Chương 137: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 1)
Từ những thông tin vừa thu thập được, tôi biết rằng, huyết tộc sẽ lựa chọn “huyết nô” cho mình.
Đối với Huyết tộc mà nói, thì huyết nô tương đương với một hộp giữ nhiệt di động hình người. Khi đói và hưng phấn, Huyết tộc sẽ hút máu của huyết nô.
Rõ ràng là, tám con thuyền kia chính là hộp giữ nhiệt của mục tiêu.
Đội Bá đã đưa mục tiêu và cả tám con thuyền kia đi cùng nhau.
Tiện thể tôi gọi điện cho anh bạn bác sĩ, bảo anh ấy đưa luôn cả bạn tôi đi.
Gần đây bác sĩ mới nhập một lô thiết bị mới, vừa hay để bạn tôi đi kiểm tra sức khỏe miễn phí, tiện thể kiểm tra xem trong não cậu ta có bao nhiêu nước.
Bác sĩ nhiệt tình và mạnh mẽ ôm chặt lấy bạn tôi, “Nào nào nào, batender, gần đây tôi lại vào bếp, cảm thấy thông suốt ra nhiều, còn tự sáng tạo mấy món đặc sắc nữa. Tôi nếm rồi, vị không tệ đâu, đợi tôi kiểm tra cho cậu xong, sẽ tự tay trổ tài cho cậu xem.”
Bạn tôi đau khổ giãy giụa, “Thằng chó nào là bartender! Ít nhất cũng phải gọi tôi là Tửu Vương chứ?!”
Vẻ mặt anh bác sĩ qua loa cho có lệ, dùng cơ bắp tay do trường kỳ vận chuyển tử thi mà tạo nên, kẹp chặt lấy cổ bạn tôi, “Được được được, Tửu Vương Bát, Tửu Vương Bát, tôi nói cho cậu nghe, tôi mới nghiên cứu ra một loại đồ uống, định tạo bất ngờ cho Tổng Tài nếm thử, cậu thử trước giúp tôi xem mặn nhạt thế nào.”
“Tôi không uống!”
Bác sĩ nhét người vào trong xe, “Đừng mà, vị ngon thật đấy, cậu tin tôi đi.”
Bạn tôi mặt mày tuyệt vọng, “Có quỷ mới tin được anh! Vị giác của một người ở nước ngoài tám năm như anh thì có cái gì đáng tin chứ!”
“Rầm” một tiếng, bác sĩ đóng cửa xe lại, rồi nhanh tay khóa luôn, cười hì hì vẫy tay với tôi, “Cảm ơn Tổng Tài đã gửi thiết bị y tế và đối tượng thí nghiệm đến chỗ tôi nhé.”
“Đừng biến đối tượng thí nghiệm thành tử thi đấy.”
“Nói gì thế! Nói gì thế hả?!” Vẻ mặt Bác sĩ không phục, “Kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác, cậu cứ chờ món đồ uống bí truyền của tôi đi!”
Tôi nghĩ đến ba cái nhà bếp đã bị bác sĩ cho nổ tung, sau lưng chợt thấy lạnh gáy.
Sau khi từ biệt bạn tôi, tôi đi tìm hai vị chuyên gia cuối cùng, ba mẹ tôi.
Xem lịch, giờ này họ hẳn đang đi hưởng tuần trăng mật trên hòn đảo mới mua.
Trong hình chiếu của Trí Não, tôi và ba mình ngồi đối diện nhau.
“Theo kế hoạch thì, bây giờ ba và mẹ con đang tắm nắng trên bãi biển.”
“Ba cũng có thể vừa tắm nắng với mẹ vừa nói chuyện với con.”
“Không.” Ba tôi hừ lạnh một tiếng, khí chất vương giả toát ra, “Tuần trăng mật của ba và Tiểu Quai, không cho phép người thứ ba xen vào!”
“Ba à, con nghĩ tài xế, vệ sĩ, quản gia đi cùng đều có lời muốn nói đấy.”
“…”
Tôi nhìn ba, ba nhìn tôi.
Tôi và ba tôi không hẹn mà cùng im lặng.
Ông vung tay một cái, “Nói đi, lần này con có chuyện gì?”
Tôi nói ngắn gọn, “Hỏi ba cách theo đuổi người khác.”
Ba tôi nhìn tôi dò xét, “Có người trong lòng rồi à?”
“Vâng.”
Ba tôi không hỏi nhiều, chuyển sang chuyện khác, “Muốn theo đuổi người trong lòng, điểm quan trọng nhất là phải có cái miệng.”
“Một tình yêu không được người ta nhận ra thì không phải là tình yêu.”
Ông cười ngạo nghễ, “Giống như khi ba theo đuổi Tiểu Quai, ba sẽ cho cả thế giới biết, ba yêu cô ấy!”
“Ngày cưới của chúng ta, chúng ta đã tổ chức một hôn lễ long trọng nhất thế giới, hàng vạn chiếc trực thăng, từ trên không trung rắc những đóa hồng gấp bằng giấy và những cánh hoa hồng thật xuống, để cả thế giới reo hò vì sự kết hợp của chúng ta! Tất cả mọi người đều có thể dựa vào tên của ba, đến các doanh nghiệp dưới trướng ba để nhận một phần quà, coi như là kẹo mừng của chúng ta.”
“Ba sẽ cho cả thế giới biết, cô ấy là người phụ nữ của ba!”
Sắc mặt tôi trở nên nghiêm trọng, “Làm vậy không gây ra tai nạn giẫm đạp sao?”
Hóa ra thói quen rắc cánh hoa hồng khắp nơi của tôi ở kiếp trước là học từ ba tôi.
Ba tôi nghe vậy, sắc mặt cứng đờ.
Ông lộ vẻ tức giận, “Đương nhiên là không! Đương nhiên là ba đã chuẩn bị tất cả mọi thứ, sao có thể để máu đổ trong hôn lễ của ba và Tiểu Quai được!”
Tôi gật đầu, “Ba có thể giác ngộ được như vậy, con rất vui mừng.”
“Tiện thể nói thêm, nếu năm đó ngay từ đầu ba đã biết theo đuổi người khác phải có cái miệng, thì mẹ và con cũng không đến nỗi phải xa cách ba tới tận ba năm.”
Sắc mặt ba tôi tối sầm lại, “Đó là nỗi nhục của ba, cho nên ba đã sớm quyết tâm, sẽ dùng phần đời còn lại để bù đắp cho mẹ con rất nhiều cái ba năm.”
Vẻ mặt ông dịu đi, nở một nụ cười dụ dỗ với tôi, trông như một con cáo bự nhiều đuôi, “Con trai, con sẽ hiểu cho ba mà, đúng không?”
“Vậy ra đây là lý do năm con mười sáu tuổi ba đã giao quyền lại hoàn toàn, để con kế thừa vị trí gia chủ?”
“Là người thừa kế của ba, đương nhiên là con phải sớm gánh vác trọng trách của gia tộc chứ.”
Ba tôi hừ lạnh một tiếng, “Hơn nữa, đừng tưởng ba không biết, từ lúc năm tuổi con đã chủ động yêu cầu tiếp xúc với công việc của công ty rồi, chính là vì muốn sớm vào công ty việc rồi còn gì nữa.”
Tôi mỉm cười, “Ba, sự thật đã chứng minh, con làm không tồi, đúng không?”
Ba tôi nhìn tôi chăm chú một lúc lâu, rồi nở một nụ cười không phải là “cười nhạo, cười lạnh, cười khẩy, cười tà mị, hay cười bá khí”.
Ông khẽ cong mày, “Đúng vậy, không hổ là con trai của ba.”
Tiếng của mẹ tôi từ xa vọng lại, ánh mắt ba tôi dịu dàng hẳn, “Tiểu Quai gọi ba rồi.”
“Con nhớ kỹ, phải có cái miệng, đừng giống như ba và mẹ con, vì hiểu lầm mà xa cách ba năm.”
“Vâng, con nhớ rồi, thưa ba. Chúc ba và mẹ hưởng tuần trăng mật vui vẻ.”
Một lúc sau, điện thoại của mẹ tôi gọi đến.
Trong hình chiếu, mẹ tôi mặc một chiếc váy dài hoa nhí màu đỏ, đội mũ tai bèo, làn da trong veo, sắc mặt hồng hào, nhìn là biết gần đây trạng thái rất tốt. Bà cười tươi nhìn tôi, “Cục cưng à, có nhớ mami không nào.”
“Vâng, con rất nhớ người.”
Tôi và mẹ trò chuyện thân mật một lúc. Sau khi dập tắt được ý định lái trực thăng về ngay lập tức của mẹ, bà dặn dò tôi: “Cục cưng à, chuyện phải giao tiếp kịp thời, chắc ba con đã nói với con rồi.”
“Mami còn muốn nói với con rằng, con phải cho người ấy cuộc sống mà người ấy muốn.”
“Nếu người ấy khao khát sự nồng nhiệt và kích thích, con không thể lấy danh nghĩa vì tốt cho người ấy mà trói buộc người ấy trong một không gian chật hẹp được.”
“Nếu người ấy khao khát sự bình yên và nhàn nhã, con không thể ép người ấy bước vào một cuộc sống với nhịp độ nhanh.”
“Con không thể áp đặt những gì con cho là tốt lên người ấy.”
Mẹ tôi nhớ lại quá khứ, ánh mắt ngọt ngào, “Giống như hồi chúng ta về nước, ba con theo đuổi lại mẹ một lần nữa.”
“Ông ấy đã tặng mẹ rất nhiều đồ xa xỉ, cũng lấy danh nghĩa bồi dưỡng con, đưa mẹ đến các hòn đảo và rừng sâu.”
“Nhưng khoảnh khắc thực sự khiến mẹ rung động, là vào một buổi sáng thức dậy, phát hiện ông ấy cầm xẻng nấu ăn, rồi bưng ra cho mẹ một đĩa trứng rán.”
“Chiếc tạp dề ông ấy đeo quanh eo hơi nhỏ, trên mặt còn dính nhọ nồi, trông có chút nhếch nhác, nhưng chính khoảnh khắc đó, đột nhiên mẹ lại rung động.”
“Hồi nhỏ mẹ thiếu thốn đủ thứ, nên mẹ đã cố gắng học tập, nắm bắt mọi cơ hội, cũng coi như đã đứng vững trong lĩnh vực thiết kế. Lớn lên mẹ đã bù đắp được những thiếu thốn thời thơ ấu, chỉ duy nhất một điều, vẫn chưa thể có một gia đình thực sự.”
“Sau này, vì một sự cố ngoài ý muốn mà mẹ có con. Mẹ đã nghĩ, nhất định phải giữ con lại, nuôi nấng con nên người.”
“Mẹ từng tưởng tượng rất nhiều cảnh sum vầy bên gia đình, một trong số đó là, sau khi thức dậy vào buổi sáng, bà ngoại sẽ bưng bữa sáng ra và mỉm cười giục mẹ, bảo mẹ mau ăn sáng đi.”
“Ba con rất thông minh, sau khi biết được cuộc sống mà mẹ khao khát, ông ấy đã ở bên cạnh mẹ, thực hiện lại tất cả những tương tác giữa các thành viên trong gia đình mà mẹ có thể tưởng tượng được, và cả những điều mẹ không tưởng tượng được.”
“Mẹ là một đứa trẻ không có cha mẹ, hồi nhỏ ở cô nhi viện, những tưởng tượng đó cũng đều là dựa theo phim truyền hình, lấy gia đình bình thường làm khuôn mẫu. Thực ra chúng ta đều biết, nếu thật sự ở bên nhau, cuộc sống không thể hoàn toàn giống như những gia đình bình thường được, nhưng ông ấy vẫn làm từng việc một cho mẹ.”
“Ông ấy đã dùng hành động để mẹ từ việc yêu cái cảm giác ông ấy giống với ảo tưởng của mẹ về gia đình, chuyển sang yêu chính con người ông ấy.”
“Sau này chúng ta kết hôn, mỗi bữa sáng đều do chính tay ông ấy làm cho mẹ.”
Đôi mắt mẹ tôi sáng ngời, nụ cười rạng rỡ như thiếu nữ, “Cho nên con nhớ nhé, hãy cho người ấy điều người ấy muốn.”
Bà nghiêng người tới, qua không gian ảo, vuốt nhẹ trán tôi, “Được rồi cục cưng, ba con đợi lâu không thấy mẹ sẽ sốt ruột đấy. Mami đi lướt sóng với ba con đây, cục cưng cố lên, con có thể làm được!”
——–
Tôi nhìn vào những ghi chú đã ghi lại, dự định bắt đầu thực hiện kế hoạch theo đuổi Trợ lý.
Đầu tiên, thể hiện sự khác biệt của mình đối với anh ta.
Kết hợp với lời khuyên của anh bạn bác sĩ, muốn nắm giữ được trái tim của một người, trước hết phải nắm giữ dạ dày của người đó đã.
Tôi quyết định, bắt đầu từ chuyện ăn uống.
Đột ngột hẹn hò thì có hơi đường đột, tốt nhất là nên thực hiện tuần tự từng bước.
Thế là vào buổi sáng, khi Trợ lý đưa cà phê cho tôi, tôi đã hỏi anh ta: “Bình thường anh ăn ở nhà ăn à?”
“Vâng.”
“Gần đây có vài dự án hợp tác khá quan trọng, có thể sẽ lỡ mất giờ ăn ở nhà ăn, anh ăn cùng tôi trước đi.”
“Có món gì đặc biệt thích ăn không?”
Tay Trợ lý chợt khựng lại, anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Anh ta có một đôi mắt phượng rất đẹp, đuôi mắt khẽ xếch lên, lông mi dài và thẳng, vì ánh mắt trong veo, sáng ngời, nên trông có vẻ lý trí và sắc sảo.
Có lẽ vì vậy, nên anh ta luôn đeo một cặp kính không độ.
Anh ta khẽ cong khóe mắt, “Tôi không kiêng kỵ gì cả, nghe theo sự sắp xếp của Tổng tài.”
“Không có món nào đặc biệt thích ăn sao?”
Lần này anh ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Mấy ngày nay trời trở lạnh, tôi thích ăn các món cay.”
“Được, vừa hay tôi cũng có chút thèm cay.”
Sau khi Trợ lý rời đi, tôi bảo đội ngũ đầu bếp bàn bạc về thực đơn buổi trưa.
Để tránh quá long trọng, ngược lại sẽ khiến Trợ lý không được tự nhiên, các món ăn đều được chuẩn bị theo tiêu chuẩn thường ngày của tôi, có đủ các món ăn phổ biến của nước nhà.
Trong số các món này, món mao huyết vượng chiếm diện tích lớn nhất.
Ý của bếp trưởng là, ăn mao huyết vượng chính là ăn cái không khí náo nhiệt của nó, các loại nguyên liệu được đặt cùng nhau trong một nồi lớn, ăn mới có ý nghĩa.
Hơn nữa, linh hồn của món mao huyết vượng chính là muỗng dầu nóng cuối cùng, phải ăn lúc còn nóng mới ngon, nếu hơi nguội đi sẽ có cảm giác ngấy, mùi thơm của ớt cũng không tỏa ra được.
Cả buổi sáng, đội đầu bếp đều bận rộn chuẩn bị cho bữa trưa.
Tôi lật xem các thông tin gần đây.
Thực ra, rất ít khi tôi có lịch trình gì quá gấp gáp, gấp đến mức phải trì hoãn cả bữa trưa, bởi vì cơ bản đều là người khác phải chiều theo thời gian của tôi, chứ hiếm khi tôi phải đi chờ người khác.
Nhưng để có một cái cớ hợp lý, tôi vẫn cố tìm vài việc không quá quan trọng trong những thông tin mà cấp dưới báo cáo lên, rồi xem lại một lần nữa.
Lần xem này, quả thực phát hiện ra một chút vấn đề.
Ở phía Tây thành phố, trong khu nhà ở thuộc quyền sở hữu của nhà họ Trần, liên tiếp xảy ra hai vụ án mạng.
Thủ đoạn của hung thủ vô cùng tàn nhẫn.
Một người bị lột da, một người bị rút cạn máu, hiện vẫn chưa bắt được hung thủ.
Tôi khẽ nhíu mày.
Ngoài ra, trang trại nuôi heo của nhà Nam Cung cũng xảy ra chút chuyện.
Nhà Nam Cung đã liên tiếp mất ba mươi con heo trưởng thành, trong vòng mười lăm ngày liên tục, trung bình mỗi ngày mất hai con.
Dù gì thì nhà Nam Cung cũng là một trong tứ đại gia tộc chỉ đứng sau tôi, việc canh gác trang trại nuôi heo rất nghiêm ngặt, mỗi con heo đều có gắn thẻ, toàn bộ trang trại có đến hàng ngàn camera.
Thế mà quan sát liên tục nửa tháng, vẫn không thu được kết quả gì.
Đây quả thực là một sự khiêu khích đối với nhà Nam Cung.
Nghe nói hiện tại tên trộm heo này đã không còn thỏa mãn với heo nữa, mà bắt đầu ra tay với trang trại nuôi dê bên cạnh.
Tôi có chút hứng thú với chuyện này, bèn bán cho nhà Nam Cung thiết bị đuổi chim hình người mới nghiên cứu, với giá ưu đãi 20%, điều kiện là tôi muốn lấy dữ liệu vận hành lần này.
Mắt của thiết bị đuổi chim hình người là camera, có thể trong quá trình di chuyển, đồng bộ hóa những hình ảnh nhìn thấy lên màn hình giám sát, đồng thời xua đuổi các loài chim và thú hoang dã.
Bản chất của nó là một con bù nhìn.
Lo xong những việc này, cũng đến giờ ăn trưa.
Tôi gọi Trợ lý vào ăn cơm.
Thực ra bây giờ nhà ăn vẫn chưa hết giờ phục vụ, nhưng tôi đã tỏ ý chuẩn bị sẵn cơm nước, Trợ lý sẽ không làm tôi mất hứng vào lúc này.
“Ngồi đi.”
Tôi ngồi ở một bên bàn ăn, ra hiệu cho Trợ lý ngồi đối diện tôi.
Trợ lý sững người một chút rồi ngồi xuống.
“Sao vậy, ngạc nhiên lắm à?”
Trợ lý cười nói: “Có một chút, tôi cứ tưởng là đến nhận hộp cơm.”
“Không cần phiền phức như vậy, ăn cùng nhau đi.”
Tôi kín đáo quan sát Trợ lý, tin tốt là anh ta không hề tỏ ra đứng ngồi không yên như những người thường thấy khi ăn cơm cùng cấp trên.
Rất tốt.
Hẳn là anh ta có thể yên tâm thưởng thức món ăn.
Như vậy sau này tôi sẽ có cớ để nói rằng đầu bếp ở nhà làm món mới, hoặc là phát hiện một nhà hàng không tồi, rồi lấy tư cách bạn bè để mời anh ta đi ăn cùng.
Trợ lý là người rất biết chừng mực, chưa bao giờ ỷ vào việc mình ở bên cạnh tôi lâu mà làm mờ đi ranh giới.
Nhưng cũng vì thế, e rằng anh ta rất khó nghĩ đến việc tôi muốn phát triển một mối quan hệ khác với anh ta.
Các món ăn lần lượt được dọn lên, có rất nhiều món, nhưng mỗi món đều ít và tinh tế. Khoảng trống lớn ở giữa là dành riêng cho món mao huyết vượng.
Nhưng món mao huyết vượng mãi vẫn chưa được dọn lên.
Tôi khẽ nhíu mày.
Không muốn bữa ăn đầu tiên lại xảy ra sự cố.
Lúc đang định hỏi nhà bếp xem có chuyện gì, thì cửa phòng đột nhiên bị tông mở, một cục bột nhỏ loạng choạng chạy thẳng về phía trước, cắm đầu vào lòng Trợ lý.
“Ba, ba ơi!”
…Ba?
Ai là ba?
Cục bột nhỏ kia dụi dụi vào người Trợ lý, hai cánh tay mập mạp ôm chặt lấy bắp chân anh ta.
“Ba ơi!”
Cho nên, Trợ lý nói không có tâm trạng yêu đương là vì có một đứa con?
Là cấp trên của anh ta, vậy mà tôi lại không hề biết anh ta lén lút kết hôn sau lưng tôi từ bao giờ, rồi lại ly hôn, còn nuôi con một mình!
Nhìn đứa trẻ này đã năm sáu tuổi, có nghĩa là, Trợ lý mới ngoài hai mươi đã có nó.
Những năm qua Trợ lý một mình nuôi con chắc chắn rất vất vả, quan trọng nhất là, những năm nay anh ta gần như luôn có mặt mỗi khi tôi gọi, nhưng chưa bao giờ vì chuyện con cái mà xin tôi tạo điều kiện thuận lợi.
Có lẽ Trợ lý rất cần công việc này.
…Kỳ lạ, sao câu này nghe quen thế nhỉ?
Trí nhớ siêu việt của tôi đã nhanh chóng giúp tôi nhớ lại chồng sách mà bạn tôi dúi cho tôi mấy ngày trước.
Toàn là những tác phẩm văn học liên quan đến tình yêu giữa cấp trên và cấp dưới.
Trong đó có một bộ truyện tranh, với sự chênh lệch thể hình mãnh liệt, đã để lại ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ trong mắt tôi.
Tổng tài to như cái tủ lạnh hai cánh cười tà mị dồn thư ký gầy như con bọ que vào tường, dùng giọng trầm ấm thì thầm bên tai cậu ta: 【Thư ký nhỏ bé của tôi, cậu cũng không muốn mất công việc này đâu, đúng không?】
Trợ lý của tôi, anh cũng không muốn mất đi công việc này đâu, đúng không?
…Tôi đang nghĩ cái quái quỷ gì vậy.
Tôi xoa xoa thái dương, nhìn lại Trợ lý, cố gắng để giọng điệu của mình có vẻ thoải mái, “Con của anh lớn thế này rồi à? Mẹ của đứa bé đâu, không nghe anh nhắc đến bao giờ.”
Vẻ mặt của Trợ lý rất vi diệu, “Đây không phải…”
“Ba ơi!”
Cục bột nhỏ nghe thấy giọng tôi, đột nhiên ngẩng đầu lên từ trong lòng Trợ lý, quay sang nhìn tôi.
Không biết có phải là ảo giác hay không, trong phút chốc, tôi thấy mắt của cục bột nhỏ đang phát sáng.
Nó chìa hai tay về phía tôi, “Ba ơi! Ôm!”
“…Nhóc gọi tôi là gì?”
“Ba ơi!”
Tôi chỉ vào Trợ lý, “Còn anh ta?”
“Cũng là ba!”
Trong khoảnh khắc này, trong đầu tôi bỗng vang lên giọng nói của anh cả.
【Trước hết, hai người phải có một đứa con!】
Hết chương 137.
