Chương 138: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 2)
“Ba ba, ôm!”
Cục bột nhỏ giang hai tay về phía tôi.
Tôi cau mày nhìn cục bột này, trong lòng cứ cảm thấy hình như nó không giống Trợ lý cho lắm—
Nói đúng hơn là, hoàn toàn chẳng có nét tương đồng nào.
Lẽ nào là giống mẹ nó?
Hay là, cục bột này chỉ đang nhận bừa người thân thôi?
Có lẽ vì chờ đợi quá lâu, cục bột không kiên nhẫn nổi nữa, nó lao bổ về phía tôi, “Ba ba!”
Nó thật sự đã bay lên.
Trong chớp nhoáng đó, tôi thấy rõ mồn một hai chiếc răng nanh nhọn hoắt như của dã thú thò ra từ cái miệng đang ngoác ra của nó.
Cái miệng há to đó, nhắm thẳng vào cánh tay tôi mà đớp.
Sắc mặt tôi trầm xuống, tôi vớ lấy chiếc ghế bên cạnh, định bụng sử dụng nó như một cái gậy bóng chày, thì thấy nó đột ngột dừng phắt lại. Trợ lý đã túm lấy cổ áo nó, tay kia thì chộp lấy cuốn lịch để bàn vốn chỉ dùng để trang trí, rồi với cái thế sét đánh không kịp bưng tai, anh ta nhét thẳng cuốn lịch vào miệng cục bột nhỏ.
Kèm theo một tràng âm thanh “rắc rắc” chói tai, cục bột nhỏ trợn tròn mắt, hai con mắt nhanh chóng ngấn đầy nước.
“Oa oa oa oa oa oa——”
Âm thanh chói tai, đinh tai nhức óc vang vọng khắp phòng khách, tôi không nhịn được mà nhíu chặt mày.
Nhưng người ra tay trước tôi lại là Trợ lý.
Anh ta mỉm cười, giọng điệu ôn hòa, “Tổng tài, cặp răng này rất tốt, rất cứng, có lẽ chúng ta có thể dùng nó để thử độ cứng của máy cắt kiểu mới đấy.”
Cục bột nhỏ bỗng ngậm chặt miệng, hai tay cũng theo đó bịt kín mồm mình, chỉ còn nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, muốn khóc mà không dám khóc, chỉ sợ Trợ lý buộc miệng khen thêm đôi mắt của nó một câu.
Đúng lúc này, đội ngũ đầu bếp của tôi cũng xồng xộc lao tới. Cả đám người phanh gấp ngay trước cửa, Bếp trưởng vừa hoảng hốt vừa lo lắng gõ cửa, “Thưa Tổng tài, tiết vịt trong món mao huyết vượng của ngài, tất cả đều bị một đứa trẻ ăn mất… chính là nó!”
Theo hướng tay chỉ của Bếp trưởng, tôi nhìn thấy cục bột nhỏ đang bị Trợ lý xách ngược lên.
“Thưa Tổng tài, nó ăn sạch toàn bộ tiết vịt trong món mao huyết vượng rồi ạ!”
Không biết là do no căng hay bị Trợ lý dọa cho sợ, cục bột hoảng hốt ợ một tiếng rõ to, ợ xong lại vội vàng bịt miệng lại.
“Tốt, rất tốt.”
Tôi tức đến bật cười.
Quả nhiên, trẻ con tiếp thu cái mới nhanh hơn người lớn, theo dòng thời gian tiến vào thế giới dị biệt, ma cà rồng con cũng bắt đầu thức thời ăn cả đồ chín rồi.
Bảo sao lúc nãy thấy mắt thằng nhóc này sáng rực, tôi còn tưởng nó thấy tôi nên quá kích động, hóa ra đúng là thấy tôi mà kích động đến hai mắt đỏ ngầu thật.
Đội vệ sĩ bước vào, nhận lấy thằng nhóc từ tay Trợ lý rồi cung kính hỏi, “Thưa Tổng tài, con ma cà rồng nhỏ này nên xử lý thế nào?”
Tôi nhìn cuốn lịch để bàn bị nó cắn thủng hai cái lỗ tròn vành vạnh, rồi cười lạnh một tiếng, “Gửi nó vào nhà máy, cho nó đi đục lỗ bánh quy soda.”
“Bánh quy soda sau khi đục lỗ xong thì gửi hết đến chỗ Bá tước Dracula đang làm công cho trò Happy Farm, bảo với hắn ta, đây chính là cơm của hắn ta.”
“Cho nó phụ trách riêng một dây chuyền sản xuất, chuyên cung cấp cơm cho ma cà rồng, không cần lo vấn đề vệ sinh, ma cà rồng không câu nệ chuyện vệ sinh đâu.”
Lũ ma cà rồng này cứ vớ được ai trên phố là ôm vào gặm, có thấy đứa nào lo lắng về bệnh lây qua đường máu đâu.
Sau khi tiễn đám người đó đi, tôi nhìn bàn ăn đã tan hoang, đoạn liếc đồng hồ rồi hít một hơi thật sâu, “Bảo nhà bếp mang mấy món dự phòng lên đây.”
Phương án một, thất bại.
……..
Ngày hôm sau, theo kế hoạch, tôi đi tham dự một buổi đấu giá.
Vốn dĩ buổi đấu giá này không nằm trong lịch trình của tôi, cho đến khi tôi nhìn thấy vật phẩm cuối cùng trong danh sách đấu giá.
Một chiếc đồng hồ quả quýt cơ cổ điển.
Chiếc đồng hồ này do chính tay một bậc thầy chế tác đồng hồ làm ra, độc nhất vô nhị trên toàn thế giới, cực kỳ chính xác, đến tận hai trăm năm sau vẫn chạy như thường, phát ra tiếng “tích tắc” vô cùng mê hoặc.
Mặt đồng hồ được chế tác từ một viên kim cương nguyên khối, viên kim cương này lại sử dụng kỹ thuật điêu khắc đặc biệt, chỉ cần một tia sáng nhỏ nhất cũng có thể thông qua vô số mặt cắt li ti để chiếu sáng cho kim đang chuyển động. Khi nắp đồng hồ từ từ mở ra, nó tựa như một vầng trăng bạc đang từ từ nhô lên khỏi lòng bàn tay.
Vì lẽ đó, chiếc đồng hồ bỏ túi này còn có tên là “Trăng Trong Lòng Bàn Tay”.
Còn dây đồng hồ thì được làm bằng đồng thau, trên đó khéo léo nạm những viên kim cương vụn li ti.
Nhìn qua thì chỉ là một chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng thau tinh xảo lạ thường, nhưng khi có ánh sáng chiếu thẳng vào, vô số viên kim cương vụn trên dây sẽ khúc xạ ra một vầng sáng huyền ảo đến lóa mắt.
Sẽ rất hợp với Trợ lý.
Khi anh ta mở đồng hồ ra xem giờ, sợi dây ấy sẽ rủ xuống dưới qua kẽ hổ khẩu, tựa như một dải ngân hà đang tuôn chảy.
Cuối cùng, tôi đã thành công mua được chiếc đồng hồ này với một mức giá áp đảo.
Trong xe, tôi mân mê chiếc đồng hồ, hết mở nắp ra lại đóng vào.
Rất đẹp.
Bất kể là lớp vỏ đồng thau vô cùng tinh tế, hay vầng trăng sáng trên mặt đồng hồ, tất cả đều rất hợp với anh ta.
Không biết anh ta có thích không.
Tôi có chút nóng lòng muốn tặng chiếc đồng hồ này cho anh ta.
Nghĩ đến trải nghiệm dùng bữa tồi tệ lần trước, tôi quyết tâm phải dùng một trải nghiệm tốt đẹp hơn để xóa đi ký ức lần đó.
Vừa hay, tôi có một nhà hàng ở gần đây.
Tôi đắn đo một lát, không chọn phòng riêng mà chọn sảnh lớn.
Trong sảnh có một góc riêng tư được dành sẵn cho tôi, tầm nhìn được che chắn khéo léo bằng cây xanh và đồ trang trí. Tôi có thể nhìn thấy động tĩnh bên ngoài sảnh, nhưng những người khác bên ngoài lại không thể thấy tôi.
Bức tường bên ngoài nhà hàng là một tấm kính nguyên khối, nhưng duy chỉ có góc này là có một cây cổ thụ che khuất tầm nhìn của người qua đường.
Vừa cởi mở lại vừa riêng tư, hẹn anh ta ở đây vừa không có vẻ quá gượng ép, lại chẳng sợ bị ai làm phiền.
Tôi rất hài lòng với quyết định của mình.
Trong lúc đợi người, tôi mở Trí Não ra phê duyệt thông tin, phát hiện bên Nam Cung đã tải hồ sơ sử dụng của máy đuổi chim hình người lên viện nghiên cứu rồi.
Tôi nhấn mở tài liệu mà viện nghiên cứu tải lên, bên trong ghi chép chi tiết kết quả phân tích của bọn họ.
Nhà Nam Cung đã gửi lời cảm ơn về việc này.
Hiệu quả của máy đuổi chim hình người thấy rõ ngay lập tức, kể từ khi con bù nhìn máy móc đó được lắp đặt, không còn một con gia súc nào bị mất nữa.
Nhưng mà, trong đoạn băng giám sát lại không ghi lại được hình ảnh rõ nét của tên trộm heo.
Sau khi dùng kỹ thuật phục hồi, có thể thấy được tên trộm heo có hình dạng mờ ảo trong đoạn phim hình như là một con dã thú, có bộ lông màu xám đen, thân hình to ngang một con gấu nâu trưởng thành.
Điều đáng sợ hơn là, con quái vật đó một bữa có thể xơi tái hai con lợn này lại sở hữu một tốc độ cực nhanh.
Viện nghiên cứu đã phân tích cái bóng lướt qua trong đoạn video và đi đến kết luận, tốc độ của tên trộm heo này lên tới 150 km/giờ, thậm chí còn vượt qua cả tốc độ săn mồi của loài động vật chạy nhanh nhất ở trên cạn – báo gê-pa.
Con dã thú đáng sợ này đã khiến trang trại chăn nuôi heo rơi vào trạng thái hoảng loạn trong một thời gian ngắn. Toàn bộ nhân viên trong trang trại đã huy động tất cả camera giám sát để tìm kiếm tung tích của nó, nhưng chẳng thu được kết quả gì.
Hiện tại, đã có rất nhiều ban ngành vào cuộc điều tra vụ việc.
Tin tốt duy nhất là, dường như con vật này rất nhút nhát, không có ý định gây xung đột với con người.
“Tổng tài.”
Tôi ngẩng đầu lên khỏi màn hình Trí Não thì nhìn thấy Trợ lý.
“Ngồi đi.”
Bên ngoài đã là đầu đông, đêm qua còn có một trận tuyết nhỏ, phủ lên những cành cây một lớp trắng bạc mờ ảo.
Anh ta mặc chiếc áo phao mỏng, đó là đồng phục do công ty cấp, thiết kế chiết eo vốn là để tôn lên khí chất tinh anh của nhân viên, nhưng mặc trên người anh ta lại khiến bờ vai anh ta trông rộng hơn, eo thon hơn, kiểu dáng vừa vặn như thể được may đo riêng vậy.
Khi không mặc vest, anh ta bớt đi vẻ nho nhã lịch thiệp, lại thêm vài phần lạnh lùng, đặc biệt là lúc anh ta rũ mắt kéo ghế, cánh tay hơi dùng sức, mơ hồ mang theo một chút cảm giác áp bức.
Nhưng khi anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi, nở một nụ cười như thường lệ, thì cảm giác ban nãy lại tựa như ảo giác.
“Tổng tài, ngài tìm tôi.”
Tôi nhìn anh ta, cặp kính không hề bị hơi ấm trong phòng làm mờ đi, có lẽ anh ta đã xịt thứ gì đó chống hấp hơi từ trước.
Tôi vô thức dùng đốt ngón tay gõ gõ lên mặt bàn.
Có chút đáng tiếc.
Anh ta luôn cười với tôi, khiến tôi không thể nhìn thấu được bên trong, làm tôi chỉ muốn gỡ cặp kính mà anh ta dùng để che giấu sự sắc bén của mình xuống, để xem rốt cuộc trong đáy mắt anh ta đang che giấu điều gì.
Thật thú vị, tôi lại có thể thích một người mà mình chưa hoàn toàn thấu hiểu.
“Ừm, ăn cơm trước đã, lát nữa đến tập đoàn Nam Cung.”
Tôi đút tay vào túi áo, cảm nhận được nhịp tim mình đang dần nhanh hơn.
“Cái này tặng anh.”
Cách một chiếc bàn ăn, tôi đưa chiếc đồng hồ quả quýt về phía Trợ lý.
Quả nhiên, vị trí tôi chọn rất đúng. Lúc này đang là giữa trưa, một vạt nắng xuyên qua những đám mây đen dày đặc, lọt qua những cành cây khẳng khiu của mùa đông, bao trùm lấy chúng tôi.
Sợi dây đồng hồ được ánh nắng lướt qua, lóe lên những tia sáng linh động.
Ánh mắt Trợ lý thoáng vẻ ngạc nhiên, “Trăng Trong Lòng Bàn Tay?”
“Ừm.”
“Tôi thấy nó rất hợp với anh.”
Dưới sự thúc giục thầm lặng của tôi, Trợ lý nhận lấy chiếc đồng hồ.
Lớp vỏ đồng thau cứng cáp được năm ngón tay như trúc ngọc của anh ta hờ hững nắm lấy.
Sợi dây đồng hồ quả nhiên đúng như trong tưởng tượng của tôi, không hoàn toàn nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay, mà rủ xuống khỏi cổ tay chừng một tấc, vắt qua mỏm trâm quay hơi nhô lên của anh ta.
Mang theo vẻ quyến rũ lạ kỳ.
“Mở ra xem đi.”
Nắp đồng hồ từ từ hé mở, trời cũng chiều lòng người, tuyết đầu mùa đã tạnh hẳn, ánh nắng chiếu xuống mặt đồng hồ sáng đến kinh ngạc, kéo theo cả vầng trăng bạc cũng bừng lên một thứ ánh sáng rực rỡ, tựa như một vầng trăng thật.
Khi nắp đồng hồ được mở ra, vầng Trăng Trong Lòng Bàn Tay dần dần mọc lên từ chính bàn tay của anh ta.
Đúng lúc này, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.
Như tiếng thở hổn hển của ai đó.
Tôi âm thầm cau mày, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, rồi thấy một con chó.
Một con Alaska rất lớn.
Ở phía xa, chủ của nó đang chạy về phía này, trên tay còn cầm nửa sợi dây bị đứt.
Ở gần hơn, cả con Alaska đang áp sát người vào tấm kính, mắt không chớp lấy một cái, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trong tay Trợ lý.
Đôi mắt nó, phát ra một thứ ánh sáng xanh lục kỳ dị.
Không giống chó, mà lại giống sói hơn.
Chỉ trong một cái chớp mắt, nắp đồng hồ đã mở ra hoàn toàn, vầng Trăng Trong Lòng Bàn Tay cũng mọc lên trọn vẹn. Con Alaska ngửa cổ lên trời, tru lên một tiếng thật dài.
“Auuuuuu——”
Đôi mắt nó hoàn toàn biến thành màu xanh biếc.
Theo tiếng tru ấy, thân hình nó nhanh chóng phình to ra, đứng thẳng bằng hai chân sau. Trong nháy mắt, một gã đàn ông trần truồng đầu sói mình người đã xuất hiện bên ngoài tấm kính.
“Auuuuuu——”
“Auuuu auuuu auuuuuu——”
Chủ của nó phanh gấp lại, đứng cách đó vài mét, tay cầm sợi dây dắt chó mà chết lặng. Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cậu ta điên cuồng lắc đầu xua tay.
“Không, không phải! Tôi thật sự không có sở thích biến thái này!”
Cậu ta gục ngã nhìn gã đàn ông trần truồng bên cửa kính.
“Đại Phúc! Đại Phúc, mày nói gì đi chứ!”
Hết chương 138.
