Chương 107: Khác Loài Thì Yêu Đương Kiểu Gì? (Hạ)

Chương 107: Khác Loài Thì Yêu Đương Kiểu Gì? (Hạ)

 

Thấy anh ta rút đôi găng tay ra, đầu óc tôi có hơi mụ mị đi một lúc, rồi bỗng chốc đứng bật dậy.

 

“Khoan đã, anh hiểu ra cái gì cơ?!”

 

Trợ lý đã đeo xong chiếc bên trái và đang xỏ nốt chiếc bên phải.

 

Đó là một đôi găng tay trắng được may đo riêng, chất liệu vừa mỏng lại vừa dai. Khi các ngón tay anh ta cử động, tôi có thể thấy những đường gân nổi lên mờ mờ trên mu bàn tay.

 

Anh ta vừa đeo găng vừa nói: “Ngài đã trúng Hồng Tuyến Cổ, để không làm ảnh hưởng đến hiệu suất công việc của ngài, tôi sẽ cố gắng hết sức để giảm thiểu diện tích da thịt bị hở.”

 

…Chậc.

 

Tôi day day thái dương, tiện tay vớ lấy cái ghế, dùng lưng ghế để che đi phần lớn cơ thể mình.

 

“Anh đến công ty chi nhánh trước đi, tìm bên nhân sự để làm thủ tục điều chuyển công tác, thời hạn là một tháng.”

 

“Tôi cần phải giải quyết cái con Hồng Tuyến Cổ này đã.”

 

Thế nhưng, trợ lý lại không lập tức rời đi. Anh ta chỉ đứng đó nhìn tôi, hỏi: “Nếu như một tháng vẫn không giải quyết được thì sao?”

 

Nghe vậy, tôi ngước mắt lên nhìn anh ta.

 

Anh ta lặng lẽ đứng yên tại chỗ, ánh mắt xuyên qua tròng kính nhìn thẳng vào tôi, chờ đợi câu trả lời của tôi.

 

Đến lúc này tôi mới nhận ra, anh ta cũng có một đôi mắt rất đen.

 

Từ câu hỏi của anh ta, tôi đã đọc được những điều còn chưa nói hết.

 

——Nếu như vẫn mãi không giải quyết được thì sao?

 

Có lẽ do ảnh hưởng của Hồng Tuyến Cổ, tôi lại nghe ra được một chút hoang mang trong đó.

 

Chuyện này làm tôi nhớ đến một con chó hoang mà tôi từng cứu hồi nhỏ.

 

Đó là một con becgie Đức.

 

Lúc tôi nhặt được nó, phần lớn cơ thể nó đã lở loét, nhìn qua cứ tưởng là một cục giẻ lau. Tôi mang nó đến bệnh viện thú y thuộc quyền sở hữu của mình để chữa trị. Thứ mà tôi muốn, hiếm khi nào không có được. Giống như việc tôi muốn cứu con becgie này, thì nó bắt buộc phải sống.

 

Khi nó tỉnh lại, tôi đã đến thăm.

 

Bác sĩ nói nó rất thông minh, biết rằng họ đang cứu nó, nên dù là khâu vết thương hay uống thuốc gì nó cũng đều rất phối hợp.

 

Nhưng nó không gần người.

 

Nhìn bộ dạng thương tích đầy mình của nó, có lẽ cũng đoán được nguyên do.

 

Vì vậy, lúc đến thăm, tôi không hề có ý định thử sờ vào cái đầu đã bị cạo trọc của nó, mà chỉ lẳng lặng quan sát.

 

Nó cũng nhìn tôi như thế.

 

Vị bác sĩ có chút mừng rỡ: “Tiểu thiếu gia, nó rất gần gũi với cậu đó.”

 

Chắc là thấy tôi không đáp lời, ông ấy tưởng tôi muốn sờ nó, bèn nói: “Cậu có thể thử sờ nó xem, nếu không thích nó sẽ rụt lại chứ không tấn công đâu.”

 

Tôi nghĩ ngợi một lát, rồi chìa nắm tay ra, mu bàn tay hướng lên trên, đưa đến gần mũi nó, để nó làm quen với mùi của tôi.

 

Cái mũi đen ẩm ướt của nó khụt khịt mấy cái, rồi gắng gượng bò dậy, chiếc mũi lành lạnh cọ nhẹ vào mu bàn tay tôi, sau đó cúi đầu xuống.

 

Nó thích tôi.

 

Lần này không cần bác sĩ nói, chính tôi cũng nhìn ra được.

 

Bác sĩ cười bảo: “Xem ra nó vẫn nhớ ai là người đã cứu mình.”

 

Tay tôi vuốt ve cái đầu trụi lông của nó, cảm giác rất thích.

 

Trước khi rời đi, tôi nói với nó: “Mày vẫn chưa lành hẳn, cần phải ở lại đây dưỡng thương. Đợi mày khỏe rồi, tao sẽ đến đón.”

 

Tôi rút tay về.

 

Con becgie ngây ra một lúc, nhưng rồi chỉ ngoan ngoãn ngồi yên, mắt không rời khỏi tôi.

 

Tôi hỏi bác sĩ: “Vết thương của nó bao lâu thì lành?”

 

Bác sĩ đáp: “Nó bị thương nặng quá, muốn hồi phục hoàn toàn thì ít nhất cũng phải hai tháng.”

 

Tôi quay sang nói với nó: “Tao phải cùng ba ra nước ngoài một chuyến, hai tháng sau về nước, tao sẽ đến đón mày.”

 

Con becgie lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt xanh biếc dõi theo bóng hình tôi.

 

Bác sĩ nói không sai, nó thật sự rất thông minh, đã hiểu được những gì tôi nói.

 

Trong đôi mắt nó lại có thể chất chứa nhiều cảm xúc phức tạp đến vậy, tựa như một đứa trẻ đã bị bỏ rơi vô số lần, đang dùng ánh mắt vừa dò xét lại vừa khẩn cầu để hỏi tôi: Nếu như hai tháng sau không về được thì sao?

 

Thế là tôi nói: “Yên tâm, tao nhất định sẽ đến đón mày.”

 

Nhìn thấy trợ lý lúc này, tôi lại bất giác nghĩ đến chú chó nhỏ năm xưa.

 

Ánh mắt của họ giống hệt nhau.

 

Thế rồi, ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại buột miệng: “Yên tâm, tôi sẽ đến đón anh.”

 

Trợ lý khựng lại một chút, rồi đôi mày của anh ta dịu hẳn đi.

 

“Vâng, tôi sẽ đợi ngài.”

 

Anh ta rời đi, nhẹ nhàng khép lại cánh cửa văn phòng, hệt như mọi lần tuân theo sự sắp đặt của tôi.

 

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng đè nén nhịp tim đang đập dồn dập như trống trận.

 

Đúng là điên rồi.

 

Tôi ngồi phịch xuống ghế làm việc, day day ấn đường.

 

Trò hề lố bịch này phải kết thúc càng sớm càng tốt. Trợ lý đã theo tôi lâu như vậy, anh ta biết rõ tôi là người thế nào, sẽ không vì chút hoan ái xác thịt mà để lý trí khuất phục. Nhưng tôi không thể chắc chắn rằng, nếu cứ kéo dài tình trạng này, liệu trong lòng anh ta có nảy sinh khúc mắc hay không.

 

Dù sao thì, trợ lý cũng không phải loại người trông mong vào mấy quy tắc ngầm.

 

Làm vậy chính là một sự sỉ nhục đối với anh ta.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tôi nhắm mắt thả lỏng, cố gắng làm dịu đi những xao động trong cơ thể. Thế nhưng, có lẽ là do hiệu ứng gấu trắng, tôi càng không muốn nghĩ đến anh ta thì hình ảnh của anh ta lại càng hiện lên dồn dập.

 

Tôi nghĩ đến giọng nói đột ngột áp sát lại của anh ta, mùi hương trên người anh ta, và cả chiếc cổ áo được cài đến tận chiếc cúc trên cùng, để lộ ra một mảng da nhỏ vừa trơn láng lại vừa mềm mại, tựa như ngọc ấm, tựa như tuyết đầu mùa.

 

Chết tiệt.

 

Tôi sa sầm mặt, đứng dậy đi về phía phòng tắm.

 

Vặn vòi hoa sen, dòng nước lạnh lẽo từ trên đỉnh đầu xối xuống. Tiết trời đầu thu đã se se lạnh, dòng nước buốt giá lấy đi hơi ấm trên cơ thể. Tôi đứng dưới vòi sen suốt hai mươi phút, sau đó cúi đầu xuống nhìn, bỗng nhiên cảm thấy cái lý thuyết cho rằng phần thân dưới của đàn ông là một cá thể độc lập cũng có phần đúng đắn.

 

Còn gọi gì là Hồng Tuyến Cổ nữa, chi bằng đổi quách thành Tráng Dương Cổ cho xong.

 

Mẹ nó chứ.

 

Cảm giác không thể kiểm soát được cơ thể này tệ hại đến tột cùng. Cơn giận dữ tích tụ từ lúc trúng cổ trùng đến giờ bỗng chốc bùng lên, tôi cúi đầu gầm lên: “Tự mình cút ra đây cho tao!”

 

Bất thình lình, tai tôi ngứa ran.

 

Tôi đưa tay lên phủi, một con côn trùng màu đỏ bay ra trước mặt.

 

Trong nháy mắt, cảm giác mất kiểm soát cả về thể chất lẫn tinh thần liền tan đi như thủy triều. Khi nghĩ đến trợ lý, tuy vẫn muốn lại gần, nhưng đã không còn những suy nghĩ tồi tệ dồn dập như trước nữa.

 

Thời gian trôi qua, những cảm xúc mãnh liệt quá mức cũng dần yếu đi.

 

Tôi nhìn con côn trùng có cánh đang bay kia.

 

Toàn thân nó màu hồng, chỉ riêng trên đôi cánh là có mấy đường vân màu đỏ sẫm.

 

Hồng Tuyến Cổ.

 

Nó rung rung đôi cánh, cẩn thận bay lại gần tôi. Thật kỳ lạ, tôi lại có thể cảm nhận được cảm xúc từ nó.

 

Nó có chút sợ hãi, nhưng lại khao khát mãnh liệt được đến gần tôi.

 

Tôi chìa tay ra, nó nhẹ nhàng đậu xuống mu bàn tay tôi, đôi cánh khép lại, trông còn nhỏ hơn cả hạt vừng.

 

Thế nhưng, từ nó, tôi lại cảm nhận được một tình yêu gần như cuồng nhiệt.

 

Nó đậu trên tay tôi một lúc, rồi lại vỗ cánh bay lên, bắt đầu lượn vòng.

 

Tôi quan sát một hồi, rồi dần dần nhíu mày, ngay lập tức gọi điện cho trợ lý.

 

“Tổng tài, ngài có chỉ thị gì à?”

 

“Anh đang ở đâu?”

 

“Tôi đang ở phòng nhân sự, vừa làm xong thủ tục điều chuyển.”

 

“Đưa điện thoại cho bên nhân sự, bảo họ hủy thủ tục đi.”

 

“Tổng tài?”

 

“Tôi giải quyết Hồng Tuyến Cổ xong rồi. Hủy bỏ lệnh điều động, anh đến văn phòng tôi ngay bây giờ.”

 

“Vâng, thưa Tổng tài.”

 

Tôi cúp máy, cúi đầu xuống.

 

Rất tốt, đã hoàn toàn bình thường trở lại.

 

Tôi xả nước thêm một lần nữa, lau khô người rồi bước ra ngoài.

 

Sau khi tôi sửa soạn xong xuôi, trợ lý cũng vừa lúc quay lại.

 

“Tổng tài, tôi đã đến rồi.”

 

“Ngồi đi.”

 

Sau khi trợ lý ngồi xuống ghế sofa, tôi chỉ vào con mẫu cổ.

 

“Bảo con tử cổ ra đây.”

 

Ngay sau đó, một con côn trùng nhỏ hơn bay ra từ người trợ lý, hướng về phía tôi, cùng con mẫu cổ lượn vòng trước mặt.

 

Trợ lý có chút kinh ngạc.

 

Tôi nhướng mày: “Thời hạn một tháng.”

 

Trợ lý cong cong khóe mắt: “Vâng, thưa Tổng tài.”

 

………..

 

Ngày hôm sau, vị trưởng lão được mời từ Miêu trại đến đã được đưa tới chỗ tôi.

 

“Tổng tài, nghe nói ngài đã lấy được Hồng Tuyến Cổ ra rồi?” Giọng nói của ông lão hơi run lên vì kích động.

 

Tôi cười đáp: “Đúng vậy.”

 

“Lại đây.”

 

Theo tiếng gọi của tôi, hai con côn trùng liền bay đến lượn vòng trước mặt.

 

Một nhân viên của Cơ quan đặc biệt có am hiểu về lĩnh vực này kinh ngạc hỏi: “Ngài đã làm thế nào vậy?”

 

Thế nhưng, vị trưởng lão đã sững sờ nhìn chằm chằm vào hai con côn trùng đang bay lượn. “Ngài… ngài làm thế nào để cổ trùng nhảy vũ điệu cầu ái với ngài vậy?”

 

Anh nhân viên kia ngơ ngác: “Vũ điệu cầu ái?”

 

Hắn ta cố gắng nhận diện quỹ đạo bay của chúng.

 

“Đúng vậy.” Ánh mắt vị trưởng lão đó nhìn tôi vô cùng phức tạp, “Chúng yêu ngài, cho nên mới cam tâm tình nguyện nghe theo chỉ huy của ngài, tự mình luyện hóa.”

 

“Tôi sống từng này tuổi rồi, đây là lần đầu tiên thấy chuyện như vậy. Rốt cuộc là ngài đã làm thế nào vậy?”

 

Câu hỏi này, thật khó trả lời.

 

Tóm lại thì, thân là một tổng tài Jack Sue như tôi, được cổ trùng yêu thích, đó cũng là chuyện hợp lý hợp tình mà, đúng không?

 

Hết chương 107.

 

Chương 107: Khác Loài Thì Yêu Đương Kiểu Gì? (Hạ)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên