Chương 124: [Xuyên nhanh] 999 Lần Chạy Trốn Tình Yêu (Trung)

Chương 124: [Xuyên nhanh] 999 Lần Chạy Trốn Tình Yêu (Trung)

 

Tô Lê Tư?

 

Nói ra một cái tên không hề liên quan gì đến Nguyễn tiểu thư mà chẳng chút kiêng dè, xem ra không chỉ là đổi ruột, mà ngay cả việc mình đã xuyên không cũng chẳng phát hiện ra.

 

Dưới cái nhìn của tôi, nụ cười của cô ta hơi cứng lại: “… Sao vậy?”

 

Tôi mỉm cười: “Không có gì, chỉ là cảm thấy tên của cô Tô đây, rất đặc biệt.”

 

Sống lưng đang căng cứng của cô ta hơi thả lỏng, trong mắt lộ ra một chút nghi hoặc, nhưng lần này lại không mở miệng hỏi.

 

Tôi nói: “Chúng tôi không phải người nhà của cô. Cô từng bị người thân thiết làm tổn thương, chịu đả kích rất lớn, vì trạng thái tinh thần của cô, bác sĩ đề nghị không nên để cô tiếp xúc trực tiếp với nguồn gây kích động, chỉ có thể hỗ trợ kích thích để giúp cô hồi phục trí nhớ.”

 

Cô ta ngẩn ra, rồi như có điều suy nghĩ mà gật đầu, áy náy nói: “Cảm ơn, khoảng thời gian này đã làm phiền anh rồi, đợi khi nào sức khỏe tôi tốt hơn, tôi sẽ ra ngoài tìm việc, để trả lại ân tình này.”

 

Chỉ cần cô ta không phải là một kẻ lụy tình thì đã tạ ơn trời đất lắm rồi.

 

Xét thấy tình hình đặc biệt của cô ta, tôi và đội Bá đã bàn bạc rồi đưa ra quyết định, không cho cô ta biết chuyện xuyên không, cứ để cô ta tạm thời tồn tại dưới thân phận của Nguyễn tiểu thư, xem có moi thêm được thông tin gì không.

 

Sau khi nói chuyện, tôi đưa cho cô ta tờ kết quả khám sức khỏe.

 

Nhìn tờ kết quả, cô ta chỉ ngẩn ra một chút, rồi rất nhanh đã chấp nhận cơ thể đầy thương tích của mình, không hề tỏ ra kinh ngạc, như thể đã quá quen với chuyện này.

 

Cô ta rất phối hợp điều trị, và hồi phục cũng cực kỳ nhanh – hay phải nói là nhanh đến mức đáng kinh ngạc.

 

Tốc độ tự chữa lành của cô ta nhanh gấp mười lần người bình thường.

 

“Trời ơi! Hoạt tính tế bào của cô ấy gấp mười lần người bình thường! Điều này có nghĩa là gì chứ? Có nghĩa là dù có chịu vết thương chí mạng theo quan niệm thông thường, cô ấy cũng có thể tự chữa lành!”

 

Cơ thể của Nguyễn tiểu thư ban đầu không có gì khác thường, những thay đổi này xảy ra sau khi linh hồn bên trong bị thay thế.

 

Trên người cô ta cũng có hệ thống, có lẽ là hệ thống đã khiến cơ thể cô ta thay đổi.

 

Năng lực tự chữa lành đáng sợ này của cô ta khiến tôi không khỏi nghi ngờ, rốt cuộc thì nhiệm vụ của cô ta là công lược tôi, hay là ám sát tôi nữa.

 

Máy dò hệ thống cứ như bị chập điện, lúc sáng lúc tối.

 

Để không đánh rắn động cỏ, tôi đã không tiến hành tách rời hệ thống của cô ta ngay lập tức.

 

Dù sao thì dưới sự chăm sóc cẩn thận, tình trạng sức khỏe của cô ta cũng ngày càng tốt hơn.

 

Sau khi bác sĩ nói cô ta có thể xuất viện, cô ta liền không thể chờ đợi được mà xuất viện ngay.

 

Tô Lê Tư khiến người ta bớt lo hơn Nguyễn tiểu thư rất nhiều, không biết có phải do mất trí nhớ hay không, mà cô ta không hề có ý định công lược tôi, hơn nữa, ngay ngày đầu tiên xuất viện đã tìm được việc làm.

 

Cô ta vốn định dọn ra khỏi biệt thự, nhưng vì Phó tổng đang tìm cô ta, xét đến vấn đề an toàn, tôi đã khuyên cô ta tạm thời ở lại đây.

 

Cô ta nói sau này sẽ trả tiền thuê nhà. Xem ra cô ta không muốn nợ ân tình của ai, là một người có lòng tự trọng rất cao.

 

Tìm được việc rồi, cô ta ngày nào cũng đi sớm về khuya, giờ giấc rất quy củ.

 

Tôi rất bận, không thể nào dồn hết tâm sức vào cô ta được, nhất là mấy hôm trước công chúa Mary Sue không được khỏe, mái tóc cũng biến thành màu xám tro ủ rũ.

 

Tâm trạng của cô nhóc đó có liên quan đến nhiệm vụ phủ xanh sa mạc, phải hết sức coi trọng. May mà cô nhóc chỉ khó chịu vài hôm rồi khỏe lại, vui vẻ ôm cuốn tiểu thuyết mới ra mà rơi lệ ngọc.

 

Chỉ cách có mấy ngày như vậy, lúc tôi gặp lại Tô Lê Tư, suýt chút nữa đã không nhận ra.

 

“Sao cô lại biến mình thành cái bộ dạng này?”

 

Tôi không nhịn được mà nhíu mày.

 

Tô Lê Tư trước mắt, thân hình gầy rộc, sắc mặt hơi tái, quầng mắt thâm đen, trông như đã lâu lắm rồi không được nghỉ ngơi, hai má khó khăn lắm mới dưỡng được chút thịt cũng đã hóp lại.

 

Nhưng trông cô ta lại có vẻ rất tinh thần.

 

Cô ta cười với tôi, cơ thể thì mệt mỏi nhưng biểu cảm lại rất thoải mái: “Chào buổi chiều, Tổng tài. Tôi còn một đơn hàng nữa, sắp trễ giờ rồi, tôi đi làm trước đây.”

 

Cô ta vẫy tay với tôi, lái xe rời đi, bóng lưng lại có vài phần phóng khoáng.

 

Tôi day day trán, quay sang liên lạc với Thư ký số 1, không lâu sau, một tập tài liệu đã được gửi đến tay tôi, ghi lại hành tung mỗi ngày của Tô Lê Tư.

 

Trên lịch trình, cô ta đang làm ba công việc cùng lúc. Mỗi sáng từ năm rưỡi đến bảy rưỡi, cô ta đi giao sữa. Buổi trưa từ mười giờ đến hai giờ chiều, và buổi chiều từ năm giờ đến tám giờ tối, cô ta phụ giúp trong bếp của một nhà hàng.

 

Thời gian còn lại, cô ta lái taxi.

 

Cô ta lái taxi đến tận mười giờ tối mới nghỉ.

 

Nhưng đơn hàng buổi tối giá cao hơn, nếu có nhiều đơn, cô ta sẽ thức đến tờ mờ sáng, rồi tranh thủ chợp mắt một lúc.

 

Cô ta gần như đang vắt kiệt từng phút một.

 

Thảo nào chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã biến thành bộ dạng này.

 

Đừng để cô ta tự dưỡng cho mình đến chết, tôi còn muốn lấy thêm vài mẫu sinh học trên người cô ta để quan sát hoạt tính tế bào nữa.

 

Bên viện nghiên cứu ngày nào cũng gọi điện thúc giục, vừa hèn mọn lại vừa khẩn thiết, y như một đàn gà con chiêm chiếp chờ được cho ăn.

 

Tôi đau đầu day trán.

 

Buổi tối, lúc cô ta về nhà, tôi đã đợi sẵn ở cửa.

 

“Chúng ta nói chuyện một chút.”

 

Tôi và cô ta ngồi đối diện nhau, cô ta có vẻ hơi gượng gạo. Nhìn sắc mặt của tôi, cô ta nói: “Tôi đang đi làm rồi, sẽ sớm trả hết tiền thôi.”

 

“Tôi không có ý giục cô trả tiền.” Tôi vắt chéo chân, nhìn quầng mắt thâm đen của cô ta: “Cơ thể cô vẫn chưa khỏe hẳn, không chịu nổi sự giày vò như vậy đâu. Việc cấp bách của cô bây giờ là dưỡng tốt sức khỏe, hồi phục trí nhớ, chứ không phải vắt kiệt sức khỏe của mình như thế này.”

 

Ánh mắt cô ta tràn đầy vẻ mờ mịt, rồi không biết đã nghĩ đến điều gì, cả người cô ta căng cứng, vội vàng nói: “Không, tôi sẽ trả tiền, tôi sẽ trả rất nhanh, đừng sa thải công việc của tôi!”

 

Trong mắt cô ta hiện lên vẻ sợ hãi thực sự.

 

“Tôi không có ý định ép buộc cô làm gì cả, nhưng giá trị thực sự của cô lớn hơn cô tưởng rất nhiều, không cần phải thông qua việc bán rẻ sức khỏe để thực hiện nó.”

 

Nguyễn tiểu thư vốn là một viên ngọc sáng lấp lánh trong giới, năng lực không phải dạng vừa.

 

Tô Lê Tư lại càng mang trong mình hệ thống, hoạt tính tế bào cao bất thường, là một người xuyên không.

 

Việc cô ta cần làm nhất lúc này, là dưỡng cơ thể cho tốt, hồi phục trí nhớ, chứ không phải là bán mạng vì sức khỏe.

 

Đó là ý tôi muốn biểu đạt.

 

Thế nhưng không biết tại sao, sau khi nghe câu này, sắc mặt cô ta lại trở nên trắng bệch, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài.

 

Thấy cảm xúc của cô ta bất thường, tôi không nhịn được hỏi: “Cô đang sợ cái gì?”

 

“Tôi đến đây là để thương lượng với cô, cho cô lời khuyên, chứ không phải ép buộc cô.”

 

Cô ta sững người, nỗi sợ hãi trên mặt vẫn chưa tan, nhưng lại lộ ra vài phần mờ mịt.

 

“Tôi…”

 

Cô ta ngập ngừng, sự hoang mang trong mắt càng đậm hơn.

 

Đối diện với ánh mắt dò hỏi của tôi, mặt cô ta dần đỏ lên, nắm chặt tay, lí nhí nói: “Anh bảo tôi đừng đi làm, mau hồi phục trí nhớ, dưỡng tốt sức khỏe, không phải là để giam cầm tôi, bao nuôi tôi sao?”

 

…Lại một chậu nước bẩn từ trên trời giáng xuống.

 

Sắc mặt của tôi chắc hẳn rất khó coi, nếu không cô ta cũng đã chẳng lộ ra vẻ mặt sợ hãi đến thế.

 

Mặt tôi đen lại, gần như bị tức đến bật cười: “Ai đã cho cô cái ảo giác đó vậy?”

 

“Giam cầm là phạm pháp, cô không biết à?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Kể từ lúc cô tỉnh lại, tôi tự nhận là chưa hề có bất kỳ hành vi mập mờ nào khiến cô hiểu lầm, tại sao cô lại có thể hiểu lầm như vậy?”

 

“Phạm… phạm pháp?”

 

“Đúng, phạm pháp.”

 

“Tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, không có ý định vào tù để làm phong phú thêm trải nghiệm cuộc đời đâu.”

 

Biểu cảm của cô ta có chút đờ đẫn, như thể từ “phạm pháp” đối với cô ta rất xa lạ.

 

Dần dần, cô ta như thể cuối cùng cũng hiểu ra tôi đã nói gì, hai má từ từ đỏ lên, gần như sắp rỉ máu.

 

“Xin, xin lỗi! Là do tôi suy đoán hồ đồ!”

 

Cô ta đột ngột đứng dậy, cúi gập người thật sâu trước mặt tôi.

 

Tôi day day trán: “Cô đứng lên trước đi đã.”

 

Cổ họng nghẹn lại, thực sự không thể nói ra ba chữ “Không sao đâu”.

 

Tôi thực sự tò mò: “Rốt cuộc tại sao cô lại có những ảo giác này?”

 

Vệt đỏ trên mặt cô ta vẫn chưa tan, chỉ hận không thể chui đầu xuống đất.

 

“Thật ra ngay từ lúc mới tỉnh lại nhìn thấy anh, tôi đã có một trực giác kỳ lạ, tôi cảm thấy anh chính là chồng chưa cưới của tôi.”

 

Cô ta hít một hơi thật sâu, cố gắng ngẩng đầu lên, vô cùng xấu hổ: “Cho dù anh đã nói không phải người nhà của tôi, phản ứng đầu tiên của tôi cũng không phải là tin tưởng, mà là cảm thấy anh đã ngoại tình, muốn nhân cơ hội này để vạch rõ ranh giới với tôi.”

 

Tôi chỉ biết im lặng.

 

“Sau đó tôi phát hiện, chúng ta hình như thật sự không có mối liên hệ nào khác. Với thân phận của anh, bên cạnh có bao nhiêu cô gái cũng chẳng sao cả, không cần phải đặc biệt bịa chuyện để lừa tôi.”

 

“Tôi rất biết ơn, nên đã ước tính số tiền đã tiêu cho tôi, muốn nhanh chóng trả lại cho anh.”

 

Cô ta day day thái dương: “Tôi cũng không biết tại sao lúc nãy lại có phản ứng mạnh như vậy với lời nói của anh, lại nảy ra suy nghĩ như thế, chỉ là… chuyện này cứ như đã xảy ra rất nhiều lần rồi, tôi có chút phản ứng thái quá.”

 

Nói xong, cô ta lại một lần nữa xin lỗi: “Tóm lại, tôi rất xin lỗi vì đã có những suy đoán không hay về ngài.”

 

Cô ta lại cúi gập người thật sâu trước mặt tôi.

 

Nhìn dáng vẻ lo lắng bất an của cô ta, tôi nói: “Hay là thế này đi, tôi và cô ký một bản hợp đồng lao động, thuê cô đến công ty của tôi làm việc ngắn hạn.”

 

“Bây giờ cô chưa hồi phục trí nhớ, không rõ năng lực hiện tại của cô ra sao, nên lương sẽ tính theo mức thực tập sinh, sau đó sẽ dựa vào năng lực của cô để xếp hạng. Công ty sẽ đóng bảo hiểm cho cô.”

 

“Cô thấy thế nào?”

 

“… Tôi có thể xem hợp đồng được không?”

 

“Đương nhiên.”

 

 

Cuối cùng, Tô Lê Tư đã ký hợp đồng lao động.

 

Hai bản hợp đồng, một là hợp đồng thư ký đời sống, một là hợp đồng nhân viên biên chế ngoài của viện nghiên cứu.

 

Trong hợp đồng của viện nghiên cứu, cô ta sẽ phải cung cấp mẫu sinh học cho viện mỗi tháng một lần, với điều kiện không làm tổn hại đến cơ thể.

 

Tôi đã nghĩ cô ta sẽ phản đối điều này, nhưng cô ta không hề tỏ ra khác thường mà ký tên.

 

Cứ như thể cô ta đã quá quen với những bản hợp đồng kỳ lạ kiểu này.

 

Tuy nhiên, ngoài những chuyện đó ra, khả năng học hỏi của cô ta rất mạnh, tiếp thu rất nhanh, xử lý công việc vừa nhanh và đẹp mắt, chẳng mấy chốc đã có thể một mình đảm đương công việc.

 

Hai tuần sau, cô ta trở thành Thư ký số 5 (trong thời gian thực tập).

 

Hôm đó, tôi có cuộc nói chuyện hợp tác với Hàn tổng.

 

Hàn tổng chính là vị nữ tổng tài đã thẳng tay tống gã chồng cặn bã lấy mình làm lá chắn cùng với nhân tình của hắn ta ra gầm cầu ăn xin. Sau khi xử lý xong nhà chồng cũ, trạng thái của cô ấy càng rạng rỡ hơn trước, thần thái tươi tắn rạng rỡ.

 

Hàn tổng là người thẳng thắn, cuộc hợp tác của chúng tôi diễn ra rất thuận lợi.

 

Lúc Hàn tổng rời đi, Tô Lê Tư nhìn theo bóng lưng cô ấy, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

 

Tôi giả vờ thăm dò: “Sao thế, có dấu hiệu hồi phục trí nhớ à?”

 

Cô ta thu lại ánh mắt, lắc đầu: “Không, tôi chỉ cảm thấy, Hàn tổng thật sự quá khí phách.”

 

Trong mắt cô ta lộ ra vẻ ngưỡng mộ và khao khát nhàn nhạt.

 

Thế nhưng, trên đường trở về, khi đi ngang qua một nhà hàng, qua tấm kính cửa sổ sát đất khổng lồ, chúng tôi lại một lần nữa nhìn thấy Hàn tổng.

 

Bên cạnh Hàn tổng là một người đàn ông trẻ tuổi đang bóc tôm cho cô ấy, còn đối diện cô ấy là một chàng trai đáng yêu đang làm nũng đút đồ ngọt cho cô ấy ăn.

 

Tô Lê Tư kinh ngạc mở to mắt, gần như không nói nên lời: “Đây… Hàn tổng… cô ấy…”

 

Tôi liếc nhìn một cái, rồi lại dời mắt về phía máy tính bảng: “Là những người tình của Hàn tổng.”

 

Tô Lê Tư không thể tin nổi mà lắc đầu: “Cô… cô ấy sao có thể làm như vậy?”

 

Tôi kỳ quái liếc nhìn cô ta một cái.

 

“Hàn tổng hiện tại chưa kết hôn, những người đàn ông này đều tự nguyện ở bên cạnh cô ấy, không hề có sự ép buộc, là chuyện đôi bên cùng tình nguyện, tại sao lại không thể làm như vậy?”

 

Tôi không có hứng thú với việc bao nuôi, cũng không tán thành hành vi này, nhưng biểu hiện của Tô Lê Tư thực sự có chút kỳ lạ.

 

Cô ta đã quá mức kinh ngạc.

 

“Trước đây không phải cô đã nói, ‘Với thân phận của tôi, bên cạnh có bao nhiêu cô gái cũng chẳng sao cả, không cần phải đặc biệt bịa chuyện để lừa cô’ à? Tôi đã nghĩ là cô sẽ chấp nhận những chuyện như thế này rất tốt chứ?”

 

Thế mà hiện tại nhìn thấy Hàn tổng trái ôm phải ấp, cô ta lại chấn động đến mức gần như không nói nên lời, trong sự chấn động còn mang theo cả sự đau lòng và tiếc nuối, như thể Hàn tổng đã làm chuyện gì đại nghịch bất đạo lắm vậy.

 

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của tôi, cô ta buột miệng nói: “Hai chuyện này khác nhau chứ!”

 

“Anh là đàn ông, còn cô ấy là phụ nữ mà!”

 

Tôi nhướng mày: “Có gì khác nhau? Chẳng phải đều là qua lại giữa muôn hoa sao?”

 

“Nhưng đàn ông làm vậy thì là lãng tử phong lưu, còn phụ nữ làm vậy, làm vậy…”

 

Cô ta nghiến răng: “Phụ nữ làm vậy, là đồ dâm phụ lẳng lơ!”

 

Tôi bị lời nói của cô ta làm cho giật mình.

 

“Cô cũng là phụ nữ, tại sao lại nói như vậy?”

 

Bị tôi hỏi ngược lại, cô ta lại sững sờ, trên mặt lại một lần nữa lộ ra vẻ mờ mịt quen thuộc.

 

“Tôi… tôi không biết, không phải là như vậy sao?”

 

“Nam chính phải có vô số người tình, người tình càng nhiều, kinh nghiệm giường chiếu càng phong phú thì càng phong lưu quyến rũ.”

 

“Nữ chính bắt buộc phải vì nam chính mà giữ mình trong sạch như ngọc, nụ hôn đầu, cái ôm đầu, đêm đầu tiên đều phải là của nam chính, nếu không chính là đã bị vấy bẩn.”

 

“Lãng tử đa tình vì yêu mà dừng bước, tra nam vì yêu mà quay đầu, ôm lấy nữ chính thuần khiết vào lòng…”

 

Cô ta lẩm bẩm, như đang hỏi tôi, lại như đang tự hỏi chính mình.

 

“Chẳng phải tất cả đều là như vậy sao?”

 

Hết chương 124.

 

Chương 124: [Xuyên nhanh] 999 Lần Chạy Trốn Tình Yêu (Trung)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên