Chương 136: Nhật Ký Theo Đuổi Tình Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo (Hạ)
“Nói thật đi, trước đây trợ lý của mày chưa từng tỏ ra thích mày à?”
“Chưa.”
“Cũng phải, nếu anh ta mà tỏ tình lúc mày chưa thông suốt, thì chắc đã sớm bị mày điều đi đến bộ phận khác rồi.”
Cậu ta đắn đo một lúc rồi nói: “Mày có cảm thấy, trợ lý của mày đối xử với mày có chút gì đó khác lạ không? Biết đâu thực ra anh ta cũng có ý với mày, nhưng lại sợ tỏ tình không thành lại biến khéo quá thành vụng, nên mới cứ mãi làm trợ lý của mày thì sao?”
“Cũng có một chút, nhưng rất khó phân biệt được đó là sự quan tâm đặc biệt dành cho cấp trên, hay là một thứ gì khác.”
Nếu bên cạnh tôi có một kẻ chuyên đi gây rối, thì tôi cũng sẽ đặc biệt quan tâm đến hắn ta.
Bạn tôi ngạc nhiên thốt lên, làm như chuyện gì to tát lắm. “Không phải chứ, đến cả ‘Độc Nhãn Thuật’ của mày mà cũng không nhìn ra à?”
“…Mày lại đặt tên kỳ quái gì nữa đấy. Anh ta che giấu khá kỹ, tao không nhìn ra được, nhưng tao lại có thể nhìn ra được mày đang nghĩ gì.”
Bạn tôi cười tà mị, “Ồ? Vậy sao, tao đã nghĩ ra cách đối phó với mày rồi!”
Nói xong, cậu ta bèn nhắm mắt lại.
Tôi nhìn cái vẻ năm phần đắc ý, năm phần vênh váo trên mặt cậu ta, “Nhắm mắt cũng vô dụng thôi, khi nào mày học được cách nhắm cả mặt theo đúng nghĩa đen rồi hẵng nói.”
Bạn tôi chán nản gục xuống lan can, “Haiz, khó nhằn thật đấy. Lần đầu tiên tao thấy có người mà mày không thể nhìn thấu. Lỡ sau này tên đó chơi mày một vố thì biết làm sao, đúng là khó lòng phòng bị mà.”
“Có đôi lúc tao cũng không nhìn thấu mày.”
Mắt bạn tôi sáng rực lên, “Tao đã nói mà! Chắc chắn tao là một người thâm sâu khó lường!”
Tôi lạnh lùng đáp: “Ban đầu tao cứ tưởng mày tâm cơ sâu sắc nham nhiểm, sau này mới phát hiện ra, mày chẳng có tâm cơ gì cả, não trong như của trẻ sơ sinh, nên chẳng nhìn ra được cái gì hết.”
“Đến tận bây giờ tao vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao để tránh bị ba mẹ đánh, mày lại có thể lấy bùn trộn nước tiểu rồi bôi lên người ông nội, rồi bảo là ông nội làm.”
Ánh mắt cậu ta lảng đi, cố gắng gượng gạo chuyển chủ đề, rồi ho khan mấy tiếng, “À đúng rồi, cái đó, nếu anh ta cứ ở bên cạnh mày mãi mà vẫn không nảy sinh tình cảm, thì chứng tỏ mày không đủ sức hấp dẫn với anh ta, chiêu mưa dầm thấm lâu cũng không ăn thua, phải dùng đến liều mạnh hơn.”
“Tâm lý chim non, hiệu ứng cầu treo, mày biết cả rồi chứ?”
“Hiện tại những chuyện mày trải qua đặc sắc như vậy, chẳng lẽ chưa gặp phải nguy hiểm nào, rồi mày ra tay cứu anh ta sao?”
“Có gặp rồi, nhưng nguy hiểm mà anh ta gặp phải là do tao mang đến.”
“Xì… Sau đó thì sao? Anh ta nói gì?”
“Anh ta nói với tao, ‘Ngài lại thấy tôi rồi’.”
“Lại?”
Bạn tôi xoa cằm, “Ý gì đây, câu này nghe có vẻ thâm sâu đấy chứ. Nhưng không giống kiểu sẽ vì gặp nguy hiểm mà giận cá chém thớt sang mày.”
“Ngược lại, nghe cứ như có chút oán niệm của kẻ bị phụ bạc sau khi đã nếm trái cấm.”
“Giả thiết đó không thành lập. Ngày làm việc nào tao cũng gặp anh ta, hơn nữa, anh ta là tâm phúc của tao, tao không thể không coi trọng anh ta.”
“OK.” Bạn tôi búng tay một cái, “Còn một khả năng nữa, mày không phát hiện ra, sự tồn tại của tên đó quá mờ nhạt sao? Tao vừa mới xem ảnh xong, giờ lại quên mất mặt mũi anh ta trông thế nào rồi.”
“Tao có phát hiện.”
Cảm giác tồn tại của Trợ lý rất thấp, không phải mới mấy ngày gần đây, mà ngay từ lần đầu gặp gỡ, sự hiện diện của anh ta đã rất mờ nhạt.
Rõ ràng anh ta là cấp dưới đắc lực nhất bên cạnh tôi, những người quen biết tôi đều phải biết anh ta.
Bất kể là người muốn kết giao với tôi, hay là kẻ muốn nhắm vào tôi, đều từng thử tiếp cận anh ta, ý đồ thông qua anh ta để ra tay với tôi.
Nhưng dường như tất cả mọi người đều ăn ý mà quên mất anh ta.
Ngay cả cô lao công trong công ty cũng từng được đối thủ cạnh tranh dúi danh thiếp, duy chỉ có anh ta là chưa bao giờ.
Sự tồn tại của anh ta mờ nhạt đến mức, trong mấy năm đầu tiên, dù ai cũng biết anh ta là cấp dưới đắc lực nhất bên cạnh tôi, là một trợ lý vạn năng với năng lực làm việc đỉnh cao, nhưng cũng chẳng có ai đến ngỏ giá để lôi kéo anh ta cả.
Mức lương tôi trả cho anh ta, vốn cao hơn tiêu chuẩn cao nhất trong ngành để phòng bị đào góc tường, thực chất chỉ để làm cảnh.
Nhưng tôi không hối hận, bởi nhân tài thì phải có giá trị của nhân tài.
Mãi cho đến khi thời gian anh ta ở bên cạnh tôi ngày một dài hơn, đế chế kinh doanh của tôi mở rộng ra toàn cầu, anh ta mới dần được nhiều người chú ý hơn, có thêm chút cảm giác tồn tại.
Ít ra cũng không đến mức nhân viên phải nhìn thẻ công tác mới nhận ra anh ta.
Khi tôi vừa về nước không lâu, tôi từng bảo anh ta đi sắp xếp xe cộ cho chuyến đi. Rõ ràng lúc đó anh ta đã ra mắt ở các bộ phận, nhưng khi truyền đạt chỉ thị, vẫn gặp phải trở ngại.
Tài xế không nhận ra anh ta.
Người tài xế nhìn anh ta với vẻ cảnh giác và ngờ vực, nhưng anh ta lại chẳng có chút cảm xúc tiêu cực nào, ngược lại còn bình tĩnh lấy thẻ công tác từ trong túi ra.
Với tư cách là trợ lý của tôi, bình thường anh ta không cần đeo thẻ công tác – thẻ công tác là để nhận diện người, mà trợ lý của tôi thì tất cả mọi người trong công ty đều phải biết.
Thế nhưng anh ta vẫn luôn mang thẻ công tác bên mình, như thể đã lường trước được tất cả những chuyện này.
“Có một số người cảm giác tồn tại vốn đã thấp, giống như mấy ngôi sao nhỏ ấy, rõ ràng trông cũng ưa nhìn, đóng không ít phim, nhưng trong giới giải trí vẫn cứ là vô danh tiểu tốt.”
“Cho nên trong giới mới có câu nói này, không sợ bạn xấu, chỉ sợ bạn đẹp mà không có nét riêng.”
“Tao nghĩ, có phải từ nhỏ anh ta đã hay bị người khác lơ đi, sau đó được mày để mắt tới, nên mới nói câu đó không.”
“Có lẽ vậy.”
“Tao thấy có cửa đấy. Không nói đâu xa, ít nhất trong lòng anh ta, mày cũng là một người đặc biệt.”
“Xét đến khả năng anh ta thầm yêu mày mà không dám nói ra, mày phải thể hiện sự thân mật và khác biệt của mình với anh ta trước.”
“Hoặc kể cả trước đó anh ta không có suy nghĩ này, mày cũng phải làm cho anh ta nảy sinh ý nghĩ ‘có phải cấp trên thích mình không’.”
“Làm thế nào?”
“Mày phải tự nắm bắt thôi, mức độ của mỗi người mỗi khác. Có người bị chạm tay một cái đã mặt đỏ tai hồng, có người đến cả lên giường rồi vẫn nghĩ là anh em tốt.”
Lời này, hình như là đang ám chỉ tôi và Trợ lý.
Chủ yếu là Trợ lý.
Bởi vì lúc anh ta nắm tay tôi, giọng điệu vẫn bình ổn, chẳng khác gì những lúc báo cáo công việc cho tôi.
“Tiếp xúc cơ thể là một cách rất hiệu quả để kéo gần khoảng cách.”
“Đương nhiên, không phải bảo mày dùng vũ lực.”
Cậu ta nhướng mày với tôi, hai tay chỉnh lại cổ áo, “Nhìn cho kỹ đây.”
Cậu ta búng tay một cái, ánh đèn mờ đi, theo tiếng nhạc, cậu ta bước về phía sàn nhảy, quay đầu lại nháy mắt trái với tôi.
“Bóng tối, trong lúc làm suy yếu thị giác, sẽ khuếch đại những giác quan khác.”
Tôi nhìn cậu ta hòa vào bóng tối.
…Thằng ngốc này, cậu ta thì khuếch đại giác quan rồi, còn tôi thì chẳng nhìn thấy cái gì cả.
Tôi lạnh mặt mở Trí Não ra, kích hoạt chế độ kính hồng ngoại.
Không ngờ sản phẩm mới nghiên cứu phát triển lại được dùng thử lần đầu trong hoàn cảnh này.
Qua màn hình nhuốm màu đỏ nhạt, tôi thấy cậu ta đã chọn được mục tiêu, bước đến quầy bar, bảo người pha chế mang cho mục tiêu một ly Margarita.
Mục tiêu nhìn về phía bạn tôi, ánh đèn mờ ảo không rõ, chỉ có thể thấy được nửa bên mặt của hắn ta được ánh sáng phác họa.
Bạn tôi đứng từ xa nâng ly hướng về phía mục tiêu, rồi uống cạn một hơi.
Âm nhạc chuyển đổi, trở nên sôi động hơn, bạn tôi bước vào sàn nhảy, ngày càng nhiều người tiến vào, bao gồm cả mục tiêu.
Theo điệu nhạc, bạn tôi và mục tiêu dần dần đến gần nhau.
Ánh đèn mờ ảo lúc tỏ lúc mờ, nhịp nhạc ngày càng nhanh, mục tiêu đã uống rượu, bị hơi nóng từ âm nhạc và vận động kích thích, gò má ửng hồng, thân hình lảo đảo, mắt thấy sắp ngã.
Bạn tôi nhanh tay lẹ mắt, một tay ôm lấy vòng eo thon gầy của mục tiêu.
Âm nhạc đột ngột dừng lại đúng lúc này, sau hai nhịp, lại được đẩy lên cao trào.
Bọn họ bốn mắt nhìn nhau giữa đám đông, tựa như một màn trình diễn kết thúc hoàn hảo.
Qua màn hình, tôi thấy mắt mục tiêu long lanh sóng nước, men rượu hòa cùng adrenaline, xúc tác nên sự tò mò và quyến luyến.
Tiếp theo, bạn tôi hơi nhấc cánh tay lên, che chở hắn ta trong lòng mình, bước ra khỏi đám đông.
Chừng mực được nắm bắt rất tốt, không hề có tiếp xúc cơ thể, cánh tay cũng chỉ vòng hờ bên cạnh mục tiêu.
Bọn họ đơn giản nói chuyện vài câu, bạn tôi chỉ vào đồng hồ, ra hiệu mình phải rời đi.
Từ đầu đến cuối bạn tôi đều lịch sự nhã nhặn, chỉ trước khi đi, mới nhẹ nhàng gạt lọn tóc mai dính trên trán hắn ta ra, đầu ngón tay như vô tình lướt qua vành tai, chạm rồi rời ngay.
Giữa đôi mày của mục tiêu thoáng lộ vẻ không nỡ, nhưng bạn tôi không hề quay đầu lại.
………
“Đừng nhìn tao như vậy.” Bạn tôi thấy tôi, giơ hai tay lên, làm tư thế đầu hàng, “Mày biết mà, tao không phải là người tùy tiện trêu chọc người khác.”
“Tên nhóc này là một con bạch tuộc, chân đạp tám thuyền, điên cuồng vơ vét cả chục triệu, kết quả là xử lý không khéo, mới hôm qua thôi, tám con thuyền đó bắt gian tại trận ngay trong quán bar của tao, làm hỏng cả danh tiếng quán bar của tao.”
“Quán đó là một quán bar thanh lịch, bên ngoài còn bật nhạc piano, vậy mà chúng nó lại chơi 9p trong nhà vệ sinh, tao bận tối mắt tối mũi để cứu vãn danh tiếng, mệt rã cả người. Giờ hắn ta lại thay hình đổi dạng, đến cái quán này của tao để phá hoại, tao không thể tha cho hắn ta được.”
Tôi khẽ tặc lưỡi một tiếng, “Không cần phải vì loại người này mà làm bẩn tay mình.”
Bạn tôi nhún vai, “Tao đâu có nghĩ thế, chỉ là tiện tay tận dụng phế phẩm, trình diễn cho mày xem phương pháp tao vừa nói thôi.”
Tôi dựa vào lan can nhìn xuống, cho dù mục tiêu từng có không ít đối tượng, thì chắc chắn bạn tôi cũng thuộc hàng chất lượng cao nhất. Bất kể là thật sự có chút rung động, hay chỉ là hứng thú với gia thế trông không hề tầm thường của bạn tôi, thì hắn ta đều tỏ ra có chút lơ đãng và thờ ơ trước những lời bắt chuyện làm quen của những người đến sau đó.
Bạn tôi lại bảo người pha chế mang cho hắn ta một ly rượu nữa.
Lần này là loại rượu đặc trưng của quán bar này, tên là “Màu Máu”, ngụ ý là “từ chối khéo”.
Mục tiêu nhìn thấy ly rượu thì sững người, nắm chặt tay lại.
Bạn tôi cười nói: “Để đề phòng tên nhóc này tiếp tục làm bại hoại danh tiếng quán bar của tao, tao đã làm một việc tốt, tiện tay tra xét tung tích của hắn ta, phát hiện hắn ta dính vào thứ không nên dính, cho nên mới tiêu tiền như nước. Hai ly rượu này, coi như là tao mời hắn ta ly rượu tiễn biệt đi—”
“Bài giảng của tao thế nào? Mày học được bao nhiêu rồi?”
“Hiệu ứng cầu treo, tiếp xúc cơ thể, phong thái lịch lãm, tiền quyền trợ giúp.”
Âm nhạc và ánh sáng đều là chất xúc tác cho không khí, là bạn tôi đã ra hiệu cho nhân viên, mới khiến mọi thứ trông như một mối lương duyên trời định.
“Bingo!” Cậu ta búng tay một cái, “Thế nào, tao kết hợp rất hoàn hảo phải không? Mau đi tìm trợ lý nhà mày thử đi.”
Bạn tôi cười đầy ẩn ý, “Nhưng mà, những thứ này cũng cần phải phân tích cụ thể tùy theo tình hình thực tế.”
“Tên nhóc này chơi bời trác táng, những gã đàn ông hắn ta gặp đều là muốn lên giường với hắn ta, đột nhiên gặp phải một người trông có vẻ phóng đãng nhưng lại lịch sự nhã nhặn, thì sẽ thấy hứng thú.”
“Trợ lý nhà mày thì tao không rõ tính cách thế nào, nếu là kiểu ngoài lạnh trong nóng, mày cứ trực tiếp dồn vào tường trong văn phòng mà bóp eo, cưỡng hôn một lèo, thế là hạ gục được ngay thôi.”
“Hồi hộp, kích động, sợ hãi, hưng phấn, những cảm xúc này đều sẽ kích thích adrenaline và hormone tiết ra.”
Tôi trầm ngâm suy nghĩ, thuận theo lời cậu ta, bất giác đặt tôi và Trợ lý vào hoàn cảnh đó.
Tiếp xúc cơ thể, tiếp xúc thế nào?
Trợ lý biết tôi bị bệnh sạch sẽ, nên sẽ cố gắng hết sức tránh tiếp xúc cơ thể với tôi. Những lần đụng chạm giữa chúng tôi chỉ giới hạn ở việc giao nhận tài liệu.
Nên làm thế nào đây?
Vỗ vai?
Lúc anh ta đưa tài liệu, nhân cơ hội sờ tay một cái?
Hay là trực tiếp đè anh ta lên tường, lúc anh ta tưởng tôi sắp hôn, thì lại nói một câu đầy ẩn ý như: “tóc anh rối rồi”, để anh ta tự suy diễn?
Tôi đặt gương mặt của hai người vào bối cảnh văn phòng, cẩn thận hình dung một chút.
…Chậc.
Sao mà giống quấy rối nơi công sở thế nhỉ?
Đây chính là quấy rối nơi công sở rồi còn gì?
Tôi không nhịn được mà đưa tay lên trán.
Bạn tôi tò mò hỏi: “Mày đang nghĩ gì thế?”
“…Tao đang nghĩ, có nên đặt làm riêng một cái cốc cà phê khắc chữ ‘Nói không với quấy rối nơi công sở’ để trong văn phòng không.”
Nụ cười của bạn tôi cứng đờ.
“Cái thằng này, bình thường học thứ khác không phải nhanh lắm sao? Sao đến tình trường lại không thông suốt thế!”
Trong lúc bạn tôi đang lên án tôi kịch liệt, thì đột nhiên bên dưới truyền đến một tiếng “bụp”, một làn khói trắng bốc lên ở tầng một của quán bar.
Bạn tôi nhíu mày, vội vàng nhìn xuống.
Chỉ thấy mục tiêu vừa nãy còn ngồi trên ghế, uống ly “Màu Máu” đã biến mất.
Khói trắng tan đi, trên ghế có một con dơi lảo đảo bay lên.
Cùng lúc đó, Trí Não của tôi sáng lên, một cuộc gọi khẩn cấp được kết nối.
“Tổng tài, qua thẩm vấn, chúng tôi biết lần này không chỉ có một mình Thân vương Dracula đến!”
Tôi nhìn chằm chằm con dơi say xỉn kia, một mặt bảo bạn tôi sắp xếp người sơ tán đám đông, một mặt trả lời: “Tôi đã thấy con dơi thứ hai rồi.”
“Không, lần này đến không chỉ có dơi, mà còn có người sói, phù thủy, cương thi. Chúng tôi sẽ tăng cường nhân lực, xin ngài hãy chú ý an toàn!”
Cuộc gọi kết thúc, khách khứa bên dưới cũng được nhanh chóng sơ tán. May mà ánh đèn mờ ảo, nhạc lại mạnh, nên không ai để ý đến trong góc khuất đã xảy ra chuyện gì.
Còn con dơi say rượu kia thì lảo đảo nằm bẹp trên ghế, rõ ràng đã say quắc cần câu rồi.
Vẻ mặt bạn tôi suy sụp, “Tao biết ngay mà, thằng nhãi đó là khắc tinh với tao! Ở quán bar thanh lịch của tao thì chơi 9p, ở quán bar này của tao thì biến thành dơi sống luôn!”
“Có khả năng hắn ta không phải đang làm bậy trong nhà vệ sinh đâu.”
“Hả?”
“Có lẽ, hắn ta đang hút máu.”
“Ý mày muốn nói là, hắn ta đang ăn cơm hả?”
“Nói vậy cũng đúng.”
“Ăn cơm trong toilet ư? Vấn đề còn lớn hơn nữa đó có biết không?! Khẩu vị của ma cà rồng đều nặng như thế này à!!!”
“…”
Hết chương 136.
