Chương 103: Cổ Vương Bá Đạo Chỉ Yêu Mình Tôi (Trung)
Rời khỏi viện nghiên cứu, tôi đến thẳng bệnh viện.
Lần này không phải để thăm Trợ Lý, mà là đến gặp Thánh Tử.
Dù gì Thánh Tử cũng là đối tác của tôi, lại còn nhập viện ở bệnh viện thuộc quyền sở hữu của tôi, nên cả về tình lẫn về lý, tôi đều phải ghé qua xem sao.
Trên đường đi, tôi đã suy tính đến khả năng mở rộng diện tích bệnh viện.
Khi đến cửa phòng bệnh, tôi thấy Thánh Tử đang ngồi trên giường, tay mân mê một đóa hoa trà.
Tôi không biết cậu ta lấy bông hoa đó từ đâu ra, đóa hoa trà kia trông mơn mởn căng tràn sức sống, tươi rói như thể vừa mới được ngắt khỏi cành.
Hương hoa thoang thoảng bay tới, mà khi ngửi thấy mùi hương ấy, con Tình Cổ trong người tôi lại bắt đầu hưng phấn.
“Hôm qua bệnh viện xảy ra chút chuyện, nên hôm nay tôi mới đến thăm cậu được.”
“Thánh Tử cảm thấy trong người thế nào rồi?”
“Cũng ổn, thỉnh thoảng hơi choáng váng.”
Trong vụ va chạm với đám côn đồ hôm qua, Thánh Tử tuy không có vết thương ngoài da nào, nhưng lại bị chấn động não, chỉ có thể nằm tĩnh dưỡng.
Cậu ta ngước mắt nhìn tôi. Gỡ bỏ hết bộ trang sức bạc trên người và thay bằng bộ đồ bệnh nhân, trông cậu ta thanh tú hơn hẳn. Cái khí chất bí ẩn ma mị thường ngày dường như cũng đã bị gọt giũa bớt đi, khiến cậu ta trông giống như một thiếu niên tuấn mỹ bình thường.
Chỉ đến khi cậu ta ngước lên nhìn thẳng vào mắt người khác, cái cảm giác như bị một loài dã thú ẩn mình trong bóng tối theo dõi mới chậm rãi hiện về.
Đôi mắt của cậu ta không giống Thánh Nữ, màu mắt rất nhạt, tựa như hổ phách, mà dưới ánh nắng lại gần như ánh lên sắc vàng kim.
“Tổng tài, loại thuốc cao an thần lần trước tôi đưa, ngài thấy thế nào?”
“Rất tốt. Nếu được, tôi nghĩ chúng ta có thể hợp tác thêm một lần nữa.”
Thế nhưng, cậu ta lại chẳng đáp lời câu hỏi đó, mà đột nhiên tiến sát lại gần tôi.
Hơi thở của cậu ta lạnh lẽo, không giống một người sống đang ở trong phòng bệnh ấm áp chan hòa ánh nắng, mà tựa như vách đá buốt giá ta vô tình chạm phải khi đi trong đêm.
Tôi vốn không thích người khác lại gần, bèn lặng lẽ ngả người ra sau một chút.
Thánh Nữ từng nói, Thánh Tử đã trộm một cặp Tình Cổ trong trại, định biến nó thành Khống Tâm Cổ.
Mà dù Thánh Nữ cũng bảo rằng, loại cổ cô ta hạ lên người tôi có thể lấy độc trị độc, nhưng tôi chẳng hề muốn có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với lũ côn trùng cả.
Dường như cậu ta chẳng bận tâm gì đến hành động lùi lại của tôi, chỉ hỏi: “Ngài không thích mùi hương của hoa thiên trúc quỳ sao?”
“Không, mùi hương thanh nhã, rất tuyệt.”
“Vậy sao ngài không dùng?”
Hỏi xong, cậu ta lại tỏ ra như thể chỉ thuận miệng nói bừa, không còn xoáy sâu vào câu trả lời của tôi nữa. Cậu ta quay sang mân mê đóa trà trong tay, rồi nói: “Vậy ngài có thích hoa trà không?”
Tôi nhìn xuống cành hoa trà trên tay cậu ta.
“Cũng tàm tạm.”
Câu hỏi này của cậu ta lại có chút mờ ám.
“Loại cao an thần lần trước mùi hương thanh tao, dù có bào chế thành nước hoa chắc chắn cũng sẽ có rất nhiều người ưa chuộng. Lẽ nào Thánh Tử đây vẫn còn loại thuốc cao mang hương hoa trà sao?”
Ánh mắt cậu ta từ đóa hoa dời sang phía tôi, đôi ngươi màu hổ phách khẽ cong lên. “Nếu ngài thích.”
Cậu ta đưa đóa hoa trà trong tay về phía tôi.
Chẳng biết cậu ta đã lấy bông hoa này từ đâu, bởi lúc này rõ ràng không phải mùa hoa trà nở rộ, thế mà đóa hoa trong tay cậu ta lại khoe sắc rực rỡ, trên những cánh hoa mỏng manh còn đọng lại vài giọt sương mai.
Khi lại gần, hương thơm càng trở nên nồng đượm, còn con Tình Cổ trong cơ thể tôi cũng ngày một hiếu động hơn.
Hình như có chút… hiếu động quá rồi.
Tôi không đón lấy đóa hoa trà đó, mà đưa tay lên ôm trán.
Bàn tay của Thánh Tử vẫn chưa thu về, cậu ta vẫn giữ nguyên tư thế đưa hoa cho tôi, mắt không chớp nhìn tôi chăm chú.
Máu trong người tôi bắt đầu sôi sục. Trí não đã phát hiện thể trạng của tôi có dấu hiệu bất thường và gửi đi cảnh báo đến bệnh viện gần nhất, mà tôi thì đang ở ngay trong bệnh viện, thế nên trên hành lang tức thì vang lên những tiếng bước chân dồn dập.
Thánh Tử cúi người sát lại, cài đóa trà đỏ thắm ấy lên vành tai tôi.
Một tay cậu ta đỡ lấy gáy tôi, tay còn lại kéo bàn tay đang ôm trán của tôi xuống. Tôi nhìn thấy đôi mắt của cậu ta.
Đứng ngược sáng, đôi mắt màu hổ phách của cậu ta không còn sự ấm áp của ánh nắng, khiến người ta nhìn vào mà thấy rét lạnh, dù cho có mang ý cười, thì nụ cười ấy cũng lạnh lẽo vô cùng.
Cậu ta dịu dàng nói: “Nào, hãy yêu tôi đi.”
“Cậu hạ Tình Cổ lên người tôi?”
“Là Khống Tâm Cổ.”
Một tia chán ghét lóe lên trong mắt cậu ta. “Xem ra anh đã gặp người đàn bà đó rồi.”
“Nếu đã vậy, hẳn anh cũng biết tác dụng của Khống Tâm Cổ.”
Bàn tay cậu ta lạnh như băng, những ngón tay khẽ lướt trên gáy tôi, cảm giác như có một con rắn đang từ từ trườn qua da thịt.
“Yên tâm đi, tôi rất thích anh, sẽ không làm gì anh đâu.”
“Tôi chỉ muốn anh cũng thích tôi mà thôi.”
Tiếng bước chân ngoài hành lang mỗi lúc một gần hơn, nhưng cậu ta chẳng hề bận tâm, ngược lại còn thân mật áp sát, trán kề trán với tôi.
“Chiếc hộp thuốc cao, anh có thích không? Đó là do chính tay tôi chạm khắc đấy.”
“Gỗ hoàng liễu âm trầm, kết hợp với hoa văn khắc chìm, đủ để cho tử cổ sống tạm thời, chỉ chờ tiếp xúc với da của anh là có thể chui vào cơ thể ngủ yên, sau đó dùng thứ này—”
Đầu ngón tay cậu ta lướt qua đóa hoa trà bên tai tôi, “—dùng hương hoa này để đánh thức nó dậy.”
“Vốn dĩ chỉ cần anh dùng thuốc an thần một lần thôi là có thể đánh thức hoàn toàn con tử cổ đang ngủ say, nhưng tôi không ngờ, anh lại chẳng dùng đến một lần nào.”
“Thế thì đành để tôi ra tay vậy.”
“Vốn định để anh trúng cổ trong lúc ngủ, cho bớt đau đớn.”
Trong mắt cậu ta, tôi nhìn thấy hình bóng của chính mình.
Hai má tôi ửng hồng như người uống say, trông thật chẳng ra dáng vẻ gì.
Máu trong người tôi như thể đang bốc cháy.
“Khống Tâm Cổ cũng là lần đầu tiên tôi luyện chế, có chút khó chịu cũng là bình thường thôi, anh ráng nhịn một chút.”
“Một lát nữa thôi, anh sẽ toàn tâm toàn ý mà yêu thích tôi.”
Tiếng bước chân ngoài hành lang đã rất gần, nhưng Thánh Tử vẫn chẳng hề căng thẳng.
Bởi vì một khi bị Khống Tâm Cổ khống chế, tôi sẽ bao dung cậu ta vô điều kiện, sẽ tìm mọi cách để bào chữa cho cậu ta—
Có lẽ cậu ta đã nghĩ như vậy.
Nhưng trên thực tế, tôi chẳng hề nảy sinh tình yêu nồng cháy nào với cậu ta, chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran như lửa đốt. Tôi đoán, nhiệt độ cơ thể của tôi lúc này chắc đã lên đến ba mươi chín độ rồi.
Đây là do Khống Tâm Cổ và Tình Cổ đang giao tranh trong cơ thể tôi.
Thánh Tử nhìn tôi chằm chằm, như mãnh thú đang nhìn con mồi của nó.
Khi máu trong người sôi sục, tính khí của con người cũng trở nên tồi tệ hơn.
Sau khi cơn suy yếu ban đầu đi qua, tôi đã giành lại được quyền kiểm soát cơ thể. Tôi đẩy mạnh cậu ta ra, khiến cậu ta ngã ngửa lại trên giường. Bông hoa cài bên tai tôi cũng nhẹ nhàng rơi xuống đất, rồi bị một chân giẫm nát.
Thánh Tử không ngờ tôi sẽ phản kháng, nên đã ngã sõng soài trên giường. Cơn chấn động não của cậu ta vẫn chưa khỏi, bây giờ lại bị tôi đẩy ngã thế này, e rằng não của cậu ta cũng sắp bị lắc cho nhão ra rồi.
Cánh cửa phòng bệnh đột ngột bị tông mở.
Tôi nới lỏng cà vạt, chỉ tay ra sau lưng.
“Giám sát cậu ta, chờ Cơ quan đặc biệt của nhà nước đến rồi bàn giao cho họ.”
Một bác sĩ thấy sắc mặt tôi có vẻ không ổn, vội vàng đỡ lấy tôi, rồi kinh ngạc thốt lên: “Ngài đang sốt cao!”
“Không nghiêm trọng lắm.”
Tôi nhắm mắt lại, mí mắt nóng đến mức cảm thấy hơi sưng lên.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được, nhiệt độ cơ thể đang hạ xuống rất nhanh.
Có lẽ cuối cùng hai con cổ cũng đã phân định thắng thua.
Người mà nhà nước mời đến ngày mai mới tới, nên tôi vẫn chưa biết tình hình của con cổ trong người mình rốt cuộc là thế nào.
Trong người Trợ Lý có tử cổ của Tình Cổ, không biết anh ta có bị ảnh hưởng gì không.
Ngay khoảnh khắc nghĩ đến Trợ Lý, một luồng cảm xúc xa lạ điên cuồng bao trùm lấy tôi.
Tôi đột nhiên rất muốn gặp anh ta.
Hết chương 103.
