Chương 119: Mary Sue (Hạ)

Chương 119: Mary Sue (Hạ)

 

Bại lộ rồi.

 

Tôi cười: “Có lẽ là vì, có quá nhiều kẻ muốn công lược tôi đấy mà.”

 

Mà hễ người đông thì ắt sẽ để lộ ra điều bất thường.

 

Cô nhóc kinh ngạc nhìn tôi, như thể vừa phát hiện ra một chuyện gì đó cực kỳ thú vị.

 

“Tôi còn tưởng trên đời này chẳng có gì làm bổn công chúa đây kinh ngạc được nữa chứ, không ngờ lại có thể thấy một Jack Sue thức tỉnh sớm thế này.”

 

Tôi khẽ đưa tay ra làm thủ thể mời: “Vị công chúa đến từ dị giới này, cô bé có bằng lòng dùng trà chiều cùng tôi không?”

 

Mái tóc cô nhóc biến thành bảy sắc cầu vồng, trông hệt một đứa trẻ được dỗ dành cho vui vẻ: “Dĩ nhiên rồi.”

 

……….

 

Cánh đồng hoa oải hương thuộc sở hữu của tôi hiếm khi mở cửa cho người ngoài. Giữa trung tâm cánh đồng có một đình nhỏ hóng mát, tinh xảo và xinh đẹp.

 

Trên chiếc bàn giữa đình có tháp bánh ngọt và trà xanh đã được bày sẵn.

 

Rõ ràng là cô nhóc rất thích khung cảnh nơi đây, cầm một miếng bánh ngọt hình bông hoa lên cắn thử một miếng, đôi mắt cô nhóc liền sáng rực lên.

 

“Ngon quá.”

 

Cô nhóc vừa đung đưa đôi chân nhỏ, vừa ăn bánh ngọt, lại vừa nhấp trà xanh. Những cánh hoa anh đào khẽ rơi trên mái tóc cô nhóc.

 

“Chúng ta trao đổi thông tin đi, đây là lần đầu tiên tôi gặp được một Jack Sue thức tỉnh sớm đấy.” Sau khi ăn xong hai miếng bánh, cô nhóc thỏa mãn dừng lại, dời ánh mắt về phía tôi.

 

“Thức tỉnh sớm?”

 

“Đúng vậy.” Một tay cô nhóc chống cằm: “Mỗi một thế giới đều phải trải qua ba giai đoạn: ‘Nảy mầm’, ‘Trưởng thành’ và ‘Chín muồi’. Sự ra đời của một thế giới mới cần một khởi nguồn, và khởi nguồn đó chính là trung tâm của thế giới.”

 

“Từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa, Bàn Cổ chính là khởi nguồn khai sinh ra thế giới.”

 

“Thượng đế sáng tạo ra thế giới trong bảy ngày, Thượng đế chính là khởi nguồn khai sinh ra thế giới.”

 

“Trong giai đoạn ‘Nảy mầm’ của thế giới, khởi nguồn là cực kỳ quan trọng, có thể nói nếu không có khởi nguồn thì thế giới sẽ không thể ra đời. Khởi nguồn ở giai đoạn này cũng là quan trọng nhất và nguy hiểm nhất.”

 

Nói đến đây, vẻ mặt cô nhóc trở nên nghiêm túc: “Lúc này, nếu có kẻ nào giở trò phá hủy khởi nguồn, cả thế giới sẽ sụp đổ theo.”

 

Tôi nhíu mày: “Phá hủy khởi nguồn thì sẽ mang lại gì cho kẻ phá hủy?”

 

“Khí vận và năng lượng.”

 

“Nhưng mà, dao động năng lượng của một thế giới nhỏ đang nảy mầm là cực kỳ yếu ớt, gần như không thể có ai phát hiện ra được.”

 

“Nếu một thế giới mới dễ dàng bị phát hiện rồi bị phá hủy như vậy, thì trời đất đã sớm loạn cào cào hết cả lên rồi.”

 

Giọng điệu cô nhóc lại trở nên thoải mái: “Giai đoạn nảy mầm thường rất ngắn, đợi đến khi bước vào giai đoạn trưởng thành, vai trò của trung tâm thế giới sẽ suy yếu đi rất nhiều. Dù cho trung tâm thế giới có bị phá hủy, cả thế giới cũng sẽ không lập tức bị hủy diệt, vẫn còn có cơ hội lật ngược tình thế.”

 

“Chỉ dựa vào sức của vài người thì rất khó chống lại ý chí của toàn bộ sinh linh trong một thế giới, mà thường sẽ bị phản phệ. Nếu dùng một thế giới đã chín muồi để đối đầu với một thế giới đang trưởng thành, thì đúng là có thể phá hủy được nó, nhưng cái trò tự tổn hại tám trăm này, sẽ chẳng có ai làm đâu.”

 

“Nhiều nhất thì cũng chỉ có vài kẻ vượt biên lén lút lẻn vào thế giới đang trưởng thành để trộm một ít khí vận mà thôi.”

 

Cô nhóc đưa ra một ví dụ: “Chẳng hạn nhé, một người xuyên không tiến vào thế giới tiểu thuyết mình từng đọc, sau khi trở thành một nhân vật nào đó trong truyện, bọn họ sẽ thay đổi vận mệnh đã được định sẵn của nhân vật ấy – đứa trẻ yểu mệnh thì lớn lên thành người, nam phụ cả đời cô độc thì cùng người mình yêu sống đến bạc đầu. Người xuyên không càng sống hạnh phúc bao nhiêu, khí vận của thế giới tiểu thuyết đó sẽ càng nghiêng về phía người đó bấy nhiêu.”

 

“Đây vốn là hành động nhằm củng cố và bảo vệ các trụ cột thế giới của thế giới nhỏ đó, nhưng vì người xuyên không không thuộc về thế giới này, cuối cùng cũng sẽ trở về thế giới ban đầu, nên khí vận sẽ bị mang đi mất.”

 

“Nhưng chút khí vận này đối với một thế giới đang trong giai đoạn trưởng thành mà nói, cũng chẳng đến mức thương gân động cốt, không có vấn đề gì lớn lắm.”

 

“Đợi qua giai đoạn nảy mầm và trưởng thành, thế giới bước vào thời kỳ chín muồi rồi thì sẽ không còn bị kẻ khác dòm ngó nữa.”

 

Cô nhóc nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, tách sứ va vào đế lót, tạo ra một tiếng động nhỏ trong trẻo.

 

“Nếu dùng tiểu thuyết để ví von, thì khởi nguồn của đại đa số các thế giới nhỏ là ‘ý chí’.”

 

“Khởi nguồn của tiểu thuyết thể loại thi đấu là tinh thần thi đấu.”

 

“Khởi nguồn của tiểu thuyết thể loại chiến tranh là chiến tranh và hòa bình.”

 

“Ý chí này thể hiện trên người mỗi một sinh linh, nếu có kẻ muốn phá hủy khởi nguồn, thì phải phá hủy ý chí cốt lõi của hơn nửa số sinh linh.”

 

“Khởi nguồn của một bộ phận nhỏ trong thế giới nhỏ là ‘tình cảm’.”

 

“Khởi nguồn của tiểu thuyết tình yêu là hai, hoặc nhiều nhân vật chính – chủ yếu là phụ thuộc vào tuyến tình cảm của thế giới nhỏ đó đi theo con đường 1v1 thuần khiết, hay là một nồi lẩu thập cẩm kiểu cô yêu anh, anh yêu hắn, hắn yêu nó, nó yêu cô.”

 

“Khởi nguồn của tiểu thuyết tình thân là nhân vật chính và người thân của anh ta.”

 

“Đôi khi cũng xuất hiện tình huống tình yêu, tình thân, tình bạn trộn thành một nồi lẩu thập cẩm.”

 

“Lúc này, khởi nguồn của thế giới trong giai đoạn nảy mầm sẽ tập trung vào một vài người nhất định.”

 

“Loại thế giới này thì tương đối nguy hiểm. Kẻ phá hủy có thể biến thành người thứ ba trong tình yêu, hoặc kẻ tranh giành sự yêu thương trong một gia đình, khiến cho tất cả tình cảm đều sẽ biến chất, nhằm đạt được mục đích phá hủy thế giới.”

 

“Nhưng hai loại thế giới kể trên chỉ nguy hiểm trong giai đoạn nảy mầm mà thôi, đợi đến giai đoạn trưởng thành, các sinh linh khác ngoài trụ cột thế giới cũng sẽ kế thừa khởi nguồn, mỗi một sinh linh đều là khởi nguồn của thế giới trưởng thành.”

 

Tôi như có điều cảm nhận được: “Vậy nên những thế giới như thế giới ban đầu của cô và thế giới tôi đang ở…”

 

Cô nhóc búng tay một cái.

 

“Không sai, thế giới của chúng ta là loại đặc biệt nhất.”

 

“Khởi nguồn khai sinh ra thế giới là một người nào đó, và người đó chính là trung tâm của thế giới.”

 

“Tất cả mọi thứ trong thế giới này đều sẽ xoay quanh trung tâm của thế giới.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cô nhóc giơ một ngón tay lên: “Lợi ích là, loại thế giới nhỏ này trưởng thành cực kỳ nhanh. Bởi vì trung tâm thế giới là một con người, nên tốc độ chín muồi của thế giới sẽ thuộc loại nhanh nhất trong tất cả các thế giới.”

 

“Vì thế giới xoay quanh trung tâm, nên ý chí của trung tâm sẽ ảnh hưởng đến phương hướng phát triển của thế giới ở một mức độ nhất định. Tầm nhìn và tốc độ tiến bộ của trung tâm thế giới sẽ quyết định tốc độ và giới hạn chín muồi của thế giới.”

 

“Nếu trung tâm của loại thế giới này cực kỳ mạnh mẽ, thì thế giới đó cũng sẽ như vậy, trong một thời gian ngắn, sẽ trở thành một thế giới hùng mạnh đến đáng sợ.”

 

“Thế nên mới nói, thế giới của Mary Sue, Jack Sue là loại thế giới có tốc độ phát triển nhanh, mà giới hạn lại cực cao.”

 

“Vậy còn tác hại? Có lẽ là dễ bị phá hủy hơn?”

 

“Đoán đúng rồi.”

 

Giọng cô nhóc trầm xuống: “Trong giai đoạn nảy mầm và trưởng thành của loại thế giới này, trung tâm thế giới chỉ là một người duy nhất, chỉ cần hạ gục được người này thì cả thế giới sẽ bị phá hủy.”

 

Sắc mặt tôi hơi trầm xuống: “Vậy, những Công Lược Giả này là muốn thông qua tôi để hủy diệt thế giới này?”

 

Vẻ mặt cô nhóc lộ ra chút khác lạ, sắc mặt có hơi kỳ quái: “Không… tình hình của anh đúng là có chút đặc biệt. Tôi chưa từng thấy trường hợp nào có nhiều người đến công lược như vậy, mà quan trọng nhất là, ngay từ đầu anh đã không hề trúng chiêu, cứ như thể đã thức tỉnh từ trước khi Công Lược Giả đến rồi vậy.”

 

“Chứ nếu không, theo như thiết lập tổng tài Jack Sue của anh, thì ngay từ lúc Công Lược Giả ‘váy trắng’ kia hét lên ‘Tôi không cần đồng tiền bẩn thỉu của anh’ thì anh đã phải cảm thấy ‘Cô gái này thật trong sáng, không một chút giả tạo, khác hẳn mấy tiện nhân yêu mị kia’, rồi sau đó sẽ bắt đầu một cuộc tình lãng mạn kinh thiên động địa, kiểu anh đuổi tôi chạy ấy.”

 

Tôi rùng mình một cái, cảm thấy những lời miêu tả của cô nhóc thật đáng sợ.

 

“Bình thường cô bé toàn xem mấy thứ gì vậy?”

 

Cô nhóc lè lưỡi: “Ây da, người ta vẫn còn là một cô gái nhỏ mà, thích xem mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình thì cũng bình thường thôi.”

 

Cô nhóc vội vàng chuyển chủ đề: “Nghe anh miêu tả thì, những Công Lược Giả anh chẳng giống những kẻ phá hủy chuyên nghiệp chút nào. Đám phá hủy đó toàn là những kẻ liều mạng, không chừng sẽ trực tiếp xử lý anh luôn, chứ không chọn phương pháp ôn hòa như ‘công lược’ vậy đâu.”

 

“Sau khi anh yêu Công Lược Giả, anh sẽ chỉ chia sẻ khí vận với hắn ta, làm sao mà sướng bằng việc trực tiếp xử lý anh rồi nuốt trọn toàn bộ khí vận của anh được.”

 

Tôi híp mắt lại, nhớ đến gã thiếu gia thật đã trọng sinh, bèn hỏi: “Phải rồi, cô bé có biết gì về người trọng sinh không?”

 

“Biết chứ.” Cô nhóc dùng chiếc nĩa bạc nhỏ xiên một miếng bánh ngọt: “Có một số thế giới, khởi nguồn của nó chính là trọng sinh và nghịch tập.”

 

“Loại thế giới này, đều là vận hành xong rồi khởi động lại một lần nữa à?”

 

“Đúng vậy, thế giới trước khi khởi động lại chính là giai đoạn nảy mầm của thế giới mới. Khoảnh khắc khởi động lại, thế giới mới sẽ bước vào giai đoạn trưởng thành.”

 

“Vậy cô bé đã từng thấy thế giới nào khởi động lại nhiều lần chưa?”

 

“Có nghe nói qua – khởi nguồn của loại thế giới đó chính là khởi động lại nhiều lần, sau khi lần khởi động cuối cùng kết thúc, thế giới mới bước vào giai đoạn trưởng thành, do đó giai đoạn nảy mầm rất dài, còn giai đoạn trưởng thành lại rất ngắn. Nhưng mà gần như chẳng có kẻ phá hủy nào muốn vào thế giới khởi động lại nhiều lần cả, rất dễ bị lạc lối trong vô số lần khởi động lại đó.”

 

Nghe cô nhóc miêu tả, nếu tôi đã là tổng tài Jack Sue, thì chuyện khởi động lại nhiều lần hẳn là có liên quan đến tôi, mà còn là liên quan rất mật thiết.

 

Nhưng tôi lại chẳng có chút ấn tượng nào.

 

Tôi cũng chỉ từ thông tin của nhiều bên mà suy ra được, thế giới này đã khởi động lại không chỉ một lần.

 

Nếu tôi đã là tổng tài Jack Sue, thì có điều gì hối tiếc đáng để tôi phải khởi động lại thế giới, dù cho có phải mất đi ký ức? Kiếp trước tôi là một bạo chúa thống trị toàn cầu, thì có thể có nuối tiếc gì được chứ? Có lẽ, việc khởi động lại không phải vì tôi, mà là do có sự can thiệp của thế lực bên ngoài.

 

Ví dụ như, Công Lược Giả.

 

Tôi nhìn cô gái đang đung đưa hai chân nhỏ ăn đồ ngọt, cảm thấy sự việc càng lúc càng trở nên rối rắm.

 

“Rõ ràng thế giới của anh là một thế giới mới sinh, nhưng lại cực kỳ hùng mạnh, mà điều thần kỳ nhất là, còn có nhiều hệ thống sức mạnh khác nhau nữa, anh làm thế nào vậy?”

 

“… Có lẽ, là vì những Công Lược Giả đã đến đây, có thiết lập nhân vật quá tạp nham, mang theo hệ thống cũng quá nhiều loại đi.”

 

Bây giờ những gì tôi muốn biết phần lớn đã rõ ràng, tôi có thể thông qua hệ thống định vị đa chiều để đưa cô nhóc, người không thể liên lạc được với hệ thống, trở về thế giới của mình. Dù sao thì cô nhóc cũng là một nhân tố không thể kiểm soát được, lại nắm giữ được sức mạnh thật thần bí. Nhưng đồng thời, cô nhóc cũng là một kỳ ngộ hiếm có.

 

Thả con vịt đã đến miệng đi, đó đâu phải là phong cách của tôi.

 

Tôi mỉm cười, hỏi: “Cô bé đã liện hệ được với Hệ thống của mình chưa?”

 

“Vẫn chưa, cái hệ thống chết tiệt này.”

 

Tôi nói: “Thế giới của tôi có hệ thống dịch chuyển đa chiều, có thể đưa cô bé trở về thế giới của mình. Có lẽ sau khi rời khỏi thế giới này, sẽ liên lạc lại được với hệ thống của cô bé thôi.”

 

“Thế nhưng, đây là sai sót của hệ thống, tại sao không nhân cơ hội này mà nghỉ ngơi thêm một thế giới nữa?”

 

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của cô nhóc, tôi cười nói: “Tôi có thể cung cấp cho cô bé một môi trường hoàn toàn thoải mái, đáp ứng mọi yêu cầu hợp lý của cô bé, chỉ cần cô bé làm một vài việc nho nhỏ thôi…”

 

“Nếu cô bé đồng ý thì hãy ký một bản hợp đồng lao động nhé.”

 

………….

 

Ba ngày sau.

 

Một chiếc xe bay tự động thông minh hình cỗ xe bí ngô xuất hiện trên bầu trời sa mạc lớn nhất nước tôi.

 

Kể từ đó, sa mạc bắt đầu có những cơn mưa dầm dề.

 

Một tuần sau trời quang mây tạnh, một cơn mưa hoa anh đào đã biến một vùng sa mạc rộng lớn thành màu hồng phấn. Trong môi trường ẩm ướt và nóng bức đó, chúng nhanh chóng hóa thành phấn hoa. Bướm và ong bay lượn khắp nơi, chim chóc và thú rừng dạo bước qua đây, để lại từng hạt giống.

 

Nửa tháng nữa trôi qua, dự án phủ xanh sa mạc tiến triển nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

 

Trong chiếc xe bay, công chúa Mary Sue gập cuốn “Tình Yêu Ngàn Năm” lại, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi.

 

“Hu hu hu, cảm động quá đi mất!”

 

“Tổng tài, bao giờ tác giả ra phần tiếp theo vậy?”

 

Tôi nhìn vào “Trại huấn luyện viết lách chống drop cho tác giả” mới được xây dựng, mỉm cười.

 

“Yên tâm đi, còn ba ngày nữa là hoàn thành, tuyệt đối không drop đâu.”

 

Hết chương 119.

 

Chương 119: Mary Sue (Hạ)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên