Chương 125: 【Xuyên nhanh】 999 Lần Chạy Trốn Tình Yêu (Hạ)
Tôi nghĩ, đã đến lúc cần phải để Tô Lê Tư tìm hiểu thêm một chút về những kiến thức thường thức trong thế giới của chúng ta.
Thế là, tôi giao cô ta cho Thư ký số Bốn phụ trách.
Thư ký số Bốn và Thư ký số Tám, hai người họ có nhiệm vụ chính là giúp tôi chuẩn bị quà cáp. Một người thì chịu trách nhiệm lên kế hoạch, người còn lại thì lo việc thu mua, chuyên xử lý các mối quan hệ xã giao với đối tác làm ăn.
Chính vì vậy, Thư ký số Bốn nắm rất rõ những chuyện trong giới thượng lưu.
Ngay ngày đầu tiên Tô Lê Tư được chuyển qua đó, Thư ký số Bốn đã đến tìm tôi để báo cáo về tình hình của cô ta.
“Thưa Tổng tài, hôm nay tôi đã cho Nguyễn tiểu thư tìm hiểu năm mươi vụ việc trong giới.”
Nói đến đây, cô ấy ngập ngừng một chút, cẩn thận lựa chọn từ ngữ rồi mới tiếp tục, “Nguyễn tiểu thư đã phải chịu một cú sốc rất lớn.”
“Sao vậy?”
Số Bốn đưa cho tôi một đoạn video đã được sắp xếp gọn gàng.
Tư liệu đầu tiên là câu chuyện về một vị tổng tài nổi tiếng lăng nhăng trong giới, sau khi quen biết một cô gái thường dân, trải qua bao lần hợp rồi lại tan thì cuối cùng cũng kết hôn và sinh con.
Tô Lê Tư xem xong, khóe môi nở một nụ cười chúc phúc.
Tư liệu thứ hai là câu chuyện về một nữ tổng tài thích nam sắc, thời trẻ từng có vô số bạn trai, cũng không chỉ một lần bị chụp được cảnh hẹn hò với những người đàn ông khác nhau, nhưng sau này khi gặp được tình yêu đích thực thì cũng kết hôn và sinh con.
Tô Lê Tư xem xong, cả khuôn mặt cô ta kinh ngạc tột độ, dường như cả ngũ quan đều muốn hợp lại thành bốn chữ “Thật là vô lý”.
Tư liệu thứ ba là câu chuyện về một cậu công tử ăn chơi, xem việc đùa bỡn tình cảm là thú vui. Cậu ta gặp được một cô gái thường dân chăm chỉ làm thêm, bèn dùng thủ đoạn cường quyền chiếm đoạt. Cuối cùng, sau khi cô gái trải qua hàng loạt biến cố như người nhà bị đe dọa, người mình thầm thương bị đánh cho tàn phế, còn bản thân thì bị đánh gãy cả hai chân, cô lại bị kẻ thù của cậu công tử kia bắt cóc. Để cứu cô, cậu công tử đã phải vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU). Cô gái cảm động, và rồi hai người họ đến được với nhau.
Tô Lê Tư xem xong, thở phào một hơi nhẹ nhõm, “May quá, kết cục vẫn tốt đẹp, họ đã có được hạnh phúc thuộc về mình.”
Đúng lúc này, số Bốn lặng lẽ đưa cho cô ta một bản tin tức mới nhất.
Mở đầu là dòng tít: 【Tập đoàn X tuyên bố phá sản, Chủ tịch Hội đồng quản trị vướng vòng lao lý!】
Nhìn kỹ lại, cậu công tử năm nào nay đã trở thành Chủ tịch. Năm năm trôi qua, anh ta đã bị chính người vợ của mình tống vào tù. Cô gái năm xưa suýt chút nữa bị anh ta làm cho tan nhà nát cửa, con chim hoàng yến trong lồng son bị anh ta ép phải rời xa người mình yêu, đã ẩn mình bên cạnh anh ta suốt năm năm trời, chiếm được lòng tin của anh ta, thu thập bằng chứng phạm tội của gia tộc anh ta, rồi đích thân đẩy anh ta vào nhà giam.
Gã công tử kia gần như suy sụp, anh ta đỏ hoe mắt hỏi cô gái, rằng cô đã bao giờ yêu anh ta chưa.
Cô gái chỉ cười lạnh một tiếng.
“Sao tôi có thể yêu kẻ thù của mình được?”
Sau đó, cô gái đệ đơn ly hôn, trở về quê nhà và kết hôn với người bạn thanh mai trúc mã của mình.
Tô Lê Tư sững sờ, cô ta đọc đi đọc lại bản tin đó, mãi cho đến khi số Bốn hỏi cô ta có cảm nghĩ gì, cô ta mới không thể tin nổi mà thốt lên: “Sao cô ta có thể làm vậy chứ? Sao cô ta lại nỡ làm thế?”
“Rõ ràng đang là lúc hạnh phúc nhất rồi mà, cô ta có thể làm một phu nhân nhà giàu, vị chủ tịch kia cũng đã vì cô ta mà thay đổi tâm tính, mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp nhất, tại sao cô ta lại làm như vậy? Sao cô ta có thể phụ tấm chân tình của anh ấy? Rõ ràng anh ấy yêu cô ta đến thế mà?”
Vẻ mặt của số Bốn vẫn ôn hòa, “Nhưng mà, cô ấy không yêu anh ta.”
Tô Lê Tư lắc đầu quầy quậy, “Sao cô ta có thể không yêu anh ấy chứ? Rõ ràng anh ấy đã vì cô ta mà trả giá mọi thứ, thậm chí còn suýt chết.”
“Anh ấy thì có gì không tốt? Đẹp trai, nhiều tiền, lại còn một lòng một dạ với cô ta, vì để có được cô ta mà dốc hết toàn lực.”
“Còn người bạn thanh mai trúc mã của cô ta… tuy có năng lực, nhưng dù sao điều kiện gia đình cũng chỉ bình thường, ngoại hình cũng không bằng vị chủ tịch kia, hơn nữa bản thân không có thế lực thì cũng chẳng bảo vệ được cô ta.”
Số Bốn chẳng hề lay động. Cô ấy đã theo tôi nhiều năm, đã chứng kiến quá nhiều chuyện mờ ám, nên cũng dễ dàng chấp nhận phản ứng này của Tô Lê Tư. “Nhưng nếu cô ấy không gặp vị chủ tịch kia, thì ngay từ đầu đã chẳng có nguy hiểm nào xảy ra cả.”
“Cô ấy và người bạn thanh mai trúc mã kia tuy gia cảnh bình thường, nhưng cả hai đều tốt nghiệp từ những trường đại học danh tiếng, thành tích luôn đứng đầu. Nếu không có sự tồn tại của vị chủ tịch kia, rất có thể họ sẽ tìm được công việc mình yêu thích, kết hôn rồi sinh con, gia đình hòa thuận, cha mẹ an khang.”
Số Bốn mỉm cười, giọng nói ôn hòa nhưng không mang theo chút tình cảm nào, “Cô cho rằng anh ta đã che mưa chắn gió cho cô ấy, nhưng mưa gió đó vốn dĩ là do chính anh ta mang đến mà.”
Tô Lê Tư chống tay lên trán, “Nhưng… nhưng mà, cô ta cũng không thể lợi dụng lòng tin của anh ấy để làm tập đoàn của anh ấy phá sản được. Anh ấy đã tin tưởng cô ta đến thế… Hơn nữa, làm sao cô ta có thể chắc chắn rằng, cuộc sống sau khi cưới người bạn thanh mai trúc mã sẽ tốt hơn làm phu nhân nhà giàu chứ? Chân của cậu bạn kia đã bị gãy, thành người tàn tật rồi, liệu cậu ta có nảy sinh oán hận không?”
“Thay vì lấy một người đàn ông với tương lai vô định, chi bằng cứ giữ nguyên hiện trạng. Ít nhất thì vị chủ tịch kia đã từng dốc hết sức để có được cô ta, thật lòng yêu cô ta, và cũng biết trân trọng cô ta.”
Số Bốn đáp, “Vậy thì làm sao có thể chắc chắn rằng, trong tương lai vị chủ tịch kia sẽ không dốc hết sức lực vì những cô gái trẻ đẹp khác?”
“Vị chủ tịch đó nổi tiếng là một tay chơi lăng nhăng trong giới, phụ nữ vây quanh nhiều như cá diếc sang sông, làm sao cô có thể chắc chắn rằng, anh ta sẽ mãi mãi yêu cô ấy?”
Tô Lê Tư phản bác, “Bởi vì anh ta đã gặp quá nhiều phụ nữ rồi, đã chán chê ong bướm bên ngoài, nên sau khi gặp được cô ấy mới hiểu rằng cô ấy chính là người mình muốn tìm, thế nên mới không ra ngoài lêu lổng nữa.”
Số Bốn cười, “Quá võ đoán rồi.”
“Nếu điều đó có thể dùng làm căn cứ, thì tôi cũng có thể nói rằng, chính vì vị chủ tịch kia đã từng gặp qua đủ loại mỹ nhân, nên mới quen mùi biết vị, đợi đến khi nhiệt huyết với vợ mình qua đi, anh ta sẽ lại đi tìm những kích thích mới. Dù sao thì, anh ta đã biết rõ phong cảnh bên ngoài rực rỡ đến nhường nào rồi.”
Tô Lê Tư á khẩu không trả lời được. Cô ta muốn phản bác, nhưng lại chẳng biết phải nói gì.
Số Bốn không truy hỏi thêm, chỉ đưa cho cô ta bộ tài liệu tiếp theo. Tô Lê Tư nhận lấy, im lặng lật xem.
Nhân vật chính trong các tài liệu có cả nam lẫn nữ, nhưng Tô Lê Tư lại có mức độ chấp nhận rất cao đối với đàn ông, trong khi lại quá khắt khe với phụ nữ, dù rằng họ làm những việc giống hệt nhau.
Lúc đầu, cô ta còn thảo luận vài câu với số Bốn, nêu lên quan điểm của mình, nhưng càng về sau cô ta càng im lặng.
Đến khi năm mươi bộ tài liệu được xem hết, trời cũng đã chạng vạng tối. Số Bốn thu dọn tài liệu, dành cho Tô Lê Tư chút thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ.
Ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà xuyên qua ô cửa sổ khổng lồ rọi vào căn phòng. Đèn không được bật lên, thế là ánh hoàng hôn nhuộm cả căn phòng thành một màu vàng úa mơ hồ.
Cô ta chống tay lên đầu, ngồi bất động trước bàn, tựa như một pho tượng đá.
Tiếp theo là đoạn phim được tua nhanh gấp ba lần. Căn phòng chuyển từ màu vàng úa tàn sang tối đen như mực, ánh đèn bên ngoài cửa sổ lần lượt sáng lên, chào đón màn đêm của thành phố.
Khoảng chừng hai mươi phút sau, tốc độ phát lại trở về bình thường.
Cô ta phát ra những lời lẩm bẩm khe khẽ.
“Đúng vậy, rõ ràng nên giống nhau, tại sao lại khắt khe với phụ nữ đến vậy chứ?”
“Không đúng! Phụ nữ sao có thể có nhiều người tình như thế? Phụ nữ sao có thể không giữ mình trong trắng cho người chồng tương lai? Đàn ông ai cũng thích phụ nữ trong sạch!”
“Nhưng tại sao, phụ nữ lại cứ nhất thiết phải có một người đàn ông chứ?”
“Phụ nữ đương nhiên phải có đàn ông chống lưng rồi! Phụ nữ thì làm được chuyện lớn gì chứ? Làm tổng tài mệt mỏi biết bao, làm chủ tịch khó khăn nhường nào, sao so được với việc ở nhà làm phu nhân nhà giàu thoải mái! Sinh con xong thì giao cho bảo mẫu chăm, bản thân mỗi ngày đi làm móng, đi mua sắm với hội chị em, chẳng lẽ không tốt sao? Tại sao cứ phải ra ngoài làm việc!”
“Nhưng trong những tài liệu xem hôm nay, những vị chủ tịch và tổng tài đó, rõ ràng có một nửa là phụ nữ mà…”
“Mình đương nhiên có thể lựa chọn làm một người vợ toàn thời gian, nhưng mình không thể chỉ có thể làm vợ toàn thời gian. Mình phải có năng lực làm việc, nếu không thì chỉ có thể sống phụ thuộc vào chồng, phụ thuộc vào con cái.”
“Đến lúc đó, bất kể là chồng ngoại tình hay bạo hành gia đình, mình đều có dũng khí để rời đi bất cứ lúc nào, chứ không phải tự an ủi bản thân rằng, những người bên ngoài chỉ là khách qua đường, chỉ có mình mới là mái nhà vĩnh viễn của chồng.”
Cô ta không ngừng tự phản bác chính mình. Hai bàn tay ban đầu chỉ chống trên trán, sau đó bắt đầu vò tóc mình, như thể có hai linh hồn khác nhau đang tranh đấu bên trong cơ thể.
Mãi cho đến khi Thư ký số Bốn quay lại và ngăn cản, cô ta mới thất thần đứng dậy, như một cái xác không hồn, trở về biệt thự.
Tô Lê Tư xin nghỉ phép ba ngày.
Ba ngày sau cô ta quay lại, sự mông lung trong mắt không những không giảm bớt, mà ngược lại còn nặng nề hơn. Chỉ có điều, cô ta làm việc lại ngày càng nhanh nhẹn. Thỉnh thoảng khi trợ lý có việc quan trọng hơn cần giải quyết, tôi cũng sẽ đưa cô ta ra ngoài cùng.
Nhưng những lúc đàm phán hợp tác, tôi sẽ không đưa cô ta vào cùng, nhiều nhất cũng chỉ như lần nói chuyện với Hàn tổng, để cô ta chuẩn bị mọi thứ nhưng không lộ diện.
Bởi vì dạo gần đây, dường như cuối cùng Phó tổng cũng phát hiện ra Nguyễn tiểu thư đã hoàn toàn mất tích. Cuộc điện thoại cuối cùng của hắn ta và Nguyễn tiểu thư, chính là cuộc gọi của bọn bắt cóc.
Nhà họ Phó bắt đầu tìm người.
Nghe nói nhà họ Bạch cũng cử người đi tìm.
Bất kể là thực tế nghĩ thế nào, thì ít nhất về mặt tỏ ra hiểu chuyện và thấu tình đạt lý, bề ngoài Bạch tiểu thư đã làm rất tốt.
Chỉ có điều, tay của nhà họ Phó vẫn chưa thể vươn tới bên cạnh tôi được.
……………..
Hôm nay có một buổi đấu giá.
Sắp đến kỷ niệm ngày cưới của anh cả và chị dâu. Anh ấy muốn đấu giá vài món quà cho chị dâu, tôi cũng vừa mắt một chiếc bình hoa cổ trong số đó, thế là anh ấy đề nghị cùng đi.
Ngay cả khi tôi không có món đồ nào ưng ý, tôi cũng sẽ đi cùng anh ấy, bởi vì gu thẩm mỹ của anh cả thật sự rất tệ.
Cháu trai tôi từng lén lút châm chọc rằng, may mà lần đầu anh cả và chị dâu gặp nhau là ở trường, cả hai đều mặc đồng phục, chứ nếu không, với cái gu thẩm mỹ vừa nổi loạn vừa tệ hại của anh cả lúc đó, e rằng chỉ một lần chạm mặt là hai người họ chẳng còn tương lai gì nữa rồi.
Rõ ràng trong nhà có người chuyên phối đồ, nhưng anh cả lại luôn tự tin nù quáng vào gu thẩm mỹ của mình. Phong cách ăn mặc hàng ngày của anh ấy kinh khủng dị thường, mãi cho đến sau này khi ở bên chị dâu, bị chị dâu trấn áp, cuối cùng anh ấy mới chịu buông tha cho khuôn mặt của chính mình.
Phong cách ăn mặc trước đây của anh cả, hoàn toàn là dựa vào khuôn mặt và vóc dáng để gồng gánh.
Bây giờ, gu ăn mặc của anh ấy đã có chị dâu kiểm soát, không còn là nguồn ô nhiễm thị giác nữa, nhưng anh ấy lại quay sang hành hạ chị dâu.
Lần trước, anh ấy tặng chị dâu một cây roi bằng vàng ròng, và một chiếc hộp trang sức có thể nở hoa được điểm xuyết bằng đá quý và ngọc trai. Vào ngày kỷ niệm, anh ấy đã e thẹn tặng cho chị dâu, nói rằng tất cả đều là do mình tự tay làm.
Chị dâu mở hộp quà ra xem, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Trong khi đó, anh cả vẫn đang kiêu ngạo chờ đợi được khen ngợi.
Sau này, tôi vừa bôi thuốc lên những vết roi trên người anh cả, vừa hỏi, “Anh, anh nghĩ sao mà lại tặng thứ đó vậy?”
Bỏ ra năm mươi triệu, để rồi ăn một trận đòn?
Anh cả có nỗi khổ khó nói, “Em, em nói thật đi, đồ anh làm không tinh xảo à? Không đẹp à? Nhất là cái hộp trang điểm đó, từ thiết kế đến chế tác đều do một tay anh quyết định, mất cả tháng trời mới làm xong. Mỗi một viên đá quý đều do anh tự tay chọn, viên ‘Trái tim Đại dương’ kia còn là tháo từ một sợi dây chuyền ra để đính lên đấy.”
Tôi nghĩ đến bộ trang sức tên “Bí ẩn của đại dương” đã bị anh cả đấu giá mua về, bèn cảm thấy bộ trang sức này có thể đổi tên thành “Nước mắt của đại dương” luôn được rồi.
“Mỹ phẩm bên trong hộp cũng là mời chuyên gia điều chế riêng cho chị dâu em, chất lượng hảo hạng.”
Tôi an ủi, “Ít nhất thì cái hộp trang điểm đó bây giờ vẫn đang được đặt trên bàn trang điểm của chị dâu, xem ra là chị ấy cũng thường dùng.”
Anh cả lẩm bẩm, “Nhưng mà cô ấy có bao giờ mang ra ngoài đâu, anh còn cố ý thiết kế theo kiểu túi xách tay nữa chứ.”
Tôi không nhịn được phải nhắm mắt lại, “Anh cả.”
“Sao thế?”
“Hứa với em, sau này anh đừng bao giờ dính dáng gì đến bất kỳ khoản đầu tư nào liên quan đến ngành mỹ phẩm nữa.”
“Em, có phải em đang chửi anh không đấy.”
“… Anh, tại sao anh lại tặng chị dâu một cây roi?”
Anh cả sờ sờ mũi, tai hơi ửng đỏ, “Sức khỏe của chị dâu em hồi trẻ có di chứng, cứ đến ngày mưa là đầu gối lại đau. Hai đứa anh hứng lên thì đánh một trận, lỡ gặp phải ngày mưa, anh không thể chiếm tiện nghi của cô ấy được, nên làm cho cô ấy một cây roi, để cô ấy dùng cho thuận tay.”
Anh ấy hào hứng nói, “Hơn nữa nó còn có thể chuyển đổi hình dạng, biến thành gậy được. Hồi đó lúc hai đứa đánh nhau, chị dâu em thích dùng gậy nhất đấy.”
“… Anh cả, còn có một khả năng nữa là, ngày mưa thì có thể đừng đánh nhau được không anh.”
Khóe miệng anh cả hơi giật giật, “Em nghĩ là anh đề nghị à?”
Tôi nhớ lại chiến tích đêm tân hôn của anh cả và chị dâu, hai người cao hứng tỉ thí từ phòng cưới ra đến vườn hoa, rồi lại từ vườn hoa tỉ thí ngược vào phòng cưới, thế nên tôi không bình luận gì thêm.
Tóm lại là, cuối cùng anh cả cũng đã nhận ra được một chút hiện thực, không còn cố chấp tặng chị dâu những món đồ tinh xảo mà xấu xí nữa — Mà thay vào đó là, anh ấy lựa chọn vừa tặng những món đồ tinh xảo xấu xí, lại vừa tặng những món quà mua theo lời khuyên của người khác.
Làm như vậy, vừa có thể bày tỏ tình yêu dạt dào của mình với chị dâu, lại vừa có thể tránh được một trận đòn.
Hôm nay số Bốn đã bị tôi cử đi chuẩn bị quà cho một đối tác, thế nên tôi đành mang theo Tô Lê Tư.
Gu thẩm mỹ của Tô Lê Tư rất tốt, cũng có những hiểu biết riêng về trang sức, có lẽ trước khi mất trí nhớ, cô ta từng là một nhà thiết kế trang sức.
Tôi và anh cả đều có phòng riêng ở trung tâm đấu giá. Lần này, anh ấy theo tôi vào phòng. Qua tấm kính một chiều khổng lồ, có thể nhìn thấy rõ khung cảnh trong sảnh đấu giá. Màn hình hiển thị trước mặt cũng sẽ chiếu cận cảnh và giới thiệu chi tiết về vật phẩm khi buổi đấu giá bắt đầu.
Có lẽ Tô Lê Tư đã ăn phải thứ gì đó không ổn, nên trước khi buổi đấu giá bắt đầu đã vào nhà vệ sinh một chuyến. Trong phòng chỉ còn lại tôi và anh cả.
Anh cả dựa vào bên cửa sổ sát đất, đột nhiên nói, “Em xem, kia có phải là Phó tổng không?”
Tôi nhìn theo hướng anh cả chỉ, quả nhiên là Phó tổng.
Người đi cùng hắn ta chính là Bạch tiểu thư.
May mà để đảm bảo mỹ quan, lối đi vào nhà vệ sinh nằm ở phía sau, và nhà vệ sinh nam nữ cũng tách biệt. Chỉ cần Bạch tiểu thư không đi vệ sinh thì sẽ không thể nào gặp được Tô Lê Tư.
Tôi nhấn chuông gọi, yêu cầu nhân viên mang đến vài chiếc mặt nạ.
Buổi đấu giá bảo vệ sự riêng tư của khách mời rất tốt. Đối với những vị khách không muốn lộ diện, bọn họ chuẩn bị đủ loại đạo cụ che giấu thân phận, thậm chí còn có thể rời đi bằng lối đi riêng, để đảm bảo không gặp phải người khác.
Tôi rất ít khi đeo mặt nạ, bởi vì dù tôi có che kín cả mặt, thì vẫn luôn có người nhận ra tôi qua vóc dáng và khí chất. Thôi thì dứt khoát không đeo nữa.
Còn năm phút nữa là buổi đấu giá sẽ bắt đầu.
Tô Lê Tư vẫn chưa quay lại.
Tôi nhíu mày.
Không lẽ nào đã bị Phó tổng phát hiện rồi?
Tôi gửi cho Tô Lê Tư một tin nhắn, cô ta trả lời rất nhanh, “Tổng tài, tôi đến ngay đây.”
Không có chuyện gì là tốt rồi.
Trí não của anh cả cũng sáng lên, nhìn dáng vẻ dịu dàng của anh ấy, tôi biết ngay là tin nhắn của chị dâu.
Nhưng đang xem, lông mày anh cả lại nhíu lại.
Một lát sau, anh ấy đặt trí não xuống, tức giận nói, “Thật là vô lý, rốt cuộc là kẻ nào đã đặt điều nói bậy trước mặt chị dâu em!”
“Sao vậy anh?”
“Vừa nãy chị dâu em đi vệ sinh, gặp một cô gái trẻ. Chị ấy thấy cô bé kia gặp chuyện nên tiện tay giúp một phen.”
“Gu của cô bé đó khá giống chị dâu em, thế là hai người họ nói chuyện một lúc, rồi lại nói đến chuyện tình cảm của bọn anh.”
Lúc này, có tiếng gõ cửa, Tô Lê Tư đã trở về.
Sắc mặt cô ta trắng bệch, thần sắc có chút hoảng hốt.
“Vốn dĩ hai người đang nói chuyện vui vẻ, nhưng sau khi cô bé kia biết chị dâu em là chưa cưới đã có con, ánh mắt liền thay đổi, cứ hỏi mãi mấy câu kỳ quặc.”
“Nào là ‘anh ấy sẽ không nghĩ đứa bé này là do chị tính kế mà có chứ’, rồi ‘sau khi phát hiện chị thực ra là con gái, anh ấy có dùng giới tính để trói buộc hành động của chị không’, rồi ‘anh ấy sẽ không nghi ngờ xu hướng tính dục của mình, rồi cố tình đi tìm phụ nữ khác để thử nghiệm chứ’.”
“Mấy cái thứ quỷ quái gì thế này!”
Anh cả tức giận nói, “Người bình thường sao lại đi hỏi mấy thứ này?”
“Còn ‘đứa bé do tính kế mà có’, anh có mắt, có não, có các mối quan hệ, không đi điều tra mà lại ở đây nghi ngờ vớ vẩn à? Hơn nữa chuyện này thì tính kế kiểu gì? Mấy loại thuốc đó nhiều nhất cũng chỉ có tác dụng trợ hứng, nếu đàn ông không muốn thì dội mấy gáo nước lạnh là xong, em nói anh nghe, làm sao mà cưỡng ép được?”
“Với cả cái gì mà ‘tìm phụ nữ khác để thử nghiệm’? Anh thích chị dâu em, thì đương nhiên phải dồn sức vào việc theo đuổi chị dâu em rồi, tại sao lại phải cố tình đi tìm người phụ nữ khác để thử nghiệm? Nếu chị dâu em nghĩ anh là loại cặn bã tùy tiện đùa bỡn tình cảm của người khác, thì anh còn theo đuổi người ta thế nào được nữa?”
Anh cả bực bội nói, không để ý đến sắc mặt của Tô Lê Tư ngày càng trắng bệch.
Trong lòng tôi vốn đã có chút phỏng đoán, bây giờ nhìn phản ứng của Tô Lê Tư, tôi liền hiểu ra.
Tôi nhìn về phía Tô Lê Tư, thản nhiên hỏi, “Cô nghe thấy rồi à?”
Tô Lê Tư mặt mày tái nhợt gật đầu.
Anh cả nghe vậy cũng phản ứng lại, giận dữ quát, “Là cô sao?!”
Tô Lê Tư vội vàng cúi gập người xin lỗi, “Xin lỗi ngài! Tôi không biết vị đó là phu nhân của ngài!”
Thấy sắc mặt và tình trạng tinh thần của cô ta không ổn, tôi ra hiệu cho anh cả. Anh ấy tức tối ngồi lại vào ghế, nhắn tin cho chị dâu. Nhìn phản ứng của anh cả, có lẽ chị dâu đã dỗ dành rất khéo.
Không ngờ chị dâu cũng đến buổi đấu giá. Cả hai người đều muốn tạo bất ngờ cho đối phương, giấu giấu giếm giếm, cuối cùng lại bị lộ ra theo cách này.
“Sau này đừng có nói năng lung tung. Tình cảm của anh cả và chị dâu tôi rất tốt, đừng có áp đặt những suy diễn của cô lên người khác.”
Tô Lê Tư liên tục gật đầu xin lỗi.
Thực ra, qua lời kể lại của anh cả, có thể nghe ra tư tưởng của cô ta đã có chút thay đổi, nếu không những câu hỏi của cô ta đã không ôn hòa như vậy, mà sẽ càng thêm gay gắt.
Xem ra những tài liệu mà cô ta tiếp nhận ở chỗ thư ký số Bốn cũng có tác dụng. Dù sao cũng là một người xuyên không bị mất trí nhớ, tôi không có ý định thay đổi hoàn toàn tư tưởng của cô ta, chỉ cần cô ta đừng ăn nói kinh người là được. Bởi vì thân phận của cô ta đặc biệt, tôi cần phải đặt cô ta trong tầm mắt của mình nhiều nhất có thể.
Lúc này, vì chút gián đoạn vừa rồi, buổi đấu giá đã bắt đầu.
Chiếc bình hoa tôi để mắt đến được xếp ở gần cuối, vài bộ trang sức mà anh cả nhắm tới cũng không ở phía trước.
Tuy nhiên, lần đấu giá này có rất nhiều trang sức, không khí trong hội trường rất sôi nổi.
Phó tổng cũng đã ra tay một lần, là một sợi dây chuyền kim cương, phong cách rất thanh tao. Nhìn phong cách, sợi dây chuyền này hẳn là mua cho Bạch tiểu thư. Tuy mặt của Nguyễn tiểu thư lúc nào cũng mang nét buồn khổ, nhưng cô ta lại sở hữu một vẻ đẹp rất phóng khoáng, hợp với những gam màu nồng cháy và những viên đá quý lớn. Sợi dây chuyền này không hợp với cô ta.
Hôm nay dường như Phó tổng muốn vung tiền vì tình, liên tiếp ra tay mua mấy món trang sức, phong cách đều thống nhất, vừa nhìn là biết tặng cho Bạch tiểu thư.
“Bộ trang sức này có tên là ‘Liệt Hỏa’, toàn bộ hồng ngọc trên bộ trang sức này đều được cắt ra từ cùng một viên đá quý, là tác phẩm của một bậc thầy danh tiếng.”
“Giá khởi điểm, năm triệu!”
Tiếng ra giá vang lên như sóng vỗ.
Anh cả lười biếng liếc nhìn, bình phẩm, “Chất lượng đá quý tầm thường, kiểu dáng cũng bình thường.”
“Anh cả, không có gì để nói thì có thể không nói.”
Tuy chất lượng đá quý đúng là tầm thường, nhưng kiểu dáng lại không tệ, rất có tính thiết kế.
Tô Lê Tư ngây người nhìn bộ trang sức này, không hề nhúc nhích.
Có lẽ là do có sự đồng điệu giữa nhà thiết kế và một tác phẩm đẹp chăng?
Tôi cẩn thận quan sát biểu cảm của cô ta. Thần sắc của cô ta không giống như bị một thiết kế đẹp đẽ làm cho rung động, mà trông càng giống như đang hồi tưởng lại điều gì đó hơn.
Cô ta đã nhớ ra điều gì? Có phải là ký ức ở thế giới ban đầu của cô ta không?
Bộ trang sức này cuối cùng đã được Phó tổng mua lại. Chỉ có điều, bộ này không hợp với Bạch tiểu thư.
“Liệt Hỏa” là một bộ trang sức hồng ngọc, màu sắc rực rỡ nồng cháy, Bạch tiểu thư không thể “gánh” nổi.
Ngược lại, nó lại hợp với Nguyễn tiểu thư hơn. Chẳng lẽ bộ này là mua cho Nguyễn tiểu thư?
Thú vị thật.
Phần sau của buổi đấu giá, tôi đã thuận lợi mua được chiếc bình hoa mình thích, anh cả cũng mua được vài món quà hợp với chị dâu. Trong đó, bộ trang sức cổ cuối cùng có chất lượng cực cao, được hét giá rất cao. Đến cuối cùng, chỉ còn lại Phó tổng và anh cả tôi ra giá. Cuối cùng, bộ trang sức đó thuộc về anh cả.
Buổi đấu giá kết thúc, dường như Tô Lê Tư vẫn chìm trong hồi ức, nhưng may mà không ảnh hưởng gì đến công việc, mọi việc vẫn được thực hiện nhanh chóng và tốt đẹp, cũng có thể coi là một năng lực đáng nể.
Xét thấy Phó tổng cũng ở đây, để tránh chạm mặt, chúng tôi đi bằng lối đi riêng.
Chỉ là, ngàn tính vạn tính, không ngờ lại chạm mặt Phó tổng ở bãi đỗ xe.
Ánh mắt của Phó tổng lập tức dán chặt vào người Tô Lê Tư.
Ngay cả khi cô ta vẫn đang đeo mặt nạ.
Thậm chí Phó tổng còn quên cả phép lịch sự tối thiểu, sải bước đi thẳng tới, định nắm lấy cổ tay Tô Lê Tư. Hắn ta còn quên cả Bạch tiểu thư đang ở bên cạnh.
Ánh mắt Bạch tiểu thư có chút nghi hoặc, sau đó, như thể cô ta đã nhận ra Tô Lê Tư, nụ cười trên môi dần tắt ngấm.
Tôi giơ tay lên, chặn bước chân của Phó tổng lại. Hắn ta nhìn thấy tôi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, hít một hơi thật sâu, gật đầu với tôi, “Tổng tài, xin lỗi, tôi đã thất lễ rồi.”
Hắn ta đưa tay ra, nhẹ nhàng bắt tay tôi một cái, rồi vội vàng nhìn về phía Tô Lê Tư, “Vị này là?”
“Thư ký của tôi.”
“Trước đây hình như chưa từng gặp.”
“Hình như tôi không cần phải báo cáo về thuộc hạ của mình với Phó tổng.”
“Xin lỗi.” Hắn ta xin lỗi một tiếng, nhưng đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào Tô Lê Tư, “Chỉ là, tôi cảm thấy vị thuộc hạ này của ngài, rất giống một người quen cũ của tôi.”
“Có thể tháo mặt nạ ra xem một chút không?”
“Không.” Tôi cười như không cười nhìn chằm chằm hắn ta, “Thuộc hạ này của tôi mặt có vết thương, không muốn gặp người khác, Phó tổng đừng ép người quá đáng.”
Hắn ta kiên trì, “Tôi chỉ xem một chút thôi.”
“Tôi đã nói là không được.”
Phó tổng lộ vẻ giận dữ.
Hắn ta đứng yên, “Tổng tài, ngài biết phải không? Vị hôn thê của tôi đã mất tích, tôi nghi ngờ vị này chính là vị hôn thê của tôi, đã bị ngài giấu đi.”
Tôi cười lạnh, “Chẳng lẽ tất cả những người có ngoại hình giống nhau, đều là vị hôn thê của anh chắc?”
“Để tôi xem mặt cô ấy, nếu không phải, tôi sẽ cúi đầu xin lỗi.”
“Anh nghĩ tôi thiếu lời xin lỗi của anh à?”
Đáy mắt Phó tổng đỏ ngầu, “Rốt cuộc ngài muốn thế nào!”
Tôi lạnh giọng, “Câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng.”
“Vị hôn thê của anh là người trưởng thành, cô ấy có tay có chân, muốn đi đâu thì đi đó. Anh thay vì ở đây nghi ngờ thuộc hạ của tôi, thì nên tự kiểm điểm lại bản thân mình đi.”
Phó tổng thấy bên tôi không nói thông được, hắn ta bèn nhìn thẳng vào Tô Lê Tư, “Nguyễn Đường! Tôi biết là cô! Qua đây! Đừng để tôi phải nói lần thứ hai! Hậu quả thế nào cô biết rõ rồi đấy!”
Cơ thể Tô Lê Tư bất giác run lên.
Phản ứng của cô ta vô tình khiến Phó tổng càng thêm chắc chắn, cô ta chính là Nguyễn tiểu thư.
Nhưng không thể trách Tô Lê Tư được, người bên trong cơ thể này đã thay đổi, cái run rẩy này hoàn toàn là phản ứng bản năng của cơ thể.
Phó tổng mặt mày tối sầm, đe dọa, “Nguyễn Đường, đồ của mẹ cô vẫn còn ở chỗ tôi đấy.”
Lúc này, Bạch tiểu thư đi tới, nhẹ giọng nói, “Anh Phó, sao vậy anh?”
Cô ta vuốt mái tóc dài, để lộ sợi dây chuyền trên cổ.
Chính là bộ “Liệt Hỏa” vừa mới được đấu giá xong.
Hồng ngọc của “Liệt Hỏa” có màu đỏ rực, dưới ánh nắng sáng chói đến lóa mắt. Bạch tiểu thư chỉ đeo một sợi dây chuyền, nhưng đã bị màu sắc quá rực rỡ và nồng nhiệt đó lấn át cả dung mạo.
Tô Lê Tư đứng yên nhìn sợi dây chuyền đó chằm chằm, như bị ai đó hút mất hồn, từng bước từng bước đi về phía này.
Ánh mắt Phó tổng hơi sáng lên.
Tô Lê Tư đi đến trước mặt Phó tổng, liền bị hắn ta nắm chặt cổ tay, “Đi với tôi!”
Nhưng Tô Lê Tư không nhúc nhích, biểu cảm của cô ta rất kỳ lạ, giống như vừa đọc xong một cuốn sách có cái kết không như ý.
Phó tổng sốt ruột giật chiếc mặt nạ của cô ta xuống, để lộ ra khuôn mặt.
Tô Lê Tư không hề che giấu.
Cô ta dùng đôi mắt trống rỗng đó nhìn Phó tổng, hỏi, “Tại sao anh lại đưa sợi dây chuyền cho Bạch Duyệt?”
“Đây rõ ràng là sợi dây chuyền của mẹ cô ấy, anh đã từng nói sẽ tìm lại nó, rồi tự tay đeo lên cho cô ấy mà.”
“Tại sao anh lại đưa sợi dây chuyền cho Bạch Duyệt?”
Đại từ nhân xưng kỳ lạ khiến nụ cười trên mặt Phó tổng cứng đờ. Hắn ta siết chặt cổ tay Tô Lê Tư, dò xét nhìn cô ta từng chút một, cẩn thận quan sát biểu cảm của cô ta.
Thảo nào, “Liệt Hỏa” vốn là món quà sinh nhật của mẹ Nguyễn tiểu thư, sau này bị thất lạc.
Phó tổng đã từng nói sẽ tìm lại “Liệt Hỏa”, mua về tặng cho Nguyễn tiểu thư. Chả trách Tô Lê Tư nhìn thấy “Liệt Hỏa” lại ngẩn người. Lúc đó, người nhìn “Liệt Hỏa” không phải là Tô Lê Tư, mà là Nguyễn tiểu thư.
Phó tổng cố gắng tìm kiếm một biểu cảm quen thuộc trên khuôn mặt Tô Lê Tư, nhưng vô ích. Bởi vì người đang sử dụng cơ thể này bây giờ, không phải là vị hôn thê Nguyễn Đường của hắn ta, mà là Tô Lê Tư.
Giọng Phó tổng khô khốc, “Cô không phải là Nguyễn Đường?”
Hắn ta kéo tay áo Tô Lê Tư lên, để lộ vết sẹo cũ trên cánh tay cô ta.
“Không đúng, cô rõ ràng là Nguyễn Đường!”
Hắn ta dùng hai tay nắm chặt vai Tô Lê Tư, “Cô bị sao vậy? Tại sao cô không nhận ra tôi?”
Ánh mắt hung dữ của hắn ta đột ngột bắn về phía tôi.
“Ngài đã làm gì?!”
Tôi thản nhiên nói, “Tôi đã nói rồi, cô ấy không phải là Nguyễn tiểu thư, tên cô ấy là Tô Lê Tư.”
“Không thể nào! Đây chính là Đường Đường!”
Hắn ta kéo Tô Lê Tư, “Về với tôi!”
Thời gian gần đây, Tô Lê Tư đã theo số Hai học Thái Cực Quyền khá hiệu quả, Phó tổng không kéo nổi cô ta.
Cô ta ngước mắt lên, hỏi, “Anh yêu Nguyễn tiểu thư à?”
Phó tổng theo phản xạ phản bác, “Sao có thể!”
“Vậy tại sao anh cứ tìm cô ấy mãi thế?”
“Bởi vì để cô đi quá dễ dàng, cô phải ở lại bên cạnh tôi để chuộc tội cả đời!”
Tô Lê Tư lộ vẻ kinh ngạc, “Nhưng Nguyễn tiểu thư có lỗi gì với anh chứ?”
Phó tổng nghiến răng, “Cô, và cả nhà họ Nguyễn, đã sỉ nhục nhân cách của tôi! Nỗi nhục này cả đời tôi cũng sẽ không quên!”
Biểu cảm của Tô Lê Tư càng thêm ngạc nhiên, “Cho anh tiền, giúp nhà họ Phó của anh vực dậy, giúp anh ngồi vững trên ghế tổng tài nhà họ Phó, thế mà lại là sỉ nhục sao?”
Phó tổng gầm lên, “Mỗi lần đến nhà họ Nguyễn, biểu cảm của bố mẹ cô, rõ ràng là xem thường tôi! Thỏa thuận kết hôn ký với cô, thì khác gì thỏa thuận bao nuôi!”
Tô Lê Tư đột nhiên bật cười một tiếng, nhưng khóe mắt lại lăn dài một giọt lệ.
“Lạ thật, vậy anh không đồng ý là được rồi?”
“Tôi…”
“Chẳng qua là anh vừa muốn cái này, lại vừa muốn cả cái kia mà thôi.”
“Câm miệng!”
Tô Lê Tư không câm miệng.
Cô ta chỉ hỏi, “Anh cảm thấy tôi đang sỉ nhục anh, vậy còn nhà họ Bạch thì sao? Bạch tiểu thư đã bỏ rơi anh ra nước ngoài vào lúc nhà họ Phó nguy cấp nhất, nhà họ Bạch đã vứt bỏ anh, tại sao anh không trả thù?”
Bạch tiểu thư vội vàng nói, “Cô đang nói gì vậy? Lúc đó tôi bị bệnh nên mới phải ra nước ngoài, nhà họ Bạch cũng đã hỗ trợ nhà họ Phó, chỉ là nhà họ Bạch quá nhỏ, sự giúp đỡ cũng có hạn.”
Bạch tiểu thư mím môi, chực khóc, “Anh Phó, anh biết mà, lúc đó nhà họ Bạch đã dốc hết sức rồi, bệnh của em cũng đến lúc không thể không chữa trị. Ở nước ngoài, em thực sự hận không thể lập tức quay về cùng anh vượt qua mọi khó khăn.”
Phó tổng theo bản năng an ủi cô ta, “Anh biết mà, là cô ta đang nói bậy.”
Phó tổng lại nhìn về phía Tô Lê Tư, dường như muốn tìm ra một chút đau lòng, để chứng minh người trước mắt chính là Nguyễn tiểu thư. Nhưng Tô Lê Tư không phải là Nguyễn tiểu thư, nên cô ta chỉ nói, “Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao anh luôn bảo vệ Bạch tiểu thư, sẵn lòng để Nguyễn tiểu thư cắt thận đổi cho cô ta, còn để con của mình cho cô ta làm đồ chơi, cuối cùng đứa bé vì sơ suất của cô ta mà chết, anh cũng không hề trách tội cô ta — đó chính là con ruột của anh đấy.”
Sắc mặt Phó tổng trầm xuống, “Đừng nhắc đến đứa con hoang đó — Duyệt Duyệt đã từng cứu tôi lúc bị đuối nước, nếu không có cô ấy, tôi đã chết từ lâu rồi!”
Tô Lê Tư nghiêng đầu, “Cứu anh? Nhưng người cứu anh năm đó, rõ ràng là Nguyễn tiểu thư mà.”
“Bạch Duyệt sợ nước, anh không biết sao?”
Phó tổng phản ứng kịch liệt, “Không thể nào!”
Hắn ta nhìn về phía Bạch Duyệt, nắm lấy cánh tay cô ta, “Năm đó rõ ràng là em đã cứu anh, đúng không? Em có thể cứu anh lên từ dòng nước xiết như vậy, sao có thể sợ nước được chứ?”
Sắc mặt Bạch Duyệt hơi tái đi, “Anh Phó, anh làm em đau.”
Nhưng Tô Lê Tư không còn tâm trạng để tiếp tục vở kịch này nữa. Càng lúc cô ta càng nói ra nhiều chi tiết hơn, sắc mặt Phó tổng cũng càng lúc càng trắng bệch, đến cuối cùng, trông như một tờ giấy trắng.
Cuối cùng, Tô Lê Tư nói, “Còn nữa, đứa bé đúng là con của anh và Nguyễn tiểu thư, tuy tôi không biết tại sao anh lại nói nó là con hoang.”
Tôi nhíu mày, “Anh không biết xét nghiệm ADN à? Nghi ngờ thì làm một cái là xong thôi.”
Đồ ngu.
Môi Phó tổng khẽ run.
Hắn ta sợ đứa bé là của mình, nhưng lại càng sợ nó thật sự không phải là của mình. Nếu phải, thì sự lạnh nhạt của hắn ta đối với cô, sẽ trở thành những nhát dao đâm vào người hắn ta. Nếu không phải, thì hắn ta sẽ phải chấp nhận rằng, Nguyễn tiểu thư đã thật sự phản bội hắn ta. Một kẻ nhu nhược, chỉ yêu bản thân, một kẻ ích kỷ.
Tô Lê Tư nói xong những lời này, mặt không biểu cảm mà rời khỏi Phó tổng, “Xin Phó tổng đừng làm phiền công việc của tôi nữa, tôi không phải là Nguyễn Đường.”
Phó tổng vội tóm lấy cô ta.
Hắn ta run rẩy, “Đường Đường, anh sai rồi, anh biết anh sai rồi, em đừng đi được không?”
“Anh sẽ bù đắp cho em, anh sẽ dùng cả quãng đời còn lại để bù đắp cho em.”
Hắn ta như nhớ ra điều gì đó, vội vàng quay đầu, giật phắt sợi dây chuyền trên cổ Bạch tiểu thư xuống. Bạch tiểu thư hét lên một tiếng, trên cổ liền xuất hiện một vệt máu.
Nhưng hắn ta chẳng hề để tâm, chỉ đưa sợi dây chuyền đến trước mặt cô ta, “Anh trả lại cho em, trả lại cho em được không?”
“Anh sai rồi, anh tặng cô ta chỉ là muốn kích thích em, nghĩ rằng biết đâu em thấy được thì sẽ quay về.”
“Thật ra anh đã yêu em từ lâu rồi, chỉ là nhất thời không dám đối diện với nội tâm của mình, em tha thứ cho anh được không?”
“Em đã tha thứ cho anh nhiều lần như vậy, tha thứ cho anh lần cuối cùng này nữa, được không?”
Hai mắt hắn ta đỏ ngầu, quỳ sụp xuống đất, cầu khẩn nhìn Tô Lê Tư.
Tô Lê Tư lẩm bẩm, “Tha thứ?”
Mắt Phó tổng sáng lên, “Đúng! Tha thứ! Tha thứ cho anh lần cuối cùng này nữa thôi, sau này anh sẽ không bao giờ làm em giận nữa! Anh sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho em!”
Tô Lê Tư một tay chống đầu, “Tha thứ? Tha thứ?”
Cô ta lùi lại vài bước, giằng tay ra khỏi tay Phó tổng.
Tôi đứng dậy, nhận ra Tô Lê Tư lại bắt đầu phát bệnh.
Cô ta vò đầu bứt tai, lẩm bẩm những câu chữ không rõ ràng.
“Tha thứ?”
“Tôi có nên tha thứ không?”
“Tha thứ cho hắn ta?”
“Không muốn…”
Dựa vào cái gì chứ?
“Nên tha thứ…”
Cô ta ôm đầu, phát ra những tiếng nức nở đau đớn.
Phó tổng hoảng hốt đứng dậy, muốn ôm lấy cô ta, “Đường Đường? Đường Đường em sao vậy?”
Thái Cực Quyền của Tô Lê Tư không phải học vô ích, cô ta giãy giụa trong vô thức, một quyền đã đánh ngã Phó tổng xuống đất.
Cô ta như đang kháng cự với một thứ gì đó, đang giằng xé.
“Tha thứ? Tha thứ?”
“Tôi không muốn tha thứ…”
“Dựa vào đâu…”
“Tôi hận hắn ta!”
“Giết hắn ta, giết hắn ta, giết hắn ta…”
“Mặt của cô ta!”
Anh cả kinh ngạc kêu lên. Tôi nhìn thấy, cơ thể của Nguyễn tiểu thư, gương mặt đó, đột nhiên bắt đầu tan chảy như sáp nến gặp lửa, biến đổi thành những hình dạng khác nhau.
Trên cổ tay tôi, thiết bị dò tìm hệ thống bỗng tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Ánh sáng đó, sáng đến mức gần như đâm vào mắt, theo tiếng hét của Tô Lê Tư mà đột ngột tắt lịm.
Cô ta đau đớn, giãy giụa phát ra tiếng gầm khàn khàn, như đang tuyên chiến với một thứ gì đó.
“Tôi không tha thứ! Có chết cũng không tha thứ—!!!”
Gương mặt không ngừng biến đổi của cô ta, cuối cùng cũng định hình lại.
Đó là một gương mặt vô cùng xinh đẹp và tinh xảo.
Đó là một khuôn mặt… giống như công chúa Mary Sue sau khi trưởng thành.
Hết chương 125.
