có người tìm đến hắn ta trước.
Người mà Triệu Anh sắp xếp đã luôn đợi Hàn Chiêm Văn ra tù. Sau khi hắn ta ra tù, người đó liền đưa cho hắn ta thân phận và địa chỉ của Du Phân: “Đây là mẹ ruột của cậu, cậu có tìm bà ta hay không là tùy cậu. Bà Triệu nói, trả lại mẹ ruột cho cậu, bà ấy và cậu sẽ hoàn toàn không còn quan hệ gì nữa.”
Hàn Chiêm Văn nhìn chằm chằm người trong ảnh, miệng lại hỏi: “Bà ta ở đâu?”
Tưởng hắn ta hỏi Du Phân, người kia chỉ vào địa chỉ trên giấy: “Địa chỉ ở đây này.”
Hàn Chiêm Văn: “Tôi hỏi Triệu Anh.”
Tuy không biết hắn ta muốn làm gì, nhưng người kia vẫn trả lời câu hỏi của hắn ta: “Bà Triệu đã ra nước ngoài rồi. Bà ấy đã kết thúc công việc kinh doanh trong nước, đưa con trai và con dâu ra nước ngoài rồi.”
Hàn Chiêm Văn cầm lấy tài liệu mà người kia đưa, rồi quay người bỏ đi.
Nhìn bộ dạng hung tợn đó, người được Triệu Anh sắp xếp không khỏi lắc đầu. Cái ác trong bản tính thật khó sửa đổi đến vậy sao? May mà Triệu Anh đã sớm có tầm nhìn xa, hai năm qua vẫn luôn chuẩn bị cho việc ra nước ngoài. Bà đã bán hết tài sản trong tay, một phần dùng để mua nhà ở nước ngoài, phần còn lại đều đưa cho Giang Vi Chỉ để khởi nghiệp.
Trước kia cho Giang Vi Chỉ và Phương Tuần ra nước ngoài giao lưu học tập, lúc đó Triệu Anh đã có ý định ra nước ngoài rồi. Nếu còn ở trong nước, Hàn Chiêm Văn nhất định sẽ bám riết lấy bọn họ không tha.
Đợi vài năm phát triển ở nước ngoài, quỹ đạo cuộc sống của họ và Hàn Chiêm Văn ngày càng cách xa, cho dù sau này có trở về, e rằng cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến bọn họ nữa.
Rất nhanh, Hàn Chiêm Văn đã tìm được Du Phân. Vừa nhìn thấy hắn ta, đầu tiên là Du Phân sững sờ, nhưng rất nhanh đã muốn giả vờ như không quen biết mà bỏ đi.
Nhưng chưa kịp đi, bà ta đã bị Hàn Chiêm Văn giữ tay lại. Lực kéo mạnh đến mức như muốn bóp nát cổ tay bà ta, vẻ mặt càng thêm hung hăng, dữ tợn: “Mẹ định đi đâu thế, hả?”
Hơn hai mươi năm sai lệch đã được đưa về đúng quỹ đạo, mọi người đều đã trở về con đường vốn có của mình.
Hàn Chiêm Văn và mẹ ruột của hắn ta sau này ra sao, Triệu Anh không còn quan tâm nữa. Bà đúng như lời phán mệnh của Quý Nam Tinh, về già, con cháu đầy đàn, hạnh phúc viên mãn.
Chuyện đổi con không gây ra gợn sóng nào trong cuộc sống của Quý Nam Tinh và Tiêu Dã. Khi độ hot của chuyện này trên mạng bị sự kiện mới che lấp, họ cũng không tiếp tục quan tâm nữa.
Rất nhanh đã đến Tết Thanh minh. Tiêu Dã phải về cúng tổ tiên, Quý Nam Tinh cũng có mộ phải đi tảo, ngoài mộ người nhà ra, cậu và sư huynh còn phải lo cho sư môn.
Mà người sư phụ đã mất liên lạc gần một năm của họ cuối cùng cũng có động tĩnh, một cuộc điện thoại đã gọi cả cậu và sư huynh đến vùng biên thành ở Trường Lâm.
Tiêu Dã vốn định đợi cúng tổ tiên xong, nếu Quý Nam Tinh vẫn chưa về, hắn sẽ đến biên thành tìm cậu.
Hắn chưa đến biên thành bao giờ, đó là vùng sa mạc. Tháng tư, tháng năm phong cảnh sa mạc rất độc đáo, rất thích hợp để du lịch.
Tiếc là hắn cũng bị công việc níu chân, đó là lá bùa hắn luôn mang theo bên mình lại nóng lên.
Hết chương 100.
